Khi Tần Minh Nguyệt lại mở mắt, đầu tiên ngửi thấy mùi thuốc sát trùng nồng, ánh sáng trong phòng rất mờ, chỉ đèn hành lang, từ kính cửa chiếu ít ánh sáng.
Đây là... bệnh viện?
Nàng thật về rồi!
Lưu thị, cũng chết.
Tần Minh Nguyệt không động, toàn thân không chút sức, chỉ nước mắt không ngừng chảy, từng cảnh trong sách, lặp lại trước mắt, lòng nén không nổi bực bội.
Mãi gần một giờ sau, nàng mới hít sâu, cuối cùng lật người. Nàng thấy mẹ đã ngủ, có lẽ vì quá mệt, dù giường tạm không thoải mái, bà vẫn ngủ ngon. Điện thoại ở gối, vẫn hiển thị truy vấn trước khi ngủ nguyên nhân hôn mê, nên nàng lấy điện thoại mẹ.
Thời gian 23:48, Tần Minh Nguyệt không quá để ý, mà tìm cuốn "Thanh Loan tướng quân truyện", xem từ đầu.
Quả nhiên, nội dung đã thay đổi, dù không nhắc chuyện xuyên việt, nhưng cốt truyện gần giống nàng biết. Vì nhân vật chính là Phương Tự, nên thuật lại Tần Minh Nguyệt rất mơ hồ, chỉ viết Tần Minh Nguyệt và Lưu thị chết ở kinh thành, vì họ chết, nên thủ tục đổi hộ khẩu không tiếp tục, cả triều đình, coi như không có chuyện. Hoàng đế còn truy phong cho Tần Minh Nguyệt tước hiệu Tú Châu phu nhân.
Nên Tần thị cũng không về được.
Chuyện sau giống Tần Minh Nguyệt tưởng, Ứng Cửu mang hài cốt về Tú Châu, Tần thị chung với Phương Bác Dụng, Lưu thị cũng chôn gần đó. Tín mụ mụ và Hà quản sự nương tựa và kiềm chế, việc kinh doanh không mở rộng, nhưng duy trì. Trần tiên sinh và Ứng Cửu văn võ dạy Phương Tự đến mười sáu tuổi.
Trước mười sáu tuổi Phương Tự là cô bé vô tư và bốc đồng, thích hào hiệp, không chịu được người khổ. Năm mười sáu tuổi, Oa Khấu tấn công, dân chạy nạn Hải Châu, Tú Châu đói khắp nơi, Phương Tự thấy dân vô tội chịu khổ, không nỡ, đổi nửa gia tài thành lương thực phát cho dân, nửa còn lại mang đầu quân.
Ngoài việc Phương Tự mang nhiều tiền đầu quân, từ đầu là bách phu trưởng, có lều riêng ít thấy đàn ông tr*n tr**ng, câu chuyện sau không khác lắm, hoặc nói, càng về sau, càng giống nguyên tác, đến khi Phương Tự đi tây bắc, hầu như không khác.
Lưu thị...
Nàng rốt cuộc mất.
"Minh Nguyệt?"
Lúc này, mẹ Tần đi vệ sinh đêm thấy con gái đang xem điện thoại, không biết có mắt hoa không, lau mấy lần, mới nhìn rõ.
"Mẹ, con tỉnh rồi." Tần Minh Nguyệt nói.
Sáng, Tần Minh Nguyệt làm các kiểm tra, ngoài cơ teo vì lâu không động, không vấn đề, ba ngày sau, cuối cùng xuất viện.
Mẹ Tần muốn đến chỗ Tần Minh Nguyệt chăm, sợ nàng lại ngất, nhưng Tần Minh Nguyệt ngăn, từ khi tỉnh mẹ như mắt diều theo dõi, mỗi ngày ho mấy lần, ăn bao nhiêu, nửa đêm có dậy uống nước đều rõ, giờ nàng thật không sức ứng phó.
Về nhà, nàng lại lật xem "Thanh Loan tướng quân truyện", cố gắng từ chi tiết phán đoán Lưu thị có khả năng sống không, nhưng không thấy.
Đến tận mười giờ rưỡi tối, nàng thấy thời gian đã muộn, liền theo bản năng khẽ nhíu mày, rồi chợt bừng tỉnh, sẽ không còn ai nhắc nàng đi ngủ sớm nữa, cũng sẽ không còn đôi mắt đào hoa rực rỡ kia, trên giường dịu dàng chờ đợi nàng nữa.
Chuyện tương tự lại xảy ra vào sáng hôm sau, Tần Minh Nguyệt mơ mơ màng màng tỉnh dậy, rồi chờ có người mang đến cho nàng bộ y phục thích hợp. Đầu óc nàng vẫn còn mơ hồ, nghĩ mãi cũng không nhớ hôm nay có chuyện gì cần làm, đoán chắc Lưu thị sẽ mang đến cho nàng chiếc áo bông vàng thoải mái nhất, trang điểm cũng chỉ cần đơn giản thôi là được, nhưng tuyệt đối nàng ấy sẽ không gắn những bông cúc to lên tóc. Chợt mở bừng mắt, nàng mới nhớ ra, Lưu thị đã không còn nữa.
Ngôi nhà như một vỏ ốc yên tĩnh, khiến Tần Minh Nguyệt một thời không biết nay là ngày nào, cho đến khi dùng nước lạnh rửa mặt, nàng mới buộc bản thân quay về với hiện thực.
Nằm trên chiếc giường của chính mình suốt ba ngày, đến ngày thứ tư nàng bắt đầu dùng nét vẽ vụng về phác họa lại hình bóng Lưu thị, muốn ghi lại tất cả quãng thời gian gần nửa năm ấy. Lại cứ mơ hồ qua thêm mấy ngày nữa, nàng chợt phát hiện kỳ nghỉ hè đã đến hồi kết thúc.
Quả thật, đây là kỳ nghỉ hè dài nhất.
"Minh Nguyệt à, đừng quá mệt mỏi, nhà trường đã biết chuyện của con rồi." Mẹ Tần lo lắng cho con gái, "Hay là xin nghỉ thêm một thời gian đi."
Tần Minh Nguyệt không xin nghỉ, nàng lúc này cần có việc gì đó lấp đầy thế giới của mình. Những khi ở nhà một mình, nàng thường chẳng phân biệt nổi rốt cuộc hiện tại mới là hiện thực, hay những ngày tháng chỉ còn lại trong ký ức kia mới là hiện thực.
Thậm chí khi một lần nữa đứng trên con phố phồn hoa xe ngựa tấp nập, nàng cũng có cảm giác như đã trải qua một đời khác. Nếu có thể để Lưu thị cũng nhìn thấy thế giới của nàng, thì tốt biết bao.
Ngày đầu tiên đến trường, nàng đã bị hiệu trưởng gọi đến nói chuyện. Hiệu trưởng biết tình hình của nàng, quyết định tạm thời không để nàng tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm nữa. Tần Minh Nguyệt cũng vốn đã có ý như vậy, cho nên chuyện này diễn ra rất thuận lợi.
Quay lại văn phòng, nghe thấy ba bốn thầy cô đang bàn tán chuyện gì đó.
"Thật có chuyện tốt như vậy sao?"
"Không bao lâu nữa, trường ta sẽ có thay đổi to lớn rồi."
"Có thể phát thêm cho chúng ta chút tiền thưởng không?"
"Nghĩ gì thế. Người ta bỏ tiền ra xây dựng trường học, may ra có thể tài trợ cho một số học sinh nghèo đi học, còn chúng ta, đừng mơ tưởng."
"Có thể sửa sang lại tòa nhà dạy học cũng tốt rồi, ít nhất phải lắp điều hòa cho văn phòng chứ?" Thầy Tùng Thụ, người vừa lùn vừa mập, lau mồ hôi nói.
Tần Minh Nguyệt khó hiểu bước vào, hỏi, "Các thầy cô đang nói gì vậy?"
"Cô còn chưa biết sao?" Thầy giáo mới đến tên Diêu nói, "Học kỳ này có một vị cựu học sinh đã quyên góp cho trường ta rồi!"
"Ồ." Tần Minh Nguyệt liếc nhìn mấy người chưa thấy đời này, chẳng phải chỉ là quyên góp thôi sao, trường Trung học số Ba đã thành lập trăm năm, học sinh thành đạt không ít, năm nào chẳng có người quyên góp, có gì to tát chứ?
"Ba mươi triệu!" Cô Diêu thấy Tần Minh Nguyệt không hề bị chấn động, bèn giơ ba ngón tay nói.
"Bao nhiêu cơ?"
Đúng lúc định uống nước, Tần Minh Nguyệt suýt chút nữa phun cả ra.
"Ba mươi triệu!"
"Tặc tặc, quả không hổ là ngôi trường trăm năm, nhân tài lớp lớp." Tần Minh Nguyệt kinh ngạc, đồng thời cũng rất vui mừng.
Trường Trung học số Ba nơi nàng dạy được xây dựng từ năm 1916, đến nay đã hơn trăm năm, chính vì thế mà rất nhiều cơ sở vật chất đã vô cùng cũ kỹ, chẳng hạn trong tòa nhà dạy học không có hệ thống nước, thầy trò đều chỉ có thể dùng chung nhà vệ sinh công cộng ở góc sân, mấy năm trước vẫn còn là nhà xí khô, mấy năm gần đây mới đổi thành bồn cầu dội nước. Không những xa, mà còn khó trông coi, thường xuyên có học sinh hút thuốc hoặc bắt nạt bạn trong đó.
Ví như ngoài phòng hiệu trưởng, các phòng học, văn phòng khác đều không có điều hòa, mà mùa hè ở Giang Dương lại rất nóng, mấy năm trước từng có một nữ sinh sức khỏe yếu, năm nào cũng ngất xỉu một hai lần vì nóng. Lại ví như tòa nhà dạy học cao năm tầng nhưng không có thang máy, học sinh thì không sao, nhưng từng có hai thầy cô về hưu rồi được mời quay lại giảng dạy, vốn có chất lượng giảng dạy hàng đầu toàn thành phố, vì thực sự không trèo nổi năm tầng lầu, nên bị trường khác mời đi mất.
Ba mươi triệu, những "vấn đề nhỏ" này chắc đều có thể giải quyết chứ?
Tần Minh Nguyệt không hỏi thêm, lấy cuốn sách giáo khoa Ngữ văn lớp Bảy bản mới ra, bắt đầu đọc từ đầu đến cuối, mười năm kinh nghiệm dạy học, những thứ này đã quá quen thuộc.
"Đến rồi, đến rồi!" Bàn của thầy Tùng Thụ ở cạnh cửa sổ, lúc đứng lên vận động thì "vừa khéo" nhìn thấy.
"Để tôi xem nào." Người trẻ thường tò mò, Cô Diêu là người đầu tiên chạy đến bên cửa sổ.
Vị trí của Tần Minh Nguyệt vốn đã sát cửa sổ, nàng chỉ cần quay đầu là thấy ngay cổng trường, hiệu trưởng ăn mặc chỉnh tề, đang dẫn theo mấy người chờ sẵn ở đó, trước mặt họ là một hàng năm chiếc xe hơi màu đen, Tần Minh Nguyệt không nhìn rõ biển số, nhưng đại khái đều là xe sang.
Từ chiếc xe đầu tiên, bước xuống một người phụ nữ không cao lắm, mặc chiếc váy màu lam nhạt, khoác ngoài chiếc áo trắng che đi đôi tay vốn nên lộ ra, mái tóc đen dài xõa sau lưng, đeo một chiếc kính râm lớn. Trong tiết trời hè nóng bức, bộ trang phục này xem ra khá kín đáo, vậy mà trong từng cử chỉ giơ tay nhấc chân, vẫn khiến người ta cảm thấy có vài phần yêu kiều.
Không hiểu sao, Tần Minh Nguyệt luôn thấy hành vi cử chỉ của người ấy có chút giống Lưu thị. Nhất là dáng đi, mang theo vẻ mềm mại của tiểu thư khuê các ngày xưa.
"Đẹp quá đi mất!" Thầy Tùng Thụ là người đầu tiên cảm thán.
"Đẹp chỗ nào? Rõ ràng chẳng nhìn thấy mặt mà." Cô Diêu nói.
"Cậu thì biết gì, nhìn phụ nữ không phải chỉ nhìn mặt, mà phải nhìn... khụ khụ." Nhận ra mình đang ba hoa với một cô gái mới đi làm chưa đến hai năm, thầy Tùng Thụ kịp nuốt nửa câu sau, "phải nhìn khí chất. Cô xem cô ấy, dịu dàng đoan trang, hành xử chuẩn mực, luôn đi sau hiệu trưởng nửa bước, tuy là một tiểu thư nhà giàu, nhưng tiến thoái có chừng mực, không hề phô trương."
Không phô trương mà sáu người đi năm chiếc xe? Khóe miệng Tần Minh Nguyệt khẽ động.
"Thầy Tùng Thụ, thầy có muốn sang tổ Ngữ văn bên cạnh, học thêm vài từ mới không?"
Thầy Tùng Thụ xua tay, "Không cần, phụ nữ mà tôi thích, vài từ này là đủ để hình dung rồi."
"Thầy thích nhiều phụ nữ thế, vợ thầy có biết không?" Một thầy giáo khác họ Triệu hỏi.
"Vợ tôi đương nhiên là tinh hoa trong số đó." Thầy Tùng Thụ giơ ngón cái.
Thầy Tùng Thụ thích mỹ nữ, nhưng phần lớn đều là nhân vật trong nhị thứ nguyên hoặc phim truyền hình, rất hiếm khi tùy tiện mơ tưởng đến những người phụ nữ mà mình có thể tiếp xúc ở ngoài đời thực. Đây cũng là lý do khiến cho Tần Minh Nguyệt và các nữ giáo viên khác sẵn sàng đùa giỡn với thầy.
"Chậc chậc, giống như minh tinh vậy." Thầy Tùng Thụ tặc lưỡi.
"Cô ấy, tên là gì?" Tần Minh Nguyệt hỏi, càng nhìn cô càng cảm thấy người đó giống Lưu thị, nhưng không chắc là do mình quá nhớ mong mà sinh ra ảo giác.
"Nghe nói họ Phương."
"Họ Phương?"
"Cô Tần, cô kích động cái gì thế." Thầy Tôn đang tưới hoa tỏ vẻ bất mãn, vốn dĩ ông đã lớn tuổi, tay lại không vững, kết quả vì tiếng hét lạc giọng của Tần Minh Nguyệt mà cả gáo nước đổ thẳng xuống đôi giày vải của chính mình.
Tần Minh Nguyệt vội vàng xin lỗi, lại còn giúp lau chỗ nước trên nền.
"Gọi là Phương Dao Dao? Trùng với họ tôi, tôi nhớ mà."
Phương Dao Dao sao? Tần Minh Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng bỗng thấy ngẩn ngơ mất mát.
Không khí náo nhiệt cứ thế trôi qua, mãi đến nửa tiếng sau, khi Tần Minh Nguyệt đang định đi vệ sinh, chẳng ngờ vừa xuống đến đại sảnh tầng một thì đối diện là hiệu trưởng cùng vài người đang đưa đoàn của Phương Dao Dao tham quan bảng tin.
"Hiệu..." Cô vốn định nói một câu "Hiệu trưởng tốt" rồi cứ thế đi qua, nào ngờ người phụ nữ đối diện đã tháo cặp kính râm to quá cỡ, đôi mắt phượng hẹp dài cũng đồng thời nhìn về phía cô - chính là Lưu thị!