Hiến Hôn - Quân Tử A Quách

Chương 15: Buổi tối nhớ để cửa cho anh đấy

Hoắc Kỳ Sâm vừa dứt lời, xung quanh liền rơi vào một sự im lặng quỷ dị.

Hứa Nhược Đường bị dọa cho giật mình, ho sặc sụa, vội vàng nhặt chiếc thìa vừa rơi trên bàn lên, chột dạ vô cùng, chỉ hận không thể độn thổ ngay tại chỗ.

Hoắc Kỳ Sâm thản nhiên liếc nhìn cô một cái, lấy chiếc thìa sạch chưa dùng của mình đặt xuống trước mặt cô một cách vô cùng tự nhiên.

Hứa Nhược Đường muốn nói cảm ơn nhưng ho đến mức không dừng được. Dưới ánh mắt quan tâm của mọi người xung quanh, mặt cô đỏ bừng lên, ho một hồi lâu mới ngớt.

Mọi người đều cho rằng cô bị lời nói của Ảnh đế Hoắc làm cho kinh ngạc, dù sao thì tất cả những người có mặt ở đây cũng đều cảm thấy khó tin.

Doãn Minh Châu ngẩn người mất hai giây, sau đó ngước mắt nhìn người đàn ông đối diện, cười gượng gạo: "Thầy Hoắc, thầy khéo đùa em quá."

Hoắc Kỳ Sâm ung dung dùng bữa, tướng ăn lịch sự tao nhã, toát lên sự giáo dục cực tốt. Anh thậm chí không thèm bố thí cho đối phương một ánh mắt dư thừa, ngắn gọn đáp: "Tôi không có hứng thú đùa với cô."

Sự mất kiên nhẫn của người đàn ông đã quá rõ ràng, Doãn Minh Châu dù có chậm tiêu đến mấy cũng cảm nhận được. Nụ cười trên mặt cô ta cứng đờ. Cửa hàng trưởng Hàn vội vàng bưng ly nước trái cây lên đứng ra giảng hòa:

"Nào nào nào, chúng ta cùng kính Tiểu Hoắc một ly." Cửa hàng trưởng Hàn cười ha hả nói: "Đây là lần đầu tiên Tiểu Hoắc tham gia show thực tế, đến đây một chuyến không dễ dàng gì, lại còn đích thân xuống bếp làm một bàn ăn thịnh soạn thế này, vất vả cho cậu quá."

Cửa hàng trưởng Hàn vừa mở lời, những người khác cũng rào rào hùa theo, nâng ly kính Hoắc Kỳ Sâm. Chẳng ai còn dám truy vấn chuyện anh đã kết hôn là thật hay giả nữa.

Hứa Nhược Đường cũng lẫn trong đám đông, hùa theo Thi Trác Hi gọi "thầy Hoắc", nhưng lại cảm nhận rõ ràng ánh mắt của ai kia cứ lượn lờ trên người mình. Hại cô chẳng dám ngẩng đầu lên, sợ chạm phải ánh mắt của Hoắc Kỳ Sâm rồi bị người khác nhìn ra điều gì đó.

Ăn xong bữa trưa, Doãn Minh Châu bát đũa cũng chẳng thèm thu dọn, định về phòng nghỉ ngơi luôn. Hoắc Kỳ Sâm ra vẻ như đang trò chuyện bâng quơ với cửa hàng trưởng Hàn, thong thả nói: "Nghe tổ chương trình nói Tiểu Doãn chăm chỉ tháo vát lắm, thường xuyên giúp rửa bát nữa."

Khóe miệng anh nhếch lên, nụ cười vô hại: "Người mới bây giờ mà được như cô ấy, tương lai chắc chắn rất đáng mong đợi."

Nghe vậy, bước chân Doãn Minh Châu khựng lại. Bị người ta tâng bốc lên tận mây xanh thế này, cô ta rơi vào thế cưỡi hổ khó xuống. Cô ta nghi ngờ Ảnh đế Hoắc đang nói móc mình, vì quay bao nhiêu ngày nay, cô ta chưa từng rửa cái bát nào.

Cửa hàng trưởng Hàn là người tinh tế, gần như hiểu ngay ẩn ý của Hoắc Kỳ Sâm, lập tức cười nói với Doãn Minh Châu: "Đúng là thế thật, vậy hôm nay vất vả cho Tiểu Doãn rửa bát nhé."

Gần như không cho Doãn Minh Châu cơ hội tìm cớ thoái thác, hai người kẻ tung người hứng giao luôn việc cho cô ta.

Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi đang dọn bát đũa bên cạnh nhìn mà ngẩn người. Hai người liếc nhau, trong lòng âm thầm vỗ tay tán thưởng. Hoắc Kỳ Sâm vừa đến, Doãn Minh Châu coi như gặp phải khắc tinh rồi.

Sau khi cửa hàng trưởng Hàn hùa theo, lại ngại có máy quay, Doãn Minh Châu khó bề từ chối, đành lủi thủi đi vào bếp một mình, chẳng ai chủ động đề nghị giúp đỡ cô ta cả.

Sau bữa trưa, Hứa Nhược Đường về phòng nghỉ ngơi, tiện thể tranh thủ xem điện thoại. Ngoài mấy tin nóng được đẩy lên thì WeChat im lìm, không hề nhận được tin nhắn nào của Hoắc Kỳ Sâm.

Cô đã đề nghị ly hôn rồi, sao người nào đó chẳng có chút phản ứng nào vậy?

Hứa Nhược Đường bấm vào avatar quen thuộc, do dự có nên nói xin lỗi Hoắc Kỳ Sâm một tiếng hay không. Nhưng nghĩ đến việc nếu người kia chiếm được thế thượng phong về mặt đạo đức thì không biết sẽ chèn ép cô thế nào, Hứa Nhược Đường lại lẳng lặng xóa dòng tin nhắn vừa soạn. Thôi kệ, địch bất động ta bất động.

Giây tiếp theo, màn hình hiện lên tin nhắn mới, là Thi Trác Hi gửi đến.

Tiểu Thi: "Chị Nhược Đường, chị ngủ trưa chưa?"

Hứa Nhược Đường: "Vẫn chưa."

Tiểu Thi: "Em tò mò chết mất! Chuyện thầy Hoắc nói đã kết hôn rốt cuộc là thật hay giả thế chị?"

Tiểu Thi: "Nhìn biểu cảm lúc thầy ấy nói chuyện với Tiểu Doãn, chẳng giống đang nói đùa chút nào."

Trời mới biết, lúc nghe Hoắc Kỳ Sâm nói mình đã kết hôn, cơm trong miệng Thi Trác Hi suýt chút nữa thì phun ra ngoài. May mà cậu tâm lý vững, không như Hứa Nhược Đường không kìm chế được.

Hứa Nhược Đường không muốn lừa dối bạn bè, nhưng cũng không muốn nói cho người ngoài biết chuyện cô và Hoắc Kỳ Sâm kết hôn bí mật. Trước khi đăng ký kết hôn, hai người đã thỏa thuận ba điều, để không ảnh hưởng đến cuộc sống và sự nghiệp của nhau, tạm thời sẽ không công khai quan hệ hôn nhân.

Hứa Nhược Đường hiểu rất rõ sự nghiệp và địa vị của cô và Hoắc Kỳ Sâm hiện tại chênh lệch thế nào. Một khi bị dán nhãn là vợ của Hoắc Kỳ Sâm, thì dù cô có nỗ lực bao nhiêu, hi sinh nhiều thế nào cũng không thoát khỏi cái mác đó.

Suy tư một lát, Hứa Nhược Đường nghiêm túc trả lời: "Có thể là thật đấy."

Tiểu Thi: "Em cũng cảm giác là thật. Chị nói xem thầy Hoắc mới 26 tuổi, sao lại kết hôn sớm thế nhỉ? Trong giới bao nhiêu ảnh đế ảnh hậu toàn bốn năm mươi tuổi mới tính chuyện đại sự cả đời."

Cô cũng mới 24 tuổi thôi mà, Hứa Nhược Đường tỏ vẻ bất lực: "Biết sao được, chắc là do bố mẹ sắp đặt thôi."

Hôn sự của hai người là do trưởng bối hai nhà quyết định, đâu đến lượt họ từ chối.

Tiểu Thi: "Trước đây đúng là có nghe nói gia thế thầy Hoắc không tầm thường, là danh gia vọng tộc ở thành phố S. Nếu lời đồn là thật thì vợ thầy ấy chắc là người ngoài ngành rồi."

Nếu là đối tượng kết hôn của Hoắc Kỳ Sâm thì chắc chắn phải môn đăng hộ đối. Thi Trác Hi càng đoán càng thấy Hoắc phu nhân hẳn là thiên kim tiểu thư của một gia tộc lớn nào đó.

Hứa Nhược Đường không thể không khâm phục khả năng liên tưởng của Thi Trác Hi. Cô cân nhắc một lát, không biết nói gì, bèn gửi một cái icon ngón tay cái qua.

Hết giờ nghỉ trưa, nhà hàng mở cửa buôn bán như thường lệ. Hứa Nhược Đường và Thi Trác Hi lại ra cửa mời chào khách như trước.

Người qua đường rất đông, cũng có người dừng lại chụp ảnh cùng Hứa Nhược Đường nhưng rất ít người chịu vào ăn.

Thấy lượng khách ngày càng ít, Hứa Nhược Đường nghĩ ngay đến một ứng cử viên sáng giá để lôi kéo khách.

Hoắc Kỳ Sâm nổi tiếng, ở nước ngoài cũng rất hot. Với khuôn mặt và vóc dáng hoàn hảo kia, chỉ cần anh đứng đó thôi cũng đủ làm biển hiệu sống cho nhà hàng rồi. Không ra mời khách thì quả là lãng phí nhân tài.

Nhưng cửa hàng trưởng Hàn ngại địa vị của Hoắc Kỳ Sâm trong giới nên không giao cho anh việc gì quá vất vả.

Đấu tranh tư tưởng một hồi, Hứa Nhược Đường lấy điện thoại ra, lén nhắn tin cho "Phiên bản thử nghiệm ông chồng AI":

"Đang bận à? Có hứng thú ra cửa lôi kéo khách không?" Trước khi gửi, Hứa Nhược Đường đổi hai chữ "lôi kéo" thành "mời chào", trông cho văn minh hơn một chút, rồi kèm thêm cái icon "Quả chuối thành thật.jpg".

Lúc nhận được tin nhắn, Hoắc Kỳ Sâm đang cùng cửa hàng trưởng Hàn kiểm kê danh sách mua sắm. Anh rũ mắt liếc nhìn điện thoại, thấy cái tên gợi ý hiện lên, khóe miệng không kìm được khẽ nhếch.

Kiểm kê xong, Hoắc Kỳ Sâm mới ung dung trả lời: "Hoắc phu nhân không phải muốn ly hôn với anh sao, sao lúc lôi kéo khách lại nhớ đến anh thế?"

Tiểu Ma Vương: "Ây da, xin lỗi mà, đều là hiểu lầm thôi [Tôi úp mặt vào tường sám hối.jpg]"

Vốn tưởng mình chủ động bắt chuyện thì bầu không khí vi diệu giữa hai người sẽ được phá vỡ, nhưng sự việc không đơn giản như cô nghĩ.

Phiên bản thử nghiệm ông chồng AI: "Thể xác và tinh thần anh bị tổn thương, không phải một câu 'xin lỗi' là bù đắp được đâu."

Hứa Nhược Đường nghĩ đến đống icon mỉa mai, hung tợn tối qua mình gửi cho ai kia, nếu đổi lại là mình bị đối xử như thế chắc cũng đau lòng lắm.

Hứa Nhược Đường càng nghĩ càng thấy áy náy, thành khẩn hỏi: "Anh nói đi, em phải làm thế nào anh mới tha thứ cho em?"

Phiên bản thử nghiệm ông chồng AI: "Đêm nay sang phòng anh đi, anh sẽ nói cho em biết."

Một nam một nữ hừng hực sức sống, buổi tối ở chung một phòng, lại chỉ có một cái giường, cụ thể muốn làm gì thì Hứa Nhược Đường gần như hiểu ngay lập tức.

Nhưng đây là đang quay show đấy, camera khắp nơi, Hoắc Kỳ Sâm điên rồi sao?

Thế là cô nghiêm túc trả lời: "Không được, tổ chương trình sẽ nhìn thấy đấy."

Phiên bản thử nghiệm ông chồng AI: "Thấy thì thấy, không phải càng k*ch th*ch sao?"

"......"

Tên này đang nói những lời hổ báo cáo chồn gì vậy? Hứa Nhược Đường cảm thấy cái tên gợi ý không nên là "Phiên bản thử nghiệm ông chồng AI" mà phải là "Phiên bản b**n th** mặt dày vô sỉ cuồng đồ".

Hứa Nhược Đường trả lời: "Anh từ bỏ ý định đó đi, em tuyệt đối sẽ không đồng ý đâu."

"[Không có loại d*c v*ng trần tục đó.jpg]"

"[g**t ch*t anh.jpg]"

Nhìn những icon tấn công mà cô vợ hờ gửi tới, hàng mi đen nhánh của Hoắc Kỳ Sâm rũ xuống, ánh mắt bỗng chốc trở nên dịu dàng, khẽ cười một tiếng rất nhẹ. Anh có nên khen cô một câu là có khí phách không nhỉ?

Cuộc đàm phán thất bại, Hứa Nhược Đường cứ thế bỏ lỡ cơ hội làm hòa với ai kia, đành tiếp tục cùng Thi Trác Hi đứng ở cửa, chán đời mời chào khách.

Ngay lúc Hứa Nhược Đường tưởng Hoắc Kỳ Sâm sẽ ghi thù rất lâu, cô dỗ mãi cũng không xong, thì vô tình ngẩng đầu lên, trong tầm mắt xuất hiện một bóng dáng cao lớn đĩnh đạc.

Người đàn ông chân dài, mặc chiếc áo sơ mi cộc tay màu trắng đơn giản, đường cắt may phẳng phiu tôn lên bờ vai rộng thẳng tắp, gầy nhưng rắn rỏi.

Khuôn mặt anh tuấn quen thuộc đắm mình trong ánh nắng rực rỡ chói chang của Taormina, đôi mắt đen láy, mũi cao thẳng tắp, ngũ quan góc cạnh rõ nét được ánh nắng khắc họa càng thêm sắc sảo.

Trong phút chốc, ánh sáng dường như ngưng tụ lại thành hình hài tại khoảnh khắc này.

Thấy Hoắc Kỳ Sâm thong thả đi về phía họ, Hứa Nhược Đường hơi ngẩn người, còn tưởng mình bị ảo giác. Thi Trác Hi bên cạnh đã nhanh nhảu tiến lên chào hỏi trước: "Thầy Hoắc, sao thầy lại ra đây ạ?"

Hoắc Kỳ Sâm không nhìn Hứa Nhược Đường, chỉ cong môi, buông nhẹ hai chữ vô cùng bình thản: "Kiếm khách."

Thi Trác Hi kích động mắt sáng rực lên. Với nhan sắc và độ nổi tiếng của Hoắc Kỳ Sâm thì chấp cả cậu và Hứa Nhược Đường cộng lại.

Hứa Nhược Đường thầm nghĩ, đúng là mặt trời mọc đằng Tây rồi.

Ba người có năm anh quay phim đi theo. Để tránh bị nghi ngờ, Hứa Nhược Đường không đứng cùng Hoắc Kỳ Sâm, cố gắng đứng cách xa anh một chút, tránh mọi sự giao tiếp. Ngược lại là Thi Trác Hi cứ lẽo đẽo theo sau ai kia, trông rất vui vẻ.

Một lúc sau, điện thoại trong túi rung lên. Hứa Nhược Đường cúi xuống nhìn, là Thi Trác Hi gửi tới: "Chị Nhược Đường, thầy Hoắc nhìn gần đẹp trai thật đấy, thầy ấy còn không trang điểm mà da dẻ vẫn đẹp thế kia!"

"......"

Đáy mắt Hứa Nhược Đường thoáng qua vẻ bất lực. Tiểu Thi vẫn còn quá trẻ, trải đời chưa sâu nên mới bị vẻ bề ngoài yêu nghiệt kia mê hoặc.

Chưa đợi Hứa Nhược Đường nhắn lại, điện thoại lại rung lên lần nữa, lần này là một người khác gửi tới.

Phiên bản thử nghiệm ông chồng AI: "Buổi tối nhớ để cửa cho anh đấy."

Má ơi, tên này vẫn chưa từ bỏ ý định hả?