Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 61

Khi đoàn người tiến vào núi thì trời đã ngả bóng tà dương.

Các vị thiên kim tiểu thư ngồi xe ngựa ròng rã hơn nửa ngày trời, ai nấy đều mỏi nhừ eo lưng. Lúc bước xuống xe, dù vẫn phải cố giữ gìn hình tượng khuê các, họ vẫn không nhịn được mà khẽ vặn vẹo chiếc cổ cứng đơ, đồng thời lén cử động mắt cá chân hơi sưng dưới lớp váy để xua đi cảm giác tê mỏi.

Xe ngựa của Thấm Dao đi ngay sau xe của Lư Quốc công phu nhân. Lúc phu nhân vén rèm bước xuống, tình cờ nhìn thấy Thấm Dao đang đứng nói chuyện cùng Vương Ứng Ninh. Góc nghiêng thanh tú đáng yêu ấy thoạt nhìn trông cực kỳ quen mắt.

Bà thoáng ngẩn người, sau đó lại chăm chú nhìn Thấm Dao đ.á.n.h giá một hồi, vẻ mặt dần lộ ra sự bừng tỉnh.

Tỳ nữ bên cạnh thấy phu nhân nhìn Thấm Dao hồi lâu mà không lên tiếng, bèn lấy làm lạ hỏi: "Phu nhân, có chuyện gì vậy ạ?"

"Không có gì." Trong mắt Lư Quốc công phu nhân hiếm hoi xẹt qua một ý cười. Bà nhìn Thấm Dao thêm một lát rồi mới thu hồi ánh mắt, vịn tay tỳ nữ bước về phía hành cung.

Hành cung trên núi Ngọc Tuyền được xây dựng vô cùng tinh xảo, tẩm điện và nhạc phường đều có đủ. Phía trước là đài ngắm cảnh, còn phía sau là hồ tắm suối nước nóng được xây bằng bạch ngọc nguyên khối. Hồ tắm này khá rộng, sức chứa phải hơn trăm người, ở giữa được ngăn cách bởi một hàng rào, chia làm hai khu nam nữ riêng biệt.

Sau khi được các ma ma trong cung phân bổ tẩm điện để nghỉ ngơi, chúng nữ t.ử bèn tiến về tiền điện để thỉnh an Hoàng thượng và Di phi.

Thấm Dao sống đến chừng này tuổi mới có cơ hội diện kiến thánh nhan ở cự ly gần nên vô cùng tò mò. Nàng rất muốn đ.á.n.h giá kỹ Hoàng thượng và Di phi, nhưng lại phải cẩn trọng giữ gìn quy củ, tuyệt nhiên không dám vượt rào dù chỉ một bước.

Nào ngờ, lúc Hoàng thượng nhìn thấy một dàn thiếu nữ trong điện, thấy các nàng ai nấy đều tươi trẻ phơi phới như chồi non mới nhú, mang đến cho cung điện vẻ thanh xuân sáng bừng thì trong lòng rất đỗi vui vẻ.

Ngài từ ái nói: "Đừng sợ, lần này đưa các ngươi đến hành cung trên núi vốn là để tránh nóng và vui chơi. Chút nữa cứ tự nhiên đi chơi đùa, không cần phải câu nệ."

Các thiếu nữ đồng thanh tạ ân. Công chúa Khang Bình reo lên một tiếng rồi chạy nhào đến trước mặt Hoàng thượng và Di phi, cười hi hi ha ha ôm lấy hai người nũng nịu.

Thấm Dao đứng lên, không nhịn được bèn ngẩng đầu nhìn về phía ngai vàng. Nàng thấy Hoàng thượng trạc ngoài bốn mươi tuổi, mắt sáng như sao, dáng vẻ phi phàm. Chỉ là, không hiểu sao vùng mi tâm của ngài lại trông hơi quen mắt, thấp thoáng như đã từng gặp ở đâu, mà nghĩ mãi vẫn không nhớ ra là giống ai.

Ngẫm nghĩ một lát, Thấm Dao lại thầm cười nhạo chính mình. Hoàng thượng và Lan Vương là huynh đệ ruột thịt, lại là bá phụ của Lận Hiệu, nếu không giống Lan Vương thì ắt hẳn là có nét hao hao Lận Hiệu rồi.

Nghĩ vậy, Thấm Dao bèn gạt bỏ nghi hoặc trong lòng, chuyển ánh mắt sang vị mỹ phụ nhân phong tư yểu điệu ngồi cạnh Hoàng thượng. Nào ngờ chỉ nhìn một cái, nàng đã không thể dứt mắt ra được.

Vị quý phi kia thoạt nhìn chỉ chừng đôi mươi, da trắng như tuyết, cốt cách như ngọc, khuôn mặt kiều diễm tựa hoa phù dung. Đôi mắt đẹp long lanh như có làn thu thủy, đôi môi đỏ mọng ướt át, quả thực là phong hoa tuyệt đại.

Thấm Dao thầm nghĩ, vị Di phi này đúng là quốc sắc thiên hương hiếm thấy, thế gian ít có nữ t.ử nào sánh kịp, thảo nào có thể giữ vững thánh sủng mười mấy năm không suy suyển. Nàng lại tò mò, không biết vị Huệ phi năm xưa rốt cuộc có nhan sắc bực nào mà lại có thể lấn lướt cả vị Di phi hoa dung nguyệt mạo này. Thậm chí sau khi qua đời, đứa trẻ bà sinh ra vẫn được Hoàng thượng phong làm Thái tử, hẳn là phải có điểm gì đó hơn người.

Sau khi âm thầm phẩm bình dung mạo của Hoàng thượng và Di phi xong, Thấm Dao mới nhìn sang những người khác trong điện. Nàng ngạc nhiên phát hiện, lần theo giá vào núi này lại có không ít người trong hoàng thất. Họ ngồi rải rác theo thứ tự, chiếm trọn một nửa khoảng không gian của chủ điện.

Thái t.ử và Ngô Vương ngồi ở vị trí dưới tay Hoàng thượng. Hai người mang hai dáng vẻ khác nhau: Thái t.ử mắt nhìn thẳng, chỉ mỉm cười lắng nghe Hoàng thượng và Khang Bình nói chuyện; trong khi Ngô Vương lại lơ đãng tâm trí, tay bưng chén trà nhưng ánh mắt lại rơi trên khuôn mặt Hạ Nguyên đang ngồi phía trước Thấm Dao.

Lan Vương và Lan Vương phi ngồi dưới tay Di phi. Lan Vương vẫn giữ dáng vẻ nhàn tản, không bận tâm thế sự của một vị vương gia nhàn rỗi. Còn Thôi thị thì rõ ràng đã qua trang điểm tỉ mỉ, mặc bộ cung trang bằng lụa mỏng màu vàng nhạt, khoác áo ngắn tay màu xanh hồ, giữa trán điểm một nốt hoa điền hình hoa đào. Lớp phấn sáp làm bừng lên vẻ rạng rỡ, hoàn toàn không giống một phu nhân đã có chồng, thậm chí còn toát lên vẻ mơn mởn lấn lướt cả nhóm thiếu nữ chưa xuất giá.

Ngồi dưới nữa là Công chúa Đức Vinh và phò mã Hạ Hoằng Thắng, phía sau hai người là huynh đệ Hạ Lan và Hạ Địch. Vợ chồng công chúa đều dồn ánh mắt từ ái về phía Hạ Nguyên đang đứng ngoan ngoãn trong điện, tựa như đang đ.á.n.h giá xem bảo bối của mình mấy ngày nay béo hay gầy.

Tuy nhiên, Hạ Địch lại coi những người xung quanh như không tồn tại, hắn không kiêng dè mà săm soi Thấm Dao từ đầu đến chân. Hắn thấy nàng mặc chiếc áo viền n.g.ự.c bằng lụa mỏng màu trắng ánh trăng, kiểu dáng thiết kế rất tinh tế, ẩn hiện vài nhành hoa lan. Vốn dĩ là một màu sắc cực kỳ thanh tao nhã nhặn, nhưng giữa một rừng mỹ nhân đang tranh kỳ đoạt diễm trong điện lại trở nên thanh lệ thoát tục đến lạ. Thêm vào đó, chiếc cổ nàng thon dài, làn da trắng muốt như ngọc, đôi xương quai xanh nhỏ nhắn hiện lên vô cùng tinh xảo.

Nhìn một hồi, trong đầu Hạ Địch lại trỗi dậy vài ý nghĩ bậy bạ không đúng lúc. Dù da mặt hắn vốn dày như tường thành, nhưng lúc này cũng bị chính sự vô liêm sỉ của mình làm cho hoảng sợ, vội vã thu hồi ánh mắt, không dám làm càn nữa.

Thấm Dao vốn đã cảm nhận được ánh mắt của Hạ Địch, trong lòng sớm lôi mười tám đời tổ tông nhà hắn ra chào hỏi một lượt. Nàng rất muốn ra tay dạy dỗ, nhưng lại e ngại bên cạnh Hoàng thượng có nhiều kỳ nhân dị sĩ, lỡ để lộ sơ hở thì không hay. Sau đó, thấy Hạ Địch cuối cùng cũng chịu rời mắt, Thấm Dao vẫn ngứa ngáy tay chân, thầm nghĩ không biết khi nào mới có cơ hội đập cho cái bản mặt nhân mô cẩu dạng của hắn thành đầu heo mới hả giận.

Đúng lúc này, bên ngoài bỗng vang lên tiếng cung nhân thỉnh an liên tiếp. Một người bước vào, hóa ra là Lận Hiệu vừa bàn giao xong công việc cho cấp dưới, đặc biệt quay lại chủ điện để bẩm báo.

Hoàng thượng nhìn Lận Hiệu, giọng ôn tồn: "Con làm việc, hoàng bá phụ còn có gì mà không yên tâm chứ. Lúc này con cũng đã mệt mỏi cả ngày rồi, hãy nghỉ ngơi một chút đi. Lát nữa cứ để Hứa Thận Minh giúp con trông coi, con cứ ở lại dùng bữa với hoàng bá phụ. Phụ vương con cũng đã lâu không gặp con rồi, chốc nữa phụ t.ử các con hãy tâm tình cùng nhau."

Lận Hiệu vâng lời, hành lễ với Lan Vương rồi cất tiếng: "Phụ vương."

Sau đó, hắn rủ mắt xuống, nhạt nhẽo gọi: "Vương phi."

Lan Vương tỏ vẻ vô cùng vui mừng, vuốt râu gật đầu: "Không cần bận tâm chuyện trong phủ, cứ dốc sức làm tốt công vụ cho hoàng bá phụ của con là được."

Thôi thị lại dùng giọng khách sáo đáp: "Thế t.ử vất vả rồi. Nếu không vướng bận công vụ thì nên năng về phủ thăm nhà, phụ thân con rất nhớ con đấy."

"Duy Cẩn." Lúc này, Công chúa Đức Vinh mới lên tiếng gọi hắn: “Mấy ngày không gặp, trông con gầy đi nhiều quá."

Lận Hiệu lại quay sang thỉnh an Công chúa Đức Vinh và Hạ phò mã: "Cô phụ, cô mẫu."

Công chúa Đức Vinh lơ đãng lướt mắt nhìn Hạ Nguyên, nụ cười trên môi càng thêm sâu, bà hỏi Lận Hiệu: "Y phục và giày tất hàng ngày của con vẫn do Ôn cô trong viện làm sao?"

Lận Hiệu đáp: "Ôn cô tuổi tác đã cao, mấy năm nay mắt mũi không còn tinh tường như trước nên chỉ may lác đác vài bộ, phần lớn y phục đều giao cho Kim khâu cục trong cung phụ trách rồi ạ."

"Như thế sao được!" Công chúa Đức Vinh tỏ vẻ không bằng lòng: “Y phục do Kim khâu cục làm sao có thể tinh xảo, tỉ mỉ và vừa vặn bằng người thân cận may vá? Trong phủ cô mẫu còn mấy tú nương có tay nghề rất khá, ngày mai ta sẽ sai bọn họ sang phủ con, từ nay y phục của con cứ để bọn họ lo liệu."

Nói đoạn, bà thầm thở dài trong lòng. Duy Cẩn tuy thân phận hiển quý nhưng rốt cuộc vẫn là đứa trẻ mất mẹ. Tuy lớn lên trong nhung lụa, nhưng lại chẳng có ai thật lòng thật dạ yêu thương. Đáng thương hơn là, người ta thì có huynh đệ, còn hắn chỉ có một đứa đệ đệ khác mẹ. Thôi thị lại có tính nết như vậy, e là ngày thường hắn phải chịu không ít điều ấm ức. Thế nhưng, Duy Cẩn lại là người trầm ổn, nội liễm, không dễ dàng bộc lộ hỉ nộ ái ố ra mặt. Bao năm qua trông hắn nhẹ tựa mây trôi, nhưng sau lưng khổ sở thế nào thì ai mà biết được.

Tuy nhiên, chờ đến khi hai đứa trẻ thành thân thì tốt rồi. Bà là cô mẫu ruột của Duy Cẩn, ngày thường vốn đã thương hắn, A Nguyên lại là đứa trẻ cẩn thận, dịu dàng. Sau khi thành thân, hai đứa sẽ dìu dắt lẫn nhau, Duy Cẩn có thêm một người tri kỷ, cũng không đến mức chịu cảnh lẻ loi đơn bóng như bây giờ nữa.

Hàn huyên xong, Lận Hiệu bèn cáo lỗi rằng mình cưỡi ngựa cả ngày, người đổ nhiều mồ hôi nên muốn về phòng thay y phục trước rồi mới quay lại.

Mọi người đều biết hắn vốn ưa sạch sẽ nên đương nhiên không gượng ép, vội vàng cho hắn lui.

Lúc Lận Hiệu đi ngang qua Thấm Dao, bước chân hắn bất giác khựng lại một nhịp. Hắn làm như vô tình nhìn sang Thấm Dao, bèn thấy đôi mắt trong veo như nước của nàng đang bình tĩnh nhìn về phía trước, chỉ có khóe miệng lại bất giác nhếch lên một nụ cười ranh mãnh, để lộ ra suy nghĩ chân thật trong lòng nàng lúc này.

Lận Hiệu bỗng thấy tâm trạng vô cùng tốt, bao mệt mỏi cả một ngày trời dường như tan biến hết. Hắn cực kỳ ăn ý nở một nụ cười đáp lại rồi sải bước dài đi ra ngoài.