Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 22: Mê Cung Hương Hoa

Khói trắng tan dần, để lại mùi hoa nồng ngột ngạt lẫn hơi ẩm lạnh lẽo của đất. Lưu Tịnh Lan choàng tỉnh trước tiên, đầu đau như búa bổ, lồng ngực nặng trĩu. Cạnh nàng, Hàn Vân Cơ vẫn chưa tỉnh hẳn, đôi mi rung nhẹ, bàn tay cứng cỏi chạm vào chuôi kiếm như một phản xạ tự vệ. Xa hơn, Diệp Thanh Sương và Tô Nguyệt Minh nằm gối đầu lên nhau, mái tóc rối bời vương cánh hoa tàn.

Tiếng rên khe khẽ vang lên. Tịnh Lan loạng choạng chống tay ngồi dậy, nhìn quanh. Mọi thứ đã biến dạng. Vườn cấm không còn là vườn cấm quen thuộc nữa: những khóm hoa cao ngang đầu người mọc dày đặc, tỏa mùi hương kỳ lạ, lối đi biến mất, chỉ còn những vách hoa ken dày như tường thành, ánh sáng mờ đục, chẳng rõ là ngày hay đêm.

Cảm giác bất an trào lên. Tịnh Lan chạm nhẹ vào cổ tay mình, nơi vòng ngọc bách hợp vẫn lạnh ngắt. Nàng lẩm bẩm, “Đây là đâu? Chẳng lẽ...”

Một bàn tay vươn tới chạm vào vai nàng. Là Vân Cơ, đã tỉnh lại, mắt xanh xám ánh lên vẻ cảnh giác. “Chúng ta bị nhốt trong mê cung hương hoa rồi.”

Nguyệt Minh khẽ rên, đôi mắt to mở ra bối rối. Thanh Sương chống tay ngồi dậy, hít một hơi sâu, rồi bật ho dữ dội vì hương hoa xộc vào mũi. “Trịnh Nhược Linh... bà ta đâu? Lũ binh lính cũng không thấy...”

Tịnh Lan siết chặt tay áo. “Hương khí lúc nổ đã kéo tất cả vào cơn mê. Nhưng chúng ta tỉnh lại trước. Có lẽ vì hương của ta và Vân Cơ đã trung hòa phần nào độc tính.”

Nguyệt Minh ngồi sát lại, giọng run nhẹ: “Đây là mê cung hoa độc trong truyền thuyết. Chỉ những ai mang dòng máu hoa độc mới có thể vào, nhưng nếu không tìm được lối ra, sẽ mãi mãi mắc kẹt, cho đến khi thân xác mục rữa...”

Thanh Sương cười gượng, ngắt lời: “Thế thì tốt rồi. Chúng ta có bốn người, chẳng lẽ không phá nổi một cái mê cung?”

Vân Cơ nhìn quanh, ánh mắt dò xét từng vách hoa. “Đây không chỉ là mê cung thực thể, còn là mê cung của tâm trí. Hương hoa ở đây có thể đánh lừa ký ức, cảm xúc, thậm chí khiến người ta quay lại chính điểm xuất phát mà không hay biết.”

Tịnh Lan gật đầu. “Ta từng đọc về loài hoa này trong cổ thư của gia tộc. Mỗi nhánh hoa đại diện cho một nỗi đau, một ký ức chưa hóa giải. Muốn ra khỏi mê cung, phải đối mặt với chính bản thân mình.”

Thanh Sương nhăn mặt, “Thế thì phải đi thôi. Ở lại đây, sớm muộn cũng ngạt thở mà chết.”

Bốn người đứng dậy, chỉnh lại y phục, kiểm tra vũ khí và những vật dụng còn sót lại sau cơn hỗn loạn. Kiếm của Vân Cơ vẫn nguyên vẹn, lọ dược của Tịnh Lan chỉ còn phân nửa, túi thuốc của Nguyệt Minh rơi rớt vài gói thảo dược, còn Thanh Sương giữ chặt một con dao nhỏ trong tay áo.

Họ bước vào lối mòn đầu tiên, hai bên là vách hoa bách hợp trắng muốt chen lẫn những cụm tử đinh hương tím thẫm. Hương thơm trộn lẫn, vừa dịu dàng vừa ngột ngạt, khiến mỗi bước chân đều nặng trĩu.

*

Đi được một quãng, mê cung bắt đầu biến hóa. Tường hoa dường như chuyển động, lối đi ngoằn ngoèo kéo dài bất tận. Mỗi khúc quanh, lại thấy một cảnh tượng lạ lùng hiện ra phía trước.

