Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 49: Mơ màng

Hơn hai mươi phút sau, nhân viên phục vụ mang cháo lên, tổng cộng hai phần gồm cháo thịt nạc trứng bắc thảo và cháo bí đỏ, một mặn một ngọt.

 

Quý Thư Dã gần như không quen những người ở đây, cũng chẳng biết nên làm gì nên cô quyết định cúi đầu lo húp cháo của mình. Cô húp được vài ngụm, dạ dày ấm lên, coi như dễ chịu hơn một chút.

 

Mà tối nay Thịnh Đình Thâm tới đây rõ ràng là có việc. Sau khi đẩy ly sữa mà nhân viên phục vụ mang lên đến trước mặt cô, anh quay đầu nói chuyện với Hà Thiếu Thần.

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

 

“... Thứ cậu cần tôi đã cho người chuẩn bị xong rồi, vừa gửi vào điện thoại của cậu đấy, mau xem đi.”

 

Quý Thư Dã ngồi khá gần bọn họ, loáng thoáng nghe thấy Hà Thiếu Thần nói một câu như vậy nên bèn nhìn sang. Chỉ thấy Thịnh Đình Thâm lấy điện thoại ra mở một đường link nào đó, ngay sau đó từng tấm ảnh hiện ra.

 

Tông màu của ảnh khá tối, rõ ràng là chụp vào ban đêm, hơn nữa còn được chụp từ một vị trí rất kín đáo. Trong ảnh là một nam một nữ, có cảnh hai người nắm tay, ôm nhau, hôn nhau... Đây đều là những bức ảnh thân mật chỉ các cặp đôi mới có.

 

“Gần đây Thịnh Nghiêm Tề gặp người phụ nữ này rất thường xuyên nhưng anh ta rất cẩn thận, vất vả lắm mới chụp được đấy. Bước tiếp theo làm thế nào?”

 

Thịnh Đình Thâm tắt điện thoại, giọng điệu hờ hững: “Phát tán ra.”

 

“Gửi cho vợ anh ta?”

 

“Không, gửi cho tất cả mọi người.”

 

Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Luvevaland. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của LuvEva land fanpage. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.

Hà Thiếu Thần nhướng mày: “Hiểu rồi! Tôi cho người đi làm ngay.”

 

Anh ấy đứng dậy đi gọi điện thoại. Thịnh Đình Thâm cất điện thoại đi, khi quay đầu lại anh thấy Quý Thư Dã đang trố mắt nhìn mình.

 

Trong miệng cô vẫn còn ngậm một miếng thức ăn, hai má bị nhét đến nỗi phồng lên giống như một con thỏ nhỏ đang bị giật mình.

 

Anh hơi nghiêng người, vươn tay bóp nhẹ cằm cô: “Em nhìn gì thế?”

 

Quý Thư Dã ngả người ra sau, nuốt ngụm cháo trong miệng xuống.

 

“Anh chụp ai vậy?” Cô không nén nổi cơn tò mò, bởi vì lúc nói chuyện bọn họ cũng không hề tránh cô.

 

“Người thân.”

 

“Người thân? Vậy anh chụp mấy cái này làm gì?”

 

Thịnh Đình Thâm hơi cong môi, thản nhiên nói: “Trừ hại cho dân.”

 

Vớ vẩn! Còn lâu cô mới tin.

 

Nhưng người kia đã có vợ rồi mà còn để lộ ra những bức ảnh thân mật kiểu này với người phụ nữ khác, quả thật cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.

 

Đương nhiên, Thịnh Đình Thâm cũng chẳng phải loại tốt đẹp gì.

 

Quý Thư Dã vừa nghĩ như vậy, vừa tiếp tục cúi đầu húp cháo.

 

Lúc uống được vài ngụm, cô cứ luôn có cảm giác bị ai đó nhìn chằm chằm. Cô nghiêng đầu liếc nhìn thử, quả nhiên thấy Thịnh Đình Thâm đang nhìn mình.

 

Dưới ánh đèn u tối, ánh mắt anh rất sáng, mang theo tham vọng khiến người ta hoảng hốt.

 

Quý Thư Dã rất mất tự nhiên, động tác cũng chậm lại.

 

Đúng lúc cô nhíu mày định hỏi anh có gì hay mà nhìn thì bỗng nghe thấy ở khu ghế sô pha có một cô gái gọi một tiếng: “Bảo Đình, ở đây này!”

 

Quý Thư Dã khựng lại, nhìn theo ánh mắt của người đó về phía sau, chỉ thấy từ cách đó không xa, quản lý quán bar đang dẫn một cô gái đi tới. Người đó mặc một chiếc váy ngắn màu đen, mái tóc dài được búi lên để lộ chiếc cổ thon dài, giống như một con thiên nga đen xinh đẹp lại cao quý.

 

Cô ta dừng lại trước khu ghế sô pha của bọn họ, thu hút ánh mắt của tất cả mọi người.

 

“Vừa hay em ở gần đây, nghe nói mọi người đều ở đây nên em qua xem thử. Hà Thiếu Thần, lâu rồi không gặp.” Chung Bảo Đình chào hỏi vô cùng tự nhiên.

 

Hà Thiếu Thần và Chung Bảo Đình từng là bạn học cấp ba nhưng sau khi tốt nghiệp thì rất ít gặp nhau. Lần gặp trước chắc là trong một buổi tiệc nào đó vào năm kia.

 

“Ồ, đúng là lâu rồi không gặp.” Dù đã lâu không gặp người nhưng gần đây Hà Thiếu Thần lại nghe không ít tin đồn về cô ta. Drama k*ch th*ch nhất chính là Chung Bảo Đình và nhà họ Thịnh có ý định liên hôn.

 

Tuy hai người có rất nhiều bạn chung nhưng bình thường cũng không chơi cùng một nhóm. Vì vậy hôm nay cô ta có thể xuất hiện trong cuộc tụ tập của anh, nguyên nhân phần lớn là vì...

 

Hà Thiếu Thần nhìn về phía Thịnh Đình Thâm và Quý Thư Dã.

 

Những người khác có mặt đại khái cũng có suy nghĩ giống anh ấy, ánh mắt tập trung đảo qua đảo lại giữa ba người.

 

Một người là bạn gái hiện tại của Thịnh Đình Thâm, một người có khả năng cao là vợ tương lai.

 

Ý nghĩ đầu tiên trong lòng mọi người chính là tối nay đi chuyến này quá đáng giá! Vậy mà có thể nhìn thấy cảnh tượng như thế này!

 

Thế nhưng sau khi lặng lẽ chờ một phút, họ lại phát hiện cảnh tượng mình muốn xem không xuất hiện.

 

Bởi vì Thịnh Đình Thâm và Quý Thư Dã đều quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức cứ như sự xuất hiện của Chung Bảo Đình chỉ là một người bạn bình thường mới đến mà thôi.

 

Không đúng lắm nhỉ...

 

Thịnh Đình Thâm bình tĩnh thì cũng thôi đi, dù sao anh vốn đã kiêu ngạo, chẳng coi ai ra gì. Nhưng tại sao Quý Thư Dã cũng chẳng thấy tức giận hay hoảng hốt chút nào, thậm chí sao cô lại còn có vẻ hơi vui là thế nào?

 

“Thịnh Đình Thâm, mấy hôm trước sinh nhật em sao anh không tới?” Chung Bảo Đình ngồi xuống, vừa mở miệng đã chất vấn.

 

Thịnh Đình Thâm nhìn cô ta với vẻ mặt hờ hững: “Cô Chung, mấy hôm trước tôi đi công tác, chắc trợ lý của tôi đã nói với cô rồi.”

 

“Em biết, nhưng vậy thì sao chứ? Tỉnh Giang cách chỗ chúng ta đâu có xa, anh hoàn toàn có thể quay về.” Chung Bảo Đình nói như thể đó là chuyện hiển nhiên, bởi trong thế giới của cô ta, trái đất vốn xoay quanh cô ta. Người đã được Chung Bảo Đình gửi thiệp mời thì dù thế nào cũng nên xuất hiện trong tiệc sinh nhật của cô ta.

 

Nào ngờ Thịnh Đình Thâm hoàn toàn không nể mặt, hờ hững nói: “Ồ nhưng tôi thấy mệt.”

 

Chung Bảo Đình: “Anh!”

 

“Ôi dào, lần trước cậu ấy đi công tác có việc rất quan trọng, làm gì rảnh chạy tới chạy lui chứ.” Hà Thiếu Thần sợ bọn họ xảy ra xung đột trong buổi tụ tập của mình, cũng sợ Quý Thư Dã khó xử nên vội vàng đứng ra hòa giải.

 

Chung Bảo Đình hừ một tiếng, không nhìn Thịnh Đình Thâm nữa mà nhìn sang Quý Thư Dã.

 

Người sau lễ phép mỉm cười với cô ta: “Cô Chung, chào cô.”

 

Người này hoàn toàn bình thản, giống hệt lần trước khi gặp cô ta ở Carlton, điều này khiến Chung Bảo Đình có phần không biết phải ra tay từ đâu.

 

Về chuyện liên hôn này, cô ta đồng ý.

 

Trong lúc đó, nghe nói bên cạnh Thịnh Đình Thâm có một cô bạn gái, cô ta cũng không hề bất ngờ. Bởi bản thân cô ta cũng từng hẹn hò vài người bạn trai, nhưng khi yêu đương trong lòng cô ta rất rõ rằng cuối cùng mình sẽ không ở bên bọn họ.

 

Chồng của cô ta chắc chắn phải là người xứng tầm với cô ta.

 

Chung Bảo Đình cho rằng người như Thịnh Đình Thâm chắc chắn cũng có suy nghĩ giống mình. Vì vậy cô ta không để người bạn gái này của anh vào mắt, chỉ là lần trước khi rảnh, cô ta đến Carlton xem thử. Người kia trông thì cũng không tệ nhưng chắc chắn Thịnh Đình Thâm cũng chỉ chơi đùa mà thôi.

 

Nào ngờ sau khi cô ta tỏ ý rằng mình bằng lòng kết hôn với anh, bảo anh dọn dẹp sạch sẽ người bên cạnh, anh lại để gia đình mình từ chối chuyện liên hôn.

 

Cô ta rất khó chịu, cũng không hiểu lắm.

 

Vì sao? Chẳng lẽ là vì người phụ nữ này?

 

Sau khi ăn uống no đủ, Quý Thư Dã chỉ cảm thấy cơn buồn ngủ ập đến, đầu óc càng thêm mơ màng.

 

Nhưng dường như Thịnh Đình Thâm vẫn còn vài chuyện cần nói với Hà Thiếu Thần nên chưa thể rời đi ngay. Thế là cô đi đến bên lan can nhìn xuống dưới, xem những màn ca hát nhảy múa sôi động bên dưới để khiến bản thân tỉnh táo hơn.

 

“Chắc cô đã biết quan hệ giữa tôi và anh ấy từ lâu rồi nhỉ?” Đột nhiên, bên cạnh có một người đi tới rồi đứng bên cạnh cô.

 

Quý Thư Dã quay đầu, khi nhìn thấy Chung Bảo Đình cũng chẳng hề bất ngờ: “Cô Chung, tôi biết hai người sẽ liên hôn.”

 

Chung Bảo Đình nói ngay: “Đã biết rồi thì sao cô còn dám ở bên anh ấy?”

 

“Tôi cũng đâu muốn.”

 

Chung Bảo Đình sửng sốt: “Cái gì?”

 

“Tôi cũng đâu muốn ở bên anh ta, được chưa? Cô Chung, không phải hai người liên hôn sao? Vậy khi nào sẽ đính hôn? Nếu muốn đính hôn, có phải nên gây chút áp lực cho anh ta không? Dù sao đây cũng là chồng tương lai của cô mà, chẳng lẽ cô có thể cho phép anh ta lăng nhăng bên ngoài sao?”

 

Sắc mặt Chung Bảo Đình lúc xanh lúc trắng, nghiêm giọng nói: “Chồng tôi đương nhiên không thể lăng nhăng bên ngoài!”

 

“Đúng vậy, cho nên có phải cô nên nghĩ xem làm thế nào để khiến anh ta nghe lời không? Ví dụ như các dự án hợp tác giữa hai nhà chẳng hạn, chắc phải có chuyện gì đó có thể tạo áp lực cho anh ta chứ...”

 

Chung Bảo Đình ngây người nhìn cô vài giây, đột nhiên nhíu mày: “Cô đang khoe khoang với tôi đấy à?”

 

“Ôi trời... Không phải, thật sự không phải mà! Tôi chỉ đang đề nghị cô…”

 

“Quý Thư Dã.” Đột nhiên một bàn tay đặt lên vai cô với sức lực rất nặng.

 

Quý Thư Dã cảm nhận được gì đó, lập tức ngậm miệng.

 

Giây tiếp theo, bàn tay trên vai siết lại rồi kéo nhẹ một cái, lưng cô cứ thế va vào lồng ngực của Thịnh Đình Thâm.

 

“Em đang nói gì với người khác vậy?” Người phía sau hơi nghiêng đầu, cụp mắt nhìn cô. Khóe môi dường như thấp thoáng một nụ cười nhưng ý cười lại chẳng hề chạm đến đáy mắt, đôi mắt ấy u ám, đáng sợ vô cùng.

 

Trong lòng Quý Thư Dã hoảng loạn, vội vã lắc đầu.

 

“Vậy chuẩn bị đi thôi.”

 

“Đi rồi sao... Nhanh vậy à?”

 

“Em còn chuyện muốn nói gì nữa?”

 

Thật ra Quý Thư Dã vẫn còn muốn nói thêm vài câu với Chung Bảo Đình. Cô hy vọng cô ta có thể mạnh mẽ hơn một chút, ngang ngược hơn một chút, dùng sức mạnh của gia đình để gây áp lực lên Thịnh Đình Thâm! Tiếc là Chung Bảo Đình lại cho rằng những lời cô nói đều là cố ý khoe khoang... Trời ơi! Cô chẳng hề lấy việc ở bên Thịnh Đình Thâm làm vẻ vang chút nào đâu!

 

“Đi thôi.” Thịnh Đình Thâm chuyển sang nắm lấy cổ tay cô, cứ thế kéo cô rời đi.

 

Quý Thư Dã chẳng nói được gì nữa, thậm chí còn chưa kịp chào Hà Thiếu Thần đã bị đưa trở lại xe. Cô nghe thấy Thịnh Đình Thâm nói với tài xế, lái xe về Cửu Châu Hoa Đình.

 

“Tôi không khỏe, tôi muốn về nhà nghỉ ngơi.” Quý Thư Dã tự chuẩn bị tâm lý một lúc mới nói ra câu này.

 

Thế nhưng đúng như dự đoán, cô đã bị từ chối.

 

“Về chỗ tôi cũng nghỉ ngơi được.” Thịnh Đình Thâm lại liếc cô một cái: “Không khỏe chỗ nào?”

 

“Về chỗ anh, tôi có thể ngủ phòng khách không? Cả người tôi đều khó chịu.”

 

“Không thể.”

 

Quý Thư Dã nghẹn lại, hơi bực bội nhưng lại không dám trút lên anh, chỉ có thể uất hận nhìn ra ngoài cửa sổ.

 

Theo tác phong của con người này, ngủ cùng nhau thì còn tính là nghỉ ngơi gì chứ!

 

Nhưng cô nhìn chưa được bao lâu, người phía sau đã kéo cô qua. Lưng cô dựa vào người anh, còn chưa kịp phản ứng thì một bàn tay đã đặt lên trán cô.

 

“Em sốt rồi à?”

 

Quý Thư Dã chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, cũng không biết mình có sốt hay không. Nghe vậy, cô vội nói: “Đúng rồi! Chắc là tôi sốt rồi, nói không chừng còn lây cho anh nữa. Ở khách sạn có rất nhiều đồng nghiệp bị cúm đều là lây qua lây lại đấy. Anh vẫn nên đưa tôi về đi.”

 

“Em mơ đẹp quá nhỉ.”

 

Quý Thư Dã hơi phát điên: “Đã như vậy rồi anh còn đưa tôi về nhà làm gì? Tôi chẳng làm được gì cả, cũng không phối hợp chuyện đó với anh được!”

 

Thịnh Đình Thâm im lặng hai giây, bóp lấy má cô: “Ồ, em không thử thì làm sao biết được.”

 

“... Anh!”

 

“Đừng có nhúc nhích, ngồi yên đi.”

 

Nghe giọng nói thản nhiên của anh, trong lòng Quý Thư Dã nóng như lửa đốt. Một mặt cô thật sự cảm thấy rất mệt, mí mắt nặng trĩu, mặt khác lại bắt đầu sợ hãi những chuyện sẽ xảy ra sau khi trở về. Lúc khỏe mạnh cô còn không chịu nổi, bây giờ thì phải ứng phó thế nào đây?

 

Sau khi miên man suy nghĩ một hồi, cô ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay. Mãi đến khi xe dừng hẳn, cô mới mở mắt ra vì động tĩnh.

 

Hình như cô đang lơ lửng trên không.

 

Quý Thư Dã nhìn sang bên cạnh, sợ đến mức ngay cả tiếng kêu cũng không phát ra được, chỉ hoảng hốt nhìn về phía Thịnh Đình Thâm. Nhưng anh chẳng nhìn cô lấy một cái, đi vào thang máy, vào nhà rồi bế ngang cô đi lên lầu.

 

“Dừng một đêm được không... Tôi thật sự rất khó chịu...” Giọng cô hơi khàn, vẫn còn đang giãy giụa trong tuyệt vọng.

 

Thịnh Đình Thâm không đáp mà hỏi ngược lại: “Lúc nãy ở quán bar, em đã nói gì với Chung Bảo Đình?”

 

Quý Thư Dã khựng lại: “Tôi, tôi không nói gì cả, chỉ chào hỏi thôi.”

 

“Chào hỏi... Chào hỏi xong rồi dạy cô ta làm thế nào để gây áp lực cho tôi sao?”

 

Quả nhiên anh vẫn nghe thấy rồi.

 

Ngón tay Quý Thư Dã vô thức siết lấy vạt áo trước ngực anh, đồng tử hơi run, chết cũng không chịu thừa nhận: “Anh nghe nhầm rồi... Nhưng hôm nay cô ta đến đây chính là vì không hài lòng chuyện anh có hôn ước miệng mà vẫn ở bên người phụ nữ khác. Anh làm như vậy không có đạo đức chút nào.”

 

“Đạo đức?” Thịnh Đình Thâm như thể bật cười một tiếng: “Đó là gì?”

 

“...”

 

Chênh lệch vóc dáng giữa hai người rất lớn, Quý Thư Dã giống như một con thỏ trắng nhỏ yếu ớt, cả người rúc trong lòng anh. Khi càng đến gần phòng ngủ, cô tuyệt vọng nghĩ: Cũng đúng, làm sao anh biết đạo đức là gì chứ. Nếu có đạo đức thì đã không nhất quyết muốn làm chuyện đó với cô trong tình trạng này rồi!

 

Cửa phòng ngủ không đóng, Quý Thư Dã nhìn thấy bên trong đèn đuốc sáng trưng. Cô vừa định hỏi có thể để cô uống một ngụm nước trước không thì đột nhiên, trong phòng ngủ còn có một người khác.

 

“Anh Thịnh, cứ đặt cô ấy lên giường trước đi.”

 

Trong không gian yên tĩnh đột nhiên vang lên một giọng nói, Quý Thư Dã giật nảy mình. Cô lập tức quay đầu nhìn sang, lúc này mới phát hiện không chỉ có một người, bên cạnh giường còn có thêm một người nữa.

 

Nhưng cô còn chưa kịp hỏi đây là tình huống gì thì đã được đặt xuống giường.

 

Cô thấy Thịnh Đình Thâm lùi về sau một chút, nhường vị trí cho hai người xa lạ kia. Sau đó, bọn họ bắt đầu bận rộn, nào là đo nhiệt độ, nào là đo huyết áp và nhịp tim, lặng lẽ mà nhanh chóng làm việc.

 

Lúc này Quý Thư Dã mới phản ứng lại, hai người này là bác sĩ đến khám bệnh cho cô.

 

“39 độ, bị sốt rồi. Xin hỏi cô bắt đầu cảm thấy không khỏe từ lúc nào?”

 

Quý Thư Dã vẫn còn hơi mơ màng, trả lời: “Sáng nay tỉnh dậy, tôi đã thấy hơi choáng váng... Sau đó là đau đầu, cơ bắp nhức mỏi, rất muốn ngủ, ngoài ra thì không còn gì khác.”

 

“Được, vậy tôi sẽ kiểm tra thêm cho cô.”

 

...

 

Bận rộn một hồi, cuối cùng có thể xác nhận cô bị lây cúm, bác sĩ sẽ truyền dịch cho cô.

 

Đầu óc Quý Thư Dã lâng lâng, mí mắt ngày càng nặng. Trong tầm mắt mơ hồ, cô thấy hai bác sĩ đã thu dọn xong, đang trao đổi với Thịnh Đình Thâm ở cách đó không xa: “... Triệu chứng sốt cao và đau nhức sẽ dần thuyên giảm trong vòng 24 đến 48 giờ nhưng cũng có khả năng tái phát, cho nên sau đó vẫn cần theo dõi, uống thuốc... Cẩn thận sự xuất hiện của biến chứng... Nếu có bất kỳ triệu chứng nào thì có thể liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”

 

Không lâu sau, hai người kia rời đi.

 

Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh lại. Thậm chí còn yên tĩnh đến mức hơi quá, khiến Quý Thư Dã lại bắt đầu xấu hổ vì lúc đầu mình đã suy nghĩ lung tung.

 

Nhưng nghĩ lại, là Thịnh Đình Thâm cố ý nói như vậy để đánh lạc hướng cô, cũng không thể trách cô nghĩ lệch được.

 

Trên tay cô là cảm giác lành lạnh của truyền dịch.

 

Quý Thư Dã thấy Thịnh Đình Thâm đi tới, nhìn xuống cô từ trên cao.

 

“Tại sao ban đầu em không nói?”

 

Quý Thư Dã tránh ánh mắt anh: “Tôi cũng không biết sẽ càng lúc càng khó chịu... Hơn nữa sau đó tôi nói với anh là tôi muốn về nhà nghỉ ngơi, là anh không chịu, cứ nhất định nói muốn cùng tôi...”

 

“Cùng em làm gì?”

 

“Anh biết rõ còn hỏi làm gì!”

 

“Là em nghĩ nhiều rồi, tôi không có hứng thú với người ốm yếu bệnh tật.”

 

“Vậy tôi thật sự cảm ơn anh vì đã tìm bác sĩ cho tôi!”

 

“Không cần.”

 

Quý Thư Dã nghẹn họng, kéo chăn lên cao: “Anh ra ngoài đi, tôi cần ngủ một mình, hai người nằm chung thế này, làm sao nghỉ ngơi đàng hoàng được! Đến lúc đó tôi vẫn ốm yếu bệnh tật thì chẳng làm gì được đâu.”

 

Thịnh Đình Thâm không nói được mà cũng không nói không được, nhưng Quý Thư Dã không quan tâm nổi nữa. Bởi vốn dĩ cô đã mơ mơ màng màng, vừa nhắm mắt lại thì đã ngủ thiếp đi.

 

Còn ngủ bao lâu, cô hoàn toàn không nhận thức được. Khi tỉnh lại lần nữa, bên ngoài trời đã tờ mờ sáng, cũng không biết là mấy giờ.

 

Cô nửa híp mắt, vẫn chẳng có chút sức lực nào.

 

“Nước...”

 

Phía phòng tắm vang lên tiếng động khẽ, có người bước ra.

 

Anh đỡ cô dậy rồi để cô dựa vào lòng mình, cầm ly nước bên cạnh đưa cho cô uống.

 

“Uống thuốc đi.”

 

Giọng người nói hơi trầm. Cô hé miệng, ngậm viên thuốc anh đưa vào miệng. Một ngụm nước còn chưa kịp nuốt xuống thì thuốc đã mắc ở cổ họng, đắng muốn chết.

 

Mặt Quý Thư Dã bỗng nhăn lại: “Khó uống quá...”

 

“Khó uống cũng phải uống, uống thêm ngụm nước nữa đi.”

 

Quý Thư Dã nghe lời, cuối cùng cũng nuốt thuốc xuống. Tiếp đó, người phía sau giúp cô gỡ miếng dán hạ sốt trên trán xuống, dùng nhiệt kế đo tai đo nhiệt độ cho cô.

 

Động tác của anh rất nhẹ nhàng, cũng rất dịu dàng.

 

Đầu óc chậm chạp của Quý Thư Dã bắt đầu nghĩ gì đó, mắt hơi hơi sáng lên: “Hạ Diên, anh về rồi sao?”

 

Người phía sau khựng lại nhưng không nói gì, anh chỉ đặt cô nằm lại xuống giường rồi xoay người định rời đi.

 

“Đừng đi.” Quý Thư Dã kéo lấy cánh tay anh, đáng thương nói: “Em khó chịu quá, anh ở lại ngủ với em một lát được không...”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn