Cô đột ngột nghẹn họng, cảm nhận được ngón tay anh chậm rãi lún sâu vào trong.
Trong phòng chỉ bật một ngọn đèn treo đầu giường. Ánh sáng mờ nhạt, dịu dàng trải khắp không gian, phủ xuống người hai người.
Toàn thân Quý Thư Dã mềm nhũn như vừa bị dòng điện chạy qua. Cô muốn tỏ ra hung hăng, cũng muốn cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng bản năng cơ thể lại đang phản bội cô.
Cô không muốn đối diện, bèn vùi sâu mình vào lớp chăn mềm mại, ngăn không cho bất cứ âm thanh nào thoát ra ngoài.
Nhưng sự hung hăng và bá đạo của Thịnh Đình Thâm lại khiến nhịp thở cô ngày càng gấp gáp, chút không khí ít ỏi cũng gần như bị rút cạn. Ngay khi cô sắp nghẹt thở, anh bỗng ôm bổng cô lên...
Tựa như chiếc thuyền cô độc giữa biển khơi, bị sóng dữ cuốn đi, trồi sụt dập dềnh, đến cuối cùng chẳng còn lại chút sức lực nào.
…
Quý Thư Dã mê man ngủ một giấc đến tận hừng đông. Đến khi cô hoàn toàn tỉnh táo, ánh nắng bên ngoài đã chói chang rực rỡ.
Trong không khí vẫn phảng phất một mùi hương ngọt ngào pha chút chát đắng. Toàn thân Quý Thư Dã như vừa bị nghiền qua một lượt, ngay cả cử động cũng thấy khó khăn.
“Tỉnh rồi à?”
Thịnh Đình Thâm bước ra từ phòng tắm. Rõ ràng anh đã tắm rửa xong xuôi, cả người sạch sẽ gọn gàng, dáng vẻ lạnh nhạt cấm dục, cứ như kẻ điên tối qua hoàn toàn không phải anh.
Quý Thư Dã khẽ rụt người vào trong chăn, không nói gì.
Thịnh Đình Thâm bước tới bên giường, giọng điệu nhàn nhạt: “Em thấy khó chịu ở đâu à? Có cần gọi điện cho bác sĩ không?”
“Không cần đâu, tôi không sao!”
Thần kinh thật. Cái kiểu khó chịu này của cô thì bác sĩ nào chữa nổi!
Thịnh Đình Thâm rũ mắt nhìn cô: “Vậy mấy ngày nay em cứ ở lại đây đi. Cần gì thì dặn dì giúp việc, bà ấy sẽ chăm sóc em.”
Lời này lọt vào tai Quý Thư Dã chẳng khác nào ánh bình minh ló rạng: “Anh không ở nhà à?”
“Tôi phải đến thủ đô thêm vài ngày.”
Hôm qua rõ ràng anh vừa mới về, giờ lại phải đi tiếp? Vậy anh cất công về đây chỉ để…
Đồ b**n th**!
Nhưng anh sắp đi tiếp, quả thực không còn gì tuyệt vời hơn!
Đôi mắt Quý Thư Dã sáng rỡ: “Vài ngày là mấy ngày?”
Thấy cô biểu hiện quá mức mừng rỡ, Thịnh Đình Thâm khẽ nhíu mày lại: “Quý Thư Dã, em muốn tôi đi lắm đúng không?”
Anh còn phải hỏi nữa à!
Nếu còn thêm vài lần như tối qua nữa, cô nhất định sẽ gục luôn trên chiếc giường này mất thôi.
“Tôi đâu có bảo thế, chỉ thuận miệng hỏi chút thôi.”
“Ít nhất là một tuần, còn khi nào về thì chưa chắc.”
“Ồ...”
Thịnh Đình Thâm nói: “Tôi đi đây, tự dậy mà ăn cơm đi.”
“Ừm.”
Thịnh Đình Thâm nhìn chằm chằm nét cười không sao kìm nén nổi trên khóe môi cô. Anh nheo mắt lại rồi bất ngờ cúi người xuống, mạnh mẽ hôn lên môi cô.
Hơn mười giây sau, anh mới chịu buông Quý Thư Dã ra giữa lúc cô còn đang sững sờ. Anh lạnh nhạt nói: “Mỗi ngày đều phải nhắn tin cho tôi. Tôi muốn biết em đang làm gì. Bớt giở trò lừa tôi như hôm qua đi.”
“...”
Anh sập cửa rời đi. Căn phòng lập tức trở lại vẻ yên tĩnh vốn có.
Quý Thư Dã nằm trên giường nghỉ thêm một lúc rồi mới cẩn thận bò dậy.
Hôm nay không phải đi làm, vừa hay cô có thể nghỉ ngơi cho tử tế. Tắm rửa xong rồi xuống lầu ăn bữa trưa do đầu bếp chuẩn bị, cô lại nằm dài trong phòng khách rất lâu. Cô mệt đến mức chẳng buồn nhúc nhích.
Mãi đến hôm sau, Quý Thư Dã mới hoàn toàn hồi phục tinh thần. Thấy rảnh rỗi không có việc gì làm, cô bèn gọi cho Trình Vi hỏi xem cô ấy đang làm gì. Hiếm khi Trình Vi không dính lấy bạn trai, thế là hai người ăn ý hẹn nhau ra ngoài dạo phố.
Mùa hè có không ít mẫu váy mới vừa lên kệ. Hai người dạo qua hết cửa hàng này đến cửa hàng khác trong trung tâm thương mại, thu hoạch cực kỳ rủng rỉnh.
Cuối cùng, họ tấp vào một quán cà phê mà ngồi nghỉ.
Đúng lúc này, điện thoại của Quý Thư Dã đột ngột rung lên, Thịnh Đình Thâm gửi tới một dấu chấm hỏi.
Cô biết tỏng, anh đang truy xét chuyện tại sao hôm nay cô không chủ động báo cáo đang làm gì. Cô khinh khỉnh trợn mắt, tiện tay chụp một tấm ảnh gửi sang.
[Quán cà phê.]
Thịnh Đình Thâm: [Đi với ai?]
Quý Thư Dã: [Bạn bè.]
Thịnh Đình Thâm: [Thế à?]
Cứ thích hỏi cho bằng được, hỏi xong lại chẳng chịu tin.
Quý Thư Dã: [Chứ sao nữa!]
Thịnh Đình Thâm: [Gửi ảnh đây.]
Quý Thư Dã ném điện thoại lên mặt bàn. Ngay sau đó, cô lại hít sâu một hơi cố nín nhịn rồi nhặt nó lên. Cô kéo Trình Vi xích lại gần, chụp lọt mái tóc của đối phương cùng nửa khuôn mặt mình rồi gửi đi.
Trình Vi thấy hành động của cô, khẽ nhướng mày: “Bạn trai đang kiểm tra em à?”
Quý Thư Dã ậm ừ đáp một tiếng.
Trình Vi khoái trá chọc ghẹo: “Hạ Diên bám người thế cơ à? Có phải do trước đó từng chia tay nên bạn trai em thiếu cảm giác an toàn không?”
“Anh ấy làm gì có chuyện ép em gửi ảnh...” Quý Thư Dã lầm bầm.
Trình Vi nghe không rõ: “Em nói gì cơ?”
Quý Thư Dã nhếch nhẹ khóe miệng: “Không có gì đâu chị, anh ấy chỉ hỏi em đang uống cà phê với ai thôi.”
“Vậy em cứ gửi thêm mấy tấm cho Hạ Diên yên tâm. Suy cho cùng, một cô gái xinh đẹp như em, người theo đuổi chắc chắn không ít, cũng phải để mắt tới chứ.”
Quý Thư Dã nhấp một ngụm cà phê: “Làm gì có ai theo đuổi em cơ chứ. Ngày nào em cũng chỉ chạy qua chạy lại giữa công ty và nhà, chỉ đúng hai điểm với một đường thẳng tắp, căn bản chẳng va phải nổi chàng trai nào luôn ấy.”
“Thế cơ à, không có anh đồng nghiệp nào theo đuổi em sao?”
