Một nam nhân trưởng thành khóc đến vai run lên, tiếng nói cũng nghẹn.
“Phụ thân từng nói ông đường đường là Đại học sĩ, nhi t.ử không thể không đọc sách.”
“Nhưng chính mẫu thân đã khuyên ông bỏ mặc ta.”
“Bà cố ý giao cả đống gia sự cho ta, khiến ta chẳng còn thời gian cầm sách.”
“Mẫu thân chỉ sợ ta lấy mất những thứ bà muốn dành cho Nhị lang.”
“Sợ ta nổi danh hơn hắn.”
“Rõ ràng ta mới là đích trưởng t.ử, vậy mà trong lòng bà, người kế thừa đường quan của phụ thân từ lâu đã là Nhị lang.”
“Bà ấy còn khiến ta lạnh lòng hơn cả phụ thân.”
Nói đến đây, Tống Bạc bỗng ôm lấy ta.
Nước mắt hắn rơi xuống cổ, nóng hổi.
“Nương t.ử…”
“Là ta không đủ bản lĩnh.”
“Cho nên mới để nàng cùng ta chịu nhiều ấm ức như vậy.”
Sau đó hắn ghé sát, giọng thấp gần như chỉ còn hơi thở.
“Nếu trên đời… không còn mẫu thân thì tốt biết bao.”
Người say thường nói những câu chẳng nên nói.
Nhưng câu này rơi vào tai, đầu óc ta lại lập tức tỉnh táo.
Hóa ra là thế.
Đến lúc ấy ta mới hiểu vì sao Tống Bạc lại chọn một nữ t.ử như ta làm thê t.ử.
Cũng hiểu vì sao từ ngày thành thân, hắn cứ hết lần này đến lần khác nhắc rằng ta đang bị Tống phu nhân xem nhẹ, bị đối xử bất công, bị khiến cho khó chịu.
Hắn đang gieo từng hạt oán giận vào lòng ta.
Chờ đến khi chúng mọc đủ lớn…
Có lẽ hắn hy vọng ta sẽ thay hắn làm chuyện chính hắn chẳng dám làm.
Tống Bạc từng nhìn ta ấn đầu lưu manh xuống phân trâu.
Cũng từng thấy ta nhét phân ch.ó vào miệng kẻ khác.
Có lẽ từ những cảnh ấy, hắn tự cho rằng ta đủ hung dữ để g.i.ế.c người.
Ta chỉ có thể thở dài.
Hắn thật sự coi trọng ta quá rồi.
Ta dám đ.á.n.h người.
G.i.ế.c người thì không.
…
Năm mới rất nhanh đã đến.
Mùng hai, ta cùng Tống Bạc trở về Khương gia.
Phụ thân cùng Khương Vân Kỳ ngồi với hắn ở bàn rượu.
Kế mẫu lại tìm cơ hội kéo riêng ta ra.
“Nghe nói Bộ Hộ đang trống một chức.”
“Con tìm lúc thích hợp nói vài câu với nhạc phụ, nhờ ông ấy đưa phụ thân con lên.”
“Đó cũng là ý của phụ thân.”
“Nếu con ngại mở miệng thì bảo cô gia nói.”
“Nhạc phụ dù chẳng quá coi trọng cô gia, nhưng chuyện nhỏ như vậy chắc chẳng đến mức không giúp.”
“Chúng ta làm tất cả cũng vì con.”
“Phụ thân con có chức vị cao hơn, sau này ở Tống gia con mới có người chống lưng.”
Nghe thật cảm động.
Ta cười.
“Không.”
Kế mẫu chẳng nổi giận ngay.
Bà chỉ thong thả nói:
“Cô gia khi nãy còn khen con hiền thục đoan trang.”
“Nếu hắn biết ở nhà mẹ đẻ, con từng là người thích gây chuyện đ.á.n.h nhau, chẳng biết trong lòng sẽ nghĩ sao.”
Ta không đáp.
Chỉ quay lại bàn rượu, đi thẳng đến sau lưng Khương Vân Kỳ.
Sau đó một tay ấn đầu hắn vào bát thịt dê kho gần nhất.
Ta ngẩng lên nhìn Tống Bạc.
Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
“Phu quân cảm thấy thế nào?”
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Khương Vân Kỳ ngẩng đầu, nước sốt chảy đầy mặt, vẻ ngơ ngác đến đáng thương.
Phụ thân trợn tròn mắt.
Kế mẫu cũng đứng c.h.ế.t lặng.
Mọi ánh nhìn cuối cùng đều rơi lên Tống Bạc.
Hắn im lặng một lúc.
Rồi rất bình tĩnh nói:
“Ờ…”
“Vân đệ hình như rất thích món thịt dê kho này.”
Khương Vân Kỳ lau mặt.
“… Đệ không dám không thích.”
Phụ thân cùng kế mẫu nhìn nhau, hoàn toàn chẳng hiểu.
Bọn họ nào biết thứ khiến Tống Bạc chú ý đến ta từ đầu chính là cái tính không chịu nhún nhường ấy.
Trên đường trở về Tống phủ, hắn bỗng nhắc lại chuyện cũ.
“Thật ra trước khi thành thân, ta đã từng nhìn thấy nàng nhiều lần.”
“Nàng làm việc phóng khoáng, chẳng bị những quy củ vụn vặt bó chân.”
“Khi ấy ta thật sự rất ngưỡng mộ.”
Khoảnh khắc đó, ta nhìn hắn rồi chợt nghĩ có lẽ trong những lời ấy vẫn có vài phần chân tâm.
Tống Bạc từng nói với Ngu Thính Vãn rằng cha mẹ thiên vị.
Cũng nói với ta.
Có lẽ hắn từng kể cùng một câu chuyện cho thầy, cho bạn, cho người hầu, cho bất kỳ ai chịu ngồi nghe.
Nhưng suốt nhiều năm…
Người duy nhất hắn không dám nói những lời ấy trước mặt lại chính là phụ mẫu ruột của mình.
Ta thì khác.
Ta là nữ t.ử.
Nhưng từ nhỏ đến lớn, có rất nhiều thứ người khác sợ mà ta chẳng sợ.
Có lẽ chính điều ấy khiến hắn vừa ngưỡng mộ, vừa muốn lợi dụng.
Cũng khiến một phần lòng hắn thật sự hướng về phía ta.
…
Đầu năm, kinh thành liên tục có yến hội.
Tống gia đang được Thánh thượng coi trọng, thiệp mời ngày nào cũng đưa vào phủ.
Tống phu nhân vốn chẳng muốn mang ta theo.
Nhưng nhiều tấm thiệp viết rõ tên trưởng tức Tống gia, bà muốn bỏ ta ở nhà cũng chẳng được.
Có những phủ đệ Tống gia có thể viện cớ từ chối.
Nhưng có vài nơi không tiện thất lễ.
Phủ Bác Vọng hầu chính là một trong số đó.
Đây là lần đầu ta theo Tống phu nhân bước vào một yến tiệc của tầng lớp quyền quý như vậy.
Trước khi xuống xe, bà dặn ta:
“Vào trong rồi tự tìm chỗ ngồi.”
“Không được chạy khắp nơi.”
“Không được nhìn ngó lung tung.”
“Càng không được tùy tiện mở miệng.”
Ta nghe xong lập tức quyết định…
Không thể như vậy.
Vừa bước qua cổng, ta liền bám sát bên cạnh bà.
“Mẫu thân, con sợ người lạ.”
Tống phu nhân nhìn ta đầy ghét bỏ.
“Vô dụng.”
Nhưng ta đã nói sợ.
Bà cũng chẳng thể thật sự ném trưởng tức giữa một đám mệnh phụ rồi mặc kệ.
Cuối cùng chỉ đành dẫn ta theo, lần lượt chào hỏi từng người.
Các vị phu nhân tham dự đều mặc gấm vóc, trên người ngọc ngà sáng mắt.
Với thân phận của họ, tùy tiện tháo một chiếc nhẫn hay vòng tay làm lễ gặp mặt cũng là đồ tốt.