Lưỡi d.a.o găm lao vút về phía đùi non, nhưng rồi khựng lại giữa không trung.
Phần da thịt trên đùi nàng vẫn trắng nõn nà, chẳng hề có lấy một vết xăm nào.
Ôn Kiểu ngơ ngác nhìn Tống Lang Ngọc, mím môi trừng mắt oán trách.
Tống Lang Ngọc nhíu mày lạnh giọng: "Nếu còn tái phạm lần nữa, thì sẽ không chỉ là dọa dẫm đâu."
Ôn Kiểu quăng con d.a.o găm xuống trước mặt Tống Lang Ngọc, mắt đỏ hoe, gắt lên: "Huynh không cần phải dọa dẫm ta! Nếu huynh thực sự dám xăm lên người ta, thì ta sẽ xẻo miếng thịt đó đi! Nếu huynh chướng mắt vì những việc ác ta làm, thì g.i.ế.c quách ta đi cho rảnh nợ!"
"Đồ bướng bỉnh ngoan cố!"
Ôn Kiểu nhặt chiếc quần lên mặc vào, trả treo: "Ta cũng chẳng phải đệ t.ử hay học trò của huynh, cũng chẳng mượn huynh phải xen vào chuyện của ta, huynh quản ta bướng bỉnh hay không bướng bỉnh làm gì!"
Hai người cãi nhau một trận tơi bời rồi đường ai nấy đi. Đêm đó, nàng ngủ lại ở nha môn quan phủ, còn Tống Lang Ngọc thì bặt vô âm tín.
Sáng sớm hôm sau, Tiết Đường tới tìm. Thấy hai quầng thâm đen sì dưới mắt Ôn Kiểu, cô nàng chép miệng "chậc chậc" mấy tiếng: "Lúc nãy ta gặp Tống đại nhân, mặt hắn đen như đ.í.t nồi ấy, là cô chọc giận hắn à?"
"Ta chỉ là một con tin thấp cổ bé họng, nào dám đắc tội với huynh ấy?" Ôn Kiểu vắt chiếc khăn mặt lau mặt, rồi ngước mắt lên hỏi: "Tiết tỷ tỷ đến từ lúc nào vậy?"
"Ta đi trước hai người một ngày. Tống đại nhân sai ta mang thư hỏa tốc tới đây cho huyện lệnh."
Việc Tống Lang Ngọc cử Tiết Đường đi gửi thư cho thấy hắn đã nắm rõ tình hình thủy tặc lộng hành ở khu vực này. Hắn cố tình giăng bẫy dụ bọn chúng mắc câu, vậy mà lại để nàng cứ như một con hề nhảy nhót trong lòng bàn tay hắn.
"Đúng là một tên ngụy quân tử, chỉ toàn nói dối."
Tiết Đường dí sát mặt vào Ôn Kiểu, săm soi: "Mắt cô thâm quầng thế kia, đêm qua không ngủ được à?"
Ôn Kiểu tức lộn ruột, giận cá c.h.é.m thớt liếc Tiết Đường một cái sắc lẹm, càu nhàu: "Tỷ với ngài ấy đều là cá mè một lứa, chẳng ai t.ử tế cả, ta không thèm nói chuyện với tỷ nữa."
Tiết Đường chỉ vào mũi mình: "Ta mà không phải người tốt à? Ta là nữ hiệp lừng danh giang hồ cơ mà! Ta sao lại không phải là người tốt chứ?"
"Người tốt mà lại đi lẻn vào phòng ngủ của người khác giữa đêm hôm khuya khoắt để ăn trộm đồ à?"
Nhớ lại chuyện tráo đổi t.h.u.ố.c độc, Tiết Đường hơi chột dạ, ấp úng nói: "Chất độc Ô Đầu đó nguy hiểm lắm, uống vào là toi mạng như chơi..."
Ôn Kiểu chớp chớp mắt, vặn lại: "Tiết tỷ tỷ, t.h.u.ố.c độc mà không làm c.h.ế.t người, thì chẳng lẽ mang ra để nhấm nháp cho ngọt mồm à?"
"Dù sao ta cũng chỉ làm theo lệnh của Tống đại nhân, cô có oán hận gì thì cứ đi mà tìm hắn mà xả cục tức." Tiết Đường khoanh tay trước n.g.ự.c giở giọng cù nhầy.
Hai người vừa bước ra khỏi nha môn quan phủ, đập vào mắt là hình ảnh Tống Lang Ngọc và Vu Chiêu mỗi người cưỡi một con ngựa, nhưng lại chẳng thấy bóng dáng chiếc xe ngựa nào.
Tống Lang Ngọc vận bộ trang phục bó sát màu đen tuyền, khuôn mặt lạnh lùng như băng đá, chẳng thèm nhìn Ôn Kiểu lấy một cái, chỉ cộc lốc ra lệnh cho Tiết Đường: "Hai người cưỡi chung một ngựa, phải đến huyện Trác trước khi trời tối. Nếu dọc đường cô ta dở trò không ngoan ngoãn, thì cứ lấy dây trói lại."
Dứt lời, hắn liền vung roi thúc ngựa phóng đi.
Bọn họ di chuyển dọc theo con đường lớn, mãi đến tận trưa trật mới dừng lại nghỉ chân ở một quán trà ven đường.
Vết thương trên đùi Ôn Kiểu mới vừa liền sẹo, thế nhưng việc cưỡi ngựa lại cứ cọ xát đúng vào chỗ đó. Lúc xuống ngựa, hai chân nàng bủn rủn, ngã nhào xuống đất.
Tống Lang Ngọc khẽ cụp mắt nhìn nàng một cái, không đỡ mà cũng chẳng hé răng nói nửa lời.
Cơn tức giận trong lòng Ôn Kiểu bùng lên. Nàng c.ắ.n răng chịu đựng, lảo đảo chống cự đứng dậy, khập khiễng bước theo vào trong quán trà.
Quán trà này nằm ở nơi đồng không m.ô.n.g quạnh, là chỗ dừng chân duy nhất của dân buôn bán trên tuyến đường này.
Đám đàn ông mỗi lần chở hàng đi thường kéo dài cả tháng trời, thậm chí có khi lên đến nửa năm. Suốt thời gian đó, họ hiếm khi nhìn thấy phụ nữ. Vì vậy, lỡ trên đường bắt gặp một ả nhan sắc kha khá, gã nào cũng sẵn lòng vung tiền mua lấy khoảnh khắc vui vẻ.
Nay thấy một báu vật như Ôn Kiểu, đôi mắt của bọn chúng sáng rực lên như đèn pha. Chỉ vì Tống Lang Ngọc mang vẻ mặt như la sát giáng thế, đám người kia mới không dám động thủ, nhưng ánh nhìn sắc lẹm, hau háu dán chặt lên người Ôn Kiểu.
Ôn Kiểu vô cùng chán ghét những ánh nhìn xoi mói ấy. Nàng mà đã thấy ngứa mắt, thì đừng hòng ai được thoải mái.
Nàng khẽ l.i.ế.m môi, nhấp một ngụm trà. Ánh mắt lả lơi, dáng ngồi lả lướt, toát lên vẻ lẳng lơ, kh*** g**.
Những gã đàn ông xung quanh nhìn nàng không chớp mắt.
"Cạnh." Tống Lang Ngọc đặt chén trà xuống bàn, giọng nói lạnh tanh mang theo sự cảnh cáo: "Đừng có gây sự."
Ôn Kiểu hừ lạnh một tiếng, dùng tay chống cằm, ánh mắt đong đưa rải khắp lượt những kẻ có mặt trong quán trà, vẫn giữ nguyên vẻ tình tứ lả lơi.
Sắc mặt Tống Lang Ngọc lập tức đanh lại.
Đám đàn ông trong quán ban đầu còn e dè Tống Lang Ngọc nên không dám tiến lên bắt chuyện, nhưng khi thấy Ôn Kiểu cứ liếc mắt đưa tình, ý chừng như muốn bật đèn xanh, gan bọn chúng bỗng to lên hẳn.
Một gã thanh niên ăn mặc chỉnh tề, trông khá đàng hoàng, bước đến vòng tay hành lễ, điệu bộ ra vẻ nho nhã: "Tại hạ là Hàn Nguy, người kinh thành. Chuyến này đang xuôi về Giang Nam để nhập hàng. Không biết các vị đây có phải cũng đang trên đường đến Giang Nam không? Nếu đúng là vậy, chúng ta có thể kết bạn đồng hành, tiện bề giúp đỡ lẫn nhau."
Ôn Kiểu mỉm cười nhìn gã, nhưng không mở lời đáp lại.
Tống Lang Ngọc thì thậm chí còn chẳng thèm liếc gã lấy một cái.
Vu Chiêu lên tiếng từ chối khéo: "Lòng tốt của công t.ử bọn ta xin ghi nhận, nhưng chúng ta không đi cùng đường."
Hàn Nguy bị từ chối thẳng thừng, nhưng đôi mắt gã vẫn dán chặt vào Ôn Kiểu. Gã lại cúi người hành lễ với nàng thêm một cái, cười cợt: "Tại hạ thấy cô nương trông rất quen mắt, hình như chúng ta đã từng gặp nhau ở đâu rồi thì phải?"
Ôn Kiểu khẽ nâng chiếc khăn tay thơm mùi hương nhẹ nhàng che nửa khuôn mặt, cười khúc khích đáp: "Ta đúng là từng sống ở kinh thành một thời gian, nhưng chuyện có từng gặp công t.ử hay không, ta cũng không dám chắc."
Hàn Nguy bị vẻ mê đắm của Ôn Kiểu làm cho điên đảo thần hồn, trong lòng bỗng dưng rạo rực một nỗi thèm khát khó tả. Thấy nàng lả lơi như vậy, gã đinh ninh rằng nàng là một thị thiếp được người ta bỏ tiền ra mua vui, và đương nhiên, trong đầu gã đã nảy sinh những ý nghĩ đồi bại.
Lúc Tiết Đường buộc ngựa xong và bước vào, thấy Hàn Nguy đang dán mắt vào Ôn Kiểu với ánh nhìn dâm ô, cô liền huých cùi chỏ vào n.g.ự.c gã, cằn nhằn: "Tránh đường, đồ cản mũi."
Hàn Nguy miễn cưỡng quay về chỗ ngồi, nhưng ánh mắt vẫn luyến tiếc nhìn theo dáng vẻ quyến rũ của Ôn Kiểu.
Những gã đàn ông khác trong quán trà cũng không nỡ rời mắt khỏi nàng.
Tiết Đường vừa bực mình vừa tức tối, thấy Tống Lang Ngọc vẫn điềm nhiên không thèm phản ứng, cô liền đập bàn, rút phăng thanh kiếm ra và quát lớn: "Mấy gã kia, nếu không muốn mù mắt thì để bà đây móc mắt ra cho nghe tiếng k** r*n nhé!"
Ôn Kiểu khẽ vỗ vỗ lên tay Tiết Đường, cười mỉa mai: "Chủ t.ử của cô còn chưa lên tiếng, cô xen vào làm gì? Nhìn người khác đâu có phạm pháp."
Dọc đường đi, Tiết Đường bị Ôn Kiểu móc mỉa hết lần này đến lần khác, giờ lại bị cô ta phá đám, đành quay sang trợn mắt trách Tống Lang Ngọc: "Ngài định để cô ta làm loạn đến bao giờ!"
Ôn Kiểu thì chẳng khác gì mặt trơ trán bóng, cô tủm tỉm cười nhìn Tống Lang Ngọc. Lạ thay, Tống Lang Ngọc cứ thế mà mặc kệ, chẳng hỏi han, chẳng quan tâm, cũng chẳng thèm liếc nhìn lấy một cái.
Tiết Đường tức đến giậm chân, trong khi Ôn Kiểu "hừ" nhẹ một tiếng rồi lại tiếp tục tươi cười với lũ đàn ông kia.
Lúc rời khỏi quán trà, Ôn Kiểu cố ý làm rớt chiếc khăn tay tẩm hương. Ngoái đầu lại, thấy đám đàn ông đang xúm xít tranh nhau cái khăn, cô khẽ c.ắ.n môi, tung ra ánh nhìn lúng liếng định nở nụ cười.
Nhưng miệng cô lại bị Tiết Đường bịt chặt lại.
"Đừng có cười nữa! Ngươi mà cười nữa, bọn chúng sẽ bám theo như lũ ruồi nhặng đấy!"
Nhưng Ôn Kiểu lại chỉ mong bọn chúng bám theo thật sự.
Cứ kéo dài thêm một chút, nàng sẽ có thêm hy vọng.
