Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 16: Có hay không, em sờ thử chẳng phải sẽ biết sao?

Ba người cùng đứng trước cửa nhà hàng mời chào khách. Đúng như Hứa Nhược Đường dự đoán, Hoắc Kỳ Sâm chỉ cần đứng yên một chỗ, chẳng cần làm gì cả cũng đã trở thành "biển hiệu sống" hiệu quả nhất.

Không ít du khách trong và ngoài nước nhận ra anh, hào hứng chạy tới xin chụp ảnh cùng. Chẳng mấy chốc, cửa nhà hàng đã tụ tập đông nghịt người, ai nấy đều vây quanh Hoắc Kỳ Sâm, nhưng lại chẳng có ý định vào ăn.

Hứa Nhược Đường nhanh trí nảy ra một ý, cười tươi như hoa rao lớn: "Khách hàng nào vào quán dùng bữa đều sẽ có cơ hội nhận được chữ ký tay của Ảnh đế Hoắc đấy ạ ~"

Lời vừa dứt, đám đông lập tức xôn xao. Có người hỏi "Thật không đấy?", Hứa Nhược Đường gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, sau đó nhanh nhẹn mời khách vào trong. Lúc quay đầu lại, cô thình lình bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của ai kia đang nhìn mình chằm chằm, ánh mắt ung dung mà khó đoán.

Hứa Nhược Đường lon ton chạy tới, hơi ngẩng đầu nhìn anh, mắt cười lấp lánh: "Thầy Hoắc, thầy thấy ý tưởng này thế nào ạ?"

Hoắc Kỳ Sâm khẽ tặc lưỡi một tiếng rất nhẹ. Hoắc phu nhân đây là đang công khai coi anh như công cụ để sai khiến đây mà.

Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười, ghé sát vào cô: "Rất tuyệt."

Nghe thấy vào quán ăn sẽ có chữ ký của Ảnh đế, mọi người nườm nượp kéo vào, nhà hàng vốn vắng vẻ bỗng chốc chật kín chỗ ngồi.

Hôm nay là ngày đông khách nhất kể từ khi nhà hàng khai trương. Ba người Hứa Nhược Đường hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ mời khách, kết thúc sớm hơn dự kiến tận hơn một tiếng đồng hồ.

Trên đường về, Thi Trác Hi kéo tay Hứa Nhược Đường thì thầm: "Thầy Hoắc đúng là đỉnh lưu, đứng hô một tiếng là có người hưởng ứng ngay, lượng khách kéo về bằng hai chị em mình làm cật lực hai ba ngày ấy chứ."

"Tiếc là ngày mai thầy ấy đi rồi."

Hứa Nhược Đường đang mải nghĩ xem tối nay có nên khóa cửa phòng chặt hơn chút không, nghe vậy mới biết Hoắc Kỳ Sâm chỉ ghi hình ở đây một ngày, đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Vậy tối nay anh đến tìm cô, có phải chủ yếu là để bàn chuyện ly hôn không?

Cách đó không xa, Hoắc Kỳ Sâm đang bị một đám fan vây quanh đi về phía trước. Anh nhìn quanh quất tìm kiếm bóng dáng quen thuộc, nhưng lại thấy Hoắc phu nhân đang kề vai bá cổ đi cùng cậu idol trẻ tuổi kia. Hai người sát rạt vào nhau, ăn ý che micro bên hông lại, thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.

Có chuyện gì mờ ám mà phải ghé sát vào nhau thế? Lại còn cố tình tránh anh, không cho anh nghe?

Hoắc phu nhân coi ông chồng này là người chết rồi sao?

Sắc mặt Hoắc Kỳ Sâm trầm xuống, hàng mi dày rậm che đi đôi con ngươi đen láy sâu thẳm. Trên mặt anh vốn chẳng có biểu cảm gì dư thừa, lúc này lạnh lùng thu hồi tầm mắt, xung quanh như tỏa ra luồng khí lạnh vô hình. Trong lòng anh hung hăng ghi nợ cho Hoắc phu nhân một khoản, đợi tối nay về tính sổ dần.

Lượng khách tăng vọt khiến ai nấy đều bận tối mắt tối mũi, mãi đến tận khuya mới đóng cửa.

Hứa Nhược Đường về phòng nghỉ ngơi, tắm rửa xong xuôi bước ra đã hơn 10 giờ tối. Cô vừa lau tóc vừa cầm điện thoại lên xem, thấy mấy tin nhắn chưa đọc, trong đó có một tin của Hoắc Kỳ Sâm.

