Hoa Lê Tàn - Nguyệt Nan Lưu

Chương 19: Ngoại truyện 1

Ngoại truyện 1

La Tố Thương qua đời.

Nàng dùng hết sức bình sinh để thốt ra lời cuối ấy, rồi lịm dần trong vòng tay của Tống Oánh Quân.

La Tất Ngôn rốt cuộc vẫn chỉ là một thiếu niên, đối diện với cảnh sinh ly tử biệt này, đôi mắt cũng đã đỏ hoe.

Trần Luật Thịnh nhìn gương mặt tái nhợt của La Tố Thương khi khép đôi rèm mi, trong lòng không khỏi cảm thán.

Nàng trông như thể vừa chìm vào giấc ngủ nhưng là một giấc ngủ vĩnh viễn chẳng bao giờ tỉnh lại.

“Khanh Khanh, người đừng quên những lời tẩu tử của người vừa căn dặn.” Trần Luật Thịnh khuyên nhủ: “Quá bi thương sẽ hại đến thân thể.”

Tống Oánh Quân ngẩng đầu, gương mặt đẫm lệ: “Nhưng mà... tại sao hoàng huynh lại...”

“Ngài ấy có những thứ không thể buông bỏ.” Trần Luật Thịnh nghĩ đến Tống Trạch Niên, khẽ thở dài một tiếng: “Các người cứ ở đây trông nom, ta vào cung bẩm báo.”

...

Mưa giăng như bức màn lụa mỏng phủ xuống hoàng thành. Trần Luật Thịnh còn chưa kịp lấy kim bài ra, thị vệ đã mỉm cười hành lễ: “Trần đại nhân.”

“Vất vả cho các ngươi, ta tìm Hoàng thượng có việc gấp.” Trần Luật Thịnh nói.

Thị vệ khiêm nhường dẫn hắn vào trong.

Hà Du, Lâm Thẩm đang cùng Tống Trạch Niên luận bàn đại sự bên thư án.

Thấy Trần Luật Thịnh bước vào, Hà Du cười bảo: “Luật Thịnh, hôm nay sao ngươi không ở phủ bầu bạn với phu nhân, lại nhớ tới đám huynh đệ chúng ta thế này?”

Trần Luật Thịnh lộ vẻ bất lực.

Tống Trạch Niên ngước mắt, lộ ra ánh nhìn dò hỏi.

“Hoàng thượng, La Phi nương nương... đã băng thệ rồi.”

Ngọn bút trong tay Hà Du rớt xuống đất, lăn lông lốc.

...

Hà Du vô thức siết chặt tấm kim bài trong tay.

Vài tháng trước khi La Tố Thương xuất cung, hắn từng gặp nàng một lần.

Đêm đó, hắn và Tống Trạch Niên nghị sự tại cung Càn Ninh, Tống Trạch Niên hỏi hắn việc điều tra thích khách tại Dưỡng Tâm điện tiến triển đến đâu rồi.

“Chắc là sắp có kết quả.” Hà Du nhìn ánh mắt ảm đạm của Tống Trạch Niên, bèn hỏi: “La Phi nương nương thật sự không màng đến Ngài nữa sao?”

Tống Trạch Niên khẽ gật đầu, cười khổ: “Nàng ấy không muốn gặp trẫm.”

Hà Du nuốt ngược những lời định nói vào trong, chỉ buông lời an ủi vài câu.

Khi hắn bước ra khỏi cung Càn Ninh, đi qua dãy hành lang dài, chợt thấy La Tố Thương khoác áo choàng, một mình tựa vào cột trụ sơn son.

Hắn khá kinh ngạc, tiến lên hành lễ: “Nương nương định tìm Hoàng thượng sao?”

La Tố Thương lắc đầu, đôi mắt sâu thẳm như đầm nước tĩnh lặng nhìn hắn: “Hà đại nhân, ta tới là để tìm ngài.”

“Tìm ta?” Dù là người rất bình tĩnh như Hà Du cũng không khỏi cao giọng kinh ngạc.

La Tố Thương bình thản nhìn hắn: “Hà đại nhân, ngài không phiền nếu ta nói thẳng chứ?”

“Bên ngoài, thân phận của ngài là hoàng thương, là bằng hữu nối khố của Hoàng thượng. Nhưng còn trong tối thì sao?”