Dù có chuyện gì xảy ra, nàng cũng nhất quyết không quay lại Giang Đô.
Đêm đó, đoàn người dừng lại nghỉ ngơi tại một dịch trạm. Đến nửa đêm, bỗng có bóng người lén lút mò vào phòng của Ôn Kiểu.
Một đốm lửa bùng lên trong bóng tối, rọi rõ gương mặt kẻ vừa bước vào.
"Hàn công t.ử đêm hôm khuya khoắt đột nhập khuê phòng của ta, huynh không sợ bị người khác phát hiện sao?" Nàng khẽ xỏ chân vào hài bước xuống giường. Cầm ngọn lửa lắc lư trước mặt Hàn Nguy, nàng thắp sáng ngọn đèn dầu đặt trên bàn.
Ôn Kiểu khoác trên mình chiếc áo ngủ màu hồng phấn, đai lưng thắt gọn khoe khéo vòng eo thon thả, khuôn n.g.ự.c căng tròn đầy đặn. Mái tóc đen nhánh xõa buông hờ hững trên bờ vai, đôi mắt ướt át đong đưa ngượng ngùng e ấp. Vẻ đẹp của nàng sắc sảo, liêu trai tựa như một hồ ly tinh hiện hình.
Hàn Nguy nuốt nước bọt cái ực, ánh mắt không hề giấu diếm sự thèm khát d.ụ.c vọng. Gã bước lên, nắm chặt lấy tay Ôn Kiểu, giọng thì thào: "Ta nhặt được chiếc khăn tay của nàng, biết nàng cũng có lòng với ta, làm sao ta có thể bỏ lỡ cuộc hẹn này cơ chứ?"
Ôn Kiểu rụt tay lại, vờ trách móc: "Ai có lòng với huynh? Đồ khinh bạc!"
Hàn Nguy lúc này đã quá nôn nóng, đôi tay cuống cuồng cởi áo tháo thắt lưng, miệng vẫn không ngừng nói: "Hôm nay vừa nhìn thấy nàng, hồn phách ta đã phiêu bạt đi đâu mất. Nàng chỉ cần vui vẻ với ta một đêm nay, ta hứa sẽ không phụ tấm chân tình của nàng."
Ôn Kiểu khẽ lùi lại hai bước: "Đàn ông các huynh toàn dùng những lời đường mật dụ dỗ. Đợi lúc chiếm được rồi, xong việc là phủi tay ngay, người thiệt thòi chẳng phải là ta sao?"
"Ta sẽ cưới nàng! Ta sẽ dùng kiệu tám người khiêng rước nàng về nhà, cung phụng như báu vật!" Đứng trước một đại mỹ nhân như vậy, Hàn Nguy có nói dối cũng chẳng ngượng mồm. Quần áo trên người gã đã lột gần hết, dang rộng hai tay định vồ lấy Ôn Kiểu.
Nàng lại né tránh, dùng tay che miệng cười duyên, đáp: "Huynh có biết phu quân nhà ta là người có thân phận ra sao không?"
Hàn Nguy đã mờ mắt vì nh*c d*c, hệt như con hổ đói lao vào vồ lấy Ôn Kiểu, cuống quýt nói: "Hắn có là ông trời thì ta cũng chẳng sợ. Nàng cứ theo ta đêm nay, ta sẽ bỏ tiền ra mua lại nàng từ tay hắn, bảo đảm nàng sẽ được ăn sung mặc sướng!"
Ôn Kiểu tựa lưng vào cửa, ánh mắt xẹt qua một tia ghê tởm, nhưng giọng điệu lại càng thêm phần ngọt ngào, lả lơi: "Phu quân nhà ta là thế t.ử của phủ Trấn Quốc Công, lại đang giữ chức Thiếu khanh của Đại Lý Tự - Tống Lang Ngọc. E rằng huynh ấy sẽ chẳng đời nào chịu bán ta cho huynh đâu!"
"Nàng đừng có lừa ta. Thế t.ử của phủ Trấn Quốc Công làm sao lại hạ mình ở cái chỗ rách nát này?" Hàn Nguy nhổ toẹt một bãi nước bọt. Gã muốn giở trò đồi bại ngay lập tức, nhưng lại sợ Ôn Kiểu la hét làm kinh động người khác, bèn rót thêm mật vào tai nàng: "Nàng không cần phải thử thách ta làm gì. Nàng cứ ngoan ngoãn hầu hạ ta đêm nay, sau này nàng sẽ có một cuộc đời sung túc, không phải lo nghĩ gì nữa!"
Ôn Kiểu lắc đầu từ chối: "Thành thật mà nói, ta không phải thiếp thất của huynh ấy, huynh ấy cũng không có khế ước bán thân của ta. Chỉ cần đêm nay huynh đưa ta ra khỏi dịch trạm này, ta sẽ là người của huynh. Hà cớ gì phải vội vàng lúc này? Tốt nhất huynh nên ra ngoài chuẩn bị xe ngựa cho đàng hoàng, sắp xếp ổn thỏa rồi hãy quay lại đón ta."
Hàn Nguy lúc này chỉ chăm chăm muốn hưởng thụ một đêm hoan lạc, căn bản không muốn chuốc lấy phiền phức. Gã lén lút rảo bước tới, đột ngột bịt miệng Ôn Kiểu, lôi tuột nàng ném lên giường, rồi nhào tới cởi bung dây áo của nàng.
"Để lão t.ử xơi nàng một trận cái đã rồi hẵng bàn chuyện khác. Nhìn cái bộ dạng lẳng lơ của nàng ở quán trà ban ngày, ta đã biết tỏng nàng là cái đồ đ* đ**m thèm khát đàn ông rồi! Giờ gạo đã nấu thành cơm mà nàng còn bày đặt đẩy đưa từ chối, tưởng lão t.ử hiền lắm chắc?" Hàn Nguy vội vàng cuống quýt đ.â.m ra rối trí, cái đai áo lại bị buộc thành một cái nút c.h.ế.t khó gỡ.
Ôn Kiểu nằm ngửa trên giường, đột nhiên bật cười thành tiếng lanh lảnh.
