Hiến Mị - Sấu Mật

Chương 8

Cửa sổ hé mở, gió lùa vào thổi ngọn nến chập chờn.

"Tại sao lại cho xa phu và nha hoàn nghỉ?"

Hai người đứng đối diện nhau, Tống Lang Ngọc có thể nhìn thấy từng biểu cảm nhỏ nhất trên mặt Ôn Kiểu.

Thiếu nữ cúi đầu, vài lọn tóc xõa bên má, trong mắt phủ một lớp sương mờ, rồi lớp sương ấy nhanh chóng ngưng tụ thành những giọt lệ trong veo lăn dài, rơi xuống nền gạch lạnh lẽo.

"Vậy ta hỏi một câu khác." Chờ một lát, Tống Lang Ngọc lại cất giọng: “Biểu muội vì sao đến phường Trường Lạc?"

Chiếc khăn trong tay sắp vò nát, thế mà Ôn Kiểu vẫn không nói một lời.

"Trước khi đi muội có nghĩ đến hậu quả không?"

"Giả như Diệu Thiện có ý xấu, muội có sức chống cự không?"

"Vốn không có sức chống cự, sao còn làm chuyện nguy hiểm ấy?"

Hết câu này đến câu khác, Ôn Kiểu lắc đầu lia lịa, cuối cùng sụp đổ, khóc nức nở: “Đại biểu ca xin lỗi! Muội, muội chỉ muốn giúp huynh một chút, nào ngờ, nào ngờ lại thành thế này... hu hu hu!"

Nàng ôm mặt khóc, hai vai run lên bần bật.

"Muội biết đại biểu ca cho rằng muội đến phủ là để ăn nhờ ở đậu, trong lòng chẳng ưa muội, nhưng muội... nhưng muội thích đại biểu ca, muốn giúp huynh điều tra chuyện Quán Tước Độ, muốn đại biểu ca thấy muội có ích."

Tỏ tình với người mình yêu thương vốn khiến người ta e thẹn, gương mặt tái nhợt của thiếu nữ thoáng ửng hồng, vừa ngượng ngùng vừa e ấp liếc trộm Tống Lang Ngọc.

Tống Lang Ngọc nghĩ trăm nghìn khả năng nhưng chẳng ngờ đến điều này.

Bởi một lý do ngu xuẩn như vậy mà một mình xông vào nguy hiểm, chẳng những ngu muội mà còn buồn cười!

Tống Lang Ngọc lùi một bước, nhíu mày lạnh giọng: "Ta không hề có tình ý gì với muội, sau này cũng tuyệt sẽ không sinh ra ý nghĩ nào khác. Xin muội hãy tự trọng, đừng nghĩ ngợi nữa."

Sắc mặt Ôn Kiểu trắng bệch, tình xuân trong mắt tan thành tro. Nàng ngẩn người nhìn Tống Lang Ngọc, c.ắ.n môi: "Đại biểu ca..."

"Kiểu Kiểu... đã biết, sẽ không sinh lòng vọng tưởng nữa." Nàng lùi về phía cửa hai bước, vì xấu hổ, hai tay ôm mặt chạy ra ngoài.

Phụ nữ phải tự trọng, sao có thể tùy tiện nói ra lời yêu thương, thực không phải hạnh của khuê tú. Tống Lang Ngọc chỉ thấy Ôn Kiểu đáng khinh, trong lòng càng coi thường nàng.

Ôn Kiểu chạy khỏi Xương Bồ viện liền ngừng khóc, lại sợ gió lạnh làm hỏng da mặt, vội lấy khăn lau khô nước mắt.

Dùng cách nào cũng được, trước hết phải xóa tan nghi ngờ của Tống Lang Ngọc.

Còn danh tiếng, còn Tống Lang Ngọc nghĩ gì về nàng, Ôn Kiểu chẳng bận tâm.

Điều nàng bận tâm chỉ có bức thư mật.

Nàng muốn xuyên đêm đi tìm bức thư ấy, nhưng lại không thể ra khỏi phủ.

Suốt đêm, lòng nàng như lửa đốt, trằn trọc không ngủ.

Mấy hôm sau, Tống Lang Ngọc đi sớm về khuya. Ôn Kiểu muốn ra ngoài, nhưng vì Ngô thị ngày nào cũng đến thăm, nên chẳng tìm được cơ hội.

Mãi ba bốn hôm sau, Ngô thị dẫn Tống Tương Ngữ ra phủ dự tiệc, Ôn Kiểu mới có cơ hội trở lại phường Trường Lạc.

Chỉ tiếc rằng trước ngôi nhà ấy giờ đã có sai dịch canh gác.

Là sai dịch của Đại lý tự.

Ôn Kiểu tức đến n.g.ự.c phập phồng, nghiến răng: "Đồ ch.ó c.h.ế.t."

Một cỗ xe ngựa đỗ trước cửa, người bước xuống chính là tên "chó c.h.ế.t" ấy.

Ôn Kiểu do dự một lát, lập tức nhanh chân đuổi theo, cất giọng ngọt ngào: "Đại biểu ca!"

Tống Lang Ngọc dừng bước, cau mày: "Muội đến đây làm gì?"

Ôn Kiểu nụ cười cứng đờ, cúi mắt: "Nhà riêng của Diệu Thiện ở trong phường này, muội muốn đến xem thử, lỡ may tìm được thì... thì cũng nói với đại biểu ca."

Mấy hôm nay Ôn Kiểu ăn ngủ không yên, gầy đi nhiều, giờ vì lo lắng bức thư mật nên nét mặt có vài phần không tự nhiên, nhưng Tống Lang Ngọc lại cho rằng nàng vì bị từ chối nên mới tiều tụy khó xử.

Hắn mặc bộ quan phục đỏ thẫm, ánh mắt lạnh lùng, vẻ xa cách nghìn trùng, như sợ bị Ôn Kiểu quấn lấy.

"Ta đến điều tra, muội về..."

"Ôn cô nương khứu giác thính, hay là cùng đi vào xem thế nào." Tôn Trình Viễn từ xe bước xuống, ngắt lời Tống Lang Ngọc.

Ôn Kiểu sợ Tống Lang Ngọc không cho, vội gật đầu nhận lời.

Vào trong sân, Tôn Trình Viễn đi tra phòng bên, Ôn Kiểu thì theo Tống Lang Ngọc đến phòng chính.

"Hôm đó nàng dùng bình hoa đập choáng Diệu Thiện, nàng ta đến nay chưa tỉnh, đại phu nói như bị trúng độc. Nàng hãy kể lại tỉ mỉ việc hôm đó cho ta."

"Hôm đó muội mơ màng nghe thấy giọng Diệu Thiện..." Ôn Kiểu nhíu mày: “Sau đó có người gõ cửa, muội nhân lúc Diệu Thiện phân tâm chạy ra ngoài, nhưng bị nàng xô ngã, đầu va vào tay vịn sập la hán, tình cờ thấy bên tay có một bình hoa, sợ quá chẳng kịp nghĩ gì, cầm bình đập vào đầu Diệu Thiện, nàng liền ngất..."

Tống Lang Ngọc giờ chỉ còn ghét bỏ Ôn Kiểu, nói chuyện cũng giữ khoảng cách với nàng.

"Hôm đó Diệu Thiện đã nói gì?"

"Muội cũng nhớ không rõ..."

Lời Ôn Kiểu nghẹn trong cổ họng, vì Tống Lang Ngọc đã tiến đến trước kệ đa bảo. Nàng cố trấn tĩnh, nói nhanh: "Muội nhớ ra rồi! Nàng hình như có nhắc đến Vương thị, bảo Vương thị không nghe lời nên mới phải chịu kết cục ấy..."

Móng tay nàng bấm chặt vào lòng bàn tay, ước gì có bình hoa để đập cho Tống Lang Ngọc choáng đi!

Tống Lang Ngọc mày mò bên kệ đa bảo một lúc, bỗng nghe "cạch" một tiếng, cơ quan mở ra, kệ trượt sang một bên lộ ra mật thất phía sau.

Trong mắt Ôn Kiểu loé lên vẻ tàn nhẫn, nàng bước theo vào mật thất.

"Ủa? Đồ vật ở đây toàn thứ gì vậy?" Giọng Ôn Kiểu nhẹ nhàng, nhưng mắt đã lướt nhanh tìm kiếm thứ của Vương thị, trong lòng đã nóng như lửa đốt.

Chợt Ôn Kiểu ngước nhìn, thấy một chiếc hộp, tờ giấy dán bên ngoài đã ố vàng, nhưng nét chữ vẫn rõ ràng - Lễ bộ thị lang Lý Nhân chi thê, Vương thị.

Nàng đưa tay, nhưng chỉ chạm được một góc hộp, tim đập thình thịch, gần như muốn lọt khỏi lồng ngực!

Đúng lúc Ôn Kiểu nhón chân định cố với tới thì một bàn tay với khớp ngón dài thon vượt qua bên tai nàng, nhẹ nhàng lấy chiếc hộp xuống.

"Là hộp của Vương thị." Giọng Tống Lang Ngọc thanh lạnh.

Hắn đặt hộp lên bàn, mở ra, từ bên trong lấy ra một tờ giấy đã ố vàng, gấp gọn gàng.

Ôn Kiểu như con thiêu thân thấy lửa, dù biết có thể bị Tống Lang Ngọc nghi ngờ, vẫn không kìm được mà tiến lại gần.

Tống Lang Ngọc vai rộng người cao, Ôn Kiểu thấp hơn hắn cả một cái đầu, dù vươn cổ cũng chỉ thấy được một cái tên, rồi tờ giấy vàng ố đã được Tống Lang Ngọc bỏ lại vào hộp.

Nhưng chỉ một cái tên thôi cũng đủ để Ôn Kiểu khẳng định đây chính là bức thư nàng tìm kiếm.

Gần trong gang tấc, bàn tay với tới, chỉ cách một Tống Lang Ngọc.

Nhẹ nhàng bật cơ quan trong nhẫn, một chiếc kim bạc nhỏ xíu sắc nhọn b.ắ.n ra, chỉ một chút cũng đủ khiến Tống Lang Ngọc ngủ mấy ngày.

"Hạc Quy, ngươi có phát hiện gì không?" Giọng Tôn Trình Viễn vọng tới từ xa.

Ôn Kiểu trong lòng bực bội, nghĩ đến khả năng hạ cả hai cùng lúc, nhưng Tôn Trình Viễn không đến một mình, mà phía sau còn ba tên sai dịch.

Cùng lúc hạ năm người đàn ông... không thể nào.

Tôn Trình Viễn lật xem mấy chiếc hộp, sắc mặt trở nên nặng nề -

Trong hộp toàn là những bí mật, mà chủ nhân của những bí mật ấy đều là quan quyến.

Những bí mật này vừa có thể tống tiền, vừa có thể bức ép các quan quyến dò la tin tức các bộ trong triều.

Ba người phụ nữ trong quan quyến qua đời đại khái có liên quan đến việc này.

Kẻ đứng sau hẳn có dã tâm lớn đến nhường nào mới bày ra ván cờ này?

Nghĩ đến đây, Tôn Trình Viễn rợn tóc gáy, kinh hãi ngước nhìn Tống Lang Ngọc. Tống Lang Ngọc hiển nhiên cũng nghĩ đến điều này, sắc mặt cả hai đều không được đẹp.

Toàn bộ đồ vật trong mật thất bị chuyển về Hình bộ.

Trái tim Ôn Kiểu như c.h.ế.t hẳn.

Nàng hồn vía lơ lửng về phủ Trấn quốc công, đúng lúc gặp Ngô thị ở cổng. Ngô thị trách nàng không biết giữ gìn thân thể, vết thương chưa lành đã ra ngoài gió.

Ôn Kiểu trong lòng khó chịu muốn khóc, hoàn toàn chẳng nghe được lời Ngô thị, chỉ mơ mơ màng màng ậm ừ.

Ngô thị kéo nàng vào phủ, khẽ bảo: "Hôm nay ta đi dự tiệc, thấy vị tiểu lang quân của gia đình Hình bộ thị lang, phong độ đường hoàng, đối nhân xử thế cũng hòa nhã, nghe nói mùa thu năm nay sẽ ứng thí. Qua mấy hôm ta kiếm cớ gọi phu nhân thị lang dẫn tiểu lang quân ra, con gặp một lần, thế nào?"

Ôn Kiểu hồn chẳng đâu vào đâu, lời Ngô thị lọt tai này lại ra tai kia, cũng chẳng biết bà lẩm bẩm gì, chỉ cười theo, Ngô thị lại tưởng nàng thẹn thùng, cho là nàng đã ưng.

Tối đó, Ôn Kiểu nằm trên giường trở mình mãi không ngủ, hối hận vì lúc ở mật thất đã do dự, đáng lẽ ra phải đ.á.n.h choáng Tống Lang Ngọc!

Nàng tức đến rơm rớm nước mắt, c.ắ.n góc chăn mà lăn lộn.

Sáng hôm sau nàng dậy sớm tắm rửa chỉnh trang sang chào Ngô thị, nhưng Tống Lang Ngọc lại chẳng thấy đâu, hỏi Chu ma ma mới biết đêm qua hắn không về, hẳn là ở lại dinh Hình bộ.

Gặp Ngô thị, Ôn Kiểu vừa uống trà ngọt vừa cười: "Đại biểu ca thật là, án có gấp thế nào cũng phải về phủ chứ, quan phục mấy ngày không thay chắc thối rồi?"

Tống Tương Ngữ "ỳ" một tiếng: "Đại ca ưa sạch sẽ nhất, nếu không có thời gian về thay áo, ắt là vụ án khó xơi."

Ngô thị bình thường hay chê Tống Lang Ngọc chỉ biết có án với việc công, nhưng thấy hắn bận điều tra liền lại xót con, bảo Chu ma ma: “Đêm còn lạnh, con qua viện nó, cho nha hoàn thu dọn hai bộ quần áo cùng áo khoác, rồi lại bảo nhà bếp nấu ít đồ ăn nóng, dò xem nó đang ở đâu, sai người đưa tới."

Chu ma ma vâng lời đi. Ôn Kiểu dùng bữa sáng với hai mẹ con Ngô thị xong, bèn ra nhà bếp, thấy Chu ma ma đang mắng một tiểu tư trong sân, bèn mỉm cười gọi: "Ma ma!"

Thấy là Ôn Kiểu, Chu ma ma nguôi giận, vẫy tay cho tiểu tư đi, bước lên: "Biểu cô nương sao lại ra đây? Trưa nay muốn ăn món gì à?"

"Đâu phải tham ăn, chẳng qua nhớ hồi sáng di mẫu bảo phải đưa đồ cho đại biểu ca, tiện thể lát nữa ta ra ngoài, hay ta mang quần áo và đồ ăn đi luôn?"

Chu ma ma hơi ngập ngừng, nhưng nghĩ viện còn bao việc, bèn nói: "Vừa sai thằng nhỏ đi dò chỗ thế tử, nó lười không chịu đi, chỉ bảo chắc ở Đại lý tự. Cô nương mà qua, nhờ cô dò giúp."

Ôn Kiểu tươi cười: "Ma ma yên tâm, giờ đã tan triều, đại biểu ca không ở Đại lý tự thì ở Hình bộ. Ta sẽ dò rõ, tận tay đưa đồ cho huynh ấy."

"Vậy thì phiền cô nương."

Đợi nhà bếp làm xong đồ ăn, Chu ma ma sai một nha hoàn xách hộp cơm, một nha hoàn bọc quần áo, đ.á.n.h xe ngựa đưa Ôn Kiểu ra cửa.

Không cần dò hỏi, Ôn Kiểu thẳng đến dinh Hình bộ, hỏi lính gác được biết Tống Lang Ngọc bên trong, nàng tự báo danh rồi được dẫn vào.

"Tống thiếu khanh và đại nhân chúng ta đang họp ở hậu viện, xin cô nương đợi một lát."

Ôn Kiểu định đáp, bỗng nghe hậu viện ồn ào, lắng tai mới biết đang hét "cháy rồi"!

Bức thư mật đang ở dinh Hình bộ, nếu cháy mất, nhà họ Trần muốn rửa oan khó như lên trời!

Phía sau vườn bốc khói đen, ngay sau đó lửa đã leo lên mái nhà, thế lửa bùng phát nhanh chóng, mọi người xách thùng đi dập lửa.

Nhân lúc trong viện hỗn loạn, Ôn Kiểu lao vào căn phòng đang cháy.

Trong phòng nóng rực, Ôn Kiểu ngước mắt thấy mấy chiếc rương gỗ ở góc, trong lòng mừng thầm, vừa định tiến lên thì sau lưng nghe tiếng động.

Nàng biết trong phòng còn có người, nhưng đã muộn, một cánh tay rắn chắc siết chặt cổ nàng, giọng đàn ông lạnh lùng vang lên bên tai: “Ngươi là ai?"

Tác giả có lời:

Bây giờ Tống Lang Ngọc: dám rắp tâm với ta, ảo tưởng.

Về sau Tống Lang Ngọc: nàng lợi dụng ta, ngủ với ta, rồi bỏ ta, mất hết thiên lương.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn