Hoàng Hậu Lười Biếng Của Bệ Hạ

Chương 3

Chẳng qua chuyện này cũng không làm ảnh hưởng đến kế hoạch làm nông của ta.

Mùa xuân đúng là mùa vạn vật sinh trưởng, một tháng trôi qua, những cây cải thìa trong đất đã lớn lên rất khả quan.

Ta mừng rỡ lắm, nhìn chằm chằm những chiếc lá non xoa xoa tay:

"Khí hậu nước Tề thật là tốt, so với nơi quê nhà của ta khá hơn nhiều."

Tiểu Thúy thấy thế nhịn không được lên tiếng:

"Nương nương, hiện giờ Ngự Thiện Phòng đang cẩn thận lấy lòng người như vậy, người tội gì còn phải giữ lấy mảnh đất này?"

"Ta không giữ nơi này thì đi giữ ai?"

"Đương nhiên là..."

Nàng hận sắt không thành thép trừng ta một cái, lại ủy khuất nói:

"Người không biết đấy thôi, tháng này bệ hạ một bước cũng chưa từng tới Hoa Ninh Cung chúng ta, bên ngoài bàn tán nhiều vô cùng."

"Người ta muốn nói thì cứ để họ nói đi, bệ hạ bận bịu quốc sự, ta không có việc gì thì đừng đi quấy rầy người ta... Ai, ngươi có nghe thấy tiếng gà gáy không? Ta đoán nó vừa đẻ trứng, đi đi đi, chúng ta đi đào ổ gà nào."

Nói rồi ta túm lấy Tiểu Thúy chạy về phía ổ gà, thuận tiện xúi giục nàng thò tay đào lấy hai quả trứng gà ra.

Việc gì có thể nhờ người khác làm thì ta tuyệt không tự mình động tay.

Gà mái già ở phía sau đuổi theo kêu quàng quạc.

Tiểu Thúy vốn đang lải nhải không ngừng cũng bật cười, vừa đùa với con gà vừa chạy vừa mắng:

"Làm gì mà ghê thế, không phải chỉ lấy của ngươi hai quả trứng thôi sao? Thật là nhỏ mọn!"

Gà mái già: "Khanh khách đát!"

Ta ôm tang vật trong n.g.ự.c, chẳng thèm để tâm:

"Chứ còn gì nữa."

Phát hiện bị ta lừa vào tròng, Tiểu Thúy chạy đến bên cạnh ta, giận dỗi:

"Nương nương!"

"Được rồi, ta biết ngươi có ý gì mà."

Ta lão thần tại tại đáp:

"Hôm nay ta tự mình xuống bếp, lát nữa đưa đến Ngự Thư Phòng là được chứ gì?"

Cũng chỉ là tranh sủng thôi mà, chưa thấy heo chạy thì cũng đã ăn thịt heo rồi, huống hồ ta còn từng thấy heo chạy nữa là.

Phụ hoàng ta có mấy chục người phi t.ử, từ khi ta bắt đầu biết chuyện, các thủ đoạn tranh sủng cứ ùn ùn kéo đến, chỉ là ta vốn tính lười, chưa bao giờ thích dùng thôi.

Vốn dĩ Tề Nghiên coi ta như một món bình hoa đặt trong cung, hắn bận chính sự của hắn, ta trồng trọt việc của ta, nước sông không phạm nước giếng, yên ổn không có việc gì là tốt nhất.

Nào ngờ bên ngoài tin đồn nhảm nhí quá nhiều, đều đồn đại ta là hồ ly tinh họa chủ, sủng quan lục cung, quả thực là nói hươu nói vượn!

Nghe nói còn có không ít thần t.ử dâng tấu chương, thỉnh cầu Tề Nghiên phong phú hậu cung, tuyệt đối không thể để bị một yêu nữ nước phụ thuộc mê hoặc.

Sau đó ta lại nghe nói, gần đây nước Tề nổi lên không ít náo động, vì vậy Tề Nghiên bận đến đầu óc choáng váng, chân không chạm đất, thật là vất vả.

Ta đã ở trong nhà người ta, ăn cơm của người ta, còn trồng trọt trên đất của người ta, lần này ít nhiều cũng nên tỏ vẻ một chút.

Vì thế, ta tự mình xuống bếp làm một bát canh trứng sắc hương vị đều đủ đầy...

