Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 40

Thấy con gái rốt cuộc cũng được đỡ lên kiệu, sắc mặt Đức Vinh công chúa mới dịu đi đôi chút. Bà vừa định hối thúc đám bà t.ử mau chóng đưa Hạ Nguyên rời khỏi chùa Đại Ẩn thì từ ngoài rừng chợt có mấy tên cung nhân mặt mày nhẵn nhụi rảo bước đi tới. Đức Vinh ngẩng đầu nhìn lên, lập tức nhận ra người đi đầu là Mễ công công hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng.

Vẻ mặt Mễ công công vô cùng hoảng hốt. Vừa vào rừng, lão đã ráo riết đưa mắt tìm kiếm hình bóng Khang Bình. Đến khi thấy nàng vẫn êm đẹp đứng cạnh nhóm người Đức Vinh, chẳng có vẻ gì là bị thương, lão mới thở phào nhẹ nhõm.

"Thế tử!" Sau khi thỉnh an nhóm người Đức Vinh, Mễ công công đi thẳng đến chỗ Lận Hiệu, nói: "Hoàng thượng vừa nghe chuyện xảy ra trong chùa bèn vô cùng kinh hãi và tức giận. Ngài lập tức sai Trương phó tướng điểm hai trăm Cấm quân Bắc nha chạy tới hộ giá các vị công chúa. Hiện tại, chúng tướng lĩnh đã đợi sẵn bên ngoài cổng chùa rồi. Hoàng thượng còn truyền khẩu dụ cho Thế tử, căn dặn ngài nhất định phải đích thân hộ tống các vị công chúa hồi phủ."

Lận Hiệu cụp mắt, gật đầu vâng mệnh.

Nghe vậy, Đức Vinh đứng bên cạnh vội vàng hối thúc: "Duy Cẩn, trông A Nguyên có vẻ không ổn chút nào, đừng chần chừ thêm nữa."

Khang Bình cũng ồn ào phụ họa: "Thập nhất ca!"

Lận Hiệu không do dự nữa, lặng lẽ nháy mắt ra hiệu cho Thường Vanh. Sau đó, hắn bước tới cạnh Đức Vinh, sai đám nữ bộc nâng kiệu lên rồi đích thân hộ tống nhóm người Đức Vinh hồi phủ.

Thường Vanh hiểu ý, liếc nhìn Thấm Dao một cái rồi cùng nhóm Ngụy Ba ở lại tại chỗ, không đi theo Lận Hiệu.

Một lát sau, binh lính phủ Trường An kéo đến, trói gô toàn bộ người trong chùa lại, đồng thời lục soát trong ngoài ngôi chùa Đại Ẩn to lớn một lượt.

Phương trượng Duyên Giác tuy có chuỗi Phật châu "Thánh tăng" do Hoàng thượng ban thưởng để hộ thân, nhưng vì chuyện hôm nay liên lụy tới mấy vị công chúa và quận chúa hoàng gia, nên vẫn bị quan binh áp giải về phủ Trường An tống giam cùng đám hòa thượng khác.

Người của các phủ Vương Thượng thư, Ninh Viễn Hầu, Thượng thư lệnh, Cận Quốc công cũng lần lượt kéo đến. Đa số bọn họ là phụ huynh của các vị tiểu thư. Vừa chứng kiến cảnh tượng trước mắt, ai nấy đều kinh hồn bạt vía; kẻ thì lớn tiếng mắng mỏ kẻ đứng sau quá mức thâm độc, người thì ôm lấy khuê nữ nhà mình mà xuýt xoa cảm thán, hoặc giận cá c.h.é.m thớt mắng lây sang đám hòa thượng trong chùa. Thậm chí có kẻ còn lớn tiếng dọa dẫm sẽ châm một mồi lửa đốt rụi chùa Đại Ẩn.

Nhóm người Vương Ứng Ninh tuy đa phần đều xuất thân từ cửa thư hương, nhưng đây quả thực là lần đầu tiên họ phải nếm trải cảnh đao quang kiếm ảnh ở khoảng cách gần đến vậy. Lúc này, hễ nhìn thấy phụ mẫu, huynh đệ là bao nhiêu uất ức lại tủi thân tuôn trào, khiến họ không nhịn được mà khóc nức nở thêm một trận. Nhất thời, trong rừng hoa đào tràn ngập tiếng nỉ non, thút thít.

Đợi đến khi đám đông xem xét xong t.h.i t.h.ể bọn cướp, chất vấn xong phương trượng Duyên Giác, rồi dẫn con gái nhà mình rời khỏi rừng đào thì đã nửa canh giờ trôi qua.

Chớp mắt, trong rừng chỉ còn lại Thấm Dao, nhóm người Thường Vanh cùng với một Thái Tần vẫn chưa hết bàng hoàng.

