Cô nào có nghĩ gì đâu! Cô đâu phải kiểu người mê trai đến thế!
Quý Thư Dã lườm Hạ Diên một cái rồi rụt chân lại.
“… Thôi, vậy là được rồi, không bôi nữa!”
Ánh mắt Hạ Diên dừng lại trên người cô một lúc, rồi anh tự kiềm chế dời mắt nói: “Nếu ngày mai vẫn còn đau thì phải nói với anh, nhất định phải đến bệnh viện kiểm tra.”
Quý Thư Dã đáp: “Đâu đến mức nghiêm trọng vậy…”
“Anh chỉ nói phòng khi thôi.”
“Vâng.”
Hạ Diên đứng dậy, vào phòng tắm rửa tay.
Khi anh bước ra, Quý Thư Dã đã nằm gọn trong chăn. Cô nhìn anh, nói: “Hạ Diên, hôm nay em không muốn cử động nữa, anh ngủ lại đây với em, được không?”
Hạ Diên gật đầu.
“Vậy anh mau đi đánh răng rửa mặt rồi thay bộ đồ đó ra đi, nhìn mà phát bực…”
Hạ Diên bật cười: “Được rồi, anh đi ngay.”
Quý Thư Dã thấy may vì đêm nay là Hạ Diên xuất hiện. Dù khi hai người ôm nhau ngủ, cô vẫn cảm nhận được anh hơi khó chịu về phương diện nào đó nhưng anh luôn biết kiềm chế. Chỉ cần cô không muốn, anh tuyệt đối sẽ không chạm vào cô.
Không giống Thịnh Đình Thâm kia… hoàn toàn mất kiểm soát.
Hai người ôm nhau ngủ, Quý Thư Dã đã có một giấc ngủ rất ngon.
Khoảng thời gian sau đó, dường như Thịnh Đình Thâm rất bận, anh thường xuyên không có mặt ở thành phố Minh Hải.
Hạ Diên nói với cô rằng, nội bộ nhà họ Thịnh đang có vài biến động. Từ sau khi anh họ Thịnh Nghiêm Tề ly hôn vì trăng hoa, một số dự án trong tay anh ta đã bị thu lại và chuyển sang cho Thịnh Đình Thâm phụ trách.
Đối với chuyện này, Quý Thư Dã nửa mừng nửa lo. Mừng là vì Thịnh Đình Thâm sẽ không thường xuyên đến giày vò cô nữa. Còn lo là vì anh không ở Minh Hải, vậy thì cô cũng chẳng có cơ hội gặp Hạ Diên.
Chẳng mấy chốc, mùa hè nóng rực đã qua, hàng cây ngân hạnh ven đường cũng lặng lẽ thay áo mới.
Hôm đó, Quý Thư Dã vừa gặp khách hàng xong, quay lại văn phòng thì điện thoại bất ngờ đổ chuông. Là ba cô gọi tới.
“Thư Dã, con về ngay đi! Mẹ con ngất rồi, giờ đang ở bệnh viện!”
Quý Thư Dã giật mình, vội hỏi: “Sao lại như vậy hả ba?”
“Còn không phải tại ông già họ Triệu kia sao. Đánh mạt chược thua rồi nổi nóng, cãi nhau rồi lao vào đánh lão Giang. Lúc đó ba không có ở nhà, mẹ con lo quá nên chạy vào can. Ai ngờ đang đứng thì bà ấy thở không ra hơi rồi ngất luôn!”
Quý Thư Dã hỏi dồn: “Bác sĩ nói sao rồi ạ?”
“Bác sĩ bảo là huyết áp cao gì đó. Dù sao con cũng về xem tình hình đi.”
“Vâng, ba đừng lo, con về ngay đây!”
Quý Thư Dã thu dọn máy tính rồi sang văn phòng của Dương Đồng. Nghe xong, cô ấy lập tức duyệt đơn xin nghỉ cho cô.
Quý Thư Dã vội rời khỏi khách sạn. Cô mở điện thoại kiểm tra vé tàu thì phát hiện chuyến sớm nhất cũng phải ba tiếng nữa mới chạy.
Vậy chỉ còn cách bắt taxi.
Cô vừa mở ứng dụng thì điện thoại bất ngờ reo lên.
“Alo, Hạ Diên?”
