Sau khi tan làm vào buổi chiều, Thịnh Hàng trước tiên nhìn vị trí của Vệ Triết một cái, phát hiện anh đã về nhà nên định lái xe về thẳng, vừa tới cổng trường thì nhìn thấy xe của Chu Tầm.
Thịnh Hàng liền lên xe của Chu Tầm, Chu Tầm trước tiên kiểm tra trán của Thịnh Hàng: "Thế nào rồi, có tới bệnh viện khám không?"
"Khám rồi, không sao, chỉ là một vết rách nhỏ thôi." Thịnh Hàng vén băng gạc lên cho Chu Tầm xem.
Lúc này Chu Tầm mới yên tâm, sau đó bắt đầu mắng: "Trước đây sao anh không biết cha em lại như vậy chứ, đúng là quá vô lại rồi, may mà hôm nay tên Vệ Triết đó qua đó, đúng rồi, Vệ Triết làm sao đưa ông ta đi được vậy?"
"Chỉ là... đưa ông ấy về thôi."
Chu Tầm nhìn Thịnh Hàng: "Có phải cha em vẫn luôn đòi tiền em không? Tiểu Hàng à, chuyện kiểu này không thể chiều theo được, em càng chiều ông ta càng được nước lấn tới, sẽ là một cái hố không đáy đấy."
Thịnh Hàng cụp mắt không nói gì.
Chu Tầm suy nghĩ một chút: "Nếu em ngại giải quyết thì để anh giải quyết giúp, cha anh đúng là vô dụng mà, chút chuyện như vậy cũng không làm được, tìm người dọa ông ta một trận, bảo đảm sau này không dám gây sự nữa." Chuyện này vẫn phải tìm Vệ Triết, dù sao tên đó nhìn cũng giống lưu manh hơn.
"Đừng sợ." Chu Tầm vỗ vai cậu, an ủi cậu, "Ông ta không dám làm gì em đâu, cũng sẽ không làm gì mẹ em đâu, cả nhà chúng ta ở đây mà, chẳng lẽ còn không đối phó nổi một tên vô lại sao."
Thịnh Hàng cứng nhắc kéo khóe môi: "Không sao đâu, anh, em không sợ ông ấy."
Chu Tầm lại an ủi thêm vài câu rồi bảo Thịnh Hàng cùng về nhà ăn cơm, hắn là nhận lệnh tới đón Thịnh Hàng tan làm, trong nhà Chu Thân Minh và Diệp Quân Lan vẫn đang chờ.
Thịnh Hàng chỉ có thể đi theo Chu Tầm về nhà trước.
Cảm xúc của Diệp Quân Lan đã điều chỉnh lại rồi, bà nói với Thịnh Hàng: "Nếu cha con tìm con đòi tiền thì đừng đưa nhiều một lần, đủ cho ông ấy sinh hoạt là được." Diệp Quân Lan cũng không có cách nào, bà thật sự muốn trực tiếp cắt đứt quan hệ giữa Thịnh Hàng với bên đó, nhưng Thịnh Hàng là con ruột của Thịnh Kiến Hữu, quan hệ huyết thống không thể cắt đứt được.
"Biết rồi, mẹ." Thịnh Hàng lắc đầu, "Thật ra ông ấy không thường xuyên đòi tiền con, mỗi tháng cùng lắm con chỉ đưa ông ấy hai nghìn tệ thôi, dù sao pháp luật cũng quy định nghĩa vụ phụng dưỡng cha mẹ của con cái được tính theo tỷ lệ thu nhập mà." Diệp Quân Lan là vợ cũ của Thịnh Kiến Hữu, ly hôn rồi thì không còn bất kỳ quan hệ gì nữa, hiện giờ bọn họ dây dưa không dứt thực ra đều là vì cậu, ở điểm này Thịnh Hàng cảm thấy có chút có lỗi với mẹ.
Diệp Quân Lan xoa đầu Thịnh Hàng một cái rồi thở dài.
Bà biết mình ở bên cạnh Thịnh Hàng quá ít, từ nhỏ Thịnh Hàng đã hiểu chuyện và nghe lời, chưa từng để bà phải lo lắng, thậm chí cậu còn có thể đi lo lắng cho Chu Tầm.
Nhưng Thịnh Hàng đã hơn hai mươi tuổi rồi, ngoài tiền ra bà chẳng thể bù đắp cho cậu điều gì nữa.
"Mẹ, mẹ làm sao vậy." Thịnh Hàng thấy vành mắt Diệp Quân Lan đỏ lên, không nhịn được cười, "Những đứa trẻ thiếu tiền mới là đáng thương nhất, tin con đi, mẹ là người mẹ tốt nhất."
Diệp Quân Lan bị cậu chọc cười.
Sau khi ăn cơm ở nhà họ Chu xong, Chu Tầm lái xe đưa Thịnh Hàng về, trên đường Chu Tầm lại hỏi Thịnh Hàng: "Thật sự không cần anh giúp em giải quyết à?"
"Không cần." Thịnh Hàng cười, "Ông ấy sẽ không làm gì đâu."
"Được thôi." Chu Tầm xoa đầu cậu một cái, "Đợi khi nào anh rảnh sẽ mời con chó Vệ Triết đó ăn một bữa, cảm ơn cậu ta."
"Được, em trả tiền." Thịnh Hàng nói.
Nhìn theo xe của Chu Tầm rời đi, Thịnh Hàng mới xoay người đi vào khu dân cư.
Mở cửa phòng ra liền nghe thấy tiếng tivi, đi qua huyền quan thì thấy Vệ Triết đang nằm trên ghế sofa xem tivi.
Nhìn thấy Thịnh Hàng, Vệ Triết lười biếng chào một tiếng: "Về rồi à."
Phải nói chuyện rồi chứ?
Không thể vẫn không nói chuyện chứ?
Chiến tranh lạnh cũng nên kết thúc rồi nhỉ?
Tối nay anh đã chuẩn bị sẵn sàng cho một trận đại chiến, chỉ chờ cậu về thôi.
"Anh ăn cơm chưa?" Thịnh Hàng hỏi.
"Ăn rồi." Vệ Triết ngồi dậy, "Mẹ em thế nào rồi?"
"Không sao nữa rồi, phụ nữ mạnh mẽ mà, khả năng chịu đựng tâm lý vẫn rất tốt."
Thịnh Hàng thay giày rồi đi tới ngồi xuống bên cạnh Vệ Triết trên ghế sofa.
Trên người Vệ Triết vẫn còn mùi rượu, đủ thấy buổi trưa đã uống không ít.
Thịnh Hàng thấy cốc của anh đã trống không, liền đứng dậy vào bếp pha cho anh một cốc nước mật ong, quay lại rồi lại ngồi sát bên cạnh anh.
"Anh thật sự muốn giúp cha tôi làm ăn à?" Thịnh Hàng hỏi.
"Đương nhiên." Vệ Triết vừa nhận cốc nước mật ong vừa nắm lấy tay Thịnh Hàng, vô cùng thuận tay sờ mấy cái, "Anh đâu phải chỉ vì khoác lác mới nói vậy."
Thịnh Hàng nhích lại gần anh hơn một chút, rồi nhỏ giọng nói: "Chiều nay tôi nghĩ rồi, thật ra không ổn lắm, với tính cách của cha tôi, tôi sợ ông ấy lại gây chuyện."
"Yên tâm đi." Vệ Triết vòng tay qua vai cậu, "Anh đây giỏi nhất là đối phó với loại người như cha em, sau này em sẽ biết thôi, bảo đảm cha em ngoan ngoãn phục tùng."
Vệ Triết nâng cằm Thịnh Hàng lên xoay về phía mình, rồi cúi mắt nhìn cậu: "Yên tâm đi, thật ra cha em cũng không phải vô lại từ trong xương cốt, ông ấy chỉ vô lại với mẹ em thôi... hơn nữa mẹ kế và bà nội em đều là người có năng lực... những chuyện này em đừng bận tâm nữa, giao cho anh đi, anh Vệ của em lăn lộn ngoài xã hội bao nhiêu năm rồi, mấy chuyện này chỉ là chuyện nhỏ, một ngón tay cũng giải quyết được, còn thầy giáo Tiểu Thịnh thì cứ yên ổn dạy học và giáo dục học sinh là được."
Thịnh Hàng mím môi: "Anh không thấy là tôi đang dung túng cha tôi sao?"
"Có gì mà dung túng hay không dung túng chứ." Vệ Triết vuốt tóc cậu, "Anh bảo cha em kiếm tiền mua nhà mua xe cho em có được không?"
"Cái gì?" Thịnh Hàng chớp mắt một cái.
Vệ Triết liền cúi đầu hôn lên môi Thịnh Hàng một cái.
Bế tắc của cả gia đình bọn họ cho tới ngày hôm nay, thật ra có nguyên nhân từ sự "dung túng" của Thịnh Hàng, Diệp Quân Lan cũng có điều kiêng dè, bởi vì bà cũng nhìn ra Thịnh Hàng có tình cảm với bên đó, cho nên không dám làm quá mức, chỉ cần Thịnh Hàng không còn chút tình cảm nào với bên đó, muốn đánh sập một người như Thịnh Kiến Hữu thật sự chỉ là chuyện vài phút.
Mà tình cảm của Thịnh Hàng không phải vì Thịnh Kiến Hữu đối xử với cậu tốt đến mức nào, mà là vì Thịnh Kiến Hữu chưa từng đối xử tệ với cậu.
Thậm chí có lẽ khi còn nhỏ ông ta đã từng đối xử với cậu rất tốt.
Loại tình cảm tốt đẹp ấy, về sau Thịnh Hàng không còn được trải nghiệm nữa, vì thế cậu đặc biệt đặc biệt muốn có lại nhưng mãi mãi cũng không thể có được.
Đứa nhỏ này thật sự khiến người ta đau lòng.
Có người bỏ tiền ra mua niềm vui, vậy anh sẽ bỏ tiền giúp Thịnh Hàng tạo ra một người "cha tốt", dù sao cũng chẳng tốn bao nhiêu công sức.
Không cầu mong ông ta đối xử với Thịnh Hàng tốt đến mức nào, chỉ mong ông ta đừng tiếp tục bào mòn phần tốt đẹp còn lại trong lòng Thịnh Hàng là được.
"Nào, để anh biểu diễn cho em một tuyệt kỹ." Vệ Triết nắm tay Thịnh Hàng đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
Bước chân Thịnh Hàng khựng lại, chậm rãi nói: "Tôi vẫn chưa tắm."
Vệ Triết: "..."
"Chuyện đó để lát nữa rồi nói, bây giờ đang nói tới tuyệt kỹ này." Vệ Triết đẩy Thịnh Hàng vào phòng ngủ, "Bây giờ em khóa cửa lại đi."
Thịnh Hàng thấy khó hiểu, nhưng vẫn khóa cửa lại.
Bên ngoài truyền tới tiếng lục lọi cạy khóa, một lúc sau vang lên tiếng "cạch", Vệ Triết đẩy cửa bước vào, dựa vào tường đắc ý lắc lắc sợi dây thép trong tay với Thịnh Hàng, trên mặt đầy vẻ "Em làm gì được anh nào".
Thịnh Hàng: "..."
Người này vô vị đến vậy sao?
Kỹ năng mở khóa này chẳng lẽ là anh cố tình đi học à?
Thịnh Hàng đi tới trước mặt anh, nắm tay anh dẫn tới huyền quan, rồi mở tủ giày ra chỉ vào chiếc chìa khóa sáng loáng đang treo trên móc, thản nhiên nói: "Đây là chìa khóa của ổ khóa mới thay, vẫn luôn treo ở đây."
Lúc trước Vệ Triết đã tìm được chìa khóa của ổ khóa cũ ở đây, sau khi Thịnh Hàng thay ổ khóa mới lại tiếp tục treo chìa khóa ở chỗ này.
Cậu vốn cho rằng anh sẽ nhanh chóng phát hiện ra, nhưng cậu đã đánh giá anh quá cao...
Thịnh Hàng lại nắm tay anh đi tới bên bàn ăn, chỉ vào một chiếc chìa khóa đặt trên hộp khăn giấy trên bàn: "Cái này cũng vậy."
Sau đó lại đi tới phòng khách, chỉ vào một chiếc chìa khóa đặt trên bàn trà: "Cái này cũng vậy."
Vệ Triết: "..."
Hóa ra là đang chơi trò dưới chân đèn thì tối với anh sao?
"Em không thể nói thẳng với anh được sao?" Vệ Triết nghĩ tới việc mình đã bỏ lỡ biết bao nhiêu niềm vui, trong lòng liền có chút nghẹn khuất.
"Chúng ta chẳng phải đang chiến tranh lạnh sao?" Thịnh Hàng hỏi ngược lại.
Vệ Triết: "... Vậy em cũng có thể không khóa cửa mà."
Thịnh Hàng: "Tôi cứ khóa đấy."
Vệ Triết: "..."
"Vậy bây giờ không chiến tranh lạnh nữa rồi chứ?" Vệ Triết ghé sát lại, vòng tay ôm lấy eo cậu, bàn tay cũng bắt đầu không còn đứng đắn nữa.
"Ừm." Thịnh Hàng gật đầu, "Cho nên, lần trước tôi hỏi anh về chuyện ly hôn, bây giờ anh có thể cho tôi một câu trả lời rồi chứ?"
Vệ Triết: "???"
Sao chuyện này còn chưa chịu kết thúc vậy?
"Thật sự cho rằng ngày nào anh cũng làm trâu làm ngựa cho em là vì tính tình tốt à?" Vệ Triết nghiến răng nghiến lợi, "Muốn ly hôn? Không có cửa đâu, đến cửa sổ anh cũng hàn chết hết cho em."
Vệ Triết bế bổng người lên, vừa đi về phía phòng tắm vừa hậm hực nói: "Ly hôn rồi em đi đâu tìm được người vừa có tâm vừa có sức như anh hả? Đúng là chiều hư em rồi."
Thịnh Hàng cong mắt cười, ôm chặt lấy cổ anh: "Anh..."
Vệ Triết nghiêng đầu chặn môi cậu lại.
Anh xem như đã ngộ ra rồi, hôn nhân nếu muốn lâu dài thì phải nói ít làm nhiều...