Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 50: Sổ tay

Thuốc bắt đầu phát huy tác dụng, sau khi ôm được người mình muốn ôm, Quý Thư Dã lại một lần nữa chìm vào giấc ngủ sâu.

 

Trong cơn mê man đó, cô đã mơ một giấc mơ rất dài. Trong mơ, cô và Hạ Diên đang chung sống bên nhau.

 

Ban ngày, hai người thức dậy trao nhau lời chào buổi sáng rồi ai nấy đi làm. Buổi tối khi trở về cả hai cùng nhau dạo phố, xem phim, ăn tối... Những ngày nghỉ lễ, họ sẽ cuộn mình trong Vườn Hoa Hồng, sau đó nắm tay nhau đi dạo bộ cùng Lucky ở công viên gần đó.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

Hôm ấy, khi hai người đang đi dạo thì Lucky đột nhiên tuột khỏi dây xích rồi chạy mất. Quý Thư Dã hốt hoảng đuổi theo ngay lập tức nhưng Lucky chạy quá nhanh, cô có đuổi thế nào cũng không kịp.

 

"Hạ Diên! Mau đuổi theo đi, Lucky chạy mất rồi! Phía trước là đường quốc lộ đó!" Cô lo sốt vó, quay người tìm Hạ Diên thì lại thấy anh đang thong dong đứng phía sau mình.

 

"Sao anh còn chưa đuổi theo?! Lucky sẽ bị xe đâm mất!"

 

"Thì cứ để nó bị đâm đi."

 

"... Cái gì?"

 

Hạ Diên hơi cúi người, nắm chặt lấy cổ tay cô, giọng điệu lạnh lùng: "Cứ để nó chết đi cho xong."

 

Cô trợn tròn mắt, nhìn ra vẻ bất thường trong ánh mắt của anh: "Anh không phải Hạ Diên! Thịnh Đình Thâm, anh buông tôi ra!"

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

"Không buông, đi theo tôi."

 

"Không muốn! Không muốn, không muốn đâu!!"

 

Sự kinh hoàng ập đến trong tích tắc, Quý Thư Dã đột nhiên bừng tỉnh mở choàng mắt.

 

Rèm cửa khép hờ, những tia nắng ấm áp thấp thoáng rọi vào. Cô nhận ra mình đang nằm trong một chăn nệm xa lạ, chiếc chăn mềm mại thoải mái còn thoang thoảng một mùi hương rất nhạt.

 

Không chỉ có vậy, trên eo cô còn có một bàn tay đang đặt ở đó.

 

Quý Thư Dã chậm rãi xoay người lại nhìn người nằm phía sau. Anh vốn dĩ đang nhắm mắt nhưng vì cử động của cô mà tỉnh giấc.

 

Hai người nhìn nhau vài giây, không ai lên tiếng. Sau đó, anh ngồi dậy lấy chiếc máy đo nhiệt độ tai từ tủ đầu giường, đặt vào tai cô để kiểm tra.

 

37.3 độ, thân nhiệt đã hạ xuống không còn sốt cao nữa.

 

Anh đặt máy đo lại chỗ cũ, vừa quay đầu định nói gì đó thì người đang nằm đã sấn tới, hai cánh tay mảnh khảnh vòng qua ôm lấy eo anh.

 

"Hạ Diên, em hết sốt chưa? Sao em vẫn thấy khó chịu quá, mũi không thở được luôn rồi." Cô gối mặt lên đùi anh, giọng nói mềm nhũn nghẹt mũi rất nặng.

 

"Hết sốt rồi, ngồi dậy đi." Giọng điệu lạnh nhạt mang theo sự thiếu kiên nhẫn rõ rệt. Rõ ràng đây không phải Hạ Diên mà là Thịnh Đình Thâm.

 

Quý Thư Dã khựng lại, lập tức buông tay lùi về sau.

 

Sao lại là Thịnh Đình Thâm nữa rồi...

 

Chẳng lẽ tối qua Hạ Diên không về sao?

 

Cô nhớ rõ ràng có người đã đút thuốc cho mình, đo nhiệt độ cho mình... Cảm giác đó rất giống Hạ Diên mà.

 

Quý Thư Dã quấn chặt chăn, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt vì bệnh kinh ngạc nhìn Thịnh Đình Thâm.

 

"Tối qua... là anh chăm sóc tôi sao?"

 

Sắc mặt Thịnh Đình Thâm tối sầm lại. Sự mệt mỏi vì đến gần sáng mới chợp mắt cộng với thái độ thay đổi xoạch xoạch trong mắt cô khiến anh cực kỳ khó chịu. Anh hất chăn bước xuống giường, lạnh lùng thốt ra một câu: "Sợ em chết ở đây thôi."

 

Vì giấc mơ lúc nãy, Quý Thư Dã có chút ám ảnh PTSD* với từ "chết", đặc biệt là khi nó được thốt ra từ miệng Thịnh Đình Thâm.

 

*PTSD: Rối loạn căng thẳng sau sang chấn.

 

Cô lớn tiếng đáp lại: "Tôi chỉ bị sốt thôi, không chết được."

 

Thịnh Đình Thâm cười lạnh một tiếng rồi đi thẳng vào phòng tắm, chỉ để lại cho cô một bóng lưng.

 

Quý Thư Dã nhíu mày nhìn theo, hai chữ "cảm ơn" định nói ban nãy hoàn toàn bị nuốt ngược vào trong.

 

Hung dữ cái gì chứ, cô là người bệnh mà!

 

Vài phút sau, Thịnh Đình Thâm từ phòng tắm đi ra rồi rời khỏi phòng. Thấy vậy Quý Thư Dã mới từ từ bò dậy, cầm cốc nước bên cạnh uống mấy ngụm lớn. Cơn khô rát ở cổ họng cô cuối cùng cũng dịu đi đôi chút.

 

Cô khẽ thở phào, liếc nhìn điện thoại thì thấy bây giờ đã mười giờ hai mươi.

 

Cô vội vàng xuống giường, loạng choạng đi ra ngoài.

 

Ai ngờ vừa lúc đụng phải Thịnh Đình Thâm đang đi lên lầu. Anh nhíu mày hỏi: "Đi đâu?"

 

Quý Thư Dã đáp: "Hôm nay tôi còn phải đi làm nữa!"

 

Thịnh Đình Thâm: "Đã xin nghỉ rồi."

 

"Ai xin cho tôi, là anh sao?" Quý Thư Dã vốn đã yếu, nghe vậy suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ: "Anh không gọi điện trực tiếp cho cấp trên của tôi đấy chứ?"

 

Thịnh Đình Thâm nhìn biểu cảm hoảng hốt của cô thì cảm thấy buồn cười, khóe môi thực sự khẽ nhếch lên: "Thì đã sao?"

 

"Ai cho phép anh gọi điện hả!"

 

Thịnh Đình Thâm tiến lên từng bước đứng ở bậc thang dưới cô một bậc nhưng vẫn cao hơn cô một chút, giọng điệu trầm xuống: "Tại sao lại không thể?"

 

"Tôi không muốn để người khác biết tôi đang ở cùng với anh!"

 

Quý Thư Dã chưa nói hết câu thì thấy hai chân đột nhiên hẫng đi, cô thốt lên một tiếng kinh hãi, cả người cô bị Thịnh Đình Thâm dùng một tay nhấc bổng lên. Cô bị anh vác lên vai như một bao tải, bụng tì vào vai anh khiến cô cảm thấy khó chịu vô cùng.

 

"Anh... Thịnh Đình Thâm!"

 

Anh mặc kệ sự vùng vẫy của cô, vác cô đi thẳng vào trong, trở lại phòng ngủ rồi ném cô lên giường.

 

"Nằm xuống, uống thuốc đi."

 

Quý Thư Dã vô cùng bực bội, bây giờ anh bảo gì cô cũng không muốn làm theo: "Tôi không uống, anh tránh ra đi."

 

Tiếng thở của anh lập tức trầm xuống.

 

Thịnh Đình Thâm trực tiếp bóc viên thuốc ra rồi dùng hai ngón tay cạy mở môi cô, thọc sâu vào tận cuống lưỡi để đẩy viên thuốc xuống.

 

Đây không phải lần đầu anh dùng ngón tay đối xử với miệng cô như vậy, nhưng những lần trước ít ra là quýt, là đồ ngọt, còn viên thuốc lần này ngay cả lớp đường bọc ngoài cũng không có.

 

Vị đắng lan từ cuống lưỡi đến đầu lưỡi, đắng đến mức mắt cô cay sè.

 

Vậy mà ngón tay anh vẫn chưa rút ra, quẹt qua vòm họng trên chặn miệng cô lại không cho cô nhè thuốc ra ngoài.

 

Quý Thư Dã cấu chặt lấy lòng bàn tay anh, chóp mũi đỏ ửng, lông mi cũng bắt đầu ướt át. Cô dứt khoát cắn anh một cái thật mạnh.

 

Thịnh Đình Thâm đau nhói, khẽ nhíu mày: "Cắn xong thì chịu nuốt xuống rồi chứ?"

 

"..."

 

Lời này nghe cứ như đang dỗ dành một đứa trẻ không chịu uống thuốc khiến cô trông thật trẻ con.

 

Quý Thư Dã không nói gì, đẩy anh một cái.

 

Thịnh Đình Thâm biết cô không cắn nữa mới rút tay ra, cầm cốc nước bên cạnh đưa cho cô.

 

Viên thuốc đắng ngắt lập tức bị dòng nước trôi tuột xuống.

 

Quý Thư Dã không kịp đề phòng nên ho sặc sụa, đôi mắt đỏ hoe lườm anh.

 

Thịnh Đình Thâm phớt lờ ánh mắt của cô, ngón cái chậm rãi lau đi vệt nước trên cằm cô: "Tôi dùng điện thoại của em gửi tin nhắn cho cấp trên rồi, giờ đã yên tâm nằm xuống được chưa?"

 

Quý Thư Dã ngẩn ra, bấy giờ mới nhớ ra cầm điện thoại lên xem. Quả nhiên, Thịnh Đình Thâm đã dùng tin nhắn văn bản để xin nghỉ giúp cô.

 

Cô nhíu mày, cảm thấy anh đúng là có bệnh, sao lại thích lừa cô như vậy chứ?!

 

Cộc cộc cộc!

 

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên.

 

Quý Thư Dã nghiêng đầu nhìn ra, một người giúp việc đang đứng ở cửa tay bưng khay thức ăn.

 

"Cậu Thịnh, bữa sáng đã chuẩn bị xong rồi ạ."

 

"Vào đi."

 

Có lẽ vì có người đến nên Thịnh Đình Thâm không ở lại trong phòng nữa mà đi ra ngoài.

 

"Cô Quý, bữa sáng của cô đây ạ." Người giúp việc đi đến bên giường.

 

Tối qua ở quán bar, Quý Thư Dã cũng chỉ ăn chút cháo, giờ ngửi thấy mùi thơm nên bụng cô kêu rồn rột, cảm thấy cực kỳ đói.

 

Người giúp việc rất chu đáo, giúp cô bày chiếc bàn nhỏ trên giường rồi đặt các món ăn từ khay lên đó.

 

"Cô Quý, cô nếm thử những món này có hợp khẩu vị không? Nếu không thích, cô cứ nói với tôi, tôi sẽ bảo đầu bếp nấu món khác ngay."

 

Quý Thư Dã có chút cảm động vì được quan tâm: "Không cần đâu... Nhìn thôi cũng thấy ngon lắm ạ."

 

"Vậy mời cô dùng bữa."

 

Giận thì giận nhưng Quý Thư Dã không muốn ngược đãi bản thân. Bữa sáng đã dâng tận miệng dĩ nhiên cô phải ăn.

 

Cô nhìn bữa sáng thanh đạm nhưng phong phú trên khay, sau đó cầm một miếng sandwich nhỏ cắn một miếng. Khoảnh khắc đó cô cảm thấy vị giác như được hồi sinh.

 

Ngon quá, còn ngon hơn cả đầu bếp ở khách sạn của cô làm nữa.

 

Chết tiệt! Tên Thịnh Đình Thâm này dựa vào cái gì mà ngày nào cũng được ăn đồ ngon thế này chứ.

 

Quý Thư Dã hậm hực, biến đau thương thành sức ăn cúi đầu ăn ngấu nghiến một lúc, quét sạch sành sanh cả khay đồ ăn.

 

"Cô Quý, cô có cần thêm gì nữa không?" Người giúp việc vẫn luôn đứng chờ bên cạnh, sau khi cô ăn xong thì mỉm cười hỏi.

 

"Tôi no rồi, cảm ơn dì."

 

"Không có gì."

 

Người giúp việc nhanh chóng thu dọn đồ đạc đi xuống lầu.

 

Đầu bếp vẫn đang đợi ở bếp, thấy người đi xuống thì thấp giọng hỏi một câu: "Thế nào rồi?"

 

"Cô ấy ăn rất ngon miệng."

 

Đầu bếp yên tâm: "Vậy thì tốt."

 

Ở nơi này, cả hai đều không nhiều lời về những chuyện khác. Chỉ là sau khi liếc nhìn lên lầu, người giúp việc thầm cảm thán trong lòng.

 

Bà ấy làm việc ở đây đã vài năm nên rất hiểu lối sống của Thịnh Đình Thâm. Vị chủ nhân này của bà ấy có chút sạch sẽ quá mức, đặc biệt là đối với phòng ngủ. Vậy mà hôm nay vì cô gái kia, anh lại cho phép bà ấy bưng bữa sáng lên giường cho cô ăn...

 

Thật đúng là chuyện lạ chưa từng thấy.

 

Sau khi ăn xong, Quý Thư Dã nằm trên giường nghịch điện thoại một lát, thấy trong nhóm đồng nghiệp ngoài cô ra còn có hai người nữa cũng bị ốm.

 

[Thư Dã, cô đã đỡ hơn chút nào chưa?] Trần Tuệ hỏi trong nhóm.

 

Quý Thư Dã: [Tôi hết sốt rồi nhưng đầu vẫn còn nặng trịch.]

 

Trần Tuệ: [Cô nhất định phải nghỉ ngơi cho tốt, đừng ra ngoài hóng gió, dễ bị sốt lại lắm đấy.]

 

Quý Thư Dã: [Ừm...]

 

Nhưng bây giờ cô cũng không ngủ được, bèn đứng dậy đi lại trong phòng một chút.

 

Phòng ngủ chính của Thịnh Đình Thâm rất lớn, phía Bắc còn có một phòng sách nhỏ. Sách trên kệ không nhiều bằng phòng sách lớn ở dưới lầu nhưng cũng chiếm trọn một bức tường.

 

Bên trong hầu hết là những cuốn sách chuyên môn rất sâu về kinh tế, công nghệ, AI... đối với cô mà nói thì có chút nhàm chán. Không giống như kệ sách ở Vườn Hoa Hồng, ngoài những cuốn sách về thăm dò địa chất thì còn có một số sách truyện, trước đây khi rảnh rỗi cô còn lấy cuốn Sơn Hải Kinh của Hạ Diên ra đọc rất say sưa.

 

Quý Thư Dã không định xem nữa, nhưng ngay giây cuối cùng trước khi rời khỏi kệ sách, cô đột nhiên nhìn thấy một cuốn sách nằm trong góc. Thực ra nó không hề nổi bật, sở dĩ nó thu hút sự chú ý của cô là vì cái tên "Sổ tay đa nhân cách".

 

Cô sững người một chút rồi rút cuốn sách ra.

 

Mặc dù Quý Thư Dã đã tìm hiểu một số tài liệu trên mạng nhưng cô chưa bao giờ đọc những cuốn sách chuyên sâu về lĩnh vực này. Có lẽ trong tiềm thức lúc đó, cô đang trốn tránh sự thật rằng bạn trai mình là người đa nhân cách.

 

Lúc này đột nhiên thấy loại sách này trên kệ sách của Thịnh Đình Thâm, cô không nhịn được mà lật ra xem.

 

Đây là một cuốn sách dạng kể chuyện, trên người nhân vật chính cùng tồn tại nhiều nhân cách, có tới mười hai người. Họ có tính cách khác nhau, thay phiên nhau kiểm soát cơ thể và ra lệnh khiến cuộc sống của nhân vật chính trở nên hỗn loạn. Sau đó nhờ sự nỗ lực chung của nhân vật chính và bác sĩ tâm lý, phần lớn các nhân cách đã được "hợp nhất", khiến họ chìm vào giấc ngủ sâu, từ đó cuộc sống mới có thể trở lại bình thường...

