Công cuộc khoe khoang ở tầng dưới kết thúc vào lúc Quý Thư Dã gọi Tôn Mỹ Ngọc lên ăn cơm. Nhóm bạn hàng xóm tan cuộc, Tôn Mỹ Ngọc thì hào hứng dâng trào đi lên lầu.
Năm người ngồi xuống quanh bàn, Tôn Mỹ Ngọc không ngừng gắp thức ăn cho Hạ Diên. Dáng vẻ đó của bà ấy giống như mình có thêm một đứa con ruột vậy.
Quý Thư Dã biết tỏng ba mẹ cô đã ngóng trông cô có người yêu cỡ nào nên thấy mẹ mình như vậy, cô cũng không ngăn cản mà chỉ yên lặng ăn cơm. Sau khi ăn xong, cô lại lặng lẽ chuẩn bị đi rửa bát.
Hạ Diên đỡ lấy bát đĩa trong tay cô: “Để anh.”
Quý Thư Dã nhường anh theo thói quen.
“Thư Dã! Sao con có thể để khách rửa bát được!” Tôn Mỹ Ngọc lườm cô mấy cái rồi lại nhìn sang Hạ Diên, nói: “Đình Thâm à, đây là lần đầu cháu tới nhà chơi, đừng động vào bát đũa.”
Hạ Diên: “Không sao đâu dì ơi, bình thường nấu cơm ở nhà cũng đều là cháu rửa bát.”
“Ồ thế à.”
“Vâng, Thư Dã đã nấu cơm rồi thì cháu nên rửa bát mới phải.”
Tôn Mỹ Ngọc nghe vậy thì càng thấy hài lòng hơn. Cùng lúc đó bà ấy cũng nghe ra ý khác nên kéo Quý Thư Dã sang một bên, nhỏ giọng hỏi: “Bọn con sống chung à?”
Quý Thư Dã: “… Không hề! Bọn con chỉ thỉnh thoảng có thời gian rảnh thì tới nhà nhau nấu cơm ăn chung thôi.”
Tôn Mỹ Ngọc: “Ba mẹ cậu ấy có ở nhà không?”
“Không ạ, anh ấy sống một mình.”
“Thế thì cũng không tệ lắm, sau này kết hôn không cần ở cùng ba mẹ chồng.”
Quý Thư Dã bất đắc dĩ nói: “Được rồi mẹ ơi, để con lên lầu xem phòng của anh ấy được dọn dẹp đến đâu rồi.”
“Ừ ừ vậy con mau đi đi, hôm nay mẹ bảo ba con trải giường chiếu. Cái ông này làm việc không lanh lẹ chút nào.”
Trên tầng ba, ngoài phòng của Quý Thư Dã và Quý Nhan Khả thì còn một phòng ngủ phụ nữa, bình thường họ hàng nhà cô tới sẽ ngủ ở đây. Quý Thư Dã lau sàn sơ qua, chờ Hạ Diên lên lầu thì bảo anh vào phòng tắm trong phòng cô rửa mặt trước rồi hãy đi ngủ.
Đang ở trong nhà cô nên Hạ Diên rất có chừng mực, rửa mặt xong định quay về phòng luôn.
Quý Thư Dã giữ chặt lấy người: “Anh cứ thế mà đi hả? Không hôn một cái à?”
Hạ Diên ho khẽ: “Bây giờ đang ở nhà em, ba mẹ em đều ở đây.”
“Phòng ngủ của họ ở tít tầng dưới cơ.”
“Nhỡ đâu họ đi lên thì sao?”
“Không đâu.”
Từ hôm qua cho tới giờ dây thần kinh của Quý Thư Dã luôn căng như dây đàn, bây giờ trời tối người yên, mẹ đã an ổn chìm vào giấc ngủ rồi nên cô cũng thả lỏng hẳn. Cô ôm eo Hạ Diên, thân mật cọ xát.
Sau khi ôm rồi cô lại không vừa lòng, nhón chân hôn anh.
Hạ Diên thuận theo, vành tai bị cô vừa hôn vừa sờ đến mức đỏ rực. Cuối cùng anh thật sự không nhịn nổi nữa bèn nắm chặt tay Quý Thư Dã, không cho cô làm gì nữa.
“Được rồi, anh về phòng đây.”
Quý Thư Dã thấy dáng vẻ ngượng ngùng của anh, cố ý trêu chọc: “Đừng mà, hay là anh lên giường em nằm một chút nhé?”
Hạ Diên chậc một tiếng, véo mặt cô: “Tối qua em đã ngủ không ngon rồi, hôm nay ngoan ngoãn ngủ đi.”
Nói rồi, anh vội vàng mở cửa đi ra, như thể sợ cô sẽ ăn tươi nuốt sống mình ngay tại chỗ vậy. Quý Thư Dã phì cười mấy tiếng, rốt cuộc cũng hài lòng quay lại giường.
…
Buổi sáng ở khu phố cổ Trinh Châu lúc nào cũng rất nhộn nhịp. Trời vừa mới tờ mờ sáng là các quầy bán đồ ăn bên cạnh phòng chơi bài đã rục rịch mở cửa.
Nồi chiên quẩy được đặt lên, dầu sủi bọt lăn tăn. Hơi nước bốc lên từ các khe hở của xửng hấp, mang theo hương thơm của bánh bao và xíu mại, bao trùm toàn bộ quán nhỏ.
Hai vợ chồng chủ quán bận rộn không ngơi tay, lát gắp bánh bao, chốc lại hắng giọng hô to: “Một bát sữa đậu nành, hai cái bánh bao, của anh đây… Một xửng bánh bao hấp, bánh quẩy, một bình sữa trứng, gửi cho…”
Để thông gió, cửa sổ phòng ngủ phụ của nhà Quý Thư Dã không đóng chặt.
Thịnh Đình Thâm đã mở mắt giữa những tiếng huyên náo ấy. Anh nhìn về phía cửa sổ, ngẩn người ra vài giây sau đó nhanh chóng đảo mắt nhìn thoáng qua xung quanh. Căn phòng anh đang ở nhỏ và trống trải, chỉ có bức tường đối diện được dán đầy những tờ giấy khen màu đỏ và vàng.
Anh nheo mắt nhìn kỹ, một trong những tờ giấy khen ghi rõ ràng: Học sinh Quý Thư Dã đạt thành tích xuất sắc về đạo đức, trí tuệ và thể dục ở lớp một, được trao tặng danh hiệu “Học sinh ba tốt”.
Thịnh Đình Thâm hơi khựng lại, khóe miệng đã phản ứng trước cả bộ não, khẽ nhếch lên.
Đúng lúc này cửa phòng đột nhiên bị mở ra. Một người mặc áo ngủ màu hồng lén lút tiến vào rồi nhanh nhẹn xốc chăn của anh lên và chui vào trong, ôm eo anh.
“Cả đêm không gặp, em nhớ anh rồi. Hạ Diên, anh có nhớ em không?” Khuôn mặt Quý Thư Dã chôn ở cổ anh, giọng nói mềm nhũn giống như người cô lúc này vậy.
Thịnh Đình Thâm hơi sững người, trong chớp mắt vẻ mặt đơ ra.
“Vừa nãy em nhìn qua rồi, ba mẹ vẫn đang ở tầng một. Thế nên em mới lén lút sang đây tìm anh. Hạ Diên, anh có đói không?”
Mặt trời sớm mai soi sáng trong phòng, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt Quý Thư Dã khiến ánh mắt của cô bỗng trở nên nhu hòa, ngọt ngào và ấm áp…
Anh chưa từng nhìn thấy cô có vẻ mặt như vậy trước đây, vì cô chưa bao giờ thể hiện ra với anh.
Thế là Thịnh Đình Thâm còn chưa kịp suy nghĩ kỹ càng xem lúc này mình đang ở đâu và đã có chuyện gì xảy ra thì đã giả dạng Hạ Diên, nói: “Anh không đói, nằm thêm một lúc nữa đi.”
Quý Thư Dã cười rồi ôm chặt lấy anh: “Tối qua anh còn không cho em ôm đấy thôi, sợ ba mẹ em nhìn thấy sẽ không tốt, sao giờ anh lại dám ôm rồi.”
Thịnh Đình Thâm tì cằm l*n đ*nh đầu cô: “Chẳng phải em đã nói rồi à, bây giờ bọn họ chưa lên tầng.”
“Hừ, tối qua em cũng nói bọn họ sẽ không lên đây. Anh thừa nhận đi, là chính anh muốn ôm em chứ gì.”
Đôi mắt sắc của Thịnh Đình Thâm hơi nheo lại: “Ừ, là anh muốn ôm em.”
“Chị ơi! Mẹ bảo chúng ta xuống tầng ăn sáng.” Chẳng bao lâu sau, giọng nói của Quý Nhan Khả truyền tới từ bên ngoài.
Quý Thư Dã lập tức chui ra khỏi lồng ngực Thịnh Đình Thâm: “Chúng ta nên đi ăn sáng thôi, rửa mặt trước đã.”
Cô vén chăn lên, đang định bước xuống giường thì cổ tay đột nhiên bị nắm chặt. Cô quay đầu lại, thấy người đang nằm nhìn chằm chằm mình bằng ánh mắt sâu hun hút, dường như không muốn để cô đi.
Quý Thư Dã cười cười, ôm mặt anh: “Bé ngoan, đừng nằm ỳ đó nữa.”
Thịnh Đình Thâm hơi giật mình, siết chặt tay cô hơn.
Cô cũng hết cách, đành phải kiên quyết xốc người kéo dậy: “Tối nay lại ôm tiếp nhé?”
“Ừ…”
Lúc hai người xuống tầng, trên bàn ăn đã bày một đống đồ ăn sáng.
Tôn Mỹ Ngọc vẫy tay gọi bọn họ: “Đình Thâm, tới đây ăn sáng đi.”
Thịnh Đình Thâm vừa đọc qua ghi chép của Hạ Diên, biết tại sao mình lại xuất hiện ở nơi này. Thế nhưng khi nghe người phụ nữ xa lạ trước mặt gọi mình như vậy, anh vẫn hơi ngây người ra.
Quý Thư Dã chẳng hề phát hiện ra sự khác thường của anh, chỉ kéo anh ngồi xuống: “Mẹ à, sao hôm nay mẹ mua nhiều món thế?”
Tôn Mỹ Ngọc nói: “Chúng ta có thêm một người mà. Hơn nữa mẹ cũng không biết Đình Thâm thích ăn gì nên mua mỗi thứ một ít. Đình Thâm, cháu ăn thử xem, bánh bao này là nhà lão Lương bên cạnh bán đấy. Nhà họ đã bán bánh bao hơn 20 năm rồi, Thư Dã ăn từ nhỏ đến lớn đấy, ăn ngon lắm.”
Những chiếc bánh bao tròn trịa, mềm mại được xếp chồng lên nhau trên đĩa. Thịnh Đình Thâm nhìn một lúc lâu, cuối cùng cầm một cái lên rồi cắn một miếng.
“Thế nào?” Bốn người quanh bàn đều nhìn anh.
Thịnh Đình Thâm cười cười: “Ngon ạ.”
“Đúng đấy. Rất nhiều người ở quanh đây sáng sớm đã chạy đến mua.”
Quý Thư Dã cũng nhếch miệng cười, cơ thể hơi nghiêng sang bên cạnh: “Bánh bao nhân đậu đỏ là món em thích nhất. Bánh bao nhân đậu đỏ nhà họ làm rất ngon. Đợi lát nữa anh cũng nếm thử xem.”
“Ừm.”
“Được rồi, mọi người đừng nói nhiều thế, để yên cho thằng bé ăn.” Quý Viễn Trung nói.
Tôn Mỹ Ngọc: “Đúng đúng, cháu ăn đi.”
Quý Thư Dã đã xin nghỉ hai ngày, định xế chiều ngày mai mới quay về thành phố Minh Hải. Nhưng vì sợ Hạ Diên có việc nên ăn sáng xong cô bèn nói với anh: “Nếu anh bận việc thì hôm nay cứ về trước đi.”
Thịnh Đình Thâm: “Anh không có việc gì cả.”
“Làm thế này… bên phía Thịnh Đình Thâm có sao không?”
Cô vẫn chưa nhận ra anh là ai.
Thịnh Đình Thâm đáp: “Cậu ấy cũng không có việc gì.”
“Ừm, vậy thì tốt rồi.” Quý Thư Dã nhéo nhéo eo anh: “Em vẫn không yên tâm về mẹ lắm nên ngày hôm nay em sẽ ở nhà trông mẹ một chút. Buổi tối em sẽ dẫn anh ra ngoài chơi, chợ đêm ở đây rất nhộn nhịp.”
Thịnh Đình Thâm nắm chặt tay cô và nhìn vào đôi mắt đang sáng lên của cô: “Được.”
Dưới tầng bắt đầu có người lục tục tới chơi mạt chược, Quý Thư Dã không muốn Hạ Diên lại bị mọi người nhòm ngó bàn tán nên kéo anh lên tầng hai xem tivi.
Họ vừa xem được một lát thì dưới tầng đột nhiên có tiếng động lớn vang lên, dường như cửa chính ở tầng một đột nhiên bị người ta đá mạnh.
Quý Thư Dã giật mình kêu lên rồi ngay lập tức ghé vào bậu cửa sổ nhìn xuống. Chỉ thấy ở cửa đột nhiên có năm, sáu khuôn mặt xa lạ xuất hiện. Bọn họ mặt mày hung ác, dáng vẻ lưu manh, nhìn đã biết không phải dạng người tốt lành gì.
Theo bản năng, cô cảm thấy có gì đó không ổn, bèn quay đầu nói: “Anh ngồi yên ở đây đừng đi đâu, em xuống xem thử có chuyện gì.”