
Giới thiệu nội dung
Ngoài cửa sổ, tiếng sấm xuân bất chợt vang lên, hoa hải đường rơi lả tả đầy mặt đất.
“Minh Châu, con đang nói linh tinh gì vậy?”
Thẩm phu nhân nhíu c.h.ặ.t mày. Gương mặt vốn trắng bệch vì bệnh tật, lúc này vì tức giận mà ửng lên một màu đỏ khác thường.
“Nếu những lời đại nghịch bất đạo này để phụ thân con nghe thấy, ông ấy có xóa tên con khỏi gia phả cũng là chuyện đương nhiên! Đến lúc đó, dù mẫu thân muốn bảo vệ con cũng không bảo vệ nổi. Con định chọc mẫu thân tức c.h.ế.t hay sao?!”
Thẩm Minh Châu đặt chén t.h.u.ố.c đã uống cạn lên chiếc kỷ gỗ hồng bên cạnh, bình thản nói:
“Nếu ông ấy không nhận nữ nhi này thì thôi. Danh hiệu đích nữ của tri phủ dù nghe có vẻ cao quý đến đâu, sao có thể sánh với thân phận biểu tiểu thư của Bình Ninh hầu phủ?”