Rượu đêm qua dường như lại say lòng người đến lạ. Giấc mộng ấy buộc nàng phải ngẫm nghĩ lại về tương lai của bản thân và Tống Lang Ngọc. Hai người bọn họ căn bản chẳng hề có tương lai.
Tống Lang Ngọc nếu thành gia lập thất, tất nhiên phải chọn một vị quý nữ môn đăng hộ đối, tuyệt đối không thể nào là nàng được. Ngay cả khi Tống Lang Ngọc kiên quyết muốn lấy nàng làm thê tử, thì chốn thâm môn trạch viện với tầng tầng lớp lớp gia quy nặng tựa núi non, nàng cũng chẳng thể nào sắm tròn vai một vị chủ mẫu.
Đang miên man suy nghĩ vẩn vơ, bỗng có tỳ nữ gõ cửa, báo rằng Ngô thị đã hồi phủ và mời nàng sang gặp mặt. Trái tim Ôn Kiểu bất giác thắt lại. Thế nhưng ngẫm đi ngẫm lại, chuyện gì đến ắt sẽ đến, trốn mãi cũng vô ích, tâm tư nàng bèn thả lỏng trở lại. Sau khi chải chuốt qua loa, nàng liền đi đến viện của Ngô thị.
Vừa mới bước qua cổng viện, Chu ma ma đã đon đả ra đón, tươi cười chào hỏi: "Ôn cô nương mau vào nhà đi, phu nhân đang đợi cô nương đấy!"
Ôn Kiểu mỉm cười gật đầu, theo chân Chu ma ma tiến vào sảnh chính. Ngô thị đang dặn dò Tống Tương Ngữ, nghe thấy tiếng động liền ngẩng đầu lên nhìn. Trong đôi mắt bà xẹt qua một tia phức tạp khôn lường, nhưng trên môi vẫn giữ nụ cười hiền hậu: "Mau lại đây ngồi đi."
Ôn Kiểu khẽ nhún mình hành lễ vấn an rồi mới bước tới, cẩn trọng ngồi xuống bên cạnh bà.
"Con đúng là đứa vô tâm vô phế, trong lòng đã tính đường bỏ đi mà chẳng thèm bàn với ta lấy nửa lời, lại còn lừa gạt Tương Ngữ ra ngoài thành dâng hương để rồi một mình trốn biệt." Ngô thị buông lời trách móc, bàn tay nhẹ nhàng v**t v* lọn tóc mai của Ôn Kiểu: "Con đi được tiêu sái tự tại lắm, còn ta thì lúc nào cũng canh cánh không biết con sống ở bên ngoài có được bình an hay không."
Ngô thị đối xử với Ôn Kiểu quả thật không tồi chút nào. Nghe những lời tận tâm tận phế ấy, lòng nàng cũng mềm nhũn ra mấy phần. Nàng trở tay nắm lấy bàn tay bà, khẽ khàng nũng nịu: "Khi đó trong lòng con bức bối vô cùng, chỉ muốn đi đến một nơi thật xa. Nhưng lại sợ phu nhân biết chuyện sẽ giữ con ở lại, thế nên đành lẳng lặng bỏ đi không lời từ biệt, mong phu nhân đừng oán hờn con."
Ba người ngồi hàn huyên thêm chốc lát, Ngô thị liền liếc mắt ra hiệu cho Chu ma ma. Chu ma ma ngầm hiểu ý, quay sang bẩm báo với Tống Tương Ngữ: "Thưa tiểu thư, tơ lụa may áo mùa đông trong phủ vừa được đưa đến, mời tiểu thư sang xem qua, chọn lấy hoa văn và màu sắc mà mình ưng ý ạ."
Tống Tương Ngữ vừa dời bước, gian nhà chính bỗng chốc chìm vào tĩnh mịch. Ôn Kiểu cụp mắt, lặng lẽ nhấp một ngụm trà.
"Lần này con hồi kinh, hẳn là sẽ không đi nữa phải không?"
Ngoài cửa, Tống Lang Ngọc vừa vặn nghe được lời này, động tác gõ cửa bỗng chốc khựng lại. Giọng nói của Ôn Kiểu không lớn, nhưng lại truyền ra rành rọt từng chữ:
"Con không định sẽ ở lại lâu dài, đợi qua năm mới là con sẽ rời kinh thành."
Tống Lang Ngọc siết chặt năm ngón tay thành quyền, trong lòng tựa như vừa bị dội cho một gáo nước lạnh buốt giá. Bên trong, Ngô thị buông tiếng thở dài, gặng hỏi: "Con dự tính như vậy, Hạc Quy có biết hay không?"
Lặng thinh một lát, Ôn Kiểu đáp: "Con vẫn chưa bẩm báo với thế tử."
Ngô thị lại thở dài thườn thượt: "Vậy tấm chân tình của nó dành cho con, con có hay biết chăng?"
Hơi thở của Tống Lang Ngọc ngưng trệ, nhưng đợi mãi vẫn không nghe thấy tiếng Ôn Kiểu hồi đáp. Giọng của Ngô thị lại vang lên: "Từ nhỏ nó đã là đứa trẻ hiểu chuyện khiến ta vô cùng an tâm, làm người hay làm việc còn phép tắc quy củ hơn cả sách thánh hiền. Ngay cả món ăn nó thích nhất, nó cũng hiếm khi gắp thêm gắp thứ hai. Thế nhưng kể từ khi gặp con, mọi nguyên tắc của nó cứ hết lần này đến lần khác bị phá vỡ."
"Tuổi tác của nó không còn nhỏ nữa, những người bằng tuổi nó con cái đã biết chạy nhảy khắp nơi rồi. Ta cũng nóng lòng muốn hỏi vợ cho nó. Trước đây, mọi chuyện đều tùy ý ta sắp đặt, nó chẳng hề có nửa lời oán thán. Vậy mà hơn một năm nay, hễ ta nhắc đến chuyện hôn sự, nó lại mượn cớ công vụ bận rộn để từ chối..." Ngô thị buông tiếng thở dài nảo nuột, giọng nói đượm vẻ xót xa: "Nó nào có bận rộn công vụ gì cơ chứ, chẳng qua là trong lòng cứ nhung nhớ con mãi, một mực muốn để trống vị trí chính thê cho con đó thôi."
Ôn Kiểu vẫn im bặt không nói lấy nửa lời.
"Ta chẳng phải là kẻ không biết thấu tình đạt lý, nhưng thân làm mẫu thân, ta cũng chỉ mong con trai của mình có được mối lương duyên tốt đẹp, phu thê hòa thuận êm ấm, con cháu đầy đàn, gia đạo hưng thịnh. Nếu con không có lòng với nó, hãy dứt khoát nói rõ một lời, đừng cứ mãi dùng dằng để lãng phí thanh xuân của nó."
"Còn nếu trong lòng con có nó, thì hãy..."
"Phu." Ôn Kiểu cất giọng ôn hòa nhưng đầy kiên quyết, cắt ngang lời Ngô thị: "Con sẽ nói rõ ràng mọi chuyện với thế tử."
Dưới hiên nhà, xương quai hàm Tống Lang Ngọc bạnh ra căng cứng. Chàng muốn vươn tay đẩy cửa bước vào, muốn vặn hỏi Ôn Kiểu xem rốt cuộc nàng định nói rõ với chàng bằng cách nào. Lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt, rốt cuộc chàng đành nuốt ngược nỗi chua chát vào trong, quay người cất bước bỏ đi.
Chẳng bao lâu sau, Ôn Kiểu cũng cáo từ xin lui. Chu ma ma tiễn người xong bèn trở lại phòng, lén lút dò xét sắc mặt Ngô thị rồi cẩn trọng mở lời: "Ôn cô nương đã bằng lòng rồi sao?"
Gương mặt Ngô thị tràn ngập vẻ mỏi mệt, bà đưa tay day day thái dương đang nhức mỏi, chậm rãi đáp: "Nó bảo qua năm sẽ rời kinh thành, cũng đã đồng ý sẽ cắt đứt mọi quan hệ với Hạc Quy."
"Thực ra Ôn cô nương cũng thật đáng thương. Dung mạo vô song, tính tình lại kiên cường nhẫn nại. Nếu như nàng ấy cam lòng làm trắc thất của thế tử, âu cũng xem như thành toàn cho một mảnh si tình của ngài ấy." Chu ma ma tiến lên phía trước, nhẹ tay xoa bóp thái dương giúp Ngô thị.
"Kể từ khi biết được thân thế của nó, ta cũng thương xót cho nó vô cùng. Chu Vân à, không phải là ta chán ghét nó." Ngô thị nhắm nghiền hai mắt, giọng nói u oán tựa một tiếng thở dài: "Chỉ là ta thật lòng cảm thấy thân phận của nó không xứng với Hạc Quy. con trai của ta phải xứng đôi với nữ t.ử môn đăng hộ đối, tiểu thư khuê các tốt nhất kinh thành này. May thay nay nó đã không oán không cầu, cũng chẳng cần ta phải đóng vai kẻ ác mượn gậy đ.á.n.h uyên ương. Lần này nếu nó rời đi, Hạc Quy ắt hẳn cũng nên từ bỏ mộng tưởng rồi."
Ôn Kiểu hồi phủ vùi đầu ngủ liền hai ngày đêm, đến khi tỉnh dậy thì Tống Tương Ngữ lại tìm tới cửa. Lần này bộ dạng Tống Tương Ngữ nom có vẻ rất buồn bã u sầu. Phải đợi Ôn Kiểu gặng hỏi mãi, nàng ta mới chịu ấm ức thổ lộ: "Muội sắp phải định thân rồi."
Ôn Kiểu vòng tay ôm lấy bờ vai nàng ta, mỉm cười trêu ghẹo: "Trai lớn cưới vợ gái lớn gả cho, muội lẽ nào lại muốn ở mãi trong phủ Quốc Công cả đời sao?"
Gương mặt Tống Tương Ngữ rũ rượi, ủ ê buồn bực.
"Thế đã định hôn sự với lang quân nhà nào rồi?"
"Là đại công t.ử nhà Vương Tế tửu của Quốc T.ử Giám." Tống Tương Ngữ cất giọng nghèn nghẹn.
"Là dòng dõi thư hương danh giá, sao muội lại không vui?"
Tống Tương Ngữ đưa hai tay ôm lấy má đào: "Muội nghe đồn tính tình hắn ta ngốc nghếch chậm chạp lại ít nói. Lúc còn đi học ở thư viện, cả tháng trời chẳng ai nghe hắn ta hé răng lấy nửa lời. Nay nhập triều làm quan rồi, ngoài việc công ra, hắn tuyệt đối không chịu buông thêm một chữ. Muội sợ lỡ gả cho hắn, đời này muội sẽ bị nghẹn c.h.ế.t mất thôi."
Ôn Kiểu đưa tay che miệng cười khẽ, nhẹ nhàng khuyên giải: "Ngài ấy đã làm quan được thì ắt hẳn phải biết ăn biết nói chứ. Hơn nữa, phu nhân thương yêu muội đến nhường nào, chắc chắn đã khảo sát tỉ mỉ Vương công t.ử ấy rồi mới quyết định."
Tống Tương Ngữ nào có cảm thấy được an ủi mảy may, càng nghĩ lại càng thấy xót xa tủi thân, ôm chầm lấy Ôn Kiểu mà òa khóc nức nở.
"Kiểu Kiểu, tỷ nói xem muội phải làm sao bây giờ..."
Hai canh giờ sau, tại một gian nhã tọa trong quán trà đối diện thư cục Trung Chính.
"Vương gia lang quân đó thật sự sẽ đến sao?" Tống Tương Ngữ cứ đăm đăm nhìn về phía đối diện.
"Đây là tin tức ta đã tốn mất năm lạng bạc mới dò hỏi được đấy. Vương gia lang quân kia đại danh là Vương Kế Thần, nổi tiếng là một kẻ cuồng sách, ngày nào hạ triều cũng nhất định phải ghé qua thư cục Trung Chính này mua sách. Muội cứ kiên nhẫn đợi một lát, ta cam đoan một chốc nữa ngài ấy nhất định sẽ tới."
Lời vừa dứt, đã thấy một cỗ xe ngựa từ từ đỗ lại trước cửa thư cục. Một vị lang quân trẻ tuổi cất bước xuống xe. Ôn Kiểu liếc mắt thấy tấm thẻ gỗ khắc chữ "Vương" treo lủng lẳng trên xe, lập tức kéo Tống Tương Ngữ đứng dậy đi ra ngoài: "Vương Kế Thần đến rồi, chúng ta mau qua đó nhìn gần xem sao."
"Hay là thôi đừng đi... Kiểu Kiểu, muội... muội không đi đâu, tỷ giúp muội nhìn thử một cái là được rồi."
Ôn Kiểu đâu dễ gì nghe theo nàng ta, bèn đè thấp giọng hối thúc: "Đây là chuyện hệ trọng cả đời của muội đấy, muội thật sự không muốn tự mình xem mặt phu quân tương lai sao?"
Tống Tương Ngữ đành thôi giãy giụa, để mặc cho Ôn Kiểu nửa đẩy nửa kéo bước vào bên trong thư cục. Thư cục được chia làm hai tầng. Tầng một bày bán thư họa tầm thường, còn tầng hai thì chuyên trưng bày trân phẩm cổ tịch. Không thấy Vương Kế Thần ở tầng một, Ôn Kiểu bèn kéo tay Tống Tương Ngữ đi lên lầu trên.
Vị công t.ử trẻ tuổi vừa xuống xe ban nãy hiện đang đứng chắp tay trước giá sách bên cửa sổ, tay cầm một quyển cổ tịch chăm chú lật xem. Vóc dáng cao ráo thanh tú, gương mặt trắng trẻo thư sinh, trông trạc chừng đôi mươi.
"Muội cứ tiến lên nhìn gần một chút đi, nếu có thể nói với ngài ấy dăm ba câu, ắt sẽ biết ngài ấy có hợp tính với muội hay không. Dù sao lúc này hôn sự cũng chưa chính thức định đoạt, nhỡ đâu vẫn còn cơ hội cứu vãn."
Tống Tương Ngữ vẫn còn e thẹn rụt rè. Ôn Kiểu lại phải dỗ dành: "Nữ t.ử thành thân là chuyện đại sự của cả một đời người đấy."
Rốt cuộc Tống Tương Ngữ cũng thu hết can đảm, dè dặt di chuyển bước chân về phía Vương Kế Thần. Ôn Kiểu tìm một vị trí cách đó khá xa rồi an tọa. Nàng thấy Tống Tương Ngữ lấy một cuốn sách trên giá cạnh Vương Kế Thần vờ vịt lật xem, bèn lẳng lặng quan sát tình hình.
Chờ một hồi lâu, Tống Tương Ngữ vẫn cứ lúng túng đứng như trời trồng, chẳng hề có thêm bất kỳ động tĩnh nào. Lo sợ Vương Kế Thần xem sách xong sẽ đi mất, Ôn Kiểu sốt ruột đứng dậy tiến lại gần hai người. Khi đến gần, liếc thấy cuốn cổ tịch mà hắn đang cầm trên tay, trong lòng nàng lập tức nảy ra một kế.
"Tiểu thư đã tìm thấy cuốn "Mai Phương Chí" chưa?"
Tống Tương Ngữ ngơ ngác nhìn nàng, lắp bắp đáp: "Hả? Dạ... "Mai Phương Chí", ở nhà muội có..."
Vương Kế Thần nãy giờ vẫn vùi đầu vào đống sách bỗng dưng có phản ứng. Hắn ngẩng đầu nhìn Tống Tương Ngữ, thế mà lại chủ động mở miệng bắt chuyện trước: "Cô nương cũng đang tìm cuốn "Mai Phương Chí" sao?"
Tuổi tác hắn không lớn, ánh mắt lại trong veo sáng sủa. Ôn Kiểu vừa nhìn lướt qua đã biết tên này rất dễ bị lừa gạt. Nàng len lén nhéo vào cổ tay Tống Tương Ngữ, ra hiệu cho nàng ta mau chóng tiếp lời.
"Nhà... nhà ta vốn dĩ có một bản tàn khuyết của "Mai Phương Chí", phần kỳ phổ ở phía sau không... không được nguyên vẹn."
Tên Vương Kế Thần này quả nhiên là một kẻ si mê kỳ đạo. Hắn lập tức mở toang máy hát, hào hứng cùng Tống Tương Ngữ đàm luận về thế cờ. Ôn Kiểu rất thức thời bèn cáo lui xuống lầu dưới chờ đợi.
Trên đường phố người qua lại tấp nập ồn ào, thế nhưng bên trong thư cục lại tĩnh lặng vô cùng. Ôn Kiểu ngồi tựa bên khung cửa sổ, chẳng có tâm trạng nào để đọc sách mà chỉ đờ đẫn ngẩn ngơ.
Một tiếng bước chân trầm đục vọng lại gần. Nàng ngước mắt lên nhìn, vừa vặn chạm phải một đôi mắt thâm thúy u buồn.
"Nàng trở về từ khi nào vậy?" Thẩm Tiêu cất giọng hỏi.
Ôn Kiểu đưa tay chống cằm, đôi mắt thu thủy lấp lánh ý cười, nhẹ giọng đáp lời: "Ta mới về được vài ngày."
Thẩm Tiêu buông mình ngồi xuống bên cạnh, tháo thanh bội đao đặt lên bàn, thò tay vào hà bao lấy ra hai lá bạc hà nhét vào miệng.
"Nàng rời khỏi kinh thành, có phải do Tống Lang Ngọc ức h.i.ế.p nàng không?" Hắn vừa nhai lá bạc hà vừa gặng hỏi.
"Thẩm Tiêu." Ôn Kiểu chẳng buồn đoái hoài đến câu hỏi của hắn, chỉ ôn tồn cất lời: "Ta không thích huynh."
Thẩm Tiêu nín bặt hơi thở, hung hăng nhai nát đám lá bạc hà trong miệng, hơi thở trở nên rối loạn không yên: "Nàng không thích ta, mà lại thích Tống Lang Ngọc sao?"
Bàn tay Ôn Kiểu khẽ khàng phủ lên mu bàn tay hắn, thanh âm mềm mại cất lên: "Thẩm Tiêu, ta sẽ không lưu lại kinh thành lâu đâu. Chờ qua năm mới, ta sẽ lập tức trở về Giang Đô."
"Nàng còn muốn đi nữa sao?!" Giọng Thẩm Tiêu đột ngột cao lên mấy phần, thu hút vô số ánh mắt tò mò của những người xung quanh.
Vừa vặn thay, Tống Tương Ngữ lúc này búng bước xuống lầu, liếc mắt liền bắt gặp ngay cảnh Ôn Kiểu đang nắm lấy tay Thẩm Tiêu...
Vừa về đến phủ Trấn Quốc Công, Tống Tương Ngữ đi thẳng một mạch đến Xương Bồ viện. Nàng ta thậm chí còn chẳng buồn gõ cửa, đ.â.m sầm vào thư phòng, trong miệng cuống quýt hô hoán: "Đại ca, xảy ra chuyện lớn rồi!"
Hoàng đế có ý định đợi ra giêng sẽ điều Tống Lang Ngọc đến nhậm chức tại Khu Mật Viện. Thế nên trước năm mới, chàng buộc phải lo liệu sắp xếp đâu ra đấy mọi sự vụ của Đại Lý Tự, suốt nửa tháng nay bận rộn đến mức vắt chân lên cổ mà chạy.
"Có chuyện gì mà hoảng hốt như vậy?" Chàng vẫn cúi đầu say sưa vào mớ giấy tờ, dáng vẻ thong dong trấn định.
"Hôm nay Thẩm Tiêu chạy đến tìm Kiểu Kiểu, muội còn thấy tận mắt Kiểu Kiểu đang nắm lấy tay hắn ta..."
Các đốt ngón tay cầm bút của Tống Lang Ngọc bỗng chốc trắng bệch, chàng chậm rãi đặt chiếc bút lông xuống, ngước mắt lên nhìn muội muội ruột thịt của mình.
"Nói rõ ràng xem nào."
Tống Tương Ngữ nào dám hé răng khai nhận việc lén lút đi gặp Vương Kế Thần, chỉ đành bịa chuyện rằng hôm nay cùng Ôn Kiểu đến thư cục. Lúc nàng ta mải mê chọn sách quay về thì bất chợt bắt gặp Ôn Kiểu đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Thẩm Tiêu, nét mặt hai người vô cùng xúc động, tựa hồ đang trao đổi tâm tình này nọ. Tống Lang Ngọc càng nghe, sắc mặt càng trở nên khó coi tột độ.
Chàng lạnh lùng buông một câu: "Đúng là âm hồn bất tán." Ý chỉ Thẩm Tiêu.
Lại tiếp tục rủa xả: "Đứng núi này trông núi nọ." Lời này là dành cho Ôn Kiểu.
"Đại ca à, muội thấy huynh cũng đừng đợi Kiểu Kiểu tự giác đến tìm huynh nữa, mau mau chạy đi tìm người ta đi. Nếu để Thẩm Tiêu kia thực sự cuỗm người đi mất, đến lúc đó huynh có muốn khóc cũng chẳng có chỗ mà khóc đâu!"
"Được."
"Tuy nói là qua năm mới tỷ ấy mới đi... Đại ca, vừa rồi huynh nói gì cơ?" Tống Tương Ngữ không ngờ Tống Lang Ngọc lại đáp lời sảng khoái dứt khoát đến vậy, nhất thời chưa kịp phản ứng lại.
Sáng tinh mơ hôm sau, Ôn Kiểu còn chưa kịp thức giấc, Tống Tương Ngữ đã đứng chắn ngay trước cửa phòng. Nàng ta an tọa trên chiếc ghế trúc, miệng tíu tít huyên thuyên không dứt: "Cũng may là nhờ tỷ nhọc lòng dò la tin tức nên muội mới được diện kiến Vương Kế Thần. Giờ mới biết tính tình ngài ấy cực kỳ ôn hòa tốt bụng, chỉ có điều hơi kiệm lời mà thôi. Nhưng bao nhiêu thế cũng đủ để lòng muội an định rồi, tất thảy đều phải đa tạ tỷ tỷ."
Cứ mỗi độ đông về, cơ thể Ôn Kiểu lại trở nên nặng nề mệt mỏi. Năm ngoái nàng từng tìm đến một vị danh y đất Bắc để bắt mạch, người đó chẩn đoán nàng bị khí huyết hư nhược, phải kê cho hai thang t.h.u.ố.c đắng ngắt đến độ ứa cả nước mắt. Uống xong cũng chẳng thấy bệnh tình thuyên giảm đi chút nào, thế là nàng quyết định không thèm uống nữa.
Vào đông năm nay, cơ thể nàng lại càng thêm phần uể oải bức bối, đêm đến thì trằn trọc khó ngủ, sáng sớm lại chẳng muốn thức dậy. Nàng lười nhác vươn tay xốc rèm trướng lên, tinh ý nhận ra thần sắc Tống Tương Ngữ có phần mất tự nhiên luống cuống. Tuy đoán chắc trong lòng có ẩn tình nhưng nàng cũng lười vạch trần, chỉ đợi xem nàng ta bao giờ mới để lộ đuôi cáo.
"Mẫu thân muội có một khu biệt viện của hồi môn, suối nước nóng bên trong đó rất tuyệt vời, ngâm mình vào bảo đảm thư gân hoạt huyết, bách bệnh tiêu tan. Muội muốn mời tỷ đến đó nghỉ ngơi vài ngày, xem như là để đền đáp công lao khổ nhọc tỷ đã tốn bao tâm tư vì muội."
Ôn Kiểu từ tốn ngồi dậy, xỏ chân vào đôi hài lụa màu hồng đào rồi đi đến ngồi trước đài gương trang điểm. Nàng khẽ cười duyên dáng, cất lời trêu chọc: "Nếu muội muội đã nói đến chuyện báo đáp thì hóa ra lại xem ta là người ngoài rồi. Vậy thì từ nay về sau muội cũng đừng đến tìm ta, mà ta cũng chẳng bước chân đến chỗ muội nữa."
Tống Tương Ngữ luống cuống đến đỏ ửng cả mặt, vội vàng xua tay lia lịa xoa dịu: "Tỷ đừng giận mà! Vậy không xem là báo đáp nữa, tỷ cứ xem như là đi cùng ta để tẩm bổ điều dưỡng thân thể đi, có được không?"
Ôn Kiểu đối diện gương đồng chải lại mái tóc, tuyệt nhiên không hé môi trả lời. Suối tóc đen nhánh mượt mà như nhung buông thõng xuống bờ vai mảnh khảnh, làm tôn lên làn da cổ trắng muốt mịn màng như ngọc. Bởi trong phòng có trải hệ thống sưởi ngầm nên nàng mặc rất phong phanh. Chiếc áo ngủ bằng lụa mỏng tang màu trắng tuyết buông thả một hạt cúc áo ở cổ, để lộ ra lớp yếm mỏng màu thanh thiên bên trong. Nước da trước n.g.ự.c trắng nõn nà, thậm chí còn bóng bẩy mịn màng hơn cả tấc lụa bạch tuyết kia.
Dẫu cho thần sắc mang vài nét mỏi mệt lười nhác nhưng lại không mảy may che lấp được dung mạo diễm lệ vô song. Nàng rực rỡ yêu kiều hơn cả đóa mẫu đơn, lại thanh tao thoát tục tựa đóa sen thanh khiết. Trời sinh đã sở hữu vẻ đẹp đài các cực phẩm, thanh cao mà lại mị hoặc đến nao lòng.
Tống Tương Ngữ thình lình ngửi thấy một luồng hương mật thoang thoảng dịu nhẹ, còn say đắm quyến rũ hơn cả thứ hương liệu phấn sáp đắt tiền gấp trăm vạn lần. Nàng ta thầm nghĩ, thảo nào ca ca cứ ngày nhớ đêm mong Ôn Kiểu mãi không thôi. Giả dụ nàng ta mà là nam nhân thì gặp phải Ôn Kiểu chắc chắn cũng sẽ bị hớp hồn mất vía. Nếu sau này Ôn Kiểu thực sự trở thành tẩu tẩu của nàng ta thì ca ca quả thật là có phúc khí vô ngần.
"Tỷ đi cùng muội một chuyến nhé, được không?"
Ôn Kiểu hơi nghiêng đầu nhìn sang, ánh mắt trong vắt tựa mặt hồ mùa thu: "Chỉ có hai người chúng ta thôi sao?"
Tống Tương Ngữ khựng lại, chột dạ gật gật đầu bảo: "Chỉ... chỉ có hai người chúng ta thôi. Tòa nhà đó ngày thường chẳng có ai lui tới, lấy đâu ra người ngoài chứ?"
Lấy đâu ra người ngoài, đương nhiên là có người muốn tới rồi. Thế nhưng rốt cuộc Ôn Kiểu vẫn gật đầu đồng ý. Có một vài chuyện, dù có muốn trốn cũng chẳng thể trốn thoát được.
Tảng sáng ngày hôm sau, Tống Tương Ngữ lập tức cho người đ.á.n.h xe đến đón nàng. Rời khỏi thành lóc cóc chạy thêm chừng nửa canh giờ là đến biệt viện suối nước nóng. Tống Tương Ngữ dẫn nàng đi dạo ngoạn cảnh núi non phía sau biệt viện suốt một buổi sáng, đến trưa dùng bữa xong lại ngủ một giấc, buổi chiều thì ra hồ bắt cá.
Chạng vạng tối, hai tỷ muội đều đã mệt rã rời nên dắt tay nhau đi ngâm suối nước nóng. Đám tỳ nữ hầu hạ hai người bước xuống hồ xong xuôi liền cung kính lui hết ra ngoài.
Tống Tương Ngữ ghé sát lại gần, buông lời dò xét bóng gió: "Kiểu Kiểu, muội thấy mấy ngày nay tỷ chẳng thèm bước chân ra khỏi cửa, giống hệt như đang cố ý trốn tránh ca ca muội vậy. Rốt cuộc trong lòng tỷ đang toan tính điều gì?"
Hơi nước từ suối nước nóng bốc lên mờ mịt lượn lờ. Trên hàng mi nữ t.ử còn đọng lại vài giọt nước li ti, nước da trắng hồng rạng rỡ, hệt như một quả đào phủ một lớp tuyết mỏng ngọt ngào.
"Tống Lang Ngọc phái muội đi hỏi dò đúng không?" Ôn Kiểu mỉm cười tươi tắn, không chút kiêng dè mà vạch trần Tống Tương Ngữ.
"Không... Không phải không phải! Đâu phải ca ca muội bắt hỏi đâu!" Tống Tương Ngữ hoảng hốt xua tay phủ nhận.
Ôn Kiểu thở dài thườn thượt, ngửa đầu tựa sát vào thành hồ nhắm nghiền mắt lại, thanh âm cũng trở nên mềm mại khẽ khàng: "Ta không biết."
Tống Tương Ngữ thấy nàng chẳng muốn nói thêm lời nào cũng đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại. Thế nhưng ánh mắt cứ thi thoảng lại vô thức liếc trộm sang người bên cạnh. Bây giờ hai người đang trong tình cảnh "thoát y tương kiến", Tống Tương Ngữ mới sững sờ nhận ra vóc dáng của Ôn Kiểu thực sự quá đỗi mị hoặc. Khung xương mảnh khảnh tinh tế, vòng eo dẻo dai săn chắc, duy chỉ có khuôn n.g.ự.c là căng đầy kiêu hãnh.
Nàng ta không kìm được mà cúi đầu nhìn lại chính mình, trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác tự ti mặc cảm vô ngần. Ngâm mình một lát, Tống Tương Ngữ tìm bừa một cái cớ thoái thác rồi vội vàng đ.á.n.h bài chuồn trước.
Tiếng nước róc rách chảy êm đềm, nhiệt độ lại ấm áp vừa vặn, Ôn Kiểu khoan khoái buông tiếng thở dài tận hưởng.
Có tiếng bước chân chậm rãi tiến lại gần rồi dừng hẳn sau bức bình phong. Chẳng đợi Ôn Kiểu phải ngoảnh đầu lại nhìn, ánh đèn nến leo lét đã chiếu rọi in bóng hình của người nọ lên nền gạch bạch ngọc bên bờ hồ. Dáng vẻ tựa cây trúc quân tử, cao ráo ngọc thụ lâm phong.
"Mẫu thân nói sau năm mới nàng lại định rời khỏi kinh thành."
"Ta ở lại kinh thành để làm gì cơ chứ?"
Tống Lang Ngọc nín lặng một hồi lâu, mãi mới cất giọng khàn khàn nghẹn ngào hỏi lại: "Kinh thành to lớn nhường này, há lại chẳng có người hay việc nào đủ sức níu giữ bước chân nàng sao?"
Đầu ngón tay Ôn Kiểu khẽ khàng lướt qua cái bóng của chàng, giọng nói xót xa bi ai: "Tống Lang Ngọc, bộ dạng của chàng bây giờ sao lại giống hệt một oán phụ thế này."
"Nàng không để lại một lời từ biệt đã nhẫn tâm bỏ đi, ta hoàn toàn mù tịt về những suy nghĩ trong lòng nàng. Dù sao thì nàng cũng nên... cho ta một câu trả lời dứt khoát chứ."
Tiếng nước rào rào vỡ vụn vang lên giữa hồ, yết hầu Tống Lang Ngọc lăn lộn. Chàng vừa ngước mắt lên thì Ôn Kiểu đã đứng sừng sững ngay trước mặt. Hơi nước mờ mịt của suối nước nóng phủ lên người Ôn Kiểu một tầng ánh sáng mỏng manh mờ ảo. Những giọt nước từ ngọn tóc nhỏ tong tong xuống dọc theo làn da trắng mịn màng như mỡ đông, cuối cùng đọng lại thành vũng dưới chân nàng.
"Chàng muốn ta phải để lại câu gì cho chàng đây?"
Tống Lang Ngọc vội vàng ngoảnh mặt lảng tránh, giọng nói căng thẳng: "Mặc y phục vào đi."
"Chàng còn chỗ nào chưa từng nhìn thấy qua sao?" Đầu ngón tay của nàng miết nhẹ dọc theo bờ mày và khóe mắt của chàng, giọng nũng nịu thủ thỉ: "Hơn một năm trời ròng rã không gặp mặt, chàng không nhớ ta chút nào ư?"
Bàn tay giấu trong tay áo của Tống Lang Ngọc siết chặt thành quyền, thanh âm phảng phất hàn khí lạnh lẽo: "Ta đến đây là để hỏi nàng chuyện chính sự."
Ôn Kiểu vòng tay ôm siết lấy vòng eo chàng, dụi dụi khuôn mặt nhỏ nhắn vào lồng n.g.ự.c rắn rỏi, khẽ khàng nỉ non buông lời đường mật: "Nhưng ta thực sự rất nhớ, rất nhớ chàng đó."
Trái tim của Tống Lang Ngọc chỉ trong nháy mắt đã hoàn toàn đầu hàng mềm nhũn, đôi cánh tay mạnh mẽ chầm chậm ôm chặt lấy thân hình mảnh mai ấy. Ngay sau đó, chàng ngoan ngoãn để mặc cho Ôn Kiểu kéo tuột ra sau bức bình phong. Phía sau vách ngăn ấy, vừa vặn kê một chiếc giường nhỏ êm ái.
Hơn một năm trời xa cách, Tống Lang Ngọc đã sớm nhớ thương nàng đến cồn cào tâm can. Khoảnh khắc tiếp theo, chàng vươn tay ôm chặt lấy nàng vào lòng.
Hơi nước mịt mờ giăng lối, nhịp tim hai người đập dồn dập, loạn nhịp. Trên nệm chăn vương đầy vết nước ngổn ngang lộn xộn. Bọn họ triền miên từ trên nhuyễn tháp cho đến tận hồ nước nóng. Màn lụa tung bay lả lướt, nước hồ b.ắ.n tung tóe lên cả những nh** h** dưới mái hiên.
Xong xuôi mọi việc, Tống Lang Ngọc ôm lấy Ôn Kiểu, để nàng tựa vào thành hồ.
"Nàng đi hơn một năm ròng, thật ra ta đã lén đến thăm nàng hai lần."
Ôn Kiểu mệt lả người, tóc mai ướt đẫm bết dính vào gò má, trên trán rịn đầy những giọt mồ hôi li ti. Nàng cất giọng kiều mị, mềm nhũn: "Chàng đã cất công đến, cớ sao lại không ra mặt gặp ta?"
Tống Lang Ngọc đan mười ngón tay vào tay nàng, dịu dàng hôn lên trán nàng.
"Ta nghĩ, nếu nàng muốn gặp ta thì tự khắc sẽ về kinh thành. Còn nếu đã không muốn về, tức là không muốn nhìn mặt ta." Chàng khẽ nắn lấy đầu ngón tay nàng, giọng điệu có phần lạnh nhạt: "Ai ngờ nàng lại là kẻ vô tâm đến vậy, biền biệt hơn một năm trời mới chịu trở lại."
Nghe vậy, Ôn Kiểu chợt nhớ đến hai chuyện.
Thuở mới rời kinh, nàng đi về phương Bắc. Do thủy thổ không phục nên nhất thời đổ bệnh nằm bẹp ở khách đ**m. Khi ấy nàng sốt đến mê man, lại mơ hồ ngửi thấy một mùi hương tuyết tùng quen thuộc, dường như có ai đó tận tình đút thuốc, bón cháo cho mình. Sau khi khỏi bệnh, nàng hoảng hốt chẳng rõ mùi hương tuyết tùng kia là mộng hay thực. Nàng bèn đi gặng hỏi bà chủ khách đ**m thì bà ấy lại khẳng định bấy lâu nay vẫn luôn tự tay chăm sóc nàng. Lúc đó, Ôn Kiểu còn tưởng bản thân sinh ra ảo giác, mắc bệnh tương tư. Đến tận bây giờ nàng mới vỡ lẽ, hóa ra đó chẳng phải là mơ, mà chính là Tống Lang Ngọc.
Chuyện thứ hai là vào nửa năm trước, nàng trở về Giang Nam, thuê một tiểu viện nhỏ, tự tay cuốc đất trồng rau, nuôi gà thả vịt. Bầy gà nàng nuôi rất béo tốt, lông mượt bóng bẩy, hầm lên ăn chắc chắn vô cùng ngon miệng. Có lẽ kẻ trộm cũng có chung suy nghĩ ấy, cho nên vào một đêm mưa dầm dề, con gà to nhất bỗng dưng không cánh mà bay. Ôn Kiểu tức đến lộn ruột lộn gan, lật tung mọi ngóc ngách tìm suốt một ngày trời cũng không thấy, đêm nằm ngủ vẫn còn hậm hực c.h.ử.i rủa. Ai mà ngờ sáng sớm hôm sau vừa mở cửa, con gà mất tích kia đã bị trói gô nằm chỏng chơ ngay trước bậu cửa. Thịt con gà đó quả thực rất ngon.
Nhớ lại những chuyện này, Ôn Kiểu nhắm hờ mắt tựa vào lòng Tống Lang Ngọc, khóe môi khẽ cong lên một nụ cười mỉm.
"A Kiểu, đừng đi nữa. Hãy ở lại làm thê t.ử của ta, cùng ta sớm tối kề cận, bình an trường cửu."
Ôn Kiểu cất giọng mềm mại, ngọt ngào như mật: "Ta nào làm nổi thê t.ử của chàng. Nếu chàng không nỡ buông tay ta, chi bằng cứ nuôi ta bên ngoài phủ. Lúc nào nhớ nhung thì đến tìm ta, lẽ nào như vậy lại không tốt sao?"
Đáy mắt Tống Lang Ngọc xẹt qua tia lạnh lẽo, gặng hỏi: "Vì sao lại không làm được thê t.ử của ta?"
"Tống Lang Ngọc, ta là thân phận không thể lộ ra ngoài ánh sáng, biết dùng danh phận gì để đứng ra xã giao thù tiếp đây?"
Tống Lang Ngọc ôm ôn hương nhuyễn ngọc trong lòng, thế nhưng trái tim lại lạnh lẽo vô cùng.
"Nếu nàng chỉ e ngại chuyện thân phận, ta tự khắc sẽ dẹp bỏ mọi chướng ngại thay nàng."
Ôn Kiểu ôm lấy cánh tay Tống Lang Ngọc, trầm mặc giây lát rồi nhẹ giọng thủ thỉ: "Tống Lang Ngọc, ta vốn là kẻ vô tâm vô phế. Ta không làm tốt bổn phận của một người thê tử, càng không gánh vác nổi vinh quang của phủ Quốc công."
"Là không làm tốt, hay là không muốn làm?" Chàng cất giọng khẽ khàng truy vấn.
Ôn Kiểu xoay người, ngước mặt lên hôn nhẹ vào khóe môi chàng, quyến luyến triền miên. Tống Lang Ngọc giữ chặt bờ vai nàng, trầm giọng lặp lại lần nữa: "Là không làm tốt, hay là nàng không muốn làm?"
Với tính cách của nàng, những chuyện mà nàng đã quyết tâm muốn làm thì dẫu có phải vượt ngàn ngọn núi, qua muôn khúc sông nàng cũng nhất định làm cho bằng được. Việc làm thê t.ử của chàng, chỉ cần nàng nguyện ý, nàng tuyệt đối sẽ làm rất chu toàn.
"Chàng đã rõ tường tâm tư của ta, cớ gì còn phải m.ổ x.ẻ tận gốc rễ làm chi?" Ôn Kiểu lùi lại một bước, đôi mắt ngậm nước long lanh, ý cười doanh doanh trên khóe môi.
Cổ họng Tống Lang Ngọc nghẹn đắng, giọng nói lại càng thêm buốt giá: "Trong lòng nàng, ta rốt cuộc là thứ gì? Là món đồ chơi để nàng tiêu khiển lúc buồn chán, hay là kẻ chung chăn gối gọi đến thì đến, đuổi đi thì đi?"
"Chàng tức giận cái gì cơ chứ..." Nàng quàng tay ôm lấy cổ Tống Lang Ngọc, dụi dụi khuôn mặt vào vòm n.g.ự.c rắn rỏi của chàng, thầm thì buông lời dỗ dành: "Chẳng qua chỉ thiếu mất một cái danh phận mà thôi. Dáng vẻ nào của ta chàng còn chưa từng thấy qua? Nơi nào trên người ta chàng còn chưa từng hôn? Hai ta so với phu thê danh chính ngôn thuận còn thân mật hơn mấy phần, hà tất chàng phải bận lòng vì ba cái danh phận hão huyền kia?"
"Thứ ta cần, là quang minh chính đại, là trường trường cửu cửu."
Hai cánh tay Ôn Kiểu siết chặt hơn, nũng nịu nài nỉ: "Ta làm ngoại thất của chàng, chẳng phải cũng có thể cùng chàng trường trường cửu cửu sao? Lẽ nào lại không được ư?"
"Ôn Kiểu, ta mang trọng trách phải thú một vị thê t.ử môn đăng hộ đối, cùng người ấy sinh nhi d.ụ.c nữ, kế thừa gia nghiệp." Giọng Tống Lang Ngọc vô cùng gian nan, chát chúa.
Sóng mắt Ôn Kiểu tối sầm lại, nhỏ giọng đáp: "Chàng có nỗi khó xử của chàng. Đến lúc phải thú thê thì cứ việc thú thê, ta tự nhiên sẽ không oán trách chàng nửa lời."
Tống Lang Ngọc gỡ hai tay nàng ra khỏi người mình, nâng khuôn mặt diễm lệ quá đỗi của nàng lên. Đôi mắt chàng đỏ ngầu, gầm gừ chất vấn: "Nếu ta lấy người khác, ta sẽ cùng nữ t.ử đó chung giường chung gối. Ta sẽ v**t v* thân thể người ấy, ta sẽ làm chuyện thân mật với người ấy giống hệt như với nàng. Ta sẽ để người ấy mang thai, sẽ ân cần chăm sóc người ấy cùng con cái, sẽ để con trai của người ấy thừa kế tất thảy mọi vinh hoa của ta... Nàng cũng không hờn dỗi ta, không trách móc ta, có đúng không?"
Hàng mi Ôn Kiểu khẽ run rẩy, nhất thời nghẹn lời không thốt nên câu.
"Nói đi."
Ôn Kiểu ngoảnh mặt đi nơi khác, quật cường c.ắ.n răng: "Đúng thế."
Tống Lang Ngọc buông nàng ra, âm thanh sắc lạnh thấu xương: "Nàng có tấm lòng bao dung rộng lượng dường này, trái lại càng khiến ta trở thành kẻ lụy tình đáng cười rồi."
Chàng vươn người rời khỏi hồ tắm, quay lưng lại với nàng mặc y phục, thanh âm buốt giá đến cực điểm: "Nay đã nghe được những lời mót ruột này của nàng, ta về phủ sẽ lập tức bẩm báo mẫu thân lo liệu chuyện nghị thân. Đến lúc đó, nhất định phải mời nàng tới uống một chén rượu hỷ."
Ôn Kiểu ngoái đầu nhìn theo bóng dáng chàng trường thân ngọc lập. Cho tới tận khi đi khuất, chàng cũng chưa từng quay đầu liếc nhìn nàng thêm một lần nào. Trái tim nàng bỗng chốc hụt hẫng đến khó tả, hệt như bị một tảng đá đè nặng không thở nổi.
Nàng đương nhiên là thích Tống Lang Ngọc, chỉ là chưa thích đến mức đó. Ít nhất là chưa thích đến độ cam tâm tình nguyện trói buộc đời mình cùng chàng trọn kiếp. Hoan tình dễ tan, ai biết được ngày sau sẽ ra sao?
Ôn Kiểu đứng dậy khỏi mặt nước, chậm rãi bước tới trước chiếc gương đồng. Làn da trắng ngần khinh sương tái tuyết, chỉ là cuộc h**n ** cuồng nhiệt ban nãy đã để lại trên thân hình ngọc ngà biết bao vệt ngân hồng.
Nàng nhớ lại cảnh trên tháp vừa rồi, Tống Lang Ngọc ôm rịt lấy nàng, tựa hồ muốn khảm nát nàng vào trong m.á.u thịt, tâm tư bỗng chốc trở nên phiền loạn. Nếu sau này chàng thành thân, liệu có ôm lấy thê t.ử của mình, cũng muốn khảm người ta vào tận xương tủy như thế hay không? Một thân thể đã từng g*** h**n triền miên cùng nữ nhân khác, rồi lại đến m*n tr*n nàng, ngẫm ra thì thật có chút... dơ bẩn.