Thấm Dao khó nhọc ôm bả vai đứng dậy, chẳng màng đến việc chỉnh đốn lại váy áo đã dính bẩn, lên tiếng gọi: "Đừng khóc nữa Thái Tần, chúng ta cũng đi thôi."

Thái Tần như bừng tỉnh từ trong mộng, vội vàng tiến đến đỡ lấy Thấm Dao, giọng mang theo tiếng nức nở: "Tiểu thư bị thương rồi, có còn đi lại được không? Hay là để nô tỳ gọi Lỗ đại tới giúp nhé?"

Thấm Dao ra cửa hôm nay chỉ mang theo Thái Tần và một xa phu tên Lỗ đại. Nàng vốn không có một đám người hầu kẻ hạ tiền hô hậu ủng như các tiểu thư khác, nên cũng chẳng rảnh tay sai ai đi báo tin cho phụ huynh. Nghe Thái Tần nói vậy, nàng chỉ biết cười khổ lắc đầu: "Ta bị thương ở vai chứ có phải ở chân đâu mà không đi được? Đừng làm quá lên nữa, chúng ta cứ về trước rồi tính sau."

Hai chủ tớ chậm rãi bước ra khỏi rừng, phía sau chợt vang lên tiếng Thường Vanh gọi với theo: "Cù tiểu thư xin dừng bước."

Thấm Dao ngạc nhiên quay đầu lại. Thường Vanh rải bước đến gần, nói: "Mấy huynh đệ của ta đã đi chuẩn bị kiệu rồi. Cù tiểu thư tuy bị thương ở vai nhưng lúc đi lại khó tránh khỏi xóc nảy, lỡ động đến gân cốt thì không hay đâu. Vẫn nên để bọn ta đưa ngài rời chùa thì hơn." Lúc nói chuyện, trên mặt hắn không có biểu cảm gì, nhưng giọng điệu lại khá khách khí.

Hắn còn chưa dứt lời, nhóm Ngụy Ba đã khiêng một cỗ kiệu từ đâu tới, lặng lẽ đặt ngay trước mặt Thấm Dao rồi mời nàng lên ngồi.

Thái Tần sợ ngây người, nhưng Thấm Dao thì đã quen tiếp xúc với nhóm Thường Vanh nhiều lần. Nàng biết bọn họ vốn rèn luyện có tố chất, dù là khả năng ứng biến hay hiệu suất làm việc đều vượt xa người thường. Chuyện bọn họ có thể thu xếp ổn thỏa trong khoảng thời gian ngắn thế này chẳng có gì đáng ngạc nhiên.

Nàng khẽ hắng giọng mất tự nhiên. Bởi vì bả vai thực sự rất đau, nếu cứ cậy mạnh từ chối thì rõ ràng chẳng mang lại lợi ích gì. Suy nghĩ một lát, nàng bèn nói tiếng cảm tạ với nhóm Thường Vanh rồi vịn tay Thái Tần bước lên kiệu.

Nhóm Ngụy Ba nâng cỗ kiệu lên đi ra ngoài vô cùng vững vàng. Thấm Dao ngồi trên kiệu mà cứ ngỡ như đang đi trên đất bằng, không hề cảm thấy một chút rung lắc nào. Điều này khiến nàng lại tăng thêm mấy phần kính sợ đối với nội công thâm hậu, sâu không lường được của bọn họ.

Đến cổng chùa, Thường Vanh bảo Lỗ đại xuống xe, định tự mình cầm cương đ.á.n.h xe cho Thấm Dao. Nàng vội lên tiếng ngăn cản: "Thường hộ vệ, vết thương của ta không nghiêm trọng đến mức ấy, không cần phải phiền phức vậy đâu. Chúng ta tự về phủ là được rồi."

Thường Vanh đáp: "Bọn ta chỉ hành sự theo sự phân phó của Thế tử, Cù tiểu thư xin đừng chối từ."

"Thật sự không cần đâu." Thấm Dao ba lần bốn lượt uyển chuyển cự tuyệt. Nếu phụ mẫu ở nhà đột nhiên nhìn thấy người phu xe đổi thành một thanh niên lạ mặt thì không sinh nghi mới là lạ.

Thấy Thấm Dao vô cùng kiên định, Thường Vanh đành phải bỏ cuộc. Phải đợi cho xe ngựa của Cù phủ đi được một quãng thật xa, hắn mới cùng đám người Ngụy Ba âm thầm đi theo sau, một mực hộ tống.

Về đến nhà, Cù Trần thị vẫn chưa nhận được tin tức gì. Vì thời tiết hiếm khi ấm áp thế này, bà đang ngồi ở khu vườn nhỏ trước hoa sảnh, vừa nói chuyện với đám nữ bộc trong nhà vừa làm nữ công.

Thấy sắc mặt Thấm Dao nhợt nhạt được Thái Tần dìu vào, sắc mặt Cù Trần thị thoắt biến, vội vàng bước lên đón: "Sao thế này? Con bị thương ở đâu rồi?"

Từ khi con gái theo Thanh Hư T.ử học đạo đến nay, đã nhiều năm rồi nàng chưa từng chịu ngoại thương thế này.

"Tiểu thư bị thương rồi phu nhân ạ." Thái Tần khóc mếu máo, kể lại đại khái câu chuyện xảy ra ở chùa Đại Ẩn hôm nay.

Cù Trần thị nghe mà sững sờ: "Giữa thanh thiên bạch nhật, sao lại có chuyện tày trời như thế? Bọn chúng không còn vương pháp nữa sao?" Cố kìm nén sự kinh ngạc và phẫn nộ, bà liên miệng sai người đi thỉnh đại phu, đồng thời cũng vội vã sai người đưa tin cho Cù Ân Trạch và Cù T.ử Dự.

Trở về phòng ngủ, Thấm Dao để mặc cho mẫu thân cùng mọi người bận rộn chạy ngược chạy xuôi. Nàng hơi nghiêng đầu, cẩn thận suy nghĩ lại chuyện xảy ra hôm nay. Đáng tiếc là mới nghĩ được một chốc, cơn đau truyền đến từ bả vai đã làm gián đoạn dòng suy tư của nàng. Nàng đành làm nũng k** r*n với Cù Trần thị: "Mẹ, sao đại phu vẫn chưa tới?"

"Tới rồi, tới rồi." Gia Luật đại nương bên cạnh Cù Trần thị dẫn một lão giả mặc quan phục đi vào. Đó là một vị Thái y râu tóc bạc phơ.

Thấm Dao và Cù Trần thị đưa mắt nhìn nhau. Cấp bậc của Cù gia đâu đủ tư cách mời ngự y trong cung đến khám, hơn nữa xét theo phẩm phục của vị thái y này, e rằng đây còn là Viện thủ của Thái y viện.

"Chuyện này là sao?" Cù Trần thị tỏ vẻ vô cùng nghi hoặc.

"Vị này là Dư Thái y của Thái y viện." Gia Luật đại nương hãnh diện nói: “Ngài ấy bảo là phụng mệnh của Đức Vinh công chúa tới đây để chữa trị cho tiểu thư nhà ta."

Dư Thái y? Cù Trần thị ngẩn người, ra sức vắt óc suy nghĩ. Một lát sau, mắt bà bỗng sáng lên, lẽ nào đây là vị Dư Nhược Thủy chữa trị ngoại thương cực giỏi, từng nối lại xương gãy thành công cho Tiên hoàng?

"Ây da da!" Cù Trần thị mừng rỡ đến mức không biết phải làm sao. Bà vội vàng đứng dậy hành lễ với Dư Nhược Thủy, khiêm tốn cười nói: "Làm phiền công chúa điện hạ phải nhọc lòng rồi. Đã nghe đại danh của Dư Thái y từ lâu, mau mau mời vào trong." Bà nháy mắt ra hiệu cho Gia Luật đại nương, bảo bà ấy mau chóng đi chuẩn bị tiền thù lao.

Suy xét thấy Dư Nhược Thủy tuổi đã ngoài thất tuần, con gái mình cũng không cần phải câu nệ tránh hiềm nghi quá mức, Cù Trần thị chỉ lấy một tấm khăn lụa phủ lên mặt Thấm Dao rồi bảo nàng để lộ vết thương cho Dư đại phu xem.

Dư Nhược Thủy bèn nói không cần, chỉ cách lớp áo nắn nắn vết thương của Thấm Dao, bảo nàng thử cử động vài cái rồi phán: "Cũng may gân cốt của tiểu thư vốn rắn chắc, xương cốt vẫn chưa tổn hại gì. Chỉ bị thương chút da thịt và mang chút nội thương. Không sao, cứ tĩnh dưỡng vài ngày là có thể khôi phục lại như xưa."

Y thuật của Dư Nhược Thủy cực kỳ tinh diệu, nay ngài ấy đã phán thế thì Thấm Dao ắt hẳn không có gì đáng ngại. Cù Trần thị lúc này mới hoàn toàn yên tâm, vội tươi cười nói lời cảm tạ Dư Nhược Thủy hết lời.

Dư Nhược Thủy lấy từ trong tay áo ra một chiếc bình sứ nhỏ, dặn dò Cù Trần thị: "Mỗi ngày hãy bôi t.h.u.ố.c này lên vết thương, tuyệt đối không được gián đoạn. Không quá nửa tháng, vết thương sẽ lành lặn."

Cù Trần thị cẩn thận nhận lấy chiếc bình sứ, rồi lại vội vã sai Gia Luật đại nương dâng tiền thù lao lên, cười nói: "Chút quà mọn, mong ngài nhận cho."

Dư Nhược Thủy bèn xua tay từ chối: "Ta cũng là được người ta ủy thác. Nếu không phải Thế... " Lời vừa thốt ra, nhận ra mình đã lỡ lời, lão bèn mau chóng sửa lại: "Nếu không phải công chúa điện hạ ân cần căn dặn thì ta cũng không thể lập tức chạy tới quý phủ. Vết thương của tiểu thư tuy không tính là nặng nhưng lại sợ nhất là để lề mề kéo dài. Các người mau chóng bôi t.h.u.ố.c cho tiểu thư đi, đừng chậm trễ thêm nữa." Nói xong, lão chắp tay vái chào Cù Trần thị: "Cáo từ."

Cù Trần thị giữ lại không được, đành phải sai người tiễn Dư Nhược Thủy ra khỏi phủ cẩn thận, còn bản thân thì quay về bên giường bôi t.h.u.ố.c cho Thấm Dao.

Thấm Dao dùng ánh mắt trong veo cầm chiếc bình sứ trắng có lớp men tuyệt đẹp lên quan sát tỉ mỉ. Rất lâu sau, nàng khẽ thở dài một tiếng, đặt chiếc bình sang một bên rồi nhắm mắt lại, không thèm nhìn tới nó nữa.

Phủ Vệ Quốc công lúc này lại đang hỗn loạn, người ngã ngựa đổ.

Thái y trong cung đến khám hết đợt này đến đợt khác, nhưng Hạ Nguyên vẫn cứ hôn mê bất tỉnh.

Hạ Hoằng Thắng và Đức Vinh công chúa nóng ruột như lửa đốt. Ngay cả Hoàng thượng và Di phi cũng đã nghe được tin, thỉnh thoảng lại phái người đến hỏi thăm, Ngô vương còn đích thân từ trong cung chạy đến thăm hỏi.

Khang Bình thì nhảy nhót tứ tung, túm lấy cổ áo của một tên Thái y rồi lớn tiếng quát: "Đám người các ngươi thay phiên nhau khám lâu như vậy rồi, sao A Nguyên vẫn chưa tỉnh hả? Bọn ngươi toàn là một đám giá áo túi cơm! Giá áo túi cơm!"

Ngô vương lòng đang bực bội bèn khẽ quát: "Đã lúc nào rồi mà muội còn ở đây cố tình gây thêm rắc rối hả? Tránh ra một bên đi!"

Khang Bình lần đầu tiên bị ca ca mắng mỏ gay gắt đến vậy, không khỏi sững sờ đứng tại chỗ. Lát sau, nàng bĩu môi, đi đến bên cạnh Lận Hiệu đang thẩn thờ nhìn ra ngoài cửa sổ, lắc lắc cánh tay của hắn nói: "Thập nhất ca, Thất ca huynh ấy hung dữ với muội."

Dòng suy nghĩ của Lận Hiệu đã bay đến phương nào từ lâu, đối với lời nói của Khang Bình như thể chẳng lọt tai chữ nào.

Khang Bình cảm thấy vô cùng tẻ nhạt, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ lẩm bẩm: "A Nguyên rốt cuộc bị làm sao vậy chứ, bao nhiêu thái y cũng chẳng khám ra nguyên cớ gì. A! Thập nhất ca, huynh nói xem, có phải A Nguyên bị nội thương gì rồi không?"

Câu nói này tựa hồ chạm đến Lận Hiệu. Hắn thu lại ánh mắt, không trả lời mà lại hỏi vặn: "Bây giờ là giờ nào rồi?"

Khang Bình ngây ngốc đáp: "Sắp đến giờ Mùi rồi. Thập nhất ca, hôm nay xảy ra bao nhiêu là chuyện, bữa trưa muội cũng chưa kịp ăn t.ử tế, sắp c.h.ế.t đói tới nơi rồi."

Lận Hiệu hoàn toàn lơ đãng, qua loa đáp: "Vậy để hạ nhân dọn thêm cho muội chút đồ ăn." Ánh mắt hắn vẫn hướng ra ngoài cửa sổ.

Lúc này, một tên người hầu chạy vào bẩm báo: "Thế tử, hộ vệ của ngài đang cầu kiến bên ngoài."

Mắt Lận Hiệu sáng lên, xoay người đi ra ngoài. Vừa bước đến hành lang, quả nhiên hắn thấy nhóm người Thường Vanh đang đứng đợi.

Thường Vanh vừa thấy Lận Hiệu bèn bước lên nhỏ giọng bẩm báo.

Nghe xong lời của Thường Vanh, Lận Hiệu hơi thở phào nhẹ nhõm, dặn dò: "Mọi chuyện cứ làm theo lệ cũ, nhớ canh chừng cẩn thận, đừng để xảy ra sai sót nào nữa."

Thường Vanh lĩnh mệnh lui xuống.

Lúc Lận Hiệu quay trở lại trong phòng, sắc mặt đã dịu đi rất nhiều so với ban nãy. Khang Bình không khỏi sinh lòng nghi ngờ, ôm lấy tay Lận Hiệu định hỏi cho rõ ngọn ngành, thì gian phòng bên trong bỗng truyền ra tiếng chất vấn của Đức Vinh công chúa: "Dư Nhược Thủy đâu? Sao hắn thân làm Viện thủ mà hôm nay lại chẳng thấy bóng dáng đâu cả?"

Bên trong lờ mờ có tiếng người tươi cười đáp lại: "Dư Viện thủ gần đây đang xin nghỉ phép. Vừa nãy hạ quan đã sai người đi mời rồi, không may Dư Viện thủ lại vừa khéo xuất môn đi khám bệnh cho người ta mất, hiện tại hạ quan đã phái thêm người đi thỉnh rồi ạ."

"Chỉ là một Thái y của Thái y viện, bổn phận là phải túc trực chờ lệnh, thế mà hắn lại to gan dám tự ý đi khám bệnh cho kẻ khác. Ai cho hắn cái gan đó hả?" Đức Vinh vừa vội vừa giận, ra lệnh lập tức tìm bằng được Dư Nhược Thủy đến đây, không được chậm trễ một khắc nào.

Sắc mặt Ngô vương cũng sa sầm xuống, trầm giọng phân phó người hầu: "Đi tra xem Dư Nhược Thủy chạy đi khám bệnh cho ai rồi."

Lận Hiệu bèn đưa tay cản tên người hầu lại, nói: "Không cần đâu, Dư Nhược Thủy đi khám bệnh cho một người bạn của đệ rồi. Giờ này chắc ông ấy cũng sắp qua tới đây rồi đấy."

Ngô vương ngẩn người.

Đức Vinh ở bên trong nghe thấy lời của Lận Hiệu, một bụng tức giận bỗng chốc hóa thành bất đắc dĩ. Bà cất giọng gọi Lận Hiệu vào, kéo tay hắn thở dài: "Rốt cuộc là người bạn nào lại khiến con phải để tâm đến thế? Mắt thấy A Nguyên đang nguy kịch thế này, con mau mau bảo Dư Nhược Thủy đừng chậm trễ nữa, bảo lão mau chóng tới đây khám cho con bé đi."

Lận Hiệu ôn tồn an ủi: "Dư Thái y đang trên đường tới đây rồi, e rằng lúc này cũng đã sắp đến nơi." Vừa nói, hắn vừa đưa mắt nhìn về phía giường. Chẳng biết có phải là ảo giác hay không mà sắc mặt của Hạ Nguyên dường như lại khó coi hơn ban nãy vài phần.

Hạ Địch xung phong nói: "Dư Nhược Thủy nhà ở đâu? Ta sẽ đích thân đi mời ông ta!"

Vừa dứt lời, bên ngoài đã có hạ nhân hớn hở vào bẩm báo: "Dư Thái y đến rồi!"

Sắc mặt mọi người lúc này mới giãn ra.

Dư Thái y chắp tay sau lưng, đủng đỉnh rảo bước vào nội thất. Lão điềm đạm quan sát căn phòng một lượt, sau đó lại hành lễ với phò mã và nhóm Đức Vinh rồi mới tiến lên bắt mạch cho Hạ Nguyên.

Rất lâu sau, Dư Nhược Thủy vạch mí mắt Hạ Nguyên lên xem thử, trầm ngâm một lát rồi đứng dậy nói: "Quận chúa là bị kinh hãi sinh hoảng sợ, tâm khí hoảng loạn, hồn bất phụ thể nên mới ngủ mê mệt mãi không tỉnh. Kinh giả bình chi, thần sẽ kê đơn cho quận chúa, trước tiên xin cứ uống một thang xem sao."

Vừa nói, lão vừa liếc nhìn Hạ Nguyên một cái với vẻ đăm chiêu, sau đó đứng dậy đi ra gian ngoài để kê đơn thuốc.

Một bát nước t.h.u.ố.c đặc sệt được uống xuống, Hạ Nguyên cuối cùng cũng thong thả tỉnh lại. Thấy nhóm Đức Vinh đang đứng vây quanh giường với vẻ mặt như lửa đốt, nàng yếu ớt gọi: "Cha, mẹ."

Đức Vinh mừng rơi nước mắt, ôm chầm lấy Hạ Nguyên: "Tỉnh lại là tốt rồi, tỉnh lại là tốt rồi." Sau đó lại vội vàng gọi Dư Nhược Thủy vào chẩn bệnh.

Dư Nhược Thủy sau khi xem xong, chỉ bảo để Hạ Nguyên tĩnh dưỡng vài ngày, đừng để bị kinh hãi nữa là sẽ bình yên vô sự.

Khang Bình thấy Hạ Nguyên đã khỏi, trong lúc vui vẻ lại không khỏi khôi phục bản chất thích khoa chân múa tay của mình. Nàng vừa nói chuyện với Hạ Địch vừa diễn lại cảnh tượng hung hiểm ở chùa Đại Ẩn hôm nay.

"Xoạt một cái là rất nhiều người xông tới, tên nào tên nấy lăm lăm d.a.o trên tay. Muội lập tức xông lên giao thủ với chúng, một chiêu thôi đã hạ gục một tên! Đáng tiếc là bọn chúng đông quá, Tuyết Nô và Hồng Nô của muội lại không ở bên cạnh. Đến khúc sau, muội quả thực ứng phó không nổi, nếu không thì sao có thể để bọn chúng bắt A Nguyên đi được?" Nàng miêu tả vô cùng sống động, xóa sạch sành sanh khúc có liên quan đến Thấm Dao, tuyệt nhiên không nhắc tới nửa lời.

Lận Hiệu vừa bực mình vừa buồn cười, nhưng cũng không tiện lên tiếng vạch trần, đành mặc kệ nàng chuyện bé xé ra to.

"Ngoài A Nguyên ra, đám sơn tặc kia có bắt vị tiểu nương t.ử nào khác không?" Ngô vương không đích thân có mặt tại hiện trường, cũng chưa kịp tìm hiểu rõ đầu đuôi sự việc, lúc này thấy Khang Bình kể lể như vậy, không khỏi sinh lòng tò mò.

"Không có." Đức Vinh vẫn còn bàng hoàng sợ hãi, kể lại: "Mục tiêu của bọn chúng từ đầu đến cuối chỉ có mỗi A Nguyên. Ta nhớ lúc đó tiểu nương t.ử của nhà Tĩnh Hải Hầu còn ngã sóng soài trên mặt đất, thế mà chúng lại bỏ gần tìm xa, một mực cướp lấy A Nguyên rồi định vượt tường tẩu thoát. Tạ trời tạ phật, hộ vệ bên cạnh Duy Cẩn đuổi tới kịp thời mới không để bọn chúng đạt được mục đích."

Nói đến đây, Đức Vinh chợt nhớ ra điều gì đó: "Không biết vị Cù tiểu thư nhà Thái sử lệnh kia bây giờ sao rồi? Cũng may nhờ nàng ấy kéo dài thời gian với bọn cướp, nếu không thì chẳng biết A Nguyên sẽ phải rơi vào hoàn cảnh nào nữa."

"Cù tiểu thư?" Hạ Địch kinh ngạc thốt lên: “Hôm nay Cù tiểu thư cũng đến đó sao?"

Lận Hiệu nghe lọt tai, ánh mắt sắc lẹm như điện xẹt liếc nhìn Hạ Địch.

Khang Bình bĩu môi đầy khinh thường. Nàng vừa định cất lời thì Hạ Nguyên đang nằm trên giường bỗng lấy khăn che miệng, ho sù sụ.

"Mẫu thân, con vẫn cảm thấy hơi tức ngực." Thật vất vả mới bình phục lại nhịp thở, Hạ Nguyên uể oải kéo tay áo Đức Vinh nói.

Mọi người thấy thế thì đâu còn tâm trí nào mà nhớ tới chuyện của Cù tiểu thư gì đó nữa, lại vội vàng quýnh quáng sai người đi mời Dư Nhược Thủy.

Tối nay Lận Hiệu không phải trực ban. Từ Vệ Phủ Quốc công bước ra, hắn bèn đi thẳng về phủ Lan Vương.

Tại Tư Như trai, Ôn cô đã chuẩn bị ổn thỏa mọi thứ. Vừa thấy Lận Hiệu trở về, bà bèn ân cần hỏi han: "Quận chúa không có gì đáng ngại chứ?"

Lúc Thôi thị hồi phủ hôm nay đã gây ra động tĩnh rất lớn. Lý ma ma và mọi người hết mời ngự y lại bốc thuốc, làm cho vương phủ gà bay ch.ó sủa, Ôn cô có muốn không biết cũng khó.

Lận Hiệu nhận lấy chén trà từ tay Ôn cô, nói ngắn gọn xúc tích: "Hiện đã tỉnh lại rồi."

Ôn cô hài lòng gật đầu. Thế t.ử vì lo lắng cho quận chúa mà nán lại phủ Vệ Quốc công tới tận khuya thế này mới về, có thể thấy trong lòng ngài ấy coi trọng quận chúa đến nhường nào. Chắc mẩm phần nhiều là do Thường Vanh đứa nhỏ này nghĩ sai lệch rồi. Cái gì mà Cù tiểu thư với Khúc tiểu thư cơ chứ, làm sao có thể sánh bì với quận chúa dung mạo như tiên nữ hạ phàm được?

Bà vừa nghĩ ngợi vừa lơ đãng nhìn ra bên ngoài rèm, trên môi nở một nụ cười đầy ẩn ý. Thính Phong và Tảo Tuyết vẫn đang ở sương phòng đợi lệnh. Lần trước vừa nhắc tới chuyện để họ làm thông phòng cho Thế tử, hai người họ bèn e thẹn đáp ứng, khỏi phải nói là tình nguyện đến thế nào. Khoảng thời gian qua, bà cũng đã tận tình chỉ bảo cho họ không ít thứ. Tối nay hiếm khi Thế t.ử về phủ nghỉ ngơi, chốc nữa sẽ để họ hầu hạ Thế tử.

Lận Hiệu trong đầu chỉ đang mải miết suy nghĩ xem làm thế nào để lần theo manh mối, điều tra rõ ngọn ngành chuyện ở chùa Đại Ẩn, thì làm sao chú ý tới tính toán nhỏ nhặt của Ôn cô chứ? Uống trà xong, hắn bèn vào tịnh phòng tắm rửa.

Lúc hắn mang theo muôn vàn tâm sự bước ra từ tịnh phòng, vừa ngẩng đầu lên lại bất thình lình phát hiện có hai tỳ nữ đang e lệ đứng trước giường.

Hai nàng ăn mặc giống hệt nhau, chỉ khoác một chiếc váy ngắn ngang ngực, để lộ cả một khoảng vai và vòm n.g.ự.c trắng ngần. Khuôn mặt họ ửng hồng, ánh mắt e thẹn lại mang theo vẻ lả lơi ướt át.

"Thính Phong, Tảo Tuyết?" Lận Hiệu thoạt tiên là khiếp sợ, sau đó lập tức bình tĩnh lại, nén giận hỏi: "Ai cho các ngươi vào đây?"

Hai người đồng loạt bước tới hành lễ với Lận Hiệu, cất giọng dịu dàng: "Nô tỳ phụng mệnh Ôn ma ma tới hầu hạ Thế tử."

Lận Hiệu cứng họng. Hắn vốn nên nghĩ tới từ sớm mới phải, nếu không có sự cho phép của Ôn cô thì hai nha hoàn này sao dám không mời mà tự tiện xông vào cơ chứ? Lại nói, nhũ nương của hắn cái gì cũng tốt, chỉ có điều y chang như Thường Vanh, luôn thích tự làm theo ý mình.

Nghĩ tới đây, hắn lạnh lùng gắt với Thính Phong và Tảo Tuyết: "Ta không cần các ngươi hầu hạ, lui xuống đi! Gọi Ôn ma ma vào đây, ta có lời muốn hỏi bà ấy."

Thính Phong và Tảo Tuyết kinh ngạc đưa mắt nhìn nhau, hai gò má nóng bừng như sắp bốc cháy. Thế t.ử vậy mà lại không cho các nàng hầu hạ? Chẳng lẽ là chê bai nhan sắc của các nàng sao?

Lận Hiệu thấy hai nàng cứ lề mề không chịu nhúc nhích, mặt bèn sầm xuống, cao giọng quát: "Không nghe thấy ta nói gì à?"

Hai tỳ nữ giật thót mình kinh sợ, vội vã luống cuống hành lễ rồi lui xuống.

Một lát sau, Ôn cô bước vào với khuôn mặt ngơ ngác, dịu dàng hỏi: "Có phải Thính Phong và Tảo Tuyết hầu hạ không tốt hay không? Thế t.ử đừng giận, nhũ nương sẽ răn dạy lại chúng đàng hoàng."

Lận Hiệu nhíu mày: "Nhũ nương, chuyện hôm nay chỉ một lần này thôi. Về sau tuyệt đối không được tự tiện quyết định như hôm nay nữa."

Hiếm khi thấy Lận Hiệu lộ ra vẻ mặt lạnh lùng thế này trước mặt mình, Ôn cô cũng không hề sợ sệt, chỉ ngẫm nghĩ một lát rồi nói: "Thế t.ử không vừa mắt dung mạo của Thính Phong và Tảo Tuyết sao?" Tính ra thì nhan sắc của hai đứa nó cũng thuộc dạng trăm người mới có một. Nhất là Tảo Tuyết, làn da vừa trắng lại mượt mà, cảm tưởng như có thể vắt ra nước vậy, thân hình lại càng phong nhũ phì thuồn, đường cong tuyệt mĩ, người đàn ông nào thấy mà không thích cho được?

Thấy Ôn cô vẫn không hiểu ý mình, giọng Lận Hiệu trầm hẳn xuống: "Nhũ nương, người nghe cho kĩ đây. Ta không thích những chuyện như thế này, càng không thích người bên cạnh tự cho là đúng, tùy tiện can thiệp vào sở thích của ta, cho dù là người cũng không được. Người đã rõ chưa?"

Sự chú ý của Ôn cô lại chỉ tập trung vào nửa câu đầu của Lận Hiệu. Không thích những chuyện như thế này? Bà thấy hoang mang thật sự. Từ năm ba tuổi, Thế t.ử đã được Tiên hoàng đích thân chọn mấy vị cao nhân về dạy dỗ võ nghệ, lớn lên xuôi chèo mát mái, đến cả bệnh vặt ho hen cũng hiếm khi mắc phải. Thể cốt vốn cường tráng rõ ràng thế này, chẳng lẽ lại có ẩn tật gì hay sao?

Thấy nét mặt Ôn cô lộ ra vẻ tuyệt vọng, Lận Hiệu biết ngay bà đã nghĩ lệch đi đâu rồi. Hắn chợt cảm thấy ngột ngạt đến khó thở, bực dọc nói: "Tóm lại là sau này nếu người còn dám nhét người vào vớ vẩn, cứ đến một người là ta sẽ đem đi bán một người."

Nghe lời này, Ôn cô mới từ từ ngẫm ra chút manh mối. Bà ngồi xuống cạnh mép giường, mỉm cười nhìn Lận Hiệu: "Thế t.ử đúng là một đứa trẻ có tâm nhãn thật thà. Lúc này trong lòng đã có người thương rồi nên mới không nhìn lọt mắt mấy kẻ dong chi tục phấn khác. Cũng tốt, ngày sau đợi khi quận chúa gả vào cửa, đôi phu thê son các con cứ một lòng một dạ, an tâm sống qua ngày là tốt nhất rồi."

Lận Hiệu chau mày: "Quận chúa? Quận chúa nào?"

Sắc mặt Ôn cô thay đổi: "Thì Quận chúa Di Thục đó! Chẳng phải Vương gia và Đức Vinh công chúa đều có ý này hay sao?"

Lận Hiệu bật dậy, lớn tiếng: "Người đừng nói xằng bậy! Hoàn toàn không hề có chuyện đó!"

Thấy sắc mặt Lận Hiệu có vẻ kinh khiếp, có phần thiếu kiên nhẫn, duy chỉ không có chút vui mừng nào, Ôn cô chợt vỡ lẽ, chậm rãi hỏi: "Chẳng lẽ lang quân vẫn còn vương vấn Cù tiểu thư kia?"

Lận Hiệu khẽ giật mình, mặt đỏ bừng đến tận mang tai, thầm mắng Thường Vanh một câu trong bụng. Trầm mặc một lát, hắn thẳng thắn đáp: "Phải, người nói không sai. Ngoại trừ Cù tiểu thư, ta không vừa mắt bất kì ai khác. Nhũ nương, ta rất mệt rồi, lời đã nói rõ ràng, mời người về phòng cho, ta phải ngủ."

Nói xong, hắn tự mình cởi giày, nằm thẳng đơ lên giường, nhắm mắt lại không thèm đếm xỉa đến Ôn cô nữa.

Một lúc lâu sau Ôn cô mới hoàn hồn khỏi cơn chấn động. Xem tình hình này, Thế t.ử vậy mà lại thật sự tính toán cưới vị Cù tiểu thư kia. Nhưng... đến lúc đó thì phải ăn nói với quận chúa thế nào? Lại còn bên phía Hoàng thượng và Vương gia nữa, chỉ dựa vào gia thế của Cù tiểu thư thì Hoàng thượng và Vương gia sao có thể gật đầu đồng ý được cơ chứ?

Bà mang theo tâm trạng lo âu đi ra ngoài một lát. Thấy Lận Hiệu từ từ phát ra hơi thở đều đặn, hiển nhiên là đã ngủ say rồi, hết cách với hắn, bà đành giũ chăn gấm đắp lên người hắn rồi rón rén rời đi.

Ôn cô vừa đi, Lận Hiệu bèn mở bừng mắt nhìn chằm chằm l*n đ*nh màn.

Ánh sáng dịu dàng của chiếc đèn sừng dê in bóng lên bức rèm buông. Trước mắt hắn từ từ hiện ra một hình bóng mặc váy lụa, khuôn mặt mềm mại kiều diễm, đôi mắt trong veo, chiếc cổ thon dài trắng ngần. Rồi thấp xuống chút nữa, là những đường cong ngây ngô đầy quyến rũ của nàng...

Lận Hiệu càng nghĩ, nhịp thở lại dần trở nên bất ổn, thân thể cũng phát nóng. Hắn vội vàng lật người, gượng ép bản thân nhắm chặt hai mắt lại, nỗ lực xua đuổi những ý niệm rục rịch như dã thú trong lòng ra khỏi tâm trí.