Tiểu quỷ này mang hình dáng một đứa trẻ lên ba, nhưng tu vi e chừng đã ngót nghét trăm năm, sớm đã sa vào ác quỷ đạo.
Lá bùa Thấm Dao phóng ra tuy cản được đà vồ tới của nó, nhưng không đả thương được đến gốc rễ. Nó há ngoác cái miệng rộng ngoác đến tận mang tai, hàm răng nhọn hoắt phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo, hung hăng lao đến định c.ắ.n xé Thấm Dao.
Bản thân mang đầy oán khí, nó đinh ninh Thấm Dao cũng chỉ như đám đạo sĩ rởm đời mà nó từng đụng độ. Dù lá bùa kia có lợi hại, cũng chẳng làm gì được một con ác quỷ như nó. Nó cười gằn trong lòng, đầy tự tin, chỉ đợi vồ trúng Thấm Dao sẽ bám riết lấy nàng như đỉa đói, hút cạn kiệt nguyên khí mới thôi.
Nhưng tiếc thay, vừa phóng được nửa đường, trước mắt nó bỗng rực sáng. Ba con Hỏa Long chẳng biết từ đâu chui ra, ngọn lửa hừng hực trên thân rồng phả hơi nóng bức người. Nó chưa kịp né tránh, cũng chưa kịp k** r*n một tiếng đã bị một con rồng há miệng nuốt chửng, hồn phi phách tán, chẳng còn lại lấy một nắm tro tàn.
Thấm Dao thu hồi Hỏa Long, nhìn vào khoảng không trong chiếc chuông, cười khẩy: "Đồ không biết tự lượng sức mình!"
Lưu phu nhân đứng xem mà trợn mắt há mồm. Dù không nhìn thấy ác quỷ, nhưng hành động phóng Hỏa Long của Thấm Dao thì bà nhìn rõ mồn một. Chỉ sau một cái vung tay, bà cảm nhận được luồng âm khí lạnh lẽo trong phòng bỗng chốc tan biến. Nhìn lại con gái, sắc mặt xám xịt của Lưu Băng Ngọc đã hồng hào trở lại phần nào.
Bà không dám tin vào mắt mình, ba bước gộp làm hai chạy tới bên giường ôm chầm lấy con gái ngắm nghía cẩn thận, rồi bối rối quay sang hỏi Thấm Dao: "Thế t.ử phi, chuyện... chuyện này là sao vậy?"
Thấm Dao bước tới, lấy từ trong tay áo một viên Chính Dương Hoàn cho Lưu Băng Ngọc uống, rồi dịu dàng nói với Lưu phu nhân: "A Ngọc là do bị tà ma quấy nhiễu nên mới sinh bệnh nằm liệt giường. Vừa rồi tà ma đã bị tiêu diệt, không quá nửa tháng, A Ngọc sẽ hoàn toàn bình phục."
Lưu phu nhân ngẩn người, vừa xấu hổ vừa ân hận: "Hai hôm trước, A Ngọc cứ nằng nặc đòi ta đi mời Thế t.ử phi, bảo là con bé bị trúng tà, Thế t.ử phi biết đạo thuật sẽ giúp con bé trừ tà. Ta lại cứ tưởng con bé ốm đau nên nói sảng, không ngờ lại là sự thật. Thế t.ử phi, thật sự đa tạ người."
Bà không nhịn được lén lút quan sát Thấm Dao. Thật không ngờ một tiểu nương t.ử dung mạo xinh đẹp nhường này lại là cao thủ Đạo môn.
Thấm Dao vờ như không thấy ánh mắt dò xét của Lưu phu nhân, chỉ mỉm cười: "Lưu phu nhân không cần đa lễ. Ta chỉ lấy làm lạ, tại sao ác quỷ này lại vô cớ quấn lấy A Ngọc? Gần đây A Ngọc có lui tới nơi nào hoang vắng không?"
Lưu phu nhân nhìn Lưu Băng Ngọc, gặng hỏi: "Cái con nha đầu này lúc nào cũng táy máy chân tay, thích chạy lăng xăng khắp kinh thành. Tự con khai mau, gần đây có đi đến nơi nào không nên đến không?"
Lưu Băng Ngọc cảm thấy gánh nặng ngàn cân trên vai đã tan biến, sức lực cũng hồi phục được đôi chút. Nghe mẫu thân hỏi, nàng vội vàng lắc đầu quầy quậy, thề thốt: "Gần đây con chỉ ở lì trong thư viện, chẳng đi đâu cả. Mẹ không tin cứ hỏi Vương tỷ tỷ và A Mẫn xem."
Vương Ứng Ninh và Bùi Mẫn lập tức làm chứng: "Đúng là muội ấy chẳng đi đâu cả."
Lưu phu nhân lúc này mới chịu im lặng, đứng dậy ra gian ngoài sai nha hoàn chuẩn bị trà bánh.
Thấm Dao thầm suy tính. Vừa rồi trên đường đi, nàng đã quan sát Lưu phủ một lượt. Trừ con ác quỷ kia ra, không phát hiện điều gì bất thường. Xem ra vấn đề phần nhiều xuất phát từ thư viện.
Nhưng thư viện trước nay vốn thanh tịnh, sao dạo này lại rước đến bao nhiêu cô hồn dã quỷ thế này? Đầu tiên là Chu Hằng với cái đầu bị c.h.é.m quá nửa, giờ lại đến con quỷ Dạ Đề này. Chẳng biết nơi nào đã xảy ra cơ sự gì.
Ngẫm nghĩ một hồi, Thấm Dao ngước nhìn Vương Ứng Ninh và Bùi Mẫn, thấy trên người họ cũng vương chút t.ử khí. Không do dự thêm, nàng đứng dậy nói: "Ta phải lập tức đến thư viện xem xét tình hình. Nếu có bề gì, e là phải nhờ sư phụ và sư huynh ra tay."
Lưu Băng Ngọc nghe vậy, hai tai vểnh lên, vội tung chăn định nhảy xuống giường, quýnh quáng nói: "Muội cũng về thư viện với mọi người!"
Lưu phu nhân vừa vặn bước vào, nghe thế bèn cản lại, quát: "Không được đi! Con đang bệnh, mau nằm xuống cho ta."
Lưu Băng Ngọc chỉ cần cử động mạnh là lại hoa mắt chóng mặt. Nhưng không muốn mẫu thân phát hiện, nàng ráng gượng cười hề hề: "Mẹ ơi, con không phải bệnh, mà là bị trúng tà. Giờ đã khỏi rồi. Cứ nằm nhà uống mấy cái đơn t.h.u.ố.c vô thưởng vô phạt của ngự y thì thà để A Dao cho con thêm vài viên t.h.u.ố.c nữa, A Dao giỏi lắm, con uống xong là khỏi ngay."
Nàng bèn nhảy xuống giường, lảo đảo hai bước rồi đứng vững. Nàng còn cố tình đi vòng vòng trước mặt Lưu phu nhân để chứng minh mình đã đỡ nhiều, cười hì hì năn nỉ mẹ cho đi.
Lưu phu nhân bị nàng kèo nhèo đến hết cách, đành quay sang nhờ Thấm Dao: "Thế t.ử phi, A Ngọc bộ dạng thế này liệu có về thư viện được không?"
Thấm Dao liếc nhìn Lưu Băng Ngọc đang đứng nháy mắt ra hiệu cầu cứu sau lưng mẹ, cố nhịn cười, tỏ vẻ ngập ngừng: "Chuyện này..."
Lưu Băng Ngọc thấy Thấm Dao trêu mình, vội trừng mắt, làm động tác bóp cổ. Chắc ở nhà cuồng chân mấy ngày nay, nàng nóng lòng muốn quay lại thư viện lắm rồi.
Thấm Dao nhìn mà thấy buồn cười, cố ý chần chừ thêm một lúc rồi mới đủng đỉnh nói: "Bây giờ về thì cũng không sao. Viên t.h.u.ố.c ta vừa cho A Ngọc uống có tác dụng cố dương dưỡng khí. Nghỉ ngơi một thời gian sẽ bình phục."
Thực ra, muốn bình phục hoàn toàn cũng phải mất mười ngày nửa tháng. Nhưng nhìn bộ dạng bồn chồn như kiến bò chảo nóng của Lưu Băng Ngọc, nàng đành mở mắt nói dối giúp một tay.
Lưu Băng Ngọc tiếp lời: "Mẹ ơi, mấy ngày nay con nghỉ ở nhà, bài vở tồn đọng nhiều lắm rồi. Giờ mà không đi học, e là sau này nghe tiên sinh giảng không hiểu gì mất."
Câu này quả nhiên đ.á.n.h trúng tim đen của Lưu phu nhân. Bà vội dặn dò: "Vậy con về nhớ chú ý sức khỏe. Thấy mệt thì nhờ người báo tin ngay để mấy huynh đệ tới đón."
Mọi người cùng ra ngoài. Lưu Băng Ngọc chen chúc cùng Vương Ứng Ninh và Bùi Mẫn, còn Thấm Dao thì lên xe ngựa của Phủ Lan Vương.
Thấy vậy, Lận Hiệu cũng bỏ ngựa, bước lên xe cùng nàng.
Vừa ngồi xuống, Thấm Dao đã ngửi thấy mùi rượu trên người Lận Hiệu. Yến tiệc đã tàn từ lâu mà mùi rượu vẫn chưa tan, chứng tỏ ban nãy hắn uống không ít. Nàng xót xa đưa tay xoa xoa thái dương cho hắn, đề nghị: "Hay là ta không đến thư viện nữa. Đưa bạn ta đến đó rồi chúng ta về phủ luôn."
Lận Hiệu cười đáp: "Uống vài ly thôi, không sao đâu."
Mắt hắn tuy sáng nhưng giọng nói vẫn mạch lạc, chẳng có vẻ gì là say xỉn.
Thấm Dao quan sát kỹ một lát mới yên tâm. Nàng nhớ lại những lời đồn đại ở bữa tiệc ban nãy, bèn hỏi: "Nghe nói trong cung dạo này có nhiều người mắc chứng ho lao, Di phi nương nương lo lắng lắm. Chuyện này chàng có biết không?"
Lận Hiệu "ừ" một tiếng, hờ hững đáp: "Cứ thong thả, đừng vội."
Dù chẳng đầu chẳng đuôi, Thấm Dao vẫn hiểu ngay ngụ ý của hắn. Nàng cảm nhận được luồng sát khí từ Lận Hiệu tỏa ra, thấy hơi căng thẳng, bèn nắm lấy tay hắn: "Chàng điều tra rõ rồi sao?"
Lận Hiệu nhìn nàng một cái, bỗng nói: "Chờ một chút."
Hắn vén rèm gọi Ngụy Ba lại, ghé tai dặn dò vài câu.
Ngụy Ba ngớ người, không ngờ Thế t.ử lại đột ngột sai bảo chuyện này, đúng là làm việc theo cảm tính. Xem ra lúc nãy uống rượu cùng Thái t.ử và mọi người, Thế t.ử uống hơi hăng. Nhìn dáng vẻ này, chắc chắn ngài ấy chưa say.
Tuy nghĩ vậy, Ngụy Ba không dám chậm trễ, tuân lệnh lập tức thi hành.
Một lúc khá lâu sau, Ngụy Ba quay lại, trên tay cầm một chiếc tay nải nhỏ. Hắn đuổi theo xe ngựa, cung kính dâng lên cho Lận Hiệu.
Lận Hiệu đưa tay nải cho Thấm Dao, bản thân ngả lưng ra thành xe, ra hiệu cho nàng mở ra.
Thấm Dao dường như đã đoán trước được điều gì, tim đập thình thịch. Nàng từ từ mở bọc ra, bên trong là một đôi giày mũi hếch bằng lụa màu xanh hồ điệp thêu hoa phù dung. Từ chất liệu đến đường kim mũi chỉ đều toát lên vẻ tinh xảo, đắt giá. Chỉ có điều, đôi giày này bám đầy bùn đất, hệt như một viên minh châu bị vùi lấp trong bùn, mất đi vẻ rạng rỡ, kiêu sa thuở ban đầu.
"Tìm thấy ở đâu vậy?" Nàng nín thở một nhịp, ngước lên hỏi Lận Hiệu.
"Trên đường từ núi Thọ Hòe về Trường An." Lận Hiệu bình thản đáp: “Có vẻ trên đường về Trường An, đôi giày này đã bị ném ra khỏi cửa sổ xe ngựa, lăn tọt vào bụi rậm, giấu kín vô cùng. Nay núi Thọ Hòe lại phong sơn, nếu không cố ý tìm kiếm, chắc chắn chẳng ai phát hiện ra."
Thấm Dao nhìn chằm chằm đôi giày. Kẻ này quả thực mưu sâu kế hiểm. Nhưng e rằng kẻ đó không ngờ lại có người soi xét, tính toán còn kỹ lưỡng, khắt khe hơn mình.
Tuy nhiên, dù đã nắm bằng chứng trong tay, nhưng nếu đàng hoàng mang đôi giày này đi chất vấn, với tâm cơ của kẻ kia, chắc chắn nàng ta sẽ chối bay chối biến, thậm chí còn 'vừa ăn cướp vừa la làng'. Huống hồ, giữa các bên lại đan xen nhiều thế lực phức tạp, Lận Hiệu buộc phải dè chừng, hèn gì hắn lại dùng cách khác.
Nhưng, một kẻ xảo quyệt như vậy, liệu có để mặc cho toan tính của mình tan thành mây khói?
Nàng định hỏi thêm, nhưng Lận Hiệu xưa nay là người kiệm lời, thường hành động nhiều hơn nói, lại thấy hắn có vẻ mệt mỏi, nên nàng không gặng hỏi nữa. Nàng thầm định đưa nhóm Bùi Mẫn về thư viện xong sẽ lập tức cùng hắn về Phủ Lan Vương, để Lận Hiệu được nghỉ ngơi sớm.
Nào ngờ, vừa đến cổng thư viện, chưa kịp xuống xe chia tay nhóm Bùi Mẫn, thanh Xích Tiêu bên hông Lận Hiệu lại rung lên bần bật.
Lận Hiệu bừng tỉnh, cơn say bay biến. Không đợi Thấm Dao lên tiếng, hắn kéo nàng xuống xe: "Vào trong xem sao."
Đa số học sinh trong thư viện đã say giấc. Trừ vài hạ nhân ra mở cửa, chẳng thấy bóng dáng vị nữ quan tuần đêm nào.
Dọc đường đi vào nội viện nơi học sinh nghỉ ngơi, âm khí dày đặc nhưng tuyệt nhiên không thấy một bóng ma nào.
Bên trong toàn là nữ sinh khuê các, Lận Hiệu không tiện bước vào, bèn dặn Thấm Dao: "Ta sẽ canh chừng ở đây, có bề gì cứ gọi ta ngay."
Học sinh của Thư viện Vân Ẩn phần lớn là con gái vương tôn đại thần, thậm chí có cả công chúa, quận chúa hoàng tộc. Do đó, việc bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt, luôn có một đội Ngự Lâm Quân đồn trú bên ngoài. Trước đây, Lận Hiệu từng mượn cớ vào thư viện để bí mật gặp gỡ Thấm Dao vài bận. Nhưng lén lút là một chuyện, còn danh chính ngôn thuận đi lại bên trong thư viện lại là chuyện khác.
Nếu để lộ ra ngoài, e rằng Lận Hiệu sẽ mang tiếng là kẻ vô lối, đồi bại, thậm chí bị Ngự sử dâng sớ đàn hặc.
Thấm Dao hiểu rõ mức độ nghiêm trọng, gật đầu trấn an phu quân, rồi dẫn Vương Ứng Ninh cùng mấy người bạn bước vào trong.
Vừa tiến đến gần lầu bát giác trong khuôn viên, một luồng âm khí bỗng chốc bốc lên nghi ngút. Từ trong bụi thược d.ư.ợ.c héo úa, một bóng hồng bất ngờ lao vút tới. Nhìn gần, đó là một nữ quỷ trẻ tuổi, độ mười bảy mười tám, mặc hỉ phục đỏ rực. Gương mặt nàng ta vô cùng xấu xí, lại trát thêm một lớp phấn son lòe loẹt, càng tăng thêm vẻ gớm ghiếc, rùng rợn.
Ả vừa lấy tay áo quệt những dòng m.á.u tươi rỉ ra từ khóe miệng, vừa đảo con mắt vô hồn nhìn đám Thấm Dao, lầm bầm: "Mấy cô nương này dung mạo khá phết. Ái chà, nên lấy khuôn mặt của ai bây giờ nhỉ?" Giọng điệu khấp khởi mừng rỡ, ra vẻ đang phân vân chọn lựa. Vừa dứt lời, ánh mắt nàng ta trở nên sắc lạnh, hai tay giơ vuốt sắc nhọn nhắm thẳng về phía Bùi Mẫn.
Thấm Dao nhận ra ngay, con quỷ này trông thì đáng sợ nhưng thực chất chỉ là một oán linh pháp lực yếu ớt. Thấy nàng ta định tấn công Bùi Mẫn, nàng không chút chần chừ, lập tức nghênh chiến.
Bùi Mẫn và Vương Ứng Ninh vốn không nhìn thấy tà ma, hoàn toàn mờ mịt không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Tuy nhiên, Lưu Băng Ngọc vừa mới bị hao hụt nguyên khí, vận đen đeo bám, lại giống như được khai nhãn, nên thấy rành rành hình thù gớm ghiếc của con quỷ kia. Sợ đến nỗi hai hàm răng va vào nhau lập cập.
Bất chợt liếc sang bên cạnh, thấy một bóng mờ lao tới. Nàng kinh hãi quay đầu, đập vào mắt là một mụ già mặt vàng như nến, ánh mắt lạnh lẽo, hiểm độc đang trừng trừng nhìn mình. Tốc độ của mụ ta nhanh như tên bắn, trong chớp mắt đã sấn đến ngay trước mặt.
"A Dao! A Dao!" Nàng sợ đến đứng hình, vội gào thét tên Thấm Dao.
Thấm Dao nghe thấy tiếng gọi, không cần ngoái đầu lại, như thể có mắt sau gáy, nàng lập tức rút bùa phóng về phía sau. Mụ già trúng bùa bèn rú lên một tiếng quái dị rồi tan thành mây khói.
Nhưng chỉ trong tích tắc, từ trong bóng tối lại túa ra vài cô hồn dã quỷ khác, kẻ gãy tay, kẻ chột mắt. Chúng cứ như nấm mọc sau mưa. Dường như biết Lưu Băng Ngọc nhìn thấy mình, chúng xúm xít bu lấy nàng, hoàn toàn ngó lơ những người khác.
Đối phó với dăm ba cái loại tiểu yêu này với Thấm Dao dễ như trở bàn tay. Nàng liên tiếp phóng bùa, đ.á.n.h tan từng bóng ma một.
Khổ nỗi, dạo này Lưu Băng Ngọc bị ma dọa đến ám ảnh. Cứ hễ thấy có bóng dáng ma quỷ lượn lờ sau lưng, dù biết thừa Thấm Dao sẽ bảo vệ mình, nàng vẫn sợ hãi bỏ chạy thục mạng.
Khu vực họ đứng khá sát tường viện. Lưu Băng Ngọc luống cuống đ.â.m sầm về phía bức tường. Đúng lúc đó, một bóng đen thoăn thoắt trèo tường nhảy xuống.
Khi Lưu Băng Ngọc nhận ra thì đã quá muộn, nghe đ.á.n.h "Oạch" một tiếng, hai người ngã lăn quay, đè lên nhau.
Thấm Dao nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại nhìn, ngạc nhiên thốt lên: "Sư huynh? Sao huynh lại ở đây?"
Lưu Băng Ngọc bị cánh tay rắn chắc của đối phương ép mặt suýt bẹp dí, uất ức ngùn ngụt. Vừa nghe Thấm Dao gọi, nàng hoảng hốt đẩy mạnh bóng người kia ra, quả nhiên nhận ra đó là vị tiểu đạo sĩ thanh tú từng cứu mình hôm nọ.
A Hàn cũng giật nảy mình, cuống cuồng bò dậy. Hắn lóng ngóng nhìn Lưu Băng Ngọc, lắp bắp mãi mới thốt nên lời: "Cô nương... cô nương không sao chứ?"
Lưu Băng Ngọc thấy mình vô cùng oan ức, xui xẻo đến cùng cực. Đang yên đang lành bị ma dọa, khó khăn lắm mới gặp lại ân nhân, thì bản thân lại trưng ra bộ dạng nhếch nhác, khó coi này. Nàng định bụng khóc òa lên để giải tỏa.
Nhưng A Hàn bỗng sầm mặt, nhanh như chớp kéo tuột Lưu Băng Ngọc ra sau lưng, rồi giáng một chưởng mạnh mẽ về phía một con quỷ thắt cổ đang lù lù xuất hiện trước mặt.
Lưu Băng Ngọc nấp sau bờ vai rộng lớn của A Hàn, ngây người nhìn từng chiêu thức tung chưởng mạnh mẽ, oai phong của hắn. Cơn tủi thân trong bụng tan biến lúc nào không hay. Lại thêm phần không nể tình bạn, nàng thầm nghĩ: Sư huynh của Thấm Dao có khi còn đáng tin cậy hơn cả Thấm Dao ấy chứ.
Bên ngoài tường viện chợt vẳng đến những lời tạ lỗi lí nhí: "Bẩm Thế tử, thuộc hạ có mắt như mù, không nhận ra Đạo trưởng Thanh Hư Tử, xin Thế t.ử và đạo trưởng rộng lượng bỏ qua."
Lận Hiệu chưa kịp lên tiếng, giọng nói mang theo sự bực tức của Thanh Hư T.ử đã rít lên: "Trộm cướp thật sự thì các ngươi không bắt, lại đi bắt dân lành! Thế tử, ngài dung túng thuộc hạ như vậy sao?"
Giọng Lận Hiệu vẫn điềm tĩnh như mọi khi: "Đạo trưởng, nếu sư huynh và A Dao đều đang tiêu diệt ma quỷ bên trong, chi bằng chúng ta cũng vào giúp một tay?"
Nghe kỹ, có thể nhận ra một chút bất đắc dĩ trong lời nói của hắn.