Hà Du nhìn La Tố Thương, đột nhiên cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ.

Trước đây Trần Luật Thịnh nhắc đến La Tố Thương, thường bảo đừng có xem thường vị nương nương này, nàng là một nhân vật không tầm thường. Khi ấy Hà Du còn chẳng để tâm, nghĩ bụng chẳng qua cũng chỉ là chút thông minh vặt của nữ nhân, miễn là A Niên thích là được.

Nhưng giờ đây hắn nhận ra, sự đáng sợ của La Tố Thương vượt xa những gì đôi mắt thâm trầm mà tĩnh lặng kia thể hiện ra.

“Hoàng thượng tọa trấn triều đình, ngoài những thủ đoạn ngoài sáng, tất phải có người hỗ trợ trong bóng tối.” Ánh mắt La Tố Thương sắc lẹm như đuốc nhìn hắn: “Dù sao, tay của quân vương không thể trực tiếp nhuốm máu. Luôn cần có kẻ giúp Ngài ấy giải quyết những việc ngoài triều đường, trong chốn giang hồ.”

“Ta nghĩ, người đó chính là Hà đại nhân ngài, phải không?”

Hà Du nheo đôi mắt đào hoa mỉm cười: “Người thông minh không nói lời mập mờ, nương nương quả nhiên sáng suốt. Nhưng nương nương tìm ta có chuyện gì?”

La Tố Thương khẽ nở nụ cười nhạt: “Ta muốn cầu Hà đại nhân hãy dừng việc điều tra vụ thích khách ở Dưỡng Tâm điện.”

Hà Du sững sờ, lập tức thốt lên: “Nương nương có biết mình đang nói gì không?”

Con của nàng đã mất, vậy mà nàng lại cầu xin hắn đừng tra xét?

La Tố Thương nhìn hắn, thần sắc thanh lãnh tựa như ánh trăng lay động trong đêm: “Ta biết. Nhưng dù có điều tra ra thích khách thì đã sao?”

“Hà đại nhân, ta nghĩ ngài hiểu rõ, chuyện này tuyệt đối không phải do một gia tộc nào đó làm ra, mà là một nhóm người, một đảng phái.”

“Cho dù có tra ra, Hoàng thượng cũng không thể ra tay báo thù.”

“Ngài ấy mới đăng cơ bao lâu chứ? Ngụy vương vừa diệt trừ, trong triều vẫn còn rất nhiều đại thần từng là mưu sĩ của Ngụy vương. Cho dù Hoàng thượng có lôi đình vạn trượng cũng không thể trực tiếp chạm vào căn cơ của họ.”

“Giang sơn của Ngài ấy vẫn cần những kẻ đó.”

Hà Du có chút há hốc mồm, vội vàng lên tiếng: "Vậy nương nương định cứ thế mà bỏ qua sao?"

La Tố Thương khẽ siết chặt bộ áo choàng trên người, thản nhiên đáp: "Phải."

"Nếu không thì sao? Ta phải một khóc, hai ầm ĩ, ba thắt cổ, cầu xin Hoàng thượng cho ta một lời công đạo? Hay làm hình nhân thế mạng để nguyền rủa bọn họ?"

"Hà đại nhân, chắc là ngài hiểu rất rõ tính tình của Hoàng thượng, Ngài ấy chính là quá cố chấp." La Tố Thương mỉm cười: "Ta biết Ngài ấy muốn cho ta một lời giải thích, muốn thay ta báo thù nhưng Ngài ấy là Hoàng thượng mà. Trên vai Ngài ấy còn có trọng trách, Ngài ấy không thể đơn thuần chỉ sống vì có ơn phải trả, có thù tất báo."

"Thay vì để Ngài ấy điều tra ra thích khách rồi lại lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan không biết phải ra tay thế nào, chi bằng ngay từ đầu đừng điều tra nữa." La Tố Thương nói tiếp: "Điều Ngài ấy cần làm hiện giờ là mau chóng lập Hậu, ổn định hậu cung, lung lạc tiền triều, chứ không phải cứ mãi canh cánh trong lòng về chuyện của ta."

Hà Du gian nan hỏi: "Vậy nương nương cam tâm từ bỏ như thế? Nhìn Ngài ấy... cưới kẻ khác sao?"

