Bộ Sinh và Ứng Cửu vẫn luôn canh giữ ngoài cửa, hai người cảnh giác chẳng ai kém ai. Nhất là Bộ Sinh, liếc nhìn Ứng Cửu vài lần, lần nào cũng cảm giác như Ứng Cửu đang chăm chăm nhìn mình, khiến nàng run rẩy một trận, rồi lập tức cúi đầu tránh đi.
"Ngươi là... người mới đến?" Bộ Sinh hỏi. Nhìn y phục của cô nương này, không giống hạ nhân, nhưng hành vi lại chẳng giống bạn hữu gì của Tần Minh Nguyệt.
Ứng Cửu không nói gì.
"Ta cũng theo cô nương chúng ta ở Phương gia gần hai tháng, nhưng chưa từng thấy cô nương." Bộ Sinh lại nói.
Ứng Cửu vẫn im lặng, lắng nghe kỹ động tĩnh bên trong. Với năng lực của nàng, dù không nghe rõ từng câu từng chữ, thì bảy tám phần ý tứ cũng đã lọt vào tai.
Đây chính là ám vệ, chủ nhân trước mặt họ không có bí mật. Mà họ cũng không thể như hạ nhân thường ngày lắm mồm lắm miệng, bởi nếu bị chủ nhân nghe thấy, hoàn toàn có thể mất mạng.
Bộ Sinh thấy nàng không mở miệng, ngược lại lại líu lo kể lể, "Ta cũng bị người trong nhà bán đến Ngũ Uẩn quán, so với cô nương thì sớm hơn vài năm. Tiếc là ta ngu dốt, chẳng học được gì, Hồng tú bà vốn định bán ta xuống lầu dưới làm kỹ nữ, là cô nương cứu ta, giữ ta lại bên mình làm nha hoàn. Nghe nói lứa bị bán cùng ta đều đã chết cả rồi, nên mạng này của ta là của cô nương."
Ngũ Uẩn quán ồn ào náo nhiệt, nhất là hôm nay khách đến xem cô nương Thiên Trản vô cùng đông. Từ vị trí tầng ba chỗ Bộ Sinh và Ứng Cửu đứng có thể trực tiếp nhìn thấy sân khấu bên dưới và cảnh khách nhân đang vui chơi tiêu dao, vì vậy Bộ Sinh tưởng rằng Ứng Cửu không nghe thấy mình nói gì. Nhưng chỉ cần nói ra, giống như đem chuyện đè nén trong lòng thổ lộ ra ngoài, cũng khiến nàng nhẹ nhõm hơn phần nào.
Nhưng nàng không biết, thính lực của Ứng Cửu cực kỳ kinh người, lời của nàng, từng câu một đều nghe rõ ràng.
"Cô nương ngốc nhà ta, từ khi trở về Ngũ Uẩn quán thì hồn vía thất lạc, năm đó kế hoạch to lớn như thế, chuyện chín chết một sống, còn chẳng khiến nàng như vậy." Bộ Sinh bĩu môi, thay cô nương mình bất bình, "Ta biết khi ấy nàng là liều một phen, có thể báo thù thì tốt, nếu mất mạng cũng chẳng luyến tiếc gì. Nhưng bây giờ thì khác, cô nương sợ chết, nhớ nhung chủ mẫu, lại cũng sợ gặp nàng."
"Tần Minh Nguyệt chỉ đối xử tốt với nàng một chút thôi, chỉ một chút xíu, mà nàng đã chẳng thể quên." Bộ Sinh nói, "Bởi vì người đối xử tốt với nàng, quá ít rồi."
Ứng Cửu vẫn không nói một lời.
"Ngươi là khúc gỗ sao? Ta nói nhiều thế, ngươi cũng không đáp lại gì?"
"Ừm." Ứng Cửu bất đắc dĩ, chỉ đáp một chữ.
"Cái gì mà ừm?" Bộ Sinh có chút tức giận, "Ngươi thật kỳ quái."
"Ta là ám vệ, nhiều lời chính là tử tội."
"Á?" Bộ Sinh chưa từng nghe qua cái gì gọi là ám vệ, đây cũng là lần đầu biết được nhiều lời cũng là tội chết. Nàng nghiêng đầu, thấy Ứng Cửu vẫn đứng thẳng tắp tại chỗ, gần nửa canh giờ chẳng hề nhúc nhích, lập tức cảm thấy người này có chút đáng sợ, bèn ngậm miệng không nói nữa.
Một lát sau, Hồng tú bà đi vào, lại một lát nữa, Tần Minh Nguyệt liền sai Ứng Cửu về nhà lấy bạc - một vạn lượng!
Bộ Sinh lập tức phấn chấn hẳn lên, Tần Minh Nguyệt vì tiểu thư mà không tiếc bỏ ra một vạn lượng!
Dù là vì lý do gì đi nữa, cũng đủ khiến Bộ Sinh kinh hãi. Năm đó Hồng tú bà đồng ý giúp một tay dẫn Tần Minh Nguyệt đến, giá sàn mà nàng ta báo là năm ngàn lượng, Bộ Sinh khi ấy còn thấy buồn cười, Tần Minh Nguyệt hận cô nương thấu xương, làm sao có thể bỏ ra cả núi vàng để cứu nàng? Nhưng bây giờ...
Một người phụ nữ, thật sự có thể vì cứu một người phụ nữ khác mà ném ra cả ngàn vàng sao?
Nàng liếc nhìn vào trong, chỉ thấy cô nương và Tần Minh Nguyệt ngồi đối diện nhau, Hồng tú bà đang nịnh nọt cười nói, không ngừng tâng bốc cô nương và Phương gia, hết lời như thể không cần tiền, quả thật là tận dụng hết khả năng.
Bộ Sinh có chút hồ đồ, chẳng lẽ Tần Minh Nguyệt không hận cô nương sao? Hai người chỉ đơn giản ngồi đó thôi, nhưng nàng luôn cảm giác giữa họ có ngàn vạn sợi tơ tình khó mà nắm bắt, dây dưa không dứt.
Chưa đến nửa canh giờ, Ứng Cửu đã quay lại, mang theo một xấp ngân phiếu dày cộp.
"Ôi chao, ta còn phải đi giải thích với đám khách ở tiền viện nữa, mấy tên đàn ông thối tha ấy, phiền chết đi được." Hồng tú bà chặt chẽ nắm ngân phiếu trong tay, miệng thì than phiền nhưng tay lại vô cùng thành thật, "Phu nhân nhà Phương đưa cô nương Thiên Trản đi ngay đi, nếu để mấy tên đàn ông kia nhìn thấy, ắt sẽ lại ầm ĩ một phen."
"Đám người đó, chưa từng thấy dung nhan thật của nàng ấy sao?" Tần Minh Nguyệt hỏi.
"Tất nhiên, các cô nương của Ngũ Uẩn quán, trước khi khai diện thì đều là bảo vật, ai cũng không thể thấy được."
Tần Minh Nguyệt rất hài lòng.
Xe ngựa đã sớm chờ ở cửa sau Ngũ Uẩn quán, Tần Minh Nguyệt cảm nhận hơi thở quen thuộc, mới nửa tháng không gặp, vậy mà lại như rất lâu.
"Sau khi ta về nhà, sẽ công khai thân phận của ngươi."
"Công khai?" Lưu thị liếc mắt đưa tình, đầy hứng thú nhìn về phía Tần Minh Nguyệt.
"Ừm," Tần Minh Nguyệt gật đầu, "Nếu ngươi muốn, muốn cả sản nghiệp của Phương gia, cũng không phải không thể."
Trong nguyên tác, sản nghiệp Phương gia không hề bị hủy trong tay Lưu thị, ngược lại còn được nàng phát triển mạnh hơn. Một tiểu thiếp tiếp quản việc kinh doanh của nhà chính, khó khăn hơn cả hiện tại của nàng, thế mà còn thành công, đủ thấy Lưu thị có năng lực ấy, ít nhất phải giỏi quản lý hơn nàng.
Lưu thị lắc đầu, "Chủ mẫu dùng số bạc vốn thuộc về nhà ta để chuộc ta về, sau đó ném cho ta mớ hỗn độn, lại muốn ta kiếm tiền về sao?"
"..." Tần Minh Nguyệt nghẹn lời, nói vậy hình như cũng chẳng sai, nhưng nàng vẫn thấy bản thân không hề chiếm lợi từ Lưu thị.
Chỉ thấy Lưu thị tinh thần phấn chấn, ánh mắt kiên định nhìn chằm chằm vào nàng.
Lưu thị nghiêng người lại gần Tần Minh Nguyệt, nửa quỳ xuống đất, thân hình hạ thấp một nửa,
"Thưa chủ mẫu, Lưu nhi đã được người mua về nhà, đương nhiên là để hầu hạ chăn gối. Dù có phải hầu hạ bên cạnh chủ mẫu cả đời, đó cũng là chuyện đương nhiên. Nhưng thân phận cô tiểu cô tử (小姑子) và tẩu tẩu (嫂嫂), thật không được người đời chấp nhận. Hơn nữa, con gái ở nhà mẹ đẻ, sớm muộn gì cũng phải lấy chồng thôi."
*Editor chú thích: trong thoại trên, Tiểu cô tử (小姑子) là em chồng (cách gọi của người vợ đối với em gái của chồng). Tẩu tẩu (嫂嫂): chị dâu (cách gọi của em chồng đối với vợ của anh trai). Nên Editor nghĩ là không còn thân phận chính thê với tiểu thiếp nữa, Lưu thị được mua về với danh nghĩa là dòng máu chính gốc của họ Phương. Nên Lưu thị ám chỉ mình là "tiểu thư nhà họ Phương", em của Phương Bác Dụng và sau này lớn lên đành phải gả đi theo chồng khác. Nên cô mong muốn có một thân phận khác, không cần làm tiểu thư nhà họ Phương cũng được.
Từ chối cả một khối tài sản lớn của Phương gia, chỉ để cùng mình sống bên nhau trọn đời?
Ánh mắt Tần Minh Nguyệt lúc sáng lúc tối, sau khi chung đụng một thời gian, nàng cũng đã phần nào hiểu Lưu thị, nàng vốn không phải loại người cam chịu khom lưng, uốn mình lấy lòng. Một khi nàng chịu làm thế, tất nhiên là có mục đích không thể nói ra.
Dù giờ Tần Minh Nguyệt vẫn chưa đoán được mục đích ấy là gì, nhưng dẫu vậy, những lời ngon ngọt này vẫn khiến nàng vui mừng.
Nàng vòng tay ôm lấy eo Lưu thị kéo nàng đứng dậy, ngồi trở lại ghế,
"Vậy, sau này ta gọi ngươi là gì?"
Đúng là vòng eo thon mảnh, ôm trọn trong tay.
"Chẳng qua chỉ là một nô tỳ được mua về, chủ mẫu muốn gọi thế nào, chẳng phải đều tùy vào người sao?" Lưu thị cũng nghiêng người tới gần.
"Đã là nô tỳ, vậy gọi là Tiểu Nô Nhi thế nào?"
Động tác của Lưu thị hơi khựng lại, rõ ràng là không thích cách gọi này, nhưng nàng vẫn mỉm cười, dịu dàng nói:"Vâng, Tiểu Nô Nhi bái kiến chủ mẫu."
"Thôi cứ gọi là Thiên Trản đi," Tần Minh Nguyệt thở dài, "cái tên này hợp với ngươi hơn."
Đang nói, xe ngựa đã tới trước cổng Phương gia. Lúc nãy Ứng Cửu quay về lấy tiền, đã kinh động cả Phương phủ, giờ thì Thu di nương, Trần tiên sinh cùng Tín mụ mụ, Hàn mụ mụ và mấy gia nhân đều chờ sẵn ngoài cửa.
Thấy Lưu thị theo Tần Minh Nguyệt cùng xuống xe, sắc mặt bọn họ đều biến đổi.
"Cô nương..."
Tần Minh Nguyệt phất tay,
"Tín mụ mụ, vị Thiên Trản cô nương này là ta vừa mua về từ Ngũ Uẩn quán. Ngươi cũng đã hơn bốn mươi tuổi rồi, hẳn là hiểu, chuyện trong hậu viện không cần thiết phải đưa ra ngoài mặt."
Tín mụ mụ thở dài một tiếng,
"Cũng được, cũng được."
"Chủ mẫu..." Thu di nương lại chau mày thật sâu.
Nghe thấy, Lưu thị liền bước nhanh tới trước mặt Thu di nương, thân thiết nắm lấy hai tay đối phương,
"Di nương, nô tỳ biết lần trước người cũng chỉ là bị kẻ khác mê hoặc, vốn không có ý hại ta. Huống chi bây giờ Vương Hữu Tráng đã bị phát phối biên cương, chuyện này cứ để qua đi thôi."
"Chuyện này... ai, ngươi nói đúng, lần trước là ta không phải." Thu di nương nói, nhưng trong lòng lại nghĩ tới chuyện khác.
"Những ngày qua, nô tỳ đã làm không ít chuyện sai lầm. Hôm nay chủ mẫu thương xót, lại cứu ta ra khỏi hố lửa kia, Lưu nhi chỉ biết vô cùng cảm kích, từ nay về sau nhất định sẽ tận tâm tận lực hầu hạ chủ mẫu."
Lưu thị bất ngờ rút chiếc trâm vàng trên đầu, mạnh mẽ đâm vào lòng bàn tay, máu tươi cuồn cuộn chảy ra, nhỏ xuống dưới tấm biển gỗ mun khắc chữ "Phương Trạch" của Phương gia.
"Lưu Minh tại đây thề, cả đời này hầu hạ bên chủ mẫu, vĩnh viễn không phản bội."
Mọi người có mặt đều không kìm được mà hít mạnh một hơi khí lạnh. Phải biết một cô nương mềm yếu đột nhiên đổ máu ngay tại chỗ quả thực rất có sức chấn động. Huống hồ chủ mẫu vừa bỏ ra một vạn lượng bạc để chuộc Lưu thị về, đủ thấy trong lòng chủ mẫu, Lưu thị tuyệt đối không phải nữ tử tầm thường. Hiện nay ngay cả Thu di nương và Tín mụ mụ cũng đã tiếp nhận nàng, huống chi là những người khác?
"Bày tiệc, chúc mừng cô nương Thiên Trản trở về Phương gia." Tần Minh Nguyệt phân phó.
Cái gọi là bày tiệc, kỳ thật cũng chỉ có Tần Minh Nguyệt và Lưu thị hai người mà thôi.
Vẫn là chiếc bàn tròn trong phòng Tần Minh Nguyệt, nhưng lần này hai người đối diện nhau. Đặc biệt là bộ y phục đỏ chói rực rỡ toàn thân của Lưu thị, càng nổi bật giữa màu sắc đơn giản của Phương gia.
"Ngày mai ta sẽ dẫn ngươi đi dạo khắp nơi," Tần Minh Nguyệt gắp một miếng thức ăn, nói: "Từ góc độ của chủ nhân trong nhà mà nhìn."
Lưu thị bật cười khẽ, "Đa tạ chủ mẫu, chỉ tiếc nơi này đối với ta mà nói, chẳng có gì để luyến tiếc. Nếu chủ mẫu có lòng, chẳng ngại cho ta về nhà nhìn thử, nơi ấy giờ không biết đã thành thế nào rồi."
Đúng vậy, đây không phải là nhà của Lưu thị. Nàng là đứa con do Phương Trung Hậu và ngoại thất sinh ra, sau khi cả nhà Phương bị Phương Vạn Phúc giết hại.
"Ngươi, vẫn ở căn phòng cũ sao?" Tần Minh Nguyệt hỏi, đêm đã sâu, những người khác trong Phương gia đều đã ngủ, mỗi câu nói lúc này dường như đều mang chút mùi vị mập mờ.
Ít nhất nàng là nghĩ như thế.
Lưu thị lại không vội ăn, đặt đũa xuống, thong thả bước đến bên cạnh Tần Minh Nguyệt, tấm lụa khoác vướng lên người Tần Minh Nguyệt mà nàng cũng chẳng bận tâm, khẽ nói: "Nô tỳ nhảy một điệu cho chủ mẫu được không? Bộ y phục này e rằng về sau ba năm cũng chẳng còn cơ hội mặc lại."
"Ngươi đã không còn là thiếp thất của Phương gia, tuy rằng Phương gia mới chịu tang, không nên quá diễm lệ, nhưng cũng không thể bắt khách phải giữ hiếu." Tần Minh Nguyệt nói.
"Không phải?" Lưu thị thoáng ngẩn ra, sau đó bật cười, "Không phải thiếp thất Phương gia, vậy lưu lại Phương gia với thân phận gì đây?"
"Tự nhiên là khách quý của ta - Tần Minh Nguyệt. Chẳng lẽ ta đường đường là chủ mẫu Phương gia, ngay cả việc sắp xếp cho một bằng hữu ở lại cũng không được sao?"
Nghe vậy, Lưu thị càng thêm vui vẻ, ống tay áo dài tung bay, múa theo gió ngay trước mặt Tần Minh Nguyệt, tựa như một đóa hoa bỉ ngạn mặc cho gió cuốn tan.
Một lúc sau, Lưu thị nâng ly rượu, nhẹ nhàng lướt đến trước mặt Tần Minh Nguyệt, đưa ly rượu đến miệng nàng. Sau khi Tần Minh Nguyệt uống xong, nàng buông chiếc khăn choàng ra, để nó rơi xuống đất.
Cánh tay trắng nõn rung động trong gió đêm, chẳng bao lâu sau, Lưu thị cũng tự mình uống một chén, rồi tháo lỏng đai lưng. Đến khi nàng vừa múa vừa bước quanh, lẩn sau một cây cột rồi xuất hiện lại, trên người đã chỉ còn chiếc yếm đỏ thắm và q**n l*t trắng, trên tóc những bộ xuyến rườm rà cũng đã bỏ đi, chỉ còn vài đóa kim hoa nhỏ lấp lánh dưới ánh đèn. (Editor: ủa là dance escape cloths hã =]]])
Tần Minh Nguyệt tự rót cho mình một chén rượu, nàng đã sớm sa vào "cạm bẫy" trước mắt, thân thể dưới lớp y sam mỏng manh ẩn hiện đường cong mê hoặc, mà điệu múa của Lưu thị lại càng phóng túng đến tận cùng.
Cuối cùng, Lưu thị di chuyển đến trước mặt Tần Minh Nguyệt, ngồi lơ lửng trên đùi nàng. Thấy Tần Minh Nguyệt không hiểu ý, nàng cố tình đặt tay Tần Minh Nguyệt lên lưng mình, khẽ kéo một cái, ngay cả chiếc yếm màu đỏ rực trên người cũng đã nằm gọn trong tay Tần Minh Nguyệt
Nhưng điệu múa vẫn tiếp tục.
Chỉ là dáng múa đã không còn phóng khoáng mạnh mẽ, mà cứ như một con bướm, quanh quẩn bên cạnh Tần Minh Nguyệt.
Tần Minh Nguyệt đã hiểu, người đối diện đang chờ. Chỉ cần nàng không chủ động, thì điệu múa này sẽ không dừng lại.
Đúng lúc Lưu thị định vòng ra sau lưng Tần Minh Nguyệt thêm lần nữa, một ngón tay liền móc lấy dải lưng quần của nàng, Lưu thị không sao bước xa được.
Một lực mạnh mẽ khiến Lưu thị trời đất đảo lộn, nửa người ngã xuống bàn, chẳng biết từ lúc nào, thức ăn trên bàn đã được dời sang một bên.
Chiếc q**n l*t tuyết trắng cũng rốt cuộc bị ngón tay kia kéo tuột xuống, Lưu thị tựa như một món mỹ thực sống động, đầy sắc hương vị, được bày lên bàn.
Đối diện với Tần Minh Nguyệt y phục chỉnh tề, toàn thân nàng bắt đầu bất giác ửng hồng.
Nếu lần trước phần lớn thời gian là mơ mơ màng màng, thì lần này, nàng hoàn toàn tỉnh táo, cũng là, cam tâm tình nguyện.
Những âm thanh kỳ lạ truyền khắp dãy sân của Phương gia. Dĩ nhiên, Phương Tự đang ngủ say nên chẳng nghe thấy. Hàn mụ mụ thì bỗng muốn xin nghỉ mấy hôm để về nhà. Tín mụ mụ trong chăn lại vụng trộm bật cười, cảm thấy tiểu thư nhà mình hình như đã sống lại lần nữa. Bộ Sinh thì lo sợ cho tiểu thư đến mất hồn, còn tiên sinh Trần bị đánh thức thì do dự không biết có nên phun một ngụm mắng hai kẻ không biết xấu hổ kia hay không. Và... trên xà nhà, Ứng Cửu bắt đầu tự xét xem có phải bản thân làm việc quá tận tâm rồi không.
Ngày hôm sau, Tần Minh Nguyệt và Lưu thị cùng tỉnh dậy, Lưu thị như hồ ly nhỏ, giấu mặt trong chăn, nhưng miệng lại nói:
"Lưu nhi tạ ơn chủ mẫu thương yêu."
"Bớt ba hoa đi, mau dậy, sáng nay ta còn có việc phải làm."
Tần Minh Nguyệt đến cả bữa sáng cũng không ăn, vội vàng đi thẳng đến khố phòng. Lưu thị thì quay về thẳng phòng mình.
"Cô nương..." Bộ Sinh đã rơi nước mắt, "cho dù muốn đối phó với Tần gia, người cũng đâu cần tự hủy hoại chính mình như vậy."
"Hủy hoại?" Lưu thị nhìn sang Bộ Sinh, thấy đôi mắt nàng trong veo, chỉ lắc đầu cười, "Ngốc à, ngươi không hiểu đâu. Ta sung sướng lắm. Nếu không vì mối thù máu hải thâm cừu, ta thậm chí muốn cả đời cứ sống như vậy."
"Cô nương?" Bộ Sinh không hiểu, "nhưng Tần Minh Nguyệt ghê tởm, hèn hạ, sao người cũng..."
Lưu thị khổ cười:
"Bộ Sinh, thế nào là ghê tởm, thế nào là hèn hạ? Chuyện phòng the với đàn ông thì là lẽ đương nhiên, còn với nữ nhân thì là hạ tiện sao? Ở Ngũ Uẩn quán, những kẻ đàn ông chúng ta từng gặp còn chưa đủ nhiều ư? Nhưng trong số đó, có ai chịu vì ta mà vung ra vạn lượng bạc, lại còn rước ta vào phủ đệ?"
Bộ Sinh có chút bàng hoàng. Đúng vậy, những người đàn ông ở Ngũ Uẩn Quán, thậm chí phần lớn đều lừa tiền của các cô gái rồi bỏ chạy. Giống như Lưu Trường Xuân, hắn tự bỏ tiền ra chuộc thân cho cô nương, còn đón về nhà. Dù là nhận làm em gái nuôi hay để lại làm tì thiếp, lúc đó, Bộ Sinh đều cảm thấy Lưu đại quan nhân là một người đáng tin cậy để gửi gắm.
Thế mà giờ thì sao? Tần Minh Nguyệt chẳng những không truy xét chuyện cũ, lại còn bỏ ra số bạc gấp mười lần Lưu Trường Xuân. Nàng chẳng qua là không thể cho cô nương một danh phận, nhưng một danh phận thiếp thất hay ngoại thất rốt cuộc có gì để cô nương để tâm? Ở Phương gia, trong đại viện thâm sâu này, cơm áo không lo, cũng chẳng có tranh đấu hậu viện, chẳng phải rất tốt sao?
"Cô nương thật sự để tâm Tần Minh Nguyệt sao?" Bộ Sinh hỏi.
Lưu thị khẽ cười khổ: "Để tâm hay không để tâm thì thế nào? Bất quá là hưởng lạc kịp thời. Đêm qua ta cùng nàng ở một chỗ, ta thấy vui, thế là đủ. Nếu không, chỉ e ngay đến chút vui này cũng chẳng giữ được bao lâu."
"Nhưng mà..."
Lưu thị cúi đầu, trong đôi mắt đẹp lộ ra vài phần bâng khuâng: "Nàng là người tốt, chỉ tiếc sinh ra từ bùn nhơ."
"Cô nương, Tần gia suy cho cùng chỉ là... Phương gia người ta đã nhận báo ứng rồi, chúng ta dừng tay, chẳng phải cũng tốt sao?"
Lưu thị lắc đầu. Nàng nhìn quanh thấy cửa sổ trong phòng đã đóng kín, mới nói:
"Năm đó Phương Vạn Phúc liên thủ cùng Tần Tứ Phương giết cả nhà ông ngoại ta. Tuy thảm khốc, nhưng ta chưa tận mắt chứng kiến. Ngược lại, hơn mười năm trước, bọn họ đêm khuya xông vào nhà ta, Tần Tứ Phương cầm con dao dài, không hề do dự mà đâm thẳng vào ngực bụng mẫu thân ta. Khi rút ra, máu nhỏ tong tong khắp nơi. Bộ Sinh, ta vĩnh viễn không thể quên đêm đó. Ta thậm chí không nhớ nổi Phương Vạn Phúc trông thế nào, nhưng ánh mắt như ác quỷ của Tần Tứ Phương, ta khắc cốt ghi tâm cả đời."
"Mối thù này không báo, cả đời ta sẽ chẳng thể an ổn."
"Nhưng Tần Tứ Phương đã chết rồi." Bộ Sinh nói.
"Cái chết lại quá dễ dàng cho hắn. Vậy nên, chỉ có thể khiến hai đứa con trai hắn gặp tai ương." Lưu thị lạnh lùng cười, "Ban đầu ta nghĩ Tần Minh Nguyệt về nhà chịu tang, ta có thể theo đó mà về, mượn thế Phương gia cùng sự áy náy trong lòng nàng để tìm cách diệt Tần gia. Không ngờ, nàng lại chẳng hề vì cha mình mà về chịu tang."
"Xem ra, chủ mẫu với Tần gia cũng chẳng thân thiết gì. Năm đó Phương - Tần liên hôn, nhiều người đều nghĩ Phương gia không xứng với Tần gia. Ai ngờ, bọn họ đã thông đồng từ lâu, chỉ dùng hôn nhân con cái để đổi lấy sự an tâm mà thôi." Bộ Sinh nói, "Còn sinh ra cả Phương Tự."
"Dù sao, đó cũng là nhà mẹ đẻ của nàng, lại là đệ đệ ruột cùng một cha sinh ra. Không thân thiết là một chuyện, nhưng nếu có người muốn hại bọn họ..."
Lưu thị cắn môi, đến khi nếm thấy vị máu mới ngừng lại, "Bộ Sinh à, đời người đắc ý nên tận hưởng, ngươi nói có đúng không?"