Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 41

Loại t.h.u.ố.c mỡ của Dư Nhược Thủy quả nhiên vô linh nghiệm. Mới bôi lên chưa đầy nửa nén hương, cảm giác đau rát trên vai Thấm Dao đã thuyên giảm đi rất nhiều.

Cù Trần thị mừng rỡ khôn xiết, luôn miệng khen ngợi Dư Nhược Thủy đúng là danh y đương thế, rồi vội vàng sai người đi sắc thang t.h.u.ố.c mà ông để lại cho Thấm Dao uống.

Uống liền hai bát thuốc, cơ thể Thấm Dao lập tức dễ chịu hơn hẳn. Nàng chỉ thấy cơn buồn ngủ ập đến, bèn ôm chăn thiu thiu thiếp đi.

Cù Trần thị thấy vậy bèn dẫn đám người Gia Luật đại nương nhẹ nhàng lùi ra khỏi phòng để con gái được yên tĩnh nghỉ ngơi.

Nào ngờ mới ngủ đến nửa đêm, Thấm Dao đã bị lạnh đến tỉnh giấc. Nàng co ro rụt mình trong chăn, mơ màng tự hỏi trời đã sắp vào hè rồi sao vẫn còn lạnh lẽo đến thế.

Hàn khí ngày một dày đặc. Tấm chăn bông thường ngày đắp còn thấy nóng mà giờ đây mỏng manh chẳng khác nào tờ giấy. Thấm Dao lạnh đến mức hai hàm răng đ.á.n.h bò cạp, chẳng thể nào ngủ tiếp được nữa. Nàng đành ôm chăn ngồi dậy, định gọi Thải Tần lấy thêm cho mình một chiếc chăn khác.

Thế nhưng vừa vén rèm lên, nàng bất chợt thấy có thứ gì đó lạnh lẽo và trơn tuột sượt qua mặt mình rồi bay vút ra ngoài cửa.

Thấm Dao sợ đến mức nổi gai ốc đầy mình. Nàng phản xạ ngả người ra sau tránh né thứ đó, rồi lập tức bật dậy quát lớn: "Kẻ nào?!"

Nhưng vì cử động quá mạnh nên vết thương trên vai bị động tới khiến sắc mặt Thấm Dao trắng bệch vì đau. Tuy vậy, thấy bóng đen kia sắp sửa tẩu thoát, nàng cũng chẳng màng đến cơn đau mà phóng cẳng đuổi theo.

Tốc độ di chuyển của cái bóng đó nhanh đến mức khó tin. Chỉ chớp mắt nó đã bay tới trước cửa rồi chìm nghỉm vào bóng tối.

Đến khi Thấm Dao ôm vai đuổi ra tới ngoài viện thì chỉ thấy ánh trăng vằng vặc trải dài như sương bạc, nào còn thấy bóng dáng của ma quỷ đâu nữa.

Nàng đứng tựa dưới mái hiên th* d*c, trong lòng không khỏi kinh hãi. Ban nãy lúc vén rèm, tuy trong phòng tối đen và thứ đó tẩu thoát rất nhanh, nhưng nàng vẫn vô tình chạm mặt với một đôi mắt đen ngòm. Ánh mắt ấy âm u và oán hận tựa như ánh sáng dưới chốn địa ngục, tuyệt nhiên không có chút nhân khí. Đó chắc chắn không phải là mắt người!

Từ khi có Phệ Hồn linh hộ thân, chưa từng có ma quỷ nào dám bén mảng lại gần nàng trong phạm vi một trượng. Có thể thấy đạo hạnh của con quỷ ban nãy không hề cạn, tuyệt đối chẳng phải loại yêu ma quỷ quái tầm thường.

Phía sau chợt truyền đến những tiếng bước chân dồn dập. Mấy nha hoàn Thải Tần, Thải U hốt hoảng vừa khoác áo vừa chạy tới vây quanh nàng: "Sao vậy tiểu thư? Có chuyện gì xảy ra ư?"

Bọn Thải Tần tuổi còn nhỏ lại nhát gan, Thấm Dao chẳng muốn làm họ phải sợ bóng sợ gió theo mình nên đành lắc đầu bảo: "Không có gì, ta chỉ gặp ác mộng thôi."

Nói rồi nàng xoay người bước vào trong phòng. Chuyện vừa rồi quả thực không tầm thường, ngày mai dù thế nào cũng phải mời sư phụ tới nhà một chuyến mới được.

Sau một phen dằn vặt vào đêm qua, đến hôm sau Thấm Dao bèn phát sốt. Thương tích cũ chưa lành nay lại thêm bệnh mới, lần này nàng thực sự không xuống giường nổi nữa.

Đây là lần đầu tiên Thấm Dao ốm nặng như vậy trong suốt mấy năm qua. Vợ chồng Cù gia lo sốt vó, vội vàng mời vị đại phu quen biết tới bắt mạch cho nàng. Cù T.ử Dự cũng xin nghỉ phép ở Hàn Lâm viện để ở nhà làm bạn cùng muội muội.

Cả nhà đang rối rít thì bỗng có hạ nhân vào báo Tĩnh Hải hầu đến chơi.

Cha con Cù gia nhìn nhau đầy kinh ngạc. Cù phủ nhà bọn họ xưa nay vốn ít qua lại với những gia đình huân quý, huống hồ Tĩnh Hải hầu Tần Chinh lại nổi tiếng là người không thích kết giao. Rốt cuộc là có chuyện gì mà lại kinh động đến vị hầu gia mặt lạnh này phải đích thân tới thăm hỏi?

Thấm Dao lại lờ mờ đoán được nguyên do. Chắc hẳn là vì chuyện nàng ra tay cứu Tần Viện ở chùa Đại Ẩn hôm qua nên Tĩnh Hải hầu mới thay mặt con gái tới tạ ơn.

Khi cha con Cù gia ra đến sảnh trước, quả nhiên thấy Tần Chinh đang sai tùy tùng dỡ quà cáp mang vào. Trong đó đa phần là lụa là gấm vóc cùng các loại đồ bổ như nhân sâm, nhung hươu, yến sào.

Cù Ân Trạch cố nén sự nghi hoặc trong lòng, tươi cười dẫn Cù T.ử Dự tiến lên hành lễ: "Hạ quan thất lễ quá. Chẳng hay hầu gia đột ngột giá lâm nên không kịp nghênh đón, xin hầu gia chớ trách tội."

Tần Chinh để mặc Cù T.ử Dự dẫn mình vào ghế ngồi, sau đó ra hiệu có lời muốn nói riêng với cha con Cù gia. Đợi hạ nhân lui ra hết, ông mới mỉm cười cất lời: "Hôm nay ta tới tệ xá là để gửi lời cảm tạ đến lệnh ái. Hôm qua ở chùa Đại Ẩn, nếu không nhờ lệnh ái kịp thời ra tay cứu giúp thì tiểu nữ hẳn đã bị đám đạo tặc kia làm hại rồi. Sau khi về nhà, con bé đã kể lại ngọn ngành sự việc, lúc bấy giờ ta mới biết lệnh ái lại có tấm lòng nghĩa hiệp đến vậy."

Thì ra là chuyện này. Trên khuôn mặt Cù Ân Trạch bất giác lộ ra nét tự hào của một người cha, ông vuốt râu cười nói: "Hầu gia quá khen rồi."

"Hôm qua sau khi nghe tiểu nữ kể lại, ta đã sai người đi mời vị đại phu chuyên trị ngoại thương tới khám cho lệnh ái. Nào ngờ đến nơi mới biết Đức Vinh công chúa đã mời quốc thủ Dư Nhược Thủy tới phủ. Ta trộm nghĩ y thuật của Dư Nhược Thủy vang danh thiên hạ, có ông ấy ra tay thì chắc chắn không có gì đáng ngại nên đành thôi. Hôm nay đáng lẽ tiểu nữ cũng theo ta đến tạ ơn, nhưng hôm qua con bé bị kinh hãi nên cơ thể hơi khó ở, vậy nên người làm cha như ta mới phải đi thay. Chẳng hay bệnh tình của lệnh ái nay đã đỡ hơn chút nào chưa?" Tần Chinh ân cần hỏi han.

Cù Ân Trạch lộ rõ vẻ âu lo: "Ngoại thương thì không có gì đáng ngại, nhưng đêm qua tiểu nữ lại nhiễm phong hàn sinh ra sốt, ăn uống cũng kém đi. Hôm nay trông tinh thần con bé còn kém hơn hôm qua rất nhiều."

"Ồ?" Tần Chinh thoáng nhíu mày, đề nghị: "Trong phủ ta có một vị lão tiên sinh quanh năm túc trực. Tiểu nữ từ lúc lọt lòng đã ốm đau bệnh tật triền miên, may nhờ có ông ấy tận tình điều dưỡng nên mấy năm nay mới khỏe mạnh hơn chút đỉnh. Nếu Cù thái sử không chê thì chốc nữa để vị tiên sinh này tới xem bệnh cho lệnh ái xem sao."

Đơn t.h.u.ố.c Dư Nhược Thủy kê hôm qua chủ yếu trị ngoại thương, trong khi bệnh tình hiện tại của Thấm Dao lại là phong hàn. Dù Cù Ân Trạch có lòng muốn mời Dư Nhược Thủy tới khám lại, nhưng ngặt nỗi phẩm cấp quan lại của ông quá thấp, nào dám tùy tiện vượt quyền. Phải biết rằng chuyện công chúa hạ lệnh cho Dư Nhược Thủy đến khám là một chuyện, còn việc ông tự ý đi thỉnh Án thủ của Thái Y viện lại là một chuyện hoàn toàn khác. Nay Tĩnh Hải hầu đã chủ động tiến cử cao thủ hạnh lâm trong hầu phủ cho Thấm Dao, tất nhiên Cù Ân Trạch sẽ không từ chối ý tốt đó bèn vội vàng đứng dậy bái tạ.

Tần Chinh lập tức sai tùy tùng đi rước vị lão tiên sinh kia đến Cù phủ. Hai bên hàn huyên thêm một lúc thì Tần Chinh cáo từ ra về.

Lát sau, người của Tần phủ quả nhiên dẫn một vị lão tiên sinh sang bắt mạch cho Thấm Dao. Thuốc vừa vào bụng, cơn sốt của nàng đã hạ đi không ít, người cũng tỉnh táo trở lại khiến tảng đá đè nặng trong lòng mọi người nhà họ Cù cuối cùng cũng được gỡ xuống.

Đến chiều, Cù Trần thị vừa mớm t.h.u.ố.c cho Thấm Dao vừa nhàn nhã trò chuyện.

"Nhắc mới nhớ, vị Tĩnh Hải hầu này đúng là kẻ si tình. Năm xưa trong đám công t.ử quyền quý ở thành Trường An, Tần tiểu hầu gia là người xuất chúng nhất. Có một năm ngài ấy xuất chinh trở về, ta và mấy tỷ muội hàng xóm rủ nhau ra phố xem náo nhiệt. Lúc bấy giờ trong đoàn quân có bao nhiêu tướng lĩnh nhưng dung mạo và khí độ của vị tiểu hầu gia này là nổi bật nhất, trông chẳng khác nào nhân vật bước ra từ trong tranh vậy. Về sau ngài ấy thành thân với tiểu nữ của nhà Uy Viễn bá khiến mấy tỷ muội của ta đau lòng suốt một thời gian dài."

Thấm Dao nhướng mày. Nàng không ngờ vị Tần hầu gia này không những thương con gái hết mực mà năm xưa lại còn là bạch nguyệt quang trong mộng của bao thiếu nữ Trường An.

Cù Trần thị thở dài kể tiếp: "Nghe nói ngài ấy và phu nhân lớn lên cùng nhau từ thuở thanh mai trúc mã nên tình cảm vô cùng sâu đậm. Sau khi thành thân, hầu gia thương yêu phu nhân như trân bảo, hễ có dịp lại đưa nàng đi dạo chơi. Bất kỳ ai từng gặp qua đều phải thốt lên rằng họ đúng là một đôi bích nhân thần tiên. Than ôi, chỉ tiếc là ngày vui ngắn chẳng tày gang, ai ngờ vị phu nhân kia lại là người bạc mệnh..."

Thấm Dao đang nghe say sưa bèn tò mò hỏi: "Có chuyện gì vậy mẹ?"

"Mẹ cũng chỉ nghe người ta đồn đại thôi. Nghe nói có một năm lúc Hầu phu nhân đang m.a.n.g t.h.a.i thì Tĩnh Hải hầu phụng chỉ xuất chinh. Đợi đến khi ngài ấy trở về thì phu nhân lại sinh khó mà qua đời, chỉ để lại một đứa con gái nhỏ. Hầu gia thậm chí còn không kịp nhìn mặt phu nhân lần cuối."

Đúng lúc này Cù T.ử Dự bước vào. Nghe thấy lời mẹ nói, ban đầu hắn hơi nhíu mày nhưng nghĩ đến việc Thấm Dao sắp vào thư viện Vân Ẩn đọc sách, thể nào cũng phải giao thiệp với những danh môn khuê các này, biết trước gốc gác của các phủ âu cũng không phải chuyện xấu, thế là hắn bèn mỉm cười lắc đầu, vén vạt áo ngồi xuống bên cạnh vừa bưng trà vừa lắng nghe.

"Chuyện đó cũng thôi đi. Sau khi Hầu phu nhân mất, ai cũng tưởng tình cảm phu thê họ dù sâu đậm đến mấy thì hầu gia buồn đau chừng ba năm năm rồi cũng sẽ khuây khỏa. Nào ngờ suốt bao năm qua ngài ấy chỉ coi đứa con gái mà phu nhân để lại như tròng mắt của mình, một lòng một dạ nuôi nấng con nên người mà tuyệt nhiên không hề tái giá."

Nói xong Cù Trần thị cảm thán không ngớt: "Cái duyên phu thê ở chốn phàm tục này đâu thể ôm trọn mọi điều tốt đẹp. Có câu gì ấy nhỉ? Tình sâu thì không thọ, thông minh quá ắt tổn thương, trên đời này làm gì có nhiều mối nhân duyên trọn vẹn đến vậy."

Đang mải nói chuyện thì hạ nhân vào báo Thanh Hư T.ử đạo trưởng đã tới.

Thấm Dao sợ sư phụ vì tị hiềm mà không chịu bước vào nội thất nên vội vàng vùng vẫy muốn xuống giường. Cù Trần thị không lay chuyển nổi con gái đành phải khoác thêm cho nàng một chiếc áo choàng dày cộp rồi mới cho phép ra ngoài gian sảnh.

A Hàn cũng đi theo sư phụ tới, hai thầy trò đang ngồi ngay ngắn trên ghế thưởng trà.

Thấy Thấm Dao đi ra, Thanh Hư T.ử phóng ánh mắt sắc như đuốc đ.á.n.h giá nàng từ trên xuống dưới. Nhận thấy đồ đệ không có gì đáng ngại, sắc mặt vốn đen như đáy nồi của ông cuối cùng cũng giãn ra phần nào.

A Hàn thì ba bước gộp làm hai lao đến trước mặt Thấm Dao, sốt sắng hỏi: "A Dao! Rốt cuộc là có chuyện gì vậy? Sao đang yên đang lành lại bị thương?" Vẻ lo âu hiện rõ trên từng nét mặt.

Nói xong, hắn mới để ý thấy Cù Trần thị và Cù T.ử Dự đang đứng bên cạnh bèn luống cuống thỉnh an Cù Trần thị, mặt đỏ bừng bừng.

Trong lòng Thấm Dao chậm rãi dâng lên một luồng khí ấm áp, nàng mỉm cười an ủi A Hàn: "Muội không sao, chỉ bị thương ngoài da chút thôi. Sư huynh xem, muội bây giờ chẳng phải vẫn đang rất khỏe mạnh hay sao?"

A Hàn vốn tính tình đơn thuần bộc trực, nghe xong vẫn cứ chằm chằm nhìn Thấm Dao mãi. Khi thấy tiểu sư muội quả thực không giống người đang bị trọng thương, hắn mới giãn đôi chân mày ra: "Không sao thì tốt! Muội không biết đâu, lúc sư phụ và huynh nghe được tin này đã lo lắng cho muội đến mức nào! Lúc rời khỏi đạo quán, sư phụ thậm chí còn mang ngược cả giày..."

"A Hàn!" Thanh Hư T.ử quát lớn.

A Hàn ngẩn người. Thấy sắc mặt sư phụ xanh mét, hắn gãi đầu gãi tai hệt như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc, chẳng hiểu mình lại nói sai chỗ nào.

Cù Trần thị nghe vậy lại cười tươi rói. Bà cực kỳ thích tính tình chất phác của A Hàn, cũng hiểu rõ hai thầy trò họ đều thật tâm yêu thương Thấm Dao chứ không hề giả tạo chút nào nên trong lòng vô cùng cảm động.

Thấy A Hàn vẫn đứng ngây ngốc tại chỗ, bà vội cười kéo hắn ngồi xuống, tự tay bốc trái cây trên bàn cho hắn ăn, rồi lại sai đám Thải Tần mau chóng đi pha loại trà Bạch Hào Ngân Châm mà Thanh Hư T.ử đạo trưởng thích uống nhất.

Cù T.ử Dự cho hạ nhân lui xuống rồi mới mở lời với Thanh Hư Tử: "Chuyện hôm qua vì có liên quan đến danh tiết của vài vị công chúa, quận chúa nên Hoàng thượng đã ban lệnh phong khẩu. Ngoại trừ những người có mặt tại hiện trường lúc bấy giờ, bất kỳ ai cũng không được bàn tán riêng tư về chuyện này. Do đó hôm nay trong triều rất ít người biết được sự cố ở chùa Đại Ẩn."

Thanh Hư T.ử gật gù. Lẽ ra phải như vậy, bá tánh dân gian xưa nay vốn thích thêu dệt, nhất là bàn tán về những bí mật của hoàng gia quý nữ. Nếu chuyện này truyền ra ngoài thì không biết sẽ bị thêu dệt thành tiểu thuyết gì nữa.

Ông là người vô cùng bao che người nhà, chuyện này không có A Dao thì thôi, nhưng một khi đã dính líu đến danh tiết của đồ đệ mình thì ông đương nhiên hy vọng càng ít người biết càng tốt.

"Đám đạo tặc kia rốt cuộc có lai lịch ra sao? Đã là hoàng thất nữ quyến xuất hành thì bên cạnh không thể thiếu hộ vệ hoàng cung đi theo tháp tùng. Chùa Đại Ẩn cũng chẳng phải ngôi miếu nhỏ trên núi, đám giặc cỏ kia làm sao có thể dễ dàng xông vào trong ngôi chùa như vậy?" Thanh Hư T.ử nêu ra mối hoài nghi trong lòng.

Cù T.ử Dự cau mày nói: "Theo như tình hình hôm qua, có vẻ như mục tiêu của bọn cướp từ đầu đến cuối chỉ nhắm vào mỗi mình Quận chúa Di Thục, A Dao chẳng qua chỉ bị vạ lây mà thôi. Nhưng hôm nay cẩn thận ngẫm nghĩ lại chuyện này, ta luôn cảm thấy có quá nhiều điểm đáng ngờ. Quận chúa Di Thục tuổi vẫn chưa cập kê, lại mới trở về Trường An chưa được bao lâu, thiết nghĩ cũng không đến nỗi gây thù chuốc oán với ai. Cớ sao lại có kẻ phải tốn công hao tổn tâm trí để đối phó với nàng ta như vậy?"

Cù Trần thị xen lời: "Con trai ngốc của mẹ ơi, con còn trẻ chưa trải sự đời nên đâu biết được những chuyện dơ bẩn bên trong. Nghe nói vị Quận chúa Di Thục kia tuy tuổi đời còn nhỏ nhưng đã mang nhan sắc quốc sắc thiên hương, là một mỹ nhân hiếm có. Khó mà đảm bảo không có loại đăng đồ t.ử nào đó nảy sinh tà niệm rồi làm ra những hành vi to gan lớn mật. Cũng may là kẻ ác không đạt được mục đích, nếu không thì một tiểu nương t.ử đang yên đang lành chẳng phải đã bị hủy hoại rồi sao."

Thanh Hư T.ử chẳng rõ nghĩ tới chuyện gì bèn hừ mạnh một tiếng: "Ta thấy chuyện này mười phần thì hết tám chín phần không thoát khỏi liên can đến tên trọc Duyên Giác kia. Chùa Đại Ẩn hưởng bổng lộc cúng dường của hoàng gia bao nhiêu năm nay, trong ngoài ngôi chùa tốn không ít bạc để tu bổ, làm sao có thể ngay cả một tên trộm cũng không phòng nổi? Nói không chừng chính ông ta đã trong ứng ngoài hợp với đám đạo tặc, rồi lại quay ra diễn trò vừa ăn cướp vừa la làng!"

A Dao âm thầm trợn trắng mắt. Lời này của sư phụ rõ ràng là có mang theo tư oán. Duyên Giác phương trượng đã bỏ công sức kinh doanh chùa Đại Ẩn nhiều năm như vậy, vất vả lắm mới móc nối được quan hệ với hoàng gia, làm sao ông ta lại vì chút lợi lộc cỏn con mà đi đối phó với người trong hoàng thất? Một khi chuyện vỡ lở, chẳng phải tự bê đá đập vào chân mình sao.

Cù T.ử Dự cũng nghĩ tới điểm này, nhưng hắn xưa nay luôn điềm tĩnh, không dễ gì vuốt mặt chẳng nể mũi người khác, thế là hắn chỉ khẽ mỉm cười rồi bưng trà cúi đầu nhấp một ngụm.

Nói qua nói lại một hồi thì đã tới giờ dùng bữa. Cù Trần thị hết lời giữ thầy trò Thanh Hư T.ử ở lại dùng bữa tối. Ban đầu Thanh Hư T.ử định từ chối, nhưng thấy Thấm Dao liên tục nháy mắt ra hiệu nên đành ngập ngừng một lát rồi đổi ý nhận lời.

Cù Trần thị mừng rỡ ra mặt, vội đích thân xuống nhà bếp để chỉ đạo làm đồ chay.

Cù T.ử Dự còn cả đống công vụ ở Hàn Lâm viện phải giải quyết, lúc này thấy Thấm Dao đã khỏe hơn ban sáng rất nhiều bèn cáo lỗi với Thanh Hư T.ử rồi đứng dậy đi vào thư phòng.

Thấy trong phòng cuối cùng chỉ còn lại ba thầy trò, Thấm Dao vội vàng tường thuật lại mọi chuyện xảy ra đêm qua không sót một chữ cho sư phụ và sư huynh nghe.

"Lại có chuyện như vậy sao?" Thanh Hư T.ử vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ.

Thấm Dao gật đầu: "Từ lúc đồ đệ theo sư phụ học đạo đến nay, hầu như không có tà ma nào dám đến gần con. Nhưng dám ngang nhiên xông thẳng vào phòng như con quỷ đêm qua thì đây là lần đầu tiên đồ đệ gặp phải. Con trộm nghĩ, nếu không nhờ có Phệ Hồn linh hộ thể thì con quỷ kia nói không chừng chẳng chỉ rình rập ngoài rèm đơn giản như vậy đâu, chắc chắn nó đã ra tay đối phó với con rồi."

A Hàn nghe vậy trợn tròn mắt há hốc mồm: "Thứ quỷ gì mà to gan đến thế? Nhưng A Dao muội đừng sợ, có sư phụ và sư huynh ở đây, tuyệt đối sẽ không để con quỷ đó được như ý đâu."

Thấm Dao lắc đầu: "Muội không sợ, chỉ là thấy làm lạ, không biết con quỷ này từ đâu chui ra, vì sao đang yên đang lành lại tìm đến muội cơ chứ?"

Thanh Hư T.ử sầm mặt suy tính: "Đêm qua con quỷ đó chưa đạt được mục đích, sao có thể cam tâm bỏ cuộc, nói không chừng đêm nay nó sẽ quay lại."

A Hàn hoảng hốt, lo lắng nói: "Vậy... vậy phải làm sao đây? A Dao hiện đang bị thương, lỡ như bị con quỷ đó làm hại thì biết tính thế nào?"

Thanh Hư T.ử nhíu mày suy nghĩ một chốc, trong lòng đã có tính toán bèn nhìn Thấm Dao nói: "A Dao, đêm nay ta và A Hàn sẽ không về Thanh Vân Quán nữa. Chúng ta sẽ ở lại phủ con ôm cây đợi thỏ. Lỡ như con quỷ đó thực sự mò đến, đã có sư phụ ở đây. Ta cũng muốn xem xem rốt cuộc là thứ tà ma ngoại đạo nào mà lại lợi hại đến vậy!"

Thường Vanh luôn cảm thấy mùa đẹp nhất ở Trường An là cuối xuân. Vừa không có cái lạnh ẩm ướt của đầu xuân, cũng chẳng có cái nóng hầm hập của đầu hạ, gió thổi mơn man mang theo hơi thở vừa trong trẻo vừa dịu dàng, ánh nắng cũng chẳng chói chang gay gắt. Nếu được lựa chọn, hắn ước gì Trường An quanh năm suốt tháng đều là cuối xuân.

Đáng tiếc là đêm nay hắn lại chẳng có tâm trí đâu mà thưởng thức khung cảnh thanh bình này. Từ sáng sớm, hắn đã phải chạy đôn chạy đáo ngược xuôi giữa Cù phủ và hoàng cung đến bảy tám bận. Cứ hễ Cù phủ có động tĩnh gì là hắn lại phải lập tức chạy về cung bẩm báo cho thế tử.

Bị hành hạ suốt một ngày trời như thế, dù hắn có trẻ trung khỏe mạnh đến mấy thì cũng mệt rã rời đến mức người ngựa đều kiệt sức.

Đến chập tối, sư phụ và sư huynh của tiểu đạo cô cũng vội vã chạy tới, từ lúc vào phủ rồi thì chẳng thấy trở ra nữa. Nhìn tư thế này, mười phần thì đêm nay họ định ngủ lại Cù phủ.

Thường Vanh có hơi do dự không biết có nên đi báo tin này cho thế t.ử hay không.

Trời càng về khuya, người trong Cù phủ dường như đều đã an giấc, trong ngoài phủ yên ắng lạ thường.

Thường Vanh đứng quan sát một hồi, không thấy Cù phủ có động tĩnh gì khác lạ nên đành quyết định án binh bất động. Chờ đến khi thực sự có chuyện rồi mới vào cung bẩm báo thế t.ử cũng chưa muộn.

Nghĩ vậy, Thường Vanh vươn vai một cái thật dài, vừa ngáp vừa nói với Ngụy Ba: "Đêm nay chắc chẳng có chuyện gì đâu, lát nữa hai chúng ta thay ca đi chợp mắt một lúc. Cứ thức trắng thế này, người làm bằng sắt cũng chẳng chịu nổi."

Ngụy Ba trời sinh đã có một khuôn mặt ngăm đen, thường ngày cũng là kẻ thích nói thích cười, rất hợp cạ với Thường Vanh. Nghe vậy, y bĩu môi nhìn về phía Cù phủ: "Thế t.ử đối với vị Cù gia tiểu nương t.ử này đúng là tận tâm tận lực. Hôm qua Quận chúa Di Thục cũng bị thương mà có thấy ngài ấy bận tâm lo lắng đến mức này đâu. Ôi chao, chẳng biết thế t.ử đang nghĩ gì nữa, bỏ qua mối lương duyên tốt đẹp như quận chúa mà lại đi thích một tiểu đạo cô, đúng là bỏ mẫu đơn đi hái hoa sen mà."

Thường Vanh lặng thinh, tâm trạng có chút phức tạp. Nếu đem so tài tình và gia thế thì tiểu đạo cô tất nhiên chẳng thể sánh bằng Quận chúa Di Thục, nhưng những ngày qua âm thầm quan sát, những việc làm của tiểu đạo cô luôn khiến hắn phải nhìn bằng con mắt khác. Cứ lấy chuyện ở chùa Đại Ẩn hôm qua mà nói, đối mặt với cường đạo, với thân thủ của nàng thì hoàn toàn có thể rút lui an toàn, vậy mà nàng lại vì muốn kéo dài thời gian với bọn cướp nên đã để mặc cho đối phương đ.á.n.h bị thương...

Hắn phiền não gãi gãi đầu, trong lòng phá lệ nảy sinh một cảm giác bức bối kỳ lạ. Thế t.ử là người đọc nhiều sách, hiểu biết rộng, nói theo lời khen ngợi của Lưu thái phó thì ngài ấy là người tầm nhìn xa trông rộng. Với nhãn quang nhìn người xưa nay của ngài, người mà ngài đã nhắm trúng chắc chắn không thể nào kém cỏi được.

Nghĩ đến đây, Thường Vanh bỗng cảm thấy hơi chán nản. Có khi nào từ trước đến nay đều là do hắn tự cho mình là thông minh không?

Vấn đề này nhất thời không có lời giải. Thường Vanh nghĩ ngợi một hồi rồi quyết định gạt sang một bên. Hắn đột ngột đứng dậy nói: "Sắp tới giờ Tý rồi, ta ra xe ngựa chợp mắt một lát, có chuyện gì thì gọi ta nhé."

Ngụy Ba ừ một tiếng: "Đi đi, hai ta chịu khó cực khổ hai đêm nay thôi, tối mai là đổi ca cho Vương Lượng và Lữ Khâm Hoài rồi."

Thường Vanh gật đầu, xoay người đi về phía xe ngựa.

Xe ngựa đậu ở đầu một con hẻm nhỏ hẹp, phía sau xe là một con hẻm đen ngòm sâu hun hút. Thường Vanh vô tình liếc mắt nhìn vào trong hẻm thì lờ mờ thấy một bóng người vụt qua.

Sắc mặt hắn tối sầm, nhanh chóng rút bội đao bên hông ra, nín thở bước vào trong hẻm.

Bên kia Ngụy Ba cũng nhận thấy điều bất thường, vội thắp mồi lửa chạy tới, thấp giọng hỏi: "Sao thế?"

Ánh lửa soi rọi quang cảnh trước mắt hai người. Trong hẻm trống huơ trống hoác, đừng nói là bóng người, ngay cả một bóng ma cũng chẳng thấy.

Thường Vanh nghi ngờ, nhận lấy mồi lửa từ tay Ngụy Ba rồi đi dò xét xung quanh. Phải đến khi lục soát từng ngóc ngách trong hẻm một lượt, hắn mới từ từ tra đao vào vỏ, bảo Ngụy Ba: "Không sao, ban nãy chắc ta hoa mắt thôi."

Hai người lại quay bước ra ngoài hẻm.

Đi được một lúc, cả hai đều cảm thấy kỳ lạ. Sao con hẻm này dường như sâu hơn lúc nãy đi vào rất nhiều? Rõ ràng chỉ mới bước có mấy trăm bước mà sao đi mãi vẫn chưa tới đầu hẻm.

Đang lúc đ.á.n.h trống trong ngực, bên tai Thường Vanh chợt sượt qua một trận gió lạnh thấu xương. Cơn gió vừa rít gào vừa sắc lẹm, tạt qua tai giống như bị lưỡi đao cứa qua, suýt chút nữa là rách cả mảng da.

"Ái..." Thường Vanh đau điếng, mạnh mẽ rút kiếm ra, trừng mắt ngoảnh lại quát: "Kẻ nào? Dám giả thần giả quỷ trước mặt gia gia!"

Thế nhưng phía sau lại là một mảnh tĩnh mịch c.h.ế.t chóc. Ngoại trừ những cành cây thi thoảng đu đưa, chẳng có bất kỳ dấu hiệu bất thường nào, mọi thứ ban nãy dường như chỉ là ảo giác của hắn.

Hắn vội vàng quay sang nhìn Ngụy Ba, chỉ thấy sắc mặt Ngụy Ba cực kỳ khó coi, dường như vừa trông thấy một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.

Thường Vanh giật mình, đè thấp giọng hỏi: "Ngươi nhìn thấy gì vậy?"

Ngụy Ba e dè nhìn dáo dác xung quanh, mặt trắng bệch nói: "Lúc nãy khi chúng ta đi ra đầu hẻm, ta vô tình liếc nhìn về phía ngươi, lờ mờ thấy... phía sau lưng ngươi có một ả đàn bà tóc dài đi theo..."

Thường Vanh vốn to gan lớn mật là thế, nhưng khi nghe những lời này của Ngụy Ba cũng không khỏi biến sắc.

Ngụy Ba nuốt nước bọt, tiếp tục kể: "Ta giật mình kinh hãi, cứ tưởng mình hoa mắt nên lén đưa mồi lửa về phía ngươi một chút. Lần này thì ta nhìn rõ mồn một, đích thực là một ả đàn bà. Nàng ta thấy ta phát hiện ra bèn nở một nụ cười âm u với ta. Đáng sợ nhất là nàng ta gần như dán sát vào lưng ngươi, vậy mà với tu vi nội công của ngươi lại chẳng hề hay biết gì. Thế nên ta biết nữ nhân này mười phần... mười phần..."

Không phải người! Sống lưng Thường Vanh toát lên một trận lạnh lẽo.

"Ta sốt ruột vô cùng, đang mải nghĩ cách đối phó với thứ dơ bẩn này thì nữ nhân đó bỗng chốc hóa thành một bóng đen, vút qua người ngươi bay thẳng ra đầu hẻm..." Và tiếp đó là cảnh Thường Vanh rút kiếm lớn tiếng c.h.ử.i rủa.

"Đúng là gặp ma giữa ban ngày." Hồi lâu sau, Thường Vanh mới nén nỗi sợ hãi nghẹn ngào thốt lên được một câu: “Lần đầu tiên ta gặp phải chuyện tà môn như vậy! Ngươi có nhìn thấy cái bóng đó bay về hướng nào không?"

Ngụy Ba ngẫm nghĩ một chốc, sắc mặt bỗng chốc trở nên nghiêm nghị: "Cái bóng đó bay một mạch đến trước cửa Cù phủ, ta vừa chớp mắt một cái thì nó đã biến mất rồi."

Đến trước cửa Cù phủ thì biến mất...

Hai người im lặng nhìn nhau, đồng thanh hô lên: "Nguy rồi... Cù tiểu thư gặp nguy hiểm!"