Hạt Bụi Và Mặt Trời - Tối Điềm Chi Sĩ Nhi

Chương 3

[11]

Ở đầu dây bên kia, tông giọng của Trình Hành Chu cao dần lên.

「​ Tục Vãn! Trả lời anh! 」

Đáp lại anh chỉ là nhịp thở ngày càng dồn dập và nặng nề của tôi.

Ngay sau đó, tôi nghe thấy có người bên kia điện thoại hét lớn tên Trịnh Hành Chu.

「​ Trịnh Hành Chu, cậu lại định đi đâu đấy?! Lãnh đạo còn đang ở đây mà! Mấy đêm trước cậu lén lút trốn khỏi cục bị mắng còn chưa đủ à?! 」

Cơn buồn ngủ mãnh liệt tựa như thủy triều dâng, cuốn theo những con sóng khổng lồ ập về phía tôi.

Bàn tay cầm điện thoại của tôi ngày một nới lỏng.

Khi ý thức dần trở nên mơ hồ, tôi dường như nghe thấy Trịnh Hành Chu nói một câu:「 Đi tìm bạn gái tôi. 」

... ... ...

[12]

Tôi nằm trên giường, đầu óc mê man.

Cơ thể giống như cánh bèo trôi trên mặt nước, cứ dạt đi dạt lại theo từng đợt sóng trào.

Một lần nữa tỉnh dậy sau một cơn ác mộng, tôi nén cơn đau nhức khắp cơ thể để xoay người.

Chẳng bao lâu sau, ngoài hành lang đột nhiên trở nên ồn ào.

Cái tòa nhà cũ này cách âm cực kỳ kém.

Gã hàng xóm bên cạnh ngày nào cũng gào thét ngoài hành lang, người khác nói thế nào cũng chẳng ăn thua.

Sớm muộn gì cũng có ngày, tôi sẽ chỉ thẳng vào mũi hắn mà mắng cho một trận tơi bời.

Bỗng nhiên, âm thanh ồn ào ấy dường như đã chuyển từ hành lang vào tận trong nhà tôi.

Trong đó còn xen lẫn tiếng một người đàn ông liên tục gọi tên tôi, âm thanh ấy cứ thế tiến lại gần.

Giây tiếp theo, một bàn tay mát lạnh nhẹ nhàng đặt lên trán tôi.

Chỉ trong tích tắc, tôi giống như tìm được cứu tinh, cuối cùng cũng có thể dập tắt ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội trong cơ thể mình.

Tôi đưa hai tay lên trước trán, quờ quạng tìm lấy bàn tay mát lạnh kia, sau khi nắm chặt thì kéo nó áp sát vào má mình, hòng biến nó thành một túi đá để giúp bản thân hạ nhiệt.

Trong lúc mơ hồ, tôi nhớ lại một lần cũng phát sốt cao thế này hồi còn ở bên Trịnh Hành Chu.

Chính Trịnh Hành Chu đã dùng nhiệt độ cơ thể mình để hạ sốt cho tôi.

Trịnh Hành Chu.

Đột nhiên tôi cảm thấy, mình rất nhớ anh.

Thế nhưng anh trong giấc mơ cứ luôn quay lưng về phía tôi, mặc cho tôi gọi anh thế nào anh cũng không ngoái đầu lại.

Tôi bĩu môi, lầm bầm một câu,「 Trịnh Hành Chu, sao anh không thèm đoái hoài gì đến em thế... 」

Thế là, tôi cầm lấy bàn tay ấy đặt lên tim mình, muốn để nó cảm nhận nhịp tim đang đập dồn dập, để chứng minh rằng tôi thực sự rất nhớ anh.

「 ​Trịnh Hành Chu, có phải em sắp chết rồi không... 」

Trước khi chút ý thức ít ỏi còn sót lại biến mất, tôi cảm nhận được bàn tay mình bị bàn tay lạnh lẽo kia nắm ngược trở lại, siết thật chặt.

Giọng nói mà tôi hằng mong nhớ suốt ba năm qua, tựa như một đoạn chú ngữ an thần, khẽ thì thầm bên tai tôi, khiến trái tim đang bồn chồn bất ổn của tôi cuối cùng cũng có thể bình lặng trở lại.

「​ Đừng sợ, có anh đây rồi. 」

... ... ...

[13]

Lúc tỉnh lại lần nữa, đập vào mắt tôi là một màu trắng xóa.

Tôi khẽ xoay cái đầu còn hơi nặng nề, nhìn sang hai bên.

Lúc này tôi mới xác định được mình đang nằm trên giường bệnh của bệnh viện.

Giấc mơ này quả thực đã kéo dài quá lâu rồi.

