Tiếng mở cửa đã kéo thần trí của Ôn Kiểu quay lại. Nàng ngước mắt lên, nhìn thấy người vừa bước vào mặc một chiếc áo choàng màu đen tuyền, mày huynh mắt phượng, dáng vẻ oai phong lẫm liệt, không phải Tống Lang Ngọc thì còn có thể là ai?
Trái tim nàng buông lỏng, cả người liền mềm nhũn ngã gục xuống. Ngay khoảnh khắc tiếp theo, nàng đã ngã trọn vào một vòng tay lạnh lẽo rắn chắc.
Nàng ngửi thấy một mùi hương tuyết tùng thoang thoảng lạnh lùng quen thuộc.
"Tại sao nàng lại ở đây?" Giọng nói của hắn cũng lạnh lẽo y hệt như băng tảng.
"Là vị hôn thê của huynh, Từ Thư Nhàn tiểu thư đã hẹn ta tới đây, nói là..." Nàng thấy đầu hơi choáng váng nên nhắm nghiền mắt lại, tựa đầu vào khuôn n.g.ự.c rắn chắc của Tống Lang Ngọc th* d*c vài nhịp, rồi mới thều thào nói tiếp: "... Nói là muốn kết bái tỷ muội với ta, ai ngờ ta mới nhấp môi vài chén rượu đã thấy nhức đầu hoa mắt..."
"Nàng ta không phải vị hôn thê của ta, sau này hai nhà cũng tuyệt đối không kết thân qua lại gì nữa." Tống Lang Ngọc vực Ôn Kiểu ngồi thẳng dậy, đỡ nàng ngồi yên vị trên chiếc ghế bành: "Nàng thấy khó chịu ở đâu, ta sai người đi mời đại phu tới xem."
Ôn Kiểu "hừ" nhẹ một tiếng, vươn thẳng cổ vòng hai tay ôm ghì lấy eo hắn ăn vạ: "Ta không cần đại phu, ta bị trúng xuân d.ư.ợ.c rồi, ta muốn biểu ca giải d.ư.ợ.c cho ta."
Gân xanh trên trán Tống Lang Ngọc giật giật nổi cộm lên, giọng nói còn buốt giá hơn cả băng tuyết mùa đông: "Nàng có ý thức được mình đang nói nhăng nói cuội cái gì không đấy?"
"Chúng ta cũng đâu phải chưa từng làm, làm thêm một lần nữa thì có sao đâu? Biểu ca cớ gì phải hẹp hòi nhỏ mọn thế?" Khuôn mặt nàng đỏ ửng như hoa đào mùa xuân, nét hờn dỗi nũng nịu xen lẫn sự tủi thân hiện rõ mồn một trong đáy mắt.
Hắn im lặng một hồi lâu rồi mới nhả chữ: "Ta cho người đi tìm đại phu."
"Không cần." Nàng vội vã lắc đầu nguầy nguậy, vươn tay định tháo đai ngọc trên thắt lưng của Tống Lang Ngọc.
"Ngoan nào." Tống Lang Ngọc vội bắt lấy tay nàng, giọng nói có phần dịu đi đôi chút: "Nàng ráng chịu đựng một lát, ta sẽ sai người đi mời đại phu đến ngay."
Ôn Kiểu vùng vằng rút tay về, lảo đảo đứng dậy bước về phía cửa phòng, nức nở mang theo tiếng khóc: "Huynh không chịu giúp ta thì ta sẽ ra ngoài tìm người khác!"
Thế nhưng nàng còn chưa kịp kéo chốt cửa thì "Rầm" một tiếng, cánh cửa đã bị đẩy mạnh đóng sầm lại và chốt chặt khóa trong!
Bàn tay hắn nhẹ nhàng đặt lên vùng bụng dưới của nàng, hơi thở nóng rực của hắn phả vào sau gáy nàng.
Giây tiếp theo, Ôn Kiểu đã bị bế bổng lên và đặt ngồi trên mép bàn cạnh cửa sổ.
"Nóng... khó chịu quá..." Gương mặt thiếu nữ đỏ bừng bừng như say rượu, cơ thể mềm nhũn tựa hẳn vào lồng n.g.ự.c Tống Lang Ngọc cọ xát cựa quậy liên tục.
Dáng vẻ của nàng hiện tại hoàn toàn không có vẻ gì là tỉnh táo.
Tống Lang Ngọc giữ chặt lấy hai bả vai nàng, ép nàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt mình, gằn giọng lạnh nhạt: "Ta là ai?"
Bọn chúng thường lén pha trộn thêm nhiều loại d.ư.ợ.c liệu gây mê mẩn thần trí vào trong xuân dược, khiến người trúng độc rơi vào trạng thái hoang mang mờ mịt, căn bản không phân biệt nổi bản thân đang ân ái với ai.
Ôn Kiểu mở to đôi mắt sũng nước mơ hồ đăm đăm nhìn hắn, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười ngọt ngào lịm người: "Huynh là... Thẩm Tiêu."
Bàn tay đang giữ chặt bả vai nàng của Tống Lang Ngọc lập tức bóp mạnh một cái khiến Ôn Kiểu đau đớn nhíu mày, giận dỗi trách móc: "Cái tên võ biền thô lỗ này, huynh nhẹ tay một chút không được hả!"
Tống Lang Ngọc thừa biết Thẩm Tiêu có tâm tư không trong sáng với Ôn Kiểu, hiện tại trong lòng vừa tức tối lại vừa đắng chát, nhưng vẫn cố gắng kiềm chế nhẫn nhịn nâng khuôn mặt nàng lên: "Nàng mở to mắt ra nhìn cho kỹ xem ta là ai."
Nàng vốn đã mang dung mạo kiều mị động lòng người, hiện tại lại đang bị xuân d.ư.ợ.c hành hạ, nét quyến rũ yêu kiều ấy càng thêm phần câu hồn đoạt phách.
"Khó chịu quá..." Nàng vừa lẩm bẩm nỉ non vừa luống cuống lôi kéo vạt áo của mình, vươn hai cánh tay vòng lên ôm riết lấy cổ hắn, chủ động ngửa đầu dâng lên đôi môi mềm mại.
Tống Lang Ngọc ấn chặt bờ vai nàng, nét mặt vô cùng nghiêm túc nghiêm nghị: "Nhìn cho kỹ xem ta là ai đã."
Đôi mắt Ôn Kiểu mờ mịt hơi sương phủ kín, nàng "ưm" một tiếng: "Huynh không phải là Thẩm Tiêu..."
Lồng n.g.ự.c Tống Lang Ngọc khẽ thở phào nhẹ nhõm.
"Huynh là Tiêu Yến Kỳ."
Sắc mặt người đàn ông lập tức xanh mét, gân xanh trên trán giật liên hồi, hắn hừ lạnh một tiếng: "Nhân tình của nàng cũng nhiều gớm nhỉ."
Quần áo trên người Ôn Kiểu đã tuột xuống một nửa, phơi bày bả vai thon thả trắng nõn nà, phong tình vạn chủng.
"Khó chịu quá..." Nàng tiếp tục rầm rì lẩm bẩm, vươn tay định giật tung thắt lưng của Tống Lang Ngọc.
Ngay lập tức cổ tay bị hắn siết chặt lại, giọng người đàn ông rét lạnh như sương tuyết: "Nàng đi mà tìm tên Tiêu Yến Kỳ ấy."
Nói xong hắn vậy mà dứt khoát xoay người định bỏ đi. Ôn Kiểu sống c.h.ế.t ôm chặt lấy eo hắn nhưng vẫn cứng đầu cứng cổ không chịu mở miệng nói nửa lời.
Cảm giác khô nóng bứt rứt trong cơ thể ngày một dâng cao, nhưng Tống Lang Ngọc vẫn đứng trơ trơ không chịu nhúc nhích.
Trán Ôn Kiểu tì hẳn lên khuôn n.g.ự.c vững chãi của hắn, hồi lâu sau nàng cuối cùng cũng bật khóc nức nở: "Tống Lang Ngọc, ta khó chịu quá."
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, môi nàng đã bị lấp kín, từng luồng hơi thở the mát mớm sâu vào trong khoang miệng, phần nào xoa dịu đi cơn bức bối khô nóng đang thiêu đốt trong cơ thể nàng.
Cánh tay rắn chắc của hắn quấn chặt lấy vòng eo Ôn Kiểu, siết chặt đến mức nàng cảm thấy hơi khó thở. Nàng định giãy giụa cựa quậy nhưng lại bị Tống Lang Ngọc gắt gao ấn chặt xuống, tuyệt đối không cho phép nàng nhúc nhích nửa phân.
Lòng bàn tay hắn truyền đến hơi ấm nóng bỏng, k*ch th*ch khiến toàn thân nàng run rẩy liên hồi thành từng đợt.
Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Tống Lang Ngọc không hề có dấu hiệu dừng lại dù chỉ một nhịp thở, hắn cúi người c.ắ.n m*t lên bả vai nàng. Hơi thở nóng hổi phả thẳng lên làn da trắng như ngọc, khiến nàng không kiềm chế được mà r*n r* một tiếng kiều mị.
Tiếng gõ cửa lại vang lên hai tiếng giục giã, nương theo đó là giọng nói của Tiêu Yến Kỳ:
"Kiểu Kiểu? Nàng có ở trong đó không?"
Ôn Kiểu vừa định lên tiếng đáp lời thì đôi môi đã bị Tống Lang Ngọc bít kín mít, chỉ kịp phát ra một tiếng kêu ngắn ngủi ngọt xớt.
"Ta nhận được phong thư hẹn ta tới đây của nàng, bảo là có chuyện hệ trọng cần bàn bạc.” Giọng nói của hắn chứa đầy sự ngập ngừng, đẩy nhẹ cánh cửa mấy cái: “Sao nàng không trả lời ta? Có phải là thấy trong người không khỏe không?"
Tiếng đẩy cửa ngày một thô bạo hơn, nếu như nàng tiếp tục im lặng, e rằng Tiêu Yến Kỳ sẽ sai người tới tông cửa xông vào mất.
Ôn Kiểu đẩy nhẹ Tống Lang Ngọc ra, hờn dỗi lườm hắn một cái, nhưng lời nói cất lên lại là để đối phó với người bên ngoài cửa, giọng điệu vừa nũng nịu lại vừa ngọt ngào: "Ta không sao cả, chỉ là..."
Dải lụa thắt eo của nàng đột nhiên bị kéo tuột ra, chiếc váy lụa mỏng manh tuột thẳng xuống rũ rượi xếp thành từng lớp trên mặt sàn.
"Không cho phép nàng dùng cái giọng điệu đó nói chuyện với hắn." Trong đáy mắt Tống Lang Ngọc xẹt qua một tia sắc lạnh, giọng nói khản đặc mang theo mùi vị nguy hiểm.
Da thịt tr*n tr** phơi bày giữa không khí se lạnh khiến Ôn Kiểu không nhịn được rùng mình nổi da gà, nhưng bên ngoài Tiêu Yến Kỳ vẫn liên tục thúc giục hỏi han: "Nàng bị làm sao thế?"
"Ta không sao hết, chỉ là muốn bàn bạc với hắn về ngày tháng đính hôn..."
Tống Lang Ngọc đột nhiên quỳ một gối xuống, lòng bàn tay ấn chặt lên bắp đùi nàng rồi gục mặt xuống. Ôn Kiểu hoảng hốt lo sợ những âm thanh ám muội sẽ vạch trần bí mật tày trời trong phòng nên vội vàng c.ắ.n chặt môi, nuốt hết những lời định nói vào trong bụng.
"Ta đã sai người đi xem bói xem ngày rồi, mồng bảy tháng sau là ngày lành tháng tốt, nàng thấy thế nào?"
Ôn Kiểu vừa định há miệng lên tiếng thì Tống Lang Ngọc lại bất ngờ giở trò xấu xa.
Cảm giác tê dại lan truyền từ bên dưới chạy dọc theo sống lưng truyền thẳng tới tứ chi bách hài. Những ngón tay của Ôn Kiểu cắm ngập vào cơ bắp cuồn cuộn trên lưng Tống Lang Ngọc, cuối cùng vẫn không kìm nén được mà bật thốt ra tiếng r*n r* nhỏ xíu.
"Kiểu Kiểu nàng bị sao vậy? Bị bệnh rồi sao? Mau mở cửa cho ta vào xem thử đi." Tiêu Yến Kỳ dường như đã phát giác ra điều gì đó bất thường nên lại gõ cửa liên tục.
"Ta không sao hết!"
Nàng thở hổn hển dồn dập, cố đè nén giọng điệu rành rọt trả lời: "Chỉ là dạo này bị trúng gió, cổ họng hơi đau rát thôi."
"Có nghiêm trọng lắm không?"
Nàng mới vừa mở miệng định đáp lại thì Tống Lang Ngọc lại tiếp tục gây khó dễ, khiến cho lời nói ứ nghẹn ở cổ họng, chỉ kịp hắt ra một tiếng th* d*c kiều diễm.
Cửa gỗ bị xô đẩy mạnh bạo hai cái. Đầu ngón tay Ôn Kiểu ghim sâu vào bờ vai Tống Lang Ngọc, nàng vừa tức giận vừa bực bội vung chân đá nhẹ vào người hắn.
Hắn cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên, đầu ngón tay cái vuốt nhẹ qua khóe môi. Trong đôi mắt u ám sâu thẳm hắt ra tia sáng tối tăm, giọng nói khàn khàn: "A Kiểu vừa phải bận rộn hưởng thụ h**n ** cùng ta trong này, lại vừa phải phân tâm chia trí để đối phó dỗ dành Tiêu Yến Kỳ bên ngoài, quả thực là vất vả cực nhọc quá."
Tiêu Yến Kỳ vẫn không ngừng đập cửa. Những ngón tay của Ôn Kiểu nhẹ nhàng lướt qua đôi môi Tống Lang Ngọc, giọng nói trong vắt ngọt ngào cất lên hướng ra ngoài cửa: "Thế tử, ta đang có tỳ nữ ở trong này hầu hạ. Hiện tại bệnh tật tiều tụy không tiện ra gặp mặt huynh, đợi vài hôm nữa sức khỏe ta bình phục, chúng ta sẽ bàn bạc lại chuyện hôn sự sau."
Nghe giọng nói của nàng vẫn lanh lảnh như thường ngày, Tiêu Yến Kỳ cuối cùng cũng yên tâm. Hắn dặn dò thêm vài câu qua cánh cửa rồi mới lưu luyến không nỡ rời đi.
Từ Thư Nhàn núp ở sương phòng bên cạnh nghe ngóng động tĩnh, thấy hắn bỏ đi rồi thì đinh ninh là kế hoạch đã thất bại bèn hoảng hốt chạy ra ngoài thám thính tình hình.
"Muội muội, muội đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?" Nàng ta giả vờ gõ cửa hỏi han.
Bên trong phòng loáng thoáng phát ra những tiếng động lạ. Từ Thư Nhàn dán sát tai vào vách cửa cẩn thận nghe ngóng, vậy mà lại nghe thấy tiếng nữ nhân rền rĩ nỉ non xen lẫn tiếng th* d*c ồ ồ của một gã nam nhân.
Nàng ta sợ hãi thụt lùi lại hai bước.
Tiêu Yến Kỳ đã rời đi rồi, vậy thì gã đàn ông đang cẩu thả với Ôn Kiểu bên trong là kẻ nào?
Hay là có tên đàn ông lạ mặt nào đó lỡ chân đi nhầm vào trong phòng?
Trong lòng Từ Thư Nhàn bỗng trào dâng một niềm hân hoan độc ác không sao tả xiết —
Chưa xuất giá mà đã đ.á.n.h mất đi sự trong trắng, lại còn bị một gã đàn ông lạ mặt không quen biết chà đạp. Cho dù Ôn Kiểu có xinh đẹp kiều diễm đến nhường nào thì đây cũng coi như là tự tìm đường c.h.ế.t.
Biết đâu chừng... nhân cơ hội này nắm thóp nàng ta, lấy đây làm cớ uy h.i.ế.p ép buộc nàng ta phải giúp mình thành thân với Tống Lang Ngọc thì sao?
Tim Từ Thư Nhàn đập dồn dập, vừa căng thẳng lại vừa bức thiết, nàng ta dùng sức đập cửa thùm thụp: "Muội muội, muội đang làm cái gì thế, muội tỉnh rồi phải không?"
Vì sợ kế hoạch bị bại lộ, Từ Thư Nhàn đã sớm bỏ tiền ra bao trọn toàn bộ sương phòng ở khu vực này, cho nên lúc này trên hành lang hoàn toàn vắng tanh không một bóng người. Cho dù nàng ta có muốn gọi người tới tông cửa xông vào thì trong nhất thời cũng không tìm được ai. Vả lại tỳ nữ của nàng ta hiện đang đứng canh gác dưới lầu, nàng ta lại lo sợ nếu mình bỏ đi thì gã đàn ông bên trong sẽ chuồn mất nên đành đứng chôn chân tại chỗ không dám rời nửa bước.
Bên cạnh cửa sổ loáng thoáng vang lên tiếng cọ xát va đập đều đặn của mép bàn vào vách tường, trầm ổn và mạnh mẽ.
Từ Thư Nhàn rón rén nhón chân đi tới cạnh cửa sổ. Nhưng vì giấy dán cửa sổ quá dày nên nàng ta hoàn toàn không nhìn thấy được khung cảnh bên trong, đành phải lớn tiếng vặn hỏi: "Muội muội, rốt cuộc muội đang làm cái gì ở trong đó vậy?"
Bên trong phòng, một bàn tay trắng nõn nà đưa lên chạm vào khung cửa sổ, những ngón tay thon thả móc chặt vào chiếc khuy đồng bên trên.
Tiếng mép bàn va đập vào vách tường mỗi lúc một dồn dập hơn, kéo theo đó là cánh tay kia cũng bị lắc lư dữ dội.
Tống Lang Ngọc khẽ c.ắ.n m*t lên chiếc cổ thon dài của nàng.
"Tập trung vào."
Từ Thư Nhàn ở bên ngoài cửa sổ vẫn không chịu từ bỏ ý định. Mặc dù đã mơ hồ đoán ra được Ôn Kiểu đang làm chuyện đồi bại gì ở bên trong nhưng nàng ta đã quyết tâm hôm nay phải dồn nàng ta vào chỗ c.h.ế.t mới cam lòng.
"Muội muội, nếu muội không chịu mở cửa, ta sẽ gọi người tới phá cửa xông vào đấy!" Nàng ta lớn giọng đe dọa.
"Kẽo kẹt!" Cánh cửa sổ đột nhiên hé ra một khe hở rộng bằng chừng một gang tay.
Xuyên qua khe hở mỏng manh ấy, Từ Thư Nhàn nhìn thấy một tấm lưng tr*n tr** trắng nõn như ngọc, đường cong hõm eo lả lướt yêu kiều, bờ m.ô.n.g đào tròn trịa đang ngồi bệt lên một chiếc áo choàng màu đen tuyền, phô bày ra những đường cong quyến rũ nửa kín nửa hở cực kỳ trêu ngươi.
Mái tóc của nàng hơi bù xù rối bời, vài lọn tóc lơ lửng rũ xuống càng làm tôn lên vẻ phong tình kiều diễm.
Tuy nhiên, thứ khiến Từ Thư Nhàn khiếp đảm hoảng hốt nhất lại là cánh tay kia...
Đó là một cánh tay vạm vỡ cuồn cuộn cơ bắp của nam nhân, lúc này đang gắt gao siết chặt lấy vòng eo thon thả của Ôn Kiểu. Nhìn tư thế động tác kia, gã đàn ông đó chắc chắn đang... phủ phục gục mặt trước n.g.ự.c nàng ta.
Mặc dù không nhìn rõ được diện mạo của gã đàn ông đó, nhưng khung cảnh diễm tình nóng bỏng trước mắt đã k*ch th*ch thần kinh Từ Thư Nhàn mạnh mẽ, khiến nàng ta hoảng hốt lùi lại hai bước, hoàn toàn quên sạch sành sanh cảm giác hân hoan đắc ý ban nãy.
"Cô... cô đang làm cái trò gì vậy!" Nàng ta run rẩy chỉ tay quát tháo.
