Ánh nắng chói chang, chim khách trên cành thi nhau réo rắt báo tin vui.
"Danh tiếng của Yến Kỳ đã hoen ố, tiểu thư khuê các danh giá chắc chắn sẽ cự tuyệt. Dù xuất thân thấp hèn, nhưng cô vẫn mang danh hậu duệ trung thần, cưới cô về cũng để tiếng thơm 'Trọng tình trọng nghĩa'. Nay Yến Kỳ thân bại danh liệt, cô có cam lòng bước lên kiệu hoa theo hắn không?" Tôn thị ngồi dậy, ánh mắt lạnh lẽo chiếu tướng nàng.
Thiếu nữ khoác trên mình chiếc áo ngắn mộc mạc, vóc dáng nhỏ nhắn thon thả, làn da trắng ngần tựa ngọc dương chi thượng hạng, dung nhược thanh tú diễm lệ. Đặc biệt hơn cả là khí chất toát ra từ nàng, trong trẻo như sương sớm, ngọt lịm như kẹo đường, khiến lòng người mê đắm.
Vừa nghe dứt câu, nàng sửng sốt trong giây lát, rồi trong mắt bùng lên niềm vui sướng hân hoan tột độ.
"Lòng con vẫn luôn ngưỡng mộ thế tử, nguyện ý kết tóc xe tơ cùng chàng.”
Ngay cả giọng nói cũng run rẩy một cách đầy tinh tế và hoàn hảo.
Tôn thị gật đầu ưng ý, ngoắc tay gọi nàng lại gần: "Ngươi là đứa hiểu chuyện, sau này gả về phải hết mực chăm sóc Yến Kỳ, tuyệt đối không được để nó cờ b.ạ.c nữa."
Ôn Kiểu e lệ gật đầu, vâng lời thỏ thẻ: "Con nhất định sẽ khuyên nhủ thế tử."
Chỉ e... hắn chẳng sống nổi đến ngày nàng bước qua cửa Hầu phủ.
"Cô chỉ cần khắc cốt ghi tâm một điều, hắn có vinh hoa thì cô mới có phú quý. Hắn sang giàu, cô mới có bổng lộc."
"Vâng, phu nhân."
"Yến Kỳ bị cấm túc trong phủ đã một thời gian dài, giờ cô quay lại thì tới thăm nó đi, chắc hẳn nó sẽ vui lắm."
Ôn Kiểu hành lễ lui ra, gương mặt Tôn thị lập tức sầm lại.
"Phu nhân, đêm qua thế t.ử vừa sủng hạnh hai tỳ nữ trong viện, lúc này đưa cô ả sang đó e là sẽ đụng mặt nhau mất."
"Ta cố ý sắp xếp để ả ta tận mắt chứng kiến cảnh đó đấy.”
Tôn thị soi xét kỹ lưỡng bộ móng tay mới sơn màu đỏ thắm.
Tề ma ma nhăn mặt khó hiểu, khép nép hỏi lại: "Lão nô ngu muội, mong phu nhân chỉ điểm cớ sự?"
"Nếu ả làm ầm ĩ lên trong viện Yến Kỳ, chứng tỏ ả là đứa bốc đồng, nông nổi. Còn nếu ả c.ắ.n răng chịu đựng, thì rõ ràng ả là kẻ có mưu sâu kế hiểm."
Tề ma ma nghe xong càng lùng bùng lỗ tai, rụt rè hỏi: "Thế phu nhân muốn ả làm loạn hay ngậm miệng?"
Bộ móng sắc lẻm của Tôn thị khẽ khàng ngắt đi bông hoa kiều diễm đang cắm trong bình.
“Làm loạn hay không thì ả cũng chỉ là một quân cờ trong tay ta, cách dùng sẽ khác nhau tùy theo tình huống thôi."
Ôn Kiểu được dẫn tới trước phòng ngủ của Tiêu Yến Kỳ. Tỳ nữ dẫn đường gõ cửa, chưa kịp mở lời thì từ bên trong đã vẳng ra tiếng quát tháo của hắn: "Cút! Đừng quấy rầy thiếu gia đây vui vẻ!"
Liền sau đó là những âm thanh ân ái dâm ô, những lời lẽ khiếm nhã khó nghe của Tiêu Yến Kỳ, xen lẫn tiếng khóc lóc cầu xin của một cô gái.
Tỳ nữ cúi đầu cụp mắt, rụt rè bẩm báo: "Bẩm thế tử, là Trần tiểu thư tới thăm ạ."
Căn phòng bỗng im bặt trong khoảnh khắc, rồi tiếp theo là tiếng sột soạt mặc quần áo luống cuống. Chẳng mấy chốc cánh cửa đã mở tung, Tiêu Yến Kỳ đầu tóc rối bù, quần áo xộc xệch, lao ra nắm lấy tay Ôn Kiểu: "Nàng lặn mất tăm đi đâu thế? Trở về lúc nào sao không nói ta tiếng nào?"
Ôn Kiểu chẳng thèm để tâm đến câu hỏi của hắn, mà chỉ đảo mắt nhìn vào tỳ nữ đang vội vàng mặc quần áo lấm lem, hai mắt đỏ hoe chất vấn: "Cô ta là ai?"
Tiêu Yến Kỳ hốt hoảng khép vội cánh cửa: "Chỉ là một con tỳ nữ lăng loàn dám câu dẫn ta, chốc nữa ta sẽ tống cổ nó đi ngay!"
"Ta mới đi vắng có mấy ngày mà chàng đã không nhịn nổi, uổng công ta luôn mang chàng trong lòng, nào ngờ chàng lại vui vẻ đến thế!" Ôn Kiểu quay lưng định bỏ đi.
"A Kiểu! A Kiểu nàng hãy nghe ta giải thích!"
Ôn Kiểu dùng dằng nửa muốn đi nửa muốn ở, nghe hắn đổ riệt mọi tội lỗi lên đầu tỳ nữ kia rồi lại tuôn ra đủ lời thề non hẹn biển. Ôn Kiểu nghe mà chán ngán đến tận cổ, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ bi thương tột độ. Cuối cùng, không chịu nổi sự dai dẳng của hắn, nàng lấy khăn tay bịt miệng hắn lại, khẽ nấc lên: "Ta tin chàng."
Tiêu Yến Kỳ thở phào nhẹ nhõm, đưa tay ra định ôm lấy Ôn Kiểu, nhưng bị nàng lách người né tránh. Nàng dùng ánh mắt kiều diễm nhìn hắn, nũng nịu nói: "Ta có chuyện hệ trọng muốn bàn bạc với chàng, nghiêm túc đi."