Hàn Nguy không tài nào đoán được tâm ý của nàng, nhưng thấy dáng vẻ yêu kiều quyến rũ đến c.h.ế.t người của nàng, gã đã thèm khát đến cổ họng khô khốc, giọng nói run rẩy: "Như thế mới đúng chứ. Nàng cứ nghe lời ta, ta nhất định sẽ đối xử tốt với nàng. Còn nếu nàng dám la hét gọi người, ta sẽ đổ vấy cho nàng tội không tuân thủ đạo làm vợ, chính nàng đã chủ động gọi ta đến đêm nay. Đến lúc đó, ta thì bình yên vô sự, còn nàng thì sẽ bị di mẫum lồng heo cho cá rỉa đấy!"
"Được thôi." Giọng Ôn Kiểu nhẹ nhàng như mây trôi. Ngay lúc đó, một tia sáng sắc lạnh lóe lên, chiếc trâm bạc đ.â.m ngập vào da thịt trên cổ Hàn Nguy.
Tiếng hét t.h.ả.m thiết vừa bật ra thì cánh cửa phòng đã bị đạp tung.
Tống Lang Ngọc đứng tựa cửa, dùng ánh mắt lạnh lùng quét một vòng cảnh tượng hỗn độn bên trong, dứt khoát ra lệnh cho Tiết Đường: "Kéo hắn ra ngoài, tìm thầy lang chữa trị cho hắn."
Ôn Kiểu nằm xõa xượi trên giường, quần áo xộc xệch, bờ vai trần trắng nõn phơi ra ngoài, lồng n.g.ự.c phập phồng gấp gáp như một con cá mắc cạn đang thoi thóp thở.
Tống Lang Ngọc đứng bên giường, nhìn chằm chằm xuống nàng với ánh mắt băng giá.
Nàng gượng dậy, dùng tay quệt qua loa những vệt m.á.u vương trên mặt, cười nhạt buông lời khiêu khích: "Bộ dạng A Kiểu lúc này thật đáng sợ, thế t.ử có thấy ghê tởm không?"
Tống Lang Ngọc vẫn im lặng, sự lạnh lẽo trong ánh mắt dường như vơi đi phần nào, thay vào đó là một tia xót xa, thương cảm.
Sắc mặt Ôn Kiểu trở nên lạnh tanh. Nàng vớ lấy chiếc khăn tay, ra sức chà xát thật mạnh để lau đi những vết m.á.u dính trên tay, nhưng thứ m.á.u nhầy nhụa hôi tanh ấy càng lau lại càng loang lổ, khiến cả đôi bàn tay nhuốm một màu đỏ thẫm!
Nỗi phẫn uất dâng trào tột độ, Ôn Kiểu ném mạnh chiếc khăn vấy m.á.u thẳng vào mặt Tống Lang Ngọc. Sau đó, nàng đi chân trần đến trước thau đồng, nhúng cả hai tay vào chậu nước lạnh buốt, ra sức vò xát liên hồi.
"Nàng vốn biết rõ hắn chẳng có cơ hội đưa nàng đi, cớ sao phải tự làm khổ mình như vậy?" Tống Lang Ngọc lạnh lùng buông một câu.
Máu cũng đã b.ắ.n tung tóe lên cả người Ôn Kiểu. Chẳng còn giữ nổi bình tĩnh, nàng bưng luôn chậu nước lạnh buốt hắt ụp xuống đầu mình. Cả người ướt sũng nhếch nhác, nàng quay ngoắt lại trừng mắt với Tống Lang Ngọc.
"Thế t.ử thích xem kịch như vậy, ta mà không diễn hết mình thì chẳng phải phụ lòng huynh sao?"
Nàng thừa biết mấy trò vặt vãnh này sao qua mặt được Tống Lang Ngọc. Nhưng trong lòng nàng khó chịu, thì cũng đừng hòng ai được thoải mái.
Chẳng phải huynh rất thích răn đạy, giáo huấn ta sao?
Vậy thì ta cứ cố tình chống lại đấy!
Ta sẽ làm kẻ bướng bỉnh ngoan cố, xem huynh làm gì được ta!
"Nàng sợ phải quay về Giang Đô đến thế cơ à, có phải đã gây ra họa tày trời gì ở đó rồi không?"
Toàn thân Ôn Kiểu cứng đờ lại, nhưng nàng tuyệt nhiên không trả lời. Nàng đứng đối diện Tống Lang Ngọc, thong thả cởi bỏ chiếc áo ngủ ướt đẫm, rồi đến q**n l*t, yếm đào...
Dưới ánh nến chập chờn, cơ thể nàng trắng như tuyết, mịn màng như ngọc, phơi bày tr*n tr**.
Thế nhưng Tống Lang Ngọc chỉ dán mắt vào đôi mắt nàng, giọng điệu thanh lãnh, không mảy may gợn chút nh*c d*c: "Mới đầu thì dựa dẫm vào đám cướp sông để tẩu thoát, sau lại dùng nhan sắc quyến rũ đàn ông để cầu cứu, giờ thì lại giở trò mỹ nhân kế sao?"
Hắn rảo bước tới gần, dùng hai ngón tay lạnh ngắt nâng cằm Ôn Kiểu lên, cụp mắt lạnh lùng truy hỏi: "Nàng rốt cuộc đã gây ra tội nghiệt tày đình gì ở Giang Đô?"
Nàng nép mình vào người hắn, bàn tay mềm mại v**t v* lồng n.g.ự.c Tống Lang Ngọc, cất giọng nũng nịu, ngọt ngào van nài: "Thế t.ử gia đã thương ta như vậy, sao nỡ bức bách ta mãi. Huynh cứ mắt nhắm mắt mở, giả hồ đồ một lần buông tha cho A Kiểu, không được sao?"
Chiếc gương đồng phản chiếu hình ảnh hai thân thể đang quấn chặt lấy nhau, vừa diễm tình lại vừa xót xa.
Đôi mắt Tống Lang Ngọc càng lúc càng thâm trầm, nhưng hắn vẫn đứng bất động.
"Không được."
Ôn Kiểu đã sớm đoán được mỹ nhân kế này cũng chẳng ăn thua gì với hắn, cùng lắm chỉ là sự vùng vẫy vô vọng của một con thú bị dồn vào chân tường. Nhưng lòng tự ái vẫn bị tổn thương sâu sắc, nàng chẳng thèm giả bộ yếu đuối, cũng dẹp luôn cái màn nũng nịu õng ẹo. Nàng đẩy mạnh Tống Lang Ngọc ra, quay ngoắt người, lôi quần áo trong tủ ra mặc lại!
