Hòa Ly Đi!

Chương 10

 

Mà tân nương như ta chỉ năm đầu tiên mới có cơ hội danh chính ngôn thuận nhận quà khắp nơi.

Tống phu nhân đứng cạnh lạnh nhạt nói:

“Con dâu ta từ nhỏ vụng về, chẳng hiểu chuyện.”

“Đồ quý như vậy, nó nhận thật sự chẳng xứng.”

Bà chê ta không chút nể tình.

Tiện thể còn kể rằng trưởng t.ử chẳng nên việc, trưởng tức cũng chẳng có gì đáng nói, sau này Tống gia vẫn phải dựa vào Nhị lang cùng đệ tức.

Ta đứng sau bà, nghe rất ngoan ngoãn.

Hai tay áo lại dần nặng lên vì lễ vật.

Cuối cùng ta dùng tay che mặt.

“Hu hu…”

Tống phu nhân quay sang nhìn ta.

Ta tiếp tục:

“Hu hu…”

Bà im lặng.

Đúng lúc đó, An Thuận Bá phu nhân dẫn nữ nhi tới.

Vị cô nương bên cạnh chính là Chu Doanh Doanh, người đã được định thân với Nhị lang.

Nàng vừa gặp Tống phu nhân liền thân thiết gọi:

“Di di.”

Gương mặt lạnh từ đầu buổi của Tống phu nhân lập tức có nụ cười.

“Doanh Doanh.”

“Mới ít ngày không gặp, sao lại xinh hơn nữa rồi.”

“Y phục hôm nay cũng đẹp.”

“Vừa thông minh hiểu lễ, vừa rộng lượng đoan trang.”

“Ta thật không biết con là tiên nữ nhà ai rơi xuống nhân gian.”

Cùng một người.

Hai thái độ.

Ánh mắt các vị phu nhân xung quanh nhìn ta càng thêm thương cảm.

Ta chẳng thể phụ tấm lòng của họ.

Liền che mặt tiếp tục:

“Hu hu…”

Khóe mắt Tống phu nhân giật mạnh.

Bà hạ giọng:

“Im miệng.”

Ta khóc lớn hơn.

“Hu hu hu…”

Nhìn vẻ mặt ấy, có lẽ đầu bà bắt đầu đau rồi.

Động tĩnh bên này cuối cùng thu hút Bác Vọng hầu phu nhân.

Bà vừa đi tới, ánh mắt nhìn thấy ta lập tức sáng bừng.

“Hài t.ử của ta!”

Giọng gọi tha thiết đến mức tiếng khóc giả của ta tự nhiên nhỏ xuống.

Ta còn chưa phản ứng, hai tay đã bị bà nắm c.h.ặ.t.

“Hàn nhi, mới mấy ngày không gặp mà con lại xinh hơn rồi.”

“Hôm nay ăn mặc cũng đẹp.”

“Vừa thông minh hiểu chuyện, lại phóng khoáng rộng lượng.”

“Thật chẳng biết là tiên nhân nơi nào lạc xuống trần gian.”

Ta nghe càng lâu càng cảm thấy quen.

Suy nghĩ một chút mới nhận ra…

Hầu phu nhân gần như bê nguyên lời Tống phu nhân vừa khen Chu Doanh Doanh sang khen ta.

Đến thứ tự câu cũng chẳng muốn đổi.

Sắc mặt Tống phu nhân quả nhiên càng khó coi.

Nhưng Hầu phu nhân chẳng cần nhìn sắc mặt bà.

Ban đầu ta còn tưởng bà chỉ muốn giúp một vãn bối đang bị mẹ chồng làm khó.

Nhưng sau đó nhìn ánh mắt bà…

Tí cảm ơn các bác đã đọc truyện

Ta nhận ra hình như chẳng đơn giản.

Hầu phu nhân vuốt tay ta, hết nhìn mắt lại nhìn mũi.

“Đôi mắt này đẹp.”

“Mũi cũng đẹp.”

“Miệng cũng đẹp.”

“Chỗ nào ta nhìn cũng vừa lòng.”

Ánh mắt ấy trìu mến đến mức khiến lưng ta hơi cứng.

Cảm giác thật sự giống như…

Nửa con rể cũng là nửa nhi t.ử.

Phía sau Hầu phu nhân, một cái đầu quen thuộc lén ló ra.

Thọ Nhi nhìn ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nháy mắt.

Xong rồi.

Xem ra ta không nghĩ nhiều.

Lát sau ta lấy cớ thay y phục rời khỏi chỗ đông người.

Thọ Nhi quả nhiên lén theo tới.

Vừa vào chỗ vắng, nàng đã nói:

“Chuyện giữa cô nương và tiểu thư, phu nhân biết hết rồi.”

Đầu ta lập tức đau.

Thọ Nhi còn rất bình tĩnh giải thích:

“Thân thể tiểu thư từ nhỏ yếu.”

“Đại phu từng nói sau này đừng nói sinh con, ngay cả chuyện phòng the cũng có thể làm tổn hại tính mạng.”

“Trước kia phu nhân lo lắng nhất chính là tiểu thư đến tuổi lại thật lòng yêu một nam nhân, sống c.h.ế.t đòi gả.”

“Nam nhân nào thấy người mình cưới xinh đẹp như tiểu thư mà chịu cả đời giữ lễ?”

“Nhưng bây giờ thì khác.”

“Người tiểu thư thích lại là cô nương.”

“Phu nhân vui đến mức liên tục nói cải nam trang tốt, thật sự quá tốt.”

Ta lập tức nhắc nàng:

“Khoan đã.”

“Khương công t.ử đã rời kinh rồi.”

“Hiện giờ hắn đang ở quê hầu mẫu bệnh nặng.”

Thọ Nhi thở dài.

“Từ lúc người đi, tiểu thư ngày nào cũng nhớ, ăn chẳng ngon, ngủ cũng không yên.”

“Sau đó Tống công t.ử liên tục xuất hiện.”

“Chẳng hiểu vì sao, tiểu thư lại chuyển tâm tư sang hắn.”

Ta thật sự không hiểu.

Tình cảm còn có thể chuyển nhanh như vậy?

Thọ Nhi cũng rất bất đắc dĩ.

“Phu nhân vì chuyện ấy lo đến mất ngủ.”

Nhìn thái độ hôm nay của Hầu phu nhân…

Ta tin.

Đến khi yến tiệc tan, bà còn đích thân nắm tay tiễn ta ra tận cổng.

Trước khi buông, Hầu phu nhân kéo ta lại, thấp giọng dặn:

“Hài t.ử, con không thể có người mới rồi quên người cũ.”

“Hay thế này đi.”

“Ngày lẻ ở với Tống Bạc.”

“Ngày chẵn sang thăm Vãn nhi.”

“Nếu thấy đi lại quá nhiều, năm ngày đổi một lần cũng được.”

“Nhưng không được thưa hơn nữa.”

Ta nhìn bà.

Một lúc lâu chẳng nói nên lời.



Đêm đó Tống Bạc lại đầy phẫn uất.

“Mẫu thân thật sự quá đáng.”

“Trước bao nhiêu người, bà chẳng chừa cho nàng chút thể diện.”

Ta gả vào Tống gia lúc ấy mới hơn nửa năm.

Nếu theo tính toán của Tống Bạc, thời gian này vẫn quá ngắn.

Hắn hẳn vốn định chậm rãi chờ.

Chờ từng chuyện nhỏ tích lại.

Chờ những lời hắn gieo vào tai ta biến thành oán hận đủ sâu.

Đến khi ấy, điều hắn muốn có lẽ sẽ tự nhiên xảy ra.

Nhưng Ngu Thính Vãn lại không cho hắn nhiều thời gian như vậy.

Nàng bắt đầu sốt ruột.

Bắt đầu muốn lấy vị trí của ta.

Điều kỳ lạ là khi nàng thật sự gặp ta trong thân phận Khương Khứ Hàn, trước gương mặt gần như giống hệt “Khương công t.ử”, ánh mắt nàng lại chẳng hề d.a.o động.

Ta còn chưa nghĩ xong nên nói mình là tỷ tỷ hay muội muội của vị công t.ử kia, Ngu Thính Vãn đã lạnh nhạt nhìn xuống.

“Ngươi chính là thê t.ử của Tống lang?”

“Nếu biết điều, tự mình xin rời vị trí chính thất đi.”

“Đừng đứng giữa cản trở nhân duyên của ta và chàng.”

“Ngươi chẳng qua chỉ là nữ nhi một viên tiểu quan.”

“Nếu không phải đã gả cho Tống lang, ta đến nhìn cũng chẳng cần nhìn.”

“Tống lang đã nói.”

“Trong lòng chàng chỉ có ta.”

Ta nghe hết.

Nhưng chẳng đem chuyện ấy về kể với Tống Bạc.