Sau chuỗi ngày bôn ba, Ôn Kiểu gầy gò đi đôi chút, bớt đi vẻ tinh nghịch, nhưng lại tăng thêm phần mặn mà, lôi cuốn. Đôi mắt đa tình đưa tình, khiến Tiêu Yến Kỳ như bị hớp hồn, toàn thân mềm nhũn, vội vàng gật đầu đồng ý.
"Hôm nay phu nhân gặp ta, bảo rằng đã đồng ý hôn sự của chúng ta, chàng có biết không?"
Tiêu Yến Kỳ nghe vậy, đứng hình mất mấy giây, rồi mừng rỡ cuống cuồng: "Mẫu thân đồng ý rồi ư? Bà ấy thực sự đồng ý rồi sao?"
Nói rồi, hắn lao tới toan ôm lấy Ôn Kiểu. Nàng nhẹ nhàng né sang một bên, dùng chiếc khăn tay phất nhẹ vào má hắn. Cái đ.á.n.h hờ không đau chút nào, lại còn thoang thoảng mùi hương quyến rũ.
"Chốn đông người, chàng nên giữ ý tứ một chút, kẻo Hầu gia thấy lại lôi ra giáo huấn cho một trận!" Đôi mắt nàng đong đưa tình ý, vươn tay gõ nhẹ lên trán hắn: “Chàng tém tém lại đi, coi chừng vui quá hóa buồn."
Tiêu Yến Kỳ ôm trán, trong lòng rộn rạo những ý nghĩ viển vông.
Những ngày tiếp theo, Ôn Kiểu thường xuyên lui tới phủ Võ Định hầu, khi thì cùng Tôn thị thưởng trà, cắm hoa, khi thì giúp bà ta pha chế hương liệu, đ.ấ.m bóp. Tôn thị cũng đối xử với nàng thân mật, trìu mến hơn trước.
Một hôm, trong lúc Ôn Kiểu đang tận tình xoa bóp vai cho Tôn thị, Tiêu Tuy đột ngột xuất hiện. Ông ta vận quan phục màu đỏ thẫm, thắt lưng tê giác, đưa mắt lướt qua Ôn Kiểu một cái rồi ngồi phịch xuống ghế.
"Ngọn gió nào đưa Hầu gia đến thăm viện của ta vậy?" Tôn thị lạnh lùng lên tiếng, chẳng màng giấu giếm nỗi oán hận trong ánh mắt.
"Bà là chủ mẫu Hầu phủ, nay suốt ngày nhốt mình trong phòng kín bưng, bên ngoài người ta đang thêu dệt đủ thứ chuyện về Hầu phủ kia kìa."
"Người ngoài đồn đại ư?" Tôn thị cười khẩy: “Mặt mũi ta đã mất sạch sành sanh rồi, nay còn sợ người ta thêu dệt gì nữa chứ?"
"Bà làm mình làm mẩy cũng phải tùy lúc..."
Tôn thị nhếch mép: "Sao lại là ta làm ầm ĩ? Ta ốm thập t.ử nhất sinh, làm sao mà lết thân đi dự tiệc thọ được?"
Hoàng thượng dùng dằng mãi chưa chịu ban Khúc Thành cho Tiêu Tuy, nên ông ta đành muối mặt nhờ vả Thượng thư bộ Binh Diêm Chí. Vài ngày nữa là đến lễ mừng thọ của Diêm lão thái gia, nếu vợ chồng họ không có mặt thì quả là đắc tội. Tiêu Tuy cau mày, giọng điệu đanh lại: "Nếu bà thấy không khỏe, đến một lúc rồi về cũng được."
"Hầu gia khỏi phí lời. Bất luận thế nào ta cũng không đi. Nếu Hầu gia không vừa ý, cứ việc viết giấy hưu thư rồi rước tiện nhân đó lên làm chính thất."
Gân xanh hằn rõ trên trán Tiêu Tuy, nhưng ông ta gắng gượng nuốt giận vào trong.
“Chúng ta là phu thê tình nghĩa sâu nặng, ta có tốt thì bà mới được hưởng vinh hoa. Lâm thị chỉ là ta, bà cớ gì phải gây khó dễ cho ả mãi?"
"Ta gây khó dễ cho ả..."
Bờ vai Tôn thị bị Ôn Kiểu khẽ n*n b*p, câu nói bỏ lửng giữa chừng. Ôn Kiểu cúi mình thi lễ với Tiêu Tuy, nở nụ cười tươi tắn: "Phu nhân giận dỗi vì Hầu gia đã lâu không đoái hoài, mang oán niệm cũng là lẽ thường tình. Hầu gia xin hãy kiên nhẫn thêm một thời gian."
Tiêu Tuy trầm ngâm nhìn Ôn Kiểu, đứng dậy căn dặn Tôn thị: "Bà suy nghĩ kỹ đi, mai ta lại tới."
Ông ta vừa khuất bóng, Ôn Kiểu toan lên tiếng thì đã bị Tôn thị tát một cái nổ đom đóm mắt.
"Ngươi cũng dám lên mặt dạy đời ta à?"
Mặt Ôn Kiểu đau rát, nàng tức tốc quỳ mọp xuống, ôm lấy gò má ửng đỏ.
"Phu nhân đâu thể mãi giận hờn với Hầu gia. Nay Hầu gia đã chịu xuống nước, chứng tỏ trong lòng ngài vẫn coi trọng phu nhân. Cớ sao phu nhân không nhân cơ hội này hòa giải? Lỡ để Lâm di nương thừa cơ đục nước béo cò thì hối hận cũng đã muộn màng!"
Ôn Kiểu nghẹn ngào, rơm rớm nước mắt: "Hơn nữa, Hầu gia nằng nặc bắt phu nhân đi dự tiệc thọ, chắc hẳn... chắc hẳn..."
"Chắc hẳn làm sao?" Tôn thị cáu gắt, hết kiên nhẫn.
Ôn Kiểu lén liếc nhìn bà ta, e dè nói: "Hầu gia chinh chiến quanh năm ở Bắc Cương, mối thâm giao với các quan viên kinh thành chẳng sâu đậm gì. Nay lại khăng khăng ép phu nhân tới dự lễ thọ nhà họ Diêm, ắt phải có uẩn khúc gì trong đó."
"Uẩn khúc gì được cơ chứ?"