Nàng ngoảnh lại, nở nụ cười nhạt nhẽo: "Thế t.ử về Giang Đô chuyến này chắc hẳn là có công vụ quan trọng cần xử lý nhỉ?"
"Đúng là có công vụ."
"Gần Tết nhất đến nơi rồi mà còn phải cất công lặn lội xuống tận Giang Đô, xem chừng là chuyện gấp gáp lắm."
"Đúng là rất gấp."
Đôi mắt Ôn Kiểu lấp lánh sự lanh lợi. Lấy lại vẻ điềm tĩnh, nàng nhẹ nhàng nói: "Thế t.ử đã có việc gấp phải về Giang Đô, tốt nhất là đừng dẫn ta theo. Bằng không, sợ làm lỡ việc lớn của huynh đấy."
"Việc tiêu diệt bọn cướp ở Bến Bình Âm vốn nằm trong dự tính của ta. Còn cái tên Hàn Nguy kia, tự tiện xông vào khuê phòng nhà người khác giữa đêm hôm khuya khoắt, theo luật là có thể mang ra c.h.é.m đầu. Có lệnh bài của Đại Lý Tự trong tay, quan lại ở đây không cần phải mở phiên tòa xét xử. Chuyện này sẽ chẳng làm trễ nải hành trình đâu."
Mọi toan tính đều bị vạch trần, Ôn Kiểu nghiến răng kèn kẹt, hằn học thốt lên: "Huynh đang coi thường luật pháp đấy!"
"Tình thế cấp bách, phải tùy cơ ứng biến thôi."
Sáng sớm hôm sau, cả đoàn tiếp tục lên đường.
Chưa đầy một canh giờ sau, Ôn Kiểu lại bắt đầu k** r*n đau đớn, không thể cưỡi ngựa được nữa.
Tiết Đường tiến lên kiểm tra rồi quay sang bẩm báo với Tống Lang Ngọc: "Cô ta không giả vờ yếu ớt đâu. Vết thương trên đùi bị cọ xát tươm cả m.á.u ra rồi."
Tống Lang Ngọc ngước mắt nhìn Ôn Kiểu đang ngồi bệt trên hòn đá, đoạn phân phó cho Vu Chiêu: "Ngươi vào thành mua một chiếc xe ngựa rộng rãi một chút."
Chưa tới nửa canh giờ, Vu Chiêu đã đ.á.n.h về một cỗ xe ngựa khang trang, bên trong còn lót sẵn những lớp đệm êm ái.
Từ lúc đó, Ôn Kiểu và Tiết Đường ngồi trong xe ngựa, còn Tống Lang Ngọc và Vu Chiêu cưỡi ngựa song hành. Việc này đã làm chậm đáng kể tiến độ di chuyển của cả đoàn.
Trong suốt chặng đường, Ôn Kiểu đã mấy lần nhen nhóm ý định bỏ trốn. Nhưng Tiết Đường bám sát quá gắt gao, mỗi khi có manh nha ý nghĩ thì lập tức bị dập tắt ngay từ trong trứng nước.
Danh tiếng của Tiêu Yến Kỳ đã bị bôi nhọ tơi bời. Nếu muốn hất cẳng hắn khỏi vị trí thế tử, nàng còn phải giáng thêm một đòn chí mạng nữa.
Tôn thị giờ đây đang bị kẻ thù bủa vây tứ phía, cực kỳ cần một người túc trí đa mưu bày mưu tính kế. Nếu Ôn Kiểu có mặt bên cạnh bà ta lúc này, việc chiếm lấy sự tín nhiệm sẽ dễ như trở bàn tay.
Nhưng Tống Lang Ngọc đã lôi nàng đi mất. Tôn thị không tìm thấy nàng, nhất định sẽ sinh lòng hoài nghi. Nếu vậy, mọi cố gắng từ trước đến nay coi như đổ sông đổ biển...
Hơn nữa, nếu về đến Giang Đô mà thân phận của nàng bị lộ, đừng nói đến chuyện báo thù, ngay cả việc giữ lại cái mạng nhỏ này e cũng là điều xa xỉ...
Thời tiết giá lạnh cắt da cắt thịt, hành trình lại vất vả, gian nan. Chỉ vài ngày sau, Ôn Kiểu bất ngờ lên cơn sốt cao.
Trong cơn mê sảng hầm hập, một bàn tay lành lạnh áp nhẹ lên trán nàng.
Ôn Kiểu vô thức vươn tay quấn lấy, tựa như dây leo bám vào cành cây, thều thào yếu ớt: "Ta không muốn đến Giang Đô..."
"A Kiểu sợ điều gì sao?" Giọng người đàn ông trầm tĩnh vang lên.
Ôn Kiểu nhắm nghiền mắt không trả lời.
Năm xưa, sau khi phóng hỏa thiêu c.h.ế.t lão ăn mày, nàng định bụng sẽ rời khỏi Giang Đô lên kinh thành. Nhưng vừa ra khỏi cổng thành chưa được bao xa, nàng đã bị kẻ xấu đ.á.n.h ngất rồi đem bán vào Niểu Xuân Lâu.
Tú bà thấy nàng có nhan sắc hơn người, tuổi lại còn nhỏ, nên chưa vội bắt nàng tiếp khách ngay. Mụ ta ép nàng phải học đàn, học tỳ bà, học làm thơ, vẽ tranh, học đ.á.n.h cờ, đổ xí ngầu, mạt chược, lắc xúc xắc.
Mụ ta định bụng chờ nàng lớn thêm chút nữa, nhan sắc nở rộ mới đem bán với giá cắt cổ.
Tuy bây giờ nàng đã trốn thoát khỏi động quỷ Niểu Xuân Lâu, nhưng các gia đình quan lại quyền quý luôn coi trọng danh tiết. Nếu Tống Lang Ngọc biết xuất thân nhơ nhớp của nàng, chắc chắn hắn sẽ nảy sinh lòng ghen ghét.
Một khi đã sinh ác cảm, ai dám chắc hắn sẽ không nhân cơ hội này mà dồn nàng vào chỗ c.h.ế.t. Lúc đó, nàng chỉ còn một con đường duy nhất là xuống hoàng tuyền.
Khi tỉnh dậy, đập vào mắt nàng là bức màn trướng thêu hoa trúc tao nhã, nhưng căn phòng lại trống không vắng lặng.
Lò than hồng rực tỏa nhiệt ấm áp, Ôn Kiểu chỉ khoác một lớp áo mỏng nhưng không hề thấy lạnh.
Đang lúc tâm tư ngổn ngang, nàng chợt nghe thấy tiếng pháo hoa nổ đì đùng rực rỡ ngoài cửa sổ. Tiếp đó là những tiếng nổ giòn giã xen lẫn tiếng trẻ con nô đùa ríu rít, không khí bên ngoài vô cùng náo nhiệt.
Ôn Kiểu đi chân trần bước ra cửa sổ, đẩy mạnh khung cửa. Vừa lúc, một chùm pháo hoa bung nở rực rỡ ngay gần đó.
Tống Lang Ngọc đẩy cửa bước vào, bắt gặp Ôn Kiểu đang đứng chân trần bên cửa sổ, tắm mình trong luồng sáng rực rỡ của những chùm pháo hoa. Trong đôi mắt nàng lấp lánh ánh sao sa, hiện lên vẻ ngây thơ, rạng rỡ của một đứa trẻ.
Nàng ngoái đầu lại nhìn hắn giữa khung trời pháo hoa rực rỡ, dung mạo xinh đẹp như mây như khói, tựa hồ giây phút sau sẽ hóa thành tiên nữ bay lên trời.
Tống Lang Ngọc bất giác nín thở, hắn sa sầm mặt bước tới đóng sập cánh cửa sổ lại.
Ôn Kiểu tựa lưng vào khung cửa, khóe mắt vương chút sương ướt át, giọng oán trách đầy hờn dỗi: "Ngay cả t.ử tù trong ngục thất cũng còn được hít thở khí trời cơ mà. Hơn nữa, ta còn chưa bị định tội đâu!"
Tiếng pháo hoa lại vang lên giòn giã bên ngoài, soi rọi căn phòng lúc sáng lúc tối. Đôi mắt long lanh ngấn nước của Ôn Kiểu càng thêm phần đáng thương, khơi gợi lòng trắc ẩn của người đối diện.
Nàng diện chiếc áo lụa cổ vuông màu quả mận chín, lộ ra khuôn n.g.ự.c trắng ngần nõn nà ẩn hiện mập mờ, toát lên vẻ lười biếng nhưng đầy kiêu kỳ.
Tống Lang Ngọc dời mắt đi, giọng hơi khàn: "Sốt cao vừa mới giảm, nàng không sợ trúng gió à."
Ôn Kiểu che miệng cười khúc khích, toàn thân toát lên vẻ quyến rũ mê hồn. Nàng dang tay ôm chầm lấy cổ Tống Lang Ngọc, ngửa đầu hỏi đầy nũng nịu: "Thì ra là huynh đang quan tâm ta sao?"
Tống Lang Ngọc không đáp lại, chỉ bế thốc nàng lên và đặt nhẹ nhàng xuống giường. Vừa buông tay định đứng thẳng dậy, thì ngón tay Ôn Kiểu đã kịp móc chặt vào đai lưng ngọc của hắn.
"Thế t.ử không muốn A Kiểu sao?"
Nàng rướn người nhô lên, nhắm mắt tìm đến đôi môi của Tống Lang Ngọc, còn tay thì luồn lách định tháo đai lưng ngọc.
"A Kiểu lại định giở trò tinh quái gì nữa đây?" Tống Lang Ngọc tóm lấy bàn tay đang quờ quạng của Ôn Kiểu, yết hầu khẽ chuyển động.
Nàng thì làm sao có thể có mưu đồ gì đen tối được chứ? Ngay khoảnh khắc mở tung cửa sổ, Ôn Kiểu đã nhận ra mình đang đứng trên đất Giang Đô.
Một khi đã không thể trốn thoát, nàng đành phải tìm cách giữ lại cái mạng nhỏ này trước đã.
Hiện giờ Tống Lang Ngọc là tấm bùa hộ mệnh của nàng, nàng buộc phải lấy lòng hắn. Nếu ông trời rủ lòng thương, để nàng m.a.n.g t.h.a.i đứa con của hắn, thì ít ra cái mạng này cũng sẽ được an toàn.
"Chỉ là... ta đã suy nghĩ rất kỹ về hoàn cảnh của mình..." Đôi mắt nàng rơm rớm lệ, giọng nói nghẹn ngào thê thiết: “Ta thân cô thế cô, không quyền không thế, muốn hạ gục Tiêu Tuy chẳng khác nào lên trời hái sao. Những lần trước may mắn sống sót đều là nhờ có thế t.ử che chở. Bây giờ, người duy nhất ta có thể tin tưởng và nương tựa cũng chỉ có thế t.ử mà thôi."
Ngọn nến leo lét tỏa ánh sáng vàng vọt trong phòng. Bàn tay Tống Lang Ngọc khẽ luồn vào mái tóc mềm mại của nàng, giọng nói trầm ấm khàn khàn cất lên: "Nàng và Tiêu Tuy rốt cuộc có thâm thù đại hận gì?"
Ôn Kiểu sợ hãi níu nhẹ tay áo Tống Lang Ngọc, nài nỉ hắn ngồi xuống mép giường. Nàng nép mình vào lồng n.g.ự.c hắn, bịa ra một câu chuyện: "Năm xưa, gia đình ta bị lưu đày. Trên đường đi, chúng ta bị sát thủ truy sát. Kẻ cầm đầu lũ thích khách đó là Tiêu Tuy."
Ánh mắt Tống Lang Ngọc sầm xuống, trầm giọng hỏi: "Là do A Kiểu tận mắt nhìn thấy sao?"
Ôn Kiểu gật đầu cái rụp, không chút do dự: "Đúng vậy, do chính mắt ta nhìn thấy."
Tống Lang Ngọc chìm vào im lặng một hồi lâu rồi mới lên tiếng: "Nếu điều tra ra sự thật Tiêu Tuy đã sát hại gia tộc họ Trần năm xưa, ta nhất định sẽ đòi lại công lý cho nàng."
Ngoài đường phố lại vang lên tiếng pháo nổ đì đùng. Ôn Kiểu giật thót mình co rúm lại. Một bàn tay ấm áp liền đặt lên vai nàng vỗ về.
"Đừng sợ."
Hôm sau, Vu Chiêu đi sắm một căn nhà ba gian rộng rãi khang trang, lại còn rình rang tuyển thêm vài nô tỳ, tiểu đồng về phục vụ.