Hắn nhìn thần sắc không chút gợn sóng của La Tố Thương, chợt cảm thấy câu hỏi của mình có phần thật ngây ngô.

La Tố Thương cười nhẹ: "Chắc là phải vậy thôi. Nhưng có lẽ ta sẽ ra đi, ta vẫn chưa suy nghĩ kỹ."

"Ra đi?" Hà Du hỏi lại.

"Phải." La Tố Thương đáp: "Nếu không, với tính cách của Hoàng thượng, ngài nghĩ khi ta còn ở đây, Ngài ấy có cam lòng cùng kẻ khác... hạ sinh con cái không?"

Hà Du nghĩ đến thâm tình trong ánh mắt Tống Trạch Niên mỗi khi nhìn La Tố Thương, không hề do dự mà lắc đầu.

"Nhưng Ngài ấy bắt buộc phải làm vậy." La Tố Thương cười khổ: "Ngài ấy không thể không có người nối dõi. Ta cũng không thể khiến Ngài ấy phải khó xử. Có lẽ sau này Ngài ấy sẽ hiểu ra đạo lý này nhưng hiện giờ Ngài ấy vẫn chưa thể chấp nhận, song tình thế vốn dĩ ép người mà."

"Hà đại nhân, ta nghĩ ngài có thể khuyên nhủ Ngài ấy một chút chứ?"

Hà Du nhìn nụ cười có phần nguội lạnh của La Tố Thương, mấp máy môi nói: "Ta sẽ cố... Nhưng Hoàng thượng khó khăn lắm mới có được một người trân quý, nương nương lại..."

La Tố Thương khẽ đỏ hoe vành mắt: "Cho nên ta mới phải đi. Hà đại nhân, ta nghĩ thời gian có thể xóa nhòa tất cả, hiện giờ Ngài ấy vẫn còn trẻ."

"Ta không quan trọng, quan trọng là giang sơn của Ngài ấy. Ngài ấy là hoàng đế, trách nhiệm của Ngài ấy nặng nề hơn bất cứ ai, không thể cứ mãi chiều theo tâm tính của mình được."

"Hà đại nhân, tấm kim bài này, liệu có đủ quyền năng để khiến ngài dừng việc này lại không?" Nàng nói xong liền xòe lòng bàn tay lộ ra một tấm kim bài.

Đồng tử Hà Du co rụt lại, tấm kim bài này có địa vị ngang hàng với Hoàng thượng mà.

"Được."

"Như vậy, nếu nhiều năm sau Hoàng thượng có truy hỏi, Hà đại nhân cứ việc đẩy hết mọi chuyện lên đầu ta là được." La Tố Thương mỉm cười: "Ta xin cáo từ trước."

Nàng dứt lời, xoay người bước đi.

Nỗi kinh ngạc và sự sợ hãi trong lòng Hà Du vẫn chưa tan biến, hắn nhìn theo bóng lưng gầy yếu của La Tố Thương dần hòa vào màn đêm mịt mùng với vẻ mặt đầy phức tạp.

...

"Tại sao không gọi trẫm?" Tống Trạch Niên đứng bật dậy, bỗng nhiên lại cười đầy vẻ chán chường: "Phải rồi, nàng ấy không muốn gặp trẫm."

Hà Du rất muốn nói với Tống Trạch Niên rằng không phải như thế.

Nhưng hắn ta nghĩ đến đôi mắt trầm mặc chứa đựng nỗi đau của La Tố Thương, lại thôi không mở miệng nữa.

Tống Trạch Niên và mọi người bước vào hoàng tự, Nỉ Nhi chạy ra đón, mắt đỏ hoe thưa: "Minh Hòa công chúa khóc đến ngất đi rồi."

La Tất Ngôn đỡ Tống Trạch Niên ra ngoài, Tống Trạch Niên sải bước đi vào trong.

"Để Hoàng thượng một mình vào đó đi." Trần Luật Thịnh nói.

Hắn ta nhìn bầu trời xanh ngắt sau cơn mưa, trong lòng như có một ngụm trọc khí nghẹn lại không thốt ra được.

Hắn ta đã giấu Tống Trạch Niên về bệnh tình của La Tố Thương.

Ngày thứ hai sau khi La Tố Thương xuất cung.

Hắn ta đến chẩn mạch cho nàng, La Tố Thương yên lặng nhìn hắn ta, khi hắn ta đang đặt bút viết phương thuốc, nàng đột nhiên hỏi: "Trần đại nhân, ngài nói xem ta còn có thể sống được bao lâu?"

Ngòi bút của hắn ta khựng lại.

Nói thực lòng, kể từ khi bị thích khách Thập Nhất đâm trọng thương, cơ thể La Tố Thương đã trở nên cực kỳ suy nhược. Huống hồ việc sảy thai là do ngoại thương gây ra, khiến nguyên khí của nàng bị tổn thương nghiêm trọng.

Trần Luật Thịnh nhớ lần đầu gặp nàng, nàng chỉ hơi gầy yếu một chút. Nhưng bây giờ nhìn lại, nàng trắng nhợt như cánh hoa lê đẫm mưa, có thể héo tàn bất cứ lúc nào.

"Xin nương nương đừng lo nghĩ quá độ." Trần Luật Thịnh bị ánh mắt thản nhiên của La Tố Thương nhìn chằm chằm, căn bản chẳng thể thốt ra những lời dối trá đại loại như "Người phúc thọ miên trường*", chỉ đành nói một câu như thế.

*phúc đức dồi dào, tuổi thọ kéo dài mãi mãi

La Tố Thương bật cười: "Trần đại nhân, ta nghĩ mình vẫn rất hiểu rõ bản thân."

"Nhiều nhất là ba năm?"

Ngòi bút của Trần Luật Thịnh khẽ rung động.

"Hoàng thượng không nhìn ra chứ?" La Tố Thương hỏi.

Trần Luật Thịnh sững sờ, định thần nhìn nàng.

"Nương nương, Người... không muốn để Hoàng thượng biết sao?"

La Tố Thương chẳng hề che giấu, khẽ gật đầu.

“Ta biết thân thể này đã hỏng rồi, chuyện ra đi chỉ là sớm muộn mà thôi, căn bản không thể cứu chữa.” La Tố Thương nhàn nhạt mỉm cười, tựa như người nàng đang nhắc đến không phải chính mình: "Cho dù là linh dược tốt đến mấy, cũng chỉ là giúp ta kéo dài chút hơi tàn mà thôi.”

“Thế nhưng, ta không muốn để Ngài ấy biết.”

Khi nhắc đến Tống Trạch Niên, đôi mắt trong trẻo của nàng bỗng trầm xuống vài phần nhu tình khó lòng nhận ra.

“Nhưng sớm muộn gì Ngài ấy cũng sẽ...” Trần Luật Thịnh chợt nhận ra mình lỡ lời, vội vàng im bặt.

La Tố Thương nói: “Thay vì để Ngài ấy biết chuyện này mà phải u sầu tính toán từng ngày ta rời đi, chi bằng cứ đợi ta đi rồi hãy để Ngài ấy biết.”

“Đau dài không bằng đau ngắn.”

Nàng lộ ra một nụ cười tinh quái: “Trần đại nhân, ta nghĩ ngài và Hoàng thượng tình thâm nghĩa trọng, chắc hẳn cũng không nỡ nhìn Ngài ấy phải chịu cảnh bi thống đâu nhỉ?”

Dưới ánh mắt sáng trong ấy của nàng, Trần Luật Thịnh đã chẳng biết nói gì thêm.

Hắn ta như bị ma xui quỷ khiến mà khẽ thốt một tiếng: “Được.”

...

Tống Trạch Niên lặng lẽ nhìn La Tố Thương trên sập gỗ.

Nàng nằm đó, mái tóc đen dày mềm mại như lụa trải dài trên mặt giường, dưới ánh sáng mờ ảo tỏa ra những tia sáng yếu ớt.

Tống Trạch Niên vẫn còn nhớ rõ, năm xưa khi hắn giúp nàng dùng lược bí chải đầu, đã từng thầm kinh ngạc trước làn tóc mây mượt mà như gấm vóc của nàng.

Dáng vẻ nàng hiện giờ thật an tường và tĩnh lặng.

Cứ như thể nàng chỉ đang chìm vào giấc ngủ thôi, chỉ một lát nữa thôi sẽ mở đôi mắt trong trẻo kia ra, mỉm cười gọi Ngài là "A Niên".

