Hoa Lê Tàn - Nguyệt Nan Lưu

Chương 20: Ngoại truyện 2

Ngoại truyện 2

“Binh giả, công kỳ tâm dã...” (Kẻ làm tướng, cốt ở đánh vào lòng người...) Trừng Minh nghiêm túc đọc thuộc lòng.

Lưu Thái phó khẽ gật đầu, mỉm cười hiền từ xoa đầu Trừng Minh: “Hôm nay đến đây thôi.”

“Hôm nay sư tổ không khảo bài Diêm Thiết Luận của Minh Nhi sao?” Trừng Minh mở to mắt: "Đêm qua Minh Nhi đã đọc cuốn Diêm Thiết Luận mà Mẫu phi tặng rất lâu!”

Ánh mắt Lưu Thái phó tối sầm lại, bất giác buông tiếng thở dài, mỉm cười dắt tay Trừng Minh: “Sư tổ đưa con đi tìm Phụ hoàng, có được không?”

Trừng Minh hớn hở gật đầu.

Hôm nay là ngày hạ táng La Tố Thương.

Tống Oánh Quân mặc một thân đồ tang trắng xóa, dìu Khương Niệm bước tới.

Trần Luật Thịnh đưa mắt nhìn đầy vẻ quan tâm, La Tất Ngôn ghé tai hắn nói khẽ: “Dạo này tinh thần mẫu thân ta thường xuyên hoảng loạn, nói năng lẩn thẩn, lại không thể chịu đựng được kích động. Ta và Khanh Khanh vẫn luôn giấu bà... Lát nữa định để mẫu thân bái lạy một chút rồi đi ngay, bà vẫn chưa biết tỷ tỷ đã không còn nữa.”

Trần Luật Thịnh sững người.

Người phụ nhân trung niên trước mặt tuy sắc diện tiều tụy nhưng vẫn thấp thoáng nét thanh tú năm nào.

Tống Trạch Niên nhìn thấy Khương Niệm, tim khẽ thắt lại.

Đây chắc là mẫu thân của Tiểu Thương.

Triệu Mộng Hoa đỏ hoe mắt, nhìn thấy Khương Niệm cũng sững sờ, đoạn đưa ánh mắt lo âu nhìn Tống Oánh Quân.

Tống Oánh Quân cười khổ, khẽ gật đầu.

“Mẫu thân, người bái lạy một chút là được rồi.” Tống Oánh Quân dịu dàng đỡ lấy Khương Niệm, dừng chân trước mộ phần La Tố Thương.

Khương Niệm vội vàng nghiêm túc bái lạy, mọi người đều kinh ngạc nhận thấy, thần sắc của bà không hề có vẻ bi thống của kẻ vừa mất con gái.

“Khanh Khanh à, đây là nữ nhi nhà ai thế này...” Khương Niệm đứng dậy, mang theo vài phần xót xa hỏi: "Thật đáng thương quá, còn trẻ thế này đã đi rồi.”

Tống Oánh Quân cố nén nước mắt: “Mẫu thân không cần bận tâm đến những việc vặt vãnh này đâu, chỉ cần bái lạy là được rồi.”

Mọi người chứng kiến đại khái đều đã hiểu ra, không khỏi một phen xót xa, cảm thán.

“Xin hỏi, ngài là Hoàng thượng phải không?” Khương Niệm chuyển tầm mắt, nhìn thấy Tống Trạch Niên đang đứng bên cạnh, đột nhiên vội vàng hỏi.

Tống Trạch Niên cố kìm nén nỗi áy náy, gắng gượng đáp: “Phải.”

Khương Niệm bất ngờ vùng ra khỏi tay Tống Oánh Quân, khẩn khoản nói với Tống Trạch Niên: “Chẳng hay Hoàng thượng có thấy nữ nhi của dân nữ không, đã lâu lắm rồi ta không được gặp con bé.”

Tống Trạch Niên đắng chát định mở lời, Khương Niệm đã nắm chặt lấy tay áo Ngài: “Năm nay con bé mười hai tuổi, gầy lắm, con bé đang làm việc trong cung.”

“Ngài có thấy con bé không?” Khương Niệm ai oán nói: "Dân nữ nhớ con bé quá nhưng bọn họ đều bảo Thương Nhi không còn ở trong cung nữa.”

“Dân nữ... dân nữ còn có thứ này muốn đưa cho con bé.” Khương Niệm lúng túng nói, đoạn lấy từ trong khăn tay thêu gấp gọn ra mấy viên kẹo: "Năm đó khi ăn kẹo, con bé đã nhường hết phần của mình cho đệ đệ, dân nữ phải đem kẹo cho con bé mới được.”

Bà run rẩy nâng niu vuông khăn tay ấy, nhìn thấy ánh mắt của Tống Trạch Niên, lại hoảng hốt: “Hoàng thượng cũng chưa từng thấy con bé sao? Vậy Thương Nhi của dân nữ đi đâu mất rồi?”

Tống Oánh Quân đã vừa khóc vừa đỡ lấy bà: “Mẫu thân, con đưa người đi tìm tỷ tỷ, người đừng vội.”

Khương Niệm nghe vậy thì vui mừng khôn xiết: “Được, vậy chúng ta mau đi thôi, ta sợ kẹo chảy mất, lúc đó ăn sẽ không còn ngon nữa...” Nói đoạn, bà lại nâng niu gấp vuông khăn tay ấy lại như báu vật.

Tống Trạch Niên nhìn Tống Oánh Quân dẫn Khương Niệm đi xa, trong lòng tràn đầy cảm giác hối hận và đau đớn, chỉ biết thầm thốt lên ngàn vạn lời xin lỗi.

Trừng Minh cùng Lưu Thái phó tiến vào, thấy Tống Trạch Niên bèn kích động chạy tới: "Phụ hoàng!"

"Hôm nay Minh Nhi đã thuộc lòng cả cuốn Diêm Thiết Luận rồi ạ." Trừng Minh nói.

Tống Trạch Niên ôn tồn đáp: "Tốt lắm."

Lưu Thái phó bước lại gần, cũng vái lạy một hồi.

Trừng Minh quấn quýt bên cạnh Tống Trạch Niên, nhìn thấy Lưu Thái phó tiến lên phía trước, hiếu kỳ hỏi: "Sư tổ đang làm gì thế ạ?"

Lưu Thái phó ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Sư tổ đang bái lạy một người."

"Vậy Minh Nhi cũng bái." Trừng Minh ngoan ngoãn nói, đoạn học theo dáng vẻ của Lưu Thái phó mà bái lạy theo.

Xong xuôi, thằng bé đứng dậy kéo vạt áo của Triệu Mộng Hoa: "Mẫu hậu, chúng ta đi tìm Mẫu phi chơi đi?"

"Con muốn tìm vị Mẫu phi nào?" Tim Triệu Mộng Hoa bỗng chốc thắt lại.

"Là vị Mẫu phi sống ở trong núi ấy ạ!" Trừng Minh nghiêm túc đáp: "Minh Nhi đã thuộc lòng Diêm Thiết Luận rồi, Mẫu phi vẫn chưa biết đâu, Minh Nhi phải đi khoe với Người."

Triệu Mộng Hoa ngước mắt nhìn Tống Trạch Niên đầy vẻ bi thương.

Trừng Minh thấy nét khó xử trên khuôn mặtTriệu Mộng Hoa, tỏ vẻ không hiểu hỏi: "Mẫu hậu sao vậy ạ?"

"Minh Nhi, sau này chúng ta không đi tìm vị Mẫu phi đó nữa, được không con?" Triệu Mộng Hoa gượng cười nói: "Người mệt rồi, Minh Nhi đừng đến làm phiền Người, có được không?"

"Không chịu đâu!" Trừng Minh bướng bỉnh: "Minh Nhi có thể lau nước mắt cho Mẫu phi mà, sẽ không làm phiền Người đâu. Mẫu hậu, chúng ta đi ngay bây giờ đi, được không ạ?"

Thấy Triệu Mộng Hoa nghẹn ngào không nói nên lời, thằng bé có chút không hiểu, lại chạy đến kéo tay Tống Trạch Niên: "Phụ hoàng đưa Minh Nhi đi có được không?"

Tống Trạch Niên lắc đầu: "Minh Nhi ngoan, không đi nữa."

"Vậy bao giờ Mẫu phi mới tới đây ạ?" Trừng Minh tủi thân hỏi.

"Không tới nữa đâu." Tống Trạch Niên chợt cười khổ: "Nàng ấy sẽ không bao giờ tới nữa."

Trừng Minh bỗng òa lên khóc nức nở.

Triệu Mộng Hoa vội vàng ôm lấy Trừng Minh: "Sao con lại khóc thế này?"

Trừng Minh vùng ra khỏi tay nàng ấy, tiếp tục khóc lớn: "Mẫu phi không giữ lời hứa, không ai thèm yêu Mẫu phi nữa đâu!"

Thằng bé vừa nấc vừa nói: "Mẫu phi không tới, cũng chẳng có ai đưa Minh Nhi đi gặp Mẫu phi cả."

"Phụ hoàng..." Trừng Minh rưng rưng nước mắt kéo vạt áo Ngài: "Phụ hoàng đưa Minh Nhi đi tìm Mẫu phi đi. Minh Nhi hứa sẽ thật ngoan, Minh Nhi muốn đọc Diêm Thiết Luận cho Mẫu phi nghe, Mẫu phi nhất định sẽ vui lắm."

Tống Trạch Niên im lặng.

Trừng Minh tuy còn nhỏ nhưng lớn lên ở chốn hậu cung, tâm tư vô cùng nhạy cảm.

Thằng bé biết tuy bề ngoài mẫu hậu mình là người có địa vị cao nhất, có rất nhiều kẻ xu nịnh mình và mẫu hậu nhưng trong ánh mắt họ chưa bao giờ có chút tình thương nào.

Thế nhưng thằng bé có thể cảm nhận được, vị Mẫu phi ở trong núi kia là thực lòng yêu thương mình.

Dường như trong khoảnh khắc, Trừng Minh đã hiểu ra điều gì đó, thằng bé vừa khóc vừa chỉ tay vào nấm mộ vừa mới bái lạy rồi hỏi mọi người: "Có phải Mẫu phi ở bên trong không?"

Mọi người đều im lặng không đáp.

Trừng Minh ngồi thụp xuống đất khóc tu tu.

...

Đêm xuống, sau khi đã thu xếp xong mọi việc, Tống Oánh Quân tìm gặp Tống Trạch Niên trước khi xuất cung.

Nàng nhìn người hoàng huynh lẽ ra phải thân thiết hơn bất cứ ai với ánh mắt đầy phức tạp, rồi trao trục họa kia qua: "Trước khi lâm chung tỷ tỷ có dặn muội đưa cái này cho huynh."

Tống Trạch Niên đón lấy, trầm mặc hồi lâu mới hỏi: "Nàng ấy còn nói gì nữa không?"

Tống Oánh Quân tức thì đỏ hoe mắt, run giọng hỏi lại: "Huynh cảm thấy tỷ tỷ còn nên nói thêm điều gì nữa?"

Nàng xoay người bước đi. Tống Trạch Niên lặng lẽ nhìn bóng lưng muội muội dần khuất xa, chợt cười tự giễu một tiếng: "Lần này, trẫm thực sự đã thành cô gia quả nhân rồi."

Ngài đặt bức họa lên bàn, từng chút một mở ra.

Bản đồ cương vực năm xưa nay được những dòng chữ nhỏ như đầu kiến chú thích tỉ mỉ, từng nơi phòng thủ ra sao, tấn công thế nào, nàng đều ghi chú rõ ràng cả.

Tay Tống Trạch Niên khẽ run lên.

La Tố Thương là đang dùng cách của riêng mình để phò tá Ngài.

Một cơn gió thoảng qua, thổi tung bức rèm trúc bên cửa sổ phát ra những tiếng "tạch tạch", cuộn họa bị gió lùa mở bung về phía trước, chợt nghe một tiếng "cạch" thanh mảnh.

Tống Trạch Niên vội vàng bước tới bên án thư xem xét.

Dưới đất là một cây trâm ngọc đã gãy làm đôi.

Đó là món quà sinh thần Ngài từng tặng nàng.

Về sau nàng có rất nhiều trang sức nhưng nàng vẫn yêu thích cây trâm này nhất. Trước đây Ngài từng hỏi nàng rằng đã thích đến vậy sao không thấy nàng đeo bao giờ.

Nàng ái ngại v**t v* cây trâm rồi bảo: "Thiếp sợ làm hỏng mất."

"Nếu Ngài đã thích, thiếp đeo cho Ngài ngắm là được chứ gì." Nàng mỉm cười tháo cây trâm bạc trên đầu xuống, cài cây trâm bích ngọc lên búi tóc, đôi mắt long lanh tình tứ nhìn Ngài: "A Niên, Ngài xem có đẹp không?"

Đẹp lắm.

Tống Trạch Niên quỳ sụp xuống, nắm chặt cây trâm gãy trong lòng bàn tay, những giọt lệ nóng hổi lăn dài.

Nàng đeo thứ gì cũng đều đẹp cả.

Năm ấy nàng cài trâm bích ngọc, ngước gương mặt hiền dịu mỉm cười soi gương nhìn Ngài; giờ đây nàng lại đơn độc nằm sâu trong hoàng lăng, trải qua năm tháng đằng đẵng.

Trâm gãy, người tan.

...

Đêm khuya, Triệu Mộng Hoa vừa tẩy đi lớp phấn son, đang chuẩn bị đi ngủ thì Trừng Minh chạy xộc vào: "Mẫu hậu! Hôm nay Minh Nhi lại được Sư tổ khen ngợi đấy ạ."

Triệu Mộng Hoa mỉm cười lau đi mồ hôi trên trán con: "Đã lớn chừng này rồi mà vẫn còn hấp tấp như vậy."

Trừng Minh lẩm bẩm: "Năm nay Minh Nhi cũng mới có tám tuổi thôi mà."

Phải rồi, Minh Nhi đã tám tuổi rồi.

Triệu Mộng Hoa chợt nhớ đến La Tố Thương, buột miệng hỏi: "Phụ hoàng con đâu?"

Trừng Minh quan sát thần sắc nàng, dè dặt thưa: "Hôm nay phụ hoàng nghỉ lại chỗ của An quý tần ạ."

Ánh mắt Triệu Mộng Hoa khẽ tối lại.

Từ lâu Ngài lâu đã không còn là vị thiếu niên năm ấy nữa rồi. Ngài của hiện tại ban ơn mưa móc khắp cả hậu cung, chỉ cần là việc có lợi cho vương quyền, Ngài đều có thể làm.

Triệu Mộng Hoa nghĩ đến ánh mắt Tống Trạch Niên nhìn La Tố Thương năm xưa, đột nhiên cảm thấy trong lòng đầy cảm thán, xót xa.

Nàng chợt nhớ về ngày đại hỉ, trước lúc xuất giá, mẫu thân đã tự tay đội phượng quan cho nàng, dặn nàng chớ nên tranh sủng háo thắng để tự chuốc lấy muộn phiền.

Lời của mẫu thân như vẫn còn văng vẳng bên tai:

“Vô tình nhất chính là gia đình đế vương.”

...

Tại cung yến đêm hội Hoa đăng.

Tống Trạch Niên cùng Trần Luật Thịnh và các vị đại thần đang ngồi ẩm rượu trong điện.

Nhìn chén rượu nồng trong vắt, Ngài bỗng chốc trở nên thẫn thờ.

Đêm Hoa đăng năm ấy, nàng vẫn còn ở bên...

Đột nhiên, Từ công công sải bước đi vào, thần sắc nghiêm trọng thưa: “Hoàng thượng.”

“Ngươi nói đi.” Tống Trạch Niên chẳng buồn ngẩng đầu, nhàn nhạt đáp.

“An quý tần nương nương sai người truyền tin nói rằng, Hoàng hậu nương nương tư thông với thị vệ...” Từ công công nghiến răng nói tiếp: "...bị bắt quả tang tại Bích Lạc cung.”

Tống Trạch Niên đứng bật dậy.

Mọi người có mặt đều biến sắc.

Tống Trạch Niên đã sớm sải bước ra khỏi ngưỡng cửa điện.

...

Dưới bóng hoa quế của Bích Lạc cung, Triệu Mộng Hoa đang bàng hoàng nhìn An quý tần với vẻ không thể nào tin nổi.

Đêm nay nàng bước ra ngoài tản bộ cho tiêu thực, vì thấy gió lạnh nên sai cung nữ thân cận quay về lấy lò sưởi tay. Trong bóng đêm mờ ảo, nàng tình cờ gặp An quý tần, người này đã ân cần mời nàng đến cung Vĩnh Lạc uống rượu.

“Muội muội vừa ủ được vò rượu lâu năm ngon lắm ạ.” An quý tần vồn vã nói.

Lẽ ra nàng phải nhận thấy điều bất thường từ sớm, tại sao An quý tần lại chỉ mang theo một cung nữ thân cận, mà lại không hề sai người châm đèn.

Nàng cứ thế mơ mơ hồ hồ bị dẫn vào Bích Lạc cung.

Nhưng nàng lại không nhận ra đây là nơi nào. Sau đó, An quý tần đào một vò rượu dưới gốc quế lên, rồi nói phải vào trong lấy chén.

Triệu Mộng Hoa đứng đợi dưới gốc cây, đột nhiên có một nam nhân lao ra lôi lôi kéo kéo nàng. Nàng thét lên kinh hãi, xung quanh bỗng chốc đèn đuốc sáng trưng.

An quý tần dõng dạc nói nàng tư thông với kẻ khác.

Triệu Mộng Hoa run rẩy thấy Tống Trạch Niên cùng đoàn người bước vào.

An quý tần lao tới, nước mắt đầm đìa như hoa lê trong mưa kể lể đầu đuôi câu chuyện. Tống Trạch Niên khẽ cau chặt đôi mày kiếm.

Triệu Mộng Hoa quỳ sụp xuống: “Thiếp thân không có.”

Nàng cảm thấy như mình bị người ta dìm sâu xuống làn nước lạnh giá, căn bản không còn sức lực vùng vẫy.

“Hoàng thượng Người xem, trên vò rượu này còn có một tờ giấy.” An quý tần lệ nhỏ xuống ròng ròng, đưa ra một mảnh giấy: "Hận bất tương phùng vị giá thì.” (Hận không gặp nhau lúc chưa gả đi).

Triệu Mộng Hoa nhìn thấy trên đó rõ ràng là lối chữ Trâm hoa tiểu khải của mình.

Toàn thân nàng lạnh toát, chân tay bủn rủn, tưởng như sắp ngất đi.

“Cầu Hoàng thượng minh giám, thiếp thân thực sự không có.” Triệu Mộng Hoa rơi lệ, bất lực thốt lên: "Thiếp thân nguyện lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch.”

Tống Oánh Quân siết chặt nắm tay.

Nàng ấy cảm thấy Hoàng hậu ngày thường vốn là người mềm mỏng, hiền hậu, tuyệt đối không thể làm ra hạng chuyện này. Thế nhưng, đây lại là Bích Lạc cung.

Tỷ tỷ đã đi được năm năm rồi, vậy mà bọn họ vẫn không cam lòng để tỷ ấy được yên ổn sao?

Nàng ấy lựa chọn im lặng.

Triệu Mộng Hoa trong làn nước mắt nhạt nhòa đột nhiên nhớ lại, tám năm trước nàng cũng từng bị người ta đổ oan như thế này. Khi ấy, chính là La Tố Thương đã cứu nàng.

Còn bây giờ, ai có thể cứu nàng đây?

“Thục phi nương nương giá đáo.” Từ công công cao giọng bẩm báo.

Thục phi được cung nữ dìu bước vào, nhìn thấy cảnh tượng này, trước mắt bỗng hiện lên nụ cười của La Tố Thương.

Nàng ấy không khỏi cười khổ một tiếng.

Năm xưa nàng ấy còn nghĩ La Tố Thương là đa nghi quá mức, giờ nhìn lại, nàng quả là liệu sự như thần.

“Hoàng thượng.” Thục phi hành lễ.

Tống Trạch Niên liếc nhìn nàng một cái, thần sắc hơi lạnh lùng: “Ngươi đến đây làm gì?”

“Thiếp thân đến đây để chứng minh sự trong sạch cho Hoàng hậu nương nương.” Thục phi mỉm cười nói.

Triệu Mộng Hoa ngấn lệ, kinh ngạc ngẩng đầu nhìn lên.

“An muội muội, muội nói Hoàng hậu nương nương tư thông với kẻ khác, còn đào được vò rượu mà họ chôn tại Bích Lạc cung năm xưa, phải không?” Thục phi cất tiếng hỏi.

An quý tần không hiểu chuyện gì nhưng vẫn gật đầu thừa nhận.

“Nói cách khác, vò rượu này chính là bằng chứng tư thông của bọn họ đúng không?” Thục phi truy hỏi đến cùng.

Trong đầu An quý tần chợt thoáng qua gương mặt của La Tố Thương, liền vội vàng đè nén nỗi sợ hãi vô danh đang dâng lên, đáp: “Lẽ nào tỷ tỷ có điều gì nghi hoặc?”

Không thể nào, La Tố Thương đã chết năm năm rồi, không thể còn ai khác biết được chuyện này.

“Vò rượu này là do cố La Phi đã chôn.” Thục phi nhàn nhạt thốt ra một câu.

Thần sắc mọi người đều chấn động, nghiêm nghị hẳn lại.

Tống Trạch Niên lạnh lùng nhìn Thục phi: “Nói năng phải có bằng chứng.”

Trong lòng Thục phi chợt nhói đau, Ngài sẽ không tin nàng ấy, trừ khi nàng ấy đưa ra được chứng cứ. Nhưng nếu là La Tố Thương đứng ở đây, liệu Ngài có nói như vậy không?

“Tỷ tỷ thật khéo đùa, La Phi nương nương đã đi được năm năm rồi, ai có thể chứng minh vò rượu đó là do nàng ấy chôn?” An quý tần vặn hỏi.

“Dưới đáy vò có viết chữ.” Thục phi liếc nhìn An quý tần đầy vẻ khinh miệt: "Không tin, muội cứ lật lên mà xem?”

“Viết chữ gì?” Tống Trạch Niên ra hiệu cho Từ công công, rồi hỏi Thục phi.

Từ công công đã sớm nâng vò rượu lên để xem xét.

Thục phi nhận lấy tờ hoa tiên từ tay tỳ nữ thân cận, rồi dâng lên cho Tống Trạch Niên, cười lạnh nói: “Thiếp thân không nhận ra bút tích của La Phi nương nương nhưng chắc hẳn Hoàng thượng phải nhận ra chứ?”

Tống Trạch Niên nhận lấy tờ giấy, lập tức sững người.

Ngay sau đó, Ngài thu tờ hoa tiên lại. Từ công công nhìn Ngài với vẻ mặt đầy khó xử.

Ngài khẽ lắc đầu với Từ công công, rồi đưa ánh mắt lạnh lẽo quét qua An quý tần đang run cầm cập: “Ngươi còn điều gì để nói nữa không?”

Đôi môi hồng của An quý tần bị cắn đến trắng bệch, bị Tống Trạch Niên nhìn như vậy, nàng ta càng thấy tâm thần chấn động, thất thanh gào lên: “Không thể nào! Nàng ta đã chết năm năm rồi... không một ai biết được cả!”

Hà Du và Lâm Thẩm đưa mắt nhìn nhau, khẽ thở dài một tiếng, đang định tiến lên áp giải An quý tần xuống thì ả như kẻ đuối nước, điên cuồng lùi lại phía sau rồi ngã quỵ xuống đất.

Ả gào lên với Thục phi: "Ngươi, làm sao ngươi biết được? Ngươi đã sai người giám sát nàng ta!"

Ả bỗng nhiên như một kẻ điên, hướng về phía Tống Trạch Niên khóc lóc thảm thiết: "Hoàng thượng, thiếp thân oan uổng!"

Phía sau, Tống Oánh Quân đã dìu Triệu Mộng Hoa đứng dậy.

"Giám sát?" Thục phi nghĩ đến những lời La Tố Thương từng nói, càng thấy An quý tần thật nực cười, "Là chính miệng nàng ấy đã nói cho ta biết."

Tống Trạch Niên nhìn Thục phi bằng ánh mắt sâu thẳm.

An quý tần liệt nhũn dưới đất, nói năng lộn xộn: "Nàng ấy nói với ta sẽ không có ai biết đâu... Nàng ấy lừa ta!"

"Tám năm trước, ngươi vừa nhập cung đã chạy đến Bích Lạc cung tìm nàng ấy, lời ra tiếng vào đều là trút bỏ nỗi bất mãn với Hoàng hậu nương nương."

Thục phi cười như không cười nói tiếp: "Nàng ấy đã để lại một tâm nhãn, bảo với ngươi rằng nàng ấy muốn uống rượu nhưng cung nhân không cho phép, muốn ngươi âm thầm mang rượu đến. Ngươi chẳng chút do dự mà đồng ý ngay, mang rượu tới cùng nàng ấy chôn dưới gốc quế."

An quý tần toàn thân run rẩy dữ dội.

"Nàng ấy sớm đã đoán được ngươi muốn dùng vò rượu này để thêu dệt chuyện rồi." Thục phi nhìn sắc mặt ngày càng tái nhợt của An quý tần: "Cho nên hôm nay ta tới đây, chính là phụ thác sự nhờ vả của nàng ấy."

...

Tám năm trước, tại cung Trường Xuân.

"Cho nên, ngươi và vị An quý nhân kia đã chôn rượu dưới gốc cây sao?" Thục phi không giấu nổi vẻ kinh ngạc giữa đôi mày: "Nhưng chuyện đó thì có can hệ gì chứ?"

La Tố Thương khẽ nhấp một ngụm trà hoa, nghe vậy bèn ôn hòa mỉm cười: "Trong cung của một vị phi tử đã khuất lại có một vò rượu mà cung nhân không hề hay biết, người chôn rượu đã không còn, ngươi nói xem vò rượu này có thể dẫn ra bao nhiêu chuyện?"

Thục phi đã chẳng còn tâm trí để bận tâm đến hai chữ "đã khuất", bộ vòng phỉ thúy trên tay chạm vào mặt bàn phát ra tiếng cạch khô khốc.

Nàng toát mồ hôi lạnh nhìn La Tố Thương: "Chẳng hạn như hạ độc vào rượu, rồi tìm một cái cớ đào nó lên, đổ vấy cho một người nào đó, liền có thể gán cho họ tội danh hạ độc hại ngươi."

La Tố Thương cười nhạt: "Điều gì cũng có thể xảy ra."

"Làm sao ngươi chắc chắn rằng nàng ta sẽ làm như thế?" Thục phi bình tâm lại, hỏi tiếp.

"Ta không chắc chắn nàng ta sẽ làm." Ngón tay La Tố Thương khẽ vê nhẹ chiếc chén trà bằng sứ trắng: "Chỉ là nàng ta khiến ta có cảm giác không phải hạng người an phận."

"Ta chỉ chôn vò rượu xuống, còn làm hay không là ở nàng ta." La Tố Thương cười một cách tinh quái: "Tóm lại, ngươi sẽ giúp ta chứ?"

Thục phi khẽ gật đầu, bỗng nhiên một ý niệm như sấm sét xẹt qua tâm trí, nàng ấy hỏi La Tố Thương: "Ngươi... là cố ý sao?"

Nàng đã bày ra một ván cờ, một khi An quý nhân lọt vào cuộc, sẽ là vạn kiếp bất phục.

"Cứ coi là vậy đi." La Tố Thương đáp: "Vài năm sau, thế lực An gia rất có thể sẽ đuổi kịp Triệu gia, đến lúc đó với tính khí của nàng ta, rất có thể sẽ bất mãn với Hoàng hậu. Hoàng hậu vốn dĩ nhu nhược, tâm cơ không sâu, e là khó lòng đối phó nổi. Nhưng nếu vượt qua được kiếp nạn mang tên An quý nhân này, tin rằng mấy mươi năm sau nàng ấy sẽ chẳng còn gặp khó khăn gì nữa."

"Ta cũng không biết An quý nhân liệu có tìm chuyện phiền phức hay không nhưng nếu nàng ta sinh sự trên chuyện này, ta có thể giúp một tay."

"Ngươi đang giúp Hoàng hậu sao?" Thục phi hỏi: "Hay là... đang giúp Hoàng thượng?"

Nếu như thế lực An gia lớn mạnh sẽ mang lại không ít rắc rối cho Hoàng thượng nhưng nếu An quý nhân nổi sóng bạt gió gây chuyện, vừa hay có thể đánh bật An gia trở lại nguyên hình.

La Tố Thương cười nói: "Đã bị ngươi nhìn thấu rồi. Ta nghĩ, giúp được Hoàng hậu cũng chính là giúp được Hoàng thượng phải không?"

"Thế nhưng người mà ngươi thực sự muốn giúp, hẳn là Ngài ấy nhỉ." Thục phi bảo: "Tâm địa ngươi tốt đến mức đi giúp vị Hoàng hậu yếu đuối kia sao?"

La Tố Thương mỉm cười không hề phủ nhận: "Đúng là như vậy."

“Đế hậu một thể. Ta cũng chỉ có thể giúp đến bấy nhiêu thôi.”

Thục phi nhìn nụ cười nhạt nhòa vương nơi khóe môi La Tố Thương, lạnh lẽo và tiêu sơ tựa sương thu phủ trên ngọn cỏ: “Vì sao ta cảm giác trong lời nói của ngươi, dường như ngươi tin chắc An quý nhân sẽ gây ra chuyện gì đó?”

La Tố Thương yên nhiên mỉm cười, nụ cười rạng rỡ đến cực điểm: “Trên đời này, thứ khó đoán định nhất chính là lòng người.”

“Vậy còn lòng ngươi thì sao?” Thục phi hỏi: “Ngươi cứ thế cam tâm tình nguyện giúp nàng ta? Chẳng phải ngươi...”

Ánh mắt La Tố Thương chợt tối lại.

“...Rất yêu Hoàng thượng sao?”

Nàng rũ hàng mi dài thanh mảnh, bóng râm hình bán nguyệt phủ lên làn da trắng ngần dưới mắt, khẽ khàng rung động như nh** h** mong manh trước gió.

Hồi lâu sau, La Tố Thương ngước mắt lên, mệt mỏi cười nói: “Ta mệt rồi.”

...

An quý tần bị giáng làm thứ dân.

Ban đầu Thục phi còn thắc mắc vì sao Tống Trạch Niên lại giữ lại mạng sống cho ả, bỗng nhiên nhớ tới dòng chữ La Tố Thương viết trên giấy:

“Tư tình vi hạ, vật yếu tuyệt nhân hậu lộ.” (Tư tình là chuyện nhỏ, chớ nên đoạn tuyệt đường lui của người khác).

Cho dù An gia có thế nào đi nữa, nếu xử trí đến mức dồn vào đường cùng, tất yếu sẽ làm tổn thương đến nguyên khí triều đình.

...

Tống Trạch Niên tới cung Trường Xuân.

Trong lòng Thục phi dâng lên nỗi u uất, nàng biết Ngài vì La Tố Thương mà đến.

“Nàng ấy đã nói gì với ngươi?” Tống Trạch Niên hỏi Thục phi, trong ánh mắt là nỗi bi thương và khẩn cầu hiếm thấy.

Thục phi ngẩn người, rồi từ tốn kể lại hồi ức ngày hôm ấy.

Tống Trạch Niên lặng yên nghe hết, cười khổ nói: “Nàng ấy thật là...”

“Nàng ấy thực sự rất yêu Ngài đấy.” Thục phi buột miệng thốt ra.

Nàng có chút bất mãn với tình ý mà Tống Trạch Niên dành cho La Tố Thương. Thuở trước sủng ái đến mức quán tuyệt lục cung, kết quả người ta vừa sảy thai, nói chẳng màng đến là liền chẳng màng đến nữa.

Vốn dĩ La Tố Thương đã dặn nàng đừng kể chuyện này cho Hoàng thượng nhưng rốt cuộc nàng vẫn không kìm lòng được, muốn thay La Tố Thương trút ra cơn giận này.

Cho dù nàng và La Tố Thương cũng chẳng có tình nghĩa sâu nặng gì nhưng dù sao cũng là những người cùng nhau trải qua bao năm tháng nơi thâm cung này. Quan trọng nhất là, nhìn dáng vẻ ngày một tiều tụy của La Tố Thương, nàng cũng không đành lòng.

Tống Trạch Niên sững sờ.

Lại nhớ đến dòng chữ thanh tú kia.

Tư tình vi hạ, vật yếu tuyệt nhân hậu lộ.

Nàng đã liệu trước được Ngài sẽ vì chuyện này có liên quan đến nàng mà nổi trận lôi đình với An quý tần, từ đó giận lây sang An gia quá mức, nên mới để lại thư dặn dò Ngài chớ nên làm tuyệt tình quá.

Cứ như thể nàng đang mỉm cười dịu dàng, thân thiết dặn dò Ngài vậy.

Mắt Ngài bỗng chốc nhòa lệ, vị đắng chát xộc lên tâm can.

Nàng đã đi được năm năm rồi.

Nhân gian này đã chẳng còn vương lại hơi thở của nàng nữa rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn