Những lời lải nhải về việc tìm người yêu của mẹ Quý Thư Dã quả thật rất đáng ghét, song có một câu bà ấy nói rất đúng. Đó là “gặp được đàn ông tốt thì phải nhanh tay cướp về, bởi lẽ họ rất hiếm khi lưu thông trên thị trường”.
Hạ Diên là hình mẫu lý tưởng của Quý Thư Dã. Một người có tính cách ôn hòa, dễ ngượng, chịu lắng nghe, lịch thiệp, hơn nữa còn chơi đàn rất giỏi. Điều ghi điểm hơn nữa là anh rất điển trai, chiều cao và vóc dáng hoàn toàn thuộc gu thẩm mỹ của cô. Hơn nữa cô cũng lờ mờ cảm nhận được đối phương có chút tình cảm với mình.
Do đó, khi đã gặp được một đối tượng hoàn toàn hợp gu của mình thì tất nhiên cô phải liều lĩnh đặt cược một phen. Lỡ thành công thì sao? Suy cho cùng, cô đã từng này tuổi rồi mà chưa thực sự yêu đương lần nào, ngẫm lại thôi cũng thấy lỗ vốn.
Lúc về tới nhà, Quý Thư Dã vẫn còn chìm đắm trong sự ngỡ ngàng vì hành động chủ động tỏ tình của mình. Cô cảm thấy mình dũng cảm như một chiến binh.
Phản ứng của Hạ Diên cũng khiến cô cảm thấy thích thú. Anh không đồng ý hay từ chối ngay tắp lự mà cụp mắt nhìn cô, vành tai đỏ ửng, ngượng ngùng trả lời rằng đây là chuyện rất quan trọng nên anh muốn suy nghĩ thật kỹ rồi mới đáp lại cô. Thế nên Quý Thư Dã vui vẻ đồng ý ngay lập tức.
Hai ngày tiếp theo, cô không chủ động bắt chuyện với anh. Vì Hạ Diên nói cần thời gian để suy nghĩ nên cô cho anh không gian riêng tư.
Tuy nhiên, theo thời gian trôi qua từng ngày, chờ mãi mà không nhận được hồi âm của Hạ Diên, suy nghĩ trong lòng Quý Thư Dã dần dần từ “mình thật dũng cảm” biến thành “có lẽ mình là một con hề”. Cô bắt đầu tự hỏi rốt cuộc mình lấy đâu ra tự tin mà nghĩ rằng Hạ Diên cũng thích mình? Cuộc đời cô luôn đầy rẫy những điều xúi quẩy, nào có chuyện may mắn đến thế!
Cảm xúc chán chường bắt đầu trào dâng trong lòng Quý Thư Dã, cộng thêm việc lúc đi làm, cô bất cẩn báo sai giá của phòng hội nghị nên bị quản lý mắng cho một trận xối xả, Quý Thư Dã hoàn toàn chìm đắm trong cảm xúc tiêu cực.
Lúc tan tầm, Trần Tuệ và Trâu Tiểu Lam thấy nét mặt mờ mịt của cô nên đến an ủi vài câu. Cô gượng cười nói mình không sao, đi thay quần áo rồi tan tầm.
Thời tiết giữa hè ở thành phố Minh Hải sớm nắng chiều mưa. Mới 6 giờ tối, trời đột nhiên đổ mưa tầm tã. Quý Thư Dã vừa bước ra khách sạn thì thấy tiết trời này nên tâm trạng càng thêm ủ rũ. Cô lấy chiếc ô ra từ túi xách, vừa cau mày vừa đi đến trạm tàu điện ngầm nhưng giữa đường, cô thình lình nhìn thấy một chú cún đang run cầm cập nấp dưới gốc cây cảnh.
Trời mưa to thế này thì cây cối sao chắn hết được, chú cún bị nước mưa xối ướt đẫm, chỉ biết nằm rạp xuống đất với vẻ hoảng hốt và bối rối.