Hắn còn nhớ, khi La Tố Thương tỉnh lại sau lần sảy thai, nàng đã đuổi hắn ra ngoài.

“Ngài đi đi.” Nàng nói với giọng nghẹn ngào.

Hắn không biết phải tạ lỗi với nàng thế nào. Nếu như hắn lưu tâm hơn một chút, bố trí thêm vài hộ vệ trong bóng tối, có lẽ mọi chuyện đã không đến nông nỗi này.

Hắn đứng trước căn phòng của nàng nhưng nàng chẳng chịu để hắn vào.

Trần Luật Thịnh từng hỏi hắn: “Hoàng thượng, Ngài đã bao giờ nghĩ rằng, sự sủng ái của Người đối với La Phi nương nương, đôi khi cũng chính là một loại tổn thương chưa?”

Hắn không biết phải trả lời thế nào, cứ thế lờ đờ rời đi cùng Trần Luật Thịnh.

Sư phụ thở dài nói với hắn: “Nha đầu đó nói không sai, con thực sự nên trưởng thành rồi.”

Hắn một mình bàng hoàng và rối loạn, như thể lại quay về năm Ngài lên năm tuổi.

Năm ấy, mẫu phi của hắn bị vu hãm mưu hại hoàng tự, bị biếm vào Hoán Lê Uyển. Trong phút chốc, hắn từ vị Ngũ hoàng tử được vạn người vây quanh biến thành một hoàng tử thất sủng.

Phụ hoàng, người vốn thường ôm ấp trêu chọc cho hắn cười, nay vừa thấy hắn đã phẩy tay áo quay đi.

Chỉ vì hắn và mẫu phi có đôi mắt giống hệt nhau.

Hắn từng đến hỏi phụ hoàng tại sao không tin mẫu phi nhưng lại bị thị vệ và cung tỳ lôi xềnh xệch ra ngoài.

Hắn từng âm thầm leo tường vào thăm mẫu phi, tính tình mẫu phi vốn nhu nhược, chỉ biết ôm lấy hắn khóc nức nở.

Hắn hận phụ hoàng thấu xương, cố tình chống đối lại ông, trở thành vị Ngũ hoàng tử bướng bỉnh hư hỏng, mỗi ngày ngoài việc gây chuyện thị phi thì chẳng làm gì khác.

Mãi đến năm mười tuổi, hắn leo tường vào gặp mẫu phi, bà ôm hắn nói: “Nhà họ Ngô sẽ là một trợ thủ đắc lực.”

Hắn kinh hãi và hoang mang nhìn thấy trong mắt mẫu phi cuồn cuộn những tâm tư khó lòng diễn tả, tựa như những đốm lửa u uẩn chực chờ thiêu rụi cả cánh đồng.

Sau đó mẫu phi lại được sủng ái, thay đi những y phục và trang sức giản dị, trở nên vô cùng lộng lẫy.

Đôi mắt vốn dĩ luôn đẫm lệ của mẫu phi giờ đây đong đầy ý cười lúng liếng, bà rực rỡ như đóa mẫu đơn đang kỳ nở rộ.

Một mẫu phi như thế thật vô cùng lạ lẫm.

Bà sai người g**t ch*t con mèo nuôi ở Minh Đức Đường, sau đó ném cái xác máu me nhầy nhụa đến trước mặt hắn.

Tống Trạch Niên không biết mình đã quỳ trước tẩm điện của mẫu phi bao lâu, sau đó mẫu phi bước ra nói với sau đó: “Vật mọn làm nhụt chí khí, con không được đặt tâm trí vào hạng súc sinh này, để kẻ khác cười chê.”

Thế nhưng, hai con mèo đó vốn là do mẫu phi nuôi, sau này bà bị biếm vào Hoán Lê Uyển mới để hắn mang về nuôi dưỡng.

Kể từ khi mẫu phi đắc sủng, hậu cung dần trở nên bất ổn.

Thái tử ca ca tư thông với Xuân quý nhân, bị giáng làm thứ dân, sau đó vì bi phẫn mà đập đầu vào cột tử tiết.

Nhị hoàng huynh hoang dâm vô độ, chết trên giường mỹ nhân.

Tam hoàng huynh nhận lệnh dẹp loạn, trúng tiễn mà vong mạng.