Hạ Diên lên tiếng: “Tiểu Dã, anh định hỏi em tan làm chưa, để anh qua đón.”
“Em đang ở trước cửa khách sạn, định bắt taxi về Trinh Châu. Mẹ em vừa ngất xỉu rồi.”
Hạ Diên đáp ngay: “Mười phút nữa anh tới Carlton, để anh đưa em về.”
Lái xe về Trinh Châu mất hơn hai tiếng. Suốt dọc đường, Hạ Diên liên tục an ủi nên Quý Thư Dã cũng dần bình tĩnh lại.
Vừa đến bệnh viện, cô vội vã mở cửa xe, chạy thẳng đến phòng bệnh.
Lúc này trong phòng bệnh, ngoài ba cô còn có cả gia đình chú thím. Vừa thấy cô, mọi người lên tiếng chào hỏi: “Thư Dã, cuối cùng cháu cũng về rồi.”
Quý Thư Dã gật đầu chào cả nhà rồi nhanh chóng bước đến bên giường.
Lúc này, Tôn Mỹ Ngọc đã tỉnh lại. Bà ấy vẫy tay gọi cô: “Thư Dã, con về rồi à. Con mà không về, mẹ còn sợ không gặp được con nữa.”
“Mẹ đừng nói linh tinh.” Quý Thư Dã quay sang hỏi Quý Viễn Trung: “Ba, bác sĩ nói sao rồi ạ?”
“Bác sĩ nói mẹ con bị thiếu máu não cục bộ thoáng qua do xúc động mạnh làm huyết áp tăng đột ngột. Kết quả kiểm tra cũng vừa mới có, không có vấn đề gì nghiêm trọng... nhưng để chắc chắn thì vẫn phải ở lại theo dõi 24 giờ.”
“Vâng, vậy cứ theo dõi thêm đi ạ. Khi nào chắc chắn không sao rồi hãy xuất viện.” Quý Thư Dã nắm tay Tôn Mỹ Ngọc, dịu giọng: “Mẹ nghỉ ngơi cho khỏe nhé.”
“Đúng rồi, chị cứ nghỉ ngơi đi. Bác sĩ dặn rồi, từ giờ chị không được xúc động nữa đâu.” Lý Tú Phân dặn dò.
Tôn Mỹ Ngọc: “Tôi biết rồi, mọi người về trước đi.”
Lý Tú Phân nói: “Vậy vợ chồng em về trước nhé.”
Quý Gia Dao cũng lên tiếng: “Bác gái, mai cháu lại đến thăm bác.”
Nói xong, gia đình chú thím của cô chuẩn bị rời đi. Không ngờ vừa quay người lại thì thấy một người đàn ông đứng ngay ngoài cửa.
Đây là phòng bệnh chung, vốn dĩ người ra vào đã rất đông, nhưng người đàn ông này lại khiến người khác phải chú ý vì ngoại hình của anh quá nổi bật.
Người đàn ông có dáng người cao ráo, chắc cũng phải hơn một mét tám. Gương mặt rất đẹp trai, chẳng khác gì mấy nam diễn viên trên tivi.
Đây là người nhà của ai vậy?
Mọi người trong phòng đều vô thức nhìn về phía anh nhưng mãi không có ai lên tiếng nhận người quen.
“Cậu tìm ai thế?” Lý Tú Phân nhìn một lúc rồi không nhịn được lên tiếng hỏi.
Nghe vậy, Quý Thư Dã đang đứng bên cạnh mới quay đầu lại. Lúc này cô mới nhớ ra Hạ Diên cũng đi theo cô vào, vội vàng chạy tới: “Sao anh lại vào đây?”
Hạ Diên đáp: “Anh muốn vào thăm mẹ em.”
“Thư Dã, đây là… bạn trai cháu à?” Lý Tú Phân sững sờ hỏi.
Quý Thư Dã thấy tình huống này cũng khó mà chối, bèn liếc nhìn Hạ Diên.
Hạ Diên khẽ siết nhẹ cổ tay cô, rồi bước lên phía trước: “Dạ vâng, cháu là bạn trai của cô ấy. Cháu chào chú dì, đây là lần đầu cháu gặp hai người. Hôm nay nghe tin dì ngất xỉu, cháu vội đưa Tiểu Dã về nên chưa kịp chuẩn bị gì, mong chú dì thông cảm.”
