Liêu Thu quậy một phen cuối cùng cũng chịu rời đi, Triệu Phi cũng nối gót theo sau cô ta với sắc mặt nặng nề u ám, từ đầu đến cuối anh ta không dám liếc nhìn Quý Thư Dã lấy một lần.
Quý Thư Dã chỉ biết bất lực trong lòng, dù mọi chuyện đã được giải quyết nhưng vụ việc ầm ĩ của Liêu Thu ở đại sảnh vẫn gây ra một số ảnh hưởng nhất định.
May mà Dương Đồng rất tin tưởng Quý Thư Dã, cô ấy không hề quở trách mà chỉ dặn cô nhất định phải trấn an những vị khách làm thủ tục nhận phòng trong hôm nay.
Quý Thư Dã gật đầu.
Sau khi mọi người ra khỏi phòng nghỉ, Trần Tuệ thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng giờ đây cô ấy cũng có tâm trạng để nói đùa: “Nếu bạn trai cô nghe được màn tỏ tình vừa rồi, chắc chắn anh ấy sẽ cảm động chết mất thôi.”
Quý Thư Dã đáp: “Tôi nói để Liêu Thu nghe thôi, vì nếu tôi không nói vậy, cô ta có yên tâm nổi không?”
“Sao nghe cứ như cô không yêu bạn trai mình cho lắm ấy nhỉ?”
Quý Thư Dã nghẹn lời, bỗng dưng cô nhớ tới Hạ Diên, thế là cô thản nhiên nói: “Tôi rất yêu anh ấy mà.”
“Ôi trời… Nổi da gà quá.”
“Được rồi, không nói với cô nữa, tôi đi báo với bếp chuẩn bị trái cây và dĩa để tiếp đãi các vị khách ở tiền sảnh hôm nay.”
“Ừm.”
Sau khi xin lỗi các khách hàng bị ảnh hưởng, Quý Thư Dã trở về văn phòng. Trên đoạn đường Quý Thư Dã đi qua, mọi ánh nhìn đổ dồn vào cô, bản thân cô cũng rõ nguyên nhân là vì vụ việc xảy ra vào trưa nay nên không nói gì thêm.
Dù sao cô cũng đã giải thích hết những thứ cần giải thích rồi, vàng thật không sợ lửa nên rồi mọi chuyện cũng sẽ qua thôi.
Nhưng Quý Thư Dã sẽ không bao giờ ngờ rằng ngay trong đêm đó, đột nhiên mạng xã hội và các nhóm chat nội bộ của khách sạn lại lan truyền một bài viết.
Có người quay lại một đoạn video với nội dung là cảnh Liêu Thu la lối ngay giữa đại sảnh đòi gặp người thứ ba đã chen chân phá hoại tình cảm của cô ta và bạn trai, sau đó Quý Thư Dã xuất hiện đối chất với cô ta.
Dòng tiêu đề video được viết bằng những lời lẽ cay nghiệt: [Nhân viên kinh doanh của một khách sạn năm sao gian díu với đồng nghiệp, bị bạn gái của người ta tìm đến tận nơi chất vấn thẳng mặt.]
Bên dưới bài viết có rất nhiều bình luận:
[Ủa đã là bé ba rồi mà còn che mặt nó chi vậy má, lên chùa chắc không biết lạy ai.]
[Tại sợ bị kiện mom ơi, thời buổi này gian phu dâm phụ nhan nhản luôn á trời.]
[Á đù một cái thật to, bình thường trông cô ta đàng hoàng lắm kìa, không ngờ luôn.]
[Nhưng phải công nhận là cô này xinh thật đó, phòng ban bên tôi cũng có vài anh xao xuyến bồi hồi miết ấy.]
[Ê có ai quen người trong cuộc không cho xin thông tin khách sạn với?!]
[Nhìn cảnh thấy giống Carlton đấy.]
[Cũng đâu trách cô em kia được, nghe nói anh này ra đường tự nhận mình độc thân mà.]
[Thiệt không? Nếu vậy là thằng đó tởm nha, chị gái bị tên này trap rồi.]
[Vớ vẩn, chị đó không phải bé ba và cũng không phải bị lừa làm bé ba! Chị đó không có quan hệ gì với thằng đó hết á mấy cha, từ đầu đến cuối người ta đã nói là người ta có bạn trai rồi mà!]
[Bạn trai đâu ra, mị làm việc kế bên phòng ban của cô ta nè, nghe nói cô ta chưa từng nhắc đến bạn trai, cũng chưa từng dẫn ai ra mắt cả.]
[Lòi ra bạn trai của cô ta là Triệu X thì tôi cười chết hẹ hẹ.]
[Tôi thấy đúng á, chắc là hai người này lén lút hú hí với nhau, bị chính thất tìm tới tận cửa mới cuống cuồng chối bay chối biến.]
…
Lúc Quý Thư Dã đọc được bài viết đó đã là nửa đêm, là Trần Tuệ gửi đến đúng lúc cô đang chuẩn bị đi ngủ.
Trần Tuệ nhắn tin trên WeChat chửi Triệu Phi không tiếc lời, trách anh ta có bạn gái rồi mà ngày nào cũng âm thầm lấy lòng thả thính cô gái khác!
Sau đó cô ấy lại hỏi Quý Thư Dã định xử lý những tin đồn này thế nào, song còn khuyên cô phải nhanh chóng tìm cách giải quyết để tránh đêm dài lắm mộng.
Quý Thư Dã xem xong chỉ thấy lồng ngực nghẹn lại: [Hôm qua tôi đã thanh minh rồi, rốt cuộc ai đang tung tin đồn thất thiệt vậy?]
Trần Tuệ trả lời: [Có lẽ đoạn video đó là khách hàng nào đó quay lại, cư dân mạng nhiều chuyện chỉ thích hóng hớt thôi, vốn không có ai quan tâm sự thật là gì. Nhưng một số đồng nghiệp trong khách sạn chúng ta thì đúng là quá đáng! Rõ ràng tất cả đều quen biết nhau nhưng vẫn thích bàn tán sau lưng!]
Lúc này Quý Thư Dã vô thức nhớ tới ánh mắt của các đồng nghiệp nhìn cô hồi chiều, trong lòng dâng lên cảm giác bức bối khó tả.
Trần Tuệ nhắn tiếp: [Còn có vài đồng nghiệp bàn tán trong nhóm riêng nói bình thường cô không bao giờ dẫn bạn trai đi cùng, hơn nữa anh ấy cũng chưa từng xuất hiện trên trang cá nhân của cô… Biết đâu người đó là Triệu Phi thật!]
[Thư Dã à, tin đồn truyền tới truyền lui sẽ thành thật mất. Hay là thế này nhé, sáng mai cô đăng một bức ảnh chụp chung với người yêu lên trang cá nhân, để xem đám người đó còn bịa đặt được gì nữa!]
Ngón tay của Quý Thư Dã khựng lại trước màn hình, bảo cô đăng ảnh lên trang cá nhân là chuyện không thể nào…
Trần Tuệ thấy Quý Thư Dã mãi không trả lời bèn gọi điện thoại đến: “Thư Dã, sao rồi? Cô thấy ý tưởng đó thế nào!”
Quý Thư Dã đáp: “... Hay là thôi đi.”
“Tại sao chứ?”
Quý Thư Dã nghẹn lời, nhất thời không biết nên trả lời thế nào.
Trần Tuệ chần chừ một lát rồi đột nhiên nói: “Thư Dã, cô nói thật cho tôi biết đi, có phải cô không có bạn trai thật không?”
“... Tôi có mà.”
…
Lời Trần Tuệ nói cũng không hoàn toàn vô lý, nếu cứ để mặc hiểu lầm này tiếp tục bị thổi phồng, điều đó sẽ ảnh hưởng rất lớn tới Quý Thư Dã.
Nhưng làm sao cô có thể đăng ảnh của Thịnh Đình Thâm lên được.
Bí quá hóa liều, Quý Thư Dã chợt nảy lên ý tưởng đi thuê một anh chàng đẹp trai chụp ảnh cùng mình… Nhưng thời gian gấp gáp, cô biết tìm đâu ra bây giờ.
Quý Thư Dã phiền muộn trằn trọc suốt cả đêm, sáng hôm sau vẫn đi tàu điện ngầm đến công ty như thường lệ.
Từ đại sảnh kéo dài đến tận khu văn phòng, chỉ cần đụng mặt đồng nghiệp là cô sẽ bị mọi người ngoái nhìn. Khỏi nghĩ cũng biết chắc chắn bài đăng đêm qua đã lan truyền khắp cái khách sạn này rồi.
Quý Thư Dã vừa ngồi xuống vị trí làm việc, Dương Đồng đã chạy tới an ủi cô. Cô ấy bảo mình cũng biết chuyện bài viết kia rồi, cô ấy sẽ cho nhân viên xử lý nhanh nhất có thể vì để việc đó ảnh hưởng đến khách sạn thì cũng không tốt cho lắm.
Nghe vậy, Quý Thư Dã vội vàng cảm ơn.
Trước khi Dương Đồng rời đi, cô ấy có nhắc thêm rằng ngày nào cư dân mạng cũng tiếp nhận biết bao chuyện thị phi nên sau khi bài viết ấy bị xóa, chẳng mấy chốc họ sẽ quên thôi. Nhưng đồng nghiệp và khách hàng thì chưa chắc, Dương Đồng khuyên Quý Thư Dã nên tìm cách giảm bớt ảnh hưởng của chuyện này lên cá nhân cô.
Quý Thư Dã khẽ gật đầu.
Sau khi Dương Đồng rời đi, Quý Thư Dã lập tức mở một ứng dụng mạng xã hội lên. Cô muốn kiểm tra xem có ai phản hồi bài viết cô đăng vào tối qua hay chưa, mở lên rồi mới phát hiện có người phản hồi thật!
Quý Thư Dã sốt sắng gửi tin nhắn riêng cho người đó ngay, hỏi cậu ta có thể gửi ảnh trước cho mình không.
Chuyện là tối qua cô định thuê một người đàn ông thông qua ứng dụng này, thế nên cô đã đăng tải một bài viết với nội dung: [Tìm một bạn nam ngoại hình đứng đắn đi uống cà phê, chụp ảnh rồi đăng lên trang cá nhân. Mục đích là để ba mẹ yên tâm, không ép đi xem mắt nữa. Giá cả thương lượng riêng.]
Đăng ảnh “bạn trai” có hiệu quả hay không thì cô không biết nhưng còn nước còn tát, ít nhất cô cũng phải chứng minh được cô thật sự có bạn trai!
Người đàn ông xa lạ kia nhận được tin nhắn cũng nhanh chóng gửi ảnh sang. Ngoại hình của cậu ta khá ổn, toát lên khí chất nhã nhặn thư sinh. Chỉ là trông có vẻ còn rất trẻ, giống một cậu sinh viên đại học.
Cậu ta hỏi cô định trả phí bao nhiêu, Quý Thư Dã cũng thẳng thừng ra giá năm trăm.
Chỉ cần uống cà phê rồi chụp ảnh chung mà đã kiếm được năm trăm tệ, chàng trai đó hí hửng đồng ý ngay. Nhưng cậu ta bảo chiều nay có tiết nên chỉ có thể hẹn gặp cô vào khoảng năm giờ chiều.
Quả nhiên là sinh viên đại học thật…
Quý Thư Dã day trán, cảm giác tội lỗi dâng lên mãnh liệt. Ngặt nỗi cô cũng không còn cách nào khác nên chỉ có thể dặn cậu ta hãy ăn mặc chững chạc hơn trong buổi hẹn.
Về phần Thịnh Đình Thâm và Hạ Diên… Hiện tại họ đang đi công tác nên chắc vẫn chưa hay biết chuyện này. Lúc đăng ảnh, cô chỉ cần chặn họ và những người có liên quan là xong chuyện.
Sau này bị phát hiện thì để sau này tính, giờ cô phải tập trung giải quyết rắc rối trước mắt đã.
Nhân viên các phòng ban thuộc khách sạn Carlton có tám trăm nhóm chat lớn nhỏ, nội dung tán gẫu được ưa chuộng nhất lúc này chính là sự kiện “bé ba”.
Hôm nay Triệu Phi xin nghỉ, thế là nhân vật bị xâu xé biến thành Quý Thư Dã.
Trâu Tiểu Lam và Trần Tuệ thân với cô, họ không thể ngồi yên khi thấy cô bị bàn tán nên đã tranh cãi kịch liệt với những người trong nhóm chat. Nhưng khi đối diện với Quý Thư Dã, họ lại cố giả vờ điềm tĩnh vì sợ cô buồn.
“Thư Dã à, cô vẫn ổn chứ?”
Quý Thư Dã nhìn hai người, biết họ đang quan tâm mình nên cô mỉm cười đầy cảm kích: “Không sao đâu, tôi đâu có làm gì sai, cây ngay không sợ chết đứng.”
“Vậy mà cái tên Triệu Phi chết tiệt đó còn xin nghỉ hôm nay, đến cả cô còn chưa xin nghỉ nữa là!”
Quý Thư Dã vừa sắp xếp lại tài liệu trên bàn vừa nói: “Hôm nay tôi còn phải đi gặp khách hàng nên không xin nghỉ được. Nào, tôi ổn thật mà, chị Dương đã nói có thể xử lý chuyện bài viết đó giúp tôi rồi. Vả lại tối nay tôi đã hẹn bạn trai đi ăn, tiện thể chụp một bức ảnh.”
Trần Tuệ lập tức nói: “Trời ạ, vậy thì tốt quá rồi! Đám bà tám đó còn dám nói người bạn trai cô nhắc đến chính là Triệu Phi, làm tôi tức muốn chết luôn.”
Quý Thư Dã thoáng ngập ngừng: “Lúc rảnh rỗi, con người thường thích truyền miệng mấy lời đồn tam sao thất bản mà, kệ họ đi.”
“Ừm!”
Quý Thư Dã vừa ra khỏi văn phòng đã hít sâu một hơi, bởi cô thấy lòng mình bức bối, nỗi buồn chợt kéo đến bủa vây. Nhưng chuyện đã đến nước này, giờ cô không còn lựa chọn nào khác, cũng không có thời gian chìm sâu giữa đống cảm xúc tiêu cực bởi cô vẫn phải tiếp tục công việc của mình.
Sau khi điều chỉnh lại trạng thái và cảm xúc, Quý Thư Dã đến khu pantry nằm trên tầng mười bảy của khách sạn Carlton, đây vốn là nơi nhân viên nội bộ đón tiếp khách hàng.
Hôm nay cô hẹn khách đến đây rà soát lại hợp đồng.
Quý Thư Dã đến sớm hơn mười phút gọi sẵn cà phê và bánh ngọt, vài phút sau khách hàng cũng xuất hiện.
Cô vội vàng đứng dậy: “Chị Lâm, mời chị ngồi. Đây là cà phê và bánh ngọt tôi gọi sẵn cho chị, chị có thể dùng thử trước ạ.”
Vị khách ấy chỉ im lặng nhìn cô rồi ngồi xuống, mặc dù gương mặt bà ta không thể hiện bất kỳ cảm xúc gì nhưng Quý Thư Dã vẫn cảm nhận được dường như cảm xúc của khách hàng hơi khác những lần gặp trước, song cô cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ kéo ghế ngồi xuống vị trí đối diện.
Vị khách này họ Lâm, tên đầy đủ là Lâm Như Quyên, là vợ của ông chủ một công ty niêm yết. Bình thường bà ta rất thích tổ chức tiệc tùng, có khi là tổ chức thay chồng, có khi là tự tổ chức cho mình, mời bạn bè và các quý bà đến tụ họp vui chơi.
Lâm Như Quyên từng tổ chức nhiều sự kiện tại khách sạn Carlton. Lần này, bà ta muốn tổ chức một buổi lễ trưởng thành thật long trọng cho cậu con trai út.
“Chị Lâm, tôi đã chỉnh sửa lại các điều khoản chi tiết trong hợp đồng theo như những yêu cầu lần trước chị nói với tôi, mời chị xem lại ạ. Nếu không còn vấn đề gì thì hôm nay chúng ta có thể ký hợp đồng và triển khai luôn.”
“Tôi không hài lòng.” Lâm Như Quyên đột ngột lên tiếng.
Quý Thư Dã sững sờ: “Không hài lòng? Chị không hài lòng ở phần nào ạ?”
“Tất cả.” Lâm Như Quyên bất ngờ nâng cao tông giọng khiến những người gần đó chú ý sang phía họ.
Sắc mặt Quý Thư Dã hơi gượng gạo: “Chị Lâm, có chuyện gì sao ạ? Lần trước chúng ta đã thống nhất nội dung sơ bộ rồi, lúc đó…”
“Lúc đó tôi hài lòng, vì tôi vẫn chưa biết chuyện của cô.”
Quý Thư Dã: “Tôi… làm sao ạ?”
“Cô Quý, có vài thứ chúng ta không cần phải nói trắng ra đâu. Tôi chỉ có thể nói thứ tôi ghét nhất trên đời là kẻ thứ ba chuyên phá hoại tình cảm của người khác! Cô gọi cấp trên của cô ra đây đổi nhân viên khác tiếp đãi tôi.”
Xung quanh bỗng lặng ngắt như tờ như thể bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Quý Thư Dã chết lặng tại chỗ, sắc mặt dần tái đi, cô cố gắng kìm nén cảm xúc hé môi nói: “Chị Lâm, chuyện không phải như chị nghĩ đâu ạ, thứ chị thấy là thông tin đã bị bóp méo xuyên tạc…”
“Cô không cần giải thích với tôi nhiều vậy đâu, cứ báo với cấp trên đổi nhân viên khác tiếp nhận hợp đồng này, còn không thì chúng ta hủy. Đời tôi không bao giờ hợp tác với hạng bé ba.”
Giọng nói của Lâm Như Quyên trong trẻo và vang vọng nên những người xung quanh nghe rõ từng chữ, lúc này đã có người lấy điện thoại ra nhắn vào các nhóm chat nói mình chứng kiến cảnh khách hàng xé xác “trà xanh” tại khu pantry.
Trần Tuệ vốn là bà chúa hóng hớt luôn túc trực trong các nhóm chat, vừa đọc được tin nhắn kia đã lập tức kéo Trâu Tiểu Lam chạy tới khu pantry, trên đường đi còn không quên báo tin cho Dương Đồng.
Trong khi đó, Quý Thư Dã và Lâm Như Quyên vẫn đang giằng co ở khu pantry.
“Chị Lâm, chị không cho tôi giải thích đã chụp mũ bé ba lên đầu tôi rồi, tôi không chấp nhận!”
Lâm Như Quyên cười khẩy bảo: “Cô chấp nhận hay không thì liên quan gì tới tôi? Tôi chỉ có nguyện vọng duy nhất là đừng để cô phụ trách hợp đồng của tôi thôi.”
“Được! Tôi có thể báo lại với cấp trên đổi nhân viên để phục vụ chị. Nhưng chị cũng phải xin lỗi tôi vì chị chưa phân rõ trắng đen đã bôi nhọ vu khống tôi trước mặt nhiều người!”
“Xin lỗi hả? Thật nực cười.” Lâm Như Quyên làm như đang thay trời hành đạo: “Hạng người như cô tôi gặp nhiều rồi, bình thường thì giả vờ ngây thơ vô tội, nhưng sau lưng thì không biết đã làm chuyện gì rồi ấy. Sao tôi có thể xin lỗi hạng người như cô chứ?”
Nói xong, bà ta quay người định bỏ đi.
Quý Thư Dã cảm thấy vô cùng nhục nhã, cô biết nhất quyết không thể để chuyện hôm nay kết thúc như vậy được, vì cô vốn đã bị mọi người nghi ngờ, nếu cứ để Lâm Như Quyên rời đi như thế, thanh danh của cô sẽ hoàn toàn bị hủy hoại.
“Chị Lâm, chị đừng đi.”
Quý Thư Dã nắm lấy cổ tay Lâm Như Quyên giữ bà ta lại.
Lâm Như Quyên giận dữ hất tay cô ra: “Cô làm gì hả? Sao khách sạn Carlton lại tuyển nhân viên như cô thế này!”
Quý Thư Dã bị gạt tay khiến cơ thể mất đà lùi sau theo quán tính, vốn tưởng chỉ lùi một bước để giữ thăng bằng nhưng lưng cô lại bất ngờ va vào một ai đó.
Cô sững sờ, còn chưa kịp quay đầu lại đã nghe thấy một giọng nói lạnh như băng vang trên đầu: “Khách sạn Carlton của chúng tôi tuyển nhân viên thế nào cơ?”
Quý Thư Dã chợt cứng người, người đằng sau kéo cô sang một bên rồi nhìn thẳng vào Lâm Như Quyên trước mắt, nói: “Quý bà này, xem ra bà có rất nhiều ý kiến với khách sạn Carlton của chúng tôi?”
Lâm Như Quyên cũng ngây người khi thấy người đàn ông trước mắt mình, vì bà ta cảm thấy gương mặt này vô cùng quen thuộc.
“Cậu, cậu là…”
Bỗng nhiên, bà ta ồ lên vì đã nhớ ra người này là ai.
Lâm Như Quyên từng gặp người đàn ông này. Hai năm trước bà ta có vinh hạnh sánh vai chồng tham dự một buổi dạ tiệc của tập đoàn Thịnh Hoa, lúc ấy họ có chạm mặt anh ở bữa tiệc.
Anh là cậu tư nhà họ Thịnh, tuổi còn trẻ nhưng được đánh giá là ứng cử viên có khả năng kế thừa sự nghiệp của ông cụ nhất, Thịnh Đình Thâm.
Nghĩ lại cũng đúng, khách sạn Carlton cũng là sản nghiệp của Thịnh Hoa, nghe nói mảng khách sạn hiện do cậu chủ Thịnh này quản lý.
Lâm Như Quyên chợt hiểu tại sao Thịnh Đình Thâm lại xuất hiện ở nơi này, thế là vội vàng nặn ra một nụ cười: “Sếp Thịnh, hóa ra là cậu à. Thật là vinh hạnh, trước đây chúng ta từng gặp nhau tại dạ tiệc của Thịnh Hoa đấy.”
Lâm Như Quyên nói xong, thấy sắc mặt Thịnh Đình Thâm vẫn thờ ơ như hoàn toàn không nhớ ra bà ta là ai, bà ta bèn cười gượng: “À thì, chắc chắn là tôi không có ý kiến gì với khách sạn Carlton của cậu rồi.”
“Vậy sao? Nhưng lúc nãy tôi nghe bà liên tục gọi nhân viên khách sạn chúng tôi là bé ba mà?”
Thịnh Đình Thâm nói xong bèn nhìn sang Quý Thư Dã, lúc này cô cũng hoàn toàn ngây người vì cô không ngờ một người vốn đang ở thủ đô lại thình lình xuất hiện ở đây.
Không phải anh nói anh phải đi công tác ít nhất là một tuần sao?
Lâm Như Quyên ở phía đối diện nghe Thịnh Đình Thâm hỏi vậy bèn lập tức trả lời: “Sếp Thịnh, chuyện là thế này. Khách sạn của cậu đương nhiên không có vấn đề gì, chỉ có tác phong của cô nhân viên này là có vấn đề thôi. Tôi nghĩ, một kẻ thứ ba phá hoại chuyện tình cảm của người khác thì không nên xuất hiện ở đây làm ảnh hưởng danh tiếng của Carlton.”
“Phá hoại chuyện tình cảm của người khác, kẻ thứ ba?” Thịnh Đình Thâm chậm rãi nắm tay Quý Thư Dã kéo cô vào lòng mình, sau đó cúi đầu hỏi: “Tiểu Dã, người phụ nữ này đang nói linh tinh cái gì thế?”