Nhiệt độ trong phòng tăng cao, Tuế Ninh say ngất người, chỉ cảm thấy khắp người nóng rực.
Đầu ngón chân của Tuế Ninh bị nắm lấy m*n tr*n dịu dàng.
Cảm giác da thịt cậu mềm mại, Thẩm Vọng Hàn lúc này giống như đang vân vê một món đồ cổ quý giá, yêu thích không buông tay.
Tuế Ninh rụt lại một chút nhưng không thể thoát ra được. Cậu tựa vào sofa, say đến mức mơ màng sắp ngủ.
“Ninh Ninh, em đẹp quá.”
Thẩm Vọng Hàn ghé sát Tuế Ninh, hơi nóng phả bên tai cậu, ánh mắt tràn ngập tình yêu si mê.
Anh cúi đầu, thành kính hôn lên cổ Tuế Ninh.
“Ưm.”
Tuế Ninh lại rụt người, hàng mi dài run rẩy, đôi mắt nhòe lệ.
Trong hoàn cảnh này, pheromone là thứ dễ mất kiểm soát nhất.
Mùi gỗ đàn hương nồng đậm xen lẫn mùi nước hoa cổ điển lan tỏa, mặt Tuế Ninh lập tức trở nên đỏ hơn.
Ánh mắt cậu mê ly.
Thẩm Vọng Hàn cúi người áp sát mặt Tuế Ninh, kề tai m*n tr*n, ngửi mùi hương trên người cậu.
“Ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nh em?” Thẩm Vọng Hàn càng nói, đôi mắt đen lánh càng trở nên hưng phấn. “Nghe nói ba em không thích tôi. Sao vậy, ông ấy sợ tôi sau khi kết hôn sẽ nhốt em lại giống như Tuế Mặc nhốt ông ấy sao?”
Thẩm Vọng Hàn cười khẩy một tiếng, cắn nhẹ vào vành tai Tuế Ninh, “Có điều, ba em nhìn người cũng khá chuẩn đấy.”
Tuế Ninh khẽ nhíu mày. Cậu mím môi đẩy nhẹ cằm Thẩm Vọng Hàn: “Ưm, đi ngủ.”
Cậu uống say là muốn đi ngủ, lúc này đã buồn ngủ lắm rồi.
“Ông ấy không đồng ý cũng vô dụng, em sớm muộn gì cũng là của tôi.” Thẩm Vọng Hàn bóp lấy cằm cậu, “Mang thai con của tôi rồi gả cho tôi cũng không tệ, đúng không?”
Tuế Ninh cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo không biết từ đâu tới. Cậu rùng mình một cái, nghiêng đầu tựa vào ghế sô pha.
Ánh mắt Thẩm Vọng Hàn tối tăm khó đoán, chứa đựng d*c v*ng chiếm hữu điên cuồng.
Tuế Ninh eo thon, lúc bụng lớn lên chắc là cũng rất đáng yêu.
Thẩm Vọng Hàn tưởng tượng ra khung cảnh đó.
Cậu có lẽ sẽ trốn ở đầu giường, mệt đến mức vành mắt đỏ bừng, hai tay còn ôm cái bụng lớn, đôi mắt đẫm nước đầy tủi thân.
Thẩm Vọng Hàn nheo mắt lại. Anh vươn tay v**t v* gáy của Tuế Ninh, cúi người ngậm lấy cắn một miếng.
Lực không hề nhẹ.
Tuế Ninh né tránh theo bản năng, cậu giơ tay lên cào mạnh một cái vào cổ Thẩm Vọng Hàn giống như một em mèo đang tự vệ vậy.
Đây là bản năng bảo vệ bản thân của một omega.
Trên cổ Thẩm Vọng Hàn bị cào ra ba vệt máu nhưng anh không lùi lại, ngược lại còn nắm lấy tay Tuế Ninh đặt lên cổ mình.
“Tuế Ninh, em tự mình xem đi, em cào đau anh rồi.”
Tuế Ninh nheo mắt, giãy giụa như mèo xù lông.
Mà khi đầu ngón tay chạm vào chất lỏng hơi ướt trên cổ anh, tay Tuế Ninh co rụt lại rồi lại kinh hoảng bịt lấy cổ Thẩm Vọng Hàn.
Trước mắt Tuế Ninh hiện ra một vùng lửa đỏ rực rỡ, trên cổ Thẩm Vọng Hàn đang chảy máu.
Máu chảy xuống thành dòng.
Không thể ngăn được.
Cậu bị dọa không nhẹ, hoảng loạn áp sát vào cổ Thẩm Vọng Hàn.
Lòng bàn tay cậu hơi nóng, giọng nói run rẩy, “Đừng chảy máu! Thẩm Vọng Hàn, cổ của anh đừng chảy máu.”
Tay Thẩm Vọng Hàn khựng lại. Anh kinh ngạc trước phản ứng đột ngột của Tuế Ninh.
Anh cúi đầu.
Phát hiện bả vai Tuế Ninh đang run rẩy.
Lông mi cậu dính lệ. Tuế Ninh vẫn luôn áp chặt vào cổ anh, hương thơm quanh quẩn, lo lắng cho anh một cách yếu ớt.
Tay Thẩm Vọng Hàn đặt trên lưng Tuế Ninh, vỗ về cậu đang kinh sợ, “Không có chảy máu, em nhìn nhầm rồi.”
Tuế Ninh không buông tay, dù cho toàn thân run rẩy không thôi.
Cậu ngẩng đầu lên, “Không… không có máu sao?”
Thẩm Vọng Hàn đưa tay gạt đi lệ hoa nơi khóe mắt Tuế Ninh, “Không có, tôi không sao.”
Anh không biết tại sao khi nhìn thấy dáng vẻ này của Tuế Ninh, trong lòng anh lại không tự chủ được mà dấy lên một cơn đau nhói lạ thường, mãnh liệt đến mức thấu tận tâm can.
Tuế Ninh bấy giờ mới thả lỏng tâm trí, cơ thể đang căng cứng và sợ hãi dần thư giãn. Cậu nói rất nhỏ, “Thẩm Vọng Hàn, anh đừng để bị thương.”
Sau đó, cậu nghiêng đầu áp vào lồng ngực Thẩm Vọng Hàn.
Ngủ thiếp đi.
Thẩm Vọng Hàn: “…”
Thẩm Vọng Hàn thở dài một tiếng. Anh tùy ý kéo lấy một chiếc áo khoác bọc lấy Tuế Ninh rồi bế cậu mặt đối mặt đi về phía phòng ngủ.
Tuế Ninh ngủ rất không yên ổn, dù đã ngủ say cũng thỉnh thoảng đột nhiên run rẩy một chút. Anh một tay nhẹ nhàng vỗ lưng Tuế Ninh, một tay kéo chăn ra.
Hơi thở của Tuế Ninh dần trở nên đều đặn, chìm vào giấc ngủ sâu.
Thẩm Vọng Hàn bọc Tuế Ninh vào trong chăn, ném chiếc áo khoác kia lên giường rồi ôm chặt lấy Tuế Ninh.
Đêm tối mờ mịt, Thẩm Vọng Hàn phác họa lại đường nét khuôn mặt Tuế Ninh dưới ánh đèn.
Anh nhìn không biết bao lâu, cúi người hôn một cái lên trán Tuế Ninh.
“Này, Tuế Ninh, em để ý anh thật đấy.”
Trong đêm, Thẩm Vọng Hàn đã tắm nước lạnh ba lần.
…
Sáng sớm hôm sau.
Tuế Ninh mơ màng mở mắt ra. Cậu định vươn vai một cái, lại phát hiện mình bị ôm chặt cứng.
“Hửm?”
Tuế Ninh ngẩng đầu nhìn, khuôn mặt anh tuấn của Thẩm Vọng Hàn ngay sát gang tấc. Cậu đang bị Thẩm Vọng Hàn ôm chặt eo.
Hơn nữa, cậu còn không mặc quần áo.
“!!!”
Tuế Ninh đẩy mạnh Thẩm Vọng Hàn một cái.
Tuy không đẩy ra được, nhưng đã làm Thẩm Vọng Hàn tỉnh giấc.
Thẩm Vọng Hàn lại lần nữa ôm chặt Tuế Ninh, khóe miệng cong lên, “Ngủ thêm chút nữa đi.”
Tuế Ninh trợn to mắt, đầy vẻ kinh ngạc, “Anh… anh… Em… sao chúng ta lại ngủ cùng nhau!”
“Nói linh tinh gì vậy, ở đây chỉ có một chiếc giường thôi.”
Tuế Ninh đẩy tay Thẩm Vọng Hàn, chất vấn: “Vậy quần áo của em đâu?”
“Đêm qua tự em uống say, cứ nhất quyết nói nóng đòi c** đ*, cởi hết xong còn phát điên vì rượu mà cào người,” giọng điệu Thẩm Vọng Hàn mang theo chút bất lực, trần thuật lại, “Tôi suýt chút nữa không giữ nổi em.”
“Vậy…” Tuế Ninh nhớ không rõ, nhưng cậu đúng là thấy trên cổ Thẩm Vọng Hàn có ba vệt máu rất rõ ràng, còn khá dài.
Cậu đỏ mặt, lại hỏi, “Vậy tối hôm qua chúng ta…”
Thẩm Vọng Hàn: “Tự em không cảm nhận được sao?”
Toàn thân Tuế Ninh ngoại trừ chân hơi mỏi, những chỗ khác đúng là không có cảm giác gì khó chịu.
“Vậy anh buông em ra.”
Thẩm Vọng Hàn nhắm mắt, áp vào đỉnh tóc Tuế Ninh, “Tôi ngủ thêm lát nữa, ngủ dậy rồi nói.”
“Không muốn.” Tuế Ninh đẩy cánh tay Thẩm Vọng Hàn, đẩy không nhúc nhích.
Thẩm Vọng Hàn dường như đã ngủ thiếp đi thật. Cậu đành phải xoay lưng cầm lấy điện thoại, mở WeChat lên.
Lục Đại Hành: 【 Thế nào rồi, chơi vui không? 】
Tuế Ninh: 【 Vui. 】
Tuế Ninh: 【 [Hình ảnh] X24 】
Lục Đại Hành: 【 Oa, quả nhiên rất đẹp! Không uổng công đi chuyến này ha! 】
Tuế Ninh cong khóe miệng.
“Đây là người bạn bị què chân kia của em à?” Giọng nói u ám của Thẩm Vọng Hàn truyền đến từ đỉnh đầu.
Tuế Ninh giật mình, “Anh chưa ngủ à.”
“Cô ấy không có què chân, chỉ là gãy xương thôi.” Cậu giải thích, ngước mắt lườm Thẩm Vọng Hàn một cái, “Buông tay.”
“Tuế Ninh, em để WeChat của tôi ở chế độ không làm phiền.” Tay Thẩm Vọng Hàn siết chặt, “Tôi vừa mới nhìn thấy rồi.”
Tuế Ninh chột dạ tắt điện thoại, “Em phải đi vệ sinh cá nhân.”
Thẩm Vọng Hàn buông cậu ra. Tuế Ninh lập tức bật dậy vớ lấy chiếc áo khoác trên giường khoác lên, nhanh chân đi về phía phòng tắm.
Thẩm Vọng Hàn vươn tay lấy điện thoại của Tuế Ninh, Tuế Ninh có cài mật khẩu khóa màn hình.
Anh nhập ngày sinh của Tuế Ninh, mở khóa thành công.
…
Phòng tắm ngay sát bên cạnh giường, ngăn cách bởi một bức tường kính mờ khổng lồ, bên trong dần truyền đến tiếng nước róc rách.
Anh đặt điện thoại của Tuế Ninh lại đầu giường, tay chống trán, cầm lấy một chiếc điều khiển màu trắng.
Nhấn nút điều khiển, kính mờ trong nháy mắt biến thành kính trong suốt.
Từ bên ngoài nhìn vào thấy rõ mồn một.
Tuế Ninh đang kiễng chân điều chỉnh nhiệt độ nước, trên làn da trắng nõn chảy xuống những giọt nước long lanh.
Khiến người ta không thể rời mắt.
…
Tuế Ninh tắm nước nóng xong sảng khoái vô cùng. Cậu lau mái tóc ướt đi ra khỏi phòng tắm liền thấy Thẩm Vọng Hàn vẫn dựa trên giường nhìn cậu chằm chằm.
Vẫn chưa chịu dậy.
Tuế Ninh liếc nhìn Thẩm Vọng Hàn một cái, vòng sang phía bên kia lấy điện thoại của mình, lúc rời đi còn nói nhỏ một câu, “Lười quá chừng”
Thẩm Vọng Hàn bị chọc cười, nghiêng người nằm úp lên chiếc gối Tuế Ninh từng ngủ, ngửi mùi hương còn sót lại trên đó.
Tuế Ninh ngồi trên sô pha cầm laptop học thuộc lòng kiến thức, nghỉ tết xong quay lại là cậu sắp phải thi rồi.
Cậu thấp thoáng nghe thấy tiếng nước, Thẩm Vọng Hàn chắc là đi tắm rồi.
Nhưng học được gần ba mươi phút, Thẩm Vọng Hàn vậy mà vẫn chưa ra.
Tuế Ninh hoài nghi quay đầu, đóng laptop lại đứng dậy nhìn cửa phòng tắm một cái.
Còn tắm chậm hơn cả cậu.
Lúc này, cửa phòng tắm mở ra, “Tuế Ninh.”
Tuế Ninh tiến lên hai bước, “Gì vậy?”
Thẩm Vọng Hàn thò ra một bàn tay, gân xanh trên cánh tay lồi lên, giọng nói của anh trầm khàn hơn bình thường.
“Lấy quần áo giúp anh.”
Tuế Ninh liếc nhìn quần áo ở đầu giường, cậu đi tới cửa đưa cho anh.
Tuế Ninh ngồi lại về sô pha.
Thẩm Vọng Hàn bước ra khỏi phòng tắm, ánh mắt nhìn Tuế Ninh u ám, mặt đầy vẻ bất mãn.
“Chiều nay em về nhà rồi.” Tuế Ninh đang xem vé máy bay.
“Em đi xa một chuyến tới đây chỉ để leo núi xong là về luôn?” Thẩm Vọng Hàn thay bộ đồ khác, đi tới bên cạnh Tuế Ninh.
Tuế Ninh ngẩng đầu, “Đúng vậy.”
“Đi.”
“Đi đâu cơ?”
—
Tuế Ninh đến một nhà hàng tư nhân. Nơi này nằm ở vùng ngoại ô phong cảnh hữu tình, ngoài cửa sổ xe có những bông tuyết trắng xóa đang bay.
Tuế Ninh thay một bộ áo lông vũ màu xanh trắng, đang tò mò ngắm nhìn bên ngoài cửa sổ.
Xe dừng lại trước cửa. Trước cửa có ba người đang đứng. Người đàn ông đứng giữa mặc đồ giản dị màu xám, tướng mạo bất phàm.
“Đến nhanh vậy sao.” Đỗ Bùi Tư tiến lên.
Thẩm Vọng Hàn hạ kính xe xuống. Đỗ Bùi Tư cúi người nhìn vào trong, kinh ngạc đến mức trợn tròn mắt.
Thẩm Vọng Hàn mở cửa xe cho Tuế Ninh.
Tuế Ninh vừa xuống xe, quản lý sảnh chính đã mỉm cười chỉ dẫn cho cậu, “Bên ngoài lạnh, mời ngài vào trong trước.”
“Không phải chứ, sao không giống như Mạnh Nguy nói vậy.” Đỗ Bùi Tư đi phía sau, khẽ nói với Thẩm Vọng Hàn, “Cậu đột nhiên lại chờ được đến khi mây tan thấy trăng sáng, ăn được con người ta nhanh như vậy luôn à?”
“Cút.”
Thẩm Vọng Hàn lạnh lùng liếc nhìn hắn.
“Không phải chứ, lúc đó một mình cậu vứt tôi lại Elonus xử lý bao nhiêu việc, tôi mệt sắp thành nô lệ đen luôn rồi đây.” Đỗ Bùi Tư oán trách: “Kết quả cậu ở đây yêu đương hẹn hò, chậc chậc, đúng là anh em như quần áo, Tuế Ninh mới như tay chân.”
Thẩm Vọng Hàn cười mắng hắn một câu.
Tuế Ninh đương nhiên không chỉ là tay chân.
Tuế Ninh là toàn bộ của anh.
—
Đỗ Bùi Tư cũng coi như có mắt nhìn, sau khi trò chuyện vài câu với Thẩm Vọng Hàn liền tự đi tìm đám bạn xấu lập hội.
Ở nhà hàng tầng thượng Tuế Ninh ăn đến mức phả ra hơi nóng.
Thẩm Vọng Hàn rót nước cho cậu, “Có ai giành với em đâu.”
Tuế Ninh cắn một miếng khoai tây nóng, cảm giác mềm dẻo ngọt lịm. Cậu ăn đến mức tâm tình rất tốt, hai má phồng lên, đôi môi ăn đến bóng mỡ.
“Ngon không?”
Tuế Ninh lau khóe miệng, giọng nói mơ hồ mềm mại, “Cũng tạm.”
Thẩm Vọng Hàn vươn tay giúp cậu vén lọn tóc trước trán.
Quản lý đại sảnh cười một cách đúng mực đi vào. Ông ta đeo găng tay, đặt một hộp quà bên cạnh Thẩm Vọng Hàn.
“Ngài Thẩm, đây là ngài Đỗ tặng cho ngài,” quản lý hơi cúi người, “Ngài ấy nói chúc ngài trăm năm hòa hợp, sớm sinh quý tử.”
Cái gì cơ???
Tuế Ninh ngước mắt. Động tác nhai khựng lại, liếc nhìn chiếc hộp màu đỏ kia.
Thẩm Vọng Hàn tiếp lấy, “Được rồi, cậu lui xuống trước đi.”
“Vâng ạ.”
Tuế Ninh nhìn Thẩm Vọng Hàn tháo dải ruy băng của hộp quà đỏ ra.
Thẩm Vọng Hàn mở hộp liếc mắt nhìn một cái, liền giơ lên cho Tuế Ninh xem.
Trong hộp đặt một bộ quần áo màu đỏ với lớp vải mỏng manh như dải lụa, viền áo thêu ren trắng.
Bên dưới còn không ít những thứ kỳ kỳ quái quái khác.
Thẩm Vọng Hàn cầm lên một lọ tinh dầu hương hoa, nhận xét: “Lại còn là vị hoa nhài nữa, rất hợp với em.”