Thịnh Hàng đuổi theo ra ngoài thì Vệ Triết đã nhét người vào trong xe, Uông Tuệ cũng đi theo qua đó, Thịnh Kiến Hữu vẫn còn muốn giãy giụa xuống xe, bị Uông Tuệ giữ lại.
Thịnh Hàng đi tới ngồi vào ghế phụ lái.
Thịnh Kiến Hữu thấy Thịnh Hàng cũng ngồi lên xe, không quậy nữa, chuyển sang bám vào lưng ghế nhìn trán Thịnh Hàng: "Con trai, vừa rồi cha không cố ý, con có đau không?"
"Cha đã đồng ý với con là không tới tìm mẹ con gây sự nữa." Thịnh Hàng lạnh lùng nhìn ông ta.
Thịnh Kiến Hữu có chút chột dạ, nhưng vẫn cứng cổ nói: "Vậy tại sao con không về nhà ăn cơm? Sắp hai tháng rồi không thấy bóng dáng con đâu, chắc chắn là mẹ con đứng sau xúi giục."
Thịnh Hàng hít sâu một hơi: "Con nói rồi, là con có việc."
"Tết Nguyên Tiêu thì có việc gì chứ, hơn nữa mấy năm trước đều không có việc, chỉ năm nay có việc thôi sao?" Thịnh Kiến Hữu lẩm bẩm nói, "Toàn là những món con thích ăn do bà nội con làm, từ hôm trước đã bắt đầu chuẩn bị rồi."
Vệ Triết vừa lúc lên xe, nghe thấy lời này thì nhìn Thịnh Hàng một cái.
Ngày rằm tháng Giêng đó, buổi tối Thịnh Hàng ở nhà, còn có thời gian tìm người thay luôn ổ khóa phòng ngủ, rõ ràng là đang lừa Thịnh Kiến Hữu.
Vệ Triết lái xe ra khỏi khu dân cư, suốt dọc đường, Thịnh Kiến Hữu lúc thì quan tâm đến vết thương trên trán Thịnh Hàng, vừa đau lòng vừa xin lỗi, lúc thì lại bắt đầu mắng mẹ của Thịnh Hàng, trong xe toàn là giọng của ông ta, còn người mẹ kế kia của Thịnh Hàng thì vẫn luôn cúi đầu không nói gì.
Vệ Triết lặng lẽ thở dài.
Trước mặt Diệp Quân Lan, Thịnh Kiến Hữu là bộ dạng của một tên vô lại đầu đường xó chợ, nhưng đối diện với Thịnh Hàng lại là một bộ dạng khác, bất kể ông ta có tâm tư riêng gì hay không, những sự quan tâm đó đều không phải giả vờ, nhưng thực ra cũng chỉ là quan tâm ngoài miệng mà thôi, trên thực tế tất cả phiền phức đều do ông ta gây ra.
Vệ Triết nhìn Thịnh Hàng một cái, có phải đôi lúc đứa nhỏ cũng sẽ hy vọng rằng nếu Thịnh Kiến Hữu đối xử với mình tệ bạc hơn một chút thì tốt biết mấy, như vậy cậu có thể không chút gánh nặng tâm lý mà dứt khoát vứt bỏ những phiền phức này.
Đáng tiếc, con người đều rất phức tạp, một tên vô lại cũng có thể là một người con hiếu thảo, một người con hiếu thảo cũng có thể là một gã đàn ông bạo hành gia đình, một gã đàn ông bạo hành gia đình cũng có thể là một người trọng nghĩa khí... rất nhiều chuyện đều không có lời giải, đặc biệt là quan hệ giữa cha mẹ và con cái, từ ngày sinh ra đã bị một sợi dây vô hình trói chặt với nhau, trừ cái chết ra thì không thể nào xóa bỏ.
Mà Thịnh Hàng, cậu quá hiểu chuyện rồi.
Những đứa trẻ hiểu chuyện thường sẽ che giấu nhu cầu của bản thân, cuối cùng chỉ còn lại việc bị người khác cần đến.
Vệ Triết dừng xe trước cổng bệnh viện, bảo Thịnh Kiến Hữu ngồi chờ trong xe, còn mình dẫn Thịnh Hàng vào bệnh viện.
"Tôi không sao." Thịnh Hàng cảm thấy chỉ là vết thương nhỏ, không cần phải tới bệnh viện, nhưng Vệ Triết không nghe cậu, đăng ký khám rồi nhất quyết đưa cậu vào chụp phim kiểm tra.
Bác sĩ thấy vô lý, nhưng vẫn trừng mắt đề nghị: "Chỉ bị quệt một chút thôi, không có vấn đề gì đâu, nếu cậu không yên tâm thì có thể tiêm một mũi uốn ván."
Thịnh Hàng cạn lời kéo Vệ Triết ra ngoài, chỉ là trầy xước ngoài da thôi, tiêm uốn ván cái gì chứ.
Nhưng y tá vẫn xử lý lại vết thương cho Thịnh Hàng.
Hai người từ bệnh viện đi ra, Thịnh Kiến Hữu quả thật ngoan ngoãn ngồi trong xe, thấy Thịnh Hàng còn hỏi cậu có cần truyền nước gì không.
Thịnh Hàng lười để ý đến ông ta.
Vệ Triết hỏi địa chỉ nhà Thịnh Kiến Hữu, bật định vị rồi lại lái xe đi.
Thịnh Kiến Hữu không có ấn tượng gì tốt đẹp với Vệ Triết, dù sao cũng chẳng ai thích một người có thể bất cứ lúc nào nhấc mình lên khiến hai chân rời khỏi mặt đất.
Cho nên khi Vệ Triết xuống xe định đi theo bọn họ lên lầu, Thịnh Kiến Hữu không vui: "Cậu đi theo chúng tôi làm gì?"
Vệ Triết cười nói: "Đã bảo là muốn nói chuyện với chú mà."
"Tôi có gì để nói với cậu chứ." Thịnh Kiến Hữu nói với Thịnh Hàng, "Con trai, lên ăn cơm đi."
Thịnh Hàng vốn chẳng muốn lên, nhưng chuyện hôm nay vẫn chưa xong, cậu phải nói chuyện lại với Thịnh Kiến Hữu, bảo ông sau này đừng tới tìm mẹ cậu gây sự nữa.
Mẹ cậu đã có cuộc sống mới rồi, chồng cũ cứ tới quấy rối thì ra thể thống gì, truyền ra ngoài cũng không hay.
Vệ Triết bóp nhẹ vai cậu, rồi cúi người ghé sát tai cậu khẽ nói: "Yên tâm, có anh đây."
Hôm nay Vệ Triết xem như đã gỡ rối rõ ràng những chuyện trong nhà Thịnh Hàng.
Trước đây Chu Tầm từng nói chú Chu và mẹ của Thịnh Hàng bận kiếm tiền làm ăn, quanh năm không ở nhà, khi đó Vệ Triết còn bảo cậu ấm này đúng là làm màu, có tiền là được rồi, còn cần gì bầu bạn nữa.
Nhưng Chu Tầm biết làm mình làm mẩy, mỗi lần làm mình làm mẩy là cả nhà đều xoay quanh hắn, chỉ có đứa nhỏ đáng thương nhà anh chẳng những phải giúp mẹ đối phó với cha ruột, mà còn phải trông nom cả tên thích làm mình làm mẩy Chu Tầm kia.
Những năm qua rốt cuộc đã sống kiểu gì vậy chứ, chắc là ngoài tiền ra thì cái gì cũng thiếu một chút.
Vệ Triết mở cốp xe, xách những đặc sản vốn định mang sang nhà họ Chu rồi đi theo sau Thịnh Kiến Hữu lên lầu.
Cửa vừa mở ra, đã nghe tiếng mắng đầy khí thế của bà cụ: "Lại đi giở trò vô lại, mày có làm được chuyện đứng đắn nào không hả? Để lại chút mặt mũi cho con trai mày đi, chưa đủ mất mặt hay sao?" Lúc Thịnh Kiến Hữu đi, bà cụ đã đuổi theo phía sau một đoạn dài mà không đuổi kịp, lúc này vừa mắng vừa lầm bầm: "Một thằng đàn ông suốt ngày đòi sống đòi chết, người ta bỏ chạy cũng đáng đời thôi... Ấy da, Tiểu Hàng tới rồi, mau vào đi, tết Nguyên Tiêu sao không tới vậy? Có phải mẹ cháu không cho cháu tới không? Bà biết ngay người phụ nữ đó chẳng có ý tốt gì mà..."
Vệ Triết: "..."
