Hình Bóng Của Người - Lục Mang Tinh

Chương 36: Quýt

Cô gái gảy tỳ bà đang dùng đôi tay xinh đẹp của mình bóc quýt cho Thành Kha, những chiếc móng tay sơn màu n*d* dính đầy nước quýt, trông thật đáng tiếc.

 

Quý Thư Dã hít sâu một hơi, nắm lấy bàn tay của Thịnh Đình Thâm đang đặt bên eo mình, muốn gỡ các ngón tay anh ra.

 

“Nhìn gì mà ngẩn ngơ thế?” Thịnh Đình Thâm xoay tay nắm ngược lấy các ngón tay cô, giam cầm cô lại. Anh nhìn theo tầm mắt của cô ngó sang quả quýt trong tay người bên cạnh: “Muốn ăn à?”

 

“… Không phải.”

 

Thịnh Đình Thâm tùy ý ngoắc tay, người tinh ý ở bên cạnh lập tức lấy một quả quýt đặt vào lòng bàn tay anh.

 

Anh ôm cô, thong thả bóc quýt.

 

“Ăn đi.”

 

“Tôi không ăn.”

 

Nhiệt độ cơ thể của Thịnh Đình Thâm xuyên qua lớp vải tây trang hun nóng Quý Thư Dã. Cô cảm thấy miệng khô lưỡi khô nhưng cô lại không muốn thuận theo ý anh.

 

Cô giãy giụa, vẫn muốn đi xuống.

 

“Cô không thể ngồi yên được sao.” Giọng Thịnh Đình Thâm không cao, thậm chí có thể coi là bình tĩnh: “Quý Thư Dã, cô ghét tôi lắm à?”

 

Quý Thư Dã cảm thấy tối nay Thịnh Đình Thâm uống nhiều quá rồi. Nếu anh muốn dùng cô để chắn hoa đào thì làm cho có là được, tại sao cứ phải ôm cô không buông cơ chứ?

 

Hơn nữa tư thế này khiến cô cảm giác bản thân như đã phản bội Hạ Diên, vừa xấu hổ lại vừa giận dữ. Thế là không biết cô lấy đâu ra can đảm mà thẳng thắn nói: “Phải, tôi rất ghét anh!”

 

“Cô ghét tôi như vậy mà lại yêu đương với Hạ Diên ư?”

 

“Anh ấy là anh ấy, anh là anh, hai người đâu có phải cùng một người.”

 

Dứt lời, sắc mặt Thịnh Đình Thâm dần sầm lại. Quý Thư Dã siết chặt nắm tay, hoảng sợ muốn trốn chạy nhưng ngay sau đó một múi quýt đã bị cưỡng ép nhét cho cô. Múi quýt mang theo cái lạnh thấu từ đầu ngón tay anh, thô bạo xông vào trong miệng cô. Thịt quả căng mọng lập tức ép chặt lấy vòm họng trên, quẹt qua khoang miệng mềm mại.

 

Quý Thư Dã ngẩn ra, vô thức muốn đẩy dị vật xâm nhập ra ngoài nhưng ngón trỏ và ngón giữa của anh đã chặn lại. Đầu ngón tay lạnh lẽo ấn và miết vào môi cô.

 

Chẳng mấy chốc, thịt quả bị ép vỡ ra, nước quả cùng nước bọt hòa lẫn vào nhau, làm ướt các ngón tay của anh.

 

“Đừng cắn.” Anh lạnh lùng lên tiếng.

 

Hô hấp của Quý Thư Dã trở nên dồn dập, sự tủi nhục và bối rối đan xen, không ngừng đánh thẳng vào lồng ngực cô.

 

Ngay lúc mắt cô đỏ bừng, định bất chấp tất cả cắn mạnh xuống thì ngón tay Thịnh Đình Thâm giống như biết được cô đã đến giới hạn nên rút ra ngoài, kéo theo sợi chỉ bạc nhỏ xuống quần áo cô.

 

“Sếp Thành, sếp Giang, đêm nay tới đây thôi nhé. Bạn gái tôi muốn về nghỉ ngơi.”

 

Thịnh Đình Thân đỡ Quý Thư Dã đứng dậy, thản nhiên nói.

 

Mấy vị ngồi bên cạnh đều là những tay lão luyện chốn ong bướm nên chẳng hề ngạc nhiên trước màn mập mờ vừa rồi của hai người. Họ thầm nghĩ có lẽ người trẻ tuổi đã không nhịn nổi nữa và muốn về phòng rồi đây.

 

“Được, sếp Thịnh, lần tới tôi sẽ đến Minh Hải tìm cậu.”

 

“Hoan nghênh.”

 

Gió lạnh ngoài trời rít lên từng hồi, Thịnh Đình Thâm nắm chặt cổ tay Quý Thư Dã, sải bước ra khỏi cổng lớn tứ hợp viện.

 

Xe đã đỗ sẵn ở ngay cửa, tài xế mở cửa ghế sau, đứng bên cạnh cung kính chờ đợi.

 

“Buông ra!” Quý Thư Dã nhổ miếng quýt trong miệng ra từ lâu nhưng hình như trong khoang miệng vẫn còn sót lại cảm giác cộm cộm xa lạ khiến răng cô ê buốt. Cô đỏ mặt, hất mạnh tay Thịnh Đình Thâm ra: “Sếp Thịnh, chúng ta đã ra ngoài rồi thì không cần phải diễn kịch nữa đâu nhỉ.”

 

Thịnh Đình Thâm nhìn vào lòng bàn tay trống rỗng rồi lại dời mắt nhìn cô: “Cô đang giận à?”

 

“Không được sao? Việc này vốn không nằm trong phạm vi công việc của tôi!”

 

“Một khi cô đã đi tiếp khách cùng tôi thì đây chính là phạm vi công việc của cô.”

 

“Nếu hôm nay trợ lý Nghiêm đến đây, chẳng lẽ anh cũng làm thế này chắc?”

 

Thịnh Đình Thâm không buồn quan tâm đến lý lẽ cãi chày cãi cối của Quý Thư Dã, thản nhiên đáp: “Nếu tối nay là trợ lý Nghiêm, có lẽ tôi sẽ phải ôm mấy người phụ nữ bên trong kia rồi. Nhưng vì là cô ở đây nên tôi nghĩ cơ thể này hẳn là thích ứng với cô hơn.”

 

“Anh…”

 

“Sao nào? Chẳng lẽ không đúng?”

 

Quý Thư Dã không thể phản bác lại được câu nào, trong lòng chỉ thấy hối hận, vô cùng hối hận! Đáng lẽ hôm nay cô không nên đến đây mới phải.

 

“Tôi có chút việc, tôi về trước đây!” Cô không thể chịu đựng thêm một giây một phút nào nữa.

 

Thịnh Đình Thâm: “Muộn thế này rồi, cô còn có việc gì được.”

 

“Việc riêng, không phiền anh quan tâm.” Quý Thư Dã quấn chặt áo khoác, quay đầu bỏ đi.

 

Đêm ở thủ đô gió lạnh thấy xương, tài xế nhìn Thịnh Đình Thâm rồi lại nhìn bóng dáng mảnh mai phía xa, cảm thấy khó xử.

 

“Sếp Thịnh?”

 

Thịnh Đình Thâm lạnh mặt nhìn theo bóng lưng đang đi xa dần: “Đi theo cô ấy.”

 

Chắc chắn việc riêng của cô chỉ là cái cớ, chẳng qua cô không muốn ở cùng một không gian với Thịnh Đình Thâm mà thôi.

 

Thế là sau khi đi bộ một đoạn, Quý Thư Dã tiện tay vẫy một chiếc taxi để quay về khách sạn.

 

Trời quá lạnh, vừa về đến căn phòng ấm áp, cô lập tức đi tắm rửa, tẩy trang rồi chui vào trong chăn.

 

Thế nhưng cứ hễ nhắm mắt lại, trong đầu cô lại hiện lên khung cảnh ở trong phòng bao lúc nãy.

 

Tuy rằng không phải tự nguyện nhưng đúng là cô đã ngồi lên đùi Thịnh Đình Thâm thật. Bị một người đàn ông khác vừa ôm vừa ghì, lại còn dùng chung một cái ly, nếu Hạ Diên biết chuyện thì phải làm sao bây giờ? Cô như thế có được coi là bị ép ngoại tình không?

 

Không đúng, thân xác thì vẫn là cùng một thân xác, không thể tính là ngoại tình được... Nhưng linh hồn có phải là cùng một linh hồn đâu chứ!

 

Hay là tính là ngoại tình tư tưởng?!

 

Lại càng không đúng! Cô có yêu đương gì Thịnh Đình Thâm đâu!

 

Phải làm sao, phải làm sao bây giờ... Rốt cuộc Thịnh Đình Thâm nghĩ cái quái gì vậy không biết!

 

Mà nói đi cũng phải nói lại, tầm cỡ như anh mà khi bàn chuyện hợp tác làm ăn vẫn cần phải hòa nhập với người khác, vẫn cần phải cùng chơi bời phụ nữ thì mới bàn thành công được sao?

 

Không thể nào… Mấy người lúc nãy cung kính với anh như vậy, trông không giống kiểu dám cưỡng ép anh lắm.

 

Đừng bảo là tên kia chỉ đơn thuần muốn ôm cô thôi đấy nhé?

 

Quý Thư Dã trợn tròn mắt, tỏ ra hốt hoảng. Thế thì lại càng hoang đường hơn, cô thà tin rằng thế giới của giới nhà giàu vốn dĩ sa đọa, bê tha như vậy còn hơn!

 

 

Hôm sau, cuộc họp vẫn tiếp tục diễn ra tại khách sạn, Quý Thư Dã và Nghiêm Vi Minh ngồi ở hai bên người Thịnh Đình Thâm.

 

Trong suốt buổi họp, Quý Thư Dã cứ vô thức liếc nhìn Thịnh Đình Thâm. Vẻ mặt của anh nghiêm nghị, thái độ rất chuyên tâm vào công việc, cứ như thể người đàn ông tối hôm qua chưa từng tồn tại.

 

Quý Thư Dã hít sâu một hơi, quyết định không thèm nghĩ ngợi lung tung nữa. Tối qua hoàn toàn là vì công việc, tất cả đều là vì công việc mà thôi!

 

Ba người bọn họ lên máy bay khứ hồi vào chiều ngày thứ ba, khi hạ cánh xuống Minh Hải thì đã hơn năm giờ chiều.

 

Quý Thư Dã khéo léo từ chối lời đề nghị đưa cô về của Nghiêm Vi Minh, tự bắt một chiếc xe để quay về căn nhà thuê.

 

“Chị! Chị về rồi à.” Vừa mở cửa ra, cô đã thấy Quý Nhan Khả đang ngồi ăn đồ ăn vặt trên sô pha.

 

Quý Thư Dã đặt chiếc vali sang một bên, đón lấy cái ôm của cô ấy. Cô em gái đáng yêu khiến tâm trạng u uất suốt hai ngày qua của cô cũng vơi bớt gần hết.

 

“Em xem phòng ốc thế nào rồi, nếu chưa ưng ý thì ngày mai chị đi xem cùng em.”

 

“Không cần đâu ạ, em chọn được chỗ rồi, ngày kia là có thể dọn vào luôn.”

 

Quý Thư Dã: “Giỏi đấy chứ, đã tự biết tìm phòng rồi cơ à.”

 

“Xin chị đấy, chị vẫn coi em là trẻ con đấy à?”

 

Từ nhỏ đến lớn, ba mẹ của hai người đều rất bận rộn, không có nhiều thời gian chăm sóc cho hai chị em. Vì vậy, Quý Nhan Khả gần như là do một tay Quý Thư Dã nuôi nấng, bảo bọc lớn lên. Cô vô cùng yêu thương em gái, trong mắt cô, em gái lúc nào cũng là đứa nhóc chưa trưởng thành.

 

Lần này em gái dựa vào sự nỗ lực của bản thân tìm được một công việc rất tốt, cô thực sự có cảm giác thành tựu như thể con gái nhà mình cuối cùng đã khôn lớn.

 

“Được được được, em lớn rồi.” Quý Thư Dã ngồi xuống sô pha, vươn vai: “Tối nay muốn ăn gì nào, chị bao.”

 

“Dạ được, dạ được! Em muốn ăn thịt nướng!”

 

“Ok, đợi Trình Vi về rồi ba chúng ta cùng đi.”

 

“Vâng.”

 

Quý Nhan Khả ngồi xuống cạnh cô, bắt đầu kể lại từ đầu đến cuối chuyện mình đã nỗ lực chuẩn bị cho buổi phỏng vấn thế nào, được chọn ra sao. Trong lúc đang nói, cô ấy sực nhớ ra điều gì bèn bảo: “Đúng rồi, em vẫn chưa được gặp bạn trai của chị lần nào. Giờ em đã đến đây rồi, có phải chị nên cho anh rể ra mắt em không?”

 

Quý Thư Dã – người vừa mới tách khỏi Thịnh Đình Thâm hôm nay – bỗng nghẹn lời, một lúc sau mới nói: “Mấy ngày này anh ấy đang đi công tác bên ngoài, đợi anh ấy về rồi chị sẽ tìm thời gian cho em gặp.”

 

“Dạ được, thế thì em phải thẩm định thật kỹ mới được.”

 

Hạ Diên tỉnh lại vào hai ngày sau đó.

 

Nhưng vì Quý Nhan Khả vừa mới đi làm, còn bận thích nghi với công việc ở công ty mới nên Quý Thư Dã chưa dẫn Hạ Diên đến gặp em gái ngay. Mãi đến một tuần sau, vừa vặn lúc Quý Nhan Khả được nghỉ phép, mà Hạ Diên cũng đang “tỉnh táo” nên Quý Thư Dã mới hẹn hai bên gặp nhau.

 

Nhà hàng là do Hạ Diên tự tay lựa chọn, khi đến nơi, anh còn chuẩn bị sẵn một món quà cho Quý Nhan Khả.

 

Quý Nhan Khả bóc quà ra, kinh ngạc phát hiện bên trong là một chiếc đồng hồ thông minh. Cách đây không lâu, cô ấy vừa mới nói với chị gái là muốn mua một chiếc đồng hồ để dùng khi tập thể thao nhưng ngặt nỗi giá đắt quá nên cô ấy cứ do dự mãi chưa chịu mua.

 

“Lần đầu gặp mặt, anh không biết nên tặng em cái gì, vừa hay mấy hôm trước thấy chị em đang tìm xem đồng hồ giúp em nên anh mua luôn.” Hạ Diên hỏi: “Nhan Khả, đây có đúng là mẫu em thích không?”

 

Vì lý do ngân sách nên mẫu Quý Nhan Khả muốn mua là dòng từ năm ngoái, còn chiếc mà Hạ Diên tặng lại là phiên bản mới nhất hiện nay. Mà đã là đồ công nghệ thì ai lại không mê dòng mới nhất cơ chứ!

 

Tuy nhiên, dù trong lòng vui sướng nhường nào, cô ấy vẫn nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt dò xét.

 

Được rồi, đúng là đẹp trai y như lời chị cô ấy nói thật. Nhìn cách anh chọn nhà hàng, tặng món quà thì thấy con người cũng không hề bủn xỉn... Thế nhưng anh có chân thành với chị gái hay không vẫn phải tiếp tục quan sát thêm đã.

 

“Em cảm ơn ạ nhưng chiếc đồng hồ này đắt tiền quá.” Quý Nhan Khả liếc nhìn Quý Thư Dã rồi nói.

 

Quý Thư Dã cũng lên tiếng: “Đúng là đắt quá thật, Hạ Diên, anh không cần phải tặng quà cáp cho con bé thế này đâu.”

 

“Anh muốn để lại ấn tượng đầu tiên thật tốt trong mắt em gái em, đây là việc nên làm mà.” Hạ Diên ôn tồn nói: “Nhan Khả, em cứ nhận đi, chị em bảo em thích tập gym, anh nghĩ lúc này em đang cần đến nó đấy.”

 

Tuy là đang trò chuyện với Quý Nhan Khả nhưng tay anh vẫn không quên rót trà, châm nước cho Quý Thư Dã, xem ra là một người rất biết quan tâm, chăm sóc.

 

Quý Nhan Khả càng hài lòng hơn, cô ấy hắng giọng: “Chị ơi, thế em nhận nhé?”

 

Quý Thư Dã bật cười, lắc đầu: “Thôi được, nếu em thích thì em cứ nhận đi.”

 

Cùng lắm thì sau này cô tự tay chọn một món quà khác tặng lại cho Hạ Diên để đáp lễ là được.

 

Nụ cười trên mặt Quý Nhan Khả càng thêm rạng rỡ, cô ấy không giấu nổi niềm vui, lại một lần nữa cảm ơn anh rể tương lai.

 

Suốt cả bữa ăn sau đó, Quý Nhan Khả vẫn âm thầm quan sát “anh rể tương lai” này. Thấy anh luôn để ý đến sở thích ăn uống của chị gái, lại còn có thể bắt nhịp rất tốt vào câu chuyện của hai chị em, ấn tượng ban đầu của Quý Nhan Khả về anh lại càng tăng thêm.

 

Lúc được đưa về sau bữa tối, Quý Nhan Khả ghé tai Quý Thư Dã nói nhỏ ở hàng ghế sau rằng cô rất hài lòng trước anh rể tương lai này.

 

Sau khi tiễn Quý Nhan Khả xong, hai người cùng quay trở về Vườn Hoa Hồng.

 

Lucky đã lớn hơn rất nhiều, vừa thấy hai người về thì hớn hở sáp lại gần. Hạ Diên cúi xuống xoa đầu nó rồi hỏi: “Lúc nãy hai chị em nói gì với nhau ở ghế sau thế?”

 

Quý Thư Dã đáp: “Nhan Khả bảo anh qua ải rồi.”

 

“Thế à, vậy thì tốt quá rồi.”

 

“Nhưng mà... Em ấy bảo em phải tiếp tục khảo sát, đừng có mà lụy tình quá.”

 

Hạ Diên bật cười thích thú: “Sao lại thế?”

 

“Em ấy nói anh trông đẹp trai quá nên chắc là đào hoa lắm, bảo em phải đề phòng anh ngoại tình.”

 

Hạ Diên nhướng mày: “Anh chỉ cần một mình em thôi.”

 

“Thật không?”

 

“Dĩ nhiên rồi.” Hạ Diên mỉm cười, kéo cô ngồi vào lòng mình: “Còn em thì sao, có phải em cũng chỉ cần một mình anh thôi không?”

 

Quý Thư Dã ngẩn ra, không phải vì câu hỏi của anh mà là vì tư thế mà anh ôm cô lúc này khiến cô sực nhớ đến chuyến công tác lần trước trong phòng bao, Thịnh Đình Thâm cũng từng làm động tác y hệt như thế.

 

“Tiểu Dã?”

 

“Đương nhiên rồi.” Quý Thư Dã gạt phăng mấy suy nghĩ linh tinh đó ra khỏi đầu, cười nói: “Hạ Diên nhà em là tốt nhất, em chỉ thích mỗi anh thôi.”

 

Hạ Diên hài lòng, cúi xuống hôn lên môi cô. Quý Thư Dã lập tức muốn hôn đáp lại anh nhưng sực nhớ ra điều gì đó bèn rút điện thoại ra, gửi tin nhắn: “Em phải dặn dò Nhan Khả thêm mới được.”

 

“Dặn dò gì cơ?”

 

“Bảo em ấy giữ kín chuyện em có bạn trai, đừng nói ra ngoài.”

 

Hạ Diên: “Ý em là không được để cho ba mẹ em biết ư?”

 

“Tất nhiên, chẳng phải anh cũng hy vọng ba mẹ em không biết chuyện này sao?”

 

Nụ cười trên mặt Hạ Diên vơi đi từng chút: “Việc này…”

 

“Em biết anh có nỗi khổ riêng. Em… Em thấy chuyện gặp gỡ phụ huynh cũng không quan trọng đâu.” Quý Thư Dã áp hai tay vào má anh, dịu dàng an ủi: “Chúng ta cứ ở bên nhau là được rồi, không cần nghĩ ngợi nhiều thế làm gì.”

 

Ra mắt gia đình, hôn nhân, tương lai... Những thứ này vốn là điều tất yếu phải đề cập đến khi yêu đương với những người đàn ông khác, nhưng đối với Hạ Diên, nếu không đề cập thì cô không nên đề cập. Cô biết anh cũng hết cách nên cô chưa từng trách anh. Ngay từ lúc quyết định quay lại bên anh, cô chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn.

 

“Xin lỗi.”

 

“Anh đừng xin lỗi, hôn em là được rồi.” Quý Thư Dã xoay người vòng qua chân anh, đổi thành tư thế ngồi đối diện rồi chủ động hôn anh.

 

Từ sự thẫn thờ, hụt hẫng ban đầu, Hạ Diên dần lấy lại tinh thần rồi ôm chặt cô vào lòng. Hai người hôn nhau say đắm, ngọn lửa tình đang dần nhen nhóm.

 

Quý Thư Dã: “Đi tắm trước đã...”

 

“Ừm, anh bế em đi.”

 

Những nụ hôn triền miên kéo dài từ ghế sô pha vào đến phòng tắm, rồi lại từ phòng tắm lên đến giường.

 

Hạ Diên nâng niu hôn lên từng tấc da thịt của cô, ân cần và chính xác.

 

Quý Thư Dã lúc thì thả lỏng, lúc lại căng cứng, ánh mắt thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

 

“Được rồi... Mau lên.”

 

Hạ Diên muốn chắc chắn rằng cô đã hoàn toàn có thể tiếp nhận thì mới chịu buông lỏng đôi chút.

 

Anh nâng niu khuôn mặt cô, tựa như đang nâng niu một món bảo vật vô giá, sợ cô sẽ tan vỡ nên vô cùng cẩn trọng và kiềm chế. Thế nhưng làm được nửa chừng, cô vẫn ấm ức thút thít rồi đá anh.

 

Hạ Diên lập tức dừng lại, sợ cô thấy không thoải mái: “Em khó chịu à? Muốn dừng lại không?”

 

Đang đến lúc cao trào lại bị dừng đột ngột nên khuôn mặt Quý Thư Dã đỏ bừng, cô nũng nịu: “Đừng dừng lại.”

 

“Vậy sao lúc nãy em...”

 

Quý Thư Dã rầm rì, vùi mặt vào hõm cổ anh: “Lúc nãy chỉ em thấy sướng thôi, anh đừng dừng lại...”

 

Bấy giờ Hạ Diên mới nhận ra có lẽ vừa rồi mình vô tình cắt ngang cơn c*c kh*** của cô. Anh vừa thấy có lỗi vừa thấy hưng phấn, nhẹ nhàng lật người cô lại để cô quay lưng về phía mình.

 

“Được, anh biết rồi.”

 

Tư thế này càng mang lại cảm giác mãnh liệt hơn, chẳng mấy chốc đầu óc Quý Thư Dã đã trở nên trống rỗng.

 

Cô chìm vào lớp chăn mềm mại một cách vô lực, cất giọng lí nhí mềm nhũn: “Anh xong chưa... Nếu chưa thì nhanh lên, em buồn ngủ quá...”

 

Tất nhiên anh vẫn chưa xong, bởi vì anh bất ngờ nâng eo cô lên.

 

Quý Thư Dã không phản kháng mà còn phối hợp đón nhận, nào ngờ người phía sau đột nhiên hạ người xuống.

 

Nơi vốn yếu ớt lại bị xâm nhập vào sâu hơn, mang đến cảm giác mãnh liệt chưa từng có.

 

Cả người Quý Thư Dã run bần bật, hét lên thành tiếng.

 

Cô muốn vươn tay cản anh lại nhưng cả cổ tay cũng bị cầm chặt, giữ ở sau lưng.

 

“Hạ Diên…”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn