Hoa Đẫm Thành Cẩm Quan - Ngưng Lũng

Chương 19

"Thế t.ử làm cái trò gì thế này?" Nhìn thấy Linh Lung bị trói gô lại, quỳ sụp giữa phòng, Thôi thị vừa kinh ngạc vừa tức giận: "Đang yên đang lành, cớ sao lại làm nhục Linh Lung thế này? Ngươi làm loạn cũng phải có chừng mực chứ!"

Lan Vương cũng tỉnh ngủ hẳn, hét lớn: "Thật hoang đường!" Ông quay sang ra lệnh cho bọn Lý ma ma đứng bên cạnh Thôi thị: "Các người còn đứng trơ ra đó làm gì? Mau cởi trói cho biểu tiểu thư đi!"

Lận Hiệu lạnh lùng liếc nhìn đám người Lý ma ma đang định xông lên. Nhìn thấy ánh mắt lạnh như băng của Lận Hiệu, Lý ma ma sợ hãi rụt người lại.

"Phụ vương." Lận Hiệu ung dung bước tới hành lễ với Lan Vương: "Con trước nay chưa bao giờ gây chuyện vô cớ. Thực sự là hiện giờ phủ Lan Vương đã bị tà túy xâm nhập. Nếu không trừ khử sớm, e rằng sẽ gây nguy hiểm cho tính mạng của phụ vương. Xin phụ vương nghe con bẩm báo chi tiết."

Lan Vương tỏ vẻ do dự, nhưng giọng nói của Thôi thị lại vang lên the thé: "Ý của Thế t.ử là cháu gái ta là tà túy sao?"

Lận Hiệu không thèm liếc mắt nhìn Thôi thị lấy một cái, đi đến trước bàn, mở chiếc tay nải mà Thấm Dao mang vào. Linh Lung lén nhìn qua, đúng như dự đoán, bên trong quả thực chứa nửa chén rượu và vài miếng điểm tâm của Túy Hương Các. Nàng ta thầm cười khẩy, lén thở phào nhẹ nhõm.

"Cô nhận ra những thứ rượu thức ăn này chứ?" Lận Hiệu không hề bỏ sót sự thay đổi biểu cảm của Linh Lung. Ánh mắt hắn ánh lên vẻ thích thú, giống như một người thợ săn đang tàn nhẫn thưởng thức sự vùng vẫy vô vọng của con mồi.

Linh Lung làm ra vẻ chực khóc: "Vương gia, cô cô. Hôm nay Linh Lung đi xem hoa đăng cùng Thế tử, nửa đường gặp được A Dao muội muội. Sau đó biểu ca đưa bọn cháu đến Túy Hương Các xem kịch Biến Văn. Rượu Hải Đường ở Túy Hương Các rất thơm, điểm tâm cũng rất ngon. Đáng tiếc là sau đó A Dao muội muội không khỏe, chúng cháu còn chưa xem hết một vở kịch đã phải chia tay về phủ."

Nàng ta quay ngoắt lại, nhìn chằm chằm vào Thấm Dao: "A Dao muội muội, lúc nãy muội kêu đau đầu, muốn về phủ Lư Quốc công, tại sao bây giờ lại ở cùng với biểu ca?"

Lúc này Lan Vương và Thôi thị mới để ý thấy trong phòng có thêm một vị tiểu đạo sĩ lạ mặt. Thôi thị nghi ngờ nhìn Thấm Dao từ đầu đến chân, lên tiếng hỏi: "Ngươi là ai? Tại sao lại xuất hiện ở đây?"

Thấm Dao cười thầm trong bụng. Linh Lung cô nương quả nhiên không phải dạng vừa. Chỉ bằng vài ba câu nói đã thành công chuyển hướng mũi dùi sang phía nàng.

Nàng ung dung chỉnh lại đạo bào, bước tới vài bước, cung kính hành lễ với Lan Vương và Thôi thị: "Bần đạo đạo hiệu Nguyên Chân, là tục gia đệ t.ử của Thanh Hư T.ử đạo trưởng thuộc Thanh Vân Quán. Mấy ngày trước, Thế t.ử nói trong phủ có chuyện bất thường, muốn mời gia sư đến xem xét. Do gia sư không có mặt ở Trường An, mọi việc trong quán tạm thời do bần đạo đảm nhận, nên bần đạo đã theo Thế t.ử đến phủ Lan Vương. Tình thế cấp bách, chưa kịp xin phép Vương gia và Vương phi, mong hai vị Điện hạ lượng thứ."

Lan Vương tuy không sùng bái đạo giáo như những vị quyền quý khác ở Trường An, nhưng đại danh của Thanh Vân T.ử thì ông cũng từng nghe qua. Thấy vị tiểu đạo sĩ này ăn nói rành mạch, thái độ lại chín chắn, giữ lễ, sự nghi ngờ trong lòng ông cũng giảm đi quá nửa.

Lận Hiệu thầm tỏ vẻ tán thưởng Thấm Dao, tiếp lời với Lan Vương: "Đêm nay ở Túy Hương Các, Linh Lung nhân lúc con không chú ý, đã lén hạ cổ độc vào rượu của con và Nguyên Chân đạo trưởng. May mà Nguyên Chân đạo trưởng đã phát hiện từ trước nên Linh Lung mới không thực hiện được mưu đồ." Nói đoạn, hắn đưa tay ra hiệu mời Thấm Dao.

Thấm Dao gật đầu, lấy miếng điểm tâm trong tay nải ra, đặt vào chiếc lồng nhốt chuột.

Con chuột khá to, chỉ vài miếng đã ăn sạch miếng bánh.

Mọi người nín thở, căng thẳng nhìn con chuột. Ban đầu, con chuột không có biểu hiện gì bất thường, thậm chí còn nghịch ngợm cái đuôi của mình. Nửa nén hương sau, con chuột đột nhiên trở nên bồn chồn. Đầu tiên nó dùng móng vuốt cào cào tai, sau đó kêu ré lên, cào xé loạn xạ vào n.g.ự.c và bụng mình. Sau vài lần co giật, thân hình mập mạp của con chuột nhanh chóng teo lại, chỉ trong chớp mắt đã biến thành một cái xác chuột khô quắt.

Cảnh tượng chưa từng thấy bao giờ khiến Thôi thị sợ hãi đến mức lấy khăn che miệng nôn khan. Lan Vương cũng hoảng hốt nhìn Thấm Dao: "Chuyện này...”

Thấm Dao cúi người: "Bẩm Vương gia, loại cổ độc này gọi là Trường Tương Thủ, là cổ song tính. Mị cổ dùng để mê hoặc nam nhân muốn tiếp cận, độc cổ dùng để hãm hại kẻ muốn tiêu diệt. Đây là kỳ cổ âm độc nhất thiên hạ. Như ngài vừa thấy, trong chiếc bánh này là độc cổ, còn trong chén rượu của Thế t.ử là mị cổ. Chuột có cơ thể nhỏ bé nên cổ độc phát tác nhanh, nếu hạ trên người, phải mất một ngày một đêm mới phát huy tác dụng."

Lan Vương từ nhỏ lớn lên ở chốn thâm cung, đã quá quen thuộc với những thủ đoạn dùng yêu thuật mị hoặc để mê hoặc thánh thượng. Nhưng ông không ngờ có một ngày, thủ đoạn này lại được dùng để đối phó với chính con trai mình. Cơn giận bùng lên dữ dội, sự thương xót dành cho Linh Lung phút chốc biến thành sự căm ghét: "Ngươi dám dùng cổ để mê hoặc Thế tử, ngươi thật to gan!"

"Vương gia bớt giận.” Thôi thị vội vàng bào chữa cho Linh Lung: "Chỉ nghe lời nói một phía của đạo cô này, làm sao có thể tin được? Cô ta thân là nữ nhi lại giả danh đạo sĩ, hành tung đầy bí ẩn, biết đâu lại là kẻ lừa đảo từ đâu chui ra!"

Bà ta trừng mắt nhìn Thấm Dao: "Ngươi có bằng chứng chứng minh Linh Lung hạ độc không? Nếu không, tại sao lại vu khống nàng vô cớ?"

Linh Lung lấy tay áo che mặt, gào khóc t.h.ả.m thiết, trông vô cùng đáng thương: "Linh Lung không biết đã đắc tội gì với vị đạo cô này mà lại bị hắt nước bẩn lên người. Linh Lung trước nay chưa từng nghe thấy loại tà độc này, ngàn vạn lần không dám nhận!"

Đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ! Lận Hiệu nháy mắt ra hiệu cho Thường Vanh. Thường Vanh hiểu ý, lùi lại vài bước, cùng Ngụy Ba khiêng vật thể bọc trong tấm vải đen ra chỗ sáng.

Mở tấm vải ra, mùi tanh hôi lúc nãy bỗng chốc bốc lên nồng nặc. Bên trong tấm vải là một t.h.i t.h.ể đã biến dạng, phù thũng lở loét. Chỗ mũi miệng thậm chí đã thối rữa thành một cái hốc đen ngòm, không ngừng ứa ra nước xác c.h.ế.t.

Lan Vương biến sắc, Thôi thị và Lý ma ma càng hoảng hốt đến mất hồn, ai nấy đều né tránh xa, tiếng nôn ọe vang lên không ngớt trong phòng.

Lận Hiệu đợi mọi người nôn xong mới nhận một bức thư từ tay Ngụy Ba. Mở ra, trên đó là một bức chân dung nữ tử. Nữ t.ử có khuôn mặt thanh tú, nhan sắc chỉ tầm bậc trung.

"Cô biết nữ t.ử trong bức vẽ này chứ?" Lận Hiệu lạnh lùng nhìn Linh Lung.

Ngay từ lúc xác c.h.ế.t trong tấm vải đen lộ diện, Linh Lung đã biết đại sự bất thành. Nhìn thấy bức vẽ này, nàng ta càng xám mặt, cả người mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.

Lận Hiệu thu ánh mắt lại, đưa bức chân dung cho Lan Vương: "Ngay từ khi Linh Lung mới vào phủ, con đã cho vẽ lại hình dáng của cô ta, phái Ngụy Ba mang đến U Châu nghe ngóng. Phủ họ Thôi ở U Châu dĩ nhiên không tra ra được gì, nhưng khi chuyển hướng hỏi đến một họ hàng xa của nhà họ Thôi, mới tìm ra được sự thật."

Hắn làm như vô tình liếc nhìn khuôn mặt tái mét của Thôi thị: "Người họ hàng kia là đường đệ của đại lão gia phủ Thôi, tên Thôi Cảnh Sinh. Vì là dòng thứ, gia cảnh khó khăn, cha mẹ mất sớm, chỉ có một người muội muội - là Thôi Linh Lung. Thôi Cảnh Sinh sau khi cưới vợ, người vợ lại không hòa thuận với em chồng, Thôi Cảnh Sinh càng ngày càng chướng mắt muội muội. Vợ chồng họ thường xuyên bạc đãi cô ấy."

"Sát vách nhà Thôi Cảnh Sinh có một gia đình họ Chu. Một trận dịch bệnh đã cướp đi sinh mạng của đôi vợ chồng trụ cột, chỉ còn lại hai bà cháu nương tựa vào nhau. Người bà tuổi cao sức yếu, dẫn cháu gái Chu Ỷ Nhi sống qua ngày bằng chút tài sản ít ỏi. Hoàn cảnh nhà họ còn khó khăn hơn cả nhà họ Thôi, có thể gọi là nhà tranh vách đất."

"Chu Ỷ Nhi và Thôi Linh Lung trạc tuổi nhau, thường xuyên qua lại. Nhờ tính tình tương đồng, hai người còn kết nghĩa tỷ muội."

"Một ngày nọ, có tin tức từ một quý nhân ở thành Trường An truyền tới, bảo rằng muốn chọn một cô nương chưa đến tuổi cập kê trong gia tộc họ Thôi, đưa đến Trường An làm quý thiếp cho Lan Vương thế tử. Thôi Cảnh Sinh nghe được tin, bèn nảy sinh ý đồ với muội gái mình, thường xuyên đến trước mặt đại lão gia họ Thôi để tiến cử Thôi Linh Lung."

"Vị quý nhân nọ mượn cớ về thăm nhà nương châu, lặn lội từ Trường An về U Châu. Với sự giúp đỡ của vị ca ca ruột - đại lão gia họ Thôi, bà ta đích thân tuyển chọn các cô gái độ tuổi cập kê trong gia tộc. Chọn tới chọn lui, chỉ có mỗi Thôi Linh Lung là chưa đến tuổi, nhan sắc cũng tàm tạm...”

Lan Vương nghe đến đây, đưa mắt nhìn Thôi thị với ánh nhìn đầy ẩn ý. Thôi thị sắc mặt vốn đã khó coi, bị Lan Vương nhìn như vậy lại càng cảm thấy như ngồi trên đống lửa.

"Ngay lúc gia đình họ Thôi đang hối hả dạy dỗ Thôi Linh Lung cầm kỳ thi họa, cô ta lại bỗng nhiên bạo bệnh qua đời. Tính toán nương nhờ phú quý của Thôi Cảnh Sinh cũng tan thành mây khói. Hắn không cam lòng, chẳng chút đau buồn trước cái c.h.ế.t của muội muội, mà chỉ hận vì đã vuột mất cơ hội đổi đời, suốt ngày thở vắn than dài. Bản tính bạc bẽo đến mức khiến người ta lạnh lòng."

"Đúng lúc Thôi Cảnh Sinh đang tuyệt vọng, Chu Ỷ Nhi lại bất ngờ tự tiến cử mình, nói rằng chỉ cần Thôi Cảnh Sinh không để tâm, cô ta nguyện thay mận đổi đào, đóng giả Thôi Linh Lung đến Trường An. Chu Ỷ Nhi vốn đã xinh đẹp hơn Thôi Linh Lung, nếu đến Trường An thì ắt hẳn sẽ dễ dàng có được sự sủng ái của Thế tử. Thôi Cảnh Sinh mừng rỡ, bèn dẫn Chu Ỷ Nhi đến gặp vị quý nhân Trường An kia."

"Vị quý nhân Trường An nhìn thấy nhan sắc kiều diễm của Chu Ỷ Nhi thì đã xiêu lòng, lại nghe cô ta bằng lòng giả danh Thôi Linh Lung, làm sao không đồng ý. Bà ta phái người dạy dỗ Chu Ỷ Nhi vài tháng rồi đón cô ta đến Trường An. Bây giờ nghĩ lại, có lẽ vị quý nhân kia chỉ cần một mỹ nhân sẵn sàng nghe lời sai bảo, còn việc cô ta có phải họ Thôi thật hay không, bà ta vốn chẳng màng."

"Ngươi thật hoang đường!" Cơn giận của Lan Vương bùng lên, đập mạnh bàn cái "rầm", trừng mắt nhìn Thôi thị. Đám gia nhân trong phòng sợ hãi im thin thít. Thôi thị tái mặt, c.ắ.n chặt môi dưới, tay xoắn chặt chiếc khăn lụa, chẳng thể thốt nên lời.

Thấm Dao lén nhìn Lận Hiệu vẫn đang giữ vẻ mặt điềm nhiên. Quả là mưu lược thâm sâu, bày mưu tính kế lâu như vậy, bề ngoài là điều tra Chu Ỷ Nhi, nhưng thực chất từng bước từng bước đều chĩa thẳng mũi nhọn vào Thôi thị.

Nàng xuất thân từ gia đình nhỏ bé, những ân oán của các gia tộc hào môn trước nay chỉ nghe đồn chứ chưa từng tận mắt chứng kiến. Lần này, Lận Hiệu không tốn một binh một tốt, lại có thể đ.á.n.h cho Thôi thị không kịp trở tay, quả thật khiến nàng được mở mang tầm mắt.

"Đáng thương thay cho Thôi Linh Lung, lúc còn sống bị người nhà coi như công cụ, đến khi bị người ta ám hại cũng chẳng ai buồn truy cứu nguyên nhân. Tên hung thủ kia may mắn thoát c.h.ế.t, cứ ngỡ từ nay có thể thay thế Thôi Linh Lung hưởng trọn vinh hoa phú quý. Nhưng lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt, cuối cùng vẫn để người có tâm điều tra ra sự thật năm nào."

Lận Hiệu vừa nói vừa chậm rãi bước đến gần cái xác, dặn Ngụy Ba cẩn thận rút một cây kim bạc từ gáy t.h.i t.h.ể ra.

Cây kim dài chừng nửa xích, dính đầy m.á.u đen, phản chiếu ánh sáng mờ ảo dưới ánh đèn vàng, trông vô cùng đáng sợ.

Lận Hiệu dùng khăn tay bọc lấy cây kim bạc, đứng dậy lạnh lùng nhìn Linh Lung nay mặt mày đã trắng bệch: "Chu Ỷ Nhi, cô còn nhận ra cây kim bạc này chứ?"

Khi cây kim đến gần, mũi nàng ta chợt ngửi thấy thoang thoảng mùi hoa quế - mùi hương mà Linh Lung lúc còn sống thích nhất. Chu Ỷ Nhi kinh hãi tột độ, sợ sệt quay đầu sang một bên, không dám nhìn thêm.

"Cả thành U Châu lớn bé tổng cộng có ba tiệm rèn. Cô cố ý chọn một tiệm rèn xa nhà nhất, vẽ kiểu dáng cây kim bạc rồi nhờ tổ mẫu đem đi đặt làm. Tên thợ rèn đến nay vẫn còn nhớ dáng vẻ người bà mờ mắt lãng tai của cô, tự tay vẽ lại bức chân dung của bà lão." Hắn nói, nhận lấy một bức cuộn từ tay Ngụy Ba, khẽ rũ ra. Bức tranh hé mở, trên đó vẽ một bà lão tóc bạc trắng phơ.

"Sự việc đến nước này, cô còn gì để nói không?"

Lận Hiệu rũ mắt nhìn Chu Ỷ Nhi bằng ánh mắt khinh miệt, như đang nhìn một đống bùn lầy dưới chân.