Đầu tiên là một hành lang phủ đầy hoa mẫu đơn đỏ rực. Tịnh Lan bỗng dừng bước, mặt tái nhợt. Trong khoảnh khắc, nàng nghe tiếng gọi quen thuộc vang lên, giọng nói của mẫu thân đã khuất: “Tịnh Lan, con lại đây với mẹ... Đừng sợ...”

Nỗi đau cũ ùa về, từng cảnh tượng đêm cuối bên giường bệnh, từng lời dặn dò chưa kịp nói trọn. Bàn tay nàng run rẩy, hai mắt nhòe đi. Vân Cơ nhận ra, vội nắm lấy cổ tay Tịnh Lan, siết nhẹ, giọng cứng rắn: “Đừng nhìn, đó chỉ là ảo ảnh.”

Tịnh Lan nhắm mắt, hít sâu, để hơi thở lạnh lẽo của Vân Cơ truyền sang mình. Một lát sau, ảo ảnh tan biến, hành lang trở lại như cũ.

Nguyệt Minh nhẹ nhàng nói: “Nếu cứ để tâm trí dao động, chúng ta sẽ mãi không ra khỏi đây.”

Thanh Sương đi sát lại, nắm tay Nguyệt Minh, cười trấn an: “Có ta ở đây, ngươi không phải sợ.”

Vân Cơ dẫn đầu, nét mặt quyết liệt hơn thường ngày. “Cứ đi tiếp. Mỗi người đều sẽ phải đối mặt với bóng ma của chính mình, nhưng chúng ta không đơn độc.”

Lối đi dần chuyển sang một vùng hoa trà vàng óng. Lần này, đến lượt Vân Cơ khựng lại, ánh mắt lóe lên tia đau đớn. Trên vách hoa, một bóng người thấp thoáng – dáng dấp của mẫu thân nàng, gầy gò, ánh mắt bi thương, đôi môi run rẩy như muốn nói điều gì đó.

“Vân Cơ, đừng bỏ ta lại... Đừng đi...”

Tĩnh Lan đặt tay lên vai Vân Cơ, dịu giọng: “Người đã khuất rồi. Quá khứ không thể đổi thay, nhưng chúng ta có thể lựa chọn hiện tại.”

Vân Cơ mím môi, ánh mắt kiên định trở lại. “Ta biết. Chỉ là... ta chưa từng dám đối diện với nỗi sợ này.”

Nguyệt Minh cẩn thận rút ra một nhánh cỏ bạc hà, đưa lên mũi Vân Cơ, giúp nàng tỉnh táo hơn. “Hoa trà ở đây chuyên khơi lại ký ức đau thương. Nếu có thể vượt qua, sẽ mạnh mẽ hơn trước.”

Đám hoa trà lùi lại, lối đi rộng ra. Họ tiếp tục tiến sâu vào mê cung.

*

Bước chân mỗi lúc một nặng nề. Hương hoa ngày càng dày đặc, không khí loãng đi, hơi thở gấp gáp. Đến khúc quanh thứ ba, họ bắt gặp một vòm hoa hổ phách, ánh sáng vàng ươm như rót mật xuống nền đất. Diệp Thanh Sương bỗng dừng lại, ánh mắt tràn ngập hoài niệm.

Trên nền hoa hiện ra một căn phòng nhỏ, nơi nàng từng ngồi vẽ cùng người chị họ thân thiết. Tiếng cười, tiếng bút vẽ sột soạt, rồi cái chết bất ngờ của người ấy, để lại nỗi ám ảnh không nguôi. Môi Thanh Sương mím chặt, bàn tay run lên.

Nguyệt Minh không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt tay lên lưng Thanh Sương. “Ngươi muốn khóc thì cứ khóc đi. Không ai chê cười đâu.”

Nước mắt Thanh Sương rơi xuống, lấp lánh giữa ánh hoa vàng. Nàng lau nước mắt, cười gượng: “Ta cứ tưởng mình đã quên. Hóa ra vẫn chưa.”

Tịnh Lan nói khẽ: “Chúng ta ai cũng có vết thương. Nhưng nếu không đối mặt, sẽ mãi không thể chữa lành.”

Bốn người cùng nhau đi tiếp. Lối mòn dẫn tới một vòm hoa nhỏ, nơi mùi cỏ ngọt và phong lan trộn lẫn, dịu dàng mà mơ hồ. Tô Nguyệt Minh chậm lại, đôi mắt mở to, như nhìn thấy hình bóng gia đình xưa: cha mẹ, anh trai, tiếng cười trẻ thơ trong ngôi nhà nhỏ giữa làng. Đột ngột, tất cả tan biến trong làn khói xám – dịch bệnh, chia lìa, cái chết.

Nguyệt Minh run lên, nước mắt trào ra không ngăn được. Thanh Sương ôm lấy nàng, vỗ về: “Ngươi không còn một mình. Có ta, có các tỷ tỷ ở đây.”

Tịnh Lan cúi xuống, nhặt một nhành phong lan, đặt vào tay Nguyệt Minh. “Thảo dược không thể hồi sinh người chết, nhưng có thể cứu người sống. Đó là ý nghĩa thực sự của y thuật.”

Nguyệt Minh gật đầu, lau nước mắt. Nụ cười yếu ớt hiện lên, nhưng ánh mắt đã vững vàng hơn.*

Đi qua bốn đoạn mê cung, khí sắc mỗi người đều thay đổi. Mỗi bước, bốn bóng dáng càng xích lại gần nhau. Không còn ai đi lẻ, không còn những lời trách móc, chỉ còn sự động viên, chở che.

Tiếng gió rít mạnh hơn. Đột nhiên, vách hoa phía trước rung chuyển dữ dội. Từ trong tán lá, một bóng người xuất hiện – Hạ Kỳ Lam, áo đen rách tơi tả, ánh mắt tối sầm. Nàng như tan vào bóng tối, hương hoa quanh thân đặc quánh mùi tử khí.

Tịnh Lan giật mình, nhưng không rút lui. “Kỳ Lam, là ngươi sao?”

Kỳ Lam nhìn bốn người, giọng khàn khàn: “Các ngươi cũng bị nhốt ở đây? Ta tưởng chỉ có mình ta...”

Vân Cơ rút kiếm, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi là kẻ của Trịnh Nhược Linh, xuất hiện ở đây với mục đích gì?”

Kỳ Lam cười nhạt, môi mỏng nhếch lên: “Ta không còn là kẻ của bất kỳ ai. Ta cũng chỉ là một kẻ bị nguyền rủa, bị lừa dối, giống như các ngươi.”

Tịnh Lan tiến lại gần, ánh mắt dịu lại. “Nếu thật lòng muốn phá giải lời nguyền, hãy cùng chúng ta hợp lực. Một mình ngươi không thể ra khỏi mê cung này.”

Kỳ Lam ngẩng đầu nhìn Tịnh Lan, ánh mắt lộ vẻ do dự. Một khoảnh khắc, vẻ lạnh lùng tan biến, thay vào đó là nỗi tuyệt vọng. “Ta... không tin ai cả. Từ nhỏ đến lớn, ai cũng phản bội ta.”

Nguyệt Minh tiến lại, giọng nhẹ như gió thoảng: “Ngươi không cần tin ngay bây giờ. Chỉ cần cùng nhau tìm lối ra trước đã.”

Không ai nói thêm. Kỳ Lam im lặng nhập nhóm, giữ khoảng cách nhưng không rời mắt khỏi Tịnh Lan. Họ tiếp tục đi, năm người, năm bóng dáng hòa vào nhau giữa mê cung rực rỡ sắc hoa.

*

Đột ngột, một tiếng nổ nhỏ vang lên từ phía trước. Vách hoa bật mở, để lộ một khoảng sân rộng phủ đầy hoa sáu cánh trắng lẫn đỏ, hương thơm dày như tơ lụa bủa vây. Ở giữa sân, một cây hoa cổ thụ vươn cành lên trời, cánh hoa lấp lánh ánh sáng kỳ dị.

Cạnh gốc cây, một chiếc hộp gỗ nhỏ đặt trên bệ đá. Trên nắp hộp, khắc ký hiệu của bốn dòng họ quý tộc: Lưu, Hàn, Diệp, Tô.

Tịnh Lan bước tới, tay run nhẹ. “Đây là... chìa khóa của mê cung?”

Vân Cơ kiểm tra xung quanh, đề phòng bất trắc. Thanh Sương và Nguyệt Minh đứng hai bên, sẵn sàng ứng cứu. Kỳ Lam vẫn giữ khoảng cách, ánh mắt không rời khỏi chiếc hộp.

Tịnh Lan đặt tay lên nắp hộp. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Nàng nhắm mắt, vận dụng hương khí của mình, truyền vào ký hiệu bách hợp. Nắp hộp phát sáng, một luồng hương dịu dàng tỏa ra.

Vân Cơ đặt tay lên ký hiệu hoa trà, Thanh Sương lên ký hiệu hổ phách, Nguyệt Minh đặt lên phong lan. Bốn luồng hương hòa quyện, ánh sáng rực lên bao trùm cả sân.