Nó thật nhỏ bé và tội nghiệp. Khoảnh khắc ấy, Quý Thư Dã cảm thấy chú cún này cũng xui xẻo giống hệt mình. Thế là cô không chút nghĩ ngợi quay người đi về phía chú cún.
Có điều không biết có phải chú cún sợ con người hay không mà khi thấy Quý Thư Dã đến gần, nó lập tức cảnh giác đứng dậy, quay đầu chạy ra đường cái. Dưới cơn mưa tầm tã, những chiếc xe con lao vun vút trên đường. Trái tim Quý Thư Dã run lên, cô lập tức đuổi theo chú cún.
…
“Trời mưa to quá, tôi không có tâm trạng… Sao? Tôi không về ăn cơm thì các người không nuốt trôi được hả?”
Ngoài trời vừa oi bức vừa ẩm ướt, còn không gian trong xe lại mát mẻ và khô ráo. Tài xế lão Trần nhìn thẳng phía trước, tuy nghe được giọng điệu trào phúng truyền đến từ phía sau nhưng ông ấy biết đối phương không phải đang nói với mình, mà là nói với người trong điện thoại. Có thể thấy tâm trạng của người ngồi ghế sau đang rất không vui, thế nên lão Trần đanh mặt, giảm tốc độ xe xuống để tránh mình phạm sai lầm giữa ngày mưa như thế này.
Lão Trần vừa nghĩ vậy, bỗng nhiên thấy một bóng người lao ra từ bồn hoa ven đường. Ông ấy lập tức sợ run cả người, đạp mạnh chân phanh. Bánh xe trượt mạnh trên mặt đường ướt nhẹp, tiếng lốp cao su ma sát với đường nhựa khiến người ta nổi hết cả da gà.
Lão Trần mở to đôi mắt kinh hoàng, vẫn chưa hoàn hồn thì nghe thấy người đằng sau bất mãn hỏi: “Chuyện gì?”
Ông ấy nhanh chóng quay đầu giải thích: “Sếp Thịnh, có một người đột nhiên chạy ra từ bồn hoa.”
Thịnh Đình Thâm cụp mắt, lạnh nhạt hỏi: “Tông trúng rồi à?”
“Hẳn là chưa. Tôi… Tôi xuống xe xem thử.”
“Xử lý nhanh lên.”
“Vâng.”
Cảm giác đau rát nóng cháy truyền đến từ đầu gối và khuỷu tay. Quý Thư Dã ôm chú cún ngồi trên đường, đôi mắt không tài nào mở nổi vì bị mưa xối.
“Cháu gái ơi, cháu không sao chứ?”
Quý Thư Dã ngước lên, thấy một người đàn ông tầm 40 tuổi bước xuống từ ghế lái. Ông ấy mặc bộ complê đen chỉn chu, đôi mày cau lại, không giấu nổi vẻ kích động trên nét mặt. Cô vội đáp thật to: “Cháu không sao, không sao, xin lỗi chú.”
Lão Trần tốt bụng che ô cho cô: “Trời mưa to thế này mà sao cháu lại thình lình chạy ra đường? Nếu chú không kịp thời phanh lại thì cháu đã xong đời rồi!”
“Xin lỗi chú…”
Lão Trần nhìn chú cún trong lòng cô, vỡ lẽ: “Cần chú đưa cháu đến bệnh viện không? Tay với chân của cháu…”
“Không cần, chú không tông trúng cháu đâu, chú đi đi ạ.”
Khổ nỗi thời buổi này, nhiều người lúc xảy ra tai nạn thì cứ bảo không sao nhưng sau đó lại nảy sinh rất nhiều phiền phức. Lão Trần không yên tâm lắm, ngẫm nghĩ rồi quay về bên ghế lái, hỏi vào trong xe: “Sếp Thịnh, tay chân cô gái kia đều bị đổ máu nhưng cô ấy cứ bảo mình không sao, không cần đưa cô ấy đến bệnh viện. Cậu xem…”
Người ngồi ghế sau đang nhắm mắt dưỡng thần, nghe vậy mới mở mắt và nhìn ra cửa sổ. Đập vào mắt anh là một cô gái toàn thân ướt như chuột lội. Cô mặc một chiếc váy dài hai dây, lớp trang điểm đã bị nhòe trông rất nhếch nhác nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời, dù cách màn mưa vẫn có thể thấy rõ mồn một.
Thịnh Đình Thâm vô thức nhìn vào mắt cô vài giây nhưng ngay sau đó, anh lại thấy chú cún cũng bẩn thỉu, nhếch nhác không kém trong lòng cô, anh lập tức nhíu mày, thôi không nhìn nữa: “Chuyển cho cô ấy một khoản tiền rồi bảo cô ấy tránh đường.”
“Tôi hiểu rồi.”
Lão Trần lại chạy về bên cạnh Quý Thư Dã: “Cháu ơi, chúng ta kết bạn WeChat nhé, chú chuyển tiền thuốc men cho cháu.”
Quý Thư Dã: “Thật sự không cần đâu, tại cháu thình lình chạy ra đường chứ đâu liên quan tới chú.”
“Ờ… Nhưng sếp của bọn chú bảo là phải chuyển cho cháu một khoản tiền. Cháu xem hôm sau lỡ có vấn đề gì thì cháu còn có tiền mà đi bệnh viện, đúng không?”
Quý Thư Dã đã hiểu, họ sợ cô hôm sau sẽ báo cảnh sát rồi lại gây rắc rối cho họ nên mới giải quyết triệt để bằng phương thức đơn giản nhất.
Cô mím môi, lại lần nữa nhìn về phía chiếc xe sang màu đen bên cạnh. Nhìn qua kính chắn gió đằng trước có thể thấy có một người ngồi ở hàng ghế sau nhưng vì góc nhìn lẫn trời mưa nên cô không thấy rõ mặt đối phương.
“Chú bảo với sếp chú là sau này cháu sẽ không kiếm chuyện đâu, tạm biệt.”
Quý Thư Dã ôm chú cún, đi cà nhắc từng bước một trở về. Lão Trần gọi cô mãi mà không được nên đành thôi, quay về trên xe.
“Sếp Thịnh, cô ấy không đòi tiền, bảo là sau này sẽ không kiếm chuyện rồi đi luôn.”
Cơn mưa ngoài trời vẫn không có dấu hiệu vơi bớt. Thịnh Đình Thâm tùy ý nhìn ra cửa sổ, chỉ thấy một bóng dáng mảnh khảnh ở cách đó không xa đang khom lưng nhặt chiếc ô rồi giơ lên trên đỉnh đầu mình. Sau đó cô cúi xuống, ghé lại gần chú cún bẩn thỉu trong lòng, không biết nói gì mà đôi mắt cong lên, khóe miệng nhoẻn cười.
Thịnh Đình Thâm rất ghét động vật họ chó nên chẳng muốn nhìn nữa: “Lái xe.”
“Vâng.”
…
Vì chú cún này mà Quý Thư Dã đứng tại chỗ một hồi lâu, chờ mãi không thấy ai tới nhận chó thì mới “chi một khoản tiền lớn” đặt taxi về nhà trong giờ tan tầm cao điểm này, còn đặt mua thêm một bao thức ăn cho chó.
Cô mang nó vào phòng tắm trong phòng mình để tắm sạch, kiểm tra sơ qua thì thấy nó không bị thương, cô bèn tạm thời làm ổ cho nó trong góc phòng. Cô định đăng bài trên khoảnh khắc WeChat để hỏi thử xem có ai muốn nuôi chó không, bởi vì cô không có cách nào nuôi nó ở nhà trọ được. Trình Vi bị dị ứng lông chó, lúc nãy cô về nhà đã báo trước với cô ấy, cô ấy đồng ý cho cô tạm thời mang chú cún về nhà nhưng phải mau chóng tiễn nó đi.
Quý Thư Dã chụp mấy tấm ảnh chú cún rồi đăng lên khoảnh khắc. Tuy nhiên vì cô không có nhiều người quen ở Minh Hải, nếu các đồng nghiệp không mấy hứng thú thì rất khó tìm được người nhận nuôi chú cún.
Quý Thư Dã nhớ lại dáng vẻ của nó lúc cô bắt gặp nó, càng cảm thấy mình và nó cùng chung số phận.
“Mày thật xui xẻo, tao cũng thật xui xẻo… Hắt xì!” Vì dầm một trận mưa to nên Quý Thư Dã bắt đầu hắt xì. Cô sợ mình bị cảm, sốt cao sẽ ảnh hưởng tới công việc nên nhanh chóng uống một cốc nước ấm rồi trùm chăn kín người cho đổ mồ hôi. Ai ngờ cô nằm trong chăm một lát rồi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
Tới khi Quý Thư Dã tỉnh dậy thì đã là 10 giờ tối, hai tiếng sau khi về tới nhà. Cô thấy chú cún kia đã ăn chút hạt và đang nằm ngủ trong chiếc ổ chó tạm bợ thì thở phào nhẹ nhõm. Tới khi xem điện thoại, cô mới phát hiện mình có mấy cuộc gọi nhỡ. Điều bất ngờ là các cuộc gọi nhỡ đó đều là Hạ Diên gọi tới. Trái tim Quý Thư Dã run rẩy, bỗng nhiên cô cảm thấy rất tủi thân.
Mấy ngày liền anh không liên lạc với cô nên cô đã biết đáp án rồi, bây giờ anh còn gọi điện tới làm gì? Chẳng lẽ anh muốn giữ cô làm lốp? Hay là những câu đại loại như “chúng ta vẫn có thể làm bạn” vân vân chăng? Nhưng cô không có cách nào xem anh là bạn đâu.
Khi Quý Thư Dã đang rối rắm liệu mình có nên phớt lờ hay không thì điện thoại lại lần nữa hiển thị có cuộc gọi tới từ Hạ Diên. Cô mím môi, nhìn chằm chằm màn hình.
Nghe… Không nghe… Nghe… Không nghe…
A a a a! Thôi! Người ta từ chối mà cô lại mặt nặng mày nhẹ với người ta thì quá vô duyên! Quý Thư Dã bèn ngồi dậy trên giường với mái tóc bù xù như tổ quạ, hắng giọng rồi ấn nút nghe máy: “A lô?”
“Thư Dã, em… Có nhà không?”
“Tôi đang ở nhà, sao vậy?”
Hạ Diên: “Em bị cảm hả?”
Lúc tỉnh dậy, Quý Thư Dã thấy hơi nghẹt mũi nhưng cô trả lời vòng vo: “Hình như hơi bị cảm một chút.”
“Em chờ tôi một lát.”
“… Cái gì?”
Hạ Diên không trả lời cô thì đã cúp máy. Quý Thư Dã ngơ ngác nhìn điện thoại, nghĩ bụng lời anh vừa nói là có ý gì? Chẳng lẽ anh muốn đưa thuốc tới cho cô sao? Không thể nào, nửa đêm rồi làm gì còn ai rảnh rỗi đến thế… Cô suy nghĩ nhiều quá.
Quý Thư Dã nằm úp sấp xuống giường, bắt đầu thấy hối hận. Lẽ ra lúc nãy cô nên giả vờ ngủ để không bắt máy, như vậy thì sẽ không thấy khó chịu nữa.
Vù vù…
Mười phút sau, tin nhắn mới trên WeChat hiện lên.
Hạ Diên: [Nếu được thì em báo cho tôi biết em sống ở tòa số mấy được không? Không được cũng chẳng sao, tôi đưa điện thoại cho bảo vệ rồi em báo với anh ấy là em sống ở đâu, anh ấy sẽ đưa thuốc tới tận nhà cho em.]
Quý Thư Dã thấy tin nhắn này thì lập tức nhảy bật ra khỏi giường: [Anh đang ở trong khu chung cư nhà tôi hả?]
Hạ Diên: [Ừ.]
Anh thật sự mang thuốc tới tận nơi ư? Quý Thư Dã sững sờ, hoàn toàn quên béng buồn xuân thương thu. Sau khi đọc số tòa nhà, cô vội khoác áo vào rồi đi xuống lầu.
Cô đứng chờ dưới lầu một lát đã thấy Hạ Diên bước ra từ con đường nhỏ trong góc. Đến tối mưa đã tạnh, song mặt đất vẫn còn ẩm ướt. Hạ Diên mặc một chiếc áo thun đen đứng dưới cầu thang, ánh đèn neon chiếu vào mặt anh, có thể thấy rõ cả cái bóng của hàng mi dài trên gương mặt ấy.
Chết tiệt… Anh thật sự quá đẹp trai!
“Cho em thuốc cảm cúm này, em uống rồi ngủ tiếp đi nhé.” Hạ Diên cất lời.
Quý Thư Dã không nhận mà khẽ thở dài, giọng điệu hơi hờn dỗi: “Anh đưa thuốc tới cho tôi làm gì… Tôi đã bảo là tôi không sao rồi mà.”
“Tôi tình cờ đi ngang qua cổng khu chung cư nhà em, hơn nữa cách đây không xa có một hiệu thuốc.”
“Tình cờ ư?” Quý Thư Dã nghi ngờ: “Anh… Sao lại đi ngang qua cổng khu chung cư nhà tôi?”
Hạ Diên ngửa đầu, chăm chú nhìn cô: “Thư Dã.”
“Hả?”
“Tôi… Vì lý do công việc nên thường xuyên đi xa, thường xuyên không thể nhận cuộc gọi, cũng không trả lời tin nhắn được. Có lẽ tôi sẽ đột ngột mất tích rồi lại đột ngột trở về. Thế nên tôi không thể bầu bạn bên em mỗi ngày, cũng không thể gặp em mỗi khi em muốn gặp tôi. Nếu là vậy… Thì em còn chịu yêu tôi nữa không?”
Gió đêm như dừng lại, ánh đèn chiếu sáng đôi mắt anh, tựa như hai viên kim cương rực rỡ.
Quý Thư Dã hoàn toàn sửng sốt, đầu óc hệt như một cỗ máy bị trục trặc vì hoạt động quá tải, bánh răng chuyên xử lý thông tin ngưng chuyển động.
“Mấy ngày nay tôi đã nghĩ ngợi rất nhiều. Tôi không có cách nào yêu đương như người bình thường, tôi sợ sau này em sẽ thất vọng nên… Cứ lần lữa mãi, cũng vẫn nghĩ cách từ chối em.” Hạ Diên bước lên cầu thang, cách cô gần hơn. Anh khẽ khàng nói: “Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra tôi không thể kìm nén lòng mình, tôi muốn gặp em, rất muốn rất muốn gặp em.”
Gò má Quý Thư Dã như bừng cháy. Cô có thể cảm nhận rõ rệt rằng máu trong cơ thể đang sôi trào, cháy bỏng, vô số bọt khí sung sướng trào dâng trong lồng ngực, mang lại từng đợt tê dại. Cô bị cảm giác mới lạ ấy làm cho đầu óc mụ mị, đến nỗi quên béng tâm trạng buồn bã mấy ngày qua.
Hóa ra… Hóa ra không phải vì Hạ Diên không thích cô, mà là vì anh vẫn lo nghĩ về những tình huống thực tế đó thôi.
“Thư Dã…”
“Em không để bụng mấy vấn đề đó!” Bánh răng trong đầu bắt đầu xoay chuyển, Quý Thư Dã cũng có thể thốt ra lời bộc bạch chân thành này: “Em không để bụng đâu. Hạ Diên, chúng mình yêu nhau đi.”