Hệ Thống Thần Bếp, Nhưng Thực Tế Lại Làm Công

Chương 305

“Thế này mới đúng chứ…”. Ngô Siêu Mỹ nhíu mày, nhìn Trần Nhiễm trong đoạn video rồi lẩm bẩm: “Con gái con đứa, phải vui lên chứ! Làm bếp mà không thấy vui, thì còn vui lúc nào?”

Bà ấy không cần xem hết đoạn quay, chỉ cần nhìn vẻ mặt và động tác của Trần Nhiễm là đủ hiểu cô sẽ làm được. 

Cuộc sống đâu chỉ có cố gắng. Phải có cả niềm vui, cả những khoảng lặng. Nếu thiếu đi một trong hai, thì chẳng còn là cuộc đời trọn vẹn nữa.

Trần Nhiễm lúc này cũng như cảm nhận được điều ấy.

Cô cắt từng khoanh lòng lợn thật đều tay, sạch sẽ gọn gàng, rồi bắt đầu bước vào công đoạn chính.

Dù mới làm món này chưa tới ba lần, nhưng động tác của cô lại nhanh nhẹn và thuần thục chẳng khác gì đã luyện cả nghìn lần.

Một loạt thao tác phức tạp thực hiện xong, nối tiếp tinh tế vô cùng, ngay cả tiếng xẻng va chạm vào nồi cũng khớp đến từng chi tiết.

Đại Tràng Cửu Chuyển ra lò!

Trần Nhiễm nhìn kết quả đ.á.n.h giá của hệ thống, bất giác sửng sốt.

Cô lần đầu tiên nhìn thấy hệ thống đưa ra giám định hai dòng cho một món ăn!

[Ngọt, chua, mặn, thơm, đắng, cay đủ cả.]

[Một món Đại Tràng Chín Chuyển, ăn vào là nếm được trăm hương vị cuộc sống]

Không kiềm được, cô gắp thử một miếng, bỏ vào miệng.

Dù chưa lấy lại được vị giác hoàn toàn, nhưng cô đã quen cách dùng cảm giác trong miệng để đoán hương vị.

Vị đắng đầu tiên là do đường thắng hơi quá tay, khiến phần bọc ngoài hơi dính lại… 

Nhưng chỉ cần c.ắ.n nhẹ, từng lớp mùi vị khác nhau dần dần lan ra, thay phiên nhau trỗi dậy nhưng chẳng vị nào lấn át vị nào.

Miếng lòng lợn ấy như gom trọn cả chua cay ngọt bùi, khiến người ta phải ngẩn ngơ.

Miếng này, chính là trăm vị cuộc đời!

Trần Nhiễm khẽ run tay, đưa lên che mắt.

Cô nếm được mùi vị rồi!

Ngay sau đó, hệ thống vang lên tiếng báo quen thuộc. Cô vội mở bảng hệ thống ra. Phía sau món Đại Tràng Chín Chuyển, đã xuất hiện dòng chữ mới. 

Hơn nữa là hiệu ứng đặc biệt hương vị đã được kích hoạt.

[Chặng đường này, cô vất vả rồi.]

[Hiệu ứng đặc biệt hương vị: Đầu bếp chân chính phải có vị giác sắc bén nhất.]

[Giới hạn sử dụng: Chỉ dành riêng cho Trần Nhiễm.]

Ánh mắt Trần Nhiễm, không nhìn chằm chằm vào giải thích hiệu ứng, mà là nhìn vào dòng chữ trước hiệu ứng đặc biệt hương vị.

Cô thầm nói với hệ thống trong lòng:

“Mày cũng vất vả rồi.”

“Tao sẽ lấy lại cái xẻng đó.”

Khi Trần Nhiễm rời trường tiểu học Hy Vọng, trời đã cuối tháng Giêng, chỉ còn vài ngày nữa là đến Tết.

Lần này, cô đã xác định rõ điểm đến, cuối cùng cũng không cần phải giấu giếm mọi người nữa.

“Không về nhà ăn Tết năm nay à, Nhiễm Nhiễm?”

Trần Nhiễm lắc đầu: “Không về được. Lịch thi cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh dày đặc lắm.”

So với mấy kỳ thi trước vốn chia theo lịch cố định, cuộc thi lần này sau khi khởi động lại đã học theo một số mô hình thành công của các chương trình giải trí, thể lệ cũng phức tạp hơn.

Các đầu bếp đăng ký sẽ được chia thành ba nhóm, thi vòng loại theo nhóm. Mỗi nhóm chọn ra hai người xuất sắc nhất.

Sau đó, sáu người này bước vào vòng thi kín cuối cùng để chọn ra quán quân.

“Nghe kiểu tổ chức như mấy chương trình truyền hình thực tế ấy nhỉ?”

“Ừ, có vẻ đúng vậy. Còn nghe nói sẽ thêm mấy tình tiết kịch tính nữa cơ… Đúng là kiểu chương trình Tết hay chiếu cho cả nhà xem.”

“Không biết Nhiễm Nhiễm có bị thiệt không nhỉ?”

Mọi người đều tin chắc tay nghề của Trần Nhiễm thì khỏi bàn, nhưng nếu cuộc thi mà thêm mấy trò kịch tính, chỉ biết nấu ăn như cô liệu có gặp bất lợi không?

Trên quãng đường từ trường tiểu học Hy Vọng ra sân bay, Vương Thanh An đã gọi sẵn một chiếc xe buýt lớn, ai nấy đều đi theo để tiễn Trần Nhiễm.

Trong đám người, Vạn Giai Hân là người thân quen giới giải trí nhất. Cô ấy vung tay, nói dõng dạc: “Yên tâm đi! Mùa trước Đào Hoa Nguyên quay xong rồi, ê-kíp sẽ qua Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh phụ giúp!”

Trần Nhiễm từng nấu cơm hộp cho đoàn phim, vừa ngon vừa no, khiến ai nấy nhớ mãi không quên. Trong số đó còn có nhiều người đã gia nhập nhóm người hâm mộ.

Vạn Giai Hân đắc ý búng tay: “Yên tâm! Quản lý phim trường có người của chúng ta, tổ đạo diễn có người của chúng ta, ngay cả mấy bạn biên tập cũng đều quen hết!”

Vương Chiêu Sơn cũng chen lời: “Không sao đâu! Còn có tôi và Bạch Khánh nữa mà! Hơn nữa, mọi người nghĩ xem, món đầu sư t.ử là ai dạy? Cửu Chuyển Đại Tràng là học từ ai? Giới bếp núc cũng có người chúng ta cả!”

Mọi người yên tâm, bắt đầu cùng nhau bàn bạc các chi tiết khác.

“Tóc Nhiễm Nhiễm nên sửa lại chút, hay là cắt kiểu đuôi sói nhỉ? Chắc chắn ngầu lắm luôn!”

“Kiểu đó nhét vào mũ đầu bếp hơi khó. Hay cho Nhiễm Nhiễm mặc Hán phục khi lên hình?”

“Không tiện nấu ăn đâu! Thế mặc Phi Ngư Phục giống Cẩm Y Vệ ấy, nhìn vừa ngầu vừa lịch lãm!”

“Ban tổ chức chắc sẽ có đồng phục riêng. Nhưng không sao, tôi đã chuẩn bị sẵn chuyên gia trang điểm rồi!”

Trần Nhiễm ngồi cạnh cửa sổ, ôm trên đùi một đống đồ ăn vặt mọi người nhét cho, vừa ăn vừa nghe mọi người bàn tán.

Cô lấy lại vị giác rồi, cảm giác này đúng là tuyệt vời!

Cứ thế, cô ăn suốt cả chặng đường: từ xe buýt ra sân bay, từ máy bay lên xe ban tổ chức, cho đến lúc bước vào đài truyền hình, bụng cô đã căng tròn.

“Cô là đầu bếp Trần Nhiễm phải không ạ? Mời cô đi lối này. Hôm nay sẽ bốc thăm chia nhóm, ngày mai bắt đầu thi theo nhóm ạ.”

Trần Nhiễm gật đầu, đi theo nhân viên vào phòng ghi hình lớn nơi tổ chức bốc thăm.

“Để công bằng, tất cả sẽ bốc thăm cùng lúc. Đến giờ, mọi người sẽ được phát thăm.”

Phòng ghi hình rất rộng, nhưng bên trong cũng đã đông nghẹt người.

Đây là lần đầu tiên Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh được tổ chức trở lại sau hai mươi năm tạm ngưng. Với cái bóng quá lớn của Trần Vân Tòng trong quá khứ, lần trở lại này khiến ai cũng muốn chen chân giành phần.

Hơn nữa, trong thời buổi kinh tế hiện nay, chỉ cần gây ấn tượng trên truyền hình thôi cũng đủ giúp nhà hàng của mình kiếm bộn khách.

Vì vậy, trong số các đầu bếp tham gia lần này, không thiếu những người nổi tiếng.

Trên mạng thậm chí còn có người đùa: “Cuộc thi Đầu bếp Lưỡng Kinh vừa khởi động, một nửa bếp trưởng các nhà hàng lớn bỗng dưng biến mất!”

Những bếp trưởng đó, không chỉ tự mình đi thi, mà còn kéo theo cả đệ t.ử lẫn trợ lý. Khán đài phòng ghi hình đã chật kín.

Trần Nhiễm nhìn quanh một vòng, không thấy chỗ trống nào, đành đứng dưới sân khấu.

Ánh đèn sân khấu chiếu xuống, nổi bật giữa đám đông toàn các ông chú mặc áo bếp sẫm màu, cô gái trẻ trong bộ đồ trắng đứng thẳng lưng, cổ cao, dáng mảnh như một con thiên nga.

Vạn Giai Hân lập tức rút điện thoại ra chụp trộm.

Nhà sản xuất Triệu Đại Quân liếc sang cô một cái. Vạn Giai Hân hơi giật mình, tưởng bị nhắc nhở, không ngờ ông ta lại hỏi. 

“Cô này là người từng làm cơm hộp cho đoàn phim hồi đó à?”

Triệu Đại Quân vẫn còn nhớ rất rõ hương vị cơm hộp năm xưa của đoàn Đào Hoa Nguyên.

“Đúng ạ. Chính anh bảo em liên hệ để mời cô ấy dự thi lần này mà.”