Cảnh tượng trong ngoài dinh thự nhộn nhịp huyên náo.
Ôn Kiểu quấn mình trong chiếc áo lông cáo, đứng tựa cửa hiên lẩm bẩm: "Chẳng lẽ huynh ấy định chuyển hộ khẩu xuống Giang Đô ở hẳn luôn sao..."
Tiết Đường ôm thanh kiếm đứng tựa lưng vào cột hiên, vừa bóc vỏ quýt vừa nhồm nhoàm đáp: "Cô quản ngài ấy ở đây bao lâu làm gì, chỉ cần không để cô đói khát là được chứ gì."
Ôn Kiểu định lên tiếng bắt bẻ lại, thì vừa lúc thấy Tống Lang Ngọc bước qua cổng lớn.
Nàng tươi cười rạng rỡ chạy ra đón: "Huynh đã lo liệu xong công việc bên ngoài rồi à?"
Tống Lang Ngọc khoác chiếc áo choàng màu đen, khuôn mặt khôi ngô tuấn tú lạnh lùng lướt nhìn Ôn Kiểu, rồi ra lệnh: "Nàng theo ta ra ngoài một chuyến."
Ôn Kiểu hơi khựng lại, miễn cưỡng lững thững theo hắn đi vào nhà: "Đi đâu cơ?"
Tống Lang Ngọc cởi áo choàng vắt lên giá treo, rửa tay sạch sẽ trong chậu đồng xong xuôi mới từ tốn trả lời: "Giang Đô nổi tiếng là vựa quặng sắt khổng lồ, nghề đúc sắt ở đây cũng lừng danh khắp thiên hạ. Ta cần mua một số dụng cụ bằng sắt."
Nghe thật là chói tai. Hắn đi mua đồ sắt thì lôi nàng theo làm cái quái gì cơ chứ? Nàng là đồ phu khuân vác hay sao?
"Huynh cứ ra phố mà mua, rủ ta theo làm gì?"
Đúng lúc đó, một tỳ nữ bưng bộ y phục mới tinh bước vào phòng.
"Đương nhiên là để ta trông giống một thương nhân giàu có hơn." Tống Lang Ngọc ung dung ngồi xuống chiếc ghế Thái sư, đôi mắt sâu thẳm đen láy xoáy chặt vào nàng: “Sao nào, A Kiểu không muốn tháp tùng ta à?"
Trong bụng thầm mắng c.h.ử.i một trận tơi tả, nhưng ngoài mặt Ôn Kiểu vẫn phải vội vã đỡ lấy bộ y phục từ tay tỳ nữ, tươi cười đáp lại ngọt xớt: "A Kiểu này vốn dĩ đã ngốc nghếch vụng về, sợ làm hỏng việc lớn của huynh thôi."
Sắc mặt Tống Lang Ngọc không chút biến đổi, nhạt nhẽo buông lời: "Nếu A Kiểu không sợ bị trừng phạt, thì cứ việc cố tình phá hoại công chuyện của ta thử xem."
Ôn Kiểu khép chặt cửa phòng, vừa thong thả cởi từng chiếc cúc áo, vừa bước đến trước mặt Tống Lang Ngọc. Nàng nũng nịu õng ẹo cất giọng: "Ta đương nhiên sẽ không cố ý làm hỏng chuyện của huynh rồi."
Chiếc áo lụa dày dặn trượt xuống, để lộ lớp áo lót mỏng manh xuyên thấu bên trong. Thân hình Ôn Kiểu thon thả, nuột nà, làn da trắng như tuyết. Nàng quàng tay ôm lấy cổ Tống Lang Ngọc, nhẹ nhàng ngồi lên đùi hắn, hơi thở thơm ngát phả vào tai: "Chỉ là ta tò mò không biết nếu ta làm sai, thì thế t.ử sẽ dùng hình phạt gì để trừng trị ta đây?"
Tống Lang Ngọc đưa tay nâng nhẹ cằm nàng lên: "A Kiểu đang sợ cái gì chứ?"
Ôn Kiểu nhích lại gần tai Tống Lang Ngọc, cất giọng ngọt ngào thủ thỉ: "Ta sợ cái gì, công t.ử chẳng phải là người nắm rõ nhất sao?"
Đôi mắt Tống Lang Ngọc sầm xuống, bàn tay m*n tr*n v**t v* vòng eo thon thả của Ôn Kiểu, giọng nói trở nên dịu dàng hơn: "Đừng có làm nũng nữa, mau mặc đồ vào đi."
Hai người bước ra ngoài lên xe ngựa, chạy chừng khoảng hai nén nhang thì xe dừng lại.
Lòng Ôn Kiểu chợt bồn chồn lo lắng, sợ xuống xe nhỡ có ai nhận ra mình. Đang lúc phân vân chưa biết tính sao, Tống Lang Ngọc đã kịp thời dúi vào tay nàng một tấm khăn voan.
"Nơi đây đông người phức tạp, đeo vào đi."
Lúc này Ôn Kiểu mới thở phào nhẹ nhõm. Nàng cẩn thận trùm kín khăn voan lên mặt, rồi bám lấy tay Tống Lang Ngọc bước xuống xe ngựa.
Họ đang đứng trên một khu phố cổ, hai bên đường san sát những cửa hiệu buôn bán, nhưng lạ thay, tất cả đều đóng cửa im ỉm.
Vừa mới đặt chân xuống đất, cánh cửa của cửa hiệu ngay trước mặt bỗng nhiên bật mở. Một người đàn ông trạc tuổi trung niên từ bên trong bước ra.
"Có phải là Tống đông gia từ phía Bắc xuống đây không?"
Tống Lang Ngọc khẽ gật đầu xác nhận. Người đàn ông trung niên vội vàng nở nụ cười nịnh hót: "Tiểu nhân là chưởng quỹ của tiệm kim hoàn này. Huynh tới thật đúng lúc, hôm nay vừa mới nhập được một lô hàng cực kỳ tốt."
Hai người được dẫn lên lầu. Trái ngược hẳn với vẻ xập xệ của con phố bên dưới, khung cảnh trên lầu lại lộng lẫy xa hoa đến choáng ngợp.
Giữa đại sảnh là một đài cao mạ vàng chạm khắc tinh xảo. Xung quanh bệ cao đó bài trí sáu chiếc ghế Thái sư. Hiện tại, đã có bốn người ngồi ở hai bên, ai nấy đều mang dáng dấp của những thương gia sừng sỏ.
Chưởng quỹ chỉ dẫn Tống Lang Ngọc vào chỗ ngồi, miệng cười lấy lòng: "Tống đông gia là khách mới đến lần đầu, tiểu nhân đã đặc biệt dành sẵn cho huynh một vị trí đắc địa nhất."
Tống Lang Ngọc gật đầu đáp lễ, rồi an tọa không nói lời nào.
Ôn Kiểu đưa mắt liếc trộm xung quanh. Thấy bốn vị khách kia, người thì dắt theo tiểu đồng, kẻ lại dẫn theo tỳ nữ xinh đẹp. Bọn họ đều ngoan ngoãn đứng hầu phía sau lưng chủ, cung kính và lễ phép. Ôn Kiểu cũng tự hiểu ý, lùi lại đứng phía sau Tống Lang Ngọc, khẽ cụp mắt chờ đợi.
Chẳng bao lâu sau, chưởng quỹ lại dẫn thêm một người đàn ông nữa lên lầu.
Người này trạc độ hơn hai mươi tuổi, khoác trên mình bộ áo bào gấm lụa cao cấp, nước da tái nhợt, đôi mắt hình tam giác ánh lên sự tàn độc khôn lường.
Trên tay gã đang xoay vần một chiếc túi thơm hình hồ lô.
Ôn Kiểu tự dưng cảm thấy buồn nôn lạ thường. Khi gã kia vừa an tọa, nhịp tim nàng bỗng đập loạn xạ.
Chiếc túi thơm nọ bị gã vứt tạch xuống chiếc bàn nhỏ ngay trước mặt Ôn Kiểu. Nàng tò mò liếc nhìn, thấy đó là một chiếc túi da hình hồ lô, nhưng chẳng đoán được là làm từ loại da gì. Chỉ thấy những đường vân da mịn màng, bóng bẩy lạ kỳ.
Tim nàng đập càng lúc càng nhanh, cảm giác buồn nôn ứ nghẹn ở cổ họng, nhưng đôi mắt lại như bị thôi miên, không thể dứt ra khỏi chiếc túi thơm đó.
Dường như gã đàn ông nọ cũng bắt được ánh nhìn của Ôn Kiểu. Gã liếc sang, thấy nàng đang chăm chăm nhìn chiếc túi, bèn cất giọng khàn khàn, eo éo: "Mỹ nhân thích chiếc túi thơm này sao?"
Vừa nói, gã vừa lật mặt sau của chiếc túi lên. Hóa ra, mặt trước của túi lại được thêu hình một con dơi. Đôi mắt đỏ ngầu của con dơi sống động y như thật, và đôi mắt ấy... lại là một nốt ruồi son.
Linh cảm chẳng lành đã ứng nghiệm. Dòng m.á.u trong người Ôn Kiểu dường như đông cứng lại, đôi mắt mở trừng trừng dán chặt vào chiếc túi.
Đó là Trần Chiêu.
Lữ Dương đảo ánh mắt dâm ô, thô thiển lướt khắp người Ôn Kiểu. Mặc dù bị một lớp khăn voan che phủ, nhưng phần da thịt lộ ra ngoài vẫn trắng nõn nà, mịn màng tựa sứ thượng hạng, quả là một mỹ nhân hiếm có khó tìm. Đôi đồng t.ử của gã khẽ co rụt lại, lòng bàn tay rịn mồ hôi ướt nhẹp.
Giọng gã run rẩy, gã chìa chiếc túi da sát đến trước mặt Ôn Kiểu, nuốt nước bọt ực ực, nói: "Nếu mỹ nhân đã ưng ý, thì chiếc túi này xin được làm quà gặp mặt."
Làn da của Lữ Dương nhợt nhạt như người mắc bệnh nan y, chiếc túi thơm nằm im lìm trong lòng bàn tay gã.
Đó là thân xác của Chiêu tỷ. Hắn là một kẻ dơ bẩn, tởm lợm, sao hắn dám chạm vào Chiêu tỷ!
Ôn Kiểu muốn vươn tay giật lấy chiếc túi đó, nhưng cơn phẫn nộ và nỗi sợ hãi tột cùng đã đóng băng cả cơ thể nàng!
Mọi âm thanh xung quanh trở nên ù ù cạc cạc, trong mắt nàng lúc này chỉ còn hiện lên hình ảnh chiếc túi thơm oan nghiệt ấy.
Bỗng một bàn tay ấm áp nắm chặt lấy cổ tay nàng, kéo giật nàng ra khỏi hố băng lạnh giá.
"A Kiểu." Giọng nói ôn tồn, trong trẻo của Tống Lang Ngọc vang lên bên tai. Tựa như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, mọi ảo giác kinh hoàng phút chốc tan biến, nhịp tim loạn nhịp của nàng cũng dần bình ổn trở lại.
Nàng nương theo lực kéo, ngồi gọn vào lòng Tống Lang Ngọc. Đôi mắt e ấp ngước lên nhìn Lữ Dương, cất giọng ngọt ngào: "Chiếc túi thơm này là vật quý giá của công tử, huynh thực sự nỡ lòng nhượng lại sao?"
Đứng trước thân hình yêu kiều, thon thả ngay trước mắt, nhưng lại nằm gọn trong vòng tay của một gã đàn ông khác, cảnh tượng ấy đã khơi dậy bản năng chiếm hữu điên cuồng của Lữ Dương.
Sự khao khát hừng hực trong đáy mắt gã dường như không thể che giấu nổi nữa, đầu ngón tay khẽ run rẩy. Gã nuốt nước bọt, giọng nói khàn đặc: "Thật lòng muốn tặng cho cô nương."
Ôn Kiểu cúi đầu đưa hai tay đón lấy chiếc túi, nâng niu cẩn thận trong lòng bàn tay. Cố nén cục nghẹn ứ ở cổ họng, nàng gượng cười cảm tạ Lữ Dương.
Bàn tay Tống Lang Ngọc ôm chặt lấy vòng eo Ôn Kiểu, khẽ rỉ tai dặn dò: "Đừng run."
"Ta có cảm giác như đã từng gặp nàng ở đâu rồi thì phải?" Lữ Dương đột ngột thốt lên, vươn tay định giật tung lớp khăn voan che mặt của Ôn Kiểu!