Những lời này tất nhiên truyền tới tai Tề Nghiên, hắn cố ý cho người nhắn lại với ta rằng đêm nay hắn không triệu người thị tẩm, sẽ ngủ một mình.
Việc vạch trần tâm tư của ta mà cũng đáng để hắn chiêu cáo thiên hạ sao, ta ít nhiều có chút cạn lời.
Tiểu Thúy biết được ta muốn đi "sắc dụ" Tề Nghiên thì tỏ ra ủng hộ nhiệt tình, mất nửa ngày công phu để trang điểm cho ta, váy áo lả lơi làm Giẻ Rách giật nảy mình, nhìn ta mà không nhận ra.
Ta: "..."
Tâm tư tranh sủng của nha đầu này quả nhiên chưa từng biến mất!
Tiểu Thúy vô cùng hài lòng:
"Nương nương mạo nếu thiên tiên, nhất định sẽ khiến bệ hạ mê mẩn."
Thế là ta bị đưa đến tẩm điện của Tề Nghiên như vậy.
Lúc tới nơi hắn vẫn còn đang ở Ngự Thư Phòng xử lý chính vụ, nên để một mình ta ở tẩm điện chờ đợi, y hệt như ngày đầu ta mới nhập cung.
Đáng tiếc người ta không chịu được khổ, đầu thì đầy trâm cài châu ngọc, lại còn mặc bộ váy sam kỳ quái, ta thực sự không thích ứng nổi.
Nghĩ rằng bản thân mình với Tề Nghiên thì dạng nào cũng từng thấy qua, ta liền tự ý tháo hết những thứ Tiểu Thúy chuẩn bị xuống, chỉ mặc áo đơn nằm trên giường chờ Tề Nghiên, sau đó thì ngủ quên mất.
Lúc tỉnh lại, Tề Nghiên đang nằm bên cạnh người ta, dùng đầu ngón tay vẽ lên lông mày ta, thấy ta mở mắt liền cong môi:
"Nàng chính là định 『 sắc dụ 』 ta như vậy sao?"
Ta chưa hoàn toàn tỉnh táo, chuyện "sắc dụ" càng sớm đã vứt sạch ra sau đầu, hiện tại chỉ biết theo thói quen lăn vào lòng hắn, muốn thuận thế ôm lấy vòng eo thon chắc kia.
Tay vừa chạm vào vải áo đã bị hắn đẩy ra, giọng điệu hơi lạnh:
"Trẫm đã nói đêm nay không triệu người, Hoàng hậu sao dám biết rõ còn cố phạm?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta chớp chớp mắt, cuối cùng cũng tỉnh hẳn, lấy lòng nhìn hắn:
"Không có bệ hạ, thần thiếp một mình không ngủ được."
"Phải không?"
Hắn ngồi dậy, cách xa ta hơn một chút:
"Lúc trẫm tới, Hoàng hậu đã ngủ rất ngon lành, đâu có giống dáng vẻ trằn trọc khó ngủ đâu."
Ta: "..."
Đó chẳng phải tại người phê tấu chương quá muộn sao.
Ta lẩm bẩm trong lòng, ngoài mặt không dám biểu lộ, hạ thấp tư thái hơn một chút, liếc mắt đưa tình với hắn:
"Bệ hạ, Mặc Chi... đêm dài tịch mịch, thực sự không thể ở bên Yểu Yểu một chút sao?"
Tề Nghiên lập tức sa sầm mặt mũi:
"Đủ rồi, nàng không cần nói nữa."
Ta thuận theo khôi phục vẻ bình thường:
"Người xem, ta quả thật làm không được, không có năng lực này, biết đi?"
Sắc dụ ư, từ khi sinh ra ta chưa từng làm chuyện này bao giờ, lần đầu tiên thực hiện chắc chắn là rất gượng ép.
Hi hi, chính là cố ý làm Tề Nghiên buồn nôn.
Tề Nghiên tức đến bật cười, cầm lấy một món đồ ta cởi ra đặt ở mép giường, nhướng mày với ta:
"Yểu Yểu, muốn thể hiện thành ý, vậy thì mặc cái này cho ta xem đi."
Đó là món "vũ khí tuyệt mật" mà Tiểu Thúy đã tuyên bố, một chiếc váy lụa nửa trong suốt, cũng là món cuối cùng ta cởi ra lúc mới vào.
Ban đầu là mặc sát người, nhưng ta cảm thấy ít nhiều có chút... cho nên...
Đúng là Tề Nghiên có con mắt tinh tường thật.
Ta do dự một lát, thuận theo lấy chiếc váy đó, rồi làm trò trước mặt Tề Nghiên, chậm rãi cởi áo đơn ra, cũng chậm rãi mặc chiếc váy lụa vào.
Ánh mắt Tề Nghiên nhìn ta càng thêm sâu thẳm, khi ta mới mặc được một chút chiếc váy, hắn đã không nhịn nổi nữa, một tay túm lấy ta, giọng nói khàn khàn:
"Yểu Yểu làm động tác quá chậm, để ta giúp nàng mặc."
Váy là hắn giúp ta mặc, cũng là hắn giúp ta cởi.
Kết quả là, người chịu tội nhất vẫn là Tề Nghiên, thế nên hắn dùng sức càng tàn nhẫn hơn.
Trong khoảnh khắc ý loạn tình mê, hắn hôn lên mái tóc thấm đẫm mồ hôi của ta mà nói:
"Yểu Yểu, nếu ta phải xuống địa ngục, kéo nàng đi cùng có được không?"
Ta: "Tề Nghiên, ta muốn sống..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười, đồng thời lấp kín môi ta:
"Bây giờ nàng không còn quyền lựa chọn đâu."
Ta... vậy người hỏi ta làm gì?
Một đêm hoang đường, ngày thứ hai tỉnh dậy, ta mới nhớ tới chuyện muốn giúp tam ca cầu một chức quan.
Đều tại Tề Nghiên, làm hại ta quên mất.
Hắn hạ triều liền thấy ta vẻ mặt u oán, hiểu rõ nói:
"Chuyện của tam ca nàng, ta đã sắp xếp ổn thỏa. Hắn vốn là người có tài, trong lòng cũng có khát vọng, ta sẽ không để nhân tài bị mai một."
Chức quan mà Tề Nghiên sắp xếp cho tam ca là người cai quản vùng đất ban đầu của nước Ân, cũng coi như một nỗi niềm ăn năn trong lòng hắn.
Trọng điểm là, đạo ý chỉ này mấy ngày trước đã có rồi, nói cách khác, ta có sắc dụ hay không cũng chẳng khác gì nhau.
Tề Nghiên lại cười đến mức đáng đòn:
"Bộ sa y tối qua rất hợp với Yểu Yểu, ta sẽ lệnh cho tư y cục phỏng chế thêm vài bộ, đều đưa đến cung của nàng."
Ta hoàn toàn ở trạng thái "Sao cũng được, người vui vẻ là tốt rồi."
Tề Nghiên lại hỏi ta muốn xử trí Ân Vi và con cái thế nào:
"Nghĩ đến những chuyện cũ đó nàng đều biết cả rồi, nên hiện giờ, quyền lựa chọn nằm trong tay nàng."
Ta lại nhớ tới chuyện khác:
"Người đã sớm biết những việc này sao?"
Hắn gật đầu:
"Hồi ta còn nhỏ từng gặp mẫu thân nàng, sau đó bà mất tích, ta cũng từng đi tìm hiểu tin tức, tình hình cụ thể thì mấy năm trước ám vệ của ta mới điều tra ra."
Cuối cùng hắn lại hỏi:
"Nàng hận ông ta không?"
Dù không nói là ai, nhưng cả ta và hắn đều hiểu.
"Người bảo ta tới gặp ông ta, cho ta biết những chuyện này, là muốn ta hận ông ta sao?"
Tề Nghiên hơi giật mình, nhẹ nhàng xoa sau gáy ta:
"Yểu Yểu, ta biết tính tình nàng không thích tranh đấu, nhưng người đáng hận thì vẫn nên hận. Còn nhớ cảm xúc ngày ấy ở thiên lao không? Đó chính là hận ý, mạnh mẽ hơn tình yêu, bền bỉ hơn tình yêu, có thể chống đỡ nàng đi rất xa."
Ta nắm lấy ống tay áo Tề Nghiên, yếu ớt nói:
"Nhưng ta không muốn hận, hận quá mệt mỏi, hơn nữa ta cũng không tính đi rất xa rất xa, bởi vì ta lười đi..."
Tựa như ngày đó, hắn bày ra chiếc quạt làm bằng xương mỹ nhân cho ta xem, nói nếu ta sợ hãi thì có thể bỏ chạy về nước Ân ngay bây giờ.
Ta đáp: "Quá mệt, lười động đậy..."
Tồn tại đã rất vất vả rồi, nếu còn phải phân chia tinh lực đi hận ai đó, thực sự quá mức mệt nhọc.
Đáy mắt Tề Nghiên thoáng chốc tan biến sự tối tăm, thay vào đó là ý cười dịu dàng và chút bất lực:
"Nàng đó... sớm muộn gì cũng lười đến c.h.ế.t."
Ta gật đầu: "Ân, cũng không phải không được."
Tiểu Thúy ở bên cạnh cũng phải thở dài một tiếng.
Ân Vi cuối cùng bị phán c.h.é.m đầu lập quyết, Tề Nghiên thay ta lấy chủ ý, nói là nếu ta không dám g.i.ế.c người thì hắn sẽ thay ta g.i.ế.c.
Những huynh đệ tỷ muội kia của ta đều bị sung quân tới biên cương, chỉ có tam ca là tới huyện Ân nhận chức.
Ngày xuất phát, hắn lưu luyến không rời:
"Nếu cuộc sống không suôn sẻ, nhất định phải viết thư cho ta."
Ta thấy buồn cười:
"Có phải cả đời này không gặp lại nữa đâu, huynh làm gì mà như vậy?"
Hắn liếc Tề Nghiên một cái rồi cười với ta:
"Muội thôi đi, ta mà không chủ động tới thăm muội, thì với tính cách của muội, chắc chắn tám trăm năm cũng chẳng tới xem ta đâu."
À, cái này thì đúng thật.
Cuối cùng là Tề Nghiên gọi hồn ta trở về:
"Yểu Yểu, khởi phong rồi, chúng ta về thôi."
Việc vạch trần tâm tư của ta mà cũng đáng để hắn chiêu cáo thiên hạ sao, ta ít nhiều có chút cạn lời.
Tiểu Thúy biết được ta muốn đi "sắc dụ" Tề Nghiên thì tỏ ra ủng hộ nhiệt tình, mất nửa ngày công phu để trang điểm cho ta, váy áo lả lơi làm Giẻ Rách giật nảy mình, nhìn ta mà không nhận ra.
Ta: "..."
Tâm tư tranh sủng của nha đầu này quả nhiên chưa từng biến mất!
Tiểu Thúy vô cùng hài lòng:
"Nương nương mạo nếu thiên tiên, nhất định sẽ khiến bệ hạ mê mẩn."
Thế là ta bị đưa đến tẩm điện của Tề Nghiên như vậy.
Lúc tới nơi hắn vẫn còn đang ở Ngự Thư Phòng xử lý chính vụ, nên để một mình ta ở tẩm điện chờ đợi, y hệt như ngày đầu ta mới nhập cung.
Đáng tiếc người ta không chịu được khổ, đầu thì đầy trâm cài châu ngọc, lại còn mặc bộ váy sam kỳ quái, ta thực sự không thích ứng nổi.
Nghĩ rằng bản thân mình với Tề Nghiên thì dạng nào cũng từng thấy qua, ta liền tự ý tháo hết những thứ Tiểu Thúy chuẩn bị xuống, chỉ mặc áo đơn nằm trên giường chờ Tề Nghiên, sau đó thì ngủ quên mất.
Lúc tỉnh lại, Tề Nghiên đang nằm bên cạnh người ta, dùng đầu ngón tay vẽ lên lông mày ta, thấy ta mở mắt liền cong môi:
"Nàng chính là định 『 sắc dụ 』 ta như vậy sao?"
Ta chưa hoàn toàn tỉnh táo, chuyện "sắc dụ" càng sớm đã vứt sạch ra sau đầu, hiện tại chỉ biết theo thói quen lăn vào lòng hắn, muốn thuận thế ôm lấy vòng eo thon chắc kia.
Tay vừa chạm vào vải áo đã bị hắn đẩy ra, giọng điệu hơi lạnh:
"Trẫm đã nói đêm nay không triệu người, Hoàng hậu sao dám biết rõ còn cố phạm?"
Tiểu Yêu ở Núi Phiêu Phiêu 🍑
Ta chớp chớp mắt, cuối cùng cũng tỉnh hẳn, lấy lòng nhìn hắn:
"Không có bệ hạ, thần thiếp một mình không ngủ được."
"Phải không?"
Hắn ngồi dậy, cách xa ta hơn một chút:
"Lúc trẫm tới, Hoàng hậu đã ngủ rất ngon lành, đâu có giống dáng vẻ trằn trọc khó ngủ đâu."
Ta: "..."
Đó chẳng phải tại người phê tấu chương quá muộn sao.
Ta lẩm bẩm trong lòng, ngoài mặt không dám biểu lộ, hạ thấp tư thái hơn một chút, liếc mắt đưa tình với hắn:
"Bệ hạ, Mặc Chi... đêm dài tịch mịch, thực sự không thể ở bên Yểu Yểu một chút sao?"
Tề Nghiên lập tức sa sầm mặt mũi:
"Đủ rồi, nàng không cần nói nữa."
Ta thuận theo khôi phục vẻ bình thường:
"Người xem, ta quả thật làm không được, không có năng lực này, biết đi?"
Sắc dụ ư, từ khi sinh ra ta chưa từng làm chuyện này bao giờ, lần đầu tiên thực hiện chắc chắn là rất gượng ép.
Hi hi, chính là cố ý làm Tề Nghiên buồn nôn.
Tề Nghiên tức đến bật cười, cầm lấy một món đồ ta cởi ra đặt ở mép giường, nhướng mày với ta:
"Yểu Yểu, muốn thể hiện thành ý, vậy thì mặc cái này cho ta xem đi."
Đó là món "vũ khí tuyệt mật" mà Tiểu Thúy đã tuyên bố, một chiếc váy lụa nửa trong suốt, cũng là món cuối cùng ta cởi ra lúc mới vào.
Ban đầu là mặc sát người, nhưng ta cảm thấy ít nhiều có chút... cho nên...
Đúng là Tề Nghiên có con mắt tinh tường thật.
Ta do dự một lát, thuận theo lấy chiếc váy đó, rồi làm trò trước mặt Tề Nghiên, chậm rãi cởi áo đơn ra, cũng chậm rãi mặc chiếc váy lụa vào.
Ánh mắt Tề Nghiên nhìn ta càng thêm sâu thẳm, khi ta mới mặc được một chút chiếc váy, hắn đã không nhịn nổi nữa, một tay túm lấy ta, giọng nói khàn khàn:
"Yểu Yểu làm động tác quá chậm, để ta giúp nàng mặc."
Váy là hắn giúp ta mặc, cũng là hắn giúp ta cởi.
Kết quả là, người chịu tội nhất vẫn là Tề Nghiên, thế nên hắn dùng sức càng tàn nhẫn hơn.
Trong khoảnh khắc ý loạn tình mê, hắn hôn lên mái tóc thấm đẫm mồ hôi của ta mà nói:
"Yểu Yểu, nếu ta phải xuống địa ngục, kéo nàng đi cùng có được không?"
Ta: "Tề Nghiên, ta muốn sống..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn cười, đồng thời lấp kín môi ta:
"Bây giờ nàng không còn quyền lựa chọn đâu."
Ta... vậy người hỏi ta làm gì?
Một đêm hoang đường, ngày thứ hai tỉnh dậy, ta mới nhớ tới chuyện muốn giúp tam ca cầu một chức quan.
Đều tại Tề Nghiên, làm hại ta quên mất.
Hắn hạ triều liền thấy ta vẻ mặt u oán, hiểu rõ nói:
"Chuyện của tam ca nàng, ta đã sắp xếp ổn thỏa. Hắn vốn là người có tài, trong lòng cũng có khát vọng, ta sẽ không để nhân tài bị mai một."
Chức quan mà Tề Nghiên sắp xếp cho tam ca là người cai quản vùng đất ban đầu của nước Ân, cũng coi như một nỗi niềm ăn năn trong lòng hắn.
Trọng điểm là, đạo ý chỉ này mấy ngày trước đã có rồi, nói cách khác, ta có sắc dụ hay không cũng chẳng khác gì nhau.
Tề Nghiên lại cười đến mức đáng đòn:
"Bộ sa y tối qua rất hợp với Yểu Yểu, ta sẽ lệnh cho tư y cục phỏng chế thêm vài bộ, đều đưa đến cung của nàng."
Ta hoàn toàn ở trạng thái "Sao cũng được, người vui vẻ là tốt rồi."
Tề Nghiên lại hỏi ta muốn xử trí Ân Vi và con cái thế nào:
"Nghĩ đến những chuyện cũ đó nàng đều biết cả rồi, nên hiện giờ, quyền lựa chọn nằm trong tay nàng."
Ta lại nhớ tới chuyện khác:
"Người đã sớm biết những việc này sao?"
Hắn gật đầu:
"Hồi ta còn nhỏ từng gặp mẫu thân nàng, sau đó bà mất tích, ta cũng từng đi tìm hiểu tin tức, tình hình cụ thể thì mấy năm trước ám vệ của ta mới điều tra ra."
Cuối cùng hắn lại hỏi:
"Nàng hận ông ta không?"
Dù không nói là ai, nhưng cả ta và hắn đều hiểu.
"Người bảo ta tới gặp ông ta, cho ta biết những chuyện này, là muốn ta hận ông ta sao?"
Tề Nghiên hơi giật mình, nhẹ nhàng xoa sau gáy ta:
"Yểu Yểu, ta biết tính tình nàng không thích tranh đấu, nhưng người đáng hận thì vẫn nên hận. Còn nhớ cảm xúc ngày ấy ở thiên lao không? Đó chính là hận ý, mạnh mẽ hơn tình yêu, bền bỉ hơn tình yêu, có thể chống đỡ nàng đi rất xa."
Ta nắm lấy ống tay áo Tề Nghiên, yếu ớt nói:
"Nhưng ta không muốn hận, hận quá mệt mỏi, hơn nữa ta cũng không tính đi rất xa rất xa, bởi vì ta lười đi..."
Tựa như ngày đó, hắn bày ra chiếc quạt làm bằng xương mỹ nhân cho ta xem, nói nếu ta sợ hãi thì có thể bỏ chạy về nước Ân ngay bây giờ.
Ta đáp: "Quá mệt, lười động đậy..."
Tồn tại đã rất vất vả rồi, nếu còn phải phân chia tinh lực đi hận ai đó, thực sự quá mức mệt nhọc.
Đáy mắt Tề Nghiên thoáng chốc tan biến sự tối tăm, thay vào đó là ý cười dịu dàng và chút bất lực:
"Nàng đó... sớm muộn gì cũng lười đến c.h.ế.t."
Ta gật đầu: "Ân, cũng không phải không được."
Tiểu Thúy ở bên cạnh cũng phải thở dài một tiếng.
Ân Vi cuối cùng bị phán c.h.é.m đầu lập quyết, Tề Nghiên thay ta lấy chủ ý, nói là nếu ta không dám g.i.ế.c người thì hắn sẽ thay ta g.i.ế.c.
Những huynh đệ tỷ muội kia của ta đều bị sung quân tới biên cương, chỉ có tam ca là tới huyện Ân nhận chức.
Ngày xuất phát, hắn lưu luyến không rời:
"Nếu cuộc sống không suôn sẻ, nhất định phải viết thư cho ta."
Ta thấy buồn cười:
"Có phải cả đời này không gặp lại nữa đâu, huynh làm gì mà như vậy?"
Hắn liếc Tề Nghiên một cái rồi cười với ta:
"Muội thôi đi, ta mà không chủ động tới thăm muội, thì với tính cách của muội, chắc chắn tám trăm năm cũng chẳng tới xem ta đâu."
À, cái này thì đúng thật.
Cuối cùng là Tề Nghiên gọi hồn ta trở về:
"Yểu Yểu, khởi phong rồi, chúng ta về thôi."