Lưu thị mở hộp cơm ra, bên trong món ăn cũng không tính phức tạp, chỉ vài món nhỏ, mấy cái bánh bao và hai bát cháo. Nhưng nàng lại giống như cung nữ hầu hạ hoàng đế, từng món từng món đều hai tay dâng lên, cung kính đặt trên bàn không một tiếng động. Đôi bàn tay ngọc ngà mềm mại nhẹ nhàng múc cháo cho chủ mẫu và tiểu thư, sau đó thả vào mỗi bát một mảnh rau xanh nhỏ cùng một quả kỷ tử*. Cháo trắng vốn bình thường, thoáng chốc biến thành dáng vẻ chỉ chủ tử mới xứng có.
*minh họa quả kỷ tử:
Bên cạnh Thu Trúc nhìn mà hai mắt sáng rực, tay không ngừng làm động tác, dường như muốn học theo, nhưng vì quá rắc rối, nhìn sau thì quên trước.
"Ngồi xuống cùng đi, ngươi tuy là thiếp thất, nhưng dù sao cũng là chủ tử." Tần Minh Nguyệt chỉ vào chỗ bên cạnh nàng.
"Tạ chủ mẫu." Lưu thị cũng không từ chối, dù sao có thể làm chủ tử thì ai lại nguyện làm nô tài. Chỉ là nàng không giống Tần Minh Nguyệt ngồi thẳng thắn chỉ tay định giang sơn, mà chỉ để nửa người ngồi trên mép ghế, ăn một miếng lại phải nhìn Tần Minh Nguyệt và Phương Tự đến ba bốn lần.
Thỉnh thoảng hai người muốn ăn món để xa, chỉ cần liếc mắt một cái, Lưu thị lập tức đứng dậy bưng đến trước mặt.
Loại tinh ý này, những hạ nhân khác trong Phương gia đều không có.
Phương Tự tuy như thường lệ, vừa thấy Lưu thị liền lườm nguýt, nhưng đối với sự hầu hạ chu đáo của nàng thì chỉ bĩu môi, rồi lẳng lặng chấp nhận.
"Ngày mai tiên sinh sẽ đến, công việc trong nhà cũng nên kết thúc rồi. Từ ngày mai, mọi người không được lười biếng nữa. Sáng sớm mỗi ngày phải theo ta tập võ, sau đó theo tiên sinh học chữ." Tần Minh Nguyệt nghiêm mặt nói, "Nếu tiên sinh nói các con học không chăm chỉ, không cần tiên sinh ra tay, ta sẽ đánh vào mông các con trước."
"A nương!" Phương Tự nước mắt lưng tròng, đầy vẻ u oán.
Trong lòng Tần Minh Nguyệt thấy buồn cười, nhưng không thể lộ ra. Nữ chủ trong nguyên tác ẩn nhẫn, dũng cảm, kiên cường, ở trong quân doanh toàn hán tử, sức lực chẳng thua kém bất kỳ nam nhân nào, tất cả đều nhờ mỗi ngày luyện tập gấp đôi người khác, thường xuyên tự ép bản thân đến cực hạn, khiến đồng doanh binh sĩ đều thán phục.
Nhưng thực ra, nàng cũng không hề muốn thế. Như bây giờ, vì phải đọc sách mà tỏ vẻ u oán, mới thật sự là một cô bé sống động đầy sức sống.
Chỉ có Lưu thị có chút khó hiểu, vì chủ mẫu mỗi câu đều nhìn mình, nhưng rõ ràng chuyện này không hề liên quan đến nàng.
"Ngươi cũng cùng tham gia." Tần Minh Nguyệt nói với Lưu thị, "Nếu vết thương chưa khỏi hẳn, có thể nghỉ ngơi thêm vài ngày."
"Ta?" Đôi mắt phượng dài hẹp của Lưu thị trừng tròn, nhận ra mình dùng sai xưng hô, lập tức sửa lại: "Nô tỳ cũng đi sao?"
