1.
Trẫm sắp phát đ i ên rồi!
Trẫm đường đường là thiên tử, chưa từng nghĩ có ngày mình lại bị một nữ nhân trói gà không ch ặ t làm đau đầu đến vậy.
Nàng ấy cầm kỳ thi họa chẳng thông.
Ấy thế mà lại vượt qua trăm tú nữ, qua tuyển chọn khắt khe, cuối cùng trở thành hoàng hậu của trẫm.
Đáng ch ế t!
Trẫm không nên chỉ vì thấy nàng ấy da trắng như ngọc, mắt sáng môi hồng, dung mạo nhỉnh hơn người khác đôi phần mà mơ mơ hồ hồ bỏ phiếu cho nàng ấy!
Nàng tên Phương Cẩn Du.
Là đích trưởng nữ Trấn Bắc tướng quân.
Nghe đồn bát tự đặc biệt, từ nhỏ được nuôi ở quê, mãi đến năm cập kê mới được đón về kinh thành.
Mẫu hậu cho người xem mệnh.
Kết quả phát hiện nàng ấy và trẫm bát tự tương hợp.
Bất kể thế nào cũng phải để nàng tham gia điện tuyển.
Mẫu hậu chắc chắn tính sai rồi.
Theo trẫm thấy...
Hoàng hậu khắc trẫm.
Đêm tân hôn, nàng ấy đem trái cây dại ngoài cung cho trẫm nếm thử.
Kết quả trẫm tiêu chảy suốt đêm!
Khó khăn lắm mới ngủ được.
Nửa đêm lại bị nàng ấy đạp một cước rơi thẳng xuống giường.
Chuyện tương tự còn rất nhiều.
Trẫm nể mặt nàng ấy, ban ân cùng dùng bữa tối.
Nào ngờ nàng ấy ăn như hổ báo.
Còn quét sạch đĩa thịt bò kho trẫm yêu thích nhất.
Trẫm mới ăn được một miếng thôi đấy!
Lại có lần trẫm dạo ngự hoa viên.
Đột nhiên có vật thể lạ từ trời giáng xuống.
Vỏ chuối đập thẳng vào trán trẫm.
Trẫm là thiên tử!
Sao có thể giữa thanh thiên bạch nhật chật vật như vậy?
Còn nữa.
Ngự khuyển, Phúc Bảo.
Dùng chính là bát ngọc bạch thượng hạng.
Ấy thế mà cũng bị nàng ấy làm vỡ tan tành.
Ngươi nói xem...
Nàng ấy có tà môn hay không?!
Phương Cẩn Du.
Phương Cẩn Du.
Nghe tên đã thấy dịu dàng đoan trang, hiền thục biết lễ.
Vậy mà người mắt này lại vụng về hấp tấp, suốt ngày nhốn nha nhốn nháo, đúng thật chẳng ra thể thống gì.
2.
Đúng vậy.
Ban đầu trẫm nghĩ chỉ cần không trêu chọc nàng ấy, hai người sẽ chẳng liên quan gì đến nhau.
Ai ngờ hôm nay đi dạo gặp mưa lớn.
Khi trẫm đến Thiên Thụy đình trú mưa...
Lại đụng phải Phương Cẩn Du.
Trẫm cố học theo dáng vẻ hoàng đế trong thoại bản.
Mặt lạnh ít nói.
Cao cao tại thượng.
Kết quả...
Phương Cẩn Du quả nhiên lại ngã.
Cũng làm vỡ ban chỉ mã não trẫm yêu thích nhất, ngày nào cũng đeo.
Trẫm đau lòng.
Cũng rất hận.
Lửa giận bốc tận đầu.
Nhưng trẫm không ngừng nhắc nhở bản thân:
Trẫm là minh quân.
Phải rộng lượng.
Thực ra trẫm cũng không định làm gì hoàng hậu.
Ai ngờ nàng ấy lại quỳ xuống xin tha.
Còn ôm ch ặ t giày của trẫm.
Cảm giác bị người khác nắm giày trong tay...
Khó chịu vô cùng!
“Hoàng thượng, thần thiếp biết sai rồi!”
“Thần thiếp không cố ý!”
“Người tha cho thần thiếp đi!”
“Chỉ cần người tha, bảo thần thiếp làm trâu làm ngựa cũng được!”
Trẫm cau mày.
“Nàng dù sao cũng là chủ lục cung, còn ra thể thống gì nữa? Buông tay!”
“Người không tha thì thần thiếp không buông!”
Thực ra trẫm định tha rồi.
Nhưng Phương Cẩn Du có thể đừng ôm giày trẫm càng lúc càng ch ặ t được không?
Trẫm chịu hết nổi rồi.
Phải thử lắc chân xem có hất ra được không.
Ha.
Ha ha.
Trẫm hất được rồi.
Nhưng chỉ hất được chân mình ra.
Còn chiếc giày vẫn hàn ch ế t trong tay hoàng hậu.
Nàng ấy bé nhỏ mềm mại như vậy.
Sức lực sao lại lớn đến thế?
Rồi...
Trẫm ngã.
Mông tiếp đất.
Đau ch ế t trẫm rồi!
Tức quá đi mất!!!
Thế là trẫm mắng Phương Cẩn Du một trận.
3.
Mắng mệt rồi.
Nhìn thấy tiểu cô nương trước mặt nịnh nọt giúp trẫm mang giày.
Tâm trạng trẫm cuối cùng cũng dịu xuống đôi chút.
Sau đó Phương Cẩn Du còn bóp vai cho trẫm.
Nhưng trẫm luôn cảm thấy...
Có chuyện xui xẻo sắp xảy ra.
Nàng ấy dè dặt hỏi:
“Hoàng thượng, lúc ch é m đầu có thể cho thần thiếp uống chút thuốc mê không?”
Buồn cười thật.
Sao Phương Cẩn Du lại nhát gan như vậy?
Chẳng có chút phong thái mẫu nghi thiên hạ.
Nếu trẫm thật sự muốn xử nàng ấy...
Thì giờ Phương Cẩn Du đã chẳng biết lưu lạc nơi nào rồi.
Mắt nhìn của mẫu hậu thật kỳ quái!
Thôi được.
Trẫm tránh Phương Cẩn Du là được?
Vì thế trẫm nói:
“Nàng cứ yên tâm.”
“Trẫm sẽ không gi ế t nàng.”
“Chỉ cầu từ nay về sau nàng đừng xuất hiện trước mặt trẫm.”
Phương Cẩn Du thoáng ngây người.
Sau đó cảm động rưng rưng nước mắt.
“Đa tạ hoàng thượng khai ân!”
“Thần thiếp bảo đảm từ nay sẽ không xuất hiện chướng mắt hoàng thượng nữa!”
Tốt lắm!
Không ngờ trẫm và hoàng hậu còn có ngày có được tiếng nói chung.
Mưa cuối hạ vừa oi bức lại vừa ngột ngạt.
Đám người chen chúc trong Thiên Thụy đình làm trẫm phiền không chịu nổi.
Trẫm định mở miệng đuổi nàng ấy đi.
Phương Cẩn Du lại nói không có ô.
Đáng ghét.
Cơn mưa này đến thật không đúng lúc.
Tiểu Hỉ Tử đã đi lấy ô rồi.
Thôi vậy.
Trẫm đành miễn cưỡng trú mưa cùng hoàng hậu.
Nàng ấy ngồi trên ghế đá.
Ghế hơi cao.
Hai chân nhỏ cứ đong đưa qua lại mãi.
Trông vô cùng nhàn nhã.
Điểm không giữ quy củ này của hoàng hậu...
Lại khá giống mẫu hậu.
Trẫm đang nhìn nàng ấy.
Bỗng thấy nàng ấy phấn khích khoa tay múa chân.
Rốt cuộc trong đầu nàng ấy chứa thứ gì vậy?
Chẳng lẽ...
Phương Cẩn Du thật sự nhìn thấy ma?
4.
Nhưng trẫm không để ý.
Trẫm nhìn màn mưa ngoài đình.
Bỗng nhớ tới cảnh nam nữ chính trong thoại bản dây dưa yêu hận dưới mưa.
Ngược luyến tàn tâm.
“A a a!”
Phương Cẩn Du đột nhiên quay người chỉ thẳng vào trẫm hét lớn.
“Hoàng thượng! Có... có ma!”
Màng nhĩ của trẫm sắp rách rồi.
Nàng ấy đang nói cái gì vậy?
Trẫm nhìn quanh một vòng.
Nào thấy ma q u ỷ gì đâu.
Ngược lại là gương mặt trước mắt này.
Mắt nhắm nghiền.
Cả người run như cái sàng.
Nhìn còn đáng sợ hơn ma nữa.
Ngay sau đó.
Phương Cẩn Du lập tức lao tới túm lấy trẫm.
Nàng ấy đáng sợ quá.
Trẫm vội giằng tay ra.
Lạnh giọng cảnh cáo:
“Hoàng hậu, nàng lại muốn giở trò gì?”
Tiểu cô nương sốt ruột.
“Hoàng thượng! Thật sự có m a mà!”
M a...
Trẫm không tin.
Nếu thật sự có.
Thì có bản lĩnh tới tìm trẫm gây phiền phức đi.
Cứ bám lấy một nữ tử yếu đuối như Phương Cẩn Du làm gì chứ?
5.
Cứu mạng!
Đêm qua trẫm nằm mơ.
Mơ thấy một đám ma q u ỷ trói Phương Cẩn Du thành cái bánh chưng rồi ném đến trước mặt trẫm, còn nói đó là lễ vật dâng lên.
Đây là loại lễ vật q u ỷ gì thế?
Trẫm chẳng thèm!
Nhưng...
Hoàng hậu mềm mại yếu ớt, gương mặt trắng trẻo non mịn như thể…
Sao lại thế này?
Trẫm hoàn toàn không khống chế được bản thân.
Cứ thế nhào tới.
Còn chuyện sau đó...
Trẫm thật sự không còn mặt mũi nào để nhớ lại!
Đã vậy sáng sớm, Lâm công công còn đứng bên cạnh lải nhải:
“Hoàng thượng đêm qua mơ thấy gì sao?”
Trẫm soi gương.
Quả nhiên mặt đỏ bừng.
Đỏ chẳng khác nào quả dại hoàng hậu từng đưa cho trẫm.
Ra ngoài hít thở một lúc.
Trẫm mới dám lên triều.
Lại gặp nguyên một đám lão thần.
Thật nhàm chán.
Tan triều xong.
Không ngờ trên đường trở về Ngự Thư Phòng, trẫm lại gặp Phương Cẩn Du.
Rõ ràng nàng ấy ở hậu cung.
Sao lại xuất hiện tại đây?
Chắc chắn là cố ý.
Hừ!
Trẫm biết ngay Phương Cẩn Du sẽ nuốt lời mà.
Sợ lại gặp chuyện xui xẻo.
Trẫm lập tức quay người bỏ đi.
Nào ngờ nàng ấy lại xách váy, bước nhỏ chạy theo.
Chiếc váy màu vàng ngỗng càng tôn da.
Cây bộ d a o trên tóc Phương Cẩn Du hôm nay dường như cũng tinh xảo hơn ngày thường.
Nhớ lại cảnh tượng trong mơ tối qua.
Trẫm thật sự không dám nhìn nàng ấy.
Vội nói:
“Hoàng hậu, chẳng lẽ nàng đã quên hứa gì với trẫm sao?”
Phương Cẩn Du bĩu môi.
“Hoàng thượng, thần thiếp có thề đâu, không tính!”
Nói rồi nàng ấy lấy lòng kéo tay trẫm.
“Thần thiếp hứa sau này sẽ không gây thêm phiền phức cho hoàng thượng nữa.”
“Hay là tối nay... hoàng thượng lật thẻ bài của thần thiếp đi?”
...
Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Sao nàng ấy lại nói như thế?
Không lẽ...
Nàng ấy đang thèm muốn thân thể của trẫm?!