Trong phút chốc lòng người hoang mang bối rối, phụ hoàng vì quá đau buồn mà lâm bệnh liệt giường không dậy nổi.

Mọi người lũ lượt nịnh bợ Tứ hoàng huynh, Tống Trạch Niên nghĩ như vậy cũng tốt, Tứ hoàng huynh tâm huyết với thiên hạ, chắc hẳn sẽ là một minh quân.

Thế nhưng hắn không thể ngờ được, vào đêm phụ hoàng băng hà, hắn và Tứ hoàng huynh đang quỳ trước cửa hầu bệnh.

Một lát sau, thái giám thân tín của phụ hoàng bước ra, cầm thánh chỉ chiêu cáo thiên hạ, lập Ngũ hoàng tử làm hoàng đế.

Ngày thụ phong, hắn khoác lên mình long bào, mẫu phi bước vào.

Hắn run rẩy hỏi mẫu phi, liệu tất cả chuyện này có phải do bà làm không.

Mẫu phi không thừa nhận cũng chẳng phủ nhận, bà chỉ mỉm cười, một nụ cười dịu dàng như thuở nhỏ bà vẫn thường an ủi mỗi khi Tống Trạch Niên thất vọng.

Thế nhưng lời nói của bà lại khiến hắn không rét mà run: “Niên Nhi, bao năm qua con đã phải chịu khổ rồi.”

“Mẫu phi sẽ dành cho con những thứ tốt đẹp nhất.”

Nhưng bà đã hại chết những vị hoàng huynh cùng huyết thống với hắn.

Mối quan hệ giữa Tống Trạch Niên và Thái hậu cứ thế mà trở nên căng thẳng, nguội lạnh.

Hắn không thể nào chịu đựng nổi việc đôi bàn tay của mẫu thân mình lại nhuốm đầy máu của chính huynh đệ mình.

Hắn vốn chẳng có tâm tư hoài bão quan tâm đến thiên hạ, cũng chẳng thiết tha làm hoàng đế.

Hắn chỉ hoài niệm về vị mẫu phi dịu dàng năm nào.

Hoán Lê Uyển trở thành chốn duy nhất để hắn tìm về.

Tại nơi đó, hắn đã phát hiện ra Phú Quý, nó trông giống hệt con mèo đã bị mẫu phi hắn g**t ch*t.

Hắn thường xuyên tới đó để cho nó ăn.

Và cũng tại nơi này, hắn đã gặp được La Tố Thương.

Hậu cung của hắn có rất nhiều nữ nhân, kẻ giả tình giả ý có, người chân thành ngưỡng mộ cũng có.

Nhưng hắn đều không có lấy một chút cảm giác nào.

Nếu hắn không phải là Hoàng đế, những kẻ đó căn bản sẽ chẳng thèm đoái hoài gì tới hắn.

Hắn nhìn bọn họ mỗi ngày đều tranh phong háo thắng, ngoài mặt thì tỷ tỷ muội muội một vẻ hòa khí nhưng sau lưng lại sóng ngầm cuộn trào, chỉ thấy chán ghét và nhạt nhẽo vô cùng.

Nhưng La Tố Thương thì khác, nàng sẽ dùng đôi mắt trong trẻo tựa như đọng đầy sương thu kia, mỉm cười tủm tỉm nhìn hắn.

Ánh mắt của nàng, thản nhiên lại thanh tịnh.

Thậm chí đôi khi, nàng còn lộ ra vẻ xót xa dành cho hắn, mặc dù nàng sẽ lập tức che giấu đi những tình cảm đang trào dâng ấy.

Hắn nguyện ý trò chuyện cùng nàng.

Chẳng biết tự bao giờ, nụ cười của La Tố Thương cứ thường xuyên hiện lên trước mắt hắn.

Tống Trạch Niên rất hiếm khi trân quý hay để tâm đến điều gì, bởi tất cả những gì hắn từng trân trọng đều đã mất đi.

La Tố Thương giống như một ngọn đèn minh đăng, xua tan đi bóng tối u uẩn trong lòng hắn.

Hắn thích nàng, hắn có thể làm mọi thứ vì nàng.

Thế nhưng hắn không thể ngờ rằng, chính sự yêu thích của mình lại khiến La Tố Thương phải gánh chịu nỗi đau đớn đến nhường này.

