Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 7: Đồng ý

Cái gì mà thường xuyên không ở thành phố này, thường xuyên không nghe điện thoại, không trả lời tin nhắn được. Nhưng ở thời buổi này, chẳng phải đi làm bận đến tối tăm mặt mũi là chuyện rất đỗi bình thường sao? Chính Quý Thư Dã cũng thường xuyên bận đến mức quên cả trả lời tin nhắn WeChat của bạn bè, trước đây khi làm công việc khác, cô còn hay phải đi công tác xa nhà. Vậy nên đối với cô, những chuyện đó chẳng nhằm nhò gì cả.

 

Yêu nhau mà cứ dính như sam suốt ngày mới là mới là chuyện lạ ấy chứ.

 

"Hạ Diên, chúng ta ở bên nhau đi." Cô nói thẳng.

 

Hạ Diên nhìn cô gái trước mặt, cảm thấy bản thân chưa từng trải qua khoảnh khắc nào vui sướng như lúc này. Yết hầu anh khẽ chuyển động, rồi "ừ" đáp lại cô.

 

Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, sau khi thổ lộ tiếng lòng ra hết, hai người bỗng đứng nhìn nhau bối rối. Sự can đảm thẳng thắn bày tỏ lòng mình dần phai nhạt, thứ đọng lại chỉ còn là cảm xúc run rẩy nhè nhẹ. Cảm giác phấn khích, vui sướng, còn có cả sự ngượng ngùng đến gần như choáng váng, khiến hai người không biết nên làm gì tiếp theo.

 

"Vậy từ giờ trở đi, chúng ta là người yêu của nhau phải không?" Sau một khoảng lặng dài, Quý Thư Dã thử hỏi một câu xem tình hình ra sao.

 

Hạ Diên lại gật đầu.

 

Quý Thư Dã sờ mũi, không thể kìm được nụ cười: "Ồ… Được rồi. Vậy, vậy chúng ta phải làm gì bây giờ?"

 

"Em còn thấy khó chịu không? Ý anh là cơ thể em ấy." Hạ Diên hỏi.

 

Cô lắc đầu: "Em không còn khó chịu nữa rồi."

 

"Nhưng em vẫn phải nghỉ ngơi cho khỏe đã, em về sớm đi, đừng đứng đây hóng gió nữa."

 

"Vâng."

 

Quý Thư Dã đồng ý xong, hai người vẫn nhìn nhau, không ai có ý định rời đi trước.

 

Cô nói: "Anh về trước đi, đứng đây nãy giờ, chắc anh mệt lắm rồi."

 

"Anh không mệt, gặp được em là anh hết mệt rồi."

 

Bầu không khí ngập tràn trong một cảm xúc khó tả, ngay cả cơn gió thổi qua cũng thoang thoảng mùi hương ngọt ngào.

 

Lồng ngực Quý Thư Dã căng đầy cảm xúc, cô không muốn về nhà chút nào, cô chỉ muốn cứ đứng bên cạnh anh mãi như thế này. Nhưng nếu cô nói câu này ra thì có vẻ như cô đang quá vồ vập nhỉ?

 

"Em về trước đi, anh nhìn em đi vào nhà." Hạ Diên nói.

 

Quý Thư Dã cúi đầu nhìn mũi chân mình, khẽ đáp lại rồi lưu luyến quay người đi. Cô đi được vài bước, chợt nhớ ra điều gì đó, bèn chạy vội trở lại.

 

"Hạ Diên."

 

"Hửm?"

 

"Chúc anh ngủ ngon!" Cô nhanh chóng rướn người ôm anh rồi nhanh chóng quay người chạy mất, không dám ngoảnh đầu nhìn lại.

 

Cơ thể ấm áp, mềm mại biến mất trong nháy mắt, Hạ Diên ngẩn người, đứng chôn chân tại chỗ. Đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất, anh mới sực nhớ ra vừa rồi mình quên không ôm đáp lại cô. Cảm giác tiếc nuối tức thì trào dâng nhưng nhiều hơn cả vẫn là sự ngọt ngào. Anh không biết phải diễn tả tâm trạng lúc này của mình như thế nào, anh chỉ biết rằng quyết định tối nay của mình là đúng đắn. Anh muốn ôm cô, muốn có được cô, dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi.

 

 

Quý Thư Dã về đến nhà vẫn còn trong trạng thái lâng lâng như đang đi trên mây. Cô ngã nhào xuống giường, phấn khích lăn lộn đến mức suýt chút nữa là tự xoắn mình thành một chiếc bánh quẩy.

