Hoàng Hậu Lười Biếng Của Bệ Hạ

Chương 12

Sau khi mọi chuyện đã lắng xuống, vẫn còn dư lại vài lời đồn đại, bảo rằng việc nước Lương bại vong năm đó thật đáng tiếc, nói rằng tỷ đệ Lương thị là những người có mệnh khổ.

Đây đều là những lời lẽ tầm thường, không đáng bận tâm, chỉ là không biết từ khi nào, có người truyền tai nhau rằng đương kim Thánh Thượng vốn không phải huyết mạch hoàng thất nước Tề, mà thực chất là kẻ mạo danh thay thế.

Tề Nghiên chưa từng nói với ta về điều này, tất cả ta đều biết được từ miệng Tiểu Thúy và Giang Ninh Dao.

Nghe nói năm xưa khi nước Tề và nước Lương vẫn còn xem như thế lực ngang nhau, nước Tề từng đưa một vị hoàng t.ử sang nước Lương làm con tin, đó chính là Tề Nghiên.

Có kẻ truyền rằng, thực chất hoàng t.ử năm đó sớm đã rơi vào tay nước Lương, c.h.ế.t oan c.h.ế.t uổng từ lâu, Tề Nghiên hiện giờ bất quá chỉ là một tên tiểu tốt không tên tuổi cướp lấy thân phận đó.

Cùng lúc đó, cũng có người khơi lại những món nợ cũ của Tề Nghiên, xưng hắn không phải bậc nhân quân gì, ngược lại, hắn là kẻ tàn bạo bất nhân, g.i.ế.c người như ngóe.

Hậu duệ nhà họ Lương gần như bị tuyệt diệt, năm xưa khi thống trị thiên hạ cũng từng dùng không ít thủ đoạn lôi đình, hại c.h.ế.t không ít vong linh vô tội.

Ngoài ra, người nhà của những mỹ nhân từng được đưa vào cung thời trẻ cũng không biết từ đâu xông ra, hết lần này tới lần khác khóc lóc kể lể rằng con gái họ vô tội và đáng thương nhường nào.

Trong một khoảng thời gian ngắn, dân tâm đại loạn.

Nghe nói những ngày lâm triều gần đây, đã có vài vị thần t.ử dâng tấu, trong tối ngoài sáng nghi ngờ huyết thống của Tề Nghiên không thuần khiết, nói rằng họ nguyện trung thành với người nhà họ Tề, tuyệt không cho phép kẻ giả mạo vàng thau lẫn lộn.

Tề Nghiên lại không hề đáp lại, chỉ là bên ngoài vẫn sủng ái Lương Tri Ý như cũ, nửa đêm lại trèo cửa sổ tới tìm ta.

Ta luôn cảm thấy hắn gầy đi không ít, nên khi hắn hôn ta, ta liền tránh đi, nhẹ giọng nói:

"Sớm chút ngủ đi, người nên nghỉ ngơi nhiều hơn."

Bàn tay đang tác oai tác quái của hắn dừng lại bên hông ta, trong đêm đen, đôi mắt hắn dường như đang sáng lên:

"Đau lòng cho ta sao?"

Ta giả vờ như không nghe ra ý cười trong lời nói của hắn: "Ừ, sợ người c.h.ế.t đột ngột, ta liền không còn chỗ dựa."

Hắn véo eo ta một cái:

"Đồ không có lương tâm."

Ta không nói lời nào, chỉ dụi đầu vào n.g.ự.c hắn.

Hồi lâu sau, hắn cất tiếng:

"Yểu Yểu, mấy ngày nữa tùy ta đi thu săn được không?"

Bề ngoài là thương lượng, thực chất là thông báo, ta không có quyền từ chối.

Giang Ninh Dao lấy cớ phải chăm sóc mèo và Giẻ Rách nên không muốn đi theo, nhưng lại nhắc nhở ta phải chú ý an toàn vào ngày trước khi xuất phát.

Phòng ai đây?

Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑

Tất nhiên là phòng Lương Tri Ý cũng đi cùng.

