Triệu Đại Quân gật đầu chậm rãi.
Thật ra ông ta không quên, chỉ là cuộc thi lần này là dự án trọng điểm của cấp trên, quy định giới thiệu rất nghiêm ngặt. Ông ta nghĩ một đầu bếp chuyên làm cơm hộp thì chắc gì kiếm nổi ba người bảo đảm.
Không ngờ cô lại tự mình giành được suất tham gia!
“Ừm, chụp thêm vài tấm nữa đi.”
Gầy, cao, vừa xinh vừa ngầu. Nếu lên hình nhiều hơn thì tỉ lệ người xem chắc chắn tăng vọt!
Triệu Đại Quân nói nhỏ với Vạn Giai Hân: “Nhớ dặn quay phim ghi lại thêm nhiều cảnh của Trần Nhiễm.”
Lúc Vạn Giai Hân hí hửng rời đi, lễ bốc thăm cũng bắt đầu.
“Tiếp theo, mời các đầu bếp lên sân khấu bốc thăm theo thứ tự tên gọi.”
Theo thứ tự này, người đứng ngay trước Trần Nhiễm chính là Trần Bá Đoan.
Cô đứng ở chân bậc thang, còn Trần Bá Đoan từ hàng ghế phía dưới đứng lên, mặt không cảm xúc, đi thẳng tới.
Phía dưới bắt đầu rì rầm bàn tán: “Nhà họ Trần nội bộ lục đục rồi hả?”
“Nghe bảo Trần Nhiễm bị đuổi khỏi nhà, sau đó nổi như cồn, mấy lần lên top tìm kiếm.”
“Thôi đi, người nhà họ Trần ai mà không biết chiêu quảng bá? Cứ đợi xem thực lực đã, chứ mới từng tuổi này…”
Trần Bá Đoan bước lên rút thăm, quả bóng trong tay hiện chữ A.
Nhóm A!
“Người tiếp theo, mời đầu bếp Trần Nhiễm.”
Trần Bá Đoan cố ý chậm rãi bước xuống cầu thang. Cầu thang vốn hẹp, người lại cao to, khiến Trần Nhiễm phải nhường chỗ.
Cả trường quay xôn xao. Trần Bá Đoan cúi đầu, nhìn vào đôi mắt đen như mực bình tĩnh của Trần Nhiễm, không nói gì.
Trần Nhiễm nhìn Trần Bá Đoan một giây, quay mặt giơ tay, hai tay vịn vào mép sân khấu, mạnh mẽ nhảy thẳng lên!
Nhờ thời gian dài luyện đứng tấn với Đường Dương, cộng thêm sức tay vốn có, cú bật của cô dứt khoát gọn gàng.
Trần Nhiễm phủi tay, sải bước đến bên bàn, không chút do dự rút lấy một quả bóng thăm.
“Quay nhanh đi, cận cảnh vào!”
Triệu Đại Quân ngồi dưới gần như bật dậy khỏi ghế.
Cú va chạm âm thầm giữa hai người nhà họ Trần này, đúng là tuyệt vời để dựng trailer quảng bá!
Người đàn ông mặc đồ đen đi xuống sân khấu chậm rãi, rồi thiếu nữ áo trắng bật một cái lên sân khấu, khung hình này mà đưa lên, đẹp phải biết!
Máy quay lập tức lia đến quả bóng đang xoay dần trong tay Trần Nhiễm.
A!
Trần Nhiễm, người nãy giờ vẫn chưa nhìn Trần Bá Đoan, lúc này mới quay đầu lại nhìn Trần Bá Đoan một cái.
Lúc này, thế trận đã đổi chiều.
Thiếu nữ áo trắng đứng cao trên sân khấu, giơ quả bóng trong tay lên, xoay nhẹ để lộ chữ A, rồi nghiêng đầu lắc lắc về phía Trần Bá Đoan đang đứng dưới khán đài.
Cả trường quay lập tức rộ lên tiếng bàn tán.
“Ban tổ chức sắp đặt sẵn à?”
“Một nhóm có hai suất mà. Tôi nghe nói Trần Nhiễm này tay nghề không tệ đâu.”
“Haizz, người ngồi ở đây, ai mà không có bản lĩnh chứ?”
Quả thật, Chí Vị Trai của Trần Bá Đoan ở Kinh Thành đã mở hơn hai mươi năm. Trước khi được trao chứng nhận ba sao, nó vốn đã là một trong những nhà hàng nổi tiếng bậc nhất.
Trong giới bếp núc, nhắc đến Trần Bá Đoan, hầu như ai cũng biết tên.
Triệu Đại Quân cũng có chút kích động, đây chính là đề tài nóng hổi!
Ông ta không nhịn được vỗ vào Vạn Giai Hân một cái: “Đây thật sự là trời sinh để ăn miếng cơm lưu lượng này mà!”
Bị đuổi khỏi nhà! Chú cháu đối đầu! Đưa lên sóng thế nào chả hút người xem!
Trong đầu ông ta thậm chí đã mường tượng luôn một kịch bản, người thắng cuối cùng của nhóm A, nhất định phải là một trong hai chú cháu nhà họ Trần này!
Chỉ là một màn bốc thăm thôi mà đã nhiều lửa như vậy, thử nghĩ xem đến khi vào thi đấu chính thức thì sẽ còn bùng nổ thế nào?
Ở giữa tiếng xì xào bàn tán, Trần Bá Đoan bình thản quay về chỗ ngồi, còn không quên đảo mắt quanh một vòng, cười nhã nhặn: “Xin lỗi mọi người, chuyện nhỏ trong nhà thôi, để mọi người chê cười rồi.”
So với vẻ hoảng hốt một tháng trước, bây giờ Trần Bá Đoan đã tự tin hơn nhiều.
Một tháng vừa qua, Trần Vân Tòng cuối cùng cũng chịu lấy ra cuốn bí kíp bếp thần mà ông luôn giấu kín, không truyền ra ngoài.
Cuốn sách này có tất cả mười hai món ăn đỉnh cao. Trần Bá Đoan đã tranh thủ thời gian, luyện được bốn món.
Năm xưa, Trần Vân Tòng đ.á.n.h đâu thắng đó, một phần vì tay nghề điêu luyện, phần còn lại nhờ chính những công thức bí truyền ấy.
Vì sợ lộ bí quyết, cuốn bí kíp ấy bao đời nay chỉ truyền cho gia chủ, không được tiết lộ cho người ngoài.
Việc Trần Vân Tòng có thể giữ vững danh hiệu nhiều kỳ liên tiếp ở các khán đài cũng là nhờ vào bí kíp này.
Bây giờ, nhìn Trần Nhiễm vừa nhảy xuống sân khấu, Trần Bá Đoan khẽ nhếch mép cười.
“Cho dù mày học được Đỉnh Hồ Thượng Tố, học được Đại Tràng Cửu Chuyển thì cũng vô ích thôi.”
“Tổ tiên của mấy người đó, chẳng phải cũng từng bị tổ tiên bếp thần của nhà họ Trần đè bẹp hay sao?”
Ông ta hừ một tiếng, xoay người rời khỏi phòng ghi hình, bước đi nhẹ tênh, trong lòng thấy vô cùng thoải mái.
Đứa cháu gái này vẫn thế, ngoài nấu ăn ra thì chẳng biết gì cả, quan hệ với người thân cũng tệ như vậy. Hồi Trần Vân Tòng đuổi nó ra khỏi cửa, mấy người trong họ nhân cơ hội dìm nó xuống, chẳng ai thèm ra mặt giúp.
Ông ta đứng dậy, vẻ mặt như khó xử, chắp tay nói to: “Con bé này hồi trước gây chuyện, làm ảnh hưởng đến nhà hàng, bị ông cụ đuổi đi. Trẻ con thì hay sĩ diện, nó không qua chào hỏi ai, mọi người đừng trách nhé. Tôi thay mặt nó xin lỗi!”
Miệng thì nói lời t.ử tế, nhưng thực chất là đang đóng đinh Trần Nhiễm với cái mác vô lễ.
Dưới khán đài, không ít người nhíu mày. Trần Bá Đoan thấy phản ứng vậy thì hài lòng ngồi xuống, ánh mắt liếc nhìn về cánh cửa mà Trần Nhiễm vừa rời khỏi.
Chỉ là, ở nơi ông ta không nhìn thấy, hệ thống điên cuồng kêu lên, gửi cho Trần Nhiễm một nhiệm vụ ngẫu nhiên.
[Nhiệm vụ ngẫu nhiên: Trong cuộc thi đấu, hãy loại Trần Bá Đoan ra ngoài vị trí thứ hai, không cho ông ta cơ hội thắng trong nhóm.]
[Phần thưởng: Một bộ đồng phục đầu bếp màu đen huyền tuyệt đẹp.]
Hệ thống cũng rất tức giận à.
Đã rời khỏi phòng ghi hình không khí có chút ô nhiễm, Trần Nhiễm cẩn thận xem xét nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra.
Ngay cả cách dùng từ cũng có vẻ rất tức giận!
“Đè chặt ra ngoài vị trí thứ hai”, cách dùng từ như vậy, xem ra là không muốn để Trần Bá Đoan vượt qua vòng bảng rồi.
Quả thực, theo thể lệ thi đấu của chương trình, nếu Trần Bá Đoan xuất hiện, mấy ngày tới cùng một người như vậy thi đấu khép kín, Trần Nhiễm cảm thấy mình cũng sẽ ngạt thở.
Chỉ có điều, cô chỉ có một mình, làm thế nào để đè Trần Bá Đoan ra ngoài vị trí thứ hai đây?
Xem xét các nhiệm vụ mà hệ thống đã ban hành trong quá khứ, phần lớn các nhiệm vụ đều là cô có thể hoàn thành, chưa bao giờ có nhiệm vụ vượt quá khả năng của cô.