Bên cạnh giường bệnh, một cô y tá đang thay thuốc cho bệnh nhân khác thấy tôi tỉnh lại qua ánh mắt liếc nhìn, vừa cúi đầu ghi chép bệnh án vừa nói:「 Cô bé tỉnh rồi à, đừng cử động lung tung nhé, bạn trai cô đi nộp viện phí rồi, lát nữa là quay lại ngay thôi. 」

Tôi mấp máy đôi môi khô khốc,「 Bạn trai tôi? 」

Cô y tá khép tập bệnh án lại, ngẩng đầu nhìn tôi,「 Đúng thế, cô bị sốt cao, là bạn trai cô đưa cô đến bệnh viện đấy. 」

Thấy tôi không lên tiếng, cô y tá vỗ đùi một cái,「 Sốt đến mụ mị cả người rồi à, đến bạn trai mình mà cũng không nhớ nữa, chính là anh chàng mặc cảnh phục kia kìa. 」

Cô y tá vừa dứt lời, tôi đã thấy một người mặc cảnh phục xuất hiện ở cửa phòng bệnh.

Anh cúi đầu, vừa lật xem mấy tờ hóa đơn trong tay vừa bước vào phòng.

Đợi đến khi đi tới bên cạnh giường bệnh của tôi, anh gấp xấp hóa đơn lại gọn gàng rồi nhét vào túi quần.

Tầm mắt tôi hạ xuống, thấy trên đầu gối anh chẳng biết tại sao lại dính đầy bụi bẩn.

Dường như anh không ngờ là tôi đã tỉnh, lúc ngẩng đầu thấy tôi đang mở mắt, rõ ràng đã sững người lại một chút.

Thế nhưng chỉ trong một giây, gương mặt kia lại khôi phục vẻ không cảm xúc như cũ.

「 ​Cô tỉnh rồi. 」Trịnh Hành Chu ngẩng đầu nhìn chai nước truyền của tôi,「 Sắp truyền xong rồi. 」

Giọng anh lạnh nhạt, chẳng nghe ra được chút thăng trầm nào.

​Tôi gật đầu, không nói gì mà dời tầm mắt sang chỗ khác.

Giây tiếp theo, Trịnh Hành Chu đưa bàn tay lạnh lẽo của mình đặt lên trán tôi để xác nhận nhiệt độ cơ thể.

Cái nhiệt độ ấy chẳng khác gì với bàn tay trong giấc mơ kia cả.

Tôi quay đầu nhìn anh, nhưng chẳng thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào khác trên mặt anh lúc này.

「​ Hết sốt rồi. 」

Trịnh Hành Chu vừa nói vừa mở một chai nước khoáng, đưa tới cạnh tay tôi.

Tôi bĩu môi, nhìn chai nước rồi lại nhìn anh,「 Anh đút cho em uống đi. 」

Trịnh Hành Chu mướn mí mắt, lạnh lùng nhìn tôi,「 Sao thế? Lúc cô uống say, cô cũng bảo tên lừa đảo kia đút nước cho cô uống như thế này à? 」

... ... ...

[14]

…………

Đúng là chuyện gì không nên nhắc thì anh lại cứ lôi ra nói.

Tôi rút tay ra khỏi lớp chăn dày cộm, đón lấy chai nước, hơi ngửa đầu uống vài ngụm, lúc vừa định đặt chai nước lại trên bàn thì Trịnh Hành Chu đã đón lấy ngay.

​Anh cúi đầu, thản nhiên vặn chặt nắp chai nước rồi thấp giọng hỏi,「 Tục Vãn, em cũng lớn chừng này rồi, sao vẫn chưa học được cách tự chăm sóc bản thân mình thế? 」

Chẳng vì lý do gì, sống mũi tôi bỗng chua xót, cảm giác như giây tiếp theo thôi là nước mắt sẽ trào ra.

Hai bàn tay đặt bên hông tôi siết chặt lấy lớp chăn, cố nén lại sự thôi thúc muốn rơi lệ.

Trịnh Hành Chu đứng bên cạnh tự mình kéo ghế tới, ngồi xuống sát giường bệnh, dường như định ở lại đây đợi cho đến khi tôi truyền hết chỗ thuốc này.

「 ​Trịnh Hành Chu. 」

Tôi nhìn anh chằm chằm, cất giọng khàn đặc:「 Trước khi thiếp đi, em nghe thấy anh nói, anh định đi tìm bạn gái anh. 」

Động tác đưa tay lên kiểm tra tốc độ của dây truyền dịch của anh bỗng khựng lại.

「​ Lúc đó nói theo bản năng thôi, đừng để tâm. 」

「 ​Theo bản năng. 」Tôi nhỏ giọng lặp lại lời Trịnh Hành Chu, rồi đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, lại ngước mắt nhìn anh, 「 Chúng ta đã chia tay rồi, tại sao anh vẫn còn chăm sóc em thế này? 」

Tôi vừa dứt lời, anh ngẩng đầu nhìn lên trần nhà.

Sau đó, Trịnh Hành Chu khẽ thở dài một tiếng.

「 ​Không biết nữa. 」anh l**m nhẹ khóe môi,「 Có lẽ là thói quen rồi. 」

「 ​Thói quen gì? 」

Trịnh Hành Chu quay đầu nhìn tôi.

Anh nhíu mày, trong đôi mắt đẹp đẽ ấy thoáng hiện lên những cảm xúc không tên.

「​ Thói quen chăm sóc em, thói quen đi theo phía sau em, thói quen... chỉ cần em xuất hiện, toàn bộ sự chú ý và tầm mắt của anh đều sẽ không thể khống chế được mà tập trung hết lên người em. 」

... ... ...