“Mọi người đều bận tối mắt tối mũi rồi, lấy đâu ra thời gian chứ.”
Về phương diện đào hoa nơi công sở, Quý Thư Dã luôn cho rằng mình chẳng có duyên gì. Dĩ nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của riêng cô.
Hết ngày nghỉ, Quý Thư Dã quay lại khách sạn Carlton làm việc như thường lệ. Cửu Châu Hoa Đình rất gần Carlton, cô ngồi tàu điện ngầm vài trạm là tới nơi. Cả buổi sáng đều xoay quanh việc họp hành cộng thêm gặp gỡ khách hàng, đến khi cô từ chỗ khách hàng quay lại Carlton thì đã là giữa trưa.
Quý Thư Dã đói cồn cào, bèn gọi Trần Tuệ và Trâu Tiểu Lam đi ăn trưa. Ba người vừa đi vừa nói cười rôm rả, vừa định hướng về phía nhà hàng thì bỗng thấy đồng nghiệp bộ phận tiền sảnh hớt hải chạy lại.
“Thư Dã! Thư Dã! Xảy ra chuyện rồi!”
Quý Thư Dã: “Sao thế?”
“Có một người phụ nữ đang làm ầm ĩ ở đại sảnh khách sạn chúng ta kìa, cô ta nằng nặc đòi gặp cô.”
“Gặp tôi? Vị khách hàng nào vậy?”
Sắc mặt người đồng nghiệp nọ hơi là lạ: “Không phải khách hàng, cô ta bảo... cô ta là bạn gái của Triệu Phi bên phòng cô.”
“Triệu Phi có bạn gái hả?” Trần Tuệ kinh ngạc sững sờ.
“Cô ta cứ một mực khẳng định như vậy.”
Quý Thư Dã nhíu mày khó hiểu: “Vậy thì liên quan gì chứ, cô ta tìm tôi làm gì?”
“Ờ thì... cô ta, cô ta mắng cô... quyến rũ bạn trai cô ta.”
“?”
Đại sảnh khách sạn đang nháo nhào cả lên. Một người phụ nữ mặc áo ngắn tay màu hồng đứng giữa trung tâm, mặc cho quản lý lễ tân khuyên giải thế nào cũng nhất quyết không đi, khăng khăng phải gặp cho bằng được Quý Thư Dã.
Cô ta nói oang oang khiến khách khứa qua lại đều ngoái nhìn.
Lúc Quý Thư Dã đi tới vừa vặn nghe thấy cô ta gào the thé: “Hôm nay tôi nhất định phải gặp được Quý Thư Dã!”
Cô hít sâu một hơi rồi rảo bước lại gần: “Xin chào cô, tôi là Quý Thư Dã.”
Người phụ nữ nhìn thấy cô thì khựng lại, sắc mặt lập tức tối sầm: “Cô chính là Quý Thư Dã à. Cô đúng là to gan thật, còn dám ra đây gặp tôi.”
Quý Thư Dã bình tĩnh nói: “Thưa cô, dù giữa chúng ta có hiểu lầm gì đi nữa, việc ồn ào ở đại sảnh cũng sẽ ảnh hưởng đến các vị khách khác. Hay là thế này, cô theo tôi vào bên trong, chúng ta ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng, cùng làm rõ đầu đuôi sự việc nhé.”
“Hiểu lầm? Làm gì có hiểu lầm nào ở đây! Tôi và Triệu Phi yêu nhau từ hồi đại học, tính đến nay cũng ngót nghét gần mười năm, chúng tôi sắp sửa kết hôn rồi!” Người phụ nữ đỏ hoe mắt: “Vậy mà mấy hôm trước anh ta đột nhiên nói không muốn kết hôn với tôi nữa, anh ta bảo bản thân đã thích người khác rồi... Là cô, chính là do cô đã quyến rũ anh ta!”
“Thưa cô, xin cô đừng tiếp tục vu khống người khác! Tôi và bạn trai của cô Triệu Phi chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường không thể bình thường hơn. Cô có bất kỳ bằng chứng nào chứng minh giữa chúng tôi tồn tại mối quan hệ vượt quá giới hạn đồng nghiệp không? Nếu có, xin cô hãy đưa ra ngay trước mặt mọi người!”
“Bằng chứng ư? Tối qua tôi nhìn thấy rành rành rồi, trong album ảnh của anh ta có ảnh chụp chung của hai người, anh ta còn ghim đoạn chat WeChat của cô lên đầu nữa! Đọc lại tin nhắn, anh ta quan tâm cô biết nhường nào …”
“Nói suông thì ai chẳng nói được, những chuyện cô kể tôi hoàn toàn không hay biết.” Quý Thư Dã ngán ngẩm vô cùng nhưng cô vẫn cố giữ bình tĩnh để bảo vệ hình ảnh của khách sạn: “Cô theo tôi vào phòng trong, tôi có thể đưa điện thoại của tôi cho cô xem. Chỉ cần nội dung tin nhắn giữa tôi và anh ta có nửa câu vượt quá phạm vi công việc, tôi lập tức xin nghỉ việc ngay.”
Giọng điệu của Quý Thư Dã vô cùng bình tĩnh, lại cực kỳ ngay thẳng, chẳng có lấy một chút vẻ chột dạ của kẻ bị bắt quả tang. Sự tự tin đó khiến khí thế của người phụ nữ kia bỗng chốc yếu đi đôi phần.
Quý Thư Dã chớp lấy cơ hội này, ra hiệu cho nhân viên an ninh: “Mời vị khách này vào phòng tiếp khách.”
Nhân viên an ninh lập tức hiểu ý, một trái một phải tiến lại gần.
Người phụ nữ kia lập tức gắt gỏng: “Tôi không vào! Sao thế, dám làm mà còn sợ người ta biết mặt à?!”
“Cô cứ làm ầm ĩ ở đây cũng chẳng giải quyết được gì. Nếu cô tiếp tục gây rối, làm ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của khách sạn, tôi sẽ buộc phải báo cảnh sát. Chắc hẳn cô cũng chẳng muốn chuyện chưa rõ ràng mà đã phải vào đồn cảnh sát ngồi uống nước trà đâu nhỉ.”
Người phụ nữ ngẩn người, cuối cùng cũng không tiếp tục hò hét om sòm nữa.
Thấy vậy, Quý Thư Dã lại ra hiệu cho nhân viên an ninh, người phụ nữ kia đành miễn cưỡng bị đưa vào trong.
Khách khứa qua lại cùng đồng nghiệp xung quanh vẫn chưa giải tán, những ánh mắt thi nhau xoáy thẳng vào người Quý Thư Dã dò xét.
Trần Tuệ và Trâu Tiểu Lam cũng nhìn cô đầy lo lắng.
Trần Tuệ thì thầm nhỏ to: “Không ngờ Triệu Phi thật sự đã có bạn gái. Khốn thật, thế mà bình thường anh ta còn...”
Trâu Tiểu Lam ngắt lời: “Chuyện này tính sau đi, hai người vào trong xem thế nào trước đã, tôi sẽ ở lại để xử lý tình hình.”
Trần Tuệ gật đầu.
Quý Thư Dã nói: “Phiền cô nhé.”
Trâu Tiểu Lam: “Có gì đâu, đi mau đi.”
…
Khi đến phòng nghỉ, Dương Đồng cũng nhận được tin và vội vàng chạy tới.
Quý Thư Dã khẽ gật đầu với cô ấy rồi đứng trước mặt người phụ nữ kia: “Thưa cô, xin hỏi nên xưng hô với cô thế nào?”
“Sao? Anh ta chưa nói cho cô biết à?”
Quý Thư Dã bình tĩnh đáp: “Tôi xin nhắc lại một lần nữa, tôi và bạn trai cô tuyệt đối không phải mối quan hệ như cô nghĩ.”
“Thế ư? Nếu không thì sao anh ta có thể…” Cô ta còn chưa nói hết câu thì cửa phòng nghỉ đột nhiên bị đẩy mạnh ra.