Ôn Kiểu hơi nghiêng đầu lườm ra ngoài, khuôn mặt đỏ ửng như mây chiều, ánh mắt lả lơi mê muội, hoàn toàn không hề có chút hoảng loạn sợ hãi hay hổ thẹn nhục nhã như Từ Thư Nhàn vẫn luôn mong đợi.
Thậm chí trên môi nàng ta còn điểm xuyết một nụ cười nhạt, một nụ cười đắc ý, trào phúng, tràn ngập ác ý mỉa mai.
Và ngay khoảnh khắc đó, gã đàn ông đang vùi đầu trước n.g.ự.c nàng ta chậm rãi đứng thẳng người lên.
Đó là một khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt trần, nhưng trong đôi mắt lại hằn lên sắc d.ụ.c nồng đậm.
Đầu óc Từ Thư Nhàn nháy mắt hoàn toàn trống rỗng, không thể tin nổi mà thốt lên: "Sao... sao lại là huynh..."
Người đàn ông vòng tay ôm qua bờ vai của Ôn Kiểu, ném cho nàng ta một ánh mắt cảnh cáo lạnh lẽo, ngay sau đó vươn tay đóng sập cánh cửa sổ đang hé mở lại.
"Tại sao lại như thế? Tại sao hai người lại có thể làm ra cái loại chuyện đồi bại đó..." Từ Thư Nhàn bị dọa sợ đến mức hoảng loạn lùi lại liên tiếp mấy bước, hoàn toàn quên mất phía sau lưng mình là bậc cầu thang. Nàng ta hụt chân một cái, cả người ngã nhào lăn lông lốc xuống cầu thang.
Tầng dưới nháy mắt trở nên hỗn loạn ầm ĩ.
Ôn Kiểu vừa định nhón chân đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài thì bàn tay của Tống Lang Ngọc đã nhanh hơn một nhịp, mạnh mẽ chặn đứng cửa sổ lại.
Giây tiếp theo, cả người nàng đã bị nhấc bổng lên giường, bức màn trướng buông xuống bao trùm không gian chật hẹp trong ánh sáng lờ mờ ám muội.
Tống Lang Ngọc lại tiếp tục phủ phục đè lên người nàng.
Mọi thứ trước mắt đều trở nên mờ ảo nhạt nhòa, chỉ duy nhất đôi mắt sâu thẳm của Tống Lang Ngọc là vô cùng rõ nét. Nàng có thể nhìn rõ hình bóng của chính bản thân mình phản chiếu trong đôi mắt hắn, mê mang quyến rũ, kiều mị đoạt hồn.
Chắc có lẽ là do ảnh hưởng của xuân dược, cơ thể nàng nóng như có hàng ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt hừng hực.
Nàng không tự chủ được mà siết chặt lấy người Tống Lang Ngọc, tham lam hút lấy luồng không khí the mát tỏa ra từ trên người hắn.
Cảm giác lúc thì như bị ném vào lò lửa đỏ rực, lúc lại như bị vứt xuống hầm băng lạnh buốt giá. Đến khi lý trí bị kéo căng đến tận cùng giới hạn, kh*** c*m sung sướng dâng trào lên đến đỉnh điểm, nàng nghe thấy bản thân thốt lên:
"Tống Lang Ngọc, lúc huynh đ*ng t*nh... thoạt nhìn rất tuấn tú."
Cơ thể người đàn ông phút chốc cứng đờ, ngay sau đó liền lao xuống hôn ngấu nghiến nàng tựa như một con dã thú khát nước điên cuồng, tham lam tước đoạt cạn kiệt luân phiên tân dịch trong khoang miệng nàng.
Thế nhưng nàng cũng đang vô cùng khát nước, khát đến mức cổ họng sắp sửa bốc khói, thế là nàng cũng không chịu thua kém mà ngang ngược cuốn lấy hắn giằng co đáp trả.
Mãi cho đến lúc thắp đèn lên, bên trong phòng rốt cuộc mới khôi phục lại vẻ tĩnh mịch im ắng.
Độc tính của xuân d.ư.ợ.c đã sớm tiêu tan sạch sẽ, thế nhưng tứ chi bách hài của Ôn Kiểu lại bủn rủn nhão nhoét không còn chút sức lực nào.
Tống Lang Ngọc đã rời khỏi giường, quay lưng lại với nàng mặc lại quần áo.
"Phiền biểu ca chạy ra ngoài mua giúp ta một thang t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i về sắc lên uống." Giọng mũi của nàng nghe có phần hơi khàn khàn nặng nề.
Động tác thắt đai ngọc của Tống Lang Ngọc hơi khựng lại. Vài giây sau, hắn mở cửa bước ra ngoài. Khoảng một tuần trà sau hắn mới quay trở về, lầm lì ngồi phịch xuống chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, không thốt một lời.
Ôn Kiểu cũng chẳng thèm để tâm tới hắn, rụt người sâu hơn vào trong chăn bông, chìm sâu vào giấc ngủ li bì mệt mỏi.
Đến khi thức giấc lần nữa thì căn phòng đã chìm trong bóng tối đen kịt. Tiếng ồn ào cười nói ầm ĩ của khách khứa dưới lầu vẳng vào, lại càng làm nổi bật thêm bầu không khí tĩnh lặng đáng sợ trong phòng.
Và trong khoảng không tĩnh mịch ấy, nàng nghe thấy hơi thở đều đều của một người khác.
Khắp người đau nhức vô cùng, nhưng Ôn Kiểu không muốn qua đêm ở đây nên đành cố gắng gượng dậy.
Đôi mắt dần quen với bóng tối, nàng nhìn theo ánh sáng từ khe hở trên khung cửa sổ chạm trổ hoa văn chữ Vạn, loáng thoáng thấy một bóng người đang ngồi ngay cạnh đó. Dáng ngồi thẳng tắp, oai phong như tùng như trúc.
Ánh lửa từ mồi lửa hắt lên một điểm đỏ rực nhỏ xíu, sau đó bắt đầu bùng lên cháy bén vào tim đèn. Ánh sáng vàng vọt hắt lên sườn mặt góc cạnh của người đàn ông, thoạt nhìn hệt như một vị trích tiên sa ngã nhập ma.
Ôn Kiểu chậm rãi mặc từng lớp quần áo vào người, cố gắng che giấu đi những dấu vết ** *n ám muội đỏ chói mắt kia, nhưng lại chẳng có cách nào che giấu đi những vết hôn hằn in rõ mồn một trên cổ.
Nàng xỏ hài rồi loạng choạng bước tới trước gương, tỉ mỉ kiểm tra những dấu vết trên cổ, cáu gắt phàn nàn: "Huynh cũng không biết đường mà nhẹ tay một chút, để lại nguyên một đống dấu vết thế này, ta lại phải hao tổn tâm sức che giấu."
Tống Lang Ngọc liếc mắt nhìn nàng, đôi môi mỏng mím chặt, cuối cùng vẫn chọn cách im lặng.
Hắn khẽ khàng x** n*n khớp ngón trỏ của mình. Dấu răng c.ắ.n mạnh vẫn chưa phai đi, hiện tại vẫn còn âm ỉ nhức nhối vô cùng.
Thu hồi lại ánh mắt ngắm nghía trong gương, nàng quay sang hỏi hắn: "Thuốc tránh t.h.a.i ta nhờ huynh mua đâu rồi?"
Ánh mắt Tống Lang Ngọc hờ hững lướt qua chén t.h.u.ố.c đặt trên chiếc bàn vuông.
Ôn Kiểu bưng chén t.h.u.ố.c lên, nhăn mày chau trán: "Sao lại nguội lạnh ngắt thế này?"
"Nàng đã ngủ rất lâu rồi." Tống Lang Ngọc bình thản đáp lại, giọng điệu có phần khản đặc khô khốc, ánh mắt lạnh nhạt khóa chặt lấy khuôn mặt nàng.
Nàng nhấp thử một ngụm nhỏ, cả khuôn mặt lập tức nhăn nhó dúm dó lại: "Đắng quá!"
"Vậy thì đừng uống nữa." Ngón trỏ của Tống Lang Ngọc khẽ nhúc nhích.
Thế nhưng giây tiếp theo, Ôn Kiểu đã ngửa cổ một mạch nốc cạn sạch bát t.h.u.ố.c đắng nghét chua chát kia.
Đã lỡ nếm trải qua chút tư vị ngọt ngào thì cái giá phải trả sau lưng bao giờ cũng là cay đắng tột cùng.
Nàng đắng đến mức không thể mở nổi mắt. Đợi khi đã định thần lại một chút, nàng mới nhìn Tống Lang Ngọc với ánh mắt chan chứa ý cười, cất giọng ngọt ngào thánh thót: "Nhưng lỡ như không uống mà có t.h.a.i thì phải làm sao bây giờ? Đâu thể nào mang theo cốt nhục của kẻ khác chạy đi gả cho Tiêu Yến Kỳ được đúng không?"
"Vậy thì đừng gả cho hắn ta nữa, gả cho ta đi."
Căn phòng lập tức rơi vào một khoảng không im lặng đến kỳ quái, hay nói đúng hơn là một cuộc giằng co đối đầu căng thẳng.
Tiếng ồn ào ầm ĩ, tiếng cười đùa nói chuyện rôm rả dưới lầu giống như sóng biển cuồn cuộn ập vào trong phòng, nhưng hai người họ vẫn cứ thế lẳng lặng nhìn nhau chằm chằm.
Không thốt ra nửa lời, nhưng dường như lại bao hàm cả ngàn vạn lời muốn nói.
Đột nhiên, Ôn Kiểu đưa tay che miệng cười khúc khích. Nàng vịn tay vào mép bàn, lảnh lót đáp: "Nhưng ta bắt buộc phải gả cho Tiêu Yến Kỳ cơ."
"Tại sao chứ?" Hai bàn tay Tống Lang Ngọc bóp chặt thành nắm đấm, giọng nói càng lúc càng chìm sâu xuống: “Tại sao cứ nhất quyết phải gả cho Tiêu Yến Kỳ mới được? Hắn ta có thể mang lại cho nàng thứ gì mà ta không thể mang lại cho nàng?"
Nụ cười trên môi Ôn Kiểu nháy mắt vụt tắt, khuôn mặt lạnh lẽo tựa sương giá, nhưng nàng vẫn nhất quyết không chịu nói rõ nguyên nhân cho hắn biết.
Hắn vốn dĩ là một thiên chi kiêu t.ử được nuôi nấng bảo bọc trong sự vinh hoa phú quý trăm năm của gia tộc thế gia, cho dù hiện tại trong lòng có dậy sóng ngập trời thì ngoài mặt vẫn giữ nguyên dáng vẻ điềm tĩnh ngồi bất động như núi.
"Rốt cuộc nàng đang muốn âm mưu tính toán cái gì, cứ nói thẳng ra cho ta biết, ta chắc chắn sẽ có tác dụng hữu ích hơn Tiêu Yến Kỳ gấp ngàn vạn lần."
Tống Lang Ngọc là một kẻ kiêu ngạo lạnh lùng, cố chấp đến cực đoan như vậy...
Trong đôi mắt Ôn Kiểu thoáng qua một tia d.a.o động, nhưng chỉ trong chớp mắt, gợn sóng lăn tăn ấy đã bị sự ác độc nhẫn tâm đè bẹp thay thế.
"Không cần, ta cứ muốn gả cho Tiêu Yến Kỳ đấy thì sao."
Tống Lang Ngọc đăm đăm nhìn nàng thật sâu.
"Tùy nàng."
Ôn Kiểu nhíu nhíu mày, cảm thấy tính tình của Tống Lang Ngọc hôm nay có vẻ quá dễ dãi hòa hoãn thì phải. Nàng trầm ngâm suy nghĩ một chút rồi cất tiếng hỏi: "Bát t.h.u.ố.c ta vừa uống ban nãy thực sự là t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i chứ?"
Đừng có đùa giỡn đưa lộn cho nàng t.h.u.ố.c an t.h.a.i đấy nhé.
Tống Lang Ngọc hờ hững lườm nàng: "Ta sẽ không bao giờ làm ra những chuyện trái với ý nguyện của nàng. Cho dù là hiện tại hay là tương lai sau này cũng vậy."
Ôn Kiểu cảm thấy bản thân mình bây giờ chẳng khác nào một con chuột nhắt hôi hám dưới cống ngầm dơ bẩn, chỉ dám dùng đôi mắt thiển cận hẹp hòi len lén ngắm nhìn vầng trăng sáng tỏ trên cao. Sắc mặt nàng trắng bệch, xoay người đi tìm áo choàng của mình.
"Có điều... ta có một chuyện vẫn luôn thắc mắc không sao hiểu nổi, muốn hỏi thử nàng xem sao."
Ôn Kiểu quay lưng lại với hắn: "Chuyện gì?"
"Khứu giác của nàng nhạy bén hơn người thường rất nhiều, chắc chắn không thể nào không ngửi ra sự bất thường lẫn lộn bên trong chén rượu kia được.” Hắn chậm rãi thản nhiên phân tích: “Nếu nàng đã biết rõ ly rượu kia có vấn đề, tại sao còn cố chấp uống cạn nó?"
"Nàng hoàn toàn có thể từ chối không uống chén rượu đó, như vậy thì những rắc rối phiền phức ngập đầu ở phía sau sẽ không xảy ra. Trận cá cược ngày hôm nay nếu chẳng may xảy ra chút sơ suất nhỏ nhặt, để Tiêu Yến Kỳ phát hiện ra chân tướng, hoặc giả Từ Thư Nhàn đi rêu rao bêu rếu chuyện này ra bên ngoài thì thanh danh lẫn những tính toán mưu mô của nàng đều sẽ đổ sông đổ bể hết. Tại sao lại phải liều lĩnh đ.á.n.h đổi lớn đến như vậy?"
Ôn Kiểu mặc xong áo choàng thì quay người lại nhìn Tống Lang Ngọc, bên khóe môi dần dần hiện lên một nụ cười rạng rỡ: "Bởi vì làm như vậy rất thú vị, và còn... sảng khoái nữa."
Trong đôi mắt nàng lấp lánh sự chân thành tha thiết, nhưng lại khiến trong lòng Tống Lang Ngọc lạnh buốt sởn gai ốc.
Hắn thà hy vọng Ôn Kiểu đang ôm những mưu đồ toan tính thâm sâu hơn, thà hy vọng nàng chỉ đang coi hắn là công cụ lợi dụng để đạt được mục đích của bản thân, chứ tuyệt đối không mong muốn nàng hành động liều lĩnh đ.á.n.h cược như vậy chỉ vì để thỏa mãn cảm giác "sảng khoái" hay "thú vị" tầm thường.
Kẻ đam mê mạo hiểm nhất trên thế gian này là những con bạc.
Khi một con bạc đã trắng tay không còn gì để mất, họ sẽ sẵn sàng ném cả sinh mạng của mình lên bàn cá cược.
Những con bạc ấy hoàn toàn không màng đến hậu quả.
Hai người ngồi chễm chệ trong thùng xe ngựa đen ngòm tĩnh mịch. Mới mấy canh giờ trước còn quấn quýt lăn lộn h**n ** ôm ghì lấy nhau, bây giờ lại tỏ ra xa lạ lạnh nhạt hệt như hai người dưng nước lã.
Một lúc lâu sau, chiếc xe ngựa từ từ dừng lại trước viện t.ử ở hẻm Liễu Nam.
Ôn Kiểu cười tươi như hoa nhìn Tống Lang Ngọc, trưng ra bộ dáng ngây thơ vô tâm vô phế, dẻo miệng nói ngọt: "Vậy thì chuyện của Từ Thư Nhàn đành phải trông cậy vào Thế t.ử lo liệu giải quyết hậu quả giúp ta nhé. Nếu lỡ như cô ta rêu rao chuyện ngày hôm nay ra ngoài thì e rằng ta chỉ còn con đường c.h.ế.t thôi."
"Bây giờ nàng mới biết sợ à? Lúc ban nãy cố tình vạch cửa sổ cho nàng ta nhìn thấy mọi chuyện sao không thèm nghĩ ngợi đến những rắc rối đằng sau?"
"Lúc đó A Kiểu chỉ nghĩ là có Thế t.ử huynh chống lưng che chở, huynh tuyệt đối sẽ không để nàng ta đem mấy chuyện phong lưu đào hoa của hai chúng ta rêu rao ra ngoài, cho nên mới có gan không sợ nàng ta nhìn thấy."
Tống Lang Ngọc hừ lạnh một tiếng: "Nàng đúng là quá quen thói lợi dụng ta rồi đấy."
Ôn Kiểu sà vào trong lồng n.g.ự.c hắn, vươn hai tay ôm chặt lấy eo hắn, nũng nịu thì thầm: "Bộ Thế t.ử nghĩ huynh bị ta lợi dụng suông chắc? Chẳng lẽ huynh không 'nếm' được chút ngon ngọt nào từ chỗ A Kiểu sao?"
Nàng cong ngón tay chỉ chỉ vào bụng dưới của mình: "Thế t.ử gia tay chân mạnh bạo không biết khống chế sức lực, hiện tại chỗ này của ta vẫn còn đang đau ê ẩm sưng tấy lên đây này!"
Ánh mắt đong đưa lả lơi, x**n t*nh phơi phới không giấu giếm, tuy mị hoặc nhưng lại không hề lố lăng dung tục, ngược lại càng tăng thêm sức hấp dẫn quyến rũ đoạt hồn.
"Rốt cuộc nàng học từ đâu ra cái thứ thủ đoạn câu dẫn quyến rũ lẳng lơ này vậy?"
Nụ cười trên mặt Ôn Kiểu nháy mắt đông cứng lại. Nàng đẩy lùi ra khỏi vòm n.g.ự.c hắn, đưa tay kéo gọn lại vạt áo choàng, dùng đôi mắt hờ hững lạnh lẽo lườm hắn một cái sắc lẹm, sau đó quay người nhảy tót xuống xe ngựa.
Đúng là đồ lật mặt vô tình.
Chặn miệng Từ Thư Nhàn cũng không phải là chuyện gì quá đỗi khó khăn.
Ngày hôm đó sau khi nàng ta lăn lông lốc xuống cầu thang bị bong gân cổ chân, được người nhà khiêng về Từ gia thì liền lên cơn sốt cao hầm hập. Từ phu nhân gặng hỏi nguyên do thì nàng ta chỉ biết lắc đầu khóc lóc nức nở, chứ tuyệt đối không dám hé răng nửa lời kể lại những chuyện chướng tai gai mắt mà bản thân đã vô tình chứng kiến.
Tống Lang Ngọc sai người gửi tới cho nàng ta một phong thư. Đó là bức thư mà Từ phu nhân từng bí mật lén lút gửi cho biểu ca của mình để tỏ bày tâm ý, ghi rõ ngày tháng viết thư là ba năm về trước.
Từ Thư Nhàn hoảng loạn kinh hãi tột độ, lật qua lật lại bức thư soi mói không biết bao nhiêu lần, cuối cùng cũng tìm thấy bốn chữ ngắn ngủn được viết ngay mặt sau:
Giữ mồm giữ miệng.
Ý là nếu nàng ta chịu giữ mồm giữ miệng không đem chuyện ngày hôm đó rêu rao ra ngoài, thì hắn cũng sẽ tuyệt đối giữ kín bí mật động trời về chuyện ngoại tình của Từ phu nhân.
Từ Thư Nhàn lập tức châm lửa thiêu rụi phong thư đó thành tro bụi. Nhưng ngay lúc này, trong đầu nàng ta lại không khống chế được mà ùa về khung cảnh diễm tình ở sương phòng ngày hôm đó... Tống Lang Ngọc với nửa thân trên cường tráng tr*n tr** đang gục đầu trước n.g.ự.c Ôn Kiểu.
Móng tay nàng ta bấu chặt cào nát cả da thịt trong lòng bàn tay đến ứa m.á.u nhưng lại hoàn toàn không có cảm giác đau đớn.
Trong lòng nàng ta giờ đây chỉ có hận thù.
Nàng ta oán hận Ôn Kiểu tại sao lại dùng thứ nhan sắc lẳng lơ đi quyến rũ mồi chài Tống Lang Ngọc, oán hận bản thân nàng ta tại sao lại sinh ra với một khuôn mặt lẳng lơ hồ ly tinh như vậy, và lại càng căm hận Tống Lang Ngọc có mắt như mù không biết phân biệt phải trái trắng đen!
Nàng ta rốt cuộc có điểm nào thua kém cái thứ nữ nhân hạ lưu phù du đó chứ!