"Ừ, ngươi mới mười bảy tuổi, đã từng đọc sách chưa?" Tần Minh Nguyệt hỏi.
Lưu thị ban đầu lắc đầu, sau lại khẽ gật, "Có đọc qua vài ngày, coi như biết chữ."
"Rất tốt. Tiểu Tự và Phó Yên cũng chỉ vừa mới biết chữ. Nếu ngươi đã biết, thì ôn tập thêm một chút cũng không hề hấn gì." Tần Minh Nguyệt dứt lời, không để ai có cơ hội phản đối.
"Phó tỷ tỷ cũng đến?" Phương Tự hơi do dự một chút, nhưng cuối cùng vẫn vì có thể cùng Phó Yên đọc sách mà vui mừng.
"Đúng thế." Tần Minh Nguyệt khẳng định.
Người mà Tần Minh Nguyệt mời đến dạy là một nữ tiên sinh họ Trần, cha nàng là tú tài, từ nhỏ nàng đã được học hành. Dù không thể coi là tài nữ vang danh, nhưng để dạy trẻ con thì hoàn toàn dư sức. Nhà họ Phó thấy có nữ tiên sinh, lại thêm Phương Tự và Phó Yên vốn chơi thân, bèn đề nghị để Phó Yên cũng cùng học.
Tần Minh Nguyệt tất nhiên sảng khoái đồng ý. Hai nữ chủ cùng nhau đọc sách, loại sự tình này, thân là vai phụ nàng vốn không thể ngăn cản. Con người phải tự biết thân phận của mình. (Editor: không biết tuyến truyện thay đổi có còn là cp với nhau kh...)
Phương Tự vui mừng chạy quanh mấy vòng, tuy rằng nàng rất ghét Lưu thị, nhưng có thêm Phó tỷ tỷ cùng thư đồng, chẳng khác nào cả một đám bạn chơi đùa chung, nghĩ thôi cũng thấy vui.
Ăn cơm xong, Tần Minh Nguyệt từ trên xuống dưới quan sát Lưu thị một lượt, "Ngươi chỉ là một tiểu thiếp, cũng không cần phải mặc quá mộc mạc, lát nữa ta sẽ bảo Thu Trúc mang cho ngươi vài bộ y phục."
Hậu viện Phương gia rất nhỏ, Lưu thị hầu hạ xong liền trở về phòng mình. Vừa bước vào, động tác liền khựng lại, trên gương mặt cũng có chút vặn vẹo, rõ ràng nàng hồi phục không nhanh như biểu hiện bên ngoài.
"Thật dọa chết ta rồi." Bộ Sinh vỗ ngực, chỉ vào đôi khuyên tai trên tai Lưu thị, đỏ như hai hạt lựu, "Cô nương, sao phải khổ thế? Nhà mới có tang, đeo thứ này... vạn nhất bị chủ mẫu làm khó thì sao..."
Lưu thị khoát tay, mỉm cười không nói. Gần như cùng lúc ấy, Xuân Mai và Hạ Lan ôm mấy bộ y phục cùng mấy chiếc hộp đi vào, nhìn tốc độ thì hẳn là đã chuẩn bị từ trước.
"Đa tạ hai vị tỷ tỷ." Lưu thị khẽ gật đầu.
"Di nương mau nghỉ ngơi cho tốt."
Thái độ của chủ mẫu đối với Lưu thị vẫn mập mờ, bọn hạ nhân không dám thất lễ, cũng chẳng dám quá thân cận.
Nhưng lần này chủ mẫu chẳng những thừa nhận Lưu di nương là chủ tử, còn ban cho nhiều đồ tốt, xem ra ngày tháng sau này của nàng cũng dễ thở rồi.
Chờ Xuân Mai và Hạ Lan rời đi, Lưu thị mở gói đồ, chỉ thấy bên trong có ba bộ y phục, một hộp trang sức, một hộp son phấn.
Trong đó có một bộ màu trắng tinh, kiểu dáng gần giống bộ nàng đang mặc, chỉ khác là may bằng gấm thượng hạng, cổ áo và ống tay áo có hoa văn mây màu thiên thanh, mỏng nhẹ mềm mại, ôm dáng hơn; một bộ khác nền trắng điểm họa tiết tuyết thanh, so với màu trắng thì tươi tắn hơn chút; bộ khiến Lưu thị bất ngờ nhất là bộ thứ ba, cũng nền trắng, nhưng thêu đầy hoa mai đỏ, nhất là phần vạt váy gần như bị cành mai và hoa đỏ phủ kín, nhìn thoáng qua chẳng khác nào một bộ váy hồng thẫm.
Lưu thị khẽ nhíu mày, thấy Bộ Sinh cũng đầy nghi hoặc, không biết Tần Minh Nguyệt vô tình đưa bộ này, hay cố ý nhắc lại chuyện đôi khuyên tai sáng nay.
Mở hộp trang sức, bên trong lấp lánh ánh vàng, muôn màu rực rỡ, đủ loại bảo thạch từ Tây Vực, hoa lụa đỏ hồng; hộp son phấn cũng thế, chẳng hề lựa tông nhạt, ngược lại phần lớn là các sắc độ đỏ đậm nhạt khác nhau.
"Nàng ta vì sao lại..."
Lưu thị nghĩ mãi không thông.
Một người có thể đưa ra những thứ này, trông chẳng giống như đang đau buồn, thậm chí đối với chuyện thủ tang còn khá hờ hững. Nghĩ lại mấy ngày nay Tần Minh Nguyệt làm, từ nhanh chóng lo liệu tang sự, tính toán kỹ càng đưa Lưu Trường Xuân lên đoạn đầu đài, rồi quay sang tiếp quản việc kinh doanh của Phương gia, lại tìm tiên sinh dạy cho Phương Tự... từng việc một, có chỗ nào giống một phụ nhân vừa mất chồng, đau lòng đến chết đi sống lại?
Nhưng nếu nàng ta không thương tâm, thì cứ việc âm thầm vui sướng cho mình là được, cớ gì lại ban cho một tiểu thiếp bao nhiêu đồ vượt lễ nghi thế này?
Ánh mắt Lưu thị thoáng động, hỏi: "Bộ Sinh, chẳng phải ngươi nói Đại lão gia và Đại phu nhân Phương gia tình cảm rất sâu đậm sao?"
Bộ Sinh hạ thấp giọng, ghé bên tai Lưu thị nói: "Nếu thật sự tốt như thế, kết hôn tám năm sao chỉ sinh được một đứa con gái? Cho dù có nhà số phận bạc không sinh được con trai, thì con gái cũng phải một đứa nối một đứa. Chỉ sợ cái gọi là tình cảm tốt, cũng chỉ là lời nói cho người ngoài nghe thôi."
"Những bộ y phục này đúng là hảo phẩm," Bộ Sinh cầm y phục lên ngắm nghía, rồi lại nhìn trang sức, từng món đều đáng giá, cộng lại chỉ e phải đến ngàn lượng bạc, "Chủ mẫu tuy tính tình nóng nảy, nhưng thẳng thắn, không có nhiều tâm cơ. Giờ xem ra, ngày trước nàng ta sống ở Phương gia, chưa chắc đã được thoải mái."
Ánh mắt Lưu thị hơi ngẩn ngơ. Sự cứng rắn của Tần Minh Nguyệt luôn ở ngay trước mặt người khác, chưa từng làm ra vẻ ngoài từ bi hiền hòa để lấy tiếng, trong tối lại giở thủ đoạn độc ác hại người; trái lại, nàng hành sự luôn mạnh mẽ dứt khoát, nhưng thỉnh thoảng lại bộc lộ vài nét ôn nhu tinh tế đặc thù của nữ nhân.
"Tưởng rằng nàng ta là người dễ đối phó nhất, không ngờ lại hóa ra là kẻ khó đối phó nhất."