Phiên bản b**n th** của ông chồng AI: "Em qua đây, hay là anh qua đó?"

Phiên bản b**n th** của ông chồng AI: "Ba phút không trả lời, anh sẽ qua tìm em."

Đoạn hội thoại quen thuộc đến mức khiến Hứa Nhược Đường giật bắn mình. Nhìn thời gian tin nhắn đã gửi từ mười phút trước, chuông cảnh báo trong đầu cô reo vang inh ỏi. Cô vội vàng vớ lấy cái áo che kín hai chiếc camera trong phòng. Gần như cùng lúc đó, tiếng gõ cửa không nhẹ không nặng vang lên, hiệu quả dọa người chẳng kém gì phim kinh dị lúc nửa đêm.

Hứa Nhược Đường nhảy dựng khỏi ghế, đắn đo giữa việc "nhốt người ngoài cửa" và "mau kéo người vào kẻo bị tổ quay phim bắt gặp".

Hai giây sau, Hứa Nhược Đường nhanh chóng mở cửa, kéo tuột bóng dáng cao lớn bên ngoài vào phòng. Sau đó cô thò đầu ra ngoài, dáo dác nhìn quanh cẩn thận, xác định không có ai đi theo mới nhanh nhẹn đóng cửa lại, động tác liền mạch lưu loát.

Thấy Hoắc phu nhân cứ lén lút như kẻ trộm, sợ bị người ta bắt gặp, Hoắc Kỳ Sâm hơi nghiêng đầu, cười như không cười liếc nhìn người phụ nữ trước mặt, chậm rãi nói: "Quan hệ của hai ta mờ ám đến mức không thể công khai à?"

Có cần thiết phải làm như đặc vụ nằm vùng gặp nhau thế này không?

Hứa Nhược Đường chớp mắt, vẻ mặt vừa vô tội gật đầu rồi lại lắc đầu: "Hai ta chẳng phải đã thống nhất không công khai sao, nhỡ bị tổ chương trình quay được thì toang mất."

Nói xong, Hứa Nhược Đường lại quay đầu áp tai vào cửa, vẻ mặt nghiêm trọng nghe ngóng động tĩnh ngoài hành lang, đôi môi hồng mấp máy lẩm bẩm: "Kiếp trước chắc chắn mình là đặc vụ cao cấp..."

Chữ "cấp" còn chưa kịp thốt ra, một lồng ngực ấm áp rắn chắc đã áp tới từ phía sau, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc, bao trùm lấy cô kín kẽ, không một kẽ hở.

Cảm nhận được lồng ngực rộng lớn cứng rắn của người đàn ông dán chặt vào lưng mình qua lớp áo mỏng manh, thân hình Hứa Nhược Đường khựng lại, trái tim đập mạnh một nhịp không kiểm soát, tiếng nói cũng đột ngột im bặt.

Hoắc Kỳ Sâm làm như vô tình cúi người xuống, bắt chước động tác của vợ, nghiêng đầu nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, cuối cùng chậm rãi nhếch môi: "Hoắc phu nhân, rốt cuộc em đang sợ cái gì?"

Còn phải hỏi sao? Hứa Nhược Đường bất lực nghiêng đầu lườm anh: "Đương nhiên là sợ bị nghe lén rồi."

Hoắc Kỳ Sâm cười khẽ một tiếng rất nhẹ, hơi thở nóng bỏng phả ra từ môi răng vờn quanh chiếc cổ nhạy cảm yếu ớt của Hứa Nhược Đường, khiến vai cô khẽ run lên.

Không biết tại sao, Hoắc phu nhân càng muốn giấu giếm, Hoắc Kỳ Sâm lại càng muốn làm trái ý cô: "Nghe lén được thì đã sao?"

Hứa Nhược Đường hơi ngửa đầu, ngước mắt nhìn người đàn ông trước mặt với ánh mắt như đang nhìn kẻ điên: "Thế thì hai ta tiêu đời..."

Chưa đợi cô nói hết câu, Hoắc Kỳ Sâm đã cúi xuống, những ngón tay thon dài trắng lạnh nắm lấy chiếc cằm thon gọn của người phụ nữ, buộc cô ngẩng đầu lên. Không nói một lời, anh hôn xuống mạnh mẽ, chặn đứng những lời lải nhải của cô, tách mở đôi môi đang hé mở.

Tên điên to gan, đồ chó má, dám hôn cô thật ở đây sao!

Đôi mắt hạnh đen láy của Hứa Nhược Đường trợn tròn, hai tay lơ lửng giữa không trung không biết phải làm sao. Lưng cô bị người đàn ông trước mặt ép chặt vào cửa phòng, hai chân đang khép lại cũng bị đầu gối anh chen vào tách ra, khoảng cách giữa hai người trong nháy mắt càng thêm sát gần, thân mật khăng khít.

Cảm nhận được đôi bàn tay đang siết chặt eo mình không cho đường lui, Hứa Nhược Đường theo bản năng nghiến răng định cắn người, nhưng vừa hé miệng lại tạo cơ hội cho Hoắc Kỳ Sâm tiến quân thần tốc.

Đầu lưỡi linh hoạt của người đàn ông bá đạo len lỏi cạy mở hàm răng cô, ngậm lấy môi trên và hạt châu môi một cách đầy kỹ thuật, không kiêng nể gì mà hôn càng lúc càng sâu. Ngay cả bàn tay đang ôm eo cô cũng bắt đầu không an phận, cách lớp vải mỏng manh v**t v* từng đốt sống lưng cô đầy ẩn ý, mang theo sự trêu chọc vừa ái muội vừa xấu hổ, khiến Hứa Nhược Đường run rẩy nhạy cảm.

Không biết tối nay Hoắc Kỳ Sâm phát điên cái gì, chẳng chút thương hoa tiếc ngọc nào mà m*t mát môi lưỡi cô, vừa đau vừa tê dại, mạnh bạo và hung dữ hơn hẳn mọi khi, lờ mờ mang theo chút oán giận, như muốn nuốt chửng cô vào bụng.

Tên này bị k*ch th*ch gì rồi à!

Cả quá trình khiến Hứa Nhược Đường choáng váng đầu óc, hai chân mềm nhũn như đang giẫm trên bông, cảm giác thiếu oxy xâm chiếm tâm trí. Trọng lượng cơ thể cô được đôi bàn tay to lớn kia nâng đỡ, hoàn toàn dựa dẫm vào lồng ngực Hoắc Kỳ Sâm, quên sạch mình đang ở đâu, phải làm gì.

Trong căn phòng nhỏ hẹp sáng đèn, môi răng quấn quýt, hơi thở giao hòa. Tiếng nuốt nước bọt ướt át thô trầm vang vọng bên tai, phóng đại vô hạn trong không gian tĩnh lặng, khiến người ta xấu hổ đến mức muốn hét lên.

Xương ngón tay thon dài của người đàn ông trước mặt chậm rãi di chuyển dọc theo tấm lưng gầy guộc của cô, lòng bàn tay nóng hổi đỡ lấy gáy cô, hôn một cách táo bạo và phóng túng, tràn đầy ý vị cầu hoan.

Hứa Nhược Đường không thể bình tĩnh suy nghĩ, đầu ngón tay trắng nõn ửng hồng, cô theo bản năng nắm chặt cúc áo sơ mi trắng của Hoắc Kỳ Sâm, giọng khàn khàn run rẩy: "Họ Hoắc kia, anh có thể bình tĩnh một chút được không..."

"Hửm?" Giữa những nụ hôn triền miên, người đàn ông cao lớn trước mặt kiềm chế dừng lại, lồng ngực rắn chắc hơi lùi về sau, trán kề trán, mũi chạm mũi với Hứa Nhược Đường trong lòng, hơi thở nóng rực nặng nề đủ để thiêu đốt cả thảo nguyên lan tỏa trên gò má.

Hoắc Kỳ Sâm hơi cúi đầu, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy cô không chớp, khi mở miệng, giọng nói khàn đến mức khó tin: "Quen biết anh bao nhiêu năm như vậy, em cho rằng anh là người như thế sao?"

Hơi thở thuộc về anh bao trùm lấy cô mạnh mẽ. Hứa Nhược Đường vẫn còn đang th* d*c, nghe câu này, bộ não đang choáng váng hoàn toàn không theo kịp mạch suy nghĩ của ai kia, khiến ánh mắt nhìn Hoắc Kỳ Sâm trở nên ngây thơ mờ mịt, vô tội vô hại như một chú mèo ngoan ngoãn.

Có lẽ chính biểu cảm này luôn khiến anh bó tay chịu trói.

Giây tiếp theo, chất giọng lạnh lùng trầm thấp của Hoắc Kỳ Sâm vang lên sát bên tai cô: "Hỏi cũng không thèm hỏi cho rõ ràng, phản ứng đầu tiên là muốn ly hôn với anh."

Khoảng cách gần như vậy, không khí cũng thêm phần * l**n t*nh m*, trái tim Hứa Nhược Đường như trúng tà, đập thình thịch liên hồi.

Hoắc Kỳ Sâm nuốt khan, vẫn duy trì tư thế nguy hiểm này, hàng mi dài che đi đôi con ngươi đen như mực, cảm xúc khó phân biệt: "Hoắc phu nhân, em nói cho anh biết."

"Rốt cuộc anh phải bình tĩnh thế nào đây?"

Người đàn ông trước mặt nói với tốc độ không nhanh không chậm, từng chữ một vang lên rõ ràng trong bóng tối tĩnh lặng, dường như mang theo hơi ấm, lặng lẽ làm bỏng rát trái tim cô.

Là ảo giác của cô sao?

Tại sao lời nói của Hoắc Kỳ Sâm lại nghe ra chút tủi thân, tổn thương thế này?

Hứa Nhược Đường bất ngờ im lặng, biết mình đuối lý, cô cụp đầu xuống như chú chim nhỏ, lơ lửng trước ngực Hoắc Kỳ Sâm, không dám động đậy.

Im lặng hồi lâu, Hứa Nhược Đường mới nũng nịu nói một câu "Xin lỗi mà", giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Xin lỗi rồi, nhưng "người bị hại" trước mặt mãi chẳng lên tiếng. Hứa Nhược Đường mím nhẹ môi, nếu người này không chấp nhận lời xin lỗi thì cô cũng hết cách.

Không khí im lặng quá lâu, Hứa Nhược Đường là người đầu tiên không chịu nổi, không nhịn được vươn tay, nắm lấy vạt áo Hoắc Kỳ Sâm lắc nhẹ, ướm hỏi: "Cái đó... tối nay anh đến tìm em là để bàn chuyện ly hôn sao?"

Dù sao cũng là cô nói trước, muốn bàn chuyện ly hôn với anh, Hoắc Kỳ Sâm lại cất công bay đến đây, hơn nửa là vì chuyện này rồi.

Hoắc Kỳ Sâm vốn đang định hôn cô thêm cái nữa, vừa nghe câu này, ấn đường trắng trẻo tuấn tú nhíu lại, sắc mặt lập tức đen sầm, bất lực mất vài giây.

Anh rũ mắt, ánh mắt dừng lại ở đuôi mắt ửng hồng hơi ươn ướt của người phụ nữ, rõ ràng là người phạm lỗi, lúc này lại chu môi, dường như không vui lắm.

Hoắc Kỳ Sâm thở dài không thành tiếng, thế mà lại chẳng làm gì được cô: "Ngoài hai chữ 'ly hôn' ra, trong đầu em còn chứa được cái gì nữa không?"

Thấy người này chịu để ý đến mình, Hứa Nhược Đường hơi ngẩng đầu nhìn anh, mắt hạnh cong cong như vầng trăng khuyết, nhìn anh đầy vẻ lấy lòng, cười hì hì đáp ngay không cần suy nghĩ: "Chứa được anh nha."

Giọng Hứa Nhược Đường hiếm khi nũng nịu thế này, túm vạt áo anh như đang làm nũng. Giây tiếp theo, bàn tay trắng nõn mềm mại kia bị Hoắc Kỳ Sâm từng chút một nắm lấy trong lòng bàn tay.

Khóe miệng anh nhếch lên một độ cong rất nhẹ: "Đây là lời thật lòng của em sao?"

Hứa Nhược Đường: "Đương nhiên rồi, thật hơn cả vàng."

Hoắc Kỳ Sâm "À" một tiếng, lại khôi phục giọng điệu lười biếng cà lơ phất phơ thường ngày: "Vậy cho anh sờ thử xem."

"?"

Hứa Nhược Đường khẽ chớp mi, đang định hỏi anh sờ cái gì thì bàn tay ai đó đã không chút khách khí, quen đường cũ s* s**ng lên người.

Vãi chưởng.

Đèn còn chưa tắt đâu!

Đôi mắt xinh đẹp của Hứa Nhược Đường trợn tròn, suýt chút nữa nhảy dựng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn bằng bàn tay đỏ bừng trong nháy mắt, như quả dâu tây chín mọng.

Lòng bàn tay chạm vào "kẹo bông gòn", xúc cảm mềm mại tuyệt vời khiến người ta mơ màng. Hoắc Kỳ Sâm đã đánh giá quá cao khả năng kiềm chế của mình, khoảnh khắc đó dường như có một dòng điện nhỏ len lỏi từ lòng bàn tay lan ra khắp người anh, khiến anh lưu luyến không nỡ rời tay.

Rõ ràng đã sớm là bạn cùng giường quen thuộc đến mức không thể quen hơn, nhưng giờ khắc này không phải ở nhà, Hứa Nhược Đường vẫn cảm thấy xấu hổ đến mức muốn hét lên.

Cô đỏ mặt tía tai định gỡ bàn tay đang làm loạn của ai kia ra, nhưng lại bị Hoắc Kỳ Sâm nắm chặt lấy, trở tay khống chế gọn ơ.

Hoắc Kỳ Sâm ch*m r** v**t v* lòng bàn tay ấm áp của cô, dường như vẫn còn vương vấn xúc cảm mềm mại vừa rồi. Môi mỏng anh khẽ nhếch, toát lên vẻ lười biếng hờ hững: "Chột dạ cái gì, tim đập nhanh như vậy."

Hứa Nhược Đường khẽ cau mày, nhìn xuống ngực mình rồi lại nhìn anh: "Anh... anh... anh..."

Chột dạ cái khỉ mốc, đổi lại là ai tự nhiên bị s* s**ng như thế thì tim chẳng đập nhanh! Cô có phải người chết đâu.

Hứa Nhược Đường giơ tay vén lọn tóc hơi rối bên má, khẽ hất chiếc cằm thon gọn, kiêu ngạo đáp trả: "Em không tin là anh không có phản ứng đấy."

Ánh mắt Hoắc Kỳ Sâm dừng lại trên khuôn mặt rạng rỡ kiêu kỳ của cô vài giây, cuối cùng rơi xuống đôi môi đỏ mọng đang chu lên của Hoắc phu nhân. Yết hầu gợi cảm của anh khẽ chuyển động không tiếng động: "Có hay không, em sờ thử chẳng phải sẽ biết sao."

Hứa Nhược Đường suýt nữa thì đưa tay ra sờ thật, nhưng rồi sực tỉnh, ngước mắt nhìn Hoắc Kỳ Sâm. Đôi mắt đen láy trong veo đảo qua đảo lại như một chú hồ ly tinh ranh, cuối cùng cô rụt tay về, hừ nhẹ một tiếng: "Em mới không mắc lừa đâu."

Anh rõ ràng là muốn dụ dỗ cô làm chuyện xấu, may mà cô có ý chí kiên cường sắt đá.

Hoắc Kỳ Sâm khẽ tặc lưỡi, mới mấy ngày không gặp mà Hoắc phu nhân đã khôn ra không ít.

Hoắc Kỳ Sâm nắm lấy chiếc cằm thon gọn của vợ, không kìm được lại hôn thêm một cái: "Lần này là anh thực sự bị em làm tổn thương cả thể xác lẫn tinh thần đấy."

Anh ngừng một chút, đôi mắt đen như mực trở nên thâm trầm: "Cho nên..."

Hứa Nhược Đường: "?"

Hoắc Kỳ Sâm: "Em phải dỗ dành anh."

Hứa Nhược Đường nghe xong mà sững sờ. Một gã đàn ông vạm vỡ cao gần một mét chín sừng sững trước mặt, thế mà lại bắt cô phải dỗ dành.

Cô lộ vẻ khó xử, không vui hừ hừ: "Anh biết mà, em có giỏi dỗ dành người khác đâu."

Hoắc Kỳ Sâm lười biếng rũ mắt, lòng bàn tay ấm áp thô ráp đầy ẩn ý lướt nhẹ qua cánh môi đỏ mọng của vợ, ung dung mở miệng với giọng điệu dẫn dắt từng bước: "Cái miệng này không được, thì chẳng phải vẫn còn cái ở dưới sao."

Hứa Nhược Đường nghe xong thì ngẩn tò te, ban đầu còn lơ mơ chưa hiểu, vài giây sau rốt cuộc cũng thấm được thâm ý trong câu nói đó. Máu toàn thân cô dồn hết lên mặt, nóng đến mức sắp bốc khói.

Tên này nghiêm túc đấy à???