Phục thật!
Bà cụ nghe nói Vệ Triết là bạn của Thịnh Hàng thì lại khá nhiệt tình với anh, bày trái cây trong nhà ra, còn bảo Thịnh Kiến Hữu pha trà tiếp đãi anh.
Vệ Triết cũng không khách sáo, nhận lấy ấm trà, khách thành chủ, tự mình pha rồi rót cho Thịnh Kiến Hữu một chén trước: "Nào, chú, uống trà đi, vừa ngửi đã biết là trà ngon rồi."
Thịnh Kiến Hữu: "..."
Trà ngon cái khỉ gì, ông uống nổi trà ngon sao?
Có điều trà ngon thì vẫn có một ít, đều là Thịnh Hàng mang tới, bị ông giấu đi rồi, thằng nhóc này còn muốn uống trà ngon, nằm mơ đi.
Thịnh Hàng không muốn ở đây lâu hơn, càng không muốn để Vệ Triết ở đây lâu hơn, nên định nhanh chóng nói rõ mọi chuyện rồi đưa Vệ Triết rời đi.
Đang định mở miệng thì nghe Vệ Triết nói: "Chú à, chỗ cháu có một vụ làm ăn, thế nào, có muốn hợp tác không?"
???
Thịnh Kiến Hữu đang định nâng chén trà lên làm dịu cổ họng khàn đi vì cãi nhau, Uông Tuệ đang bưng trái cây tới, bà cụ đang quý mến Thịnh Hàng, còn cặp song sinh long phụng vừa ngủ trưa dậy chuẩn bị đi học, tất cả đều mang vẻ mặt kinh ngạc.
Anh muốn hợp tác làm ăn với Thịnh Kiến Hữu?
Người này bị bệnh não à?
"Cậu tìm tôi làm ăn?" Ngay cả Thịnh Kiến Hữu cũng chỉ vào mũi mình, không thể tin nổi, "Tôi đã bảo cậu có vấn đề thần kinh mà, mau ra bệnh viện khám đi."
"Chú à, nói chuyện thì nói chuyện, đừng công kích cá nhân." Vệ Triết lại rót thêm nước cho ông, "Cháu không đùa với chú đâu, đàn ông mà, phải tự mình kiếm tiền chứ, cứ chạy tới chỗ vợ cũ đòi tiền thì ra thể thống gì..."
Thịnh Kiến Hữu trợn mắt chuẩn bị nổi giận, Vệ Triết lại tiếp tục nói: "Tự mình kiếm tiền thì khác, đến lúc kiếm được tiền rồi đập tiền xuống bàn, xem còn ai dám coi thường chúng ta nữa."
Thịnh Kiến Hữu: "..."
Thịnh Hàng: "..."
Thịnh Kiến Hữu bực bội nói: "Tôi nằm mơ còn mơ thấy ném tiền vào mặt bà ta nữa kìa, tôi cảm ơn cậu nhé, cậu đúng là coi trọng tôi thật đấy."
"Chú à, đàn ông mà, phải có ước mơ, người kia, người kia kia, còn người kia kia kia nữa đều năm sáu mươi tuổi mới phát tài, chú mới bao nhiêu tuổi chứ, còn cả chặng đường để phấn đấu mà."
Thịnh Kiến Hữu: "Ai? Ai kia? Ai kia kia?"
"Chú quản bọn họ là ai làm gì, sau này sẽ là chú." Vệ Triết giơ ngón tay cái với ông.
"..." Biểu cảm trên mặt mọi người đều muôn hình vạn trạng, hóa ra là đang lừa phỉnh người ta.
Vệ Triết thật ra không phải đang lừa phỉnh, tâm tư của Thịnh Kiến Hữu anh đại khái đã đoán thấu rồi, vợ bỏ đi, bản thân nhất thời bốc đồng uống thuốc làm hỏng cơ thể, cuộc sống ngày càng tệ, trong khi vợ cũ lại sống ngày càng tốt hơn, chuyện này đối với một số người mà nói là cú đả kích quá lớn, gây sự, chỉ có gây sự mới khiến trong lòng cân bằng hơn một chút.
Mà bên phía Diệp Quân Lan đại khái trong lòng vẫn còn có chút áy náy, lại thêm cơ thể rách nát này của Thịnh Kiến Hữu khiến bà không thể dùng biện pháp cứng rắn, cho nên hai người cứ rơi vào một vòng luẩn quẩn không có hồi kết.
Ngoài miệng Thịnh Kiến Hữu nói chỉ muốn có vợ con và chiếc giường ấm áp, nhưng trên đời này ai mà không muốn kiếm tiền để thay đổi cuộc sống chứ, ông không muốn chỉ là vì ông không có năng lực mà thôi.
Diệp Quân Lan bên kia cũng có thể bỏ tiền ra mua lấy sự yên ổn, nhưng Diệp Quân Lan quá có tiền, còn Thịnh Kiến Hữu lại quá nghèo, cho tiền chỉ càng k*ch th*ch lòng tham của ông ta, rồi lại biến thành một vòng tuần hoàn khác, hơn nữa, có người vợ cũ nào bằng lòng bỏ tiền nuôi chồng cũ đâu?
Thịnh Hàng đương nhiên cũng biết điều này, cho nên mỗi tháng chỉ đưa ông ta hai nghìn tệ, tuyệt đối không lấy tiền của Diệp Quân Lan để trợ cấp cho Thịnh Kiến Hữu.
Nhưng cách làm của bọn họ chỉ là trị ngọn chứ không trị gốc, muốn giải quyết vấn đề thì phải tìm được mấu chốt từ tận gốc rễ, nói cho cùng ông ta chỉ là thiếu tiền mà thôi, để ông ta tự lực cánh sinh sống qua ngày, trong tay không thiếu tiền nữa, có mục tiêu để hướng tới, lại có người quản thúc ông ta một chút, ông ta còn gây sự cái rắm gì nữa.
Thịnh Kiến Hữu dù có vô lại đến đâu thì vẫn có một ưu điểm là sợ Thịnh Hàng, chỉ riêng điểm này thôi là vẫn còn có thể khống chế được ông ta, nếu không thì thật sự sẽ thành một lão vô lại cứng đầu dầu muối không ăn, giải quyết còn phiền phức hơn, dù sao ông ta cũng là người từng uống thuốc trừ sâu một lần suýt chết, ai dám thật sự k*ch th*ch ông ta?
Gặp phải người cha như vậy coi như Thịnh Hàng xui xẻo, còn có thể làm gì đây?
Thật sự mặc kệ thì lão vô lại này đi kiện ra tòa, Thịnh Hàng vẫn phải quản, mà nhìn bộ dạng của Thịnh Hàng, đối với cha mình và bà nội mình cũng không phải hoàn toàn không có chút tình cảm nào, cho nên chuyện này chỉ có thể nghĩ cách giải quyết.
"Chỗ cháu có một công thức thịt đầu heo kho, còn có một công thức nướng lưng gà, sau này mọi người cứ làm cái này đi." Vệ Triết nói.
"Tự mở tiệm bán thịt đầu heo à?" Thịnh Kiến Hữu tức đến bật cười, "Tôi đã bảo cậu có vấn đề thần kinh mà, thời buổi này còn có bao nhiêu người ăn thịt đầu heo nữa, để thối ra cũng chẳng ai mua."
Uông Tuệ vừa rồi thật ra có chút mong đợi, nhưng lúc này cũng thất vọng cúi đầu xuống.
Hiện tại bà làm thu ngân trong siêu thị, mỗi tháng chưa tới bốn nghìn tệ tiền lương, cộng thêm tiền Thịnh Hàng đưa, còn có chút tiền Thịnh Kiến Hữu lấy được từ chỗ Diệp Quân Lan, cả nhà xem như ăn uống không lo.
Nhưng bà cụ tuổi tác đã cao phải uống thuốc, bản thân Thịnh Kiến Hữu vốn là một cái bình thuốc sống, hai đứa nhỏ thì càng không cần nói tới, số tiền này một đồng cũng không để dành được, sau này con cái lên đại học thì làm sao? Kết hôn thì làm sao?
Bà muốn đổi việc khác, nhưng bà còn có thể làm gì đây?
Vốn dĩ lúc người trẻ tuổi này nói ra, bà thật sự có chút hy vọng, dù sao hắn là bạn của Thịnh Hàng, không thể nào đùa giỡn được, nhưng mở tiệm bán thịt đầu heo kho và lưng gà nướng, chuyện này thật sự không phải ý hay, những quán ăn ở cổng khu dân cư mỗi năm đổi chủ đến ba lượt.
Cho dù có bán được đi nữa, chỉ dựa vào một mình bà cũng không thể mở tiệm, cơ thể của Thịnh Kiến Hữu chẳng làm nổi việc gì.
Chỉ có Thịnh Hàng nhìn Vệ Triết, đôi mắt trắng đen rõ ràng chớp cũng không chớp.
Trước đây cậu chưa từng nghĩ theo hướng này, nhưng lúc này Vệ Triết vừa nói, giống như đã mở ra cho Thịnh Hàng một cánh cửa khác.
Có đôi khi Thịnh Hàng cảm thấy Thịnh Kiến Hữu chính là quá rảnh rỗi, ném vào nhà máy làm ba ca liên tục mỗi ngày thì ông ta cũng chẳng còn thời gian ở nhà than thân trách phận nữa, đáng tiếc cơ thể đó của ông ta không thể ra ngoài làm ba ca.
Nói đi cũng phải nói lại, nếu thật sự đi làm ba ca, cực khổ mệt chết mà kiếm chẳng được bao nhiêu tiền thì lại bắt đầu oán trách mẹ cậu thôi.
Tình cảm của Thịnh Hàng đối với Thịnh Kiến Hữu rất phức tạp, ông ta giống như một kẻ vô lại phát điên phát cuồng, nhưng khi cậu còn nhỏ chính ông ta đã ôm cậu trong lòng xem hoạt hình cùng cậu, cùng cậu vẽ tranh, vào những buổi chiều mùa hè ôm cậu ngủ rồi đập muỗi cho cậu, chống gậy dẫn cậu đi mua Wahaha, vừa nhìn cậu uống vừa nói với cậu: "Tiểu Hàng à, hôm nay cha tiết kiệm tiền để mua sữa cho con uống, sau này con lớn lên kiếm được tiền thì nhớ mua thuốc lá cho cha hút nhé."
Cơn gió nóng nực do chiếc quạt mo quạt ra trong buổi chiều oi bức, vị Wahaha ngọt lịm cùng tiếng lải nhải không ngừng của bà nội là ký ức sâu sắc nhất của Thịnh Hàng.
Về sau cậu theo mẹ tới ở trong biệt thự lớn, cậu biết mẹ đã vì cậu mà bỏ ra rất rất nhiều, vì muốn giành quyền nuôi dưỡng cậu mà một ngày làm ba công việc để trả tiền vay mua nhà, vì kiếm tiền mà làm việc ngày đêm không nghỉ, nhưng những ngày tháng có người ở bên cạnh như vậy đã không còn nữa.
"Mọi người cứ việc làm, cháu sẽ giúp mọi người tìm đầu ra."
Uông Tuệ lập tức ngẩng đầu lên, đồng thời đôi mắt sáng lên còn có cặp song sinh long phụng kia.
Cặp song sinh long phụng một đứa tên là Thịnh Tiểu Long, một đứa tên là Thịnh Tiểu Phượng, đều là tên do Thịnh Kiến Hữu đặt, nguyện vọng của chúng là một ngày nào đó sau khi trưởng thành sẽ đi đổi tên.
Thịnh Tiểu Long đã nhận ra Vệ Triết, nhưng nó không nói gì, dù sao cũng không phải chuyện vẻ vang gì.
Vệ Triết nói: "Thịt đầu heo kho và lưng gà nướng có thể đưa vào siêu thị, cũng có thể hợp tác với những siêu thị thực phẩm tươi sống trong khu dân cư, những đơn hàng này cháu sẽ đi đàm phán, mọi người chỉ cần phụ trách làm là được."
Mẹ của Vệ Triết khi còn trẻ từng làm hai loại hình kinh doanh này, chỉ là thời đó làm ăn quá khó khăn, đầu heo đều phải tự nhổ lông tự chặt, mà ba của Vệ Triết sức khỏe không tốt không giúp được gì, mẹ Vệ là phụ nữ, cuối cùng không chịu nổi nên không làm nữa.
Còn bây giờ thì sao, làm ăn vẫn không dễ dàng, nhưng đó là đối với những người không có quan hệ mà thôi, Vệ Triết hiện giờ có rất nhiều mối quan hệ, nhưng sau khi có quan hệ rồi thì lại không cần dựa vào loại hình kinh doanh này để kiếm tiền nữa.
Hơn nữa cho dù anh không có quan hệ, chỗ cha của Chu Tầm cũng có quan hệ, chẳng qua chỉ là đưa hàng vào siêu thị thôi, chỉ cần một câu nói của cha Chu Tầm là được.
Không ai muốn bỏ tiền nuôi cả nhà Thịnh Kiến Hữu, dù sao hậu quả không thể kiểm soát được, nhưng đổi một cách thức khác thì có lẽ mọi người đều sẽ hài lòng.
"Cậu thật sự có thể đảm bảo chỉ cần làm ra là bán được sao?" Uông Tuệ nhỏ giọng hỏi.
Làm ăn sợ nhất chính là không có đầu ra tiêu thụ, bây giờ đầu ra không cần lo, đây quả thực là một vụ làm ăn chỉ có lời không có lỗ, kẻ ngốc mới không làm.
"Đương nhiên." Vệ Triết cười nói, "Cháu sẽ ký hợp đồng với mọi người, bán không được cháu bao hết, nhưng về phần lợi nhuận thì Thịnh Hàng phải chiếm hai phần."
Hai phần này Thịnh Hàng đương nhiên không hề để tâm, nhưng thái độ thì phải thể hiện ra, nếu không nói không chừng bọn họ còn không dám làm đâu.
Bà nội Thịnh cũng không phải người ngốc, lập tức hỏi: "Vậy mỗi tháng có thể có bao nhiêu việc làm ăn, không thể kiếm còn ít hơn đi làm công được chứ?"
Vệ Triết suy nghĩ một chút: "Trong thời gian ngắn thì trước tiên bảo đảm lợi nhuận tối thiểu hai vạn tệ một tháng đi, nhưng mọi người phải bảo đảm chất lượng và vệ sinh."
"Đương nhiên." Bà cụ lớn tiếng nói, "Nhà chúng tôi sạch sẽ lắm."
"Không làm." Một giọng nói đột ngột vang lên, Thịnh Kiến Hữu cười lạnh một tiếng, "Lợi nhuận hai vạn một tháng, muốn mệt chết ai đây, tôi làm không nổi."
"Chú làm nổi." Vệ Triết đưa tay vỗ vai ông ta, nụ cười vô cùng hòa nhã, "Chú không làm cũng phải làm."
Đến cả cặp song sinh long phụng còn làm ra được, ngồi trước quầy thu ngân thu tiền bán hàng thì sao lại không làm nổi?
Không làm đúng không, đến lúc đó trói ông lên ghế.
Thịnh Kiến Hữu dựng ngược lông mày lên: "Cậu nói là được à? Với lại, cậu dựa vào cái gì mà giúp chúng tôi bán hàng, thằng nhóc cậu có âm mưu gì phải không?"
"Cháu có thể có âm mưu gì chứ." Vệ Triết thở dài một hơi, "Cha tôi mất từ hồi cháu học đại học rồi, còn cháu ấy mà, vẫn luôn muốn tìm cho mình thêm một người cha, hôm nay gặp được chú, cháu cảm thấy mình với chú đặc biệt có duyên, chỉ muốn gọi chú một tiếng cha thôi."
Thịnh Hàng đang uống nước, bị sặc nên ho khan liên tục.
Thịnh Kiến Hữu: "..."
Người này quả nhiên đầu óc không bình thường, cậu muốn tìm cha, mẹ cậu đồng ý chưa?
Vệ Triết liền đưa tay qua vỗ lưng cho Thịnh Hàng, bên này còn nói với Thịnh Kiến Hữu: "Yên tâm đi chú, vụ làm ăn này chỉ có lời không có lỗ, có Thịnh Hàng ở đây, chẳng lẽ cháu còn hại chú được sao? Chờ vụ làm ăn này lớn mạnh rồi, sau này hai chúng ta chính là hai ông trùm lớn của giới thịt đầu heo kho."
Thịnh Hàng: "..."
Thịnh Kiến Hữu: "..."
Nghe thì rất vô lý, nhưng quả thật rất khiến người ta hướng tới, ông trùm đấy, đó chính là ông trùm.
Vệ Triết giơ tay nhìn đồng hồ đeo tay, rồi nói với Thịnh Hàng: "Buổi chiều em còn phải đi làm đúng không, sắp tới giờ rồi, bảo bà nội làm chút cơm cho em ăn đi, anh ở đây uống vài chén với chú."
Thịnh Hàng: "..."
Bà cụ vẫn còn có chút mơ mơ màng màng, nhưng nghe nói Thịnh Hàng còn chưa ăn cơm thì lập tức vào bếp bưng thức ăn ra.
Thịnh Hàng không có khẩu vị, ăn được vài miếng thì không ăn nổi nữa, hơn nữa đã quá giờ làm nửa tiếng đồng hồ, buổi chiều tiết ba tiết bốn cậu còn có lớp.
Còn Thịnh Kiến Hữu đã uống say, khoác vai bá cổ với Vệ Triết, đang cùng nhau tưởng tượng về thế giới của những ông trùm.
"Chú à, sau này khi chú có tiền rồi, ba đứa con của chú, chú không được thiên vị đâu nhé, chú phải bù lại tiền nuôi dưỡng cho Tiểu Hàng nhà chúng ta, còn phải mua nhà cho cậu ấy nữa, dù sao cậu ấy cũng là con cả, phải bắt đầu từ cậu ấy trước."
"Đó là đương nhiên rồi, tôi biết mình luôn có lỗi với Tiểu Hàng..." Thịnh Kiến Hữu vậy mà lại nghẹn ngào, "Nếu tôi có tiền, chắc chắn sẽ mua nhà cho Tiểu Hàng trước, tìm cho nó một cô vợ xinh đẹp rồi sinh một đứa con trai xinh đẹp, nối dõi tông đường cho nhà họ Thịnh chúng tôi, đây chính là trưởng tử trưởng tôn đấy..."
Vệ Triết: "..." Sinh con thì không cần đâu nhỉ...
Thịnh Hàng nhìn cảnh tượng buồn cười trước mắt, cảm thấy có chút hoảng hốt, cậu đi tới vỗ vai Vệ Triết, thấp giọng nói: "Đi thôi, tôi đưa anh về rồi mới đi dạy."
"Không cần, anh phải ở lại uống thêm với chú, còn phải bàn chuyện làm ăn lớn của chúng tôi nữa, em đi trước đi, lái xe của anh mà đi." Vệ Triết ném chìa khóa xe cho Thịnh Hàng, "Sau này chú chính là cha ruột của anh."
Thịnh Kiến Hữu vỗ mạnh lên vai Vệ Triết một cái: "Đứa con trai này tôi nhận rồi."
Thịnh Hàng: "..."
Thịnh Hàng thấy anh thật sự không định đi, chỉ có thể nhận lấy chìa khóa xe.
Ngón tay Vệ Triết cào nhẹ vào lòng bàn tay cậu một cái, rồi ngoắc ngoắc tay với cậu.
Thịnh Hàng cúi người ghé sát lại, hơi nóng mang theo mùi rượu phả lên gò má, Vệ Triết ghé bên tai cậu khẽ nói: "Trên xe có một bình giữ nhiệt, bên trong là đồ mang cho em đấy, không biết có nguội chưa."
Nói xong liền giơ tay vỗ một cái lên mông cậu, rồi đẩy cậu ra, say khướt nói: "Tối gặp nhé, thầy Thịnh."
Thịnh Hàng mím môi một cái, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài, lại nghe phía sau Vệ Triết gọi lớn: "Vết thương trên trán đừng để dính nước đấy."
Bên này bà cụ sau khi nghe Uông Tuệ kể lại nguyên nhân Thịnh Hàng bị thương ở đầu thì xách cây cán bột đi ra, nhắm thẳng người Thịnh Kiến Hữu mà đánh: "Tao bảo mày lên cơn điên này, tao bảo mày lên cơn điên này..."
"..."
Cửa phòng đóng lại phía sau lưng, nhưng sự ồn ào phía sau vẫn rõ mồn một, Thịnh Hàng nhắm mắt lại, bình tĩnh ung dung đi xuống lầu.
Mãi đến khi ngồi vào trong xe, cậu mới xem như cách ly được những tiếng cãi vã đó, Thịnh Hàng tìm thấy bình giữ nhiệt rồi mở ra, bên trong là vài món "đồ ăn vặt rác rưởi" theo cách gọi của Vệ Triết, hiệu quả giữ nhiệt của bình rất tốt, vẫn còn hơi ấm.
Thịnh Hàng dùng nĩa xiên thức ăn rồi ăn từng miếng.