Chủ yếu là vì cải thìa trong đất vẫn chưa lớn hẳn, bằng không thì vẫn có thể làm thêm một món trứng gà xào cải trắng nữa.

Tiểu Thúy vẻ mặt khó xử:

"Nương nương, như vậy không tốt lắm đâu ạ? Dù sao người cũng nên làm chút điểm tâm gì đó..."

"Nhưng ta đâu có biết làm."

Ta thản nhiên đáp:

"Bằng không ngươi chỉ cho ta xem dùng hai quả trứng gà thì làm điểm tâm thế nào đi?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tiểu Thúy thực sự nhìn không nổi nữa, liền lấy hai đĩa đào hoa tô nhét vào hộp đựng thức ăn:

"Nương nương, đến lúc đó người cứ bảo đào hoa tô cũng là do người làm."

Ta lấy lệ gật đầu:

"Ân ân, tốt lắm."

Sau đó đợi đến khi Tề Nghiên nhìn thấy những thứ ta mang đến, ta vô cùng thành thật giới thiệu:

"Canh trứng là thần thiếp làm, đào hoa tô là phòng bếp nhỏ làm."

Tên tiểu thái giám bên cạnh mím môi nhịn cười, đừng tưởng ta không nhìn thấy nhé.

Tề Nghiên không cười, chỉ một tay chống cằm, hơi nhướng mày hỏi:

"Vì sao lại tự mình làm canh trứng?"

"Ngạch... bởi vì gà mái già vừa vặn đẻ được hai quả trứng."

Gà mái vốn dĩ là do hắn phân phó người mang tới, cho nên đẻ trứng cho hắn ăn cũng rất hợp lý mà, đúng không?

Thế nhưng Tề Nghiên lại không có ý định động đũa.

Ta nhìn đĩa đào hoa tô tinh xảo, đột nhiên nhanh trí nói:

"Bệ hạ nếu không thích canh trứng, cũng có thể ăn chút đào hoa tô, bệ hạ gần đây bận rộn quốc sự, nên bồi bổ cho thật tốt."

Tề Nghiên buông tay, nhẹ nhàng gõ gõ lên mặt bàn:

"Xét về công dụng bồi bổ, điểm tâm sao có thể so được với canh trứng chứ?"

Ân? Còn có kiểu nói này sao?

Ta còn đang tự hỏi cách nói này có hợp lý hay không, thì Tề Nghiên đã ăn xong bát canh trứng, cuối cùng còn có tâm tư nhận xét:

"Làm rất ngon, thăng nàng làm Hoàng hậu đi."

"Đa tạ bệ hạ khen... A?"

Hắn hoàn toàn không để ý tới vẻ kinh ngạc của ta, chỉ vào đĩa đào hoa tô:

"Trẫm no rồi, phần điểm tâm này nàng ăn đi."

Thế là ta vô cùng thành thật ngồi cạnh hắn ăn sạch một đĩa đào hoa tô.

Đừng nói chứ, tay nghề của phòng bếp nhỏ vẫn rất khá.

Tề Nghiên cứ lặng lẽ nhìn ta ăn, dáng vẻ rất có hứng thú, khiến ta khi cầm miếng cuối cùng lên không khỏi do dự một lúc:

"Bệ hạ có muốn dùng một miếng không?"

"Không cần, trẫm không thích đồ ngọt."

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

"Nga."

Nghe vậy ta liền yên tâm ăn nốt miếng cuối cùng, lại nghe hắn hỏi:

"Ngọt không?"

"Ngọt..."

Âm cuối của ta còn chưa kịp dứt, hắn đột nhiên cúi người tới, bóp cằm ta rồi ngậm lấy đôi môi ta.

Sau một hồi cọ xát, hắn nhìn ta bằng ánh mắt sáng quắc:

"Rất ngọt."

Ta hoàn hồn lại, tâm tình phức tạp:

"Bệ hạ, ngài không thấy bẩn sao?"

Hương vị canh trứng hòa lẫn với đào hoa tô, ít nhất thì cả đời này ta cũng không muốn nếm lại lần nữa...

Tề Nghiên: "..."

Góc nhìn của Tề Nghiên: Ân Nhiêu vừa ăn xong đào hoa tô, đôi môi phấn hồng kiều diễm, gương mặt như đóa phù dung, nhìn qua thật sự rất muốn hôn.