Trong phòng, Quý Viễn Trung và Tôn Mỹ Ngọc đều ngây người ra, vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Mới hôm qua, hai người còn nhắc đến chuyện Quý Gia Dao tìm được một người bạn trai tốt, ba mẹ cô ta còn đang khoe khoang khắp nơi. Còn Quý Thư Dã thì lớn rồi mà vẫn không chịu đi xem mắt, khiến họ sốt ruột chết đi được.
Không ngờ chớp mắt một cái, cô đã dẫn bạn trai về, lại còn… đẹp trai ngời ngời đến vậy.
“Không sao, không sao! Cháu đã đưa Thư Dã về đây là quý lắm rồi!” Mắt Tôn Mỹ Ngọc sáng lên, thậm chí bà ấy còn định ngồi dậy, may mà Quý Thư Dã kịp giữ lại, ấn bà nằm xuống.
“Mẹ, mẹ đừng cử động.”
Hạ Diên nói: “Đưa cô ấy về là việc cháu nên làm, dì cứ nghỉ ngơi đi ạ.”
“Ừ, được rồi.” Tôn Mỹ Ngọc lườm Quý Thư Dã: “Con xem con kìa, có bạn trai mà cũng không nói sớm, làm nhà mình chẳng kịp chuẩn bị gì cả.”
Quý Thư Dã đáp: “Chẳng phải tại về gấp quá sao…”
“Con đúng là…” Tôn Mỹ Ngọc lại quay sang nhìn Hạ Diên, gương mặt lập tức rạng rỡ hẳn lên: “Cháu là người Minh Hải à? Cháu tên gì?”
“Dạ, cháu là người Minh Hải, cháu tên… Thịnh Đình Thâm.”
Quý Thư Dã thoáng sững lại nhưng vài giây sau cô đã hiểu được ý anh. Thân phận chính thức của anh là Thịnh Đình Thâm, trên thế giới này thực chất không hề tồn tại người nào tên Hạ Diên nên anh không thể nói thật với ba mẹ cô.
“Thịnh Đình Thâm…” Quý Viễn Trung lặp lại cái tên, rồi hỏi: “Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”
“Cũng được một khoảng thời gian rồi ạ.”
“Là đồng nghiệp à?”
Hạ Diên hơi ngập ngừng rồi đáp: “Vâng, bọn cháu đều làm ở khách sạn Carlton.”
Quý Viễn Trung lẩm bẩm: “Bảo sao, không phải đồng nghiệp thì nó kiếm đâu ra bạn trai chứ.” Nói rồi ông ấy lại hỏi tiếp: “Cháu bao nhiêu tuổi rồi?”
“Ba, giờ không phải lúc hỏi mấy chuyện này đâu.” Quý Thư Dã kéo Hạ Diên lùi lại phía sau: “Bác sĩ dặn rồi, mẹ cần nghỉ ngơi, ba để mẹ nghỉ ngơi trước đã.”
Quý Viễn Trung hắng giọng: “Ờ, cũng phải.”
“Không sao đâu, mẹ đang nằm nghỉ mà, nói vài câu cũng không ảnh hưởng gì.” Tôn Mỹ Ngọc quay sang Lý Tú Phân, vui vẻ nói: “Đình Thâm, quên giới thiệu với cháu, đây là chú thím của Thư Dã, còn đây là em họ của con bé.”
Hạ Diên nhìn ba người, lễ phép chào hỏi.
Quý Thư Dã thấy mẹ vẫn còn muốn nói tiếp, đành kiên quyết ngăn lại: “Được rồi mẹ, mẹ nằm xuống nghỉ đi, đừng nói nữa. Với lại đây đâu chỉ có mình mẹ là bệnh nhân, nói nhiều sẽ làm ảnh hưởng đến người khác.”
Tôn Mỹ Ngọc hết cách, đành nói: “Đình Thâm, vậy cháu cứ ở lại chơi vài ngày nhé. Mai dì xuất viện, lúc đó mình nói chuyện tiếp.”
Quý Thư Dã: “Mẹ.”
“Vâng, cháu sẽ ở lại đây cùng Tiểu Dã.”
“Thế thì tốt quá.”
Sức khỏe của Quý Viễn Trung vốn chỉ ở mức ổn định. Quý Thư Dã bảo ông ấy về nhà nghỉ ngơi trước nên ông ấy đi nhờ xe của chú thím cô để về nhà.
Quý Thư Dã ở lại trông Tôn Mỹ Ngọc bên giường bệnh, nhỏ giọng nói với Hạ Diên: “Anh cũng về đi, em ở đây là được rồi.”
“Không sao, anh ở lại với em, giờ cũng muộn rồi. Tối nay em còn chưa ăn gì, để anh đi mua đồ ăn cho em.”
Nói xong, Hạ Diên rời khỏi phòng bệnh. Khoảng hai mươi phút sau, hai y tá bước vào.
“Bệnh nhân giường 09, Tôn Mỹ Ngọc, bây giờ chúng tôi sẽ chuyển bác sang phòng bệnh đơn.”
Tôn Mỹ Ngọc đang ăn táo, nghe vậy thì lập tức lên tiếng: “Tôi đâu có yêu cầu chuyển phòng đơn.”
Bà ấy quay sang nhìn Quý Thư Dã, khó chịu nói: “Phòng đó đắt lắm, mẹ không chuyển đâu!”
Cô y tá đáp: “Bác ơi, ban nãy bạn trai của con gái bác đã làm thủ tục và thanh toán viện phí rồi ạ.”
“Thế à? Thế thì tốn kém quá.” Vẻ mặt Tôn Mỹ Ngọc lập tức thay đổi, nụ cười trên môi cũng tươi hơn: “Con xem thằng bé này, tiêu tiền làm gì không biết, mẹ nằm đây cũng được mà.”
Quý Thư Dã mãi chăm mẹ nên quên mất chuyện chuyển phòng, không ngờ Hạ Diên đã tự đi lo liệu hết cho cô.
Đợi anh quay lại, cô kéo anh ra một góc: “Phòng bệnh đơn bao nhiêu tiền thế? Để em chuyển lại cho anh.”
Hạ Diên xoa đầu cô: “Anh cố tình muốn thể hiện một chút. Em chuyển lại cho anh là muốn tước mất cơ hội này của anh à?”
“Không phải…”
“Vậy thì đừng nhắc chuyện tiền nữa. Quan trọng là mẹ em được nghỉ ngơi thoải mái.” Hạ Diên ôm nhẹ vai cô: “Anh đói rồi, đi ăn trước đã.”
"Vâng... Cảm ơn anh."
"Cấm em nói lời cảm ơn với anh đấy." Hạ Diên đặt đồ ăn lên bàn: "Ngồi xuống đi em, chúng ta cùng ăn."
*
Dẫu sao Tôn Mỹ Ngọc cũng vừa trải qua một trận ngất xỉu. Dù bà ấy rất muốn hỏi thêm về mối quan hệ của hai người họ nhưng vì chưa hồi phục hẳn nên ăn xong đã ngủ thiếp đi.
Vì buổi tối chỉ cho phép một người ở lại chăm bệnh nên Hạ Diên đành thuê phòng khách sạn gần đó. Sáng hôm sau anh mới quay lại bệnh viện.
Lúc này tinh thần của Tôn Mỹ Ngọc đã khá hơn nhiều. Thấy anh xách theo đồ ăn sáng và trái cây tới, bà ấy càng thêm hài lòng, lén kéo Quý Thư Dã ra hỏi nhỏ: “Gia cảnh cậu ấy thế nào? Có nhà không? Lương tháng bao nhiêu?”
Quý Thư Dã không muốn nói quá rõ về tình hình thật của anh. Một phần vì sợ ba mẹ hỏi thêm, phần khác trong lòng cô cũng cảm thấy mối quan hệ này chưa thật sự vững chắc nên chỉ đáp qua loa: “Nhà anh ấy cũng bình thường, có một căn nhà nhỏ thôi. Còn thu nhập… thì anh ấy làm cùng nghề với con, mẹ cứ hiểu vậy ạ.”
Tôn Mỹ Ngọc trầm ngâm một lát rồi nói: “Làm nghề này thì thu nhập cũng không ổn định, tính ra cả năm chắc cũng chẳng được bao nhiêu. Nhưng được cái là người gốc Minh Hải thì cũng coi như vớt vát được chút điểm. Nhà cửa ở Minh Hải dù nhỏ thì chắc giá cũng không rẻ… À đúng rồi, nhà cậu ấy ở khu nào vậy?”