Hắn như bị ma xui quỷ khiến mà bước tới Dưỡng Tâm điện.

Mẫu hậu nhìn hắn rất lâu.

Bà nói cho hắn hay, thân phận của hắn khiến hắn không thể yêu một người theo cách như thế.

Hắn nên biết thu mình lại, trừ phi hắn muốn tiếp tục mất đi những gì mình yêu.

Mẫu hậu từ tốn kể lại một chuyện cũ.

Năm ấy vụ án mưu hại hoàng tự, Tiên hoàng biết bà vô tội nhưng để bảo vệ bà, ông đã giáng bà vào Hoán Lê Uyển.

Thế nhưng từ đó bà đã mang tâm bệnh, cho dù sau này Tiên hoàng có bù đắp thế nào, bà cũng không nguyện ý nhận ân sủng nữa.

Về sau, vì Tống Trạch Niên, bà đã hạ độc vào thuốc của Tiên hoàng, mãi đến trước khi lâm chung ông mới nói cho bà biết sự thật, bà đã không còn kịp hối hận nữa rồi.

Năm đó, bà cũng đã từng thực lòng yêu sâu đậm.

Mẫu hậu bình thản nhìn hắn, nói: “Ai gia biết con vốn ngăn cách với Ai gia vì tay Ai gia đã nhúng chàm nhưng Ai gia vẫn phải nói một câu, đó là một đứa trẻ tốt.”

“Nàng ấy vẫn luôn nghĩ cho con, con cũng không nên tùy hứng nữa. Cho dù vạn dặm giang sơn này không phải tâm nguyện của con nhưng bây giờ trọng trách đã đặt lên vai con, nếu con còn hành xử theo cảm tính thì mỗi cử động của con đều ảnh hưởng đến tính mạng của hàng vạn con dân.”

“Con phải gánh vác tất cả trách nhiệm, Niên Nhi. Cho dù thế nào đi nữa, con cũng phải nghĩ cho nàng ấy, sau lưng nàng ấy không có thế lực chống lưng, một khi nàng ấy trở thành đích ngắm của muôn người, những gì nàng ấy phải gánh chịu sẽ còn nặng nề và đau đớn hơn hiện tại rất nhiều.”

Tống Trạch Niên lặng yên nghe hết: “Trẫm đã biết.”

Thái hậu nhìn hắn với vẻ mặt phức tạp, rồi khẽ buông tiếng thở dài.

Hắn bước ra khỏi Dưỡng Tâm điện, Tiểu Từ tử tiến lên hỏi hắn muốn đi đâu.

“Đến Càn Ninh cung đi, tình hình thiên tai phương Nam thế nào rồi? Trẫm muốn xem các bản tấu chương mới dâng lên.” Tống Trạch Niên nói.

Tiểu Từ tử kinh ngạc nhìn hắn một cái, rồi nhanh chóng giữ nét mặt bình thản đáp vâng.

Tống Trạch Niên nghĩ, mình nên hiểu ra rồi, nếu cứ làm việc theo cảm tính, chỉ khiến thêm nhiều người bị liên lụy mà thôi.

Vì vậy, hắn đã kìm nén nỗi đau trong lòng mà không đến cung Bích Lạc nữa, chỉ nghe người của cung Bích Lạc đến báo cáo tình hình của nương nương.

Hắn cứ ngỡ mình có thể nhẫn nhịn để không đau lòng nhưng khi nhìn thấy La Tố Thương mỉm cười uống cạn ly rượu vào ngày hôm sau đại hôn, hắn thực sự muốn mắng bản thân mình là kẻ khốn kiếp.

Thân thể nàng suy nhược như thế, vậy mà vì hắn, nàng đã uống hết cả ly rượu nồng, chắc là nàng đau đớn lắm.

Thế nhưng hắn không dám hỏi, hắn nghĩ kể từ khoảnh khắc hắn chọn cách rời xa nàng, hắn đã chẳng còn tư cách để quan tâm nàng nữa rồi.

Nàng đã từng yêu hắn đến thế, giờ đây liệu có phải đã hận hắn thấu xương rồi không?

Tống Trạch Niên không dám nghĩ tiếp.

Sau này, lại gặp ả tiện nhân đáng giết ngàn đao Thôi phi kia đem mọi chuyện phơi bày ra ánh sáng.

