Hoa Độc Trong Lâu Đài

Chương 21: Tìm Lại Ký Ức

Tịnh Lan tỉnh giấc giữa đêm. Lồng ngực nàng nhói lên như vừa chạm vào vết thương cũ. Trong bóng tối, chiếc vòng bạc lặng lẽ phát sáng lạnh lẽo nơi cổ tay, như một ký hiệu vô hình nối liền hiện tại với quá khứ. Nàng rời khỏi giường, chân trần bước qua sàn gạch mát lạnh, tiến về phía cánh cửa khép hờ cuối hành lang – nơi từng thuộc về mẫu thân nàng, Lưu phu nhân, đã đóng kín suốt bao năm.

Từ khi vào lâu đài, Tịnh Lan luôn cảm thấy căn phòng ấy chứa đựng thứ gì đó vượt xa những lời đồn đại về hoa độc và hương khí. Đêm nay, thôi thúc trong lòng nàng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Nàng áp tai vào cửa, lắng nghe tiếng thở rất khẽ của chính mình. Một nhịp tim, rồi một nhịp nữa. Không có ai. Tịnh Lan lặng lẽ rút chiếc chìa khóa bạc mà nàng giấu dưới gối, tra vào ổ. Cửa mở ra, bản lề phát ra âm thanh nhỏ xíu.

Trong phòng, mọi vật phủ bụi mỏng, không khí phảng phất hương hoa bách hợp đã phai, chỉ còn lại dư vị ngọt nhạt khó gọi tên. Trên bàn trang điểm, lọ ngọc xanh lục vẫn còn nửa lọ hương, bên cạnh là quyển sổ da cũ mèm. Nhưng thứ khiến Tịnh Lan dừng lại là tấm bình phong đặt sát góc tường – nơi nàng chưa bao giờ dám động đến khi còn nhỏ.

Bàn tay nàng run lên khi kéo nhẹ tấm bình phong. Phía sau, một lối đi nhỏ hiện ra, đủ cho một người lách vào. Tường gạch lạnh ngắt, nền nhà phủ kín lớp tro bụi. Tịnh Lan rút chiếc đèn dầu cầm tay, tiến sâu vào. Đầu ngón tay khẽ lướt trên những vết khắc kỳ lạ trên tường: hình hoa sáu cánh, cạnh đó là những ký hiệu của gia tộc Lưu. Nàng chạm vào một viên gạch lồi, nghe tiếng lách cách, rồi một cánh cửa đá nhỏ bật mở.

Bên trong là một căn phòng kín, chỉ rộng vừa đủ để đặt một bàn gỗ và giá sách thấp. Không khí nơi đây ngột ngạt, hương hoa bách hợp đậm đặc đến mức khiến người ta choáng váng. Trên bàn có một chiếc hộp gỗ mun, khóa bằng móc bạc, bên cạnh là một phong thư niêm phong bằng sáp đỏ, mang dấu ấn hoa sáu cánh. Tịnh Lan cầm lên, lòng bàn tay lạnh ngắt.

Nàng ngồi xuống, mở thư. Nét chữ thanh mảnh, dịu dàng của mẫu thân hiện ra trước mắt:

“Lan nhi, nếu con đọc được những dòng này, tức là ta đã không còn bên con nữa. Đừng sợ hãi, cũng đừng vội oán trách số mệnh. Mọi bí mật của dòng họ, của ta, của con, đều bắt nguồn từ nơi này…”

Tịnh Lan đọc từng chữ, bàn tay siết chặt mép giấy. Trong thư, mẫu thân kể lại những ngày còn trẻ: bị ép gả vào gia tộc Lưu để giữ bí mật về loài hoa độc sáu cánh, thứ chỉ xuất hiện mỗi trăm năm một lần, là chìa khóa cho hương khí tối thượng. Nhưng mấu chốt khiến Tịnh Lan bàng hoàng là đoạn cuối bức thư: “Kỳ Lam… nó không phải kẻ xa lạ. Nó là… máu thịt của ta, là tỷ muội cùng cha khác mẹ với con. Số phận nó, cũng như con, đều bị trói buộc bởi lời nguyền của hoa độc.”

Tịnh Lan buông thư, ngồi lặng. Đầu óc nàng quay cuồng, mọi mảnh ghép ký ức xưa ùa về như thác lũ. Những cái nhìn lạnh lẽo của Hạ Kỳ Lam, nỗi đau đáu trong đôi mắt đen ấy, sự quen thuộc không lý giải nổi mỗi khi hai người chạm mặt. Tất cả giờ đây đã có lời đáp.

Nàng mở chiếc hộp gỗ. Bên trong là một chiếc trâm bạc cài hoa sáu cánh, cùng hai lọ hương nhỏ. Một lọ mang mùi thơm dịu ngọt, một lọ khác thoảng qua đã khiến da thịt tê dại. Trên đáy hộp còn có một mảnh vải nhỏ, thêu ký hiệu của phái “Ảnh Vũ”.

Trong khoảnh khắc, mọi lớp sương mù trong tâm trí Tịnh Lan bị xé toạc. Nàng nhớ lại năm mình lên tám, đêm mưa gió, mẫu thân ôm chặt nàng vào lòng, thì thầm những lời cầu xin tha thứ, trước khi một bóng trắng lặng lẽ rời khỏi phòng. Khi ấy, nàng chỉ nghĩ đó là cơn ác mộng, nhưng nay mọi ký ức bỗng rõ ràng như vừa mới xảy ra.

Tiếng chân nhẹ vang lên ngoài hành lang khiến nàng giật mình. Tịnh Lan vội cất thư và hộp gỗ vào túi áo, khép cửa đá lại, rồi lách ra khỏi lối bí mật, kéo lại tấm bình phong. Đèn dầu trên tay run rẩy theo từng nhịp thở.

Cửa phòng bật mở. Diệp Thanh Sương xuất hiện, gương mặt lo lắng.

— Lan tỷ, muội nghe có tiếng động… Tỷ không sao chứ?

Tịnh Lan cố giữ giọng bình tĩnh:

— Không có gì, ta chỉ… không ngủ được, nên ra đây đi dạo một lát.

Thanh Sương nhìn nàng, ánh mắt như muốn dò hỏi, nhưng rồi chỉ khẽ gật đầu. Nụ cười của nàng vẫn tươi sáng, song có điều gì đó lắng lại trong đáy mắt.

— Tỷ cần muội ở lại không? Đêm nay lạnh lắm, lại có gió lớn.

Tịnh Lan lắc đầu, bàn tay vô thức siết chặt túi áo.

— Ta muốn ở một mình. Muội cứ về nghỉ đi.

Thanh Sương khẽ chạm tay lên vai Tịnh Lan, nắm nhẹ. Nét dịu dàng nơi đầu ngón tay nàng khiến Tịnh Lan thấy ấm áp, nhưng cũng như một sợi dây kéo tâm trí trở lại thực tại.

— Đừng tự giam mình mãi trong bóng tối, Lan tỷ. Nếu có chuyện gì, cứ nói với muội.

Tịnh Lan không đáp, chỉ gật nhẹ. Thanh Sương lặng lẽ rời đi. Khi bóng nàng khuất sau hành lang, Tịnh Lan mới thả lỏng đôi vai. Trong lòng nàng lúc này, sự thật vừa hé lộ như lưỡi dao cứa sâu, không cho phép mình khóc.

Nàng trở về phòng, ngồi bên bàn, trải thư mẫu thân ra, soi từng nét chữ dưới ánh đèn. Lời nhắn cuối cùng: “Nếu con muốn phá giải lời nguyền, hãy tìm đến gốc hoa sáu cánh trong vườn cấm. Kẻ giữ chìa khóa không ai khác ngoài người mang dòng máu ‘Ảnh Vũ’… Hãy tha thứ cho ta, và cho cả nó.”

Tịnh Lan nhắm mắt, lòng ngổn ngang. Hạ Kỳ Lam – người mà nàng từng cho là kẻ thù, hóa ra lại là huyết nhục của mẫu thân, là tỷ muội thất lạc. Nghĩ đến đây, ngực nàng nhói lên. Từ trong sâu thẳm, một nỗi thương xót kỳ lạ trào dâng, chen lẫn giận dữ, oán hận và cả khát vọng được tha thứ.

Tiếng động ngoài cửa sổ kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ. Một bóng đen lướt qua, nhẹ như gió. Tịnh Lan nín thở, áp sát tường, mắt dõi theo khe cửa. Không gian lặng ngắt, chỉ còn tiếng tim đập trong lồng ngực.

Bất ngờ, một bàn tay lạnh buốt bịt miệng nàng từ phía sau. Hương hoa lạ xộc lên, tê dại nửa khuôn mặt. Tịnh Lan vùng vẫy, nhưng sức lực bị hút cạn. Tiếng thì thầm sát bên tai:

— Đừng la, Lưu Tịnh Lan. Ta chỉ muốn cho ngươi biết một phần sự thật thôi.

Giọng nói ấy, dù nhỏ, vẫn khiến toàn thân nàng lạnh toát. Hạ Kỳ Lam. Tịnh Lan cố giữ bình tĩnh, ánh mắt lóe lên tia phản kháng.

— Ngươi… đến đây làm gì?

Kỳ Lam thả tay, lùi lại nửa bước. Dưới ánh đèn dầu, khuôn mặt nàng hiện lên rõ ràng: đẹp lạnh lùng, sắc như dao, đôi mắt đen thẳm giấu kín vô vàn tâm sự.

— Ngươi vừa vào phòng mẫu thân ngươi, đúng không? Ngươi đã thấy thư, hộp gỗ, và biết mọi chuyện rồi chứ?

Tịnh Lan gật đầu, vẫn chưa rời mắt khỏi đối phương.

— Ngươi là tỷ muội của ta?

Kỳ Lam mím môi, ánh nhìn thoáng đau đớn.

— Đáng lẽ ta không nên xuất hiện trước mặt ngươi. Nhưng ta không chịu nổi khi thấy ngươi lao đầu vào vòng xoáy này mà không biết gì về quá khứ. Dù sao… ngươi và ta, đều là kẻ bị số phận đem ra làm vật hiến tế.

Tịnh Lan đứng dậy, tiến lại gần, giọng run run:

— Nếu ngươi thật sự là tỷ muội ta, tại sao lại luôn tìm cách hãm hại chúng ta? Tại sao phải ra tay với những người vô tội?

Kỳ Lam nhìn thẳng vào mắt nàng, không né tránh.

— Ngươi biết gì về sự vô tội? Mẫu thân ngươi cũng là mẫu thân ta, nhưng bà chưa từng nhận ta, chưa từng gọi tên ta một lần trong đời. Ta lớn lên trong phái “Ảnh Vũ”, bị dạy dỗ như một công cụ, chỉ vì mang dòng máu mà bà muốn che giấu. Ngươi được sống trong nhung lụa, còn ta, suốt đời bị truy đuổi như một bóng ma.

Tịnh Lan lặng người. Lời nói của Kỳ Lam như muối xát vào vết thương sâu kín nhất.

— Ta cũng đâu được sống yên ổn. Ngươi tưởng ta không biết nỗi đau bị dòng họ nguyền rủa, bị ép mang lấy vận mệnh mà mình không hề chọn sao? Nhưng… ta không muốn tiếp tục thù hận nữa. Ta muốn phá giải lời nguyền này, cho cả ngươi và ta, cho cả những người bị cuốn vào vòng xoáy này.

Ánh mắt Kỳ Lam dịu lại đôi chút. Nàng rút trong tay áo ra một lọ hương nhỏ, giống hệt lọ trong hộp gỗ của mẫu thân.

— Đây là hương khí của hoa sáu cánh. Chỉ những ai mang dòng máu Lưu và “Ảnh Vũ” mới có thể điều khiển nó. Nhưng ta chưa từng đủ can đảm thử một lần, vì mỗi lần ngửi thấy mùi này, ta lại nhớ đến đêm bà bỏ rơi ta trong mưa gió.

Tịnh Lan chìa tay, lòng bàn tay mở rộng.

— Đưa ta lọ hương ấy. Nếu muốn phá giải lời nguyền, chúng ta phải hợp sức. Ngươi có dám tin ta không, Kỳ Lam?

Kỳ Lam nhìn nàng, ánh mắt long lanh ánh nước, rồi lặng lẽ đặt lọ hương vào tay Tịnh Lan.

— Ta không biết liệu có thể tin ai trên đời này nữa. Nhưng nếu là ngươi… có lẽ ta sẽ thử một lần.

Một khoảnh khắc, giữa hai người chỉ còn lại hơi thở gấp gáp và nhịp tim hòa quyện. Nỗi đau cũ dường như tan đi, nhường chỗ cho sự thấu hiểu dịu dàng.

Bên ngoài, tiếng bước chân vang lên vội vã. Vân Cơ xuất hiện ở cửa, kiếm trong tay, mắt ánh lên vẻ cảnh giác.

— Tịnh Lan! Ngươi không sao chứ?

Thấy Kỳ Lam đứng đó, Vân Cơ lập tức thủ thế, ánh mắt sắc như dao.

Tịnh Lan vội bước ra chắn giữa hai người.

— Đừng! Kỳ Lam… là tỷ muội cùng mẹ với ta. Nàng không phải kẻ thù.

Vân Cơ sững sờ. Kiếm trên tay nàng chùng xuống, nhưng ánh nhìn vẫn không rời khỏi Kỳ Lam.

— Ngươi nói thật không, Tịnh Lan? Làm sao có thể…

Tịnh Lan đưa thư của mẫu thân cho Vân Cơ. Nàng đọc lướt qua, sắc mặt biến đổi liên tục: kinh ngạc, nghi ngờ, rồi trầm xuống.

— Nếu vậy, mọi chuyện ta biết về các gia tộc đều sai lầm. Người của phái “Ảnh Vũ” và dòng họ Lưu… vốn dĩ đã liên kết với nhau từ lâu sao?

Kỳ Lam cười nhạt, nụ cười chất chứa cay đắng.

— Đúng, chỉ là liên kết ấy được xây trên máu và nước mắt của những đứa trẻ như chúng ta.

Vân Cơ nhìn Tịnh Lan, giọng khàn khàn.

— Ngươi muốn làm gì tiếp theo?Tịnh Lan siết chặt lọ hương trong tay.

— Chúng ta phải đến vườn cấm. Ở đó có gốc hoa sáu cánh – chìa khóa phá giải lời nguyền. Nhưng sẽ không dễ dàng, vì kẻ giữ cửa giờ đã biết chúng ta đang tiến lại gần sự thật.

Vân Cơ gật đầu.

— Ta sẽ bảo vệ ngươi. Dù là ai ngăn cản, ta cũng không lùi bước.

Kỳ Lam liếc nhìn Vân Cơ, ánh mắt hòa lẫn thách thức và dè chừng.

— Đừng nghĩ rằng chỉ cần kiếm là đủ. Trong vườn cấm, mọi quy tắc thông thường đều vô dụng. Chỉ có sự liên kết giữa những kẻ cùng mang vết thương mới phá được phong ấn.

Tịnh Lan gật đầu, ánh mắt kiên định.

— Vậy thì chúng ta sẽ cùng đi. Không ai bị bỏ lại phía sau nữa.

*

Sáng hôm sau, khi sương còn phủ mờ lối đi, nhóm Tịnh Lan lặng lẽ rời phòng. Diệp Thanh Sương và Tô Nguyệt Minh đã đợi sẵn ở góc hành lang. Gương mặt ai cũng căng thẳng, ánh mắt không giấu nổi nỗi lo âu.

Nguyệt Minh nhìn Tịnh Lan, giọng nhẹ như gió thoảng:

— Lan tỷ, đêm qua muội nghe thấy tiếng động. Có chuyện gì xảy ra không?

Tịnh Lan lắc đầu, chỉ đáp ngắn gọn:

— Ta đã tìm được thứ cần thiết. Chúng ta phải đến vườn cấm ngay hôm nay.

Thanh Sương tiến lại gần, tay nắm chặt vạt áo.

— Nhưng Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh đã cho người canh giữ lối vào. Nếu bị phát hiện, e là không ai bảo vệ được chúng ta.

Vân Cơ trấn an:

— Ta sẽ lo phần cảnh giới. Các ngươi chỉ cần tập trung vào việc phá giải phong ấn.

Kỳ Lam đứng lặng bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía vườn cấm phủ đầy sương trắng.

— Nếu muốn qua mắt đám lính gác, chỉ có cách dùng hương khí làm mờ trí nhớ của họ. Ta có thể chế thêm ít hương mê, nhưng chỉ giữ được trong thời gian ngắn.

Tô Nguyệt Minh khẽ lên tiếng:

— Để ta phối hợp với Kỳ Lam. Ta còn vài loại dược liệu có thể tăng hiệu quả. Nhưng nếu kéo dài, sẽ nguy hiểm cho chính chúng ta.

Tịnh Lan gật đầu:

— Chỉ cần đủ thời gian để tiếp cận gốc hoa. Sau đó, mọi chuyện sẽ tùy vào vận mệnh.

Cả nhóm chia nhau chuẩn bị. Kỳ Lam và Nguyệt Minh lặng lẽ hòa trộn các loại hương dược, từng động tác khéo léo như múa. Tịnh Lan kiểm tra lại lọ hương sáu cánh, trâm bạc và thư của mẫu thân. Vân Cơ mài sắc lưỡi kiếm, ánh mắt không rời bóng dáng Tịnh Lan.

Khi mọi thứ đã sẵn sàng, năm người lặng lẽ rời khỏi lâu đài, men theo lối nhỏ ra vườn cấm. Sương sớm như tấm màn che giấu ý định của họ. Đến cổng vườn, hai tên lính gác đứng bất động, mắt lơ đãng. Kỳ Lam nhẹ tay tung một ít hương lên không. Chỉ sau vài nhịp thở, cả hai gục xuống, chìm vào giấc ngủ mê man.

Bên trong, vườn cấm hiện ra với muôn hoa chen chúc, nhưng ở giữa là gốc cây lạ, cao gần bằng người, hoa sáu cánh nở rộ, tỏa hương ngào ngạt đến choáng váng. Tịnh Lan tiến lại gần, lòng bàn tay run rẩy.

Nàng đặt lọ hương sáu cánh trước gốc cây, cắm trâm bạc vào khe nứt dưới gốc, rồi khẽ thì thầm:

— Nếu lời nguyền này thật sự bắt nguồn từ máu thịt của chúng ta, hãy để nó kết thúc tại đây.

Không khí chợt dao động, những cánh hoa rung lên dữ dội, hương thơm chuyển từ ngọt ngào sang cay nồng. Một luồng khí lạnh quét qua, cuốn theo tiếng thét vọng về từ quá khứ.

Trong khoảnh khắc ấy, Tịnh Lan thấy mình lạc vào mê cung ký ức. Nàng đứng giữa hai đứa trẻ: một là chính mình, một là Kỳ Lam – cả hai đều bị trói chặt bởi dây leo hoa độc, ánh mắt hoảng sợ nhìn về phía người đàn bà mặc áo trắng, dáng dấp mẫu thân. Người ấy đưa tay, vừa như xoa dịu, vừa như đẩy hai đứa trẻ vào bóng tối.

Tịnh Lan hét lên, nước mắt trào ra. Bên tai nàng, giọng mẫu thân vang lên, dịu dàng mà xa xăm: “Tha thứ cho ta… chỉ có các con mới giải được lời nguyền này. Đừng để hận thù lấn át tình thương.”

Nàng choàng tỉnh, mồ hôi lạnh vã đầy trán. Kỳ Lam cũng đang run rẩy, mặt tái nhợt. Cả hai nhìn nhau, nước mắt lặng lẽ chảy xuống.

Tô Nguyệt Minh vội đến bên, đặt tay lên vai hai người.

— Có chuyện gì vậy? Hai người vừa như mất hồn.

Tịnh Lan siết lấy tay Kỳ Lam, giọng nghẹn ngào:

— Ta… ta đã nhớ lại tất cả. Đêm mẫu thân rời bỏ ngươi, cũng là đêm bà quyết định hy sinh mọi thứ để bảo vệ dòng họ. Nhưng bà không đủ can đảm giữ lại cả hai. Bà đã chọn ta… còn ngươi, bị phái “Ảnh Vũ” nhận nuôi, trở thành công cụ báo thù.

Kỳ Lam cười khẩy, nước mắt lăn dài:

— Ta vẫn nhớ đêm đó. Ta chỉ là một đứa trẻ, bị bỏ lại giữa cơn mưa, lạnh đến mức không còn cảm giác. Từ đó, ta thề sẽ không bao giờ tin vào ai nữa, kể cả chính mình.

Tịnh Lan ôm chặt lấy Kỳ Lam. Lần đầu tiên, hai chị em nương tựa vào nhau, nước mắt hòa chung. Hương hoa sáu cánh dường như dịu lại, không còn sắc lạnh như trước.

Bỗng từ phía sau, tiếng động dữ dội vang lên. Cánh cổng vườn cấm bật mở, hàng chục binh lính xông vào, dẫn đầu là Quý phu nhân Trịnh Nhược Linh. Bà ta vận xiêm y màu đỏ thẫm, tóc vấn cao, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi dao.

— Các ngươi tưởng chỉ bằng chút hương khí tầm thường mà có thể qua mặt ta sao? Tất cả đã quá muộn. Hoa sáu cánh đã nở, lời nguyền sẽ thuộc về ta!

Thanh Sương kéo Nguyệt Minh lùi lại, Vân Cơ đứng chắn trước Tịnh Lan và Kỳ Lam, kiếm tuốt khỏi vỏ, sẵn sàng nghênh chiến.

Trịnh Nhược Linh tiến tới, giọng rắn rỏi:

— Lưu Tịnh Lan, ngươi thật ra chỉ là con tốt trong bàn cờ của ta. Mọi bí mật về dòng họ Lưu, phái “Ảnh Vũ”, thậm chí là thân thế của Kỳ Lam… đều do ta sắp đặt. Ngươi tưởng có thể phá giải lời nguyền sao? Không dễ vậy đâu.

Tịnh Lan siết chặt tay Kỳ Lam, đối diện ánh mắt của Trịnh Nhược Linh:

— Ta sẽ không để bà đạt được mục đích. Dù phải trả giá, chúng ta cũng sẽ phá giải lời nguyền này.

Trịnh Nhược Linh cười lạnh, vung tay ra hiệu. Đám binh lính xông vào, vây chặt cả nhóm.

Ngay lúc ấy, từ trong bụi hoa phía sau, một bóng người lướt ra – lão thái giám Vương Đức, tay cầm bình hương sáu cánh, ánh mắt lóe lên tia hiểm ác.

— Quý phu nhân, hương khí đã sẵn sàng. Chỉ cần một chút nữa, cả vườn cấm sẽ nằm trong tay người.

Trịnh Nhược Linh nhoẻn miệng cười, tiến lại gần gốc hoa sáu cánh. Nhưng đúng lúc đó, hương khí trong lọ của Tịnh Lan và Kỳ Lam tỏa ra, hòa quyện thành một làn sương trắng, quấn lấy tất cả. Không gian trở nên mờ ảo, mọi vật như chìm vào giấc mộng.

Tịnh Lan nắm chặt tay Kỳ Lam, cảm nhận luồng khí nóng chảy dọc cơ thể. Nàng thì thầm:

— Hãy cùng ta… phá giải mọi oán hận.

Kỳ Lam gật đầu, cả hai cùng hướng ý niệm vào gốc hoa, nơi phong ấn đang run rẩy chờ đợi được mở ra.

Tiếng gió rít lên, hoa sáu cánh phát sáng rực rỡ, hương thơm mạnh đến mức khiến tất cả choáng váng. Trong làn sương dày đặc, bóng dáng Trịnh Nhược Linh lùi lại, ánh mắt đầy kinh ngạc và phẫn nộ.

Một tiếng nổ vang lên. Ánh sáng trắng xóa tràn ngập vườn cấm.

Mọi người ngã xuống, chìm vào hôn mê. Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức rời bỏ, Tịnh Lan thấy mẫu thân mỉm cười hiền hậu, đưa tay về phía hai chị em. Lời thì thầm vang vọng trong đầu nàng: “Chỉ có tình thương mới hóa giải được mọi lời nguyền…”

Khi bóng tối khép lại, một tia sáng nhỏ bé vẫn le lói nơi gốc hoa sáu cánh, báo hiệu cho điều gì đó sắp sửa bắt đầu.

*

Ở nơi khác trong lâu đài, một bóng người áo đen lặng lẽ băng qua hành lang vắng, trên tay cầm một bức thư với dấu niêm phong hoa sáu cánh. Gương mặt người ấy chìm trong bóng tối, nhưng ánh mắt lại sáng rực như lửa.

Bên ngoài, tiếng chuông đồng hồ lại vang lên, ngân dài trong sương sớm, kéo theo nỗi chờ mong và nỗi sợ không tên của những kẻ vẫn còn tỉnh thức.

Bình minh chưa tới, nhưng vết thương cũ đã bừng lên, kéo theo những bí mật mới sắp được phơi bày. Vận mệnh của lâu đài hoa độc, của những trái tim nữ nhi, giờ đây chỉ còn chờ đợi bàn tay ai sẽ viết tiếp chương sau.