"A Kiểu chưa thể tỏ tường, mong phu nhân tự thân đi thám thính. Nếu... nếu nắm thóp được mưu đồ của Hầu gia, đó sẽ là một bảo chứng vững chắc cho phu nhân và thế tử."
Trời nhá nhem tối, Ôn Kiểu được nữ tỳ dẫn ra khỏi viện của Ngô thị, đang toan rảo bước dọc hành lang thì nữ tỳ bỗng ngập ngừng: "Hầu gia muốn gặp cô nương, xin mời theo nô tỳ."
Lòng Ôn Kiểu chùng xuống, nhưng đành c.ắ.n răng lầm lũi đi theo. Lát sau, nàng dừng chân trước một gian phòng.
"Mời cô nương vào."
Ôn Kiểu gõ khẽ vào cửa, nghe thấy tiếng Tiêu Tuy từ bên trong vọng ra, bèn đẩy cửa bước vào. Căn phòng bài trí trang nhã, đúng chuẩn thư phòng của bậc sĩ phu. Tiêu Tuy đang say sưa luyện thư pháp trên án thư.
"Bà ta bằng lòng đi dự tiệc rồi chứ?" Tiêu Tuy chẳng buồn ngẩng lên.
"Tình sâu nghĩa nặng với Hầu gia, phu nhân ắt sẽ hiểu rõ lợi hại."
Ôn Kiểu đứng khép nép cạnh bàn, giọng nói êm ái. Tiêu Tuy ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc như dao: "Nghe nói phu nhân đã đồng ý cho Yến Kỳ rước cô về làm vợ?"
Ngay cả tỳ nữ trong viện của Tôn thị cũng là mật thám của Tiêu Tuy, chứng tỏ mọi động tĩnh trong phủ này đều nằm gọn trong lòng bàn tay ông ta.
Ôn Kiểu lảng tránh câu hỏi, vặn lại: "Hầu gia thấy thế nào?"
"Ta đang hỏi cô đấy."
Trong ánh mắt Tiêu Tuy chợt lóe lên tia sắc lạnh, nhưng Ôn Kiểu vờ như không thấy.
"E rằng lời hứa của phu nhân chỉ là để lừa gạt ta mà thôi.”
Ôn Kiểu bước đến bên cạnh Tiêu Tuy, cúi nhìn dòng chữ vừa hoàn thành trên án thư.
“Dù thế t.ử có mang tiếng xấu thì vẫn giữ danh vị thế tử. Lấy vợ danh gia vọng tộc có thể khó, nhưng kiếm một cô con gái nhà quan nhỏ thì dễ như trở bàn tay."
Nàng điềm đạm trải một tờ giấy trắng khác, cẩn thận mài mực.
"Bà ta nhắm trúng ta ắt hẳn có mục đích sâu xa."
Trong mắt Tiêu Tuy ánh lên vẻ tán thưởng: "Mục đích gì?"
"Thứ nhất, thế t.ử khăng khăng đòi lấy ta. Nếu phu nhân ngăn cấm, sợ sẽ làm sứt mẻ tình mẫu tử.”
Ôn Kiểu nhúng bút vào mực.
"Thứ hai, nếu ta trở thành thê t.ử của thế tử, bà ta sẽ dễ bề lợi dụng hơn.”
Nàng hạ bút xuống giấy, cổ tay vững vàng.
“Còn dùng như thế nào thì chắc phu nhân cũng chẳng có chiêu trò nào cao minh hơn ngoài việc mượn tay ta để bôi nhọ tam thiếu gia."
Tiêu Tuy dùng đôi mắt chim ưng dò xét nàng, gặng hỏi: "Vậy cô định thế nào?"
"Hầu gia chỉ có thế t.ử và tam thiếu gia là con trai. Thế t.ử thì bất tài vô dụng, nhưng tam thiếu gia lại sắc sảo tài giỏi. Phu nhân vì thế mà ganh ghét, nhiều lần rắp tâm hãm hại tam thiếu gia, nhưng Hầu gia đều bỏ qua. Chỉ vì Xương Vương đã có ơn cất nhắc, nâng đỡ Hầu gia. Nếu ruồng rẫy phu nhân, danh tiếng Hầu gia sẽ bị vấy bẩn. Kỳ thực, Hầu gia ắt hẳn hận phu nhân đến thấu xương?" Ôn Kiểu nhỏ nhẹ nói, ngọn bút lang hào lả lướt trên giấy.
"Thế nếu bà ta nhắm mắt xuôi tay thì sao?" Tiêu Tuy lạnh lùng đáp.
"Phu nhân c.h.ế.t đi thì mọi sự êm xuôi, nhưng thế t.ử vẫn là con trưởng. Bất kể lý do gì mà bị tước ngôi vị, cũng sẽ khiến dư luận xì xào, thậm chí nghi ngờ về cái c.h.ế.t của phu nhân."
"Cô có kế sách gì?"
"Phải để bà ta sống, nhưng miệng câm như hến, người bất động. Cứ để ngọc ngà gấm vóc hầu hạ, ăn sung mặc sướng. Người ngoài nhìn vào chẳng bắt bẻ Hầu gia được nửa lời, lại còn ca ngợi Hầu gia là bậc trượng phu trọng tình trọng nghĩa, không bỏ rơi người vợ kết tóc se tơ."
"Cách này cũng hay đấy."
Ôn Kiểu đặt bút xuống, tươi cười nhìn Tiêu Tuy: "Đến lúc đó Hầu gia có thể cho tam thiếu gia nhận bà ta làm mẹ đẻ. Thế là tam thiếu gia cũng đàng hoàng trở thành con đích xuất."
"Bà ta nay trọng dụng cô, vậy mà cô lại tung ra độc kế này để đối phó bà ta?" Đôi mắt sắc lẻm của Tiêu Tuy lạnh lẽo.
"Phu nhân không phải là một bà chủ mẫu chuẩn mực của Hầu phủ, sau này cũng chẳng thể trở thành một người mẹ chồng tốt. Nếu bà ta vẫn khỏe mạnh bình thường, ta mà gả về chắc chắn sẽ bị hành hạ thừa sống thiếu c.h.ế.t. Nhưng nếu bà ta nằm liệt giường, ngày ngày ta túc trực bên giường hầu hạ, ai dám bảo ta không phải là dâu hiền thảo?" Nét mặt Ôn Kiểu không chút hổ thẹn.
“Thêm nữa, ta đã sớm nương nhờ Hầu gia. Sau này có ngài che chở, cuộc sống ắt sẽ bớt nhọc nhằn."
Trên trang giấy trắng, nét chữ rồng bay phượng múa hiện lên:
"Phố phường rực rỡ gấm hoa, cửa ngõ giăng mắc lụa là, khoe khoang phú quý."
"Cầu vẽ rợp bóng liễu, rèm cuốn rợp bóng gió, chen chúc cả mười vạn nhà."
Thật là vinh hoa phú quý khiến người ta choáng ngợp.
Giọng Tiêu Tuy nhạt thếch: "Tiêu Yến Kỳ là kẻ phong lưu vô độ, mải mê tửu sắc. Trần tiểu thư mưu mô đầy mình, dã tâm bừng bừng như thế, lẽ nào lại cam tâm tình nguyện làm thê t.ử của một kẻ như vậy?"
Ôn Kiểu không nhịn được mà bật cười khúc khích, đôi mắt lấp lánh: "Ta cũng mong có thể lấy một lang quân văn võ song toàn. Nhưng tiếc thay, công t.ử hào môn chẳng thèm để mắt tới ta. Nếu thế t.ử không phải kẻ háo sắc, sao có thể cung phụng ta răm rắp? Ta nửa đời phiêu bạt, nay chỉ mong cầu phú quý an yên, mong con cái sau này được sinh ra trong nhung lụa, cao hơn người một bậc. Tâm tư kiên định như bàn thạch, Hầu gia chớ nên hoài nghi thêm."
"Nếu Tiêu Yến Kỳ làm thế tử, mai sau kế thừa Hầu phủ, chẳng phải tốt hơn sao?"
"Hắn mà nối nghiệp Hầu phủ thì hiển nhiên là tốt. Nhưng... Hầu gia có chịu nhường lại ngôi vị ấy cho hắn chăng?" Ôn Kiểu khẽ thở dài não nuột: “Nếu ngài còn ngờ vực, đêm nay ta sẽ dâng lên Hầu gia một món quà để chứng tỏ lòng thành."
Nói đoạn, nàng tao nhã hành lễ, toan quay gót rời đi thì nghe Tiêu Tuy cất lời:
"Cô có biết Tống Lang Ngọc hiện đang ở đâu không?"
Thân hình Ôn Kiểu như bị hóa đá, nàng cố gắng kìm nén để giọng nói không run rẩy: "Lần cuối cùng gặp Tống thế t.ử là ở Xương Vương phủ, sau đó không thấy tông tích đâu nữa."
Cổ họng nàng như bị nhét một mớ bông ướt sũng, ngột ngạt đến nghẹt thở.
"Sau hôm đó, hắn xin cáo ốm, chẳng thấy màng đến việc triều chính."
"Ngài có muốn ta tới phủ Trấn Quốc Công dò la chút tin tức không?"
Tiêu Tuy trầm ngâm một lát rồi phẩy tay: "Thôi, không cần."
Ôn Kiểu lui ra khỏi thư phòng, lòng dạ bồn chồn không yên. Khi đến cửa, nàng tình cờ nghe được hai tiểu tư xì xầm bàn tán.
"Nghe nói gì về chuyện Giang Đô chưa?"
"Sáng nay cả thành xôn xao, đồn rằng quan tri phủ và quan đô úy cấu kết buôn lậu sắt lậu. Sau đó chia chác không đều, quay ra c.ắ.n xé nhau tơi tả..."
"Còn đồn rằng bọn chúng g.i.ế.c luôn cả quan chức được triều đình phái tới điều tra vụ án nữa kìa..."
Ôn Kiểu trượt chân, ngã nhào xuống bậc thềm. Đau buồn ư? Có vẻ như không. Ân hận ư? Cũng chẳng thấy ân hận chút nào. Nàng chỉ cảm thấy... mọi thứ quá phi lý, cứ như đang lạc vào cõi mộng mị. Tống Lang Ngọc thật sự đã c.h.ế.t t.h.ả.m như vậy sao?
Ôn Kiểu được tỳ nữ đỡ lên xe ngựa. Người đ.á.n.h xe ngoái lại hỏi: "Tiểu thư, ta đi đâu đây?"
Trong xe im phăng phắc. Người đ.á.n.h xe lặp lại câu hỏi hai lần, Ôn Kiểu vẫn trơ như tượng đá. Thấy vậy, hắn rụt rè vén rèm ngó vào, thấy nàng đờ đẫn, tâm hồn như treo ngược cành cây.
"Tiểu thư..."
"Đến quán rượu Hồ Cơ ở phố Bắc."
Người đ.á.n.h xe có chút chần chừ, nhưng chẳng dám cãi lệnh, vội quất ngựa lao về phố Bắc.
Khi Ôn Kiểu tới nơi, Tiêu Yến Kỳ cùng đám bạn nhậu đang vây quanh một Hồ cơ chuốc rượu. Ả kỹ nữ vốn đã ăn vận mỏng manh, lại bị bọn chúng sàm sỡ, giật kéo đến mức quần áo xộc xệch, phơi bày những đường cong hớ hênh. Tiêu Yến Kỳ còn ác ý hắt cả ly rượu lên người ả, làm ả ướt sũng, run lẩy bẩy trong cái lạnh giá, thế nhưng chẳng dám hó hé chống cự. Ả đành ngoan ngoãn uống hết ly này đến ly khác. Ông chủ quán rượu cũng chỉ biết nhắm mắt làm ngơ, mặc cho đám con ông cháu cha làm càn.
"Tiêu Yến Kỳ, đồ vô lương tâm!" Một tiếng hét thanh tao vang lên, khiến tất cả giật nảy mình.
Tiêu Yến Kỳ thò đầu ra, thấy Ôn Kiểu liền hốt hoảng buông ngay tay ả Hồ cơ, chạy lại dỗ dành: "Không quên, không quên đâu. Là bọn chúng cứ khăng khăng đòi nháo, ta đang cản bọn chúng đây mà!"
Ôn Kiểu miễn cưỡng để hắn kéo vào bàn, càm ràm vài câu, xem ả Hồ cơ múa một điệu rồi kiếm cớ mệt mỏi xin về trước.
Quá nửa đêm, Tiêu Yến Kỳ mới lảo đảo về Hầu phủ. Gần sáng thì lên cơn sốt hầm hập. Tôn thị quýnh quáng sai người đi mời đại phu. Nhưng đại phu đến khám xong chỉ chẩn đoán là bị cảm lạnh, kê cho vài thang thuốc. Uống liền tù tì hai ngày, cơn sốt cao vẫn không thuyên giảm. Tới ngày thứ ba thì hạ sốt, nhưng ngặt nỗi Tiêu Yến Kỳ lại á khẩu.
Tối hôm đó, Tiêu Tuy sai người mang cho Ôn Kiểu một xấp gấm vóc đỏ chót.
Trúng độc Thiên Tiên Tử, lần đầu sẽ bị ảo giác, thấy toàn ma quỷ gớm ghiếc. Lần hai trúng độc, lưỡi sẽ cứng đơ, thanh quản khép chặt, từ đó trở thành phế nhân câm điếc. Mà một kẻ câm thì lấy tư cách gì mà làm thế tử?
Ôn Kiểu ghé Hầu phủ hai bận, Tôn thị bận rộn chạy ngược chạy xuôi tìm thầy t.h.u.ố.c nên chẳng buồn ngó ngàng tới nàng. Dẫu vậy, Ôn Kiểu vẫn kiên trì đến thăm Tiêu Yến Kỳ mỗi ngày. Hôm nay, nàng vừa đặt chân ra tới cửa thì một cỗ xe ngựa phi nước đại xộc tới dừng ngay trước cổng. Tống Tương Ngữ nhào xuống xe, ôm chầm lấy nàng khóc nức nở.
"A Kiểu, chuyện của đại ca ta, muội nghe tin gì chưa?"
Toàn thân Ôn Kiểu như bị đóng băng, nhưng may mắn thay Tống Tương Ngữ đang chìm trong đau đớn tột cùng nên không mảy may nghi ngờ.
"Chuyện gì vậy?" Ôn Kiểu cố nặn ra từng chữ khó nhọc.
"Đại ca ta, đại ca ta..."
Một chữ "c.h.ế.t", Tống Tương Ngữ làm sao có thể thốt nên lời.
"Tỷ tỷ vào nhà đi, từ từ nói cho muội nghe."
Tống Tương Ngữ lắc đầu nguầy nguậy, lấy mu bàn tay gạt nước mắt, nắm chặt cánh tay nàng: "Đại ca gặp nạn, mẫu thân ta đã nhịn ăn nhịn uống mấy ngày liền. Muội... muội tới khuyên nhủ bà ấy đi!"
"Muội còn vướng bận việc...”
Như một phản xạ tự nhiên, Ôn Kiểu rụt rè trốn tránh việc đối diện với Ngô thị.
"A Kiểu, muội mở lời mẫu thân chắc chắn sẽ nghe. Xin muội hãy tới thăm bà ấy được không? Dù chỉ là ở bên cạnh bà ấy một chút cũng được!" Tống Tương Ngữ cầu khẩn tha thiết.
Ôn Kiểu bị Tống Tương Ngữ lôi kéo nửa vời lên xe ngựa. Trong đầu nàng rối bời với hàng ngàn kịch bản, làm sao đối mặt với Ngô thị, mở lời thế nào, hành xử ra sao?
Hai con sư t.ử đá im lìm đứng gác cổng phủ. Những chiếc đèn lồng đỏ treo từ dịp Tết vẫn chưa kịp gỡ, gió thổi lủng lẳng nhức cả mắt. Ôn Kiểu lẽo đẽo theo chân Tống Tương Ngữ bước vào Quốc công phủ. Nơi này im ắng lạ thường, chẳng nghe một tiếng khóc than áo não nào. Nhưng lòng nàng lại cồn cào bất an.
"Cuối năm ngoái, đại ca phụng mệnh đi Giang Đô điều tra án. Mấy hôm trước, tin tức từ đó truyền về báo rằng tri phủ Giang Đô đã phát giác thân phận của huynh ấy, liền sai sát thủ ra tay. Khi viện binh từ Duyện Châu tới nơi thì không thấy tăm hơi đại ca đâu cả. E rằng... lành ít dữ nhiều."
Ngón tay Ôn Kiểu run rẩy, nàng cố gắng tỏ ra xót xa, lo lắng, hai mắt đỏ hoe hỏi dồn: "Sao có thể như vậy? Thế t.ử túc trí đa mưu, khéo lại là tin đồn thất thiệt chăng?"
Tống Tương Ngữ nức nở: "Ta cũng mong đó chỉ là đồn bậy đồn bạ. Nhưng tin tức này từ hoàng cung truyền ra, sao có thể sai lệch được? Trước lúc khởi hành, đại ca còn hứa... hứa sẽ đem bánh Phù Dung đặc sản Giang Đô về cho ta..."
"Tỷ tỷ chớ vội tuyệt vọng, lúc này vẫn chưa tìm thấy người, ắt hẳn còn chút hy vọng mong manh.”
Giọng Ôn Kiểu nhẹ nhàng, bàn tay khẽ v**t v* lưng Tống Tương Ngữ. Nhưng trong thâm tâm, nàng bứt rứt không yên, như bị hàng vạn con kiến, con mèo cấu xé.
Mãi một lúc lâu sau, Tống Tương Ngữ mới kìm được tiếng khóc. Hai mắt sưng húp như quả đào, nàng quệt nước mắt bằng ống tay áo: "Sau khi nghe tin, mẫu thân chẳng rơi một giọt lệ, chỉ lầm lì bỏ ăn uống, chẳng rõ bà ấy đang suy tính điều gì. Ta lo sợ bà nghĩ quẩn, muội hãy cố gắng khuyên can bà ấy nhé!"
Hung thủ g.i.ế.c người lại đi an ủi mẫu thân của nạn nhân, nực cười thay. Ôn Kiểu cảm thấy mình như con lợn sữa chưa c.h.ế.t hẳn, bị ném lên bếp lửa thiêu đốt, quằn quại đau đớn.
Viện của Ngô thị bao trùm sự tĩnh mịch. Châu ma ma thấy Ôn Kiểu tới, nét mặt giãn ra phần nào: "Mấy hôm nay phu nhân hầu như chẳng thiết tha ăn uống, cô nương khuyên nhủ phu nhân vài lời đi."
Ôn Kiểu vẫn chưa đủ dũng khí đối mặt với Ngô thị, nói giọng mềm mỏng: "Muội xuống bếp nấu chút đồ ăn cho di mẫu, sẽ quay lại ngay."
"Ta đi cùng muội.”
Tống Tương Ngữ nói.
Hai người bước vào gian bếp nhỏ. Nguyên liệu có sẵn, lại thêm v.ú em phụ giúp nên việc nấu nướng chẳng mấy chốc đã xong. Chỉ có điều Tống Tương Ngữ thỉnh thoảng lại thút thít khóc, làm Ôn Kiểu thấy nhức đầu mỏi óc. Chẳng mấy chốc, tô hoành thánh thơm phức, nóng hổi đã ra lò. Ôn Kiểu xách hộp đồ ăn, lòng dạ bồn chồn bước đi.
Nàng gõ cửa, nghe tiếng Ngô thị khàn khàn vọng ra từ bên trong:
"Vào đi."
Châu ma ma đẩy cửa giúp nàng. Căn phòng mờ mờ ảo ảo, Ngô thị khoác chiếc áo choàng màu trắng muốt ngồi thẫn thờ trên sạp La Hán cạnh cửa sổ, vẻ mặt đờ đẫn.
Ôn Kiểu bước tới, đặt hộp thức ăn lên bàn, ngồi xổm trước mặt Ngô thị, nắm lấy tay bà, nhẹ nhàng gọi một tiếng: "Di mẫu."
Đôi mắt Ngô thị khẽ đảo, ánh lên chút tia hy vọng le lói.
"Con tới thăm ta rồi sao."
Ôn Kiểu thấy miệng đắng nghét, khô khốc như thể vừa nhai phải mớ đất sét, lưỡi dính chặt vào vòm miệng không sao cử động nổi. Cố nuốt nước bọt, nàng mới gắng gượng cất lời: "Di mẫu cần chú ý giữ gìn sức khỏe, cả phủ này vẫn phải trông cậy vào người đấy."
Ngô thị nở nụ cười cay đắng, xoa đầu Ôn Kiểu, giọng não nề: "Di mẫu biết chứ. Nhưng Hạc Quy là khúc ruột của ta, con đi rồi, ta đau như đứt từng khúc ruột."
"Con là đứa con đầu lòng của ta. Từ khi còn nằm trong bụng mẹ, con đã biết thương ta. Sinh ra chưa đầy một canh giờ đã cất tiếng khóc chào đời. Vừa nhìn thấy con, bao phiền muộn tan biến, lòng ta ngập tràn hạnh phúc."
"Con luôn khiến ta an tâm. Mới lên ba đã thông minh tuyệt đỉnh, học thuộc làu làu, nhớ dai như in. Ta vẫn nhớ như in hình dáng con hồi đó, má bầu bĩnh, chân cũn cỡn mà miệng lúc nào cũng lẩm nhẩm những vần thơ của thánh hiền. Ta chỉ biết cười trừ...”
Ngô thị nghẹn ngào, nhưng nước mắt không tuôn rơi.
“Hai mươi năm thấm thoắt thoi đưa, hình hài con hồi bé vẫn in đậm trong tâm trí ta."
Bàn tay Ngô thị lạnh toát.
"Lúc đó, ta vừa mong con chóng khôn lớn, lại vừa sợ con vội vã trưởng thành. Muốn con tài giỏi hơn người, lại không nỡ nhìn con hao tâm tổn trí."
Giọng Ôn Kiểu nghèn nghẹn: "Tấm lòng cha mẹ nào cũng vậy thôi."
"Mẹ mong con khờ khạo chút cũng được, chỉ cần bình an một đời là mãn nguyện. Đây quả là tiếng lòng của mọi bậc làm cha làm mẹ trên đời này."
Ôn Kiểu muốn an ủi Ngô thị vài lời, nhưng những gì nàng nói ra đều là sự dối trá trắng trợn, từng câu từng chữ đều mang theo nỗi c.ắ.n rứt khôn nguôi.
"Sau này con đỗ đạt làm quan, được hoàng thượng trọng dụng, vào làm ở Đại Lý Tự, chuyên xử những vụ án lớn. Con dốc hết tâm sức, đêm ngày không nghỉ. Ta từng khuyên: 'Sao con phải đày đọa mình thế? Làm một vị quan nhàn rỗi cũng đủ vinh hoa phú quý cả đời.' Con đáp: 'Một vụ án oan là một mạng người, người đã khuất không thể sống lại, chân tay đứt lìa không thể nối. Tâm con hướng thiện, mong muốn thực thi công lý.'"
Ngón tay Ôn Kiểu run lên bần bật, sợ Ngô thị phát hiện, nàng vội rút tay lại, lấy bát hoành thánh hầm gà ra khỏi hộp, dỗ dành: "Muội và tỷ tỷ vừa nấu bát hoành thánh này, di mẫu ăn vài miếng cho ấm bụng nhé."
Ngô thị gạt nhẹ bát súp, tay day day trán.
"Con không biết Hạc Quy cứng đầu cỡ nào đâu. Hôm nọ có kẻ mở Tế Anh Đường ở kinh thành, nhưng thực chất là bắt cóc trẻ em, m.ổ x.ẻ lấy nội tạng để bán. Hình bộ tuyên án c.h.é.m đầu, con cho rằng quá nhẹ, một mực yêu cầu phải xử tội lăng trì. Các quan bên Hình bộ không chịu, con bèn bế thốc mấy đứa trẻ bị hành hạ đến tàn tạ, thân tàn ma dại lên điện dâng hoàng thượng, khiến người phải đích thân hạ chiếu xử lăng trì."
Những lời nói đó như muôn vàn mũi kim đ.â.m vào lưng Ôn Kiểu, lúc này... nàng mới thấm thía sự hối hận muộn màng. Nàng có lý do để kết liễu mạng sống của Tống Lang Ngọc, nhưng đó chỉ là lý do của riêng nàng.
"Dạo này ta hay nằm mộng. Thấy con đã mọc râu mép, ra dáng một người đàn ông trung niên, tay bồng bế một bé gái, khoe là con của mình.”
Những giọt nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng lã chã rơi trên gò má Ngô thị.
“Tiếc thay, ta không thể nhìn thấy con thành gia lập thất."
Ngô thị đối xử vô cùng tốt với Ôn Kiểu, không mảy may tính toán, lợi dụng. Thế mà Ôn Kiểu lại đang tâm hãm hại đứa con trai độc nhất của bà. Một sự khinh bỉ, căm hận bản thân cuộn trào trong huyết quản Ôn Kiểu. Chút mặc cảm tội lỗi bị kìm nén và nhân tính bị đè nén bấy lâu nay như cơn sóng dữ ập tới, chôn vùi nàng. Nỗi đau ấy nhức nhối, dai dẳng, khiến Ôn Kiểu suýt nữa không trụ vững.
"Ta phải đi Giang Đô một chuyến, tự tay đưa con về nhà."
