Hoại Thiếp (Xuyên Thư) - Tô Uy

Chương 30: Thẩm vấn

Lưu thị theo Ứng Cửu trở về, lúc này Tần Minh Nguyệt đang ở thư phòng tiếp khách.

Trước mắt nàng là một nam tử chừng hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi, trông có chút chật vật, phong trần mệt mỏi. Tín mụ mụ thì đứng bên cạnh nam tử ấy, vành mắt đỏ hoe.

"Cô nương, đâu có ai khi dễ người đến mức này!" Tín mụ mụ vốn tính cứng cỏi, lúc này cũng không kìm được mà rơi lệ.

"Nương, những chuyện này người đừng quản nữa, cùng lắm thì chúng ta rời đi là được!" Nam tử kia nói với Tín mụ mụ.

Hắn chính là tiểu nhi tử của Tín mụ mụ, tên gọi Lương Thành. Từ mười sáu tuổi đã theo phụ thân ra ngoài áp tiêu, đến nay tính ra đã làm tiêu sư cho Hanh Thông tiêu cục được sáu, bảy năm. Nhưng khác với Dương Lão Hổ, Dương Vân Báo những kẻ thô lỗ, hắn lại có phần thư sinh, một gương mặt trắng trẻo mịn màng như con gái, dáng người cũng thon dài gầy yếu, trước khi mở miệng đã đỏ mặt, chỉ có thanh trường kiếm trên lưng mới chứng tỏ hắn là kẻ luyện võ.

Trong ký ức của Tần thị, nàng với Tần Bình và Tần An vốn chẳng có nửa phần huynh đệ chi tình, ngược lại hai huynh đệ nhà Tín mụ mụ lại thường cùng nàng chơi đùa, tập võ, càng giống huynh đệ ruột, hoặc nên nói là... tỷ muội? Thật sự là rất nhiều tiểu cô nương đều xem Lương Thành như tỷ muội, hắn thuở nhỏ học võ, sau lại đi áp tiêu, thường xuyên uất ức đến mức khóc lóc.

Rõ ràng hắn vốn là mầm mống đọc sách, Tần Minh Nguyệt thầm than, chẳng qua bị phụ thân bắt ép đi luyện võ, hành tẩu giang hồ, quả là khổ cho hắn.

"Từ khi Tần thúc mất đi, bọn họ mẹ con ngày càng quá quắt. Không chỉ phụ thân ta, mà mấy vị lão tiêu sư đi theo tiêu cục hơn mười năm cũng đều bị bọn họ chèn ép phải bỏ đi. Lão Hổ cùng Vân Báo trước đây mỗi chuyến cũng được mười lượng, thậm chí hai mươi lượng. Vậy mà mấy hôm trước làm xong một chuyến, Lão Hổ còn bị thương đôi chút, thế mà chỉ được hai lượng bạc. Họ còn nói là Tần thúc đối với chúng ta quá tốt khiến chúng ta tham lam, còn nói... còn nói đám tiêu sư chúng ta không biết ai là chủ ai là tớ." Lương Thành đôi mắt đỏ hoe như thỏ, nói.

Tiêu sư, đặc biệt là những người giàu kinh nghiệm có thể tự mình dẫn đội ra ngoài áp tiêu - tức Tiêu đầu, trong một tiêu cục có địa vị cực cao.

Tần Tứ Phương tuy không tính là người tốt gì, nhưng đối với những huynh đệ đi theo mình nhiều năm lại rất trọng nghĩa khí, bằng không cũng chẳng thể gây dựng được cơ nghiệp lớn như Hanh Thông tiêu cục.

Vậy mà mẹ con nhà Phạm thị lại tưởng bản thân là chủ tử, còn đám tiêu sư chính là nô tài trong nhà, đúng là đầu óc bị lừa đá vào mới nghĩ ra được như thế.

"Không chỉ như vậy, Tần Bình chỉ tin tưởng những kẻ vốn dĩ đã thân cận với bọn họ, hoàn toàn mặc kệ những người đó có biết đi áp tiêu hay không." Lương Thành cười lạnh, "Vài hôm trước nhận được một chuyến lớn, thằng nhãi Tần An nhất định bắt Lý Tiểu Lục đi giao. Thằng nhỏ ấy còn non choẹt, căn bản không phục được người khác, võ công lại kém cỏi, mới ra khỏi Hải Châu chưa đến ba ngày, cả người lẫn tiêu đều mất, đến nay vẫn bặt vô âm tín. Giờ người ta đang đuổi theo bọn họ đòi bạc đấy."

"Cô nương, thằng Tần An này, chỉ e đến chẳng có ý tốt." Tín mụ mụ nói.

Mục đích của Tần An, ngay ngày đầu hắn đã nói rõ. Chỉ là Tần Minh Nguyệt khi ấy cũng cho rằng Tần Tứ Hải vừa mất, Phạm thị đã vội vàng giục Tần An đến Tú Châu, quả thật quá nôn nóng. Bây giờ xem ra, là gây ra họa lớn không gánh nổi, nên mới trông cậy vào tài sản của Phương gia.

Theo lối suy nghĩ của người xưa, Phương gia đã tuyệt hậu, thì gia sản tất nhiên sẽ rơi vào tay huynh đệ Tần Minh Nguyệt. Còn về phần Tần Minh Nguyệt - một nữ nhân, lại là một quả phụ - cũng chỉ xứng ở yên nơi hậu viện mà chịu đựng uất ức mà thôi.

Tần Minh Nguyệt không muốn chống lại lễ giáo ngàn năm của cổ nhân, nàng không có thời gian ấy. Chỉ là cũng không thể trơ mắt nhìn Phương gia bị lột da róc xương, rơi vào tay hai gã đệ đệ nhà họ Tần chẳng khác gì lang sói.

Nàng đã đọc qua nguyên tác, biết rõ Tần Bình, Tần An là hạng người gì. Chỉ e đến khi tài sản Phương gia rơi vào tay bọn chúng, chính là ngày mẹ con nàng không còn thấy ánh mặt trời nữa.

Huống chi nàng ở đây cũng không thể lưu lại lâu, một khi nàng cũng "chết" đi, chỉ còn lại Phương Tự - một đứa trẻ chẳng hiểu gì, e rằng khó lòng mà lớn lên được.

May thay Tần An đã đến, nhắc nhở nàng rằng nhà họ Tần vẫn còn một đám thân tộc đe dọa tính mạng, bằng không, nàng thật sự đã quên mất chúng rồi.

"Ngươi đi nghỉ trước đi, chuyện này ta đã biết." Tần Minh Nguyệt trầm ngâm, "Để ta nghĩ xem nên đối phó bọn chúng thế nào."

====

Lưu thị đến Đông khoái viện thì Tần Minh Nguyệt vẫn chưa trở về.

Nàng biết Chủ mẫu vốn là người tính tình bá đạo, hôm nay mình đơn độc ra ngoài cùng Tần An, tuy được Chủ mẫu ngầm cho phép, nhưng e rằng trong lòng nàng rốt cuộc vẫn không vui.

Lưu thị khổ sở cười, đã gọi là kịp thời hưởng lạc, vậy thì hà tất phải vì chút chuyện này mà giận dỗi? Tần An đã đến, kế hoạch của nàng cũng chỉ đành sớm hơn dự định. Trong đầu thoáng hiện lên dung mạo Tần Minh Nguyệt, chỉ sợ những ngày có thể hòa thuận chung sống với nàng cũng chẳng còn bao nhiêu.

"Bộ Sinh, ngươi trông cửa cho kỹ, trước khi chủ mẫu trở về, không cho bất kỳ ai vào. Nếu có người tới, cứ nói ta đang ở trong đó."

Lưu thị dặn dò Bộ Sinh ở trước cửa phòng Tần Minh Nguyệt.

Nàng một mình bước vào phòng của Tần Minh Nguyệt, đi tới nội thất, tức thì một mùi hương đặc trưng trên người Tần Minh Nguyệt xông vào mũi. Đó là mùi cỏ cây thanh nhã thoảng nhẹ, khác hẳn với thứ hương hoa hay hương quả ngọt nồng mà nữ tử thường thích.

Nàng quả thực là một người đặc biệt. Không biết từ khi nào, mỗi lần nghĩ đến Tần Minh Nguyệt, Lưu thị luôn có cảm giác trên người nàng như phủ một tầng sương mờ, khi thì gần khi thì xa, nhưng chung quy vẫn luôn có vài phần không thể nhìn thấu cũng chẳng thể chạm tới.

Nghiến răng một cái, Lưu thị dứt khoát cởi bỏ y phục đặt sang một bên, chỉ dùng tấm lụa mỏng phủ hờ, chỗ nên lộ thì lộ, nên hiện thì hiện, tư thế phô bày như sẵn sàng mặc người hái lấy, quỳ trong nội thất.

Vì vậy khi Tần Minh Nguyệt bước vào phòng, lập tức bị dọa giật mình. Cái ngọn lửa ghen tức vừa dấy lên sau khi nghe Ứng Cửu thuật lại mọi chuyện trong ngày, ngay tức khắc đã tiêu tan chín phần.

"Ngươi quả thật luôn biết cách chơi đùa lòng người."

Lời này nói chẳng khách khí. Nàng thấy Lưu thị khẽ run, cố gắng dùng mảnh lụa hẹp quấn chặt lấy thân thể. Nhưng sao có thể che giấu nổi?

Tần Minh Nguyệt lắc mấy tờ ngân phiếu trước mặt Lưu thị, rồi vứt xuống đất.

"Thiên Trản cô nương quả thật bản lĩnh, chỉ trong vài canh giờ đã kiếm được mấy trăm lượng bạc."

"Chủ mẫu," Lưu thị khẽ nói, đôi mắt ngấn nước, uất ức dịu dàng, "Tiểu cữu gia muốn Lưu nhi đi, Lưu nhi chỉ đành theo."

"Vớ vẩn!" Tần Minh Nguyệt đã quen nhìn bộ dạng này của nàng, sớm không còn giống lúc mới tới, luôn bị nàng làm cho tâm thần rối loạn. Thậm chí còn muốn đưa tay đẩy ra, nhưng rồi lại phát hiện căn bản không có chỗ nào để xuống tay, cuối cùng chỉ có thể chọc nhẹ vào trán nàng: "Chẳng lẽ ngươi không biết mấy ngày nay Ứng Cửu vẫn luôn theo sát bên cạnh ngươi?"

Lưu thị lặng lẽ cúi đầu.

"Rõ ràng là cố ý." Tần Minh Nguyệt không biết nên làm thế nào, liền chỉ vào ngân phiếu: "Nhặt lên."

Ngân phiếu cách nàng hơi xa, Lưu thị chỉ đành cúi xuống, ưỡn người với tới, nhưng thế nào cũng không tránh khỏi khoảng hở để lộ toàn thân.

Dịch sang tiếng Việt:

Tần Minh Nguyệt thừa cơ vòng ra phía sau Lưu thị, hai ngón tay khép lại, thăm dò sâu vào chỗ hoa tâm.

"Ưm- Chủ mẫu..." Lưu thị lập tức mềm nhũn, chẳng còn để tâm đến ngân phiếu gì nữa, toàn thân vô lực quỳ sụp xuống đất, từng tiếng rên khẽ bật ra.

Ánh mắt Tần Minh Nguyệt lóe sáng, nàng chẳng vội vàng, cứ thế ngồi ngay phía sau Lưu thị, ung dung cong ngón tay.

"Lưu nhi, ngươi theo ta về, là có mục đích phải không?" Tần Minh Nguyệt khẽ hỏi.

Mệnh môn bị Tần Minh Nguyệt nắm giữ, Lưu thị sớm đã không còn làm chủ được mình, nghe nàng hỏi thì toàn thân căng cứng, run giọng: "Chủ mẫu, ý của chủ mẫu, Lưu nhi không hiểu."

"Đừng giả vờ nữa, ta đâu phải kẻ ngốc. Sao mà vừa khéo, đúng hôm ngươi phải khai diện tiếp khách thì ta lại tới Ngũ Uẩn quán? Trước đó ta chưa biết, nhưng sau khi điều tra ra thân thế của ngươi, ta tìm được chỗ ở cũ nhà ngươi. Mà hàng xóm của các ngươi, chính là nhà họ Trần."

"Chủ mẫu, người định thẩm vấn nô tỳ như vậy sao?" Lưu thị quỳ rạp xuống, rõ ràng không hề bị trói buộc, nhưng lại chẳng dám nhúc nhích nửa phần, mặc cho Tần Minh Nguyệt khuấy đảo, chỉ có thể im lặng chịu đựng. Ba phần thẹn thùng khiến nàng ép đầu xuống thấp hơn, gần như vùi trong khuỷu tay.

"Thì đã sao?" Tần Minh Nguyệt hỏi, "Ta biết ngươi tâm tư nhiều, ta chẳng sợ gì khác."

Đến nước này, Lưu thị hiểu hôm nay tuyệt không đơn giản chỉ là chuyện nàng lén đi cùng Tần An, nếu không nói gì, tất sẽ không qua cửa nổi. Nàng th* d*c khe khẽ, cất lời: "Chủ mẫu, vì sao, vì sao người cái gì cũng biết?"

"Hử?" Tần Minh Nguyệt thoáng ngẩn, động tác trên tay cũng chậm đi đôi chút.

"Ban đầu, ta giả vờ mang thai, rõ ràng đã mua chuộc đại phu, ít nhất trong thời gian ngắn sẽ không bị vạch trần, vậy mà ngươi lại lập tức khẳng định ta giả vờ. Lúc ấy ngươi rõ ràng chẳng có ở nhà, sao có thể chắc chắn những gì mình biết đều là thật?" Lưu thị thấy nhẹ nhõm hơn một chút, lời nói cũng liền mạch, "Sau đó, khi người nhà họ Lưu tới Phương gia gây chuyện, ngươi... ngươi chỉ vài ba câu đã khiến chân tướng sáng tỏ. Ta trước đó nghe nói Phu nhân Phương gia là người l* m*ng, vụng về, không giỏi ăn nói. Truyền ngôn và sự thật có khác cũng thường, nhưng hoàn toàn trái ngược thì quá bất thường."

Tần Minh Nguyệt thoáng cứng họng. Quả thực, nguyên chủ Tần thị thiên về võ nghệ, không giỏi biện luận. Nhưng nàng vốn là giáo viên, lời nói hành xử đều tự nhiên toát ra, căn bản không thể che giấu.

"Sau đó, sau đó, chủ mẫu lại dễ dàng bắt được Lưu Trường Xuân. Chẳng lẽ ngươi vẫn luôn theo dõi hắn, hay là giám sát ta?" Giọng Lưu thị nghẹn lại, "Nhưng hôm đó ta cũng chỉ tình cờ nghe được ám hiệu mới ra ngoài gặp Lưu Trường Xuân. Khi ấy Ứng Cửu còn chưa tới, hậu viện toàn là nữ nhân, ai có thể canh chừng ta cả đêm? Vậy nên, hẳn là ngươi giám thị Lưu Trường Xuân? Nhưng hắn đã là kẻ bị tuyên án tử, chủ mẫu thận trọng đến mức nào mới có thể ngấm ngầm giám sát lâu dài như thế?"

"Người ta đều nói trưởng nữ nhà họ Tần có dũng không mưu, nhưng ta thấy chẳng phải vậy." Ánh mắt Lưu thị biến đổi liên tục. Trước nay nàng chỉ biết thủ đoạn của chủ mẫu lợi hại, nhưng đây là lần đầu tiên cẩn thận điểm lại từng việc Tần Minh Nguyệt đã làm. Nói đến mức chính bản thân nàng cũng thấy sợ hãi, dường như chủ mẫu quả thật cái gì cũng biết. Vừa mới ngưng lại mấy hơi thở, động tác của Tần Minh Nguyệt lại dồn dập, nàng vội vàng nói tiếp: "Còn nữa, còn nữa, thiên phú buôn bán của chủ mẫu cũng khiến người kinh ngạc. Cơ nghiệp to lớn của Phương gia, chủ mẫu chỉ cần muốn tiếp quản là liền thuận lý thành chương, không xảy ra chút rối loạn nào. Đây đâu phải việc nữ tử bình thường có thể làm được."

Cố gắng nói xong cả đoạn dài, Lưu thị mồ hôi đầm đìa, thân thể hoàn toàn mất hết sức lực. (Editor: này là hành hạ hay hầu hạ đây?)

"Đều chỉ là chuyện nhỏ, có lẽ chỉ là truyền ngôn sai lệch thôi." Tần Minh Nguyệt ngay cả nụ cười lạnh cuối cùng cũng thu lại. Thật ra, những điều Lưu thị liệt kê ra, đều là sơ hở nàng lộ ra từ sau khi nhập vào thân phận Tần Minh Nguyệt này. Nàng từng đọc nguyên tác, có góc nhìn toàn cục, nhưng trong mắt những nhân vật không biết gì về cốt truyện, thì hóa ra nàng lại là một kẻ quái lạ đến vậy?

"Thật vậy sao?" Lưu thị dường như không tin.

"Không thì sao?"

Lưu thị im họng, đúng rồi, còn sao nữa chứ?

Tần Minh Nguyệt động tác càng lúc càng nhanh, "Lưu nhi, ngươi chẳng đứng đắn gì cả. Ta muốn ngươi thú nhận mục đích tới đây, vậy mà ngươi lại nói bao nhiêu chuyện linh tinh, tưởng có thể qua mặt sao?"

"Ưm--" Lưu thị ngửa mặt lên, vài lần phản xạ muốn né tránh, đều bị Tần Minh Nguyệt ấn trả về vị trí, Lưu thị đành buông lỏng thân mình, nhỏ giọng nói, "Chủ mẫu, cho Lưu nhi nghỉ một lát thôi, chỉ một lát thôi, Lưu nhi thật sự chịu không nổi."

"Không được, trừ khi ngươi nói thật."

Ý như là không nói thật thì quyết không buông.

Lưu thị im lặng, căn phòng lập tức yên ắng.

Tần Minh Nguyệt cũng không vội, hai ngón tay nàng hơi tách ra, rồi nhìn theo hướng ngón tay.

Lưu thị ngay lập tức đỏ mặt, thế nhưng vẫn không chịu mở lời, như còn muốn chết cũng không khuất phục.

Cô biết, một khi lời đó thốt ra, giữa cô và Tần Minh Nguyệt cũng coi như hết rồi.

Sự im lặng chỉ được điểm xuyết bởi những tiếng nấc nhỏ.

"Ngươi định xử lý hai đứa em bên nhà ta." Thế nhưng Tần Minh Nguyệt là người mở lời trước.

Lưu thị lại run rẩy, móng tay cắm sâu vào thịt, sắc hồng trên người cũng rút sạch.

"Chủ mẫu không nên xem nô tỳ quá cao. Nếu nói nhà họ Phương ngay ở Tú Châu, nô tỳ còn có thể dò được vài tin, nhà họ Tần ở tận Hải Châu, dưới tay còn có cả một bầy tiêu sư võ nghệ cao cường, nô tỳ thật sự bất lực." Lưu thị đáp.

Tần Minh Nguyệt không tin lời cô, ánh mắt lóe lên vài tia, "Dù biết ít hay nhiều, nhà họ Tần có hai đứa con bất tài ấy, ngươi biết chứ? Còn ngươi có thứ..., kế hoạch của ngươi là gì, ngươi định dùng sắc để dụ?"

Tần Minh Nguyệt tăng lực như hình phạt, Lưu thị lại kêu lên một tiếng, chỉ còn sức trả lời: "Nô tỳ không nghĩ như vậy."

Rồi không còn lời nào tiếp.

Vậy là, đúng là cô nghĩ vậy rồi.

Dẫu là nhà phàm nhân bình thường, cha mẹ chết đi, anh em vì vài ba lượng bạc cũng đánh nhau tới mức đầu máu, huống hồ một Hanh Thông tiêu cục lớn đến vậy; Tần Tứ Phương vừa chết, hai đứa con nhà họ Tần dù có hòa thuận cũng khó tránh có mưu toan riêng, nếu Lưu thị lại dùng sắc và mưu kế quấy nhiễu, e rằng nhà họ Tần chẳng mấy ngày sẽ lao đao.

"Chúng ta hợp tác thế nào?" Tần Minh Nguyệt nói, cuối cùng buông Lưu thị ra, vòng lại đứng trước mặt cô, nhìn thẳng vào mắt.

"Gì?" Lưu thị ngơ ngác, nhưng rồi thấy trong mắt đen sâu của Tần Minh Nguyệt không hề có vẻ giễu cợt.

"Chúng ta hợp tác," Tần Minh Nguyệt nói tiếp, nàng nhắc lại lời Lương Thành vừa nói, "Chỉ cần không để họ động đến tài sản nhà Phương, hai đứa nhà họ Tần, tùy ngươi xử lý. Dĩ nhiên, Hải Châu không phải pháp ngoài lề, ta vẫn mong ngươi đừng trực tiếp ra tay giết người."

"Thật sao?" Trong mắt Lưu thị, lóe lên những tia lửa nhỏ.

"Ta vốn cũng không muốn làm quá, nhưng bọn họ quá tham lam, đều là hạng ăn người không nhả xương, ta phải ra tay trước mới được." Tần Minh Nguyệt gật đầu, lấy một bộ y phục khoác lên cho Lưu thị, "Ngươi có kế hoạch gì?"

Lưu thị nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Chủ mẫu nói, tiêu sư nhà họ Tần phần lớn bị排挤, bị ép rời khỏi Tần gia?"

Tần Minh Nguyệt gật đầu: "Ừ, đặc biệt là mấy công thần lão thành được phụ thân ta tin cậy, còn có những người từng thân cận với ta. Trượng phu của Tín ma ma làm tiêu sư cho Tần gia đã hai mươi năm, nay cũng định rời đi rồi."

"Nếu đã vậy, chủ mẫu, chúng ta cũng mở tiêu cục đi." Lưu thị cười đầy thâm hiểm, "Nhà Tín ma ma có ba tiêu sư giàu kinh nghiệm, còn huynh đệ nhà họ Dương ở Tần gia chỉ e cũng chẳng sống yên, năm tiêu sư chính quy, so với đa số tiêu cục nhỏ đã hơn hẳn. Người là đại tiểu thư của Hanh Thông tiêu cục, Hanh Thông nhiều năm có uy tín, lại dùng toàn lão nhân quen việc, thêm tài lực của Phương gia, cửa hàng mới mua còn ở vị trí tốt, chúng ta thiếu, chỉ là hơn chục tiểu tử chạy việc cùng ít xe ngựa thôi."

Hửm? Mắt Tần Minh Nguyệt khẽ lóe sáng.

"Chúng ta làm ăn từ Tú Châu đến Hải Châu, Ngô Châu..."

Mở tiêu cục, có tiền có người, trong ký ức của Tần thị cũng có nhiều kinh nghiệm, quả thật không phải việc khó. Hơn nữa, đây còn là cách quang minh chính đại để đánh sập mẹ con Phạm thị, chuyện làm ăn vốn dĩ bọn họ không giỏi, thì cũng đừng trách người khác ra tay cướp.

Việc này chẳng những có thể đả kích Tần gia, sau này việc xuất nhập hàng hóa của Phương gia cũng thuận tiện và an toàn hơn.

"Ngươi để ta suy nghĩ thêm." Tần Minh Nguyệt nói.

"Vậy..." đôi mắt hồ ly của Lưu thị đảo nhẹ, "chủ mẫu, Lưu nhi cáo lui."

"Cáo lui?" Tần Minh Nguyệt kéo phắt tấm áo trên người Lưu thị, mắt ánh ý cười, "Trời vừa tối mà ngươi dám đơn độc ra ngoài với nam nhân, hình phạt còn chưa xong, ngươi định đi đâu?"

Lưu thị ngẩn người một thoáng, rồi lớp băng lạnh nơi đáy mắt dần nứt, cô cũng cười, nép lại bên chân Tần Minh Nguyệt, làm bộ lõa lồ giúp nàng đấm chân: "Chủ mẫu muốn phạt thế nào?"

Tần Minh Nguyệt kéo một cái, Lưu thị liền ngã lên giường.

"Phạt ngươi ba ngày không được xuống giường." Như ác thú săn mồi.

"Đó thì có gì là trừng phạt?"

Tần Minh Nguyệt cười khẽ: "Một lát nữa ngươi sẽ biết."