 

"Cún con, mày đúng là ngôi sao may mắn của tao mà! Tự nhiên vận may của tao tốt hẳn lên!" Cô ngồi dậy khỏi giường, nằm rạp xuống sàn để nói chuyện với con chó.

 

Cún con ngơ ngác nhìn cô, mở to đôi mắt long lanh, ươn ướt.

 

Quý Thư Dã nói: "Hay là tao đặt tên cho mày nhé? Lucky, mày tên là Lucky nhé?"

 

Hiển nhiên cún con không thể trả lời nhưng cô chẳng hề để tâm, cứ tự nói một mình, đắm chìm trong thế giới riêng của mình.

 

Một tiếng sau, điện thoại của Quý Thư Dã reo lên, là Hạ Diên nhắn tin báo anh đã về đến nhà, cô nhắn lại bảo anh nghỉ ngơi sớm. Anh nhắn "ừ" rồi hỏi cô chuyện bài đăng trên vòng bạn bè là sao. Cô đành phải kể lại chuyện hôm nay nhặt được chó trên đường cho anh, anh nghe xong bèn gọi điện ngay cho cô.

 

"Em bị ngã à? Em có sao không? Sao lúc nãy em không nói với anh?"

 

Quý Thư Dã cầm điện thoại, cười vô cùng ngọt ngào: "Em chỉ bị trầy da chút thôi, em bôi thuốc rồi, không sao đâu anh."

 

"Lần sau em phải đặt sự an toàn của bản thân lên hàng đầu."

 

"Em biết rồi nhưng lúc đó chú chó con trông đáng thương lắm."

 

"Vậy tức là bây giờ em đang tìm chủ mới cho nó à?"

 

"Đúng vậy… Song chưa có ai phù hợp cả. Thật ra em rất muốn nuôi nó nhưng lúc chuyển đến đây, em đã thỏa thuận với bạn cùng phòng là không nuôi thú cưng rồi."

 

"Hả? Em có bạn cùng phòng sao?"

 

Giọng điệu ngạc nhiên của Hạ Diên làm Quý Thư Dã nhớ lại lúc mới quen nhau, cô từng nói mình sống một mình, cô bỗng thấy hơi ngại: "Em… Nếu lúc đó em không nói vậy thì làm gì có lý do để kết bạn Wechat với anh. Anh không giận đấy chứ?"

 

Suy cho cùng, nếu cô có bạn cùng phòng thì sẽ không cần mượn cớ nhờ anh xác nhận xem mình đã về nhà an toàn hay chưa.

 

Hạ Diên hiểu được mưu đồ nhỏ của cô, khẽ cười: "Anh không giận, hơn nữa anh còn phải cảm ơn lời nói dối đó của em, nếu không chúng ta đã chẳng có bước tiếp theo rồi."

 

Quý Thư Dã vùi mình vào chiếc giường êm ái, lén cười một lúc rồi hỏi: "Hạ Diên, anh có người bạn nào muốn nuôi chó không?"

 

Hạ Diên chần chừ: "Chắc là không…"

 

"Vậy à." Quý Thư Dã nói: "Vậy em đành phải nghĩ cách khác thôi."

 

Sự thất vọng lộ rõ trong giọng nói của cô, Hạ Diên không đành lòng: "Em thích nó lắm sao?"

 

"Đúng vậy."

 

"Hay là để anh nuôi cho."

 

"Thật sao anh?" Quý Thư Dã không dám tin: "Anh có thể nuôi chó à? Không, không phải anh thường xuyên đi công tác sao?"

 

Giọng nói vừa vui mừng vừa bất ngờ từ đầu dây bên kia như một dòng nước ấm sưởi ấm cõi lòng anh, anh muốn cô luôn vui vẻ như vậy nên đã nói: "Nhà anh có dì giúp việc, dù anh đi công tác thì có thể nhờ dì chăm sóc và cho nó ăn. Hơn nữa nếu anh nuôi nó, em cũng được thường xuyên đến thăm nó."

 

Đây quả thực là cách vẹn cả đôi đường!

 

Quý Thư Dã vô cùng vui mừng, sau khi kết thúc cuộc gọi với Hạ Diên, cô ôm "Lucky" xoay mấy vòng.

 

Lucky! Mày thực sự rất may mắn đó!

 

 

Hôm sau là thứ bảy, là ngày nghỉ.

 

Quý Thư Dã ôm Lucky bằng một tay, tay kia xách túi thức ăn cho chó, đứng chờ Hạ Diên ở cổng khu dân cư. Anh đến rất nhanh, xuống xe rồi giúp cô cất thức ăn cho chó vào cốp xe.

 

Sau khi xác nhận tình cảm của nhau vào đêm qua, lúc này hai người đối mặt với nhau đều có vẻ dè dặt. Quý Thư Dã ngồi ở ghế phụ, cứ nhìn ngang ngó dọc, chỉ là không dám nhìn thẳng vào anh.

 

"Anh có mua trà sữa cho em rồi, em uống trước đi, lát nữa chúng ta sắp xếp ổn thỏa cho Lucky xong rồi cùng ra ngoài ăn cơm nhé." Hạ Diên nói.

 

"Được, cảm ơn anh." Quý Thư Dã cầm cốc trà sữa đặt ở bảng điều khiển trung tâm lên uống, vị ngọt lịm tan ra trên đầu lưỡi, giống hệt tâm trạng của cô lúc này.

 

"Hạ Diên, nhà anh còn có ai không?"

 

Hạ Diên: "Ba mẹ anh không sống cùng anh, anh sống một mình. Nhưng vì anh không giỏi nấu nướng nên bình thường trong nhà sẽ có dì giúp việc đến nấu cơm, sau này tiện thể nhờ dì chăm sóc Lucky luôn."

 

"Vâng."

 

Một tiếng sau, Hạ Diên lái xe vào khu chung cư mà anh đang sống.

 

Quý Thư Dã không biết nhiều về khu chung cư này nhưng chỉ vào vị trí đắc địa của nó, cô thừa biết giá nhà ở đây rất đắt đỏ. Đến lúc cô đi thang máy rồi bước vào nhà, nhìn thấy phòng khách rộng rãi với phong cách trang trí vừa sang trọng vừa có gu, cô càng tin chắc rằng căn nhà này cực kỳ tốt.

 

Ban đầu cô thấy anh lái chiếc xe điện hơn ba trăm nghìn tệ, cô còn tưởng gia đình anh ở mức khá giả. Nhưng khi nhìn thấy căn nhà này, cô mới nhận ra nhà anh không dừng lại ở mức khá giả…

 

Mặc dù ba mẹ Quý Thư Dã vẫn thường nhắc nhở rằng tìm bạn trai phải tìm người có điều kiện gia đình tốt, trước đây chính cô cũng luôn nghĩ như vậy. Song giờ đây khi gặp Hạ Diên, cô lại lo điều kiện của anh quá tốt so với mình, vì nếu khía cạnh của anh cũng xuất sắc thì tự nhiên cô sẽ bị áp lực.

 

"Em qua đây nào, anh dẫn em đi xem phòng của Lucky." Hạ Diên đang đi phía trước bỗng quay người lại, vươn tay ra trước mặt cô.

 

Quý Thư Dã khựng lại, cố giả vờ bình tĩnh đặt tay mình vào tay anh: "Anh còn chuẩn bị riêng cho nó một căn phòng nữa sao?"

 

"Ừ, dù sao nhà anh cũng còn thừa phòng."

 

Phòng của Lucky khá rộng rãi, nằm hướng Nam, ánh nắng buổi sáng chiếu vào qua cửa sổ khiến căn phòng rất ấm áp. Trên sàn gỗ có đặt một cái ổ chó đáng yêu, còn có cả đủ loại dụng cụ ăn uống và đồ chơi cho chó.

 

"Sao anh chuẩn bị những thứ này nhanh thế?" Quý Thư Dã thốt lên đầy ngạc nhiên và vui mừng.

 

Hạ Diên nắm tay cô, đầu ngón tay anh cọ nhẹ một cách đầy kiềm chế: "Sáng nay lúc ngủ dậy, anh đã ghé qua cửa hàng thú cưng gần nhà mua."

 

"Mấy thứ anh mua đáng yêu quá đi mất! Chắc chắn Lucky sẽ thích lắm! Hạ Diên, cảm ơn anh!"

 

"Em cảm ơn anh làm gì, anh đã nhận nuôi nó thì tất nhiên phải chuẩn bị hết mấy thứ này rồi."

 

Quý Thư Dã thấy ấm lòng, nói: "Để em bế nó vào thử xem sao."

 

"Ừ."

 

Hai người đành phải buông tay nhau ra nhưng ngay khi Quý Thư Dã vừa đặt Lucky vào ổ chó, Hạ Diên đã nhanh chóng nắm tay cô một lần nữa. Cô lặng lẽ nhìn hai bàn tay đang đan vào nhau, khóe môi cô suýt kéo tới tận mang tai.

 

Quả nhiên Lucky rất thích cái ổ mới của mình, sau khi được ném cho một món đồ chơi nhỏ, nó vui vẻ chơi đùa, chỉ là động tác có hơi vụng về, trông ngốc nghếch vô cùng.

 

Quý Thư Dã và Hạ Diên ngồi sát cạnh nhau trên sàn nhà, nhìn Lucky chơi mà cười tít cả mắt.

 

"Lucky thật sự rất may mắn, có được một người chủ tốt như anh." Cô cảm thán.

 

Hạ Diên phản bác: "Sở dĩ Lucky may mắn là vì nó đã gặp được em."

 

Quý Thư Dã khựng lại, nghiêng đầu nhìn anh, lúc này cô mới phát hiện ánh mắt anh vẫn luôn nhìn cô, dịu dàng như ánh nắng mặt trời. Cô không kiểm soát được mà đắm chìm trong đó, trái tim cô đập liên hồi. Trong khoảnh khắc này, trong đầu cô chỉ có một suy nghĩ là cô thực sự rất thích, rất thích người trước mắt mình này.

 

Vì vậy, khi anh mỉm cười hỏi cô đang ngẩn người nghĩ gì, cô lấy hết can đảm tiến tới, đặt một nụ hôn lên môi anh.

 

Nụ cười trên môi Hạ Diên cứng lại, vành tai anh từ từ đỏ lên ngay trong tầm mắt cô.

 

Quý Thư Dã nuốt nước bọt, nhẹ nhàng hỏi: "Người yêu có thể hôn nhau mà nhỉ?"

 

Hạ Diên nhìn cô không chớp mắt, một lúc lâu sau mới lên tiếng: "Ừ, được…"

 

Hai bàn tay đang đan vào nhau bắt đầu đổ mồ hôi, Quý Thư Dã đang căng thẳng, cô cũng cảm nhận được anh đang căng thẳng. Nói thật, cô chưa từng nghĩ mình lại chủ động đến thế, hóa ra sự rụt rè trước kia chỉ là vì cô chưa gặp được người mình thật lòng thích.

 

"Khụ… Hôm nay Lucky đã ăn gì chưa?" Cô mừng thầm, đánh trống lảng sang chuyện khác.

 

"Nó ăn rồi." Hạ Diên vẫn nhìn cô chăm chú rồi đột nhiên hỏi: "Chúng ta thử lại lần nữa được không?"

 

"Hả?"

 

"Hôn ấy."

 

Lần này đến lượt Quý Thư Dã đỏ mặt, cô lắp bắp nói: "... Được chứ."

 

Sau cái gật đầu của Quý Thư Dã, cô thấy Hạ Diên nhanh chóng tiến sát lại gần, môi anh chạm lên môi cô. Khát khao đang đâm chồi nảy nở và phản ứng ngượng ngùng xuất phát từ bản năng đan xen vào nhau trong khoảnh khắc này, hai người vừa vụng về vừa bạo dạn thăm dò đối phương.

 

Không biết từ lúc nào, tay Hạ Diên đã nâng mặt cô lên, anh chỉ biết làm theo bản năng muốn khám phá đầu lưỡi cô.

 

Tim Quý Thư Dã như ngừng đập nhưng cô không hề lùi bước, cô chậm rãi hé môi, đón nhận sự mềm mại của anh.

 

Vị bạc hà, lại còn ngòn ngọt.

 

Đầu óc Quý Thư Dã trống rỗng, người cô run nhẹ, chỉ còn lại chút ý thức mơ hồ.

 

Không biết hai người đã hôn nhau bao lâu, Hạ Diên mới lùi lại kéo giãn khoảng cách ra một tí. Cả hai đều thở hổn hển, đắm chìm trong thế giới ngọt ngào đến choáng váng đấy.

 

"Làm vậy có khiến em thấy khó chịu không?"

 

Quý Thư Dã bị hôn đến nỗi cơ thể như nhũn ra, cô lắc đầu.

 

Hạ Diên tỏ ra mất tự nhiên, nói: "Đây là nụ hôn đầu của anh, có lẽ anh… Cần phải luyện tập thêm."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn