Ánh sáng lờ mờ len lỏi qua tán dây leo rậm rạp, phủ lên tàn tích Hoa Ảnh lớp bụi mỏng bạc lạnh. Lục Khê đứng lặng trước cổng đá nứt nẻ, hơi thở hòa vào không khí ẩm mốc, nơi mỗi viên gạch, mỗi vết loang trên tường đều khắc sâu vết thương của quá khứ. Y đã rời khỏi Dư Sở và Tạ Dực từ lúc trời chưa kịp sáng, chỉ để lại lời nhắn lạnh lùng: “Nếu ta không trở về, coi như hết duyên kiếp này.”
Đẩy nhẹ cánh cổng mục ruỗng, Lục Khê tiến vào bóng tối dày đặc. Dưới chân y, từng lớp tro tàn dẫm nát kêu lên âm thanh khô khốc, gợi lại vô số đêm dài máu và nước mắt. Mùi tro cũ, mùi thảo dược, mùi kim loại han gỉ quyện thành một thứ hương vị nặng nề không thể rửa trôi.
Bản đồ phái Hoa Ảnh đã khắc sâu trong trí nhớ, từng lối đi bí mật, từng khe tường ẩn giấu cơ quan, đều là dấu vết bàn tay y tạo dựng. Nhưng chính ở nơi quen thuộc này, Lục Khê lại cảm thấy mình như kẻ lạc lối, giữa những ký ức không ngừng rỉ máu.
Y lặng lẽ bước qua đại sảnh, tránh từng viên gạch lún, từng mảnh ván mục. Mỗi bước chân đều phải cân nhắc, bởi nơi đây vốn là hang ổ của bẫy rập và ám khí, thứ từng khiến không biết bao nhiêu kẻ xâm nhập phải bỏ mạng. Nhưng hôm nay, người đối diện với hiểm họa lại chính là chủ nhân cũ.
Lục Khê dừng trước bức tường phía tây, nơi dấu hiệu khắc chìm chỉ mình y hiểu được. Ngón tay thon dài lướt nhẹ, tìm đúng khe nhỏ, nhấn vào. Một tiếng “tách” khẽ vang lên, hốc đá bí mật hiện ra, trong đó đặt chiếc hộp gỗ cũ sẫm màu thời gian.
Vừa định chạm vào, Lục Khê chợt sững lại. Tiếng cơ quan bật lên, sắc lạnh như lưỡi dao xé toạc không khí. Cảm giác nguy hiểm khiến y lùi lại theo phản xạ, nhưng đã muộn. Từ trần nhà, những mũi kim độc nhỏ li ti phóng xuống như mưa. Lục Khê lách người né tránh, song vẫn bị một mũi sượt qua mu bàn tay. Vết cắt nhỏ, máu lập tức trào ra, đỏ tươi như cánh bỉ ngạn.
Y cắn răng nhổ mũi kim ra, cảm nhận chất độc ngấm dần vào cơ thể. Đầu óc choáng váng, mùi hương lạ lẫm xộc lên mũi—đích thị là độc dược do chính y sáng chế. Biết mình không còn nhiều thời gian, Lục Khê cố lấy lại bình tĩnh, chậm rãi dựa lưng vào tường th* d*c.
Tiếng bước chân vang lên phía sau, nhịp điệu nặng nề nhưng vững chãi. Tạ Dực xuất hiện, bóng dáng cao lớn nổi bật giữa màn bụi tro, ánh mắt sắc như lưỡi kiếm, quét một vòng đánh giá mọi thứ.
“Ngươi thích tự chuốc họa vào thân đến vậy sao?” Tạ Dực lạnh nhạt hỏi, môi cong lên thành nụ cười nửa miệng.
Lục Khê đưa mắt nhìn hắn, nụ cười nhạt thoáng qua. “Nếu không tự mình đâm đầu vào bẫy, sao biết ai đủ nhẫn tâm để đặt bẫy?”
Tạ Dực không đáp, chỉ bước lại gần, rút trong tay áo ra một bình thuốc nhỏ, ném về phía y. “Đừng nói là ngươi không mang theo thuốc giải. Dùng đi, khỏi phải làm anh hùng chết trẻ.”
Lục Khê bắt lấy, khẽ ngửi rồi cẩn thận thoa thuốc lên vết thương. Sát ý trong mắt y dịu xuống, nhưng giọng vẫn lạnh như băng: “Ngươi theo ta làm gì? Sợ ta chết uổng phí?”
Tạ Dực nhún vai: “Nếu ngươi chết ở đây, sẽ chẳng ai giúp ta vạch mặt Hứa Thanh Viên.”
Lục Khê nhếch môi, ánh mắt tối lại. “Thế ngươi nghĩ ta còn giá trị lợi dụng?”
Tạ Dực nhìn xoáy vào y, trong đáy mắt pha lẫn mỉa mai và gì đó không gọi thành tên: “Ngươi chưa từng vô dụng, chỉ là quá cứng đầu.”
Không khí căng như dây đàn. Lục Khê lặng lẽ cất hộp thuốc, dõi mắt về phía hộp gỗ trong hốc tường. “Ngươi muốn vào, cứ đi trước. Đường này do ta đặt bẫy, nhưng bây giờ, ai cũng có thể là kẻ lạ mặt.”
Tạ Dực nhướn mày, rút kiếm, điềm nhiên đi trước. Lục Khê theo sát sau, mỗi bước chân đều dè chừng. Dưới ánh sáng lờ mờ, những vết máu loang trên nền đá như nhắc nhở: nơi đây từng là chiến trường của yêu thương và phản bội.
Đến lối xuống tầng hầm, Lục Khê dừng lại, tay đặt lên thành cầu thang lạnh ngắt. Y nhìn Tạ Dực, chậm rãi hỏi: “Ngươi còn nhớ lần đầu ta dẫn ngươi xuống mật thất này không?”
Tạ Dực thoáng ngạc nhiên, rồi nhếch mép: “Khó quên được. Khi đó, ta suýt bị ngươi dọa cho ngất.”
Lục Khê khẽ bật cười, tiếng cười pha lẫn cay đắng: “Ngươi không phải người đầu tiên, cũng chẳng phải người cuối cùng bị ta dọa.”
Tạ Dực liếc y, ánh mắt phức tạp: “Nhưng chắc chắn ta là người duy nhất còn sống để nhắc lại chuyện cũ.”
Không gian dưới tầng hầm lạnh lẽo, hơi ẩm và mùi máu cũ xộc lên nồng nặc. Cả hai vừa đi vừa dò xét, tiếng bước chân vang vọng như những nốt nhạc lạc lõng trong bóng tối.
Bất chợt, nền đá dưới chân rung nhẹ. Lục Khê kịp nhận ra dấu hiệu nguy hiểm, nhưng cơ quan đã kích hoạt. Từ hai bên tường, loạt mũi tên b*n r*, kèm theo khói độc mờ ảo. Tạ Dực quát khẽ: “Cúi xuống!” rồi kéo Lục Khê ngã rạp xuống sàn, lưỡi kiếm quét ngang che chắn.
Lục Khê không chịu yếu thế, cổ tay vung nhẹ, ngân châm lao đi, trúng các điểm then chốt khiến bẫy dừng lại. Khói độc tan dần, chỉ còn lại hai người nằm sát bên nhau, hơi thở gấp gáp.
“Ngươi cứu ta, hay cứu chính mình?” Lục Khê cười nhạt, đẩy Tạ Dực ra.
Tạ Dực không buông, ép sát hơn, ánh mắt khiêu khích: “Ta chỉ không muốn chết cùng ngươi trong cảnh hèn nhát.”
Lục Khê vùng ra, lườm hắn: “Ngươi nói nhiều quá.”
Tạ Dực cười khẽ, khoanh tay đứng dậy, ánh mắt không giấu được tia thích thú. “Nếu ngươi không thích nghe, cứ bịt tai lại.”
Lục Khê lặng im, chỉ liếc hắn một cái, rồi tiếp tục tiến về phía trước. Hành lang hẹp dần, hai bên tường phủ đầy ký hiệu cổ, mỗi nét chữ như vết cắt rỉ máu của quá khứ. Đến một cánh cửa sắt nặng trịch, Lục Khê dừng lại, tay run nhẹ.
“Bên trong là phòng luyện dược.” Y nói nhỏ, giọng khản đặc.
Tạ Dực nhìn y, ánh mắt dịu lại. “Nếu sợ, để ta vào trước.”
Lục Khê không đáp, chỉ đẩy cửa. Mùi thuốc độc, mùi tro tàn, mùi kí ức đắng nghẹn dội vào. Căn phòng vẫn như cũ: bàn đá, kệ thuốc, giá treo ngân châm, tất cả phủ bụi dày.
Trên bàn có một chiếc hộp nhỏ khắc ký hiệu Hoa Ảnh. Lục Khê run tay mở nắp, bên trong chỉ có một mảnh giấy ố vàng. Đọc lướt qua, sắc mặt y lập tức thay đổi. Trên giấy chi chít những ký tự bí mật, nổi bật nhất là cái tên: Hứa Thanh Viên.
Y siết chặt mảnh giấy, môi mím lại. “Hắn từng vào đây, khi ta không hề hay biết.”
Tạ Dực cau mày: “Ngươi tìm thấy gì?”
Lục Khê giấu mảnh giấy vào tay áo, ánh mắt tối sầm: “Bằng chứng hắn phản bội phái Hoa Ảnh từ trước khi mọi chuyện bắt đầu.”
Tạ Dực im lặng, rồi hỏi khẽ: “Ngươi hối hận không?”
Lục Khê nhìn hắn, ánh mắt sâu hun hút. “Có những vết thương, dù hối hận cũng không chữa lành.”
Tiếng động lạ vang lên ngoài hành lang. Một bóng người thấp thoáng lẩn khuất giữa những vệt sáng lờ mờ. Tạ Dực rút kiếm, chắn trước mặt Lục Khê. “Ai đó?”
Không ai trả lời, chỉ có tiếng cười lạnh buốt vọng lại, âm u như gió đêm. Lục Khê lặng lẽ rút ngân châm, thì thào: “Đó là bẫy hồn.”
Tạ Dực nhíu mày: “Bẫy hồn?”
Lục Khê gật đầu: “Chỉ phát động khi người đặt bẫy mang oán hận chưa dứt. Đêm ấy… ta đã cài nó bằng máu của chính mình.”
Tiếng cười dần hóa thành tiếng nức nở ai oán. Bóng người trong sương hiện rõ, khuôn mặt mờ nhòe, đôi mắt đỏ rực. Tạ Dực nắm chặt kiếm, lùi lại sát Lục Khê. “Ngươi có cách phá không?”
Lục Khê run tay, rút ngân châm: “Phải dùng máu người đặt bẫy—ta. Nhưng nếu thất bại, cả hai sẽ bị nhốt trong ảo cảnh mãi mãi.”
Tạ Dực cười nhạt: “Vậy ngươi đừng làm ta thất vọng.”
Lục Khê liếc hắn, ánh mắt bướng bỉnh. “Ngươi không sợ chết cùng ta sao?”
Tạ Dực nhún vai: “Nếu đã chết, cũng phải chết cho ra trò.”
Bóng người trong sương lao tới, tiếng khóc xoáy vào tâm trí. Lục Khê hít sâu, rạch nhẹ cổ tay, máu nhỏ xuống nền đá. Ngân châm vẽ thành hình hoa bỉ ngạn. Không gian xoay chuyển, căn phòng biến thành biển hoa đỏ rực, máu và lệ hòa làm một.
Xung quanh, những gương mặt quen thuộc hiện về: sư phụ, đồng môn, từng ánh mắt oán trách. Một giọng nói vọng lên: “Tất cả là tại ngươi…”
Lục Khê run rẩy, mắt đỏ hoe. Tạ Dực giữ chặt tay y, giọng dứt khoát: “Đừng nghe. Là ảo cảnh.”Lục Khê bấu chặt tay hắn, hơi thở đứt đoạn: “Ta… không quên được…”
Tạ Dực siết mạnh hơn, kéo y sát lại: “Nhìn ta. Chỉ cần tỉnh lại, chúng sẽ biến mất.”
Lục Khê ngước lên, bắt gặp đôi mắt sâu thẳm của Tạ Dực—trong đó có kiên định, có đau thương, có hy vọng. Y cắn môi, vung ngân châm vẽ tiếp hoa văn trên không.
Bóng người trong sương gào lên, lao đến. Tạ Dực vung kiếm chắn trước mặt Lục Khê, kiếm khí xé toạc ảo ảnh. Lục Khê tranh thủ nhỏ thêm máu lên ngân châm, thì thầm chú ngữ. Biển hoa rực cháy, ảo ảnh tan dần. Hai người th* d*c, mồ hôi túa ra như tắm.
Tạ Dực buông tay, chống kiếm: “Phiền phức thật.”
Lục Khê cười khẩy: “Ngươi cũng vậy thôi. Nếu không có ta, ngươi chết từ lâu rồi.”
Tạ Dực nhướng mày: “Ta không cần ngươi cứu. Cảm giác này… thật khó chịu.”
Lục Khê lườm hắn: “Vậy đi đi. Ta không giữ.”
Tạ Dực bước lại gần, cúi đầu thì thầm: “Ngươi đuổi ta thật sao?”
Lục Khê khựng lại, má đỏ bừng. “Ngươi… nói nhảm nữa ta ném độc.”
Tạ Dực cười càng đắc ý: “Vậy thử đi. Xem ai chết trước.”
Cả hai đứng gần nhau, hơi thở quấn quýt, giữa căn phòng lạnh lẽo phủ đầy tro tàn. Ngoài hành lang, tiếng bước chân lại vang lên, lần này rõ ràng, không phải ảo giác. Hai người lập tức cảnh giác, lui về phía cửa.
Tạ Dực khẽ thì thầm: “Có thêm khách không mời.”
Cửa bật mở, một bóng áo trắng xuất hiện—Hứa Thanh Viên. Hắn mỉm cười, ánh mắt như băng lạnh. “Lục Khê, Tạ Dực. Hai người phối hợp cũng khá đấy. Nhưng nơi này, không phải ai muốn vào là vào, muốn ra là ra.”
Lục Khê siết ngân châm, ánh mắt không chớp: “Ngươi theo dõi ta từ đầu?”
Hứa Thanh Viên thong thả bước vào, áp lực mỗi bước như đè nặng không khí. “Ta chỉ tò mò, truyền nhân cuối cùng của Hoa Ảnh sẽ làm gì khi đối mặt với quá khứ.”
Tạ Dực rút kiếm, chắn trước Lục Khê: “Nếu ngươi muốn chết, ta sẽ giúp.”
Hứa Thanh Viên không hề sợ hãi, chỉ cười sâu hơn. “Ta không vội. Đêm nay còn dài.”
Phía sau, bóng Tề Minh thấp thoáng, tay cầm bùa đỏ, ánh mắt điên cuồng xoáy vào Lục Khê. “Ngươi không thoát được đâu. Hoa bỉ ngạn của ngươi… ta muốn giữ lại mãi mãi!”
Tạ Dực nhếch môi: “Lại thêm một tên điên.”
Lục Khê thấp giọng: “Cẩn thận. Tề Minh giỏi ảo thuật, độc dược không kém Hứa Thanh Viên.”
Tạ Dực gật đầu, hai người vai kề vai, kiếm và ngân châm song song.
Hứa Thanh Viên vỗ tay nhè nhẹ, giọng đều đều: “Ta muốn xem, nếu phải chọn cứu lẫn nhau hay sống một mình, ai sẽ phản bội trước?”
Tạ Dực cười nhạt: “Nếu ngươi tin ta sẽ bỏ lại Lục Khê, thì ngươi chưa hiểu gì về ta.”
Hứa Thanh Viên nghiêng đầu, ánh mắt lóe lên tia thích thú: “Lòng người đổi thay. Ngươi cũng vậy thôi, Tạ Dực.”
Tề Minh lẩm nhẩm niệm chú, làn khói mỏng tràn ra, mùi hương ngọt lịm khiến đầu óc quay cuồng. Lục Khê bịt mũi, ra hiệu cho Tạ Dực. Tạ Dực nghiến răng, vận khí ép độc ra ngoài, mắt không rời hai kẻ trước mặt.
Hứa Thanh Viên thong thả rút ra bình nhỏ, lắc nhẹ: “Đêm nay, ta sẽ cho các ngươi biết—ai là kẻ phản bội.”
Sương mê tâm dày đặc, bốn phía như thu hẹp lại. Lục Khê lùi một bước, ngân châm sẵn sàng, máu vẫn rỉ ra từ vết thương cũ. Tạ Dực liếc y, thấp giọng: “Chịu nổi không?”
Lục Khê gật đầu, môi mím chặt: “Chỉ cần ngươi không bỏ chạy.”
Tạ Dực cười, mắt thoáng dịu lại: “Ta mà chạy, nhất định kéo ngươi theo.”
Tiếng chuông xa xa vang lên, kéo dài như điềm báo tai họa. Ngoài cửa, bóng Dư Sở vụt qua, ánh mắt lo âu không dám xông vào.
Bên trong, sương mê tâm dày đặc, Hứa Thanh Viên và Tề Minh đứng đối diện như hai bóng ma. Lục Khê và Tạ Dực sát vai, ánh thép kiếm và ánh bạc ngân châm lập lòe trong đêm tối.
Đúng lúc sương dày nhất, Hứa Thanh Viên tung nắm độc phấn, Tề Minh vung bùa, ảo ảnh lượn lờ giữa không trung. Tạ Dực vung kiếm chém toạc màn sương, Lục Khê phóng ngân châm, phối hợp nhịp nhàng không cần nói. Tề Minh gào lên, bùa chú tỏa ra ánh sáng ma quái. Lục Khê kịp che mắt Tạ Dực, kéo hắn lùi về góc khuất.
Hứa Thanh Viên lao tới, bàn tay hướng về vết máu trên cổ tay Lục Khê. Tạ Dực gạt tay hắn, kiếm kề sát cổ, ánh mắt lạnh tanh: “Muốn chết thì nói thẳng.”
Hứa Thanh Viên chỉ cười, lùi lại: “Ta chỉ muốn giữ lại chút kỷ niệm.”
Lục Khê cười nhạt, ngân châm kề cổ tay hắn: “Hay để ta khắc cho ngươi một dấu nhớ đời.”
Tề Minh hét lớn, bùa đỏ bốc cháy, ảo giác tràn vào tâm trí tất cả. Ký ức máu lệ ập về: cảnh môn phái bị tàn sát, tiếng gào khóc, ánh mắt tuyệt vọng của đồng môn.
Tạ Dực nắm tay Lục Khê thật chặt, giọng rắn rỏi: “Nhìn ta! Đừng để hắn dẫn dắt.”
Lục Khê mở to mắt, mồ hôi lạnh vã ra. Trong mắt Tạ Dực không chỉ có lạnh lẽo, mà còn có nỗi đau và hy vọng. Y cắn răng, vung ngân châm phá ảo.
Phòng luyện dược rung lên, vách tường rạn nứt. Tiếng la hét, tiếng chuông, tiếng bùa cháy hòa vào nhau, thành bản nhạc kinh hoàng. Tạ Dực kéo Lục Khê lùi ra cửa, kiếm vung lên chặn Hứa Thanh Viên và Tề Minh. “Đi! Đừng quay lại.”
Lục Khê ngoái nhìn, ánh mắt vướng víu nỗi đau. Y biết, trận chiến này chưa kết thúc—mọi bí mật vẫn còn lẩn khuất trong tro tàn.
Cả hai lao ra khỏi phòng, cánh cửa sắt sập xuống, ngăn cách tiếng cười điên dại của Tề Minh và Hứa Thanh Viên. Lục Khê ngồi phịch xuống, th* d*c. Tạ Dực ngồi bên cạnh, khẽ chạm vai y.
“Ổn không?” Giọng hắn trầm thấp.
Lục Khê gật đầu, mắt nhìn sâu vào hắn. “Mọi thứ chưa từng dễ dàng.”
Tạ Dực cười nhạt: “Ngươi mà dễ dàng thì đâu còn là Lục Khê.”
Cả hai lặng đi, tiếng chuông xa dần. Ngoài kia, gió nổi lên, cuốn tro tàn bay mịt mù. Trong lòng mỗi người, những vết thương cũ lại rỉ máu, nhưng không ai lên tiếng.
Bất ngờ, dưới sàn vang lên tiếng “cạch”. Một cơ quan nữa phát động. Sàn đá sụp xuống, cuốn cả hai rơi vào bóng tối sâu hun hút.
Lục Khê chỉ kịp thốt lên: “Tạ Dực!”
Bóng tối nuốt trọn hai người. Tiếng chuông cuối cùng vang vọng mãi giữa tro tàn, khép lại một đêm chưa có bình minh.