Quý Thư Dã đáp: “Mẹ, con với anh ấy mới hẹn hò thôi, mọi chuyện còn chưa đâu vào đâu. Mẹ đừng hỏi kỹ như vậy được không?”
“Hỏi kỹ một chút thì làm sao, mẹ thấy cậu ấy hiểu chuyện, lại còn đẹp trai thế kia, khả năng con tiến tới hôn nhân cũng cao hơn. Tất nhiên mẹ phải tìm hiểu cho rõ ràng.”
“… Bản thân con còn chưa rõ nữa. Sau này rõ hơn con sẽ kể mẹ nghe.”
Buổi trưa, sau khi kiểm tra, kết quả cho thấy Tôn Mỹ Ngọc không có vấn đề gì nghiêm trọng nên có thể xuất viện.
Hạ Diên lái xe đưa bà ấy về nhà luôn. Về đến nơi, Tôn Mỹ Ngọc bảo nhà vẫn còn phòng trống, nhất quyết không cho anh ra khách sạn ở nữa.
Ban đầu Quý Thư Dã còn định phản đối, nhưng thấy Tôn Mỹ Ngọc có dấu hiệu nổi nóng, cô sợ lại ảnh hưởng đến huyết áp của bà ấy nên đành vội vàng đồng ý.
Thế là Tôn Mỹ Ngọc sai Quý Viễn Trung đi mua đồ ăn ngon về, còn mình thì kéo Hạ Diên ngồi lại tầng một trò chuyện.
Vì trận cãi vã hôm qua nên hôm nay phòng cờ tướng cũng không mở cửa. Tuy vậy, hàng xóm láng giềng qua lại đều nhìn thấy người đàn ông ngồi cạnh Tôn Mỹ Ngọc.
Hạ Diên quá nổi bật nên ai đi ngang cũng không nhịn được mà dừng lại hỏi thăm. Lúc này, mọi người lại nghe thấy giọng nói oang oang của Tôn Mỹ Ngọc: “Là bạn trai con gái tôi dẫn về đấy.”
Tin tức lan rất nhanh. Chẳng bao lâu sau, người ta kéo đến tầng một đông nghịt. Hạ Diên bị vây ở giữa, vẻ mặt luôn điềm tĩnh thường ngày của anh hiếm khi lộ ra vẻ mất tự nhiên.
“Mẹ! Con về rồi đây!” Đúng lúc đó, Quý Nhan Khả từ thành phố Minh Hải trở về. Mắt thấy cả đám người ở tầng một, cô ấy sững sờ: “Anh rể, anh cũng ở đây ạ?”
Hạ Diên khẽ gật đầu.
Tôn Mỹ Ngọc: “Ơ kìa Nhan Khả, con từng gặp Đình Thâm rồi à.”
“Đình Thâm?”
“Quý Nhan Khả!” Quý Thư Dã từ trên lầu đi xuống, cắt ngang thắc mắc của cô ấy: “Em về rồi à?”
“Vâng chị, hôm qua em thật sự không xin nghỉ được nên hôm nay mới về thăm mẹ.”
Tôn Mỹ Ngọc nói: “Không cần phải về đâu, tối qua mẹ đã nhắn rồi, mẹ không sao nữa mà.”
“Con cũng muốn về thăm xem mẹ thế nào mà.”
“Ừ, về thăm là được rồi.” Quý Thư Dã kéo Quý Nhan Khả sang một bên: “Chị vừa nấu canh xong, em lên nếm thử xem thế nào nhé.”
“Được ạ.” Quý Nhan Khả đi theo cô lên lầu, rồi tò mò hỏi: “Đúng rồi chị, sao mẹ lại gọi anh rể là Đình Thâm vậy?”
“À… chuyện này chị chưa nói với em. Anh ấy tên là Thịnh Đình Thâm. Còn Hạ Diên chỉ là một cái tên khác của anh ấy thôi. Mẹ anh ấy họ Hạ nên anh ấy từng dùng họ đó làm tên. Hơn nữa anh ấy thích tên Hạ Diên nên chị vẫn hay gọi như vậy.”
“Phức tạp thế cơ á?”
“Em cứ coi như đó là tên cũ của anh ấy là được.” Quý Thư Dã giải thích xong thì quay sang gọi Hạ Diên: “Anh cũng lên nếm thử canh em nấu đi.”
Hạ Diên bị mọi người vây quanh từ nãy đến giờ, vốn đã muốn tìm cách thoát ra, nghe vậy vội đứng dậy: “Được.”
Ba người tìm đại một lý do rồi cùng nhau lên lầu.
Hàng xóm nhìn theo hướng cầu thang, không khỏi xuýt xoa: “Tôn Mỹ Ngọc à, hai đứa con gái nhà bà tốt thật đấy. Nghe tin bà ngất xỉu là đứa nào cũng vội vã chạy về.”
“Đúng là thế. Tôi thật sự ghen tị với bà luôn. Con trai nhà tôi thì đến lúc tôi ngã gãy chân còn chẳng thấy mặt đâu.”
“Con gái nhà bà hiếu thảo thật, lại còn đưa được bạn trai đẹp thế kia về nữa. Mỹ Ngọc, chắc bà vui lắm rồi nhỉ?”
Tôn Mỹ Ngọc nghe vậy thì phổng mũi tự hào: “Thế thì chắc chắn phải vui rồi. Bạn trai con bé không chỉ đẹp trai mà còn rất hiếu thảo nữa. Tối qua cứ nhất quyết đòi đổi cho tôi phòng đơn đắt nhất, tôi bảo không cần mà nó không chịu. Trưa nay đưa tôi về rồi còn tiện thể mua cả một cốp xe đầy đồ bổ dưỡng. Đúng là đứa trẻ vừa ngoan vừa lễ phép.”
“Ây da, mấy món đồ bổ kia là con rể bà mua đó hả, toàn hàng tốt đấy.”
“Đúng rồi, đắt lắm.” Tôn Mỹ Ngọc nói: “Bà nói xem, tôi già rồi thì ăn sang làm gì, tôi còn bảo hai đứa mang về Minh Hải mà dùng.”
“Con cháu hiếu thảo thì bà cứ nhận lấy đi.” Bà hàng xóm cười nói tiếp: “Mà Thư Dã tinh mắt thật đấy. Tôi chưa thấy cậu trai nào đẹp như thế bao giờ, trông còn hơn cả bạn trai nhà Quý Gia Dao nữa.”
Lý Tú Phân vừa bước đến cửa đã nghe thấy câu đó vọng ra bên trong. Bà ta lập tức xụ mặt, quay người bỏ đi.
Quý Gia Dao đi phía sau một đoạn, thấy mẹ mình quay lại nên hỏi: “Mẹ, không vào thăm bác gái nữa ạ?”
“Không thăm nữa. Mẹ thấy bà ấy khỏe lắm rồi.”
“Ồ…”
Lý Tú Phân kéo tay cô ta quay bước trở về: “Chỉ được cái mã ngoài thôi, có gì đặc biệt đâu.”
Quý Gia Dao hơi sửng sốt, cô ta biết mẹ mình đang nhắc đến ai. Trong đầu cô ta lập tức hiện lên hình ảnh người đàn ông mà cô vô tình chạm mặt ở bệnh viện hôm qua. Người đó... thực sự rất đẹp trai.
Nghĩ đến đây, trong lòng cô ta bỗng nảy sinh cảm giác chua xót và ghen tị.
Rõ ràng trước đó còn nghe người ta nói Quý Thư Dã đang ế, mãi không có bạn trai, vậy mà giờ lại tìm được một người như thế.
“Đàn ông đẹp mã thì làm được gì? Sao con cứ phải đem ra so với bạn trai mình? Mẹ thấy ngoài cái vẻ bề ngoài ra thì cũng chẳng có gì có thể so sánh được với bạn trai con.” Lý Tú Phân bĩu môi: “Nghe bảo là đồng nghiệp của Thư Dã thì chắc cũng chỉ là nhân viên kinh doanh thôi, lương lậu làm sao ổn định được. Lại còn lái xe điện nữa, đâu có xịn bằng con xe của Tiểu Trương nhà con đâu đúng không?”
Quý Gia Dao gật đầu: “Cái xe điện đó cũng hơn ba trăm ngàn, còn xe của Tiểu Trương thì năm trăm ngàn lận.”
Lý Tú Phân nghe vậy thì hài lòng hẳn, cuối cùng cũng thở phào: “Mẹ đã nói rồi, làm sao bạn trai nó có thể hơn bạn trai con được.”