Đang nói chuyện thì có cung nhân tiến vào bẩm báo thiện thực đã chuẩn bị xong, thỉnh mọi người dời gót sang thiên điện dùng bữa.
Nơm nớp lo sợ dùng bữa xong cùng Hoàng thượng và Di phi, các tiểu thư rốt cuộc cũng nhận được thông báo: Họ có thể tự do dạo chơi tại vài thắng cảnh trong hành cung, nhưng tuyệt đối không được vượt qua phòng tuyến mà Ngự lâm quân đã thiết lập từ trước, để tránh việc bị lạc trong núi không tìm được đường về.
Nghe vậy, chúng thiếu nữ lập tức tản ra. Người thì đi tắm suối nước nóng, người đến đài ngắm cảnh, kẻ lại chạy tới nhạc phường nghe các linh nhân tấu nhạc. Mỗi người tự tìm một thú vui riêng, vô cùng sung sướng.
Thấm Dao không mấy hứng thú với việc tắm chung hồ với người khác. Hôm nay ngồi xe ngựa xóc nảy suốt dọc đường vốn đã mệt mỏi, vừa rồi lại ăn một bữa no nê ở thiên điện, nàng càng thấy đầu óc váng vất. Cơn buồn ngủ như sóng cuộn từng lớp ập tới, làm gì còn tâm trí đâu mà ngâm mình. Lúc này, nàng chỉ muốn leo lên giường đ.á.n.h một giấc thật ngon.
Thấy Vương Ứng Ninh và những người khác đang bận bàn tán xem nên đi nghe tấu nhạc trước hay tắm suối nước nóng trước mà không ai chú ý đến mình, Thấm Dao bèn lẻn về tẩm điện, định rửa mặt qua loa rồi nghỉ ngơi.
Nào ngờ, vừa định gọi cung nhân chuẩn bị nước thì Bùi Mẫn đã bám gót theo vào: "Thảo nào vừa rồi ta tìm khắp nơi không thấy, hóa ra tỷ lén lút về tẩm điện."
Có lẽ bị lây nhiễm sự hào hứng từ các đồng môn, tâm trạng của Bùi Mẫn đang rất tốt, đôi mắt sáng lấp lánh: "Vừa nãy Công chúa Khang Bình bàn nhau định đến một mạch nước ngầm trong khu rừng nhỏ phía sau điện để tắm. Nghe nói mạch nước ngầm đó chảy từ khe suối trên đỉnh núi xuống, nước suối mát mẻ hơn hẳn hồ ở hậu điện, rất thích hợp để giải nhiệt trong thời tiết này. Bàn bạc một lát, họ quyết định không tắm ở hậu điện nữa mà rủ nhau ra rừng nhỏ hết rồi. A Dao à, bây giờ thời gian còn sớm, tỷ đừng ngủ vội, đi tắm suối cùng bọn ta đi mà!"
Thấm Dao hồ nghi nhìn Bùi Mẫn: "Rừng cây nhỏ?"
Lúc đến đây, nàng chỉ nghe nói trong hành cung có hồ nước nóng, chưa từng nghe phía sau rừng cây lại có suối nước.
Bùi Mẫn ngồi sát vào Thấm Dao, kiên nhẫn giải thích: "Mạch nước ở rừng cây đó là nước suối sống, mây mù lượn lờ quanh năm không dứt. Chính vì có dòng suối này nên ngọn núi mới mang tên là núi Ngọc Tuyền đấy. Cái hồ ở hậu điện chẳng qua là dẫn nước từ suối về, rồi thêm củi đun bên dưới cho nóng lên, bốc hơi mù mịt, có gì hay ho đâu! Vẫn là dòng Ngọc Tuyền trong rừng mang lại nhiều lợi ích dưỡng sinh hơn."
Nói đoạn, nàng lay lay cánh tay Thấm Dao: "A Dao, bên ngoài đang náo nhiệt như vậy, ai cũng vui chơi, chỉ có mỗi mình tỷ lạnh lẽo cô quạnh ôm giường ngâm ngủ, nghĩ thôi đã thấy chán rồi. Hay là đi cùng ta đi."
Thấm Dao không chịu nổi sự nhõng nhẽo của nàng ấy, đành đáp: "Được rồi, được rồi, muội cứ đi trước, ta thu dọn một chút rồi ra ngay."
Thấy cuối cùng cũng thuyết phục được Thấm Dao, Bùi Mẫn đứng dậy cười nói: "Vậy ta đi trước nhé, lát nữa tỷ nhất định phải ra đấy."
Đến tận cửa, nàng vẫn còn nói với lại: "Chờ muội nha...”
Thấm Dao hết cách, đành đứng dậy soi gương chỉnh lại mái tóc hơi rối, thay một bộ y phục khác. Chuẩn bị xong xuôi, vừa định bước ra ngoài, nàng chợt nhớ ra lát nữa tắm suối phải cởi y phục. Đến lúc đó la bàn sẽ không có chỗ giấu, sợ sẽ rước lấy hiềm nghi, nàng bèn định lấy la bàn trong n.g.ự.c áo ra giấu dưới gối.
Ai dè thò tay vào ngực, lại thấy trống trơn, chẳng có bóng dáng chiếc la bàn đâu cả. Thấm Dao ngây người một lát, lúc này mới nhớ ra sáng nay lúc xuất phát, nàng vô tình giao luôn chiếc áo thay ra từ hôm qua cùng với la bàn cho Thải Tần, hoàn toàn chưa mang theo người.
Nhưng ngẫm lại, Thấm Dao cũng chép miệng cho qua. Núi Ngọc Tuyền này đã được hoàng thất sử dụng từ nhiều năm trước. Cho dù có yêu ma quỷ quái gì thì chắc hẳn cũng đã bị đám kỳ nhân dị sĩ do hoàng gia nuôi dưỡng dọn dẹp sạch sẽ từ lâu rồi, la bàn có mang theo cũng chẳng có đất dụng võ.
Nghĩ vậy, Thấm Dao bèn yên tâm, một mạch rời khỏi tẩm điện, đi thẳng về phía rừng cây nhỏ phía sau hành cung.
Dọc đường đi, thỉnh thoảng nàng lại thấy cung nhân xách đèn lồng nối đuôi nhau. Ánh đèn sáng rực, soi rọi khắp các ngóc ngách sáng như ban ngày.
Đi được một lát, đến một nơi vắng vẻ, bỗng nghe có tiếng người gọi cất lên từ phía sau: "Nguyên Chân đạo trưởng."
Âm thanh này lọt vào tai Thấm Dao chẳng khác nào tiếng sấm rền, khiến cơ thể nàng cứng đờ.
"Quả nhiên là ngươi." Phía sau vang lên những bước chân trầm ổn.
Người nọ không đợi Thấm Dao quay đầu đã đi nhanh tới trước mặt nàng.
Thấm Dao ngước mắt lên, hóa ra là Lư Quốc công phu nhân.
Bà chăm chú quan sát khuôn mặt Thấm Dao, chậm rãi gật đầu: "Sớm ngày ở thư viện, thấy ngươi quen mắt, ta đã sinh nghi rồi. Chỉ là ta tuyệt đối không ngờ tới, vị tiểu đạo sĩ đến giúp phủ ta diệt trừ tà túy năm xưa lại là thân nữ nhi. Không những vậy, lại còn trùng hợp được tuyển vào học tại thư viện Vân Ẩn."
Sắc mặt bà tuy vẫn giữ nét uy nghiêm, nhưng trong ánh mắt đã ẩn chứa vài phần vui mừng và tán thưởng.
Bị một người xưa nay vốn tinh anh, tài cán như Lư Quốc công phu nhân nhận ra, Thấm Dao cũng không mấy bất ngờ. Nàng chỉ có chút giằng co trong lòng, lưỡng lự giữa việc phủ nhận hay thừa nhận. Một lát sau, nàng quyết định từ bỏ ý định bịa chuyện qua mặt Lư Quốc công phu nhân, thành thật đáp: "Học trò không cố ý giấu giếm ạ."
Lư Quốc công phu nhân gật đầu, trịnh trọng nhìn Thấm Dao: "Chuyện tà túy lọt vào phủ ta lần trước, may nhờ có ngươi ra tay tương trợ, chẳng những vạch trần được lớp ngụy trang của yêu vật mà còn cứu mạng Quốc công gia và Tam lang. Lần trước ta đến Thanh Vân Quán vốn định tự mình cảm tạ, nhưng sư phụ ngươi lại bảo ngươi không có ở trong quan nên đành thôi. Nay đã nhận ra ngươi rồi, không thể không chính miệng nói lời cảm tạ."
Nói rồi, bà khuỵu gối, hành một đại lễ với Thấm Dao.
Thấm Dao giật thót mình, vội vàng đỡ bà dậy: "Trừ yêu diệt ma vốn là bổn phận của người tu đạo, phu nhân sao phải khách sáo như vậy."
Lư Quốc công phu nhân từ từ đứng thẳng dậy, nghiêm mặt nói: "Hôm đó nếu không nhờ Duy Cẩn nhanh trí mời đạo trưởng đến phủ diệt tà, Quốc công gia và Tam lang chỉ sợ đã bị yêu vật kia sát hại từ lâu, giờ này làm gì còn mạng. Nếu bi kịch đó thực sự xảy ra, đối với người trong cả phủ ta mà nói chẳng khác nào trời sập đất nứt. Bởi vậy, đại ân đại đức của đạo trưởng đối với trên dưới phủ Lư Quốc công, lão thân thực sự không dám quên."
Thấy bà không gặng hỏi lý do vì sao nàng làm đạo sĩ, ăn nói lại cực kỳ chừng mực, Thấm Dao thầm cảm phục, đành đáp: "Phu nhân quá lời rồi, chỉ là tiện tay mà thôi. Quốc công gia... thân thể ngài ấy đã khôi phục như cũ chưa ạ?"
Lần trước tại dạ yến nhà Vi Quốc công, nàng đã gặp Tưởng Tam lang. Tuy hắn gầy đi nhiều, nhưng sắc mặt đã tốt hơn hẳn lúc bị hồ ly tàn hại, rõ ràng chưa tổn thương đến căn cơ. Tuy nhiên, nàng lại chưa từng nghe tin tức gì về Quốc công gia.
Lư Quốc công phu nhân vừa định lên tiếng thì một tỳ nữ hớt hải chạy tới báo: "Phu nhân, Di phi nương nương ở hậu điện đang hỏi thăm ngài, muốn mời ngài qua tắm suối cùng, sẵn tiện trò chuyện ạ."
Sắc mặt Lư Quốc công phu nhân lập tức khôi phục vẻ trầm tĩnh như trước: "Biết rồi, ta đến ngay."
Bà quay sang Thấm Dao: "Hôm khác ta sẽ hàn huyên chi tiết hơn với đạo trưởng nhé."
Thấm Dao đứng tại chỗ nhìn tiễn Lư Quốc công phu nhân rời đi rồi mới tiếp tục đi về phía rừng cây. Còn chưa tới nơi, từ xa nàng đã nghe thấy tiếng nô đùa lanh lảnh của các thiếu nữ.
"A Nguyên, A Nguyên, đừng có ngồi mãi trên bờ thế, muội xuống đây đi chứ!" Là tiếng của Công chúa Khang Bình, trong đám tiếng cười nói, giọng của nàng ta là lớn nhất.
Bước thêm hai bước, Thấm Dao bèn thấy khắp khu rừng treo đầy đèn lưu ly. Một dòng suối mát lạnh bốc hơi sương trắng xóa từ trong góc sâu của rừng uốn lượn chảy ra. Ở chỗ rộng nhất, hai bên suối đều được giăng rèm che chắn vô cùng kín đáo. Xuyên qua bóng đèn chiếu lên lớp màn lụa, chỉ thấy thấp thoáng bóng người bên trong, dường như có rất nhiều người đang vui đùa ở đó.
Thấm Dao bước đến gần. Cung nữ hầu hạ bên ngoài đã được căn dặn từ trước, vội vàng vén rèm mời nàng vào trong.
Vào trong rồi, Thấm Dao mới phát hiện dòng Ngọc Tuyền này vô cùng rộng rãi, đủ sức chứa hơn vài chục người. Nước suối trong vắt mát lạnh, róc rách chảy không ngừng, chẳng rõ bắt nguồn từ đâu và sẽ đổ về đâu. Chỗ mọi người đang tụ tập chẳng qua chỉ là một khúc giữa của toàn bộ con suối.
"A Dao, xuống mau đi!" Vương Ứng Ninh và Bùi Mẫn tươi cười vẫy gọi nàng.
Thấm Dao mỉm cười gật đầu, bước sang một bên, cởi bỏ áo khoác và lớp áo ngắn tay, chỉ chừa lại chiếc yếm và quần trong, rồi từ từ bước xuống nước. Theo lý mà nói, tắm suối nước nóng thì phải trút bỏ toàn bộ y phục để nước suối thẩm thấu vào da thịt, nhưng Thấm Dao dù sao vẫn chưa xuất giá, da mặt chưa đủ dày để trần mình trước mặt người khác. May mà các cô gái khác trong hồ cũng đều mặc áo lót dính sát vào người nên nàng trông không có vẻ gì là lập dị.
Thấm Dao bơi đến cạnh Vương Ứng Ninh và Bùi Mẫn, cười đùa dăm ba câu. Vừa quay đầu lại, nàng chợt phát hiện Lan Vương phi cũng đang ở trong hồ. Sắc mặt bà ta âm trầm, chẳng rõ đang đăm đăm nhìn vào đâu mà thẫn thờ.
Không muốn bị nhận mặt, Thấm Dao vội vàng lén lút trốn ra sau lưng Vương Ứng Ninh. Thấy Lan Vương phi hoàn toàn không chú ý tới mình, nàng mới yên tâm, lén lút liếc nhìn bà ta thêm một cái. Trong lòng nàng dâng lên vài phần kỳ lạ: Chẳng hiểu sao lớp trang điểm trên mặt Lan Vương phi ngày càng trở nên phấn nộn, diễm lệ. Tuy nói bà ta còn trẻ, chỉ chừng mười bảy mười tám tuổi, nhưng dẫu sao cũng là thân phận Vương phi, lối trang điểm non nớt, xanh mơn mởn thế này quả thực không mấy phù hợp.
Hơn nữa, tại sao bà ta không đến hồ nước ở hậu điện tắm, mà lại khăng khăng chui vào chốn này tụ tập cùng đám Khang Bình?
Đang mải suy nghĩ, Thấm Dao bỗng cảm giác dưới đáy hồ dường như có thứ gì đó vô cùng lạnh lẽo vừa trượt qua. Nàng giật b.ắ.n mình, ngay lập tức phản ứng lại, cúi ngoắt đầu xuống nhìn. Tuy nhiên, dưới chân chẳng có gì cả, luồng hàn khí kia cũng mờ nhạt dần trong chớp mắt rồi biến mất tăm.
Thấm Dao tĩnh tâm cảm nhận xung quanh một lúc. Thấy mọi người vẫn nói cười như thường, dòng nước suối cũng chảy xuôi không ngừng, tuyệt nhiên không xuất hiện dị tượng nào, nàng khẽ nhíu mày, đành tạm đè nén sự hoài nghi xuống.
Hạ Nguyên ngồi trên bờ suối, dùng đôi chân thon thả, thẳng tắp nhẹ nhàng hất nước. Mắt nàng ta không nhìn xuống hồ mà cứ chăm chăm nhìn Thấm Dao. Thấy Thấm Dao dung mạo xinh đẹp kiều diễm, vóc dáng mảnh mai, làn da trắng như tuyết dưới ánh đèn lưu ly lại càng thêm phần óng ả, trong lòng Hạ Nguyên bỗng nhói lên một cái, đột ngột lên tiếng: "Khang Bình, A Kỳ, dạo này chúng ta toàn bị nhốt trong viện, lâu lắm rồi không được dạo phố. Mấy hôm nữa thư viện cho nghỉ, chúng ta đến Trích Tinh Lâu lựa trang sức đi!"
Khang Bình khó hiểu: "Chẳng phải chúng ta mới mua rất nhiều trang sức sao? Cây trâm trên đầu muội chẳng phải là đồ mới sắm à?"
Trần Du Kỳ bưng miệng cười: "Công chúa nói câu này chỉ đúng một nửa thôi. A Nguyên dạo này quả thực sắm không ít trang sức, nhưng cây trâm hoa hạnh trên đầu muội ấy không phải do tự mua đâu, mà là có người tặng đấy."
Lời vừa thốt ra, các thiếu nữ đồng loạt dồn ánh mắt về phía đầu Hạ Nguyên. Ngay cả Lan Vương phi cũng hơi sửng sốt, bắt đầu chăm chú đ.á.n.h giá cây trâm kia.
"Ai tặng thế?" Khang Bình thẳng ruột ngựa hỏi tuột ra.
Trần Du Kỳ liếc nhìn Hạ Nguyên, cười tủm tỉm: "Đương nhiên là..."
Mặt Hạ Nguyên đỏ bừng, vội vàng làm bộ bịt miệng Trần Du Kỳ: "Không được nói bậy!"
Trần Du Kỳ cười đùa né tránh: "Được được được, ta không nói, ta không nói. Chẳng qua là khối Đông Hải Hàn Ngọc này quá mức trân quý, hiếm có khó tìm, ngay cả những tiệm trang sức lớn như Trích Tinh Lâu hay Nhuận Ngọc Trai, một năm cũng chỉ nhập được một miếng to bằng bàn tay, cùng lắm là làm được hai cây trâm. Chúng ta chỉ cần tới hai tiệm đó hỏi thăm xem ai đã mua trâm Đông Hải Hàn Ngọc là biết ngay chứ gì. Ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc là kẻ nào lại tốn công tốn sức, ra tay hào phóng đến thế."
Hạ Nguyên lườm nguýt: "Chỉ giỏi lém lỉnh, ta nhất quyết không cho tỷ đi hỏi!"
Mọi người bị câu nói này khơi dậy trí tò mò, vội vã bơi đến cạnh Trần Du Kỳ, quấn lấy nàng ta hỏi đông hỏi tây.
Giữa lúc cả đám đang trêu đùa ầm ĩ, Lan Vương phi nãy giờ vẫn im lặng bỗng nhẹ nhàng khỏa nước, bơi về phía bờ, cất tiếng gọi: "Lý ma ma, lấy y phục của ta lại đây, ta muốn về tẩm điện nghỉ ngơi."
Bèn nghe Lý ma ma vâng dạ một tiếng, lấy y phục bước tới. Lát sau, bà ta ôm y phục đi đến cạnh bờ suối, cúi gập người, chìa một tay ra, làm thế như muốn kéo Lan Vương phi lên bờ.
Ai dè đúng lúc này, Trần Du Kỳ và Hạ Nguyên đang cười đùa không ngớt, Hạ Nguyên chịu không nổi màn cù lét của Trần Du Kỳ, thân thể lảo đảo ngã sang một bên, đúng lúc đụng trúng bắp chân của Lý ma ma.
Chỉ thấy Lan Vương phi nháy mắt ra hiệu cho Lý ma ma, Lý ma ma bèn gật đầu, bắp chân khẽ nhúc nhích một cái, rất khó để nhận ra.
Tiếp theo là tiếng Hạ Nguyên kêu "Ái chà" một tiếng, cây trâm trên đầu nàng ta chẳng hiểu xui rủi thế nào lại văng sang một bên, rơi "keng" xuống đất, vỡ tan tành.
Đến lúc này, sắc mặt Lan Vương phi rốt cuộc cũng giãn ra đôi chút, nhưng lại vội vã bày ra vẻ mặt kinh ngạc: "Ôi chao, chuyện này làm sao bây giờ?"
Lý ma ma cũng vội vàng quỳ sụp xuống, dập đầu bình bịch: "Lão nô đáng c.h.ế.t, lão nô đáng c.h.ế.t!"
Sắc mặt Hạ Nguyên trong nháy mắt chuyển từ nắng sang mưa, chằm chằm nhìn cây trâm đã nát bấy, hồi lâu chẳng nói lấy một lời. Các cô gái khác đều bị biến cố bất ngờ làm cho sợ hãi, đồng loạt nhìn Hạ Nguyên và Lan Vương phi. Khắp bờ suối tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, nhất thời chẳng ai dám lên tiếng.
Thấm Dao đang ôm tâm lý xem kịch vui, bỗng thấy hơi lạnh trong suối tăng vọt. Một bàn tay lạnh buốt như băng chộp lấy mắt cá chân nàng!
Sắc mặt nàng bèn biến đổi, không kịp suy nghĩ đã lập tức bắt quyết, giáng mạnh một chưởng xuống dưới nước.
Bàn tay dưới mắt cá chân trúng phải chưởng này, tựa như bị bỏng mà đột ngột buông lỏng, dạt sang một bên.
Thấm Dao lập tức lặn xuống nước, vừa vặn trông thấy có thứ gì đó xẹt ngang qua trước mắt, lao vút về phía vùng nước sâu không thấy đáy phía trước.
Nàng khựng lại một nhịp, không màng đến chuyện khác, vội vàng bơi sát theo sau để truy đuổi.
Sự chú ý của các cô gái trên bờ vẫn đang dồn cả vào Lan Vương phi và Hạ Nguyên, chẳng ai mảy may để ý mặt nước vừa gợn lên vài gợn sóng nhỏ rồi nhanh chóng trở lại vẻ tĩnh lặng ban đầu.