Hoại Thiếp (Xuyên Thư) - Tô Uy

Chương 54: Đại sự

"Chuyện gì xảy ra vậy?"

Nói chuyện thì Tần Minh Nguyệt đã trở về. Cô đã mời Lưu Nghiệm Minh ăn tối, hắn vội đi sòng bài lúc tối sôi động nhất, chỉ ăn qua loa nên nàng về không muộn lắm.

"Công tử." Lưu thị cúi đầu, thu mình phía sau Tần Minh Nguyệt, đầy sợ hãi.

Phòng Ngôn chỉnh lại y phục, khẽ ho, "Tần công tử tha lỗi, không có gì đâu, bản quan nhất thời tham rượu, uống say, trêu đùa vài câu với cô nương Thiên Trản, e rằng làm cô nương sợ, xin cô nương đừng trách."

Tần Minh Nguyệt sao có thể không hiểu chuyện gì, nhưng thấy Ứng Cửu ở đó, biết Lưu thị không bị thiệt, lại là quan triều đình, cô cũng bất lực.

"Trời đã muộn, Phòng đại nhân vẫn nên--"

"Công tử," Lưu thị ngắt lời Tần Minh Nguyệt, "đại nhân hiện diện, tôi có việc muốn tâu."

"Việc gì vậy?" Tần Minh Nguyệt hỏi.

Phòng Ngôn tất nhiên cũng muốn nhanh chóng rút khỏi chốn thị phi này, nhưng không ngờ Lưu thị lại giữ hắn lại.

"Lúc nãy tôi kiểm tra tiền bạc, phát hiện thiếu hai mươi lượng." Lưu thị nói.

"Mất tiền rồi sao?" Tần Minh Nguyệt ánh mắt lóe lên, nghe ra vài manh mối.

Lưu thị gật đầu, rụt rè cúi chào Phòng Ngôn, "Đại nhân, hai mươi lượng này, mỗi cái là một thỏi mười lượng, đều do quận Tú Thủy vừa đúc tháng trước, trên đó có chữ Tú Thủy, là thưởng của Thứ sử Quách."

"Chẳng lẽ Tần công tử lúc nào đó đã lấy đi dùng sao?" Phòng Ngôn hỏi.

"Công tử nhà tôi vốn chỉ mang theo một ít bạc lẻ và ngân phiếu, thỏi mười lượng nặng khó mang, nên chỉ coi là đồ chơi để trong phòng thôi." Lưu thị lại giải thích.

"Thật kỳ lạ, trong viện này ngoài Tần công tử và cô nương Thiên Trản, còn có ai khác không?"

Lưu thị nhìn về phía trong, đôi mắt dài hẹp vừa xuyên qua khe cửa, đối mặt với người đang nhìn ra ngoài.

"Ah!"

Mọi người chưa kịp nói gì, bỗng từ phía trong truyền ra một tiếng hốt hoảng.

Ứng Cửu mạnh tay đẩy cửa, vừa trúng hai thị nữ đang áp sát cửa nghe ngóng, cả hai cùng ngã về phía trước, sợ đến tái mặt.

"Đại nhân." Hai người sợ hãi, mặt tái mét, quỳ trước chân Phòng Ngôn. Phòng Ngôn là người trên quản lý họ, họ tất nhiên sợ, "Chúng tôi không hề ăn trộm."

"Ai nói các cô ăn trộm?" Lưu thị mỉm cười, tinh ranh như con cáo luyện năm trăm năm, "Hai vị chị sao biết tôi đang nói các cô?"

"Ng... ngài ngày hôm đó đưa cho chúng tôi là hai thỏi bạc của quận Tú Thủy." Hai người đáp.

Lưu thị từ từ đi đến bên họ, "Hai vị chị, thỏi bạc tôi đưa các cô, làm sao gọi là ăn trộm được? Sao các cô biết công tử nhà tôi chỉ mang hai thỏi theo mẫu như vậy? Sao lại sợ hãi đến thế?"

"Nhưng... nhưng..." Hai người bị tra hỏi không nói nên lời, run rẩy, một người lớn tuổi hơn nghiến răng, "Các người rõ ràng chỉ mang hai thỏi bạc của quận Tú Thủy."

"Các cô làm sao biết chúng tôi chỉ mang hai thỏi? Số bạc này không để lộ ra ngoài, chẳng lẽ hai vị chị đã lục đồ của chúng tôi?"

Hai người cúi đầu, đành phải thừa nhận.