Thật phũ phàng, vượt ngàn dặm xa xôi, thứ đợi bà chỉ là thi hài lạnh ngắt của Tống Lang Ngọc. Ôn Kiểu quỳ sụp trước Ngô thị, ôm chặt lấy chân bà, nghẹn ngào khuyên can: "Đường sá xa xôi, di mẫu sức yếu làm sao chịu nổi, cứ để thị vệ trong phủ lo liệu..."
Ngô thị nhẹ nhàng vuốt tóc Ôn Kiểu, giọng nói mỏng manh như sương sớm trên núi.
"A Kiểu con không hiểu đâu. Ta là người mang con đến cõi đời này, cũng nên để ta tự tay tiễn con về nơi yên nghỉ cuối cùng."
Hai vai Ôn Kiểu run lên, tiếng khóc "Oa oa" vỡ òa. Nàng như một tội nhân, gục ngã trước Ngô thị, cúi đầu ăn năn sám hối.
Cửa bỗng mở toang, Ôn Kiểu quay lại thấy Trấn Quốc công Tống Hằng. Ông vận bộ võ phục, toàn thân bám bụi đường trường, ắt hẳn vừa mới từ xa trở về.
"Bà cứ ở nhà, để ta dẫn binh tới Giang Đô tìm nó."
Ôn Kiểu nhân cơ hội đó lặng lẽ lui ra, lê lết từng bước rời khỏi phủ Quốc công. Đêm hôm đó, nàng chìm vào một giấc mộng kinh hoàng. Nàng thấy Tống Lang Ngọc bị treo lơ lửng trên xà nhà, mình cắm đầy những mũi tên, m.á.u lai láng khắp nơi. Nàng tỉnh giấc, mồ hôi đầm đìa, trời vẫn chưa sáng. Trằn trọc mãi không chợp mắt được, nàng vơ vội tấm áo, bước ra ngoài hít thở khí trời. Trên bầu trời, vầng trăng khuyết treo lơ lửng, tuyết đọng trắng xóa trên mái hiên.
"A Kiểu tỷ tỷ?" Hứa Ứng dụi mắt, ngạc nhiên hỏi: “Sao tỷ dậy sớm thế?"
Ôn Kiểu im lặng hồi lâu, rồi nhỏ nhẹ dặn: "Muội mua giúp ta ít vàng mã."
"Hả?" Hứa Ứng trố mắt nhìn: “Đốt cho ai vậy tỷ?"
Gió thốc làm tuyết trên mái nhà rơi lả tả, những bông tuyết lạnh buốt vương trên má nàng. Ôn Kiểu đi tìm chiếc chậu đồng cũ kỹ trong kho, rồi sang bếp lấy thêm vài cành củi nhỏ và đồ mồi lửa. Lát sau, Hứa Ứng khệ nệ ôm một chồng vàng mã lớn quay về, miệng làu bàu: "Tối thế này còn gõ cửa nhà người ta, làm đệ bị mắng té tát..."
Ôn Kiểu đón lấy chồng vàng mã trong im lặng, rồi quỳ xuống bắt đầu đốt. Ngọn lửa bập bùng, soi rõ khuôn mặt tái nhợt của nàng.
"Là ta đã hại chàng. Kiếp sau nguyện làm trâu làm ngựa để chuộc lại tội lỗi kiếp này."
Tiêu Yến Kỳ đã ngốn t.h.u.ố.c suốt sáu bảy ngày trời, nhưng vẫn chẳng nói được lời nào, tính khí càng lúc càng thất thường. Hắn sẵn sàng đ.á.n.h mắng nô tỳ trong viện không thương tiếc.
"Phu nhân, nghe đồn ở Nam Cương có Y Tiên Cốc, đại phu ở đó y thuật cao siêu. Nếu thái y đã bó tay, hay là ta mời đại phu của Y Tiên Cốc đến khám thử cho thế t.ử xem sao?" Tề ma ma vừa xoa bóp đầu cho Tôn thị vừa khuyên.
Sắc mặt Tôn thị xám xịt, không thốt nên lời.
"Ma ma nói vậy không ổn đâu.”
Ôn Kiểu đang ngồi bên cạnh xen vào: “Bệnh tình của thế tử, đến thái y còn không tìm ra nguyên nhân, mấy thầy lang vườn kia dễ chừng chỉ là hạng 'thùng rỗng kêu to'. Hữu dụng hay không chưa biết, lại mang tiếng loan truyền chuyện thế t.ử bị câm điếc..."
Ôn Kiểu đảo mắt nhìn Tôn thị, ngập ngừng nói: "Thế t.ử vốn đã không được lòng Hầu gia, lỡ Hầu gia nảy sinh ý định phế truất thế tử..."
"Ông ấy dám!" Tôn thị đập vỡ toang chén trà trên tay.
"Thực ra lúc này, điều cốt lõi nhất là phải...”
Ôn Kiểu liếc nhìn Tề ma ma rồi im bặt.
Tôn thị cau mày, ra lệnh cho Tề ma ma: "Bà ra gọi bọn tỳ nữ trong viện Yến Kỳ tới đây, ta có chuyện cần hỏi."
Sau khi Tề ma ma đi khuất, Ôn Kiểu đứng dậy, chầm chậm bước tới sát bên Tôn thị, thì thầm: "A Kiểu mạo muội nói lời phạm thượng, Hầu gia vốn thiên vị tam công tử, e rằng vẫn ngấm ngầm tìm cớ phế truất thế tử. Nay thế t.ử lại mắc chứng á khẩu, chưa biết chừng đây chính là tác phẩm của Hầu gia. Rất có thể ông ấy đang chờ phu nhân làm ầm ĩ chuyện này..."
Tôn thị hận đến nghiến răng, mắt vằn lên những tia m.á.u đỏ rực.
"Điều phu nhân cần làm lúc này là... tóm lấy điểm yếu chí mạng của Hầu gia, một sai lầm đủ để chu di tam tộc, tịch biên gia sản, khiến ông ta e dè, không dám manh động."
"Ngày mai là lễ thọ của Diêm lão thái gia, ông ta muốn ta dò la vài tin tức."
"Tin tức gì vậy?"
"Ông ta nhòm ngó chức thành chủ Khúc Thành, muốn dò hỏi xem Diêm Thượng thư có thực lòng giúp ông ta không.”
Đáy mắt Tôn thị lạnh như băng: “Ngày mai cô đi cùng ta đến dự tiệc."
Diêm Thượng thư đứng đầu một bộ, lại được hoàng thượng sủng ái, nên lễ mừng thọ của lão thái gia đông nghịt khách khứa. Ôn Kiểu đóng giả làm tỳ nữ, lẳng lặng bám theo Tôn thị. Các phu nhân, tiểu thư quây quần trong gian phòng ấm cúng, uống trà, hàn huyên rôm rả, tạo nên một bức tranh hòa thuận, vui vẻ. Diêm phu nhân là người hoạt bát, ăn nói có duyên, những câu chuyện của bà khiến mọi người cười khúc khích không ngớt.
"Quế Chi, con chạy đi giục nhà bếp dọn trà bánh ra mau lên."
Nữ tỳ tên Quế Chi vội vã lui ra. Ôn Kiểu liếc Tôn thị rồi cũng lẻn theo. Lúc Quế Chi từ bếp trở về, thấy một tỳ nữ đang ngồi khóc sụt sùi trên bậc thềm.
"Hôm nay lão thái gia làm lễ thọ, cô ngồi đây khóc lóc, không sợ rước xui xẻo cho chủ nhà, bị phạt cho một trận đòn à!" Quế Chi nhỏ giọng mắng, đưa tay định đỡ cô ta dậy.
Tỳ nữ nọ ngẩng khuôn mặt tèm lem bùn đất, khiến Quế Chi "ái chà" một tiếng ngạc nhiên.
"Cô là tỳ nữ của Võ Định Hầu phu nhân sao?"
Vừa nãy ở trong noãn các, Quế Chi đã để ý đến Ôn Kiểu. Tuy làn da đen nhẻm, nhưng lại sở hữu đôi mắt tuyệt đẹp.
Ôn Kiểu cuống quýt lau nước mắt, ánh mắt lộ vẻ hoảng hốt: "Tỷ tỷ đừng la lớn, ta không cố ý mang xui xẻo đến cho chủ nhà, chỉ là nhớ quê quá, không cầm lòng được mới bật khóc thôi."
Ôn Kiểu nghe ngóng được Quế Chi là người Quân Châu. Quân Châu cách kinh thành ngàn dặm, hẳn cô ấy cũng thấu hiểu nỗi nhớ quê hương da diết. Quả nhiên, ánh mắt Quế Chi dịu đi: "Quê cô ở đâu vậy?"
"Chỉ là một thị trấn hẻo lánh ở biên cương, nói ra tỷ tỷ cũng chẳng biết đâu.”
Ôn Kiểu đôi mắt đỏ hoe.
"Cô chưa nói sao biết ta không hay?"
Ôn Kiểu vân vê chiếc khăn, lí nhí: "Khúc Thành."
Quế Chi cười tươi rói: "Ta từng nghe lão gia nhắc tới Khúc Thành, có phải nó nằm ở Bắc Cương không?"
"Tỷ tỷ biết thật ư!" Ôn Kiểu mừng rỡ nắm chặt lấy tay Quế Chi.
Hai người vừa đi vừa nói chuyện dọc hành lang, Quế Chi không mảy may nghi ngờ, những câu hỏi đan xen giúp Ôn Kiểu phần nào đoán được thái độ của Diêm Thượng thư. Vừa trò chuyện, họ đã về tới noãn các. Tiếp đó là xem kịch, khai tiệc. Không khí náo nhiệt như lửa thêm dầu, lộng lẫy như hoa cẩm tú. Tiệc tàn thì trời cũng đã sẩm tối. Bầu trời xám xịt, u ám, mang lại cảm giác nghẹt thở.
"Trời này dễ có tuyết rơi lắm.”
Một phu nhân lẩm bẩm.
Ôn Kiểu ngước nhìn khoảng không ảm đạm. Một bông tuyết mỏng manh đậu trên chóp mũi, mang theo cái lạnh se sắt, rồi nhanh chóng tan thành vũng nước nhỏ xíu. Nàng theo chân Tôn thị về phủ Võ Định Hầu, báo cáo những gì dò la được, sau đó rảo bước về ngõ Liễu Nam. Khi ra tới cổng, chiếc xe ngựa nàng dặn đến rước lại chẳng thấy tăm hơi.
Tuyết đã phủ trắng xóa một lớp dày cộm. Cơn bão tuyết ngày càng dữ dội, màn đêm buông xuống đen kịt. Nếu nán lại thêm, đường đi sẽ càng trắc trở. Phân vân hồi lâu, nàng quyết định mượn người gác cổng một chiếc ô giấy dầu, dấn thân vào bão tuyết rời khỏi Hầu phủ. Đường phố vắng ngắt, thi thoảng mới thấy vài bóng người hối hả lướt qua rồi mất hút trong màn mưa tuyết mịt mù. Nàng ngược gió bước đi, mỗi bước đều gian nan. Mới chỉ cách vài trăm thước, giày vớ đã ngấm nước tuyết lạnh buốt tận xương tủy, đôi chân dần trở nên tê dại, mất cảm giác.
Đang lúc tuyệt vọng và bơ vơ, bỗng vẳng tiếng vó ngựa từ xa vọng lại. Nàng khựng lại, ngước nhìn, thấy một chiếc xe ngựa sơn đỏ đang rẽ màn tuyết lao tới. Chiếc xe dừng khựng trước mặt, Hứa Ứng nhảy tót xuống: "Trên đường tới đây xe bị gãy trục, đệ phải vội vàng thuê xe khác. Tỷ tỷ lạnh cóng rồi phải không? Nhanh lên xe cho ấm!"
Ôn Kiểu leo lên xe, tuyết bám trên người gặp hơi ấm tan ra, ngấm vào da thịt càng làm nàng run rẩy dữ dội hơn. Cơn bão tuyết ngày một cuồng nộ, bánh xe lăn trên lớp tuyết dày phát ra tiếng "Kẽo kẹt kẽo kẹt".
Đột nhiên, khoang xe chao đảo mạnh rồi đứng sững lại. Ôn Kiểu vén rèm định hỏi, thì đập vào mắt nàng là một cỗ xe ngựa có bánh bọc đồng xám xịt nằm im lìm ngay phía trước. Con hẻm chật hẹp, cỗ xe đó lại đậu chiễm chệ ngay giữa đường, khiến xe của Ôn Kiểu bị chặn đứng, không tài nào lách qua. Hứa Ứng cung kính chắp tay về phía trước, cất lời nhã nhặn: "Tỷ đệ chúng tôi đang vội về nhà, mong ngài nhường lối cho."
"Lang quân nhà tôi yêu cầu quý vị quay xe, tìm đường khác mà đi.”
Tên xà phu vẻ mặt lạnh tanh, cất giọng vô hồn, chiếc xe bánh bọc đồng xám xịt vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt giữa con đường duy nhất.