Hòa Ly Rời Thẩm Phủ

Chương 8

Nhìn thấy Thẩm phu nhân và Thẩm Minh Châu vẫn bình an vô sự, sắc mặt Thẩm Nghiễn lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Nhưng không đợi ông ta tìm lý do giải thích, Tạ Anh đã tung một cước, đá thẳng vào bụng ông ta.

“Á!”

Thẩm Nghiễn ôm bụng, đau đớn co quắp dưới đất.

Tạ Anh giẫm lên mặt ông ta, sát khí tràn ngập.

“Thẩm Nghiễn, lá gan của ngươi lớn lắm! Tư thông với biểu muội, chưa thành thân đã có con, còn dám nuôi ngay dưới mí mắt chính thê suốt nhiều năm. Ngươi thật sự cho rằng mình có thể giấu kín không một kẽ hở sao? Bây giờ ngươi còn dung túng cho một tiện phụ ngược đãi chủ mẫu đương gia, thậm chí muốn cưỡng ép đích ngoại tôn nữ của hầu phủ gả cho một tên công t.ử ăn chơi bất học vô thuật làm bình thê! Ta thấy ngươi chê mạng mình quá dài rồi!”

Thẩm Nghiễn đau đến mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhưng ngay cả giãy giụa cũng không dám, chỉ có thể thở hổn hển khó nhọc.

Tạ Anh cúi người, chộp lấy cổ áo Thẩm Nghiễn, nhấc nửa người ông ta lên, ánh mắt hung dữ.

“Ngươi cho rằng Bình Ninh hầu phủ ta không còn ai sao? Có thể mặc cho ngươi làm nhục muội muội và cháu gái của ta như vậy?!”

Sắc mặt Thẩm Nghiễn xám như tro tàn.

Con đường làm quan mà ông ta khổ tâm gây dựng suốt mười tám năm, tương lai mà ông ta đã tính  toán cho Thẩm Tu Viễn, sau khi Bình Ninh hầu xuất hiện, tất cả đều bị nghiền nát.

Liễu thị lúc này cũng sợ đến vỡ mật, liều mạng dập đầu cầu xin.

“Hầu gia tha mạng! Hầu gia tha mạng! Tất cả đều là chủ ý của biểu ca, là ông ấy bảo ta làm, không liên quan đến ta!”

Nghe câu này, Thẩm Nghiễn bất ngờ quay đầu nhìn Liễu thị, trong mắt đầy vẻ không dám tin.

Đây chính là nữ nhân ông ta sủng ái nhiều năm sao? Đại nạn ập đến, nàng ta lại không hề do dự đẩy ông ta ra gánh tội!

“Tiện nhân! Ngươi dám bán đứng ta?!”

Tạ Anh chán ghét buông tay, mặc cho bọn họ ch.ó c.ắ.n ch.ó.

“Trước tiên nhốt cả ba người bọn chúng vào phòng chứa củi, canh giữ nghiêm ngặt. Không có mệnh lệnh của bản hầu, không ai được đưa cho bọn chúng một giọt nước hay một hạt gạo!”

Sau đó, ông xoay người đến trước mặt Thẩm phu nhân và Thẩm Minh Châu, dịu giọng nói:

“Hai người đừng sợ, tất cả giao cho ta.”

Buổi chiều, Chu tuần phủ vốn đang đi thị sát dân tình ở Thanh Châu bên cạnh, ngay cả quan phục cũng chưa kịp thay, vừa đến Dung Châu đã vội vã chạy thẳng tới Thẩm phủ, nơi Tạ Anh tạm thời cư trú.

Trong chính sảnh, Tạ Anh ngồi trên chủ vị, chậm rãi gạt bọt trà.

Thẩm Minh Châu ngồi bên cạnh, lạnh lùng nhìn vị tuần phủ quan cư nhị phẩm này cúi đầu khom lưng trước mặt cữu cữu mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

“Là hạ quan dạy dỗ không nghiêm, dung túng cho cháu trai mạo phạm hầu gia và Thẩm tiểu thư, thật sự muôn c.h.ế.t cũng khó chối tội!”

Chu tuần phủ vừa bước vào đã quỳ cả hai gối xuống, dập đầu thật mạnh.

Tạ Anh ngay cả mí mắt cũng không nâng, chỉ thản nhiên nói:

“Chu tuần phủ là nhân vật thông minh lanh lợi như vậy, sao lại có một đứa cháu ngu xuẩn như lợn? Ngay cả cháu gái ruột của bản hầu cũng dám cướp đoạt. Nếu hôm nay bản hầu không kịp thời chạy đến, cháu gái ta e rằng đã bị đứa cháu tốt của đại nhân làm nhục. Thật sự khiến bản hầu nghĩ lại mà sợ. Chu tuần phủ nói xem, bản hầu nên tìm ai tính món nợ này?”

“Hầu gia minh giám! Hạ quan thật sự không biết chuyện!”

Chu tuần phủ sợ đến toàn thân run rẩy, vội vàng phủi sạch quan hệ.

“Tên nghiệt chướng ấy từ lâu đã mượn danh hạ quan ra ngoài làm xằng làm bậy, hạ quan đã sớm căm ghét đến tận xương! Ngay vừa rồi, hạ quan đã sai nhà họ Triệu mở từ đường, đuổi tên nghiệt chướng ấy khỏi gia tộc. Từ nay về sau, hắn không còn bất cứ quan hệ gì với nhà họ Triệu hay hạ quan!”

Để giữ chiếc mũ quan, ông ta ngay cả cháu trai ruột cũng không cần.

Thấy Tạ Anh không nói, Chu tuần phủ c.ắ.n răng, tiếp tục:

“Còn về tiện nội, ngày thường quá mức nuông chiều cháu trai, làm việc không có nguyên tắc. Hạ quan đã sai người đưa bà ta đến thôn trang ‘tu thân dưỡng tính’. Không có sự cho phép của hạ quan, đời này bà ta đừng mong bước ra khỏi thôn trang nửa bước!”

Nghe vậy, Tạ Anh cuối cùng cũng đặt chén trà xuống.

“Tuần phủ đại nhân đúng là quyết đoán.”

Ông ngẩng mắt lên.

“Chỉ là Thẩm Nghiễn thân là tri phủ Dung Châu, công khai bán nữ cầu vinh. Sau lưng chuyện này, chẳng lẽ không có sự ngầm cho phép của đại nhân?”

Mồ hôi lạnh của tuần phủ chảy như thác. Ông ta biết chuyện hôm nay e rằng khó có thể kết thúc dễ dàng.

Vì vậy, ông ta run rẩy lấy từ trong n.g.ự.c ra một quyển sổ dày, hai tay giơ qua đầu.

“Hầu gia, đây là sổ sách thật ghi lại việc Thẩm Nghiễn tham ô nhận hối lộ, mua bán án kiện trong những năm qua. Hạ quan từ lâu đã phát hiện lòng dạ ông ta bất chính, vẫn âm thầm thu thập chứng cứ, đang chuẩn bị chọn ngày dâng lên triều đình. Hôm nay xin mượn hoa hiến Phật, giao cho hầu gia xử lý, cũng coi như hạ quan lập công chuộc tội.”

Thị vệ bên cạnh Tạ Anh lập tức tiến lên nhận lấy sổ sách, dâng lên.

Tạ Anh tiện tay lật hai trang, trong mắt lóe lên ánh sáng sắc bén.

Thẩm Nghiễn làm việc cẩn thận. Mặc dù âm thầm hạ độc Thẩm phu nhân, nhưng liều lượng cực nhỏ, tang vật cũng đã được dọn sạch, rất khó nắm được nhược điểm của ông ta.