Kể từ khi nước Ân đầu hàng, Lương Tri Ý liền nhìn ta có chút chướng mắt, không còn khuyến khích ta đứng về phía nàng như trước nữa.

Ta lại mừng vì nàng tránh xa mình ra, chỉ là trong lúc đi thu săn, đôi ta không tránh khỏi việc phải chạm mặt.

"Ban đầu cứ lo Hoàng hậu nương nương sẽ đau lòng quá độ, không ngờ sắc diện lại vẫn tốt như vậy."

Nàng cười nói lả lơi, nhưng chính là làm ta thấy khó chịu, ta qua loa đáp:

"Bổn cung ngày ngày ăn được ngủ ngon, sắc diện tự nhiên không tồi."

"Phải không?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng cười một cái, lại giả bộ ưu sầu:

"Thần thiếp nghe nói biên cương khổ hàn, không biết huynh đệ tỷ muội của nương nương, liệu có thể ăn ngon ngủ yên hay không."

Ta ngáp một cái:

"Cảm ơn Thục quý phi đã quan tâm, nếu người lo lắng cho huynh đệ tỷ muội của bổn cung đến thế, sao không thử đi biên cương tận mắt xem sao."

Sắc mặt nàng trắng bệch, khinh thường nhìn ta một cái rồi không nói thêm gì nữa.

Ta biết nàng khinh thường mình, cũng không mong nàng thấu hiểu.

Dù sao nghe nói hậu duệ nhà họ Lương tình cảm thân thiết, nàng vì tộc nhân mà bất bình là lẽ đương nhiên, nhưng ta lại không có những tộc nhân lương thiện như vậy, tự nhiên cũng làm không được việc nằm gai nếm mật giống nàng.

Đạo bất đồng, khó lòng hợp tác.

Tề Nghiên nhận ra ta không muốn phản ứng Lương Tri Ý, liền đề nghị đưa ta cùng đi săn thú.

Nhưng ta lười động đậy:

"Ta không biết cưỡi ngựa."

Hắn có vẻ đã đoán trước:

"Ta cưỡi ngựa mang nàng đi, hoặc là, nàng cứ ở lại đây cùng Thục quý phi chờ ta trở về."

Ta: "Ta đi cùng với người..."

Khu vực săn b.ắ.n là một mảnh rừng rậm, xanh đậm và vàng kim đan xen, thỉnh thoảng có lá rụng rơi xuống, còn có tiếng vó ngựa giẫm lên lớp lá khô sàn sạt.

Nếu xem nhẹ nụ hôn Tề Nghiên đang đặt lên sau gáy ta, cảnh tượng này cũng có thể coi là khó quên.

Ta nghiêng người, cạn lời nói:

"Tề Nghiên, người không phải ra ngoài đi săn sao? Đã chạy qua hai con hươu sao rồi kìa!"

Hắn cười một tiếng:

"Không vội."

Theo sau chính là ghì c.h.ặ.t dây cương, để con ngựa chậm rãi đi trong rừng, giống như đang đợi chờ điều gì đó.

Thật lâu sau, khi đã tiến vào sâu trong rừng, không biết từ đâu một mũi tên bay tới, làm con ngựa hoảng sợ chạy điên cuồng.

Gió rít bên tai, còn có vô số mũi tên từ bốn phương tám hướng phá không mà ra.

Đa số đều bị ám vệ gần đó chặn lại, số ít lọt lưới cũng bị Tề Nghiên tránh đi.

Hắn một tay kéo dây cương, một tay ôm c.h.ặ.t eo ta, mà vẫn còn cười được:

"Nàng sợ không?"

Ta gắt gao dựa vào n.g.ự.c hắn, không biết giờ phút này tim mình đập liên hồi là vì sợ hãi hay là vì hắn.

Ta nghe thấy chính mình hỏi:

"Chúng ta sẽ c.h.ế.t sao?"

Tề Nghiên cười khẽ, l.ồ.ng n.g.ự.c rung động:

"Yểu Yểu, nàng sẽ không c.h.ế.t."