Hoàng Hậu Lại Trêu Ghẹo Trẫm

Chương 9

6.

Phương Cẩn Du quả nhiên rất tầm thường.

Giống hệt những nữ nhân khác trong cung.

Nhưng trẫm hiểu rõ.

Cho dù trẫm không phải hoàng thượng.

Vẫn sẽ có vô số nữ nhân yêu thích trẫm.

Trẫm sao có thể để họ được như ý nguyện?

Đương nhiên phải giữ mình trong sạch.

Vì thế trẫm dứt khoát từ chối hoàng hậu.

Ai ngờ nàng ấy lại đáng thương nói:

“Cầu xin người mà!”

Cầu xin cũng vô ích.

Đáng ghét!

Mẫu hậu rốt cuộc thích Phương Cẩn Du ở điểm nào chứ?

Thích nàng ấy lắm mồm?

Hay thích nàng ấy không biết quy củ?

Cho hỏi nàng ấy có chỗ nào giống thiên kim khuê các vậy?

Trẫm bỏ chạy.

...

Bữa trưa có thịt bò kho.

Ngon thật.

Tấu chương nhiều quá.

Trẫm muốn đọc thoại bản hơn.

Điểm tâm cũng không tệ.

Nếu Phúc Bảo được nếm thử chắc sẽ thích lắm.

Tiếc là nó không ăn những thứ này.

Phúc Bảo là chó trắng nhỏ trẫm nhặt được lúc vi hành.

Phúc Bảo nhỏ nhắn đáng yêu vô cùng.

Ăn tối xong.

Trẫm dẫn Phúc Bảo đi dạo trong ngự hoa viên.

Từ xa xa.

Trẫm lại nhìn thấy bóng dáng rực rỡ.

Phương Cẩn Du...

Lại xuất hiện rồi.

7.

Nàng ấy nhìn trẫm.

Trẫm nhìn nàng ấy.

Nhưng trẫm quyết không thèm để ý.

Phúc Bảo đang tung tăng trong khóm hoa.

Ai ngờ đột nhiên bắt đầu nôn khan.

Đám tiểu thái giám vội vàng chạy tới vuốt lưng.

Trẫm cũng không biết nó bị làm sao.

Đành sai người đi gọi thái y.

Phúc Bảo là bảo bối của trẫm.

Tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được!

Hu hu...

Đang lúc trẫm đau lòng.

Bỗng thấy cung nữ của Phương Cẩn Du xách một cái thùng chạy tới.

Ngay sau đó.

Phương Cẩn Du múc một bát nước.

Rồi trực tiếp bóp miệng Phúc Bảo, đổ hết vào trong.

Trẫm kinh hãi.

“Hoàng hậu, nàng đang làm gì vậy?”

Hay lắm.

Trẫm đã lên tiếng rồi.

Nàng ấy lại dám không thèm để ý đến trẫm!

Một khắc sau.

Phúc Bảo quả nhiên nôn ra một ít lá cây cùng mấy cánh hoa đỗ quyên.

Sau đó lại nhảy nhót tung tăng chạy đi chơi.

Trẫm ngây người.

Trong thùng của hoàng hậu rốt cuộc là thứ gì?

Thấy vẻ mặt khó hiểu của trẫm.

Nàng ấy liền giải thích:

“Chó lỡ ăn nhầm đồ, có thể dùng nước muối gây nôn.”

“Đây là cách dân gian ở quê thần thiếp.”

Ở quê nàng ấy?

...

Trẫm thật sự không muốn thừa nhận Phương Cẩn Du giỏi.

Phải làm sao đây?

Được rồi.

Nhưng nàng ấy quả thật đã cứu Phúc Bảo.

Trẫm nên cảm tạ nàng ấy.

Trẫm hắng giọng.

“Không ngờ nàng cũng có chút tác dụng.”

“Trẫm ban thưởng cho nàng vài thứ vậy.”

Phương Cẩn Du lập tức tươi cười.

“Tạ ơn hoàng thượng.”

“Hay là... người thưởng cho thần thiếp thị tẩm?”

“?”

Phương Cẩn Du thật sự mê đắm trẫm đến vậy?

...

Nhưng như thế cũng không được!

Tuyệt đối không được!

8.

Hầy.

Lại phê duyệt tấu chương, chán ch ế t đi được.

Nếu đống tấu chương chất cao như núi trước mặt đều biến thành thoại bản thì tốt biết mấy.

“Hoàng thượng, không hay rồi! Phúc Bảo mất tích!”

Trẫm đang phiền lòng, nghe Lâm công công hét lên một tiếng, lập tức cau mày.

Khoan đã.

Lâm công công vừa nói gì?

Phúc Bảo mất tích rồi?!

Đó chính là ngự khuyển trẫm yêu quý nhất!

Trẫm vội xử lý xong bản tấu cuối cùng trong tay rồi lập tức ra ngoài tìm.

Nhưng tìm suốt bốn ngày.

Lục soát khắp các nơi có thể nghĩ tới.

Vẫn chẳng thấy tung tích đâu.

Trẫm buồn bã.

Đêm nào cũng trằn trọc không ngủ được.

Lâm công công lại bảo:

“Hoàng hậu nương nương cũng vì nhớ hoàng thượng đêm nào cũng thao thức.”

...

Đúng rồi.

Phượng Minh cung còn chưa tìm.

Sáng hôm sau.

Trẫm lập tức đến Phượng Minh cung.

Quả nhiên thấy một người một chó đang chơi đùa vô cùng vui vẻ trong sân.

Điều đáng giận nhất là...

Dù trẫm gọi Phúc Bảo thế nào.

Nó cũng không chịu theo trẫm về.

Mà thủ phạm đứng bên cạnh lại vô cùng đắc ý.

Nàng ấy kiêu ngạo lắc lắc đầu.

Sau đó còn giả vờ bất đắc dĩ nói:

“Hoàng thượng, hình như Phúc Bảo không muốn theo người đi đâu.”

“Hay tạm thời cứ để nó ở Phượng Minh cung đi?”

“Ngài xem nó vui vẻ biết bao.”

“Ngài nỡ ép nó rời đi sao?”

Trẫm cạn lời.

“A! Thần thiếp nghĩ ra cách hay rồi!”

Phương Cẩn Du phấn khích đập mạnh đùi.

“Hoàng thượng, chi bằng mỗi ngày người đều tới Phượng Minh cung chơi với Phúc Bảo.”

“Chắc chẳng bao lâu nữa, nó sẽ chịu theo ngài trở về thôi.”

...

Đúng là một cách hay.

Để có được trẫm.

Nữ nhân này vậy mà nghĩ ra cả hạ sách ấy.

Thật chẳng biết xấu hổ!

Nhưng mà...

Trẫm thật sự cần Phúc Bảo.

9.

Sau bữa tối.

Trẫm vô cùng tự nhiên đi tới Phượng Minh cung.

Không ngờ hoàng hậu lén huấn luyện Phúc Bảo ngoan ngoãn như vậy.

Tức ch ế t trẫm rồi!

Trời dần tối.

Phúc Bảo đang chơi bỗng chạy thẳng vào tẩm điện.

Trẫm cũng định đi theo.

Nhưng vừa bước được hai bước.

Đã thấy hoàng hậu đứng ngây tại chỗ.

Sắc mặt tái nhợt.

Toàn thân run rẩy.

Nàng ấy bị làm sao vậy?

Ngay giây tiếp theo.

Nàng ấy lao thẳng vào lòng trẫm.

Hai tay vòng qua cổ trẫm.

Hai chân kẹp ch ặ t bên hông.

Khiến trẫm hoàn toàn không thể động đậy.

Nhưng...

Vì sao nàng lại mềm mại thơm tho thế chứ?

Phụ hoàng yêu thương mẫu hậu cả đời.

Người cũng dạy trẫm rằng sau này phải một lòng một dạ với người mình yêu.

Lương thân vương hoàng đệ đến nay vẫn chưa thành thân.

Hậu cung của trẫm đã có hơn mười phi tần.

Tuy vậy...

Trẫm chưa từng chạm vào nữ nhân.

Đây là lần đầu tiên.

Trẫm đang không biết phải làm sao.

Chợt nghe nàng ấy tủi thân nói:

“Hoàng thượng! Trời tối quá... thần thiếp sợ lắm...”

Nàng ấy...

Nàng ấy...

Nàng ấy sao có thể công khai quyến...

Khụ.

Hoàng hậu tim đập nhanh như vậy.

Chắc chắn là yêu trẫm đến ch ế t đi sống lại rồi!

Trẫm muốn giãy ra.

Nhưng ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng.

Ai mà không mê muội?

Không hiểu sao.

Trẫm lại còn có chút không nỡ.

Mùi hương trên người Phương Cẩn Du rất nhạt.

Thoang thoảng hương quế hoa.

Thanh nhã thoát tục.

Lưu luyến thật lâu.

Trong lúc thất thần.

Một cảm giác kỳ lạ.

Hoang đường!

Trẫm là người đứng đắn!

Đâu phải loại háo sắc bị d ụ c vọng làm mờ mắt!

“Hoàng hậu!”

“Mau xuống cho trẫm!”

“Hoàng thượng, người phải buông tay trước đã.”

10.

Trẫm cúi đầu nhìn xuống.

Mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào.

Hai tay mình đã đỡ chân Phương Cẩn Du.

“À... à.”

Trẫm vội buông tay.

Có lẽ vì quá đột ngột.

Phương Cẩn Du theo đà trượt xuống.

Lúc đi ngang qua một nơi nào đó...

Dường như trong chốc lát bị cản lại.

A a a a!

Nàng ấy chạm vào rồi!

Một cảm giác xấu hổ mãnh liệt lập tức ập tới.

Trẫm hoảng loạn vô cùng.

Ch ế t tiệt...

Bây giờ nên phản ứng thế nào đây?

Trẫm đâu thích nàng ấy!

Sao có thể nảy sinh suy nghĩ không đứng đắn được!

Phương Cẩn Du phát hiện chưa?

Liệu nàng ấy có hiểu lầm trẫm cũng thích nàng ấy không?

A a a a!

Trẫm lén nhìn sang hoàng hậu.

Chỉ thấy nàng ấy liên tục lùi lại.

Hoảng hốt ngó đông ngó tây.

Sau đó chỉ lên trời:

“Hoàng thượng! Nhiều sao quá!”

Trẫm cũng ngẩng đầu nhìn theo.

Mây đen âm u.

Lấy đâu ra sao?

Nhưng...

“Ha ha.”

“Quả thật rất nhiều.”

Trẫm nói có thì chính là có!

Đúng lúc ấy.

“ĐÙNG ĐOÀNG”

Có sét rạch ngang trời.

...

Trẫm thật sự xấu hổ muốn c h ế t.

“Ha ha ha!”

Hoàng hậu nhanh chóng cứu vãn tình thế.

Nàng ấy kéo tay trẫm.

“Hoàng thượng, vào trong ngồi đi.”

“Ừm! Được!”

Cứu tinh.

Đúng là cứu tinh của trẫm.