“Liêu Thu, em đang làm loạn cái gì vậy hả? Mau theo anh về!” Là Triệu Phi. Sau khi nhận được điện thoại của đồng nghiệp, anh ta vội vã từ bên ngoài chạy về.
Người phụ nữ tên Liêu Thu kia vừa thấy anh ta bước vào lập tức trở nên kích động hơn: “Tôi không về! Tại sao phải về? Tôi muốn để tất cả mọi người biết vì cô ta mà anh sẵn sàng từ bỏ mối tình mười năm của chúng ta.”
“... Chuyện này chẳng liên quan gì đến cô ấy, em đừng làm loạn nữa.”
“Sao lại không liên quan đến cô ta! Vậy anh có dám thề độc là anh không thích cô ta không, anh có dám thề là cô ta không hề bật đèn xanh cho anh không?”
Triệu Phi nghiến chặt răng, vậy mà lại không mở miệng trả lời.
Trần Tuệ không nhịn nổi nữa: “Triệu Phi, anh đang làm cái gì vậy? Thư Dã có bạn trai rồi, cả phòng ban chúng ta ai cũng biết. Sao cô ấy có thể cho anh tín hiệu gì được chứ? Còn cô Liêu, chuyện này cùng lắm chỉ là bạn trai cô nảy sinh ý nghĩ không nên có với Thư Dã mà thôi.”
Lúc này, Quý Thư Dã cũng lấy điện thoại của mình ra, mở lịch sử trò chuyện đặt thẳng lên bàn cho Liêu Thu và Dương Đồng xem.
Như những gì hiện trên đoạn chat, cuộc trò chuyện giữa hai người hoàn toàn bình thường. Nếu nói có nội dung nào mang hơi hướng mập mờ thì cũng đều là những lời như muốn đưa cô về nhà do Triệu Phi chủ động nhắn tới, còn Quý Thư Dã lần nào cũng từ chối.
“Cô thấy rồi đấy, tôi và anh ta không có bất cứ quan hệ gì. Còn chuyện ảnh chụp chung như cô nói, tôi hoàn toàn không biết mình có tấm ảnh nào chụp riêng với anh ta cả.” Quý Thư Dã nói: “Triệu Phi, cô ấy nói ảnh nằm trong điện thoại anh. Vậy anh lấy ra cho mọi người xem đi.”
Triệu Phi cúi gằm mặt xuống, không chịu nhúc nhích.
Liêu Thu hùng hổ xông lên đoạt lấy điện thoại của anh ta. Vừa mở album ảnh ra, quả nhiên xuất hiện một tấm ảnh chụp chung.
Quý Thư Dã nhíu mày, chưa kịp phản ứng thì Trần Tuệ bỗng thốt lên: “Đây chẳng phải ảnh chụp chung trong buổi liên hoan của phòng ban trước đây sao? Tấm này bị cắt xén rồi! Ảnh gốc tôi còn đăng lên vòng bạn bè WeChat nữa cơ mà.”
Cô ấy mở bài đăng cũ ra. Quả nhiên đó là ảnh chụp chung của năm người, chẳng qua Triệu Phi đứng ngay bên cạnh Quý Thư Dã nên sau khi cắt ảnh mới thành như vậy.
Sắc mặt Liêu Thu liên tục thay đổi. Không biết cô ta đang cố thuyết phục bản thân điều gì, chỉ lẩm bẩm: “Vậy tại sao anh ta lại thích cô... Tại sao chứ... Tình cảm bao nhiêu năm như vậy, sao có thể nói thay đổi là thay đổi được...”
Quý Thư Dã vừa tức giận, lại không kìm được cảm giác thương hại đối với cô ta. Cô lạnh lùng liếc Triệu Phi một cái rồi nói: “Cô Liêu, một người đàn ông như vậy không đáng để cô đau lòng, càng không đáng để cô vì anh ta mà đánh mất thể diện của chính mình. Đến lúc nên dứt thì hãy dứt đi. Ngoài ra, tôi có thể cam đoan với cô rằng tôi không hề có bất kỳ ý nghĩ nào với anh ta. Tôi có một người bạn trai mà tình cảm giữa chúng tôi rất tốt và tôi rất yêu anh ấy.”