Cảm giác rơi kéo dài chỉ trong khoảnh khắc, nhưng khi Lục Khê chạm đất, toàn thân đau nhói như vừa bị xé toạc bởi những mảnh ký ức cũ. Không gian xung quanh tối đặc, chỉ còn tiếng thở gấp và tiếng đá vụn lách tách rơi xuống. Tạ Dực bật dậy trước, thân mình chắn ngang bảo vệ y, ánh mắt nhanh chóng quét một vòng cảnh giác.
Lục Khê gượng dậy, nghiêng vai kiểm tra vết thương. Vết rách cũ trên cánh tay vừa rỉ máu lại, nhưng chưa kịp đau, mũi y đã ngửi thấy mùi hăng nồng thoang thoảng trong không khí — hỗn hợp giữa ẩm mốc, độc dược và dấu vết của những bí mật bị phong kín. Dưới ánh dạ minh châu gắn lẻ tẻ trên tường đá, mọi thứ mờ ảo, đầy u uẩn như một nấm mồ tập thể.
Tạ Dực khàn giọng hỏi: “Ổn không?”
“Chỉ đau ngoài da.” Lục Khê đáp, rút lọ thuốc nhỏ thoa lên vết thương cho hắn. Động tác điềm tĩnh, dứt khoát, chẳng còn chút run rẩy nào của người từng chết đi sống lại.
Không gian xung quanh là một đường hầm đá hẹp, tường xây khít, dấu vết máu khô loang lổ, vết cào xước in sâu vào nền đá, tất cả đều là lời cảnh báo câm lặng về những cái chết vô danh nơi đây. Lục Khê nhìn quanh, ánh mắt dừng lại ở một điểm: một dấu hiệu nhỏ khắc mờ trên viên đá góc tường — biểu tượng của Hoa Ảnh, chìm khuất dưới lớp bụi thời gian.
Tạ Dực siết chặt chuôi kiếm: “Hứa Thanh Viên chắc chắn đã sắp đặt trước. Hắn không muốn cho ai sống sót.”
Lục Khê rút khăn tẩm thuốc bịt mũi, bàn tay run nhẹ vì kiệt sức. “Độc dược trong không khí này — là độc Hoa Ấn. Nếu không giải trong ba khắc, ai cũng sẽ phát cuồng hoặc gục ngã.”
Tạ Dực lặng lẽ quấn khăn quanh miệng, ánh mắt thoáng lo lắng nhưng kiên quyết: “Đi cùng ta, đừng tách ra.”
Lục Khê gật đầu, bước sát phía sau, mọi giác quan căng lên theo từng nhịp thở. Dưới chân, tiếng động kim loại vang lên đều đều — dấu hiệu của cơ quan ngầm hoặc bẫy rập. Lục Khê cúi xuống, vén lớp bụi trên nền đá, mùi hương lạ bốc lên, lạnh đến tận xương sống.
“Độc này không giết ngay, mà sẽ làm rối loạn Hoa Ấn. Nếu phát tán ra ngoài, kinh thành sẽ thành địa ngục.” Y thì thào.
Tạ Dực trầm ngâm: “Chỉ có Hứa Thanh Viên dám làm việc này.”
Lục Khê cười nhạt, đôi mắt ánh lên giận dữ: “Hắn không chỉ muốn truy cùng diệt tận Hoa Ảnh, mà còn muốn Đại Chu rơi vào hỗn loạn để Thần điện thao túng.”
Tiếng bước chân vọng tới từ phía trước. Cả hai lập tức áp sát tường, hòa mình vào bóng tối. Một toán người áo xám lặng lẽ đi qua, tay xách những túi nhỏ tỏa mùi độc dược. Lục Khê bấu nhẹ vào tay áo Tạ Dực, thì thầm: “Người của Thần điện, chuẩn bị phát tán độc.”
Tạ Dực gật đầu, ánh mắt lạnh băng: “Có cách ngăn không?”
“Chỉ khi biết vị trí phát tán. Nếu không, chỉ còn cách liều mạng.” Lục Khê trả lời, tay đã sẵn ngân châm.
Cả hai bám theo toán người, len lỏi qua các lối đi chằng chịt. Không khí ngày càng ngột ngạt, mùi độc dược đậm đặc khiến bất kỳ ai yếu bóng vía cũng khó giữ tỉnh táo. Nhưng Lục Khê vẫn điềm tĩnh, ánh mắt phượng dài chỉ lóe lên tia quyết tuyệt.
Toán người dừng lại trước một cánh cửa đá lớn. Lục Khê kéo Tạ Dực lùi lại, rút lọ thuốc nhỏ thoa lên vai áo hắn, rồi tự mình cũng dùng thuốc. “Chỉ tạm thời cản độc. Nếu ngấm quá nhiều, không ai cứu nổi.”
Tạ Dực lặng lẽ đặt tay lên mu bàn tay y, ánh mắt cảm ơn không nói thành lời. Lục Khê không quay lại, mắt chăm chú quét quanh bức tường đá, phát hiện một ký hiệu lạ. Y bấm nhẹ vào một điểm, khe hẹp hé mở — lối tắt bí mật chỉ truyền nhân Hoa Ảnh mới biết.
“Hoa Ảnh từng xây mật đạo này. Vào thôi.” Lục Khê dẫn đầu, Tạ Dực bám sát phía sau.
Bên trong, ánh đèn lồng yếu ớt hắt lên những bức tường đầy ký hiệu. Giữa phòng, bàn đá ngổn ngang lọ thuốc, bản đồ, giấy da ghi chú dày đặc.
Lục Khê lướt nhanh qua bản vẽ, chỉ cho Tạ Dực: “Ba điểm phát tán: chợ lớn, miếu, gần Hoàng cung.”
Tạ Dực trầm giọng: “Chia nhau ra. Ta lo chợ và miếu, ngươi vào Hoàng cung.”
Lục Khê lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh: “Ngươi không thuộc địa hình ngầm, dễ rơi vào bẫy. Để ta đi, ngươi chờ tín hiệu. Thấy khói bạc, lập tức phá cơ quan ở cửa Tây.”
Tạ Dực nhìn y rất lâu, đôi mắt trà sâu thẳm như muốn khắc ghi từng đường nét. “Tự bảo trọng.”
Lục Khê cười nhạt, mắt không rời bản đồ: “Còn nợ ngươi một mạng. Chưa trả xong, chưa dám chết.”
Y biến mất vào bóng tối, thân hình như hòa vào những khe hẹp của mật đạo.
***
Ra khỏi mật thất, Lục Khê dừng lại dưới mái hiên khuất nắng, nhanh chóng hóa trang. Chỉ trong nháy mắt, dáng vẻ thanh tú biến thành bà thím bán bánh bao phố chợ: thân hình tròn trịa, khuôn mặt rám nắng, đôi mắt tinh quái, giọng the thé rao hàng. Dưới lớp vải che, bàn tay thon dài vẫn không thể hoàn toàn che giấu khí chất riêng biệt.
Dư Sở xuất hiện từ đám đông, hóa trang thành gã phu xe gầy còm. Hắn lặng lẽ đứng cạnh, khẽ thì thầm: “Tin đồn dịch bệnh Hoa Ấn đã lan. Thần điện kiểm tra từng nhà.”
Lục Khê liếc quanh, ánh mắt lướt qua những bóng áo xám lẫn vào dòng người. “Hứa Thanh Viên ra tay nhanh hơn dự liệu.”
Dư Sở ngập ngừng: “Tạ Dực đâu?”
“Trong mật đạo, chờ tín hiệu.” Y đáp, mắt không rời đám đông.
Lục Khê bắt đầu bán bánh, giọng the thé vang lên, dáng đi xiêu vẹo. Dưới lớp vải, y giấu ngân châm, thuốc giải tạm thời và tấm giấy ghi các điểm cần kiểm tra. Đám trẻ con chạy ngang, y rót nước cho từng đứa, ánh mắt kín đáo dò xét Hoa Ấn trên cổ, trên tay chúng.
Bên kia đường, toán Thần quan dừng lại kiểm tra người qua lại, hỏi về triệu chứng lạ: “Có ai sốt, mê sảng, Hoa Ấn đổi màu không?”
Khắp phố, xôn xao lan rộng. Lục Khê nhận ra những đốm đỏ li ti trên cổ tay vài người — dấu hiệu đầu tiên của độc Hoa Ấn. Dư Sở thì thầm: “Chợ lớn đã có người phát cuồng, lao vào cắn xé người khác.”
Lục Khê nghiến răng, lật nhanh tấm vải, lấy lọ thuốc nhỏ dúi vào tay Dư Sở: “Mang đến đó, rắc vào các thùng nước công cộng. Không cứu hết được, chỉ giảm tốc phát tán.”
Dư Sở lo lắng: “Còn ngươi?”
“Ta vào Thần điện. Hứa Thanh Viên chờ ta.” Giọng y lạnh như sương.
Dư Sở định nói gì, nhưng ánh mắt Lục Khê đã lạnh lùng cắt ngang. Hắn chỉ gật đầu, lặng lẽ hòa vào đám đông.
Lục Khê rời quầy bánh, luồn lách qua ngõ nhỏ, tránh sự truy lùng của Thần quan. Đến gần cổng Thần điện, y chỉnh lại khăn che mặt, vết sẹo giả trên má càng khiến vẻ ngoài thêm thô kệch.
Một nhóm lính canh tiến lại, Lục Khê khom lưng, rao: “Các quan gia, mua bánh bao giải khuây không?”
Tên lính hất hàm: “Bà thím, tránh xa! Lệnh cấm rồi.”
Lục Khê chìa bọc bánh: “Nghe nói Thần điện cũng có người sốt, ăn bánh này giải nhiệt, khỏe ngay.”
Một tên tò mò cầm lấy, vừa ăn vừa nhăn mặt: “Sao vị hơi đắng?”
“Thuốc đấy, ăn vào không lo dịch bệnh.” Lục Khê khẽ cười, lách qua cổng phụ, hòa vào dòng người trong điện.
Bên trong, mùi đàn hương và thuốc sát trùng trộn lẫn. Các Thần quan đi lại tất bật, mặt căng thẳng kiểm tra Hoa Ấn trên cổ tay nhau, bàn tán rì rầm: “Độc lạ lắm, Hoa Ấn đổi màu, có người đã mê sảng…”Lục Khê rảo bước, tai nghe ngóng, mắt tìm dấu vết Hứa Thanh Viên. Đột nhiên, phía sau vang lên tiếng động khẽ. Y quay lại, một bóng áo trắng lướt tới, mùi bạc hà phảng phất.
Hứa Thanh Viên đứng đó, dáng vẻ nhã nhặn, ánh mắt ẩn ý cười: “Bà thím bán bánh bao? Thú vị lắm, Lục Khê.”
Lục Khê không đáp, tay đặt lên ngân châm.
Hứa Thanh Viên tiến lại, nụ cười dịu dàng: “Ngươi vẫn thích hóa trang như xưa. Nhưng lần này, trò chơi kết thúc rồi.”
“Ngươi muốn gì?” Lục Khê hỏi, ánh mắt lạnh lẽo.
“Chỉ muốn giữ ngươi bên ta, mãi mãi.” Giọng Hứa Thanh Viên nhẹ bẫng, nhưng mỗi chữ như lưỡi dao.
“Ngươi giăng bẫy cả kinh thành chỉ vì ta?”
“Không chỉ ngươi. Hoa Bỉ Ngạn trên người ngươi là chìa khóa duy nhất để ta hoàn thành đại nghiệp.” Hứa Thanh Viên khẽ thì thầm, ánh mắt lóe lên nét điên cuồng. “Ngươi chỉ cần ngoan ngoãn đi theo ta, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Lục Khê bật cười, tiếng cười vang vọng trong hành lang tĩnh mịch: “Kết thúc? Hay bắt đầu một chuỗi máu và nước mắt?”
Hứa Thanh Viên không giận, nụ cười càng dịu dàng: “Ngươi không hiểu. Nếu Đại Chu rơi vào tay kẻ yếu, tất cả sẽ diệt vong. Ta chỉ muốn giữ người quan trọng nhất.”
“Ngươi giữ ta, hay chỉ giữ ảo vọng của mình?” Lục Khê lạnh lùng đáp.
Hứa Thanh Viên không trả lời. Ánh mắt hắn lóe sáng lạnh lẽo, rồi bất ngờ vung tay. Làn khói bạc từ ống tay áo tỏa ra, lan khắp hành lang. Lục Khê lập tức bịt mũi, lùi nhanh, nhưng mùi ngòn ngọt tê dại đã len lỏi vào đầu óc.
Hứa Thanh Viên chậm rãi tiến tới: “Đừng kháng cự. Ngươi biết không ai thoát nổi ngoài ta.”
Lục Khê nhếch môi, ngân châm lóe sáng trong tay: “Ta chưa từng nghĩ sẽ dễ dàng thoát thân.”
Hứa Thanh Viên áp sát, đầu ngón tay phủ độc dược ánh tím. “Ngươi từng nói, thà chết còn hơn làm con rối. Giờ thì sao?”
Lục Khê im lặng, ký ức đêm môn phái bị diệt, ánh mắt tuyệt vọng của đồng môn, nỗi đau bị phản bội tràn về. Tay y run lên, nhưng không phải vì sợ hãi.
Ngân châm vút ra như tia chớp, nhắm thẳng cổ tay Hứa Thanh Viên. Hắn nghiêng người tránh, trong khoảnh khắc đã áp sát, bàn tay lạnh giá chạm nhẹ lên vai y.
Hứa Thanh Viên thì thầm: “Ta hiểu ngươi hơn bất cứ ai. Ngươi không giết ta nổi.”
Lục Khê cắn môi, máu tanh lan trong miệng. “Có lẽ. Nhưng ta sẽ không để ngươi thắng.”
Y quét chân, lách ra sau, hất lớp bột trắng vào mặt Hứa Thanh Viên. Trong tích tắc, y lách vào hành lang phụ. Hứa Thanh Viên phủi bột, nụ cười không đổi: “Đừng chạy nữa, Lục Khê. Số mệnh ngươi đã định.”
Lục Khê lao qua các hành lang, hơi thở gấp gáp. Độc dược bắt đầu phát tác, tay tê dại, mắt hoa lên. Nhưng y gắng gượng, lần theo ký hiệu Hoa Ảnh, tìm lối ra mật thất.
Phía sau, tiếng bước chân vang lên đều đều, lạnh lẽo như chuông báo tử. Mỗi bước, Hứa Thanh Viên càng tới gần. Lục Khê biết chỉ cần lỡ nhịp là hết đường lui.
Một cánh cửa sắt hiện ra. Y bấm vào ký hiệu, cửa mở, ánh sáng yếu ớt rọi vào. Ngay lúc y lao ra, bàn tay lạnh như băng nắm chặt cổ tay y, kéo giật lại.
Hứa Thanh Viên kề sát, ánh mắt dịu dàng đến rợn người: “Ngươi không thể trốn khỏi ta.”
Lục Khê trừng mắt: “Ngươi nghĩ giữ ta cả đời được sao?”
“Chỉ cần ngươi còn sống, ta không buông.” Giọng hắn chắc nịch.
Lục Khê nhếch môi, ánh mắt giễu cợt: “Vậy thử đi.”
Y rút ống độc nhỏ, đập xuống đất. Làn khói tím bùng lên, y vùng khỏi tay hắn, lăn một vòng, hòa vào dòng người hỗn loạn bên ngoài.
Tiếng la hét vang khắp phố. Người dân ôm đầu, hoảng loạn khi Hoa Ấn đổi màu. Thần quan chạy tán loạn, phát thuốc giải, nhưng đã có kẻ phát cuồng tấn công người khác.
Lục Khê cố giữ tỉnh táo, lách qua đám đông, hướng về cửa Tây. Trên trời, làn khói bạc bốc lên — tín hiệu hẹn với Tạ Dực.
Tạ Dực xuất hiện ở đầu phố, dáng cao nổi bật giữa hỗn loạn. Thấy Lục Khê, hắn lao tới, kéo y vào ngõ nhỏ. Mùi máu và độc dược trộn lẫn.
“Ngươi bị thương?” Tạ Dực hỏi, giọng trầm.
“Dính độc, chưa vào tim. Mau phá cơ quan ở cửa Tây, ngăn độc phát tán.” Lục Khê th* d*c.
Tạ Dực không hỏi thêm, kéo y chạy theo đường đã đánh dấu. Tiếng la hét, tiếng chân, tiếng kim loại vang lên không dứt. Họ băng qua tường thấp, lách vào kho chứa nước lớn.
Bên trong, chiếc hộp kim loại đặt cạnh giếng, ba Thần quan áo xám canh gác. Tạ Dực rút kiếm, Lục Khê siết ngân châm, hai người phối hợp như đã từng.
Chỉ ba chiêu, Tạ Dực hạ gục hai tên, tên còn lại lao tới, Lục Khê phóng ngân châm ghim vào huyệt đạo trên cổ tay. Hắn ngã gục, hộp rơi, nắp bật, mùi độc dược bốc lên nồng nặc.
Lục Khê rắc thuốc giải lên hộp, dùng khăn tẩm thuốc bịt miệng giếng: “Xong. Ngăn chỗ này, độc sẽ không phát tán thêm.”
Tạ Dực quỳ cạnh y, nhìn sâu vào mắt y: “Ổn chứ?”
Lục Khê cười mệt mỏi, ánh mắt ánh lên nét mềm yếu hiếm thấy: “Chỉ cần ngươi ở đây, ta chưa chết được.”
Tạ Dực siết nhẹ tay y, truyền sức mạnh lặng lẽ.
Bên ngoài, tiếng la hét dịu lại. Xa xa, bóng áo trắng đứng trên mái nhà, ánh mắt lạnh dõi theo hai người. Hứa Thanh Viên không nói gì, chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu như vực.
Trong lòng Lục Khê, dự cảm lạnh lẽo len vào từng thớ thịt. Y biết, đây chỉ là khởi đầu cho cơn sóng dữ.
Ở góc tối cuối phố, Tề Minh xuất hiện, mắt sáng rực trong đêm. Sợi dây đỏ trên cổ tay khẽ lay, vết bùa trên mu bàn tay ánh lên tia sáng tà dị.
Kinh thành chưa từng yên. Trong khói bạc và máu, số mệnh từng người bị kéo căng đến tận cùng.
Lục Khê siết chặt tay Tạ Dực, nhìn về phía Thần điện rực lửa. Hứa Thanh Viên đứng đó, nụ cười như hoa nở trên tro tàn, chờ đợi ván cờ tiếp theo.
Bầu trời đêm đỏ rực, dự báo một đêm không ai ngủ yên.