Kỳ Lam đứng ngoài, gương mặt mâu thuẫn. Đột nhiên, nàng lao tới, đặt tay lên nắp hộp, truyền vào đó luồng hương khí của hoa tử đinh hương – loài hoa của phái “Ảnh Vũ”.

Nắp hộp bật mở. Một viên ngọc sáu cánh sáng lên, hương thơm lan tỏa, xóa tan màn sương mê hoặc. Trong khoảnh khắc, mọi người cảm nhận được sự liên kết kỳ lạ, như thể linh hồn họ chạm vào nhau, những nỗi đau cũ hòa tan trong làn hương.

Bên trong hộp, một tấm lụa nhỏ, ghi bằng nét chữ run rẩy: “Chỉ khi năm trái tim cùng chung một nhịp, lời nguyền mới mở lối tự do.”

Một cơn gió lạ nổi lên, cuốn qua sân hoa. Mê cung bắt đầu rung chuyển, các vách hoa lần lượt sụp xuống, trả lại lối đi cũ. Ánh sáng chiếu rọi, mùi hương độc tan dần, chỉ còn lại mùi cỏ ngọt và phong lan thoảng nhẹ.

Tịnh Lan ngước nhìn lên trời, cảm giác như vừa gỡ bỏ một tấm màn che phủ tâm trí bao lâu nay. Nàng siết chặt tay Kỳ Lam, nói nhỏ: “Ngươi không còn đơn độc. Ta cũng vậy.”

Vân Cơ đứng cạnh Tịnh Lan, ánh mắt dịu lại. “Chúng ta đã phá giải được một phần lời nguyền. Nhưng phía trước vẫn còn nhiều thử thách.”

Thanh Sương ôm lấy Nguyệt Minh, nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết. “Miễn là cùng nhau, ta chẳng sợ gì nữa.”

Nguyệt Minh ngước lên, đôi mắt long lanh ánh hy vọng. “Chúng ta sẽ tìm được tự do. Không chỉ cho mình, mà cho cả những người bị giam cầm nơi lâu đài này.”

Kỳ Lam im lặng, nhưng bàn tay vẫn đan chặt trong tay Tịnh Lan. Môi nàng mím lại, nhưng ánh mắt đã thôi lạnh lẽo.

*

Đúng lúc đó, từ phía xa, tiếng chuông đồng hồ vang lên, ngân dài, dội qua từng vách hoa còn sót lại. Một bóng người áo xám bạc xuất hiện ở lối ra mê cung – lão thái giám Vương Đức. Lưng còng, ánh mắt sắc như dao, tay cầm một chiếc bình nhỏ phát sáng.

Vương Đức cười nhạt, âm thanh khàn đặc: “Tưởng rằng các vị tiểu thư có thể dễ dàng thoát khỏi bẫy của Quý phu nhân sao? Mê cung hoa độc chỉ là bước đầu. Vẫn còn nhiều cạm bẫy chờ đón các ngươi phía trước.”

Tịnh Lan siết chặt bàn tay, ánh mắt kiên định. “Chúng ta không còn sợ nữa.”

Vân Cơ rút kiếm, lạnh lùng bước lên trước. “Nếu muốn ngăn cản, hãy thử xem.”

Vương Đức nhếch mép, tung bình hương lên không trung. Một làn khói tím tỏa ra, bao phủ lối ra mê cung. Bóng dáng Trịnh Nhược Linh thấp thoáng phía sau, ánh mắt lạnh lùng nhìn về phía nhóm Tịnh Lan, khóe môi cong lên vẻ đắc thắng.

Tiếng hô của binh lính vang lên, tiếng gươm giáo loảng xoảng. Mê cung chưa thực sự kết thúc. Bốn bề lại rung chuyển, lối đi mới xuất hiện, dẫn sâu vào lòng lâu đài, nơi ánh sáng không thể chạm tới.

Nhóm Tịnh Lan siết chặt tay nhau, không ai lùi bước. Họ biết, chỉ cần cùng nhau, dù là mê cung hay bẫy rập, cũng không thể chia cắt được những trái tim đã đồng điệu. Ánh mắt mỗi người ánh lên tia hy vọng và quyết tâm, sẵn sàng đối diện với bất cứ thử thách nào đang chờ đợi phía trước.

Giữa cơn gió lạ, mùi hoa độc lại dấy lên, trộn lẫn với mùi máu và mồ hôi. Bóng tối kéo tới, nhưng bước chân họ vẫn vững vàng, hướng về phía trước – nơi tự do và sự thật đang đợi chờ.

Ở đâu đó, một tiếng cười nhẹ vang lên, lẫn trong tiếng chuông ngân. Lời nguyền đã rạn nứt, nhưng trận chiến thực sự mới chỉ bắt đầu.