Nhìn dáng vẻ tái nhợt, bất lực của La Tố Thương, hắn đau xót đến nghẹt thở.

Từ trước đến nay nàng vẫn luôn mỉm cười dịu dàng và rạng rỡ như thế để sưởi ấm hắn, an ủi hắn nhưng nàng chưa bao giờ kể cho hắn nghe về những gì nàng đã phải chịu đựng.

Hắn vô cùng hối hận, tại sao không thể gặp nàng sớm hơn.

Cuối cùng hắn vẫn không kìm lòng được, đã tự tay kết liễu Thôi phi.

Hắn bế nàng lúc ấy đã ngất lịm trở về Bích Lạc cung.

Hắn biết mình không nên làm như vậy nhưng hắn không thể khống chế nổi bản thân.

Sau đó nàng thỉnh cầu xuất cung, hắn đã đồng ý.

Trong lòng hắn vừa thầm nhẹ nhõm, lại vừa không ngăn được nỗi buồn thương.

Hắn tự thấy mình đúng là một kẻ đầy mâu thuẫn.

Bản thân đã tuyệt tình đến nước này rồi, còn trông mong gì nàng ở lại chốn thâm cung này si ngốc chờ đợi hắn sao?

Thế nhưng nàng đi rồi, liệu có phải là vì nàng không còn yêu hắn nữa?

Hắn không dám nghĩ, cũng không dám hỏi.

Nàng đến hoàng lăng, hắn vứt bỏ tấu chương trên tay vội vã đuổi theo.

Nhìn thấy nàng cuộn mình khóc nức nở trước mộ Trừng Ninh, hắn tiến lại che ô cho nàng.

Là do hắn vô dụng, có lỗi với Trừng Ninh, cũng có lỗi với nàng.

Chính sự tùy hứng của hắn đã hại nàng, nếu như hắn biết che giấu đi tình cảm dành cho nàng thì sao nàng lại đến nông nỗi này?

Bờ vai nàng run lên từng hồi theo tiếng khóc, khiến hắn rất muốn ôm nàng vào lòng để vỗ về.

Tay hắn đưa ra nhưng lại khựng lại khi chỉ còn cách đỉnh đầu nàng vài tấc.

Chỉ cần một ý niệm thôi, hắn đã có thể xoa đầu nàng như trước kia, rồi ôm nàng thật chặt.

Nhưng hắn không xứng.

Hắn cười khổ thu tay về, những giọt lệ từ lâu không còn rơi nay lại chực trào nơi hốc mắt.

Tống Trạch Niên, ngươi thật khốn kiếp.

Sau này hắn cứ ngỡ khoảng thời gian ba năm có thể xóa nhòa nét sầu muộn nơi chân mày nàng.

Nào ngờ nàng còn gầy yếu hơn cả năm xưa.

Nhìn nàng dắt tay Trừng Minh, nhẹ nhàng dỗ dành thằng bé, sống mũi hắn bỗng thấy cay cay.

Nếu Trừng Ninh còn sống, có phải cũng sẽ hoạt bát đáng yêu thế này không?

Nàng bảo Trừng Minh rằng vị Mẫu phi ở Bích Lạc cung sẽ không trở về nữa, điều đó nghe như đang nói với hắn rằng, nàng sẽ chẳng bao giờ quay lại.

Trong vài hơi thở ngắn ngủi ấy, hắn đã ước ao biết bao rằng Trừng Minh sẽ làm nũng, ăn vạ để đưa nàng đi.

Cuối cùng hắn cũng không nhịn được mà gọi tên nàng một tiếng.

Nàng mỉm cười nói với hắn, Minh Nhi rất ngoan, giống hắn.

Hắn về đi thôi.

Tống Trạch Niên rốt cuộc không kìm nén thêm được nữa, gục bên cạnh linh sàng của La Tố Thương khóc rống lên.

Gương mặt nàng vẫn bình yên như thế.

Nhưng hắn biết, từ nay về sau, trên đời sẽ chẳng còn ai mỉm cười gọi hắn là "A Niên" nữa.

Niệm tiền trần, bất tận u u đa thiểu sầu. (Nhớ chuyện xưa, biết bao sầu muộn cứ mãi vương vấn chẳng dứt). 

 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn