Lý thuyết thì rành rành ra đó, nhưng bắt tay vào làm mới thấy khó như hái sao trên trời. Dạo này, nhằm lần ra tung tích tên Quỷ Kiếm Khách, đám đệ t.ử của Phương trượng Duyên Giác đã túa ra rà soát từng ngóc ngách, lật tung cả thành Trường An lẫn vùng ngoại ô. Vậy mà ngoài tóm được mấy con xà tinh, thử yêu lắt nhắt, cái bóng của tên Quỷ Kiếm Khách cũng chẳng ai thấy nổi.
Hiện Phương trượng Duyên Giác không có ở Trường An, nên gánh nặng truy tìm Quỷ Kiếm Khách đổ dồn lên vai thầy trò Thanh Hư Tử. Đêm Lưu tứ tiểu thư bị bắt đi là lần đầu tiên Thanh Hư T.ử giáp mặt tên ác quỷ này. Do chưa kịp thăm dò chiêu thức, lai lịch của hắn, ông không những không thu phục được mà còn suýt chút nữa rước họa vào thân.
Sau hồi bàn bạc, mọi người đồng tình cái giếng cạn là nút thắt quan trọng. Không chần chừ thêm giây phút nào, họ sai người cấp báo cho chùa Đại Ẩn rồi hối hả đ.á.n.h xe nhắm thẳng hướng ngôi miếu hoang ở ngoại ô Trường An.
Tới nơi, Thấm Dao ngỡ ngàng trước cảnh tượng một ngọn đồi trọc lốc. Tuy đồi không dốc đứng nhưng lại toát ra vẻ âm u rợn người. Nàng thầm thắc mắc tại sao sư phụ lại bảo nơi này không có quỷ khí hay yêu khí. Nằm sát bên đồi là con đường quan lộ, con đường huyết mạch dẫn vào kinh thành Trường An.
Lận Hiệu nhảy xuống ngựa, ngước mắt nhìn lên đồi, cũng sững lại lẩm bẩm: "Thiên Nhận Sơn."
Lần trước, t.h.i t.h.ể oan khuất của hồn ma cụt nửa đầu mà Thấm Dao thu phục ở thư viện được phát hiện chính tại nơi này. Kể cả Châu phu nhân mất tích bí ẩn cũng ở khu vực này. Xem ra, ngọn đồi này quả thật dính líu không nhỏ đến Quỷ Kiếm Khách.
Ngôi miếu hoang mà Thanh Hư T.ử nhắc tới nằm trơ trọi dưới chân núi Thiên Nhận. Những bức tượng thần Phật từng ngự trị nơi đây từ lâu đã bốc hơi, bỏ lại những bệ thờ trống hoác, lạnh lẽo, cô quạnh đến rợn người.
Phía sau miếu, khuất sau một gốc đào già nghiêng ngả là một cái giếng cạn. Nếu không chú ý quan sát, rất khó phát hiện ra sự tồn tại của nó. Thấm Dao vội chạy tới, mở Thiên Nhãn dòm xuống đáy giếng. Một làn sương xanh biếc cuộn trào, tỏa ra yêu khí rõ rệt. Tuy nhiên, luồng sát khí này lại không quá nồng nặc, hoàn toàn khác xa với thứ quỷ khí ngút trời, ớn lạnh sống lưng tỏa ra từ Quỷ Kiếm Khách.
Quan điểm của Thanh Hư T.ử hoàn toàn trùng khớp với Thấm Dao. Biết tỏng ý đồ đệ, ông gật gù: "Đúng vậy, cái giếng này tám phần là đường lui tới Trường An của bọn tôm tép dưới trướng Quỷ Kiếm Khách. Còn hắn ta thì pháp lực cao cường, đâu thèm dùng đến mấy cái lối hẹp này."
Lận Hiệu đứng bên cạnh, đảo mắt nhìn quanh ngọn núi Thiên Nhận trống huơ trống hoác, rồi quay sang hỏi Thanh Hư Tử: "Đạo trưởng, núi Thiên Nhận này thấp bé, lại chẳng có lấy một huyệt mộ, không giống nơi ẩn náu của đại ác ma. Tại sao Quỷ Kiếm Khách lại gây án lần đầu ở chân núi này? Hay quanh đây còn có hang động nào khác?"
Thanh Hư T.ử lắc đầu, giải thích: "Qua khỏi núi Thiên Nhận là núi Thọ Hòe, nơi Hoàng thượng tổ chức săn thú mùa thu hàng năm. Khu vực đó có cấm quân bủa vây canh gác cẩn mật, chúng ta không đời nào vào được. Mấy ngày trước Phương trượng Duyên Giác có ghé xem xét thử nhưng cũng báo lại là không có gì khả nghi."
Duyên Giác pháp lực uyên thâm, nếu ông ấy đã khẳng định Thọ Hòe Sơn không có vấn đề, thì tám chín phần mười có thể loại trừ khả năng này.
Thấm Dao lục lại trí nhớ về bản đồ Trường An. Khu vực quanh núi Thiên Nhận không có con sông nào chảy qua, chỉ có hai ngọn đồi nằm sừng sững trước sau. Ngoài ra, chẳng còn chỗ nào có thể dùng để làm nơi ẩn náu.
Vì không thể tìm ra kẽ hở ở hai ngọn đồi, sự chú ý của nàng đành quay trở lại ngôi miếu hoang tàn phế. Ngôi miếu này có lẽ đã ngót nghét trăm tuổi, lớp sơn đỏ từng một thời rực rỡ giờ đã tróc sạch sẽ. Cấu trúc miếu xập xệ, lung lay, tưởng như chỉ một cơn gió thoảng qua cũng đủ sức giật sập.
Đáng tiếc là quanh đây lại chẳng có lấy một nếp nhà, không có ai để dò hỏi gốc gác của ngôi miếu hay thân phận của vị thần được thờ phụng. Nếu không, biết đâu họ đã mót được chút thông tin về Quỷ Kiếm Khách.
Mọi người tản ra tìm kiếm quanh miếu một chập nhưng rốt cuộc vẫn trắng tay. Trời lại ngả về chiều, Thanh Hư T.ử vỗ vai Thấm Dao, dặn dò: "Tối nay Duyên Giác sẽ về tới Trường An. Đợi ông ấy về, ta sẽ bảo ông ấy chia đệ t.ử làm hai tốp, một lùng sục trong thành, một rà soát ngoại ô. Chúng ta sẽ dốc toàn lực, cày xới suốt ngày đêm, ắt hẳn cũng tìm ra Quỷ Kiếm Khách và mấy cô nương mất tích kia."
Kể từ khi Thấm Dao được hoàng thượng ban hôn với Lận Hiệu, Thanh Hư T.ử thực bụng không muốn nàng vác mặt đi bắt yêu diệt ma cùng mình nữa. Chuyện này nếu lọt vào mắt gia đình thường dân thì thôi cũng chẳng sao, đằng này Lận Hiệu lại là hoàng thân quốc thích. Dù vương phủ neo người nhưng những mối quan hệ ràng buộc thì chằng chịt, trong cung ngoài triều biết bao con mắt đang hau háu soi mói. Thanh Hư T.ử không muốn đồ đệ mình vì mấy chuyện này mà rước họa vào thân.
Hơn nữa, Thấm Dao đã bước qua tuổi trăng tròn, coi như đã bình an vượt qua "kiếp nạn" trong định mệnh, sau này có tiếp tục hành nghề đạo sĩ hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tính mạng.
Thấm Dao đủ tinh ý để nhận ra sự chuyển biến trong thái độ của sư phụ. Trong lòng nàng dâng lên một cỗ ấm ức. Chẳng lẽ mới rục rịch chuẩn bị thành gia lập thất mà nàng đã trở thành "người thừa" của Thanh Vân Quán rồi sao? Rõ ràng nàng vẫn là đệ t.ử ngoan của sư phụ cơ mà!
Nàng khát khao được theo chân sư phụ tung hoành ngang dọc, trừ yêu diệt ma như bao ngày tháng qua. Thế nhưng, nếu dấn thân vào chốn hiểm nguy mà Lận Hiệu không kề vai sát cánh, dẫu hắn có dung túng thì miệng đời thế gian sao tránh khỏi lời ra tiếng vào. Do đó, muốn hành sự thì ít ra cũng cần có sự bảo hộ, song hành của hắn.
Nàng len lén liếc sang Lận Hiệu. Ngày mai hắn lại phải tiến cung trực ban, từ lúc mặt trời chưa ló dạng đã phải thức giấc. Tối nay nếu còn phải thức đêm thức hôm cùng nàng đi tuần, không biết sẽ kiệt sức đến mức nào.
Dù mang danh là đồ đệ của sư phụ, nhưng trên danh nghĩa, nàng cũng đã trở thành thê t.ử của hắn.
Trên đường hồi phủ, Thấm Dao thắc mắc hỏi Thanh Hư Tử: "Sư phụ ơi, người bảo Quỷ Kiếm Khách bắt cóc mấy nữ t.ử kia để làm gì cơ chứ? Bắt về không g.i.ế.c không ăn thịt, lúc họ bị thương lại đi mua t.h.u.ố.c về trị thương, nghe cứ sai sai thế nào ấy."
Thanh Hư T.ử hừ lạnh một tiếng: "Hừ, cái thứ nghiệt súc đó cũng biết thương hoa tiếc ngọc ghê nhỉ. Lũ con gái bị bắt, người thì có phu quân như Châu phu nhân, người thì phòng không chiếc bóng như Trình tiểu thư hay Lưu tiểu thư. Kén chọn thì không kén, nhưng đứa nào đứa nấy đều có nhan sắc chim sa cá lặn. Theo vi sư thấy, tên Quỷ Kiếm Khách này chắc chắn là một tên d*m t*c khét tiếng."
A Hàn đang lững thững đi theo sau, nghe vậy bèn tò mò xen vào: "Sư phụ, d*m t*c là cái gì vậy ạ?"
Thanh Hư T.ử ngượng chín mặt, quay sang mắng té tát: "Chuyện cần nghe thì như điếc, chuyện không nên nghe thì thính hơn ai hết!"
Thấm Dao cũng thấy sượng sùng khôn tả, vội liếc nhìn ra ngoài cửa xe. Bóng chiều chạng vạng, Lận Hiệu đang tập trung quất ngựa đi trước, hẳn là không nghe thấy mấy lời bàn tán nhạy cảm này.
Nàng khẽ nhúc nhích, thầm suy tính: Liệu có phải là d*m t*c thật không? Cuốn "Yêu Điển" từng ghi chép rõ ràng, yêu ma quỷ quái do không có thân xác hữu hình, nên dẫu có tơ tưởng đến chuyện ân ái với phàm nhân thì cũng vất vả trăm bề, gian nan muôn phần. Tên Quỷ Kiếm Khách này từ lúc ló mặt đến nay, mỗi lần hành sự đều có bài bản rõ ràng, mưu mô tinh xảo, khác xa với lũ yêu ma tầm thường chỉ hành động theo bản năng nh*c d*c.
Chia tay sư phụ và A Hàn trước cổng Thanh Vân Quán, Thấm Dao cùng Lận Hiệu quay trở về Phủ Lan Vương.
Đêm đã về khuya, không gian trong phủ chìm vào sự vắng lặng. Vừa bước chân vào hậu viện, văng vẳng bên tai là tiếng nhạc du dương, êm ái vọng lại từ Yên Ba Các. Chắc hẳn phụ thân vẫn đang miệt mài thưởng thức nhã nhạc.
Thấm Dao lén quan sát nét mặt Lận Hiệu, thấy hắn không hề biến sắc, hiển nhiên là đã quen thuộc với cảnh này.
Khác với không khí tĩnh lặng bên ngoài, Tư Như Trai lại được thắp sáng trưng bởi ánh đèn ấm cúng. Vừa bước chân vào cửa, Ôn cô cùng Thính Phong, Tảo Tuyết và đám nha hoàn đã tươi cười rạng rỡ chạy ra đón.
Mâm cơm thịnh soạn với canh nóng, thức ăn dọn sẵn trên bàn. Đợi Lận Hiệu và Thấm Dao rửa mặt mũi, chân tay xong xuôi, Ôn cô bèn ân cần phục vụ bữa tối.
Vừa ăn, Thấm Dao vừa thầm thán phục sự tín nhiệm tuyệt đối Lận Hiệu dành cho Ôn cô. Từ sau khi Vương phi qua đời, có lẽ hơi ấm gia đình hiếm hoi trong Phủ Lan Vương đều bắt nguồn từ hai mẹ con Ôn cô. Trong thâm tâm, Lận Hiệu chắc hẳn đã coi họ như những người ruột thịt của mình. Nghĩ đến đây, Thấm Dao bỗng thấy thương xót cho phu quân.
Tuy nhiên, niềm xót xa ấy nhanh chóng bị cuốn phăng đi bởi hành động dở khóc dở cười của Lận Hiệu. Sau bữa tối, hắn phân phó Ôn cô chuẩn bị nước nóng, rồi nửa dỗ dành nửa cưỡng ép bế thốc Thấm Dao vào phòng tắm.
Mặc dù hai người đã nếm trải hương vị "mây mưa", nhưng việc phơi bày cơ thể tr*n tr** trước mặt nhau vẫn khiến Thấm Dao bối rối đỏ mặt.
Nàng gượng gạo tìm cách lách khỏi vòng tay rắn chắc của Lận Hiệu đang đặt hờ trên vai, nũng nịu: "Chàng làm gì thế này! Lát nữa Ôn cô và bọn người hầu chắc chắn sẽ đoán ra hai ta tắm chung. Sáng mai ta còn mặt mũi nào mà nhìn ai nữa!"
Dưới ánh đèn vàng vọt, làn da trắng ngần của Thấm Dao càng thêm mướt mát, lấp lánh như ngọc thạch. Vài giọt nước nghịch ngợm vương trên bờ vai thon thả, lăn tăn trượt dọc xuống những đường cong kiều diễm, khiến nàng trở nên quyến rũ đến mê người. Lận Hiệu mê mẩn ngắm nhìn, đôi môi cứ thế tham lam chiếm đoạt, đôi tay cũng chẳng chịu nằm yên, hắn khàn giọng thì thầm: "Vợ chồng tình nghĩa sâu đậm, người ngoài có biết cũng chỉ thầm ghen tị mà thôi. A Dao ngoan, ngày mai ta phải về cung rồi, đêm nay cứ để ta yêu thương nàng cho thỏa."
Trước sự nài nỉ pha chút ngang ngược của Lận Hiệu, Thấm Dao đành phải ngoan ngoãn chiều lòng hắn.
Sáng hôm sau, khi vạn vật vẫn còn chìm trong giấc ngủ, Thấm Dao đang mơ màng thì nghe tiếng động khe khẽ bên mép giường. Tâm tư vẫn đang nặng trĩu chuyện hôm qua, nàng bừng tỉnh giấc. Xoay người lại, nàng bắt gặp Lận Hiệu đang rón rén mặc xiêm y.
Thấy Thấm Dao tỉnh dậy, Lận Hiệu áy náy nói: "Đánh thức nàng rồi sao? Vẫn chưa tới giờ Mão đâu, nàng ngủ thêm lát nữa đi."
Thấm Dao lắc đầu, lật đật tung chăn ngồi dậy. Đã quyết tâm làm một hiền thê đảm đang, lo liệu chu toàn cho phu quân, sao nàng có thể lười biếng ngủ nướng được? Quá trình huấn luyện cực khổ hồi nhỏ cùng sư phụ còn khắc nghiệt hơn thế này nhiều.
Lận Hiệu đã khoác xong áo ngoài, chỉ còn thắt lưng là chưa kịp thắt. Thấm Dao bước đến trước mặt hắn, tỉ mỉ chỉnh trang lại đai lưng. Dáng vóc Lận Hiệu vốn dĩ dong dỏng cao, chiếc đai lưng đen tuyền ôm lấy lớp áo bào xanh lục, tuy không phô trương nhưng lại toát lên sự quyền quý, uy nghi khó tả, hệt như ngọn núi sừng sững, tuấn tú bức người.
Thấm Dao ngắm nhìn phu quân, lòng ngập tràn hân hoan, nhón chân đặt một nụ hôn nhẹ lên má hắn. Hôn xong, nàng quay người lấy thanh kiếm Xích Tiêu định đeo lên người hắn, nhưng Lận Hiệu đã nhanh tay kéo nàng lại, vòng tay ôm chặt, rồi cúi đầu hôn đắm đuối. Mãi đến khi hai hơi thở hòa quyện vào nhau, hắn mới luyến tiếc buông nàng ra.
Hai người dùng bữa sáng xong, Thấm Dao tiễn Lận Hiệu ra cửa. Vì chưa kịp vấn tóc điểm phấn tô son, mái tóc mây chỉ buông xõa hững hờ, Thấm Dao đành dừng bước dưới hiên nhà.
Gió thu mang theo hơi lạnh se sắt phả vào người. Lận Hiệu dịu dàng khoác thêm chiếc áo choàng màu hồng phấn lên vai Thấm Dao, ân cần dặn dò: "Nàng về phòng nghỉ ngơi thêm đi. Lát nữa nếu có nhã hứng dạo chơi, cứ bảo Thường Vanh và đám thuộc hạ thu xếp mọi thứ. Có bọn chúng hộ tống, ta cũng yên tâm hơn."
Trái với trước đây chỉ dám âm thầm theo gót bảo vệ, đám hộ vệ giờ đã có thể đường hoàng sát cánh bên cạnh Thế t.ử phi. Sự kiện Hạ Địch buông lời mạo phạm Thấm Dao năm xưa vẫn là cái gai trong mắt Lận Hiệu, khiến hắn chẳng thể nào an lòng nếu để nàng một thân một mình dấn thân vào chốn hiểm nguy.
Thấm Dao mỉm cười gật đầu, ngập ngừng một lát, rồi bẽn lẽn cúi đầu, e ấp dặn dò: "Nếu không có việc gì gấp, chàng nhớ về sớm nhé."
Vài từ ngắn ngủi nhưng chứa chan tình ý nồng nàn. Trái tim Lận Hiệu như bị một bàn tay mềm mại khẽ xoa dịu, hắn đưa tay nâng nhẹ cằm Thấm Dao, ngón tay vương vấn v**t v* gò má láng mịn tựa hoa lan, thủ thỉ: "Được, xong việc ta sẽ lập tức trở về, không chậm trễ dù chỉ một khắc."
Từ phía xa, Ôn cô chứng kiến cảnh đôi uyên ương tình tự, bà không khỏi rưng rưng xúc động, khẽ buông tiếng thở dài mãn nguyện. Quả thật, Thế t.ử đã trao trọn con tim cho Thế t.ử phi. Nụ cười rạng rỡ trên môi Thế t.ử từ ngày đính hôn còn nhiều hơn cả ba năm trước cộng lại. Chút ân tình này, chẳng phải là điều vô giá hơn mọi sự môn đăng hộ đối hay sao?
Tiễn Lận Hiệu khuất bóng, Thấm Dao đứng tựa cửa hiên, đắm mình trong ánh ban mai rọi chiếu Tư Như Trai. Làn sương mai mỏng manh lẩn khuất giữa những khóm hoa cỏ xanh tươi, tạo nên một khung cảnh thanh bình, tĩnh lặng đến lạ thường. Hít một hơi thật sâu, hương thơm ngát của trà hoa len lỏi vào từng tế bào, mang lại cảm giác dễ chịu khôn tả.
Thấm Dao bước chân nhẹ nhàng trở về phòng, miệng cười tươi như hoa: "Ôn cô, phiền bà chải tóc giúp ta, ta muốn tới Lê Bạch Cư vấn an phụ vương."
Ôn cô rạng rỡ đáp lại: "Dạ vâng!" Nàng dâu này quả thật biết cách tự tạo niềm vui cho bản thân.