"Hơn nữa," Lưu thị nói tiếp, "hai vị chị, tuy tôi vẫn gọi các cô là chị, nhưng các cô cũng chỉ là người hầu của dịch quán thôi, công tử nhà tôi dù xuất thân thương gia, ở Tú Châu cũng đầy nô bộc, thưởng thế nào là có tính toán. Chị em có từng thấy ai lấy thỏi bạc mười lượng để thưởng người hầu không?"

"Cái này..."

Hai thị nữ ngớ ra, nhưng trong lòng lại căm ghét Lưu thị, lúc trước khi nhận những thỏi bạc, trong lòng đã thấy kỳ quái, nhưng tài sản khiến con người động lòng, họ cũng mặc nhiên im lặng thu nhận từng thỏi, nay lại bị Lưu thị bày một vở kịch ở đây!

"Đúng là hai kẻ hèn hạ, dám làm chuyện bẩn thỉu! Quản sự Thôi đâu? Gọi hắn đến, hai người này không để lại được." Phòng Ngôn nghe xong cũng thấy Lưu thị nói có lý, hơn nữa giờ hắn không rõ Tần Tử Thì với vị Thế tử kia có quan hệ gì, trong lòng lo lắng, lại thiên về Lưu thị hơn.

Chẳng bao lâu, quản sự Thôi dẫn theo người đến, lục soát phòng hai thị nữ, quả nhiên tìm thấy hai thỏi bạc ở sâu trong tủ, lập tức sai người dẫn hai thị nữ đi.

Phòng Ngôn giúp xử lý sự việc, ra lệnh trừng phạt nặng hai người, coi như bù đắp phần nào việc vừa rồi đã lăng nhục Lưu thị, mới yên tâm cáo từ.

Còn hai thị nữ kia, vốn đã là tội nhân, giờ thêm tội, e rằng không chết cũng chẳng có kết cục tốt.

Trong tiểu viện yên tĩnh trở lại, thiếu vắng hai thị nữ, lại càng tiện nói chuyện.

"Sao bỗng nhiên gây khó dễ với họ vậy?" Tần Minh Nguyệt vẫn còn bị mù mờ.

Lưu thị kể lại diễn biến vừa rồi, "Ta vốn thương hại họ, nhưng đã không xứng, hà cớ gì phải mềm lòng?"

Chậc chậc, thật khôn khéo. Tần Minh Nguyệt đành phải thốt lên thán phục. Lưu thị lúc trước không tính toán với họ mà còn thưởng thêm bạc là thật, e rằng để phòng họ một chiêu cũng là thật, chỉ chờ xem hai thị nữ phản ứng ra sao. Nếu họ luôn ngoan ngoãn, khi mình và Lưu thị đi, số bạc tự nhiên sẽ thuộc về họ; nếu họ không ngoan, như bây giờ...

Dù chuyện đã qua, Tần Minh Nguyệt vẫn thấy trong lòng không thoải mái, kể từ khi đến kinh thành, tài sản trong tay so với các gia đình đại phú còn chẳng là gì, không còn danh phận nửa bậc cao thủ, cũng không còn kịch bản đã biết, cô bắt đầu cảm thấy mọi chuyện càng lúc càng khó kiểm soát.

Thời gian trôi nhanh, bảy ngày trôi qua trong nháy mắt. Nhìn đến ngày kiến yết Thánh thượng, người York vì không phải đến làm sứ vụ nên chẳng có chuyện triều chính gì, chỉ là Hoàng thượng muốn gặp những người đặc biệt này, vì vậy việc kiến yết được định vào tiệc tối. Lưu thị vì biết tiếng York, được đặc cách tham dự. (Editor: chị đi theo vợ bằng thực lực nha trời)

Đêm trước tiệc, Tần Minh Nguyệt lại nhân lúc Lưu thị đi lấy nước, cẩn thận sắp xếp lại thư tín và áo máu mà Tần Tứ Phương để lại, gấp gọn vào một túi dầu nhỏ, để sát người.

Ngày mai, cô sẽ làm một việc lớn, trước mặt Hoàng đế vạch trần những vụ xấu của nhà Tần và nhà Phương, trả lại nhà Phương và nhà Tần cho Lưu thị, đồng thời công lao lần này làm phiên dịch cũng thuộc về Lưu thị.

Là người duy nhất trên đời có tài năng này, công lao có thể lớn hoặc nhỏ, nếu Hoàng thượng thấy lạ, phong chức vì chuyện người lạ cũng chẳng sao, ít nhất vài trăm lượng bạc cũng có thể có được.

Của ai, phải trả về cho người đó. Cô không thể vừa dùng lời lẽ ngọt ngào nói yêu Lưu thị thế nào, dỗ dành cô theo mình, vừa không có tương lai với cô, lại chiếm đoạt tài sản vốn thuộc về cô.

Quá ích kỷ.

Còn Phương Tự, cô đã gửi sẵn một ngàn lượng bạc cho Hà chưởng quỹ và Lương Vũ, phòng khi cần, đủ để con bé lớn lên. Tin rằng sau nhiều việc như vậy, Lưu thị cũng sẽ không làm khó con bé nữa.

Còn đám cưới từng hứa, Tần Minh Nguyệt thở dài, thực sự là không kịp nữa, dù sao cơ hội diện kiến Hoàng thượng chỉ có một lần, tiếc nuối cũng vẫn hơn sau một lần xa hoa mà chẳng còn gì.

Đêm đó, hai người cùng ngủ trên một gối, Tần Minh Nguyệt nghe nhịp thở nhẹ nhàng của Lưu thị, có nhiều điều muốn nói với cô. Cô chợt muốn vẽ ra thế giới của mình cho cô nghe, những tòa nhà cao tầng, dòng xe cộ tấp nập, kể cả cảnh thành phố về đêm đầy ánh đèn rực rỡ.

Cô cảm thấy mình thật buồn bã. Thực ra, Lưu thị hoàn toàn không hiểu cô, về cô, quá khứ và tương lai thật sự của Tần Minh Nguyệt, những cuốn sách cô đã đọc hồi nhỏ, lần đầu tiên khi đi học đại học một mình xa quê vừa hồi hộp vừa lo sợ, công việc của cô, cha mẹ và gia đình cô, Lưu thị đều hoàn toàn không biết.

Đột nhiên, một cơn cô độc không thể kìm chế tràn khắp cơ thể.

Tần Minh Nguyệt ôm chặt Lưu thị.

Lưu thị tưởng cô định làm gì, lờ mờ nói: "Công tử, ngày mai vẫn còn bận, hôm nay cứ ngủ ngon đi."

"Ừ." Tần Minh Nguyệt đáp một cách u uất, "Lưu nhi, nàng thật sự... yêu ta chứ?"

Lưu thị quay lại, nhìn thẳng vào Tần Minh Nguyệt.

"Tại sao lại hỏi vậy?"

Tần Minh Nguyệt càng ôm càng chặt, muốn tìm chút an ủi từ hơi ấm cơ thể đối phương.

"Thiên Trản, nàng là một cô gái tốt, từ khi ta mua nàng, nàng đã là người tự do, về sau, đừng bao giờ nhắc gì đến tôi tớ, thị nữ hay hạ nhân nữa, đừng hạ thấp thân phận mình, người quý biết tự trọng, người khác mới tôn trọng nàng." Tần Minh Nguyệt nói: "Thế giới này rất lớn, người rất nhiều, về sau, nếu nàng muốn, thực ra có thể tìm một người đàn ông, sinh một đứa con..."

Tần Minh Nguyệt cảm thấy mình chắc chắn đã phát điên, trước đây cô vốn khinh thường mọi chuyện hôn nhân hay sinh con, cô chỉ định sống một mình trong thành phố đầy ánh đèn và xa hoa đến già, nhưng ở thời cổ đại này, khi mọi thứ đều yên tĩnh, trong những đêm tĩnh lặng, cô bỗng muốn có một gia đình, có mối quan hệ thân thiết mà dù không phải lo sợ cũng không thể phá vỡ được.

Như cha mẹ, như người yêu, như con cái.

Nếu có thể, cô muốn tất cả.

Giữa cha mẹ và người yêu mà phải lựa chọn, thật sự quá khó.

Như thể cảm nhận được tâm trạng của Tần Minh Nguyệt, Lưu thị khẽ hôn lên môi cô.

"Tần Minh Nguyệt."

"Hã?" Tần Minh Nguyệt sửng sốt, đây là lần đầu tiên Lưu thị gọi cô bằng tên đầy đủ.

Cô như một con sói nhỏ bá đạo, một tay chống nửa thân người lên, tay kia buộc Minh Nguyệt phải nhìn về phía mình, "Thật ra ngày đó, Lưu Nghiệm Minh đã hỏi ta có muốn trở lại bên cạnh nàng không, nếu ta không muốn, thì có thể không xuất hiện trước mặt nàng, nhưng ta vẫn nôn nóng đến."

Tần Minh Nguyệt l**m môi khô.

"Biết vì sao không?" Lưu thị không đợi Tần Minh Nguyệt trả lời, "Trên đời này không có gì đáng để ta quan tâm nữa, ngoài nàng, nàng trốn không được đâu."

"Ừ."

"Ừ?"

"Ta biết rồi."