 

Nội dung cuốn sách không quá dài nhưng việc cuộc sống của nhân vật chính hỗn loạn ra sao và đã phối hợp với bác sĩ tâm lý để điều trị như thế nào đều được viết rất chi tiết.

 

Quý Thư Dã đứng chôn chân tại chỗ, đọc suốt hai tiếng đồng hồ cho đến khi hết cuốn sách. Càng đọc, lòng cô càng lạnh lẽo.

 

Có một câu hỏi cô vẫn luôn chưa từng hỏi Hạ Diên nhưng trong lòng cô đã có dự cảm.

 

Đa nhân cách luôn có sự phân chia giữa nhân cách chính và nhân cách phụ. Trên cơ thể này của Hạ Diên, rõ ràng Thịnh Đình Thâm là người chiếm vị trí chủ đạo, anh mới là nhân cách chính.

 

Vậy thì với tư cách là nhân cách chính, Thịnh Đình Thâm mua cuốn sách này để làm gì? Có phải trong lòng anh cũng từng nghĩ đến việc hợp nhất nhân cách phụ... Nếu như vậy có phải Hạ Diên sẽ biến mất mãi mãi không?

 

Quý Thư Dã cảm thấy sợ hãi, siết chặt cuốn sách.

 

Mặc dù trước đó cô muốn chia tay với Hạ Diên nhưng chia tay chỉ là chuyện bất đắc dĩ. Cô thích anh, rất thích anh, cô hoàn toàn không muốn anh biến mất khỏi thế giới này!

 

Đột nhiên, từ ngoài cửa phòng có tiếng bước chân truyền đến.

 

Quý Thư Dã hoảng loạn vội vàng nhét cuốn sách vào khe ghế sô pha.

 

Ngay khi cô dùng gối ôm che đi góc sách bị lộ ra, Thịnh Đình Thâm cũng vừa vặn xuất hiện ở cửa.

 

"Em không ngủ sao?"

 

"Anh đi đâu thế, sao giờ mới về?" Mỗi khi hoảng loạn, Quý Thư Dã lại thích dùng chiêu vừa ăn cướp vừa la làng, cô dùng giọng điệu có phần oán trách mà chất vấn anh.

 

Thịnh Đình Thâm ngẩn ra một chút rồi trả lời: "Công ty có việc, tôi qua đó một chuyến."

 

"... Ồ."

 

Anh đi tới, rũ mắt nhìn cô vài cái rồi trực tiếp ngồi xuống sau đó bế cô đặt lên đùi mình: "Còn chóng mặt không?"

 

Quý Thư Dã cũng quên cả vùng vẫy, cô liếc nhìn cái gối ôm anh đang tựa vào có chút căng thẳng: "Hết rồi, tôi chỉ mệt một chút."

 

"Mệt sao em còn ngồi đây làm gì?"

 

"Không sao mà, tôi chỉ ngồi đây một lát thôi."

 

"Ngồi chơi một lát, tiện thể đọc sách luôn sao?"

 

"..."

 

Giây tiếp theo, cô thấy anh rút cuốn "Sổ tay đa nhân cách" từ sau chiếc gối ôm ra.

 

Con ngươi Quý Thư Dã co rụt lại, cô lập tức nói: "Tôi chỉ là rảnh rỗi quá nên mới lấy đại một cuốn để đọc thôi."

 

"Ồ? Vậy em căng thẳng cái gì?" Anh khẽ bóp cổ chân cô.

 

Quý Thư Dã sợ nhột, nhích người sang bên cạnh: "... Thì chẳng phải là sợ anh trách tôi tự ý lấy đồ của anh sao."

 

"Em muốn đọc thì cứ tự nhiên." Anh lại đặt cuốn sách lên đùi cô.

 

Quý Thư Dã thấy phản ứng của anh bình thản, bèn giả vờ như vô tình hỏi: "Anh đọc xong cuốn này chưa?"

 

"Đọc xong rồi."

 

Quý Thư Dã do dự một chút, lại hỏi: "Vậy anh... đã từng đi gặp bác sĩ tâm lý chưa?"

 

Thịnh Đình Thâm mân mê cổ chân cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn, anh nghiêng đầu nhìn cô: "Sao nào, sợ tôi khiến cậu ấy biến mất sao?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn