Tối hôm đó khi về đến nhà, Quý Thư Dã vừa thu dọn hành lý cần thiết cho chuyến công tác vừa báo cho Quý Nhan Khả biết việc mình không thể đi xem phòng cùng cô ấy được nữa. Cô để lại chìa khóa cho cô ấy, còn nói mấy ngày tới cô ấy cứ cứ tự nhiên ở lại đây.
Quý Nhan Khả bảo không thành vấn đề rồi hỏi cô phải đi công tác trong bao lâu.
Quý Thư Dã cũng không biết mình phải đi bao lâu nhưng ước chừng ít nhất cũng phải ba ngày.
Sau khi cúp máy, cô vác gương mặt u sầu chìm vào giấc ngủ. Bảy giờ sáng hôm sau, cô thức dậy, lập tức bắt taxi chạy thẳng ra sân bay.
Dù trong lòng Quý Thư Dữ vô cùng kháng cự việc đi công tác chung với Thịnh Đình Thâm nhưng nói một cách công bằng thì đây lại là một cơ hội làm việc rất tốt. Ít nhất đối với việc thăng tiến sau này của cô, chuyến đi này chỉ có lợi chứ không có hại.
Thế là trên đường đi, Quý Thư Dã tự bấu víu lý do này để thuyết phục bản thân. Không được mang theo bất kỳ cảm xúc cá nhân nào hết, không ghét bỏ cũng không sợ hãi, cứ coi Thịnh Đình Thâm như một lãnh đạo bình thường. Lúc trước cô đối xử với Dương Đồng thế nào thì bây giờ đối xử với anh y như vậy!
Hơn nữa cô còn phát hiện ra rằng việc đi công tác với sếp lớn cũng có những đặc quyền khác, ví dụ như vé máy bay vậy mà lại là hạng thương gia.
Quý Thư Dã sống tới ngần này tuổi đầu mà chưa từng được tận hưởng quyền lợi ấy bao giờ, suốt cả quãng đường đi đến phòng chờ thương gia, cô vô cùng hớn hở. Cho đến khi... Cô nhìn thấy Nghiêm Vi Minh ở không xa đang vẫy tay ra hiệu với mình, mà người ngồi đối diện anh ấy chính là Thịnh Đình Thâm.
Nụ cười trên môi cô lập tức khựng lại. Cô sững sờ mất ba giây rồi mới bước tới.
“Trợ lý Nghiêm, chào buổi sáng.” Quý Thư Dã nhìn sang Thịnh Đình Thâm, cố gắng kiềm chế sự miễn cưỡng của bản thân: “Sếp Thịnh, chào buổi sáng.”
Thịnh Đình Thâm thản nhiên ngồi đó uống cốc cà phê trước mặt, hờ hững liếc nhìn cô.
Ngược lại, Nghiêm Vi Minh vẫn nhiệt tình như mọi khi: “Cô Quý, chào buổi sáng, cô đã ăn gì chưa?”
Quý Thư Dã lắc đầu.
Nghiêm Vi Minh nói: “Vẫn chưa đến giờ lên máy bay đâu, cô đi ăn chút gì trước đi.”
“Được.”
Quý Thư Dã lập tức quay người đi về phía khu vực tự chọn để lấy đồ ăn sáng. Cô đợi lấy một cái bát mì vừa mới nấu xong rồi lấy thêm một ly cà phê và một đĩa hoa quả. Xong xuôi, cô vốn định rời đi nhưng vừa quay đầu lại thấy ở góc ngoài cùng còn có khu bánh ngọt, cô bèn gắp thêm hai miếng bánh nhỏ xinh.
Những món này trông rất ngon mắt, bụng Quý Thư Dã đã đói đến mức kêu rột rột, cô rất muốn tìm một chiếc bàn trống để thưởng thức bữa sáng.
Có điều… Đành thôi vậy.
Sếp lớn đang ở kia, ai dám l* m*ng chứ!
Quý Thư Dã yên lặng quay trở lại chiếc bàn mà Thịnh Đình Thâm đang ngồi.
Anh đặt cốc cà phê xuống rồi ngước nhìn cô.
Sau khi ngồi xuống, Quý Thư Dã gật đầu chào Nghiêm Vi Minh rồi cúi đầu ăn sáng mà không thèm nhìn anh lấy một lần.
Anh cụp mắt nhìn đống thức ăn mà cô vừa mang về, nhẹ nhàng nhướng mày.
Ăn khỏe gớm, chẳng trách thoạt nhìn cô thì thấy mảnh mai nhưng đến lúc chạm vào lại không hề gầy gò khô khốc chút nào.
Khói cà phê bốc lên nghi ngút, ánh mắt Thịnh Đình Thâm nhìn cô hồi lâu, sau đó mới dời sang nơi khác.
Chín giờ rưỡi, bọn họ lên máy bay.
Hiếm khi Quý Thư Dã mới được ngồi hạng thương gia nên âm thầm kích động. Có điều cô không dám nhìn ngó dáo dác, bởi vì Thịnh Đình Thâm đang ngồi ngay bên cạnh cô.
Thế là sau khi lén lút chụp một bức ảnh khung cảnh bên ngoài cửa sổ máy bay, suốt cả quãng đường cô đều cúi đầu nghịch điện thoại.
Hai tiếng rưỡi sau, máy bay hạ cánh.
Tuy đều là khách sạn Carlton nhưng do khác biệt về vùng miền nên phong cách của hai khách sạn rất khác nhau. Carlton chi nhánh Bắc Kinh chủ yếu mang phong cách thẩm mỹ thiền định, sảnh lớn được trang trí lồng ghép bởi các yếu tố như cây bồ đề, khánh đá... Tạo nên phong cảnh yên bình và sâu lắng.
Đây là lần đầu tiên Quý Thư Dã đến nơi này. Sau khi về phòng nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại, cô xuất phát đến nhà hàng, cùng ăn cơm với Thịnh Đình Thâm và một nhóm các vị lãnh đạo khác.
Có lẽ vì Quý Thư Dã là một trong hai người duy nhất đi cùng sếp lớn từ tổng bộ tới nên những người ăn cùng bàn đều vô cùng khách sáo với cô. Điều đó khiến cho một nhân viên nhỏ nhoi như cô được thực sự trải nghiệm cảm giác làm lãnh đạo lớn là như thế nào.
Sau bữa ăn, họ lập tức bước vào guồng quay công việc mà không ngừng nghỉ. Nào là khảo sát khách sạn rồi đến họp hành... Quý Thư Dã đại diện cho Tiền Thụy Phòng lên sân khấu thuyết trình về các phương án mới khác nhau của Carlton Minh Hải. Cả buổi chiều, hầu như cô đều ở trong phòng họp.
Khi cuộc họp kết thúc, Nghiêm Vi Minh nói với cô rằng cô có thể về phòng nghỉ ngơi trước, bữa tối cứ tự do tự túc.
Quý Thư Dã thở phào nhẹ nhõm. Lúc này cô vừa buồn ngủ vừa mệt, chỉ muốn lao thẳng lên giường để đánh một giấc.
“Trợ lý Nghiêm, anh cũng đi nghỉ ngơi sớm đi nhé.” Quý Thư Dã nói.
Nghiêm Vi Minh mỉm cười, hất cằm chỉ về phía Thịnh Đình Thâm ở cách đó không xa: “Sếp Thịnh vẫn đang bàn việc với giám đốc Trần và giám đốc Tiêu, tôi ở ngoài này đợi thêm chút nữa.”
“Ồ... Vâng.” Quý Thư Dã nhìn sang phía Thịnh Đình Thâm, chỉ thấy anh đang ngồi ở giữa phòng họp, lật xem các loại văn kiện trên bàn, bên cạnh là ban quản lý khách sạn đang đứng với sắc mặt khá căng thẳng.
Đây là lần đầu tiên cô theo Thịnh Đình Thâm làm việc trong một khoảng thời gian dài như vậy. Cô mới phát hiện ra chuỗi ngày của sếp lớn cũng không hề nhẹ nhàng, thư thả gì cho cam.
Hôm nay phải dậy sớm, vừa đi máy bay xong lại phải họp hành liên miên, cô thấy buồn ngủ và mệt mỏi lắm, chắc anh cũng giống cô nhỉ? Thế nhưng anh lại vẫn đang tiếp tục...
Khoan đã? Khoan đã khoan đã!
Cô đang làm cái gì thế này, sao tự dưng lại xót xa cho Thịnh Đình Thâm rồi!
Tư bản là chủ nghĩa độc ác! Anh kiếm được nhiều tiền như vậy thì bận bịu tí cũng là điều hiển nhiên mà!
Cô chỉ đang xót xa cho cơ thể của Hạ Diên mà thôi!
“Cô Quý?”
“Sao cơ?”
Nghiêm Vi Minh nở nụ cười tiêu chuẩn của mình: “Cô có chuyện gì muốn nói với sếp Thịnh sao, lát nữa tôi có thể chuyển lời giúp cô.”
“... Không có!” Quý Thư Dã hắng giọng: “Tôi về phòng trước đây, có việc gì anh cứ gọi điện thoại cho tôi nhé.”
“Ừ.”
…
Quý Thư Dã đoán buổi tối chắc sẽ không có việc gì nữa, thế là sau khi về phòng đánh một giấc no nê, cô xuống nhà hàng Trung Hoa của khách sạn ăn tối.
Trước khi đến đây Quý Thư Dã đã nghe nói nhà hàng Trung Hoa này là nơi nấu ăn ngon nhất trong số các nhà hàng của Carlton Bắc Kinh. Quả nhiên danh bất hư truyền, được ăn một bữa miễn phí thế này đúng là hời to.
Sau bữa tối, Quý Thư Dã ra ngoài dạo một vòng quanh khu vực lân cận, mua một ít đặc sản Bắc Kinh rồi quay trở lại phòng khách sạn.
Cô vốn định tẩy trang, tắm rửa rồi đi ngủ nhưng không ngờ mới cởi áo khoác ra thì điện thoại đã đổ chuông.
“Chào cô Quý, có việc cần cô giúp đây.” Giọng của Nghiêm Vi Minh vang lên ở đầu dây bên kia.
Quý Thư Dã đáp: “Trợ lý Nghiêm, anh cứ nói đi ạ.”
“Chuyện là thế này, tối nay sếp Thịnh vẫn còn một buổi tiếp khách phải đi nhưng tôi đột nhiên bị đau bụng, e là không thể tháp tùng được. Cô Quý, cô có thể đi thay tôi đi một chuyến được không?”
Quý Thư Dã ngẩn người: “Sao cơ? Nhưng, nhưng tôi đâu biết phải làm những gì.”
Nghiêm Vi Minh nói: “Sếp Thịnh ra ngoài cần có trợ lý đi cùng, cho nên cô chỉ cần đi theo là được, có việc gì cần sếp Thịnh sẽ bảo cô. Hơn nữa cô Quý này, cô cũng biết tình hình của sếp Thịnh rồi đó, đi theo cũng là để đề phòng sự cố thôi.”
Quý Thư Dã nghe hiểu ẩn ý trong vế sau của anh ấy. Thịnh Đình Thâm và Hạ Diên có tỉ lệ sẽ hoán đổi cho nhau, nếu Hạ Diên đột nhiên xuất hiện mà không kịp phản ứng với tình huống trước mắt thì bắt buộc phải có người nhắc nhở.
Mà cô, với tư cách là một trong những người biết rõ ngọn nguồn giống như Nghiêm Vi Minh rất thích hợp để đảm nhận vị trí “trợ lý” này.
“Sếp Thịnh đồng ý không? Trợ lý Nghiêm, chắc anh cũng biết sếp Thịnh không thích tôi lắm.” Quý Thư Dã vẫn cố gắng giãy giụa đến cuối cùng.
Nào ngờ Nghiêm Vi Minh lập tức nói: “Cô yên tâm, tôi đã báo trước với sếp Thịnh rồi. Hơn nữa cô Quý à, sếp Thịnh cũng không có…”
“Không có gì cơ?”
“Không có gì.” Nghiêm Vi Minh kịp thời dừng lại, chỉ nói: “Tóm lại là làm phiền cô nhé cô Quý, cảm ơn cô nhiều.”
“Vâng được rồi...”
Hết cách rồi, Quý Thư Dã đành mặc áo khoác vào lại.
Lúc đi xuống sảnh khách sạn, cô đã nhìn thấy xe ô tô đang đỗ sẵn ở cửa ra vào từ đằng xa.
Cô bước tới, thấy cửa ghế sau đang mở, Thịnh Đình Thâm đang ngồi ở bên trong.
Thấy cô đi ra, anh nhẹ nhàng ngước nhìn cô.
Quý Thư Dã khẽ gật đầu: “Sếp Thịnh.”
Thịnh Đình Thâm: “Còn ngây ra đó làm gì, không mau lên xe đi.”
“... Ồ, vâng ạ!”
Quý Thư Dã định ngồi vào ghế sau thì bỗng sực nhớ ra điều gì đó bèn vội vàng đứng thẳng dậy. Cô lặng lẽ đóng cửa ghế sau lại, vô cùng biết điều mà đi vòng lên mở cửa ghế lái phụ.
Cô là trợ lý của anh nên dĩ nhiên không thể ngồi ngang hàng với ông chủ.
Suýt chút nữa thì toang, suýt chút nữa cô lại bị Thịnh Đình Thâm mắng cho một trận.
“Chào bác tài, chúng ta có thể xuất phát rồi.”
Giọng của cô vang lên ở đằng trước, Thịnh Đình Thâm nhìn ra trước rồi lạnh lùng dời tầm mắt. Những lúc thế này, cô lại tỏ ra rất đúng mực.
Suốt quãng đường không ai nói với ai câu nào, cuối cùng tài xế cũng dừng xe trước một nơi có kiến trúc như tứ hợp viện.
Nhân viên chào đón ở cửa nhanh chóng tiến lại gần mở cửa xe. Quý Thư Dã hoàn toàn không biết nơi này là đâu, chỉ im lặng đi theo sau Thịnh Đình Thâm bước vào trong.
Vừa bước qua cánh cửa bằng gỗ du dày nặng, mùi hương thanh khiết của hoa mai đã thoang thoảng ập vào mũi. Nhân viên dẫn đường đưa bọn họ chậm rãi đi dọc theo hành lang gấp khúc, băng qua giếng trời và những cây cổ thụ trăm tuổi trong sân rồi dừng chân trước một phòng bao có tên là “Thính Tuyết các”.
Đẩy cửa bước vào, bài trí bên trong cực kỳ tối giản nhưng mọi chi tiết đều toát lên phong cách nổi bật. Thoạt nhìn mấy bức tranh chữ được treo trên tường thì đã biết chúng là những món đồ có giá trị xa xỉ.
Bên trong có bốn người đã ngồi chờ sẵn, trông ai nấy đều lớn tuổi hơn Thịnh Đình Thâm. Thế nhưng khi nhìn thấy anh, họ lại không tỏ thái độ của bậc trưởng bối mà ngược lại còn khiêm tốn một cách rõ rệt, vô cùng nhiệt tình mời anh nhập tiệc.
“Sao hôm nay trợ lý Nghiêm không đến? Còn cô gái này là…”
Thịnh Đình Thâm thản nhiên đáp: “Trợ lý Nghiêm không được khỏe, cô ấy cũng là trợ lý của tôi.”
“À à, hóa ra là thế.” Người kia cười nói: “Sếp Thịnh, khó khăn lắm mới mời được cậu đến Bắc Kinh một chuyến, lần này tôi nhất định phải tận tình thực hiện nghĩa vụ chủ nhà mới được.”
“Tổng giám đốc Thành khách sáo quá.”
“Việc nên làm, nên làm mà.”
…
Quý Thư Dã ngồi ở phía bên trái Thịnh Đình Thâm, giữa hai người cách nhau một khoảng chừng một mét. Cô nghe họ trò chuyện một lúc mới phát hiện ra buổi tiếp khách tối nay không có bất kỳ mối liên hệ nào với ngành khách sạn cả, mà là về một dự án khác.
Vì nằm ngoài phạm vi chuyên môn nên Quý Thư Dã hoàn toàn không hiểu gì hết, cô dứt khoát không thèm nghe nữa. Cô tự coi mình như một người công cụ, thấy rượu của họ vơi đi thì tự giác đứng lên châm thêm, sau đó lại lặng lẽ lui về vị trí cũ.
Bốn mươi phút trôi qua, nội dung công việc tạm thời dừng lại.
Có mấy cô gái bước vào phòng bao, người ôm tỳ bà hát tiểu khúc. Những bàn tay mềm mại và giọng hát êm dịu, uyển chuyển khiến cả tai lẫn mắt đều như được dát vàng.
Quý Thư Dã ngồi một bên xem say sưa.
Có điều chưa được bao lâu, các cô gái lần lượt ngồi xuống bên cạnh những người đàn ông.
Quý Thư Dã khựng lại một chút, nhanh chóng nhận ra đây không đơn thuần là biểu diễn nghệ thuật mà là một trò chơi d*c v*ng của giới nhà giàu.
Cô đi làm ngần ấy năm nên đối với chuyện như thế này cũng đã nghe nhiều và thấy nhiều rồi, chỉ là không ngờ ở một nơi mang phong cách thanh nhã như thế này mà cũng có những chiêu trò như vậy.
Quý Thư Dã cầm tách trà trước mặt lên nhấp một ngụm, tâm trạng thưởng nhạc vui vẻ lúc nãy đã hoàn toàn biến mất.
“Sếp Thịnh, tôi rót rượu cho anh nhé.” Một giọng nói trong trẻo ngọt ngào truyền đến từ bên cạnh. Quý Thư Dã không kìm được nhìn sang, thấy một cô gái ngồi xuống phía bên kia của Thịnh Đình Thâm, là người vừa hát tiểu khúc lúc nãy.
Lúc rót rượu, cơ thể cô gái đó cứ dán sát vào Thịnh Đình Thâm, gần như sắp dính chặt vào người anh đến nơi.
Bàn tay đang cầm tách trà của Quý Thư Dã vô thức siết chặt lại...
Hương thơm lẩn quất khắp phòng bao, vì người bên cạnh ngày càng sát lại gần nên mùi nước hoa ở trước mũi càng thêm nồng nặc.
Ánh mắt Thịnh Đình Thâm trầm xuống. Ngay khi cô gái đó chuẩn bị tựa hẳn vào người mình, anh lạnh lùng lên tiếng: “Không cần.”
Cô gái khựng lại, nhìn sang sếp Thành – Thành Kha đang ngồi ở phía bên kia.
Bên cạnh Thành Kha cũng có một cô gái, ông ta nhướng mày cười nói: “Sếp Thịnh, có phải không có ai khiến cậu vừa ý không. Xin lỗi, cậu thích mẫu người thế nào?”
“Sếp Thành, không cần đâu.”
Thành Kha cười ha hả: “Tiểu Đình, quay lại đây đi, đừng làm Sếp Thịnh thêm phiền lòng.”
Cô gái tên Tiểu Đình kia quyến luyến nhìn Thịnh Đình Thâm. Vừa mới bước vào cửa cô ta đã bị anh thu hút, biết mục tiêu tối nay của mình là người đàn ông như thế này, trong lòng cô ta sớm đã vui sướng reo hò. Ngờ đâu, anh lại không có chút hứng thú nào với cô ta.
Thành Kha nói tiếp: “Sếp Thịnh, cậu thích kiểu người như thế nào cứ việc lên tiếng, tôi tự khắc có cách.”
Thịnh Đình Thâm không nói nhiều lời, chỉ đột ngột nghiêng đầu nhìn Quý Thư Dã: “Lại đây.”
Quý Thư Dã ngơ ngác, có điều sếp đã gọi thì cô không có lý do gì đến đứng im nữa nên đứng dậy bước qua chỗ anh: “Sếp Thịnh, có chuyện…”
Có điều cô chưa nói dứt câu thì eo bị một cánh tay siết chặt. Quý Thư Dã không kịp đề phòng mà đã ngã lên đùi Thịnh Đình Thâm.
Toàn thân Quý Thư Dã nổi da gà. Cô lập tức muốn bật dậy khỏi đùi anh nhưng bàn tay to siết quanh eo giống như thanh sắt nung nóng hổi giữ chặt eo cô, không cho phép cô nhúc nhích.
“Nếu không muốn nhìn thấy cơ thể này ôm ấp thân mật với người khác thì ngoan ngoãn ngồi yên đấy, đừng động đậy.” Thịnh Đình Thâm ghé sát lại gần cô, giọng trầm xuống.
Quý Thư Dã cứng người quay đầu lại nhìn anh, chỉ thấy đáy mắt anh lạnh lẽo u ám, khóe môi lại nhoẻn cười như có như không.
Hai người ở khoảng cách cực kỳ gần, trong mắt đều mang theo sự bài xích và dò xét dành cho đối phương. Thế nhưng trong mắt người ngoài, bọn họ lại vô cùng thân mật khăng khít.
“Hóa ra là vậy, là tôi hiểu sai rồi, tôi tự phạt một ly!” Thành Kha nhìn hai người đầy ẩn ý rồi ngửa đầu uống cạn một ly rượu.
“Sếp Thịnh thật phong lưu, ra ngoài còn dẫn theo bạn gái.” Một người khác cười nói.
“Tôi bảo mà, thảo nào cô nàng trợ lý này lại đẹp đến thế.”
“Thành Kha, ông nhìn xem ông vừa làm cái trò gì kìa. Cô Quý, thật sự ngại quá.”
…
Lời xin lỗi vang lên xung quanh, Quý Thư Dã chỉ gượng cười qua loa với họ rồi quay sang nhìn Thịnh Đình Thâm, bực bội hạ giọng: “Anh buông tôi ra, tôi không thèm làm gái tiếp rượu đâu!”
Thịnh Đình Thâm siết chặt eo cô, hơi ngửa đầu lên.
Người trong lòng đang đứng ngược sáng nhưng trong đáy mắt cô lại như có những đốm lửa nhảy nhót, bừng sáng đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Đầu ngón tay anh vô thức m*n tr*n cô, giọng nói trầm thấp: “Ai bảo cô là gái tiếp rượu chứ.”
“Không phải sao, các cô gái ở đây đều là được gọi đến để tiếp rượu mà.”
“Cô đâu phải do bọn họ gọi đến.” Bàn tay Thịnh Đình Thâm siết mạnh cô sát vào người mình hơn: “Cô là do tôi mang tới, không nghe thấy họ nói gì sao, họ bảo cô là bạn gái của tôi.”
Thịnh Đình Thâm gần như dán sát vào tai cô mà nói, hơi nóng phả vào vành tai rồi len lỏi xuống dưới cổ, k*ch th*ch khiến cô rùng mình. Quý Thư Dã vừa thẹn vừa giận vì bản thân lại dễ dàng có phản ứng như vậy, cô cố chịu đựng, siết chặt gấu áo của mình: “... Tôi đâu phải là bạn gái của anh.”
“Ý của cô là ngay cả diễn kịch cô cũng không thèm diễn, muốn bây giờ tôi đi ôm ấp người phụ nữ khác ư?”
Quý Thư Dã mím môi: “Anh cũng có thể không ôm họ mà.”
Thịnh Đình Thâm khựng lại một chút rồi lại bảo: “Không được ổn lắm, không hòa nhập vào thì e là không bàn nổi chuyện làm ăn.”
“…”
“Cô Quý, lúc nãy tôi cũng quên chưa kính cô một ly, mong cô lượng thứ cho.” Đúng lúc này, Thành Kha cầm ly rượu đến gần: “Ly này tôi kính cô, chúc cô và sếp Thịnh luôn ngọt ngào như mật nhé.”
Ngọt ngào cái con khỉ.
Quý Thư Dã thầm mắng trong lòng nhưng tay vẫn đưa ra đón lấy. Cô không gánh nổi hậu quả của việc đắc tội với những người này, càng không dám làm hỏng việc làm ăn của Thịnh Đình Thâm. Điều quan trọng hơn cả là cô thực sự, thực sự không muốn Thịnh Đình Thâm dùng cơ thể này để chạm vào người phụ nữ khác.
“Sếp Thành, mong sau này ông và sếp Thịnh có thể hợp tác vui vẻ.” Quý Thư Dã nói.
Thành Kha thản nhiên cười: “Dĩ nhiên rồi.”
Quý Thư Dã ngửa đầu định uống cạn ly rượu nhưng không ngờ rượu trong ly lại rất mạnh. Cô mới chỉ nhấp một ngụm, cổ họng đã bị thiêu đốt đến mức phải ho sặc sụa. Khó khăn lắm cô mới nuốt xuống được, vô thức ho khục khặc.
“Chết dở, vừa rồi rượu mà bọn tôi uống mạnh quá, quên mất chưa đổi loại khác. Cô Quý, không sao chứ?” Thành Kha ân cần hỏi han.
Quý Thư Dã xua xua tay bảo không sao nhưng vẫn không ngừng ho.
Mà bàn tay đang đặt bên eo cô lúc này đã dời lên lưng cô, khẽ vỗ nhẹ mấy cái.
Quý Thư Dã kinh ngạc nhìn sang Thịnh Đình Thâm, chỉ thấy anh thực sự đang bày ra thái độ nên có với bạn gái một cách vô cùng tự nhiên.
“Uống ngụm nước đi, chậm thôi.”
Một Thịnh Đình Thâm như thế này trông chẳng giống anh chút nào, mà giống Hạ Diên hơn.
Ý nghĩ này thoáng vụt qua trong đầu Quý Thư Dã, cô luống cuống đón lấy ly nước uống một ngụm, cuối cùng cũng dịu lại.
“Đổi ly khác đi.” Thành Kha bảo.
“Không cần đâu, tửu lượng của cô ấy không tốt, để tôi uống nốt thay cô ấy.” Thịnh Đình Thâm cầm lấy ly rượu cô vừa uống dở rồi ngửa đầu uống cạn.
Quý Thư Dã đỏ mặt nhìn anh, không biết là do ban nãy bị sặc hay là do hoảng hốt nữa.
Tóm lại, cô cứ nhìn trân trân vào vị trí miệng ly mà đôi môi anh vừa chạm vào, nơi đó